Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nguyệt Nhi Viên - Chương 18

Chương 9 (tiếp).

Một bóng đen cao lớn từ đầu hành lang gấp khúc khác phi nhanh tới, ngay cả trong tiếng mưa gió ầm ỹ, vẫn có thể nghe thấy người nọ đang gào to tên nàng, trong giọng nói tràn đầy nôn nóng. Bóng đen dần tới gần, chỉ còn 2, 3 bước nữa... "Đừng giẫm lên ta mà!" Nguyệt Nhi dồn hết sức lực hét to.

Chỉ thấy một chiếc giày, cách người nàng chưa tới nửa thước, đột ngột dừng lại. "Nguyệt Nhi?" Thân hình cao lớn ngồi xổm xuống, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy lo lắng của Tần Bất Hoán dần xuất hiện trong tầm mắt Nguyệt Nhi. Nàng khẽ thở ra, nâng mi mắt, yếu ớt nhìn hắn, trong lòng thầm may mắn vì đã la lên kịp thời. Bằng không dựa vào tình cảnh bi thảm hiện tại, còn bị hắn giẫm cho một phát, chỉ sợ không chết cũng mất nửa cái mạng.

"Chàng, chàng, chàng.." Nàng rất muốn hỏi hắn, vì sao lại xuất hiện ở đây, nhưng hàm răng chẳng chịu nghe lời, cứ va vào nhau lập cập, đến một câu hoàn chỉnh cũng không thốt ra được. Tần Bất Hoán kéo vạt áo, lộ ra lồng ngực tráng kiện, ôm lấy cơ thể lạnh lẽo của Nguyệt Nhi, kề sát vào mình, dùng nhiệt độ cơ thể hắn sưởi ấm cho nàng. Nàng không ngừng run rẩy, quấn lấy hắn theo bản năng, hấp thụ nguồn nhiệt nóng bỏng. Trời ạ, hắn thật ấm áp...Nguyệt Nhi thỏa mãn thở dài, nhưng vẫn run rẩy không ngừng.

"Nàng có mệt lắm không?" Tần Bất Hoán run giọng hỏi, cơ bắp toàn thân căng cứng, cố đè nén cuồng nộ trong lòng. Hai tay hắn sờ loạn trên người nàng, trong con ngươi đen sâu thẳm, lửa giận như muốn tràn ra. "Chàng..đừng có sờ loạn mà!" Nàng yếu ớt kháng nghị. Bất cứ lúc nào có cơ hội, hắn đều sờ loạn trên người nàng. Bàn tay to mò xuống đầu gối nàng làm cho Nguyệt Nhi đau đến rên rỉ.

"Đừng chạm vào chỗ đó, đau lắm!" Nguyệt Nhi oán trách. Tay hắn vẫn không dời đi. "Có thể cong đầu gối không?"

Câu trả lời của nàng là cong gối lên, đạp cho hắn một cái. "Chỉ là ngoại thương, may không tổn thương đến xương cốt." Tần Bất Hoán nói, rồi dịu dàng ôm nàng. "Không phải chàng đang đi tuần đê giúp thành chủ sao? Sao có thể tới tìm ta được?" Nguyệt Nhi khó hiểu hỏi.

"Có nha hoàn tới mật báo, nói nàng bị hành hạ mấy canh giờ rồi." Vẻ mặt hắn âm u, tức giận chuyển thành sát khí. "Ta muốn đi giết nữ nhân kia." Hắn rít lên, giọng nói lạnh lẽo ở trong mưa nghe đặc biệt đáng sợ. Nguyệt Nhi lập tức nhớ đến nha hoàn bên cạnh Lý Cẩm Nương.

"Chết rồi, Lý Cẩm Nương chắc chắn sẽ không bỏ qua cho nàng ấy!" Nàng giãy dụa muốn đứng lên. "Đừng cử động!" Tần Bất Hoán quát to. "Không được, ta phải đi cứu nàng ấy." Nàng cố chấp nói.

Hắn trừng nàng một cái, thật sự muốn đánh cho nàng bất tỉnh luôn. "Ta đã sắp xếp cho nàng ta ở bên ngoài phủ rồi, Lý Cẩm Nương sẽ không tìm ra đâu." Tiểu nữ nhân chết tiệt này, bản thân đã bị đông lạnh thành như vậy rồi, còn muốn đi cứu người khác sao? Hắn không muốn lãng phí thời gian, cẩn thận ôm lấy Nguyệt Nhi, vội thi triển khinh công, nhanh chóng quay về sân viện của mình. Thân hình cao lớn đẩy cửa bước vào, dịu dàng đặt thân thể mềm mại đang không ngừng run rẩy lên giường.

"Đây là, đây là, đây là...chàng, giường của chàng..." Nguyệt Nhi yếu ớt nói, đang định ngồi dậy thì bị một cánh tay rắn chắc ép chặt xuống giường. "Nằm xuống!" Hắn rít khẽ. "Đã bị ta làm ướt hết rồi." Nàng cố chấp nói, lại định lăn xuống giường.

"Vậy thì cởi!" Hắn rít lên, bàn tay to cầm vạt áo của nàng, dùng lực xé rách. 'Roẹt' một tiếng, áo lụa trắng liền biến thành rẻ rách. Nguyệt Nhi kinh ngạc thở dốc, vội vươn tay che khuất cái yếm màu xanh biếc, sợ hãi nhìn hắn. "Này, sao chàng lại xé y phục của ta, ta...ta...ta..."

Môi nàng run lên không thể nói thành lời: “Cởi y phục ướt ra, bằng không nàng ra sẽ bị cảm lạnh mất.” Hắn nghiêm mặt nói, hai tay lại vươn ra.

Nguyệt Nhi liên tục lắc đầu, “Vậy cũng phải để ta tự cởi!” Tần Bất Hoán nghẹn họng, thẩm rủa một tiếng, rồi đứng bên cạnh giường, hai tay khoanh trước ngực, sốt ruột nhìn nàng. “Được, nàng tự cởi đi.” Hắn cúi đầu nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt quét từ khuôn mặc nhỏ nhắn tái nhợt đến đôi môi tím tái, rồi lướt qua cái yếm đã bị mưa thấm ướt, sắc mặt càng thêm thâm trầm.

“Chàng cứ nhìn như thế, sao ta có thể cởi được?” Nàng trợn mắt nhìn hắn. Tần Bất Hoán nheo mắt, kiên nhẫn hoàn toàn biến mất. “Muốn ta rat tay hay nàng tự làm, chọn một thôi.” Hắn quát.

Nguyệt Nhi rụt cổ, kéo chăn lên, cố gắng che lấp thân thể của mình, mói dám cởi yếm ra. “Cả tiết khố nữa.” Hắn lạnh lùng nói. Nguyệt Nhi kinh ngạ há hốc mồm, định kháng nghị.

“Ơ…” “Cởi!” Mệnh lệnh dứt khoát, không cho phép cò kè. Miệng nàng méo xệch, không dám nói tiếp, đành phải từ từ cởi tiết khố tơ lụa mỏng, nhét vào dưới gối.

Tần Bất Hoán gật gật đầu, bất ngờ tháo đai lung, chỉ vài ba cái đã cởi sạch y phục. “Chàng, chàng, chàng…” Nguyệt Nhi sợ đến nỗi hồn phi phách tán, thậm chí còn quên thưởng thức tính khí to lớn của hắn, cả người rúc vào trong chăn. “Không kịp nấu nước nóng, đành phải dùng cách này để sưởi ấm thân thể nàng.” Hắn nói đúng sự thật, rồi vươn tay kéo một góc chăn, thaanh hình cường tráng trần trụi định chui vào.

“Ta có thể đợi mà.” Nguyệt Nhi hét chói tai, liên tục lắc đầu. “Ta không thể.” Hắn thản nhiên nói. Nguyệt Nhi bắt đầu nghiêm túc nghi ngờ, người này là muốn thừa dịp ăn đậu hũ của nàng.

“Không được, chúng ta không phải phu thê, sao có thể trần trụi nằm chung giường.” Nàng giữ chặt chăn, liên tục lùi về sau, kiên định nói. Không được không được! Cho dù là bị cảm lạnh nghiêm trọng, nàng cũng quyết không để hắn chui vào! Tần Bất Hoán nheo mắt, hít sâu một hơi, kiềm chế kích động rống to. Hắn quay đầu, quét một vòng quanh phòng, đột nhiên thả chăn ra, đi tới trước thư án, cầm một bình sứ bịt kín.

“Lại đây.” Hắn quay trở về giường. “Làm gì vậy?” Nguyệt Nhi cảnh giác hỏi. “Uống rượu.” Tần Bất Hoán đáp lại, tay trái khẽ vung lên, chặt xuống nắp bình, hương rượu thanh khiết nhè nhẹ khuyết tán.

“Không cần!” Không phải hắn định chuốc cho nàng sau đó chứ? “Uống rượu có thể làm ấm cơ thể.” Nàng quay đầu, vừa nghi ngờ vừa hiếu kỳ hỏi: “Thật sao?”

Hắn gật đầu, hai mắt phát ra ánh sáng dị thường. Nguyệt Nhi chưa phát hiện ra, từ từ bò lại, đưa mũi ra ngửi ngửi. Oa, thơm quá!

“Vậy, ừm, ta chỉ uống một chút thôi.” Chỉ uống một chút, sẽ không say đâu nhỉ? Trong đôi con ngươi đen thoáng qua vẻ gian tà, gương mặt tuấn tú vẫn thản nhiên như cũ. “Để ta lấy cho nàng chén mới.” Dứt lời, hắn liền mang hai cái chén quay lại, rót cho mỗi người một chén, rồi đưa cho nàng.

“Được.” Nguyệt Nhi không chút nghi ngờ, vươn tay định cầm cái chén. Ai ngờ cổ tay Tần Bất Hoán chợt động, quấn lấy cô tay nàng, hắn cúi đầu uống cạn chén rượu của nàng, còn chén của hắn thì rót thẳng vào miệng nàng. “Ưm… chàng… chàng làm gì vậy?” Nguyệt Nhi không kịp trở tay, miệng đã nuốt sạch rượu bồ đào kia, còn hương rượu vương trong vòm họng.

“Xong” Nàng như một con thú nhỏ, trừng mắt, cảnh giác nhìn hắn. “Cái gì xong?” Vì sao nàng lại có cảm giác như mình đã sập bẫy vậy? “Uống xong rượu giao bôi rồi.” Tần Bất Hoán nhàn nhạt tuyến bố, vẻ mặt ung dung nhưng trong mắt lại đong đầy ý cười.

Nguyệt Nhi ngây ngốc, đưa mắt nhìn cái chén không trong tay. Một lúc lâu sau, nàng mới hiểu ra. “Chàng lừa ta!” Nàng hét to, nếu không phải toàn thân đang trần trụi, chắc chắn nàng sẽ xông qua thưởng cho hắn vài quyền.

“Đúng vậy.” Tần Bất Hoán thừa nhận, sau đó nhấc chân lên, định chui vào. “Chàng muốn làm gì?” Nguyệt Nhi cao giọng hỏi, liều mạng trốn ra sau. “Nàng nói muốn thành thân, chẳng phải ta với nàng đã thành thân rồi sao?” Hắn thong thả nói.

“Nhưng…nhưng mà…chúng ta còn chưa bái thiên địa…” Mày rậm nhíu chặt, sự nhẫn nại của hắn rốt cuộc cũng tan biến. “Cái đó sẽ bổ sung sau.”

Đôi mắt đen sâu hút dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng, hắn duỗi tay về phía nàng, nhẹ giọng nói. “Bây giờ qua đây.” Tim Nguyệt Nhi đập rộn lên, toàn thân nóng rực, nàng vô cùng hoài nghi bản thân đang phát sốt, nên mới xuất hiện ảo giác vớ vẩn như thế. Tần Bất Hoán muốn thành thân với nàng? Hắn muốn thú nàng làm thê tử?

Thấy tiểu nữ nhân kia cứ liên tục lắc đâu, khuôn mặt tuấn tú của Tần Bất Hoán lập tức trầm xuống. “Chẳng lẽ nàng không muốn gả cho ta?” Hắn nghiến răng hỏi, hai mắt nhìn chằm chằm nàng. Từ khi sinh ra tới giờ, hắn luôn nắm chắc mọi chuyện, thế nhưng, tiểu nữ nhân trước mặt này lại để cho hắn lần đầu tiên nếm trải hương vị lo lắng.

Nguyệt Nhi cắn môi, trong lòng vô cùng rối loạn. Chẳng phải hắn vẫn muốn thú nữ nhân xinh đẹp nhất sao? Hiện tại có Lý Cẩm Nương, vì sao hắn lại chẳng them để ý, ngược lại còn muốn thú một người liễu yếu đào tơ như nàng? “Không phải chàng đã nói, chỉ thú mỹ nhân đệ nhất thiên hạ thôi sao?” Nàng nhỏ giọng hỏi.

Tần Bất Hoán hít sâu một hơi: “Hiện tại không muốn nữa.” “Vì sao?” Hắn thở dài, duỗi tay nâng cằm Nguyệt Nhi lên, rồi nhìn sâu vào trong đôi mắt hoảng hốt của nàng.

“Bởi vì ta đã gặp nàng.” Hắn không cần mỹ nữ, chỉ cần nàng, Tiểu Nguyệt Nhi của hắn. Tâm Nguyệt Nhi chợt cảm thấy ấm áp, chẳng hiểu vì sao, trước mắt nàng liền mờ hơi nước.

“Chàng không cần Lý Cẩm Nương?”. “Ta không cần.” Tần Bất Hoán lắc đầu, ôm lấy thân thể mảnh mai, để cho khuôn mặt lạnh lẽo của nàng dán chặt lên lồng ngực ấm nóng của hắn. “Ta chỉ cần nàng.” Hắn kề sát tài nàng, dùng giọng nói dịu dàng nhất nói cho nàng nghe.

Mặc dù phát hiện hơi chậm, nhưng hắn đã kịp thời tỉnh ngộ. Nguyệt Nhi tốt đẹp như vậy, là thế gian khó tìm, nếu hắn buông thân nàng thì sẽ hối hận cả đời. Hắn luôn cho mình là thông minh, lại mất nhiều thời gian như thế, mới hiểu được ái tình. Dáng vẻ chỉ là phù du, tâm hồn lương thiện thật sự mới là viên ngọc quý. Bất kể dáng vẻ của nàng như thế nào, hắn cũng chỉ cần nàng!

Nguyệt Nhi có chút bối rối, nước mắt như hạt châu bị đứt dây, không ngừng rơi xuống. Đây là thật sao? Hay chỉ là một giấc mộng đẹp của nàng. “Nhưng là, vì sao chứ? Chẳng phải chàng đã nói muốn thú mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, mà ta…” “Ta yêu nàng, vì vậy nàng là đẹp nhất.” Tần Bất Hoán kiên định nói, rồi hạ một nụ hôn xuống mái tóc dài ấm ướt của nàng.

Nguyệt Nhi run rẩy, lập tức nhào vào lòng hắn, siết chặt vòng tay. Thật sao? Đây là thật sao? Cho đến tận bây giờ, nàng cũng chẳng dám ôm bất kỳ hy vọng gì, cứ tưởng rằng, ánh mắt của hắn chỉ nhìn những mỹ nhân muôn hình muôn vẻ sẽ không bao giờ dừng trên người nàng. Thế nhưng, chỉ có bản thân nàng mới rõ trái tim này đã thuộc về hắn từ lâu rồi. Nàng yêu thầm hắn lâu lắm rồi mà vẫn không dám nói ra miệng. Ngoài trời vẫn mưa vần gió vũ, trong phòng lại yên tĩnh lạ thường, nàng tựa vào lòng hắn, lặng lẽ khóc, còn hắn thì lau đi những giọng nước mắt ưu thương của nàng. Thời khắc này không hề nhuốm chút ham muốn, ngược lại còn khắc sâu thêm tương tư của cả hai.

Lồng ngực Tần Bất Hoán cực kỳ ấm áp. Nguyệt Nhi duỗi tay ra, nhẹ nhàng vòng qua eo hắn, tai dán lên vòm ngực rắn chắc nghe từng nhịp đập mạnh mẽ của con tim. Nàng nguyện ý ôm hắn cả đời, cũng không hề chán ghét. Bên ngoài cuồng phong thét gào, trong chăn hai trái tim như chung một nhịp đập, vô cùng ấm áp…

.