Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nguyệt Nhi Viên - Chương 20

Chương 10 (tiếp).

Trong đại sảnh, Nguyệt Nhi kéo ống tay áo Tần Bất Hoán, muốn hắn cúi đầu xuống. "Chàng thật sự muốn thành thân với ta?" Nàng nghiêm túc hỏi. "Tối hôm qua hắn đã ăn sạch con rồi, hiện tại, chỉ sợ con không muốn gả cũng không được." Dì Hỉ đến chậm, vẫn chọn đúng lúc để xen vào, tuy giọng nói rất bình tĩnh nhưng nội dung lại vô cùng chấn động.

Ánh mắt của mọi người, lập tức tập trung lên mặt Tần Bất Hoán. Hắn không thèm đếm xỉa tới người khác, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm tiểu nữ nhân trước mặt. "Đúng."

"Tại sao?" "Đêm qua ta đã nói rõ lý do." Vẻ mặt Tần Bất Hoán có chút cứng ngắc, có chút bối rối, tròng mắt đen quét đến phía sau nàng. Nguyệt Nhi quay đầu lại, phát hiện mọi người đều vểnh tai, nghe lén cuộc đối thoại giữa bọn họ.

"Ta muốn chàng nói lại lần nữa." Nàng khẽ mỉm cười, được voi đòi tiên. Không chỉ có Nguyệt Nhi, mà tất cả đều chờ đợi câu nói của hắn. Tần Bất Hoán khẽ rủa thầm một tiếng, mới chịu mở miệng.

"Ta yêu nàng." Hắn dõng dạc nói. Sau lưng truyền đến tiếng hoan hô, mọi người đều cực kỳ cao hứng. "Ta còn tưởng rằng hắn vĩnh viễn cũng không nhận ra!" Y Vũ cười yếu ớt nói, tựa vào trong long trượng phu, vui sướng khi việc đã thành.

"Hắn đâu phải kẻ ngốc." Sở Cuồng ôm chặt thê tử, gương mặt nghiêm khắc hiếm khi xuất hiện nụ cười. "Không phải ngốc nhưng vẫn tốn khá nhiều thời gian." Y Vũ cười trêu chọc, trong đầu nàng đã sớm an bài chu đáo. Thật tốt quá, hiện tại tất cả đều kết thúc, thành Hoán Sa thành có thể chuẩn bị chuyện vui rồi! Giữa đại sảnh, Nguyệt Nhi còn chưa có hỏi xong.

"Chàng sẽ mãi mãi yêu ta chứ?" Nàng hỏi tiếp. "Mãi mãi" Hắn hứa hẹn. "Ta muốn béo lại đó?"

"Lòng ta sẽ không thay đổi." Hắn nhếch môi cười. "Trở về như trước đây?" "Không sao cả." Tần Bất Hoán vẫn mỉm cười, giang hai cánh tay, ôm nàng vào lòng. Nàng có mập mạp thế nào, hắn vẫn sẽ yêu nàng.

"Mập hơn nữa?" Hắn đần mặt. Nguyệt Nhi tiếp tục truy hỏi. "Rất, rất béo đấy?"

"Này…" "Mập đến nỗi đạp vỡ bậc cửa đó?" Mặc dù không tới mức đấy, nhưng nàng vẫn muốn hỏi rõ ràng. "Nguyệt Nhi…." "Mập đến không vào nổi cửa chính đâu?" Nàng bắt đầu nói lung tung.

"Nguyệt Nhi…" "Mập đến…ưm…ưm…" Hắn hôn nàng, tất cả nghi vấn cùng đáp án, không cần phải nói nữa

******. Cả thành Hoán Sa thành đều vô cùng náo nhiệt. Tần Bất Hoán và Nguyệt Nhi thành thân, đây chính là một chuyện lớn. Bên trong thành có không ít tiểu tử, mặc dù không cam lòng, nhưng thứ nhất vẫn biết không thể địch nổi Tần Bất Hoán; thứ hai, nhìn nụ cười ngọt ngào của Nguyệt Nhi, cũng làm cho mọi người biết, Tần Bất Hoán đã sớm chiếm trọn lòng nàng.

Bọn họ tôn sùng Tần Bất Hoán, yêu mến Nguyệt Nhi, đôi bích nhân này đã nhận được toàn bộ sự chúc phúc của thành Hoán Sa. Hôn sự do Y Vũ chủ trì, nàng tự mình lựa chọn các loại tơ lụa, dệt thành giá y cho Nguyệt Nhi. Mọi người trong thành đều tự động tặng quà làm của hồi môn cho Nguyệt Nhi. Tất cả các loại hộp gấm đều bày la liệt trong Phương phủ. Trong viện vắng vẻ, Nguyệt Nhi đang đứng trước gương đồng, thử giá y mới đưa tới.

Tơ lụa đỏ tươi ánh lên màu vui mừng, ngay cả đống trang sức mới cũng đỏ như má phấn của nàng. Nguyệt Nhi nhìn gương đồng, bàn tay trắng nõn lướt qua mỗi đường thêu, lúc sờ đến eo thì lại đụng trúng đôi cánh tay rắn chắc khác. Hơi thở nóng ẩm từ phía sau truyền đến, lưng nàng dán chặt vào lồng ngực dày rộng, cả người rơi vào vòng ôm rắn chắc.

Gương mặt tuấn tú của Tần Bất Hoán cũng xuất hiện trong gương đồng. “Nàng thật là đẹp.” Hai mắt hắn lóe sáng, ghé sát vào tai nàng nói. Nguyệt Nhi thẹn thùng cười một tiếng, vuốt nhẹ bông hoa thêu nơi cổ áo.

“Có thật không?” “Thật.” Hắn hạ một nụ hôn xuống cần cổ tuyết trắng. Cảm giác ngứa ngáy làm cho nàng không nhịn được cười ra tiếng, hơi rụt rụt cổ.

“Không thú được mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, chàng không tiếc sao?” Nguyệt Nhi cười trêu. Hắn nhếch miệng, tròng mắt đen khóa chặt lấy nàng, hai tay cũng không quy củ, ở trên giá y từ từ di chuyển. “Ai nói ta không thú được? Thê tử của ta chính là đệ nhất thiên hạ.”

Nàng tự biết mình không phải mỹ nữ đệ nhất thiên hạ, nhưng nàng cũng biết, mình là nữ nhân quan trọng nhất trong lòng hắn, cái này đã quá đủ rồi. “Chàng nghĩ như vậy, nhưng người khác chưa chắc đã đồng ý đâu.” Nguyệt Nhi vỗ nhẹ lên đôi tay đang sờ loạn khắp nơi kia, thủy mâu liếc hắn một cái, cố tình cho hắn bậc thang bước xuống. Tần Bất Hoán nhướn mày rậm, lười biếng phun ra những lời này: “Không ai dám chất vấn ta cả.”

“Bá đạo!” Nàng vươn ngón trỏ ra, chọc chọc ngực hắn, cảm thấy nam nhân này thật quá ngạo mạn. Hắn lập tức bắt lấy bàn tay nhỏ nhắn, trắng noãn, đặt lên miệng, khẽ cắn từng ngón một. Trong đôi mắt đen sâu thẳm, thoáng qua mấy phần tà khí. Cảm giác tê dại từ đầu ngón tay chạy thẳng vào tim, hai chân nàng như nhũn ra, nhưng vẫn chỉ có thể đứng im tại chỗ, ngơ ngác nhìn hắn gặm từng ngón tay nàng.

Ánh mắt Tần Bất Hoán giống như hắn rất rất đói, mà nàng lại chính là bữa tiệc phong phúc, hắn vội vàng muốn nuốt nàng vào bụng…. Bên trong phòng ý xuân ấm áp, ngoài cửa lại truyền đến tiếng gõ nhẹ không thức thời. “Tần tiên sinh, phu nhân mời ngài đến đại sảnh, muốn cùng ngài nói một chút chuyện phủ mới.” Một giọng nói xuyên qua cửa sổ truyền vào.

Tần Bất Hoán rủa thầm một tiếng, buông mỹ vị trong lòng ra, cao giọng trả lời. “Biết rồi.” Ngoài cửa, tiếng bước chân dần đi xa, hắn liền nhíu mày, vẻ mặt đầy tiếc hận. Hắn biết nếu không đến đại sảnh ngay, thì Y Vũ nhất định sẽ dẫn theo nhóm lớn nhân mã tới đay.

“Ta sẽ trở về sớm.” Hắn đơn giản nói, rồi xoay người, đi về phía cửa. Sau khi hô hấp thông thuận, vừa ngước lên đã thấy hắn muoons rời khỏi, nàng vội vàng vươn tay, kéo nhẹ ống tay áo hắn. “Đợi một chút.”

Hắn nhíu mày, đứng chờ. “Sau khi chúng ta thành thân, thật sự phải chuyển đi sao?” Nguyệt Nhi ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nghiêm túc hỏi. Ngay từ lúc định ngày thành thân, hắn liền kêu gọi phầm lớn dân chúng, xây một phủ đệ lịch sự tao nhã ở ven hồ Hoán Sa. Hắn còn cho kết lụa, dán đầy chữ hỷ đỏ làm nhà mới, muốn đưa nàng về đó sống.

“Nàng không nỡ rời xa nơi này?” Tần Bất Hoán dịu dàng hỏi. Nàng gật đầu một cái. “Chúng ta có thể trở lại bất cứ lúc nào.”

“Nhưng mà, thiếp cảm thấy nơi này rất rộng rãi và thoải mái, tại sao không thể ở lại chứ?” Nàng rầu rĩ nói. Người trong phủ đối với nàng rất thân thiết, giống như người thân của nàng vậy. Mặc dù phủ mới cách chỗ này không xa, nhưng nàng thật sự có chút luyến tiếc. “Nguyệt Nhi.” Hắn hơi nhếch khóe miệng.

“Dạ?” “Nơi này nếu chỉ có hai chúng ta thì sẽ rất rộng rãi, nhưng về sau, nếu có thêm hài tử, sẽ hơi chật chội đó.” Hắn ôn hu nhắc nhở, thân mật xoa xoa đầu nhỏ của nàng. Hai gò má mềm mại, bỗng chốc ửng hồng, nàng cúi đầu xuống, giả vờ nghiên cứu đường thêu trước ngực.

Hài tử, hài tử của bọn họ, sẽ có mắt hắn, lông mày của hắn không… Đôi môi đỏ mọng cong lên thành nụ cười ấm áp ngọt ngào, hạnh phúc như đong đầy lồng ngực, làm cho nàng muốn hô to vui mừng. Dặn dò xong hắn xoay người định rời đi.

“Tần Bất Hoán!” Nguyệt Nhi đột nhiên gọi to, thân hình nhỏ xinh nhảy lên trước, ôm lấy mặt hắn, hôn lướt qua môi hắn. Đôi con ngươi đen láy sáng lên, hắn mở rộng hai cánh tay, vây nàng vào trong ngực. “Chờ ta trở lại.” Hắn nhẹ giọng dặn dò, còn ấn một nụ hôn tuy ngắn ngủi nhưng bền chắc xuống môi nàng, lúc này mới chịu buông nàng ra, cất bước rời đi.

Nhìn bóng lưng cao lớn đó, hạnh phúc như tràn đầy lồng ngực. Nguyệt Nhi mơ hồ biết, có hắn làm bạn thì sự ấm áp này sẽ kéo dài suốt đời. Nàng giữ nguyên nụ cười, đi đến trước thư án, lấy giấy và bút lông, sau đó trải một tờ giấy Tuyên Thành. Trên tờ giấy trắng tinh, vẽ một mặt trăng tròn như thường lệ, rồi vẽ thêm rất nhiều đồ ăn. Tiếp đó, nàng đỏ mặt, cười e lệ, ở giữa mặt trăng vẽ một đôi tay bế đứa bé bụ bẫm.

Ngoài cửa sổ, một vầng trăng sáng trong treo cao trên bầu trời đêm rộng lớn. Nguyệt Nhi viên, tình nhân cũng đoàn viên. Hết trọn bộ.

.