Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nguyệt Nhi Viên - Chương 2

Chương 1 (tiếp).

Nguyệt nhi bị mọi người vây chặt, chậm chạp bước vào, trong đôi mắt tròn xoe lấp lánh lệ quang. Nàng chớp mắt vài cái, nước mắt giống như những hạt châu bị đứt, chầm chậm lăn xuống má phấn. "Lão gia!" Nàng hơi khom thân, cả người lại càng lùn đi, trông càng thêm tròn trịa. "Nguyệt nhi, con nghe rõ đây, từ giờ trở đi, con sẽ là người của vị Tần công tử này, biết chưa?" Dương Vô Liễu thấm thía nói.

Nàng hít hít mũi nhỏ, vẻ mặt đáng thương, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại như cái bánh bao hấp. "Nguyệt nhi hiểu ạ." Dương Vô Liễu vươn tay, sờ sờ đầu nàng, vô cùng bi thương, nước mắt lưng tròng.

"Là ta bất tài, không thể bảo vệ được con, sau này con phải hầu hạ Tần công tử thật tốt nhé." Nàng dùng đôi mắt tròn xoe liếc Tần Bất Hoán một cái, thở dài một tiếng, nước mắt lại tiếp tục rơi xuống, vẻ mặt bi ai. Vẻ mặt kia khiến cho lòng tự trọng của Tần Bất Hoán bị đả kích nghiêm trọng. Từ khi có ký ức đến nay, bất kể nữ nhân nào vừa thấy vẻ ngoài của hắn, cũng đều mê đắm, hao hết tâm tư, xin hắn liếc mắt một cái. Cho dù là hoa khôi kiêu ngạo, hay thiên kim tiểu thư dịu dàng, cũng không thể chống lại nụ cười của hắn.

Thế nhưng, tiểu nha hoàn kia lại dùng ánh mắt đó nhìn hắn! Giống như hầu hạ hắn là bi ai lớn nhất trong cuộc đời nàng! "Nguyệt nhi tạ ơn công dưỡng dục của lão gia". Nàng xoay người, quỳ xuống đất, cúi đầu bái lạy. Nàng khóc lem hết khuôn mặt nhỏ nhắn, đến cả chiếc khăn tay lụa cũng ướt sũng.

Các nam nhân đứng xung quanh còn muốn cố gắng xoay chuyển tình thế, không muốn vị công tử quá mức tuấn tú này mang nữ cao thủ thùng cơm đã làm rạng danh cho thành mấy năm qua rời đi...Bỏ qua việc nha đầu kia đã đem không ít vinh quang về cho thành, chỉ cần nghĩ về sau, trong thành không còn thấy nụ cười ngọt ngào của nàng, trong lòng mọi người đều buồn rầu. "Dương lão gia, ngài nghĩ kỹ đi, Nguyệt nhi là bảo bối của chúng ta mà!" "Đúng thế, không thể gả cho người xa lạ được!"

"Nguyệt nhi đi rồi, trận đấu năm sau phải làm sao bây giờ?" Mỗi người một câu, thật không nỡ để Nguyệt nhi đi đến nơi đất khách. Dương Vô Liễu cắn răng, đi đến bên tường, rút cây đao ra. Chúng nhân kinh hô, tất cả đều im lặng, nín thở, chăm chú nhìn.

"Dương lão gia, ngài bình tĩnh đi!" Có người vội vàng khuyên nhủ. "Chuyện này liên quan đến danh dự của Dương mỗ!" Hắn đặt cây đao lên cổ, nước mắt nước mũi đầm đìa, nhìn về phía Tần Bất Hoán. "Tần công tử, xin yên tâm, Dương mỗ nói được thì làm được! Nguyệt nhi là người của ngài, nếu có ai dám dị nghị, ta sẽ xin tự vẫn để tạ tội."

Tần Bất Hoán khó khăn mở miệng, đang suy tính xem nên giải quyết cục diện hỗn loạn trước mắt này như thế nào? "Ách, ta..." "Tần công tử, ngài không cần nói nữa!" Vẻ mặt Dương Vô Liễu kiên định.

"Ta...." "Tần công tử, ta sẽ không nuốt lời!" "Ta..."

"Tần công tử, lão phu không phải loại người bất tín!" "Lão gia!" Thân thể tròn vo của Nguyệt nhi lăn tới, vừa vặn va phải Tần Bất Hoán, lực đạo kia quá lớn, lại còn phát ra tiếng 'bịch' rất to. Hắn hít sâu một hơi, vội dồn khí xuống đan điền, mới không bị đụng bay ra ngoài.

Tiểu cô nương quỳ gối xuống, vươn cánh tay béo mập, ôm lấy đùi Dương Vô Liễu, nước mắt càng rơi mãnh liệt, môi đỏ mọng nhếch lên, 'oa' một tiếng, khóc lớn. "Ngài đừng như vậy, Nguyệt nhi đi, Nguyệt nhi tuyệt đối sẽ đi theo vị công tử này!" Tuyệt đối? Ách...

Tần Bất Hoán đề tiếng rống lên, muốn ổn định tình hình, nhưng tiếng khóc của mọi người đã át hết đi tiếng rống của hắn! Mắt thấy Dương Vô Liễu dùng tính mạng để uy hiếp, nếu còn tiếp tục kháng nghị thì sẽ có tai nạn chết người. Trong lòng các đấng nam nhi biết chẳng thể xoay chuyển được nữa, tất cả ôm nhau khóc rống lên, thanh âm vĩ đại suýt chút nữa đã phá tan nóc nhà. Ngay lúc này, tiếng khóc rung trời, tiếng kêu than thảm thiết khắp nơi, chẳng có ai rỗi hơi để ý xem Tần Bất Hoán rống cái gì. Dương Vô Liễu ngậm ngùi xoa đầu Nguyệt nhi, rất sợ cứ tiếp tục như thế, lương tâm của hắn sẽ bị cắn rứt. Tiểu nha đầu này do đich thân hắn mang về phủ, từ từ nuôi lớn, hai người tình như cha con nha!

Đau dài chẳng thà đau ngắn, hắn quả quyết cầm một xấp ngân phiếu nhét vào túi hành lý của Nguyệt nhi, một tay dắt theo tiểu cô nương đang không ngừng thút thít, tay kia thì đẩy Tần Bất Hoán còn đang ngây ngốc. "Hai người đi đi!" Hắn thở dài một tiếng, dùng hết sức lực, đẩy hai người ra bên ngoài. "Tần công tử, mong...mong ngài sẽ đối...đối xử tốt với Nguyệt nhi nhà ta..." Hắn hô, khóc đến mức giật cục, nói không thành lời.

Rầm! Cửa chính sòng bạc đóng lại, còn khóa chặt từ bên trong. Trong phòng tiếng khóc rung trời, có thể thấy được những đại nam nhân kia đau lòng biết bao nhiêu! Ngoài cửa, trăng thanh, gió mát, bên cạnh Tần Bất Hoán còn thêm một thiếu nữ đang sụt sịt. Toàn thân cứng ngắc, hắn trợn mắt nhìn viên cầu nhỏ bên cạnh, trong đầu trống rỗng. Ông trời, hắn...hắn...hắn cũng muốn khóc!

Trăng mười lăm cực kỳ tròn, tiểu cô nương này cũng cực kỳ tròn! ***** Tần Bất Hoán ngồi bên cạnh bàn, yên lặng uống rượu, gương mặt tuấn tú thâm trầm, không có bất kỳ vẻ đắc ý nào khi ôm được mỹ nhân về.

Sau khi về quán trọ, Nguyệt nhi liền làm tổ trên giường, khóc ô ô một hồi lâu. Khóc đến khi đói bụng, liền mở túi hành lý, đưa hai tay non mềm vào trong mò mẫm, lấy ra một cái bánh bao thịt tròn trịa, nàng vừa khóc vừa ăn. "Hu hu hu..." Nàng vừa khóc vừa nuốt vào một cái bánh bao, rồi lại lấy thêm cái nữa, mở cái miệng nhỏ nhắn cắn vài miếng, nước thịt thấm hết vào vỏ bánh, trong phòng liền tràn ngập mùi thơm. Tần Bất Hoán nhắm mắt lại, ngón tay dài siết chặt ly rượu, hắn chỉ cảm thấy đầu như muốn nứt ra. Tất cả kế hoạch của hắn đều loạn hết lên rồi, mỹ nữ không đến tay, ngược lại còn bị nhét một vầng trăng tròn nữa!

"Hu hu hu..." tiếng khóc vẫn không dứt, nếu người bên ngoài nghe được, nhất định sẽ cho rằng hắn đang ngược đãi nàng. Hắn hít sâu mấy cái như muốn lấy lại bình tĩnh, nhưng suy nghĩ luôn bị tiếng khóc cắt ngang, ngay cả hương bánh bao phiêu đãng cũng khiến hắn thêm phiền não. "Hu hu hu...hức...hu hu hu..." Nàng vừa khóc vừa nhét bánh bao vào miệng, lại còn vừa ăn vừa nấc.

"Câm mồm!" Hắn quát khẽ, đầu cứ ong ong, kiên nhẫn đã lên tới cực điểm rồi! "Hu hu...hức...hu hu..." tiếng khóc vẫn vang lên. "Câm mồm!" Đôi mắt đen hơi nheo lại.

"Hu hu...hức..hu..." tiếng khóc vẫn không dứt, bánh bao lại tiếp tục biến mất. Chén rượu hơi lắc lư, ngón tay dài càng siết chặt. Bỗng nhiên, trên gương mặt tuấn tú kia giăng đầy mây đen. "Đừng khóc nữa!" Hắn rống lên, lý trí chính thức tan vỡ.

Tiếng khóc lập tức im bặt, trong phòng liền chìm vào tĩnh lặng! Xem ra, tiểu cô nương này cũng rất biết điều, hiểu được lúc nào nên ngậm miệng. Chỉ là, sự tĩnh lặng quá mức này khiến hắn cảm thấy hơi day dứt. Tần Bất Hoán luôn luôn nho nhã, ôn hòa, chỉ khi nào đối mặt với hiểm nguy, bản tính lãnh khốc của hắn mới bộc lộ. Hắn chính là quân sư giấu mặt của đội quân Hắc Sam, dụng binh như thần, có thể tươi cười mà đánh bại kẻ địch mạnh nhất, sau lưng, mọi người đều gọi hắn là 'Tiếu Diện Diêm La'.

Dáng vẻ nho nhã, ôn hòa đã sớm trở thành mặt nạ của hắn, hắn am hiểu nhất chính là che giấu cảm xúc chân thật, chưa từng có nữ nhân nào có thể khiến hắn đánh mất bình tĩnh. Mà tiểu cô nương này vừa xuất hiện, đã làm cho hắn loạn hết cả. Bình tĩnh của hắn, giống như những chiếc bánh bao kia, nháy mắt liền biến mất không thấy bóng dáng. Trong phòng vô cùng yên tĩnh, cảm giác tội lỗi liên tục dâng lên, Tần Bất Hoán nghĩ rằng tiếng rống giận dữ vừa rồi của mình đã làm cho con thỏ nhỏ hoảng sợ. Suy cho cùng thì nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ, đôi mắt trong veo ẩn chứa vài phần ngây ngô, đã bị bắt rời xa quê hương, đi theo một nam nhân xa lạ, tương lai mịt mờ, hiểm ác khó lường, bất kể là cô nương nào thì cũng sẽ sợ hãi thôi.

Hắn lại còn rống nàng! Hắn trở nên nóng nảy như vậy từ khi nào chứ? Con ngươi đen láy còn đẹp hơn nữ nhân vài phần liền quét về phía góc tường, đôi lông mày như mực khẽ nhăn lại. Lòng hắn có chút áy náy, lời xin lỗi đã trượt đến đầu lưỡi, giống như sắp thốt ra... Chỉ có điều, khi hắn nhìn thấy hành động của Nguyệt nhi, những lời này lập tức tiêu tan!

Thân thể tròn vo kia đang dùng một tư thế kỳ dị giãy dụa trên đất, cố gắng dùng cách kỳ quái này để đẩy một thứ gì đó trong cổ họng ra. Nàng dùng hai tay vỗ vỗ ngực, không ngừng thở dốc, khuôn mặt trắng nõn, tròn trịa kia đã đỏ bừng lên như một quả táo chín. Nàng nghẹn rồi! Tiếng khóc thút thít kia im bặt không phải vì tiếng rống của hắn, mà là nàng bị nghẹn bánh bao! "Ư...ư ư ư..." hai tay trắng nõn duỗi về phía trước, khua khua trước mặt hắn, ý bảo hắn giúp nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn càng lúc càng đỏ.

Tần Bất Hoán nhíu mày, nhìn viên cầu nhỏ kia vặn vẹo một lúc, cảm giác áy náy nhất thời tan thành mây khói! "Qua đây uống nước đi." Hắn lạnh lùng nói. Hắn nhấc ấm trà lên, vỗ mạnh một cái xuống bàn, nội lực kinh người làm cho một chiếc chén bay lên, xoay nửa vòng giữa không trung, vô sự rơi xuống mặt bàn.

Hắn nghiêng cổ tay, rót trà vào trong chén, không hề bắn ra ngoài một giọt nào. Viên cầu nhỏ lăn tới, chẳng thèm để ý đến ly trà, vươn tay giữ lấy cổ tay Tần Bất Hoán, nâng ấm trà lên rót vào miệng nhỏ của mình, 'ừng ực, ừng ực' đã hết nửa ấm trà. Tần Bất Hoán nhíu đôi mày kiếm, nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ xinh của Nguyệt nhi. Đến cả ngón tay của nàng cũng béo mập, trắng mịn như viên kẹo đường mềm mại, còn toát ra mùi hương thơm ngọt, trông vô cùng ngon miệng...

Mày rậm càng nhíu chặt, hắn bắt đầu hoài nghi, mùi hương bánh bao còn quẩn quanh trong phòng, đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của hắn. Tần Bất Hoán bất ngờ rút tay về, tuy sức lực không lớn nhưng vẫn khiến cho Nguyệt nhi ngã xa sáu, bảy thước. "Á!" Nàng nhỏ giọng kêu, 'bịch' một cái ngã ngồi xuống giường, hai mắt tròn xoe chớp chớp, đôi tay béo mập vẫn giữ chặt ấm trà. "Vì sao lại đẩy ta?" Nàng thở phì phò hỏi.

"Ta không có". Hắn lạnh lùng đáp, lại ngồi xuống ghế, tiếp tục uống rượu, chẳng thèm quan tâm đến nàng. "Ngươi có!" Nguyệt nhi kiên trì nói, hai má hồng hồng, nàng rất muốn dùng ấm trà đập hắn. Một tiếng rít nhỏ vang lên, tay cầm ly rượu khẽ run, Tần Bất Hoán hít sâu vài hơi, nhịn xuống kích thích muốn rống lên lần nữa.

"Đi ngủ". Hắn nhàn nhạt ra lệnh. Nguyệt nhi cũng không phải dễ bảo, nàng ngồi ở mép giường, hai chân tròn tròn đung đưa, hai mắt tròn xoe lấp lánh dưới ánh nến, giống như một con thỏ nhỏ. "Này!" Nàng kêu.

Không có phản ứng. "Này!" Nàng lại kêu tiếng nữa. Vẫn không có phản ứng.

"Ngươi điếc rồi hả?" Thanh âm lạnh nhạt truyền đến: "Ta có tên". "Lão gia không nói với ta tên của ngươi, ông ấy chỉ gọi ngươi là Tần công tử."

"Vậy cứ gọi ta là Tần công tử đi." Thanh âm vẫn lạnh nhạt, còn có chút lạnh lẽo, vẻ tao nhã ở sòng bạc lúc trước đã sớm tan biến. "Ờ." Nàng ậm ừ, biết hắn hoàn toàn không có ý muốn xưng danh, môi đỏ mọng khẽ động, thầm mắng hắn vài câu, rồi khẽ bật cười. "Vậy thì, Tần công tử, ta đói bụng rồi!"

Rắc! Âm thanh này đã báo tử hộ cho ly rượu trong tay Tần Bất Hoán, nó đã vỡ thành từng mảnh nhỏ. "Chẳng phải ngươi vừa ăn rồi sao?" Vẻ mặt hắn đầy kinh ngạc, trợn mắt nhìn cái bao hành lý nằm trong góc tường, đã sớm hết nhẵn bánh bao. Hắn tính sơ sơ, lúc nãy nàng vừa khóc vừa ăn, ít nhất cũng đã ăn hết bảy cái bánh bao thịt, vậy mà hiện giờ, còn dám kêu đói sao?

Những nữ nhân si mê vẻ tuấn mỹ của hắn, luôn muốn tạo ấn tượng tốt với hắn, ở trước mặt hắn, đều ăn uống giống như chim mổ thóc, mới vài hạt cơm đã kêu no rồi, đâu có ai giống nàng, không hề kiêng kỵ, tham ăn tục uống như thế? Tần Bất Hoán bắt đầu hoài nghi, lúc trước những nam nhân đưa tiễn Nguyệt nhi kia, có phải giả vờ gào khóc để che dấu sự vui sướng hay không? Xem ra, ngay cả việc cho nàng ăn lo, cũng là một công trình vĩ đại đầy gian khổ nha!

Đại trượng phu nhấc tay chi lao, hắn bằng lòng dùng tất cả kim ngân để đổi lấy nữ tử nổi danh nhất 'Sơn Trang Dương Liễu', Dương Vô Liễu lấy tính mạng ép hắn phải mang Nguyệt nhi đi. Xem ra, trên đường quay về thành Hoán Sa, tự nhiên lại có thêm một cái bao lớn, tiểu cô nương này liền trở thành trách nhiệm của hắn, bỏ không được, quăng cũng chẳng xong. Tần Bất Hoán rất muốn bỏ lại nàng, nhưng có chút lo lắng, sợ trên đường về phương Nam, Dương Vô Liễu lại phát tin tức tìm người. Ngồi ở trên giường êm, Nguyệt nhi vẫn kiên trì thảo luận vấn đề ăn uống.

"Ta nói là bữa ăn chính đó!" Nàng nghiêm túc nói, chớp chớp đôi mắt tròn xoe, bày ra vẻ mặt dễ thương, trộm liếc hắn. Đã trễ thế này rồi mà vẫn chưa được ăn cơm sao? Nàng đói bụng quá! Những cái bánh bao kia chỉ là món tráng miệng của nàng thôi! Tần Bất Hoán khép mắt lại, phát ra một tiếng rên thất bại.

"Này...ách...cái kia, Tần công tử, chúng ta đi ăn cơm được chưa?" Nàng hỏi. "Không ăn nữa!" Hắn rống to, lửa giận bùng cháy trong đôi con ngươi đen láy. Nàng hít sâu một hơi, có chút kinh hãi.

"Thế nhưng..." "Không nhưng nhị gì cả!" Hắn lại rống lên, tiếng vọng còn vẳng mãi bên trong phòng. Nguyệt nhi oan ức chớp chớp mắt, không dám nói tiếp, chỉ có thể bò vào trong giường, cắn một góc chăn bông, lén lút lau nước mắt. Tuy nàng rất muốn ăn cái gì đó, nhưng con sâu tham ăn trong bụng còn kêu dữ hơn, chẳng hề thua kém cơn giận của nam nhân này.

Các tỷ muội trong sơn trang đều nói, nam nhân không có lương tâm, mà lương tâm của nam nhân tuấn mỹ đã sớm bị chó hoang tha rồi. Cái kẻ tuấn mỹ dọa người kia lại không cho nàng ăn cơm, bắt nàng đói bụng! Từ đó suy ra, hắn tuyệt đối là người tàn nhẫn, vô tình nhất trên đời. Thế nhưng, lão gia đã giao nàng cho hắn, nàng không còn chỗ để đi, chỉ có thể ở lại bên cạnh hắn thôi. Một nửa cái đầu tròn vo lộ ra, tiếp đến là hàng mi dày cong cong cùng một đôi mắt tròn xoe đang thập thập thò thò. Nàng trốn trong chăn bông, không nhịn được trộm liếc hắn. Ánh nến lung linh soi rọi ngũ quan tuấn mỹ của hắn, ánh lên vầng sáng nhàn nhạt, khiến người ta hít thở không thông.

Ai, dáng vẻ tuấn tú như thế, đáng tiếc lại là một kẻ xấu xa! Nàng trốn trong chăn thở dài một hơi, bắt đầu lo lắng cho tương lai của mình. Nam nhân kia định mặc kệ nàng sao? Nàng có thể bị đói chết không? Ai, biết thế đã chẳng ăn hết bánh bao, giữ lại một, hai cái, nói không chừng có thể lót dạ rồi...

Nàng liếm liếm cánh môi hồng nhuận, tưởng tượng ra mùi vị của bánh bao, mí mắt dần khép lại. Trước khi tiến vào mộng đẹp, Nguyệt nhi thầm hạ quyết định: Nàng nhất định phải dựa vào hắn rồi!.