Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nhà có sư tử hà đông - Chương 55

Chương 54 – MUỐN CHẠY, ĐU CÓ DỄ

Tông Chính lưng dài vai rộng, dưới lớp áo quần mỏng mảnh, bắp thịt rắn chắc như muốn mọc lên, mỗi một bước hai chân thon dài đều bước rất lớn, hơn nữa còn bước rất nhanh, nhân viên công tác dẫn đường gần như phải chạy chậm mới có thể đuổi kịp, nhân viên công tác vụng trộm liếc nhìn Tông Chính, sau đó im lặng cúi đầu, thầm đổ mồ hôi lạnh, không thể trách anh tố chất tâm lý không tốt, thật sự khí thế cả người của Tông Chính quá mạnh mẽ, giống như cơn mưa giông sắp đến làm sập cả vách tường, anh chỉ nhìn trộm mấy lần, đã có cảm giác hãi hùng khiếp vía. Lâm Miểu Miểu lên máy bay, mệt mỏi tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm hai mắt nghỉ ngơi, vì chuyến bay lùi lại nửa giờ nên hành khách bên trong khoang máy bay đang bàn tán sôi nổi về nguyên nhân, một tiếng bước chân rõ ràng mạnh mẽ bỗng nhiên truyền vào trong tai cô, không khí chung quanh dường như nóng lên, cô bị bao phủ trong bóng tối mờ mờ. Lâm Miểu Miểu mở căng mắt, đập vào trong con ngươi là gương mặt tuấn tú lạnh như băng của Tông Chính, dây an toàn bị anh cởi ra vang lên âm thanh khe khẽ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, lòng bàn tay nóng hầm hập nắm chặt cổ tay của cô, gần như thô bạo túm cô lôi dậy.

Trong đầu Lâm Miểu Miểu trống rỗng, lên trên máy bay cô vẫn luôn duy trì tình trạng này, vào lúc nhìn thấy Tông Chính rất là mơ hồ, cho đến khi bị Tông Chính kéo đi mấy bước mới phản ứng lại, anh nắm rất chặt, chặt đến nỗi làm cô thấy đau. Cô chuyển động cổ tay muốn rút tay mình lại, nhưng Tông Chính lại càng nắm chặt hơn, sức lực lớn tưởng như muốn bóp nát xương tay của cô. Ánh mắt của anh giống như thú dữ cổ đại, khi cô vùng vẫy liền ngoảnh lại lạnh lùng liếc nhìn cô, nóng lòng muốn nuốt cô, cổ tay cô bị nắm càng chặt hơn, khiến cô muốn động cổ tay cũng không được, lúc đến cửa khoang máy bay, một người phụ trách đi tới thấp giọng hỏi: "Ngài Tông, chúng tôi có thể cất cánh được chưa?"

Tông Chính gật đầu, Lâm Miểu Miểu ngơ ngác bị Tông Chính kéo ra khỏi khoang máy bay. "Tông Chính, anh có ý gì đây?" Lâm Miểu Miểu không hỏi câu này không được, vừa hỏi thì đã giống như đổ dầu vào lửa, làm cơn giận dữ của Tông Chính cháy đùng đùng: "Anh định làm gì? Phải là anh hỏi em, em định làm gì chứ!"

Lâm Miểu Miểu quay sang nói một tiếng với người phụ trách: "Xin chờ một chút!" Người phụ trách cũng là người tinh tường, hiển nhiên biết nên nghe ai, lập tức nhìn về phía Tông Chính, Tông Chính vẻ mặt lạnh lùng: "Không cần để ý đến cô ấy." Lần đầu tiên trong đời Lâm Miểu Miểu giận đến mức muốn mắng người, nhưng cô đánh nhau thì giỏi, chứ tài hùng biện thì chẳng ra sao, mở miệng, cuối cùng chỉ mắng được một câu: "Không biết xấu hổ!"

Chốn đông người, mọi người trong khoang đều ngoái cổ ra nhìn hai người, Tông Chính có thể không e dè gì kéo cô đi một mạch, nhưng trước mặt mọi người cô không cách nào đánh cho Tông Chính một trận. Sau đó tất nhiên sẽ phát triển thành hai người vờn nhau. Cuối cùng, Lâm Miểu Miểu e dè bị Tông Chính kéo tới lối đi không người. Từ rất lâu Phác Hồng Hi đã nhắc nhở cô: Lúc mất bình tĩnh, không nên đưa ra bất cứ quyết định nào. Cô luôn làm theo nguyên tắc này, cho nên lúc cảm thấy mình bị lừa dối, trong lúc tức giận cũng không ký tên mình vào chỗ cần ký, nếu mà dựa theo phong cách hành sự trước sau như một của cô, hẳn cô đã ném thẳng giấy thỏa thuận ly hôn trong túi xách đến trước mặt anh, chất vấn anh.

Thế nhưng, trong tiềm thức cô lẩn tránh lựa chọn này. Cô không phải một người dễ xúc động, quen dùng phương thức lỗ mãng trực tiếp giải quyết vấn đề. Vả lại——

Nếu như anh giải thích, cô có nên tin tưởng hay không? Nếu như anh thừa nhận, sau đó cô nên làm cái gì bây giờ? Ly hôn ư? Sau cùng cô quyết định mang theo giấy thỏa thuận ly hôn, chạy trốn khỏi thành phố này đến một nơi khác yên tĩnh một chút, thu xếp tất cả tiền căn hậu quả, sau đó mới quyết định làm thế nào.

Bây giờ, cái ý nghĩ này đã phá sản rồi. Hành động của Tông Chính có lẽ chỉ là con người anh hiện tại xuất hiện ở trước mặt cô, vậy mà đã có thể làm tâm trạng của cô gợn sóng, ở trong lối đi yên tĩnh hai người đứng song song với nhau nửa phút đồng hồ, tâm trạng của Lâm Miểu Miểu dần dần khôi phục, khôi phục vẻ mặt hờ hững xa cách, ở trong nháy mắt Lâm Miểu Miểu di chuyển ánh mắt, cơn giận cố nén của Tông Chính giống như núi lửa phun trào, anh xoay mặt cô lại, ánh mắt như muốn nuốt chửng cô: "Nguyên nhân?" Lâm Miểu Miểu bị ép ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào anh trong đầu lập tức hiện lên giấy thỏa thuận ly hôn thấy được hơn một giờ trước, cô hiểu rõ, bây giờ mình không đủ lý trí, không đủ bình tĩnh, không thích hợp đưa ra bất kỳ quyết định gì.

Cô bình tĩnh trả lời: "Bởi vì chuyện học hành, em cần trở lại làm một vài thủ tục." Cúp điện thoại của anh, không nói tiếng nào đi luôn, gấp gáp đến mức phải đi máy bay ngay lập tức, chỉ là quay về nước Y làm thủ tục ư? Tông Chính cười lạnh hỏi: "Em cảm thấy anh sẽ tin sao?" Lâm Miểu Miểu trầm mặc, bản thân nhìn thấy tập giấy thỏa thuận ly hôn kia, ngoại trừ im lặng cô không biết phải dùng thái độ gì chung sống với anh. Mà cô càng im lặng, cơn giận của Tông Chính lại càng lớn, hai người giằng co gần năm phút đồng hồ, bắt đầu từ lúc gặp mặt, vẻ giận dữ của Tông Chính gần như không cách nào che giấu, ánh mắt vừa dữ tợn vừa hung ác nham hiểm, nhưng dưới sự im lặng của Lâm Miểu Miểu, cơn giận của anh giống như thái độ lạnh lùng của cô, ngưng tụ thành băng tuyết.

Máy bay cách đó không xa đã bắt đầu di chuyển, liệng khỏi đường băng, Lâm Miểu Miểu nghe thấy âm thanh mới vừa quay sang nhìn cổ tay đã bị kéo mạnh, anh đã trở nên im lặng giống cô, lôi cô đi ra phía cửa. Lâm Miểu Miểu vùng ra, anh nắm chặt giống như kìm sắt vậy. Cứ để bị kéo đi như vậy ư? Sau đó giả bộ không có chuyện gì xảy ra ư? Lâm Miểu Miểu không được được. "Tông Chính, em thật sự có chuyện."

"Chuyện gì?" "Việc riêng tư." Lửa giận dưới sự kiềm chế của Tông Chính lại bùng lên, anh thích sự tự chủ bình tĩnh này của cô, nhưng hiện tại anh ghét nhất cũng là sự tự chủ trầm mặc này.

"Anh không thể biết được sao?" Anh hỏi. "Không thể, đây việc riêng của em." Cô dừng lại mấy giây, nhìn anh nói, "Em mong muốn nhận được sự tôn trọng." Anh quay đầu đi chỗ khác, ngẩng đầu nhìn trần nhà màu trắng, sau đó thở dài, dường như muốn đem tức giận và phiền muộn trong lồng ngực nói hết ra, anh dốc sức khống chế cảm xúc của bản thân, cách mười mấy giây mới hỏi, "Có liên quan tới anh không?"

"Không có đâu." Đáy lòng của cô xẹt qua một tia tự giễu, cô đã nói dối, nói cho cùng nói dối là vì tự tôn, hay là vì nói dối vì tự ti đây? Có lẽ tín dự(1) của cô tốt, câu trả lời của cô còn bình tĩnh như vậy, cho nên Tông Chính tin, bởi vì anh quả thực không tìm được nguyên nhân bắt nguồn từ mình, chắc là vì chuyện của nhà họ Lâm. Anh thở phào nhẹ nhõm, không ngờ tâm trạng lại tốt hơn nhiều, giọng nói cũng không hung dữ như vừa nãy: "Có chuyện gì không thể nói chuyện đàng hoàng? Sao phải ngắt điện thoại của anh, còn tắt máy nữa hử?"

Đến nỗi khiến anh tưởng rằng, cô muốn biến mất khỏi thế giới này một lần nữa. Lâm Miểu Miểu trầm mặc như trước, Tông Chính im lặng mấy giây hỏi: "Nhất định phải đi à?" Cô rốt cục ngẩng đầu trả lời khẳng định: "Nhất định phải đi."

Mặc dù bên ngoài cô bình tĩnh, nhưng Tông Chính nhận ra tâm trạng của cô chẳng giống như vẻ bình tĩnh biểu hiện ra bên ngoài này, lúc anh nhìn thấy cô ở trên máy bay, cô mệt mỏi nhắm mắt, sắc mặt tái nhợt, tình huống hình như còn xấu hơn lần đi ăn cơm với Lâm Thế Quần. Thế nhưng cô lại không muốn chia sẻ với anh, tâm trạng của Tông Chính rất tệ, tâm trạng xấu này như biết truyền nhiễm, từ trên người Lâm Miểu Miểu lây sang cho anh. Theo cách nghĩ thật của anh, có lẽ anh đã trực tiếp lôi cô đi, cô không đi thì khiêng đi, thế nhưng nhìn cô buồn bã, đôi mắt không còn sáng rực, anh không nỡ từ chối yêu cầu của cô. Có lẽ đây chính là tình yêu, tình yêu khiến người ta không thể tự làm chủ được bản thân mà đưa ra những quyết định và cách làm hoàn toàn không giống nhau.

Tông Chính thực sự không muốn dùng từ ngữ tình yêu sến sẩm này để hình dung, anh kiên quyết cho là mình đầu óc mê muội mới không muốn từ chối yêu cầu của cô. Anh cúi đầu nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, có lẽ anh vẫn chưa học được cách đứng trên góc độ của cô cân nhắc vấn đề, nhưng anh bằng lòng thử, cô không nói bất cứ điều gì, anh có thể giả vờ không hỏi bất cứ điều gì, nếu như cô muốn sống cô độc một mình, anh cũng có thể cho cô không gian và thời gian, cô muốn được tôn trọng, anh có thể tôn trọng quyết định của cô. "......ngồi máy bay riêng của anh đi đi." Anh suy nghĩ mấy phút, nặng nề nói.

Vợ chồng mới cưới, anh thực sự không muốn cô đi, nhưng cô không phải thú cưng nuôi trong lồng, sẽ vĩnh viễn nhốt ở bên cạnh anh. Con ngươi của Lâm Miểu Miểu u ám giống như hố sâu, cặp mắt cô mở to, dường như có chút bất ngờ, ngay sau đó cô khẽ gật đầu, cô biết đây là nhượng bộ của Tông Chính, mà ngồi máy bay anh chỉ định, là điều kiện của anh. Nhân viên công tác dẫn đường cho Tông Chính lúc trước đưa hai người đến một lối đi khác, một chiếc máy bay tư nhân đang đậu ở ngoài cửa, trên thân phi cơ hình dáng khí động(2) viết hai chữ màu xanh lam: zongzheng(3).

Dễ nhận thấy Tông Chính cũng chuẩn bị hai biện pháp, nếu như Lâm Miểu Miểu chạy mất, anh buộc lòng phải đi nước Y bắt người trở về. "Hành lý......" Lâm Miểu Miểu cuối cùng cũng nhớ đến hành lý của mình vẫn đang gửi vận chuyển. "Sau khi máy bay đến nơi, sẽ có người đưa tới cho em." Anh nói.

"Cảm ơn anh." Ánh mắt Lâm Miểu Miểu hơi ủ rũ, trong lòng có cảm giác nói không thành lời. Cô rút tay mình khỏi lòng bàn tay nóng rực của anh, cổ tay còn chưa rút ra khỏi, bất thình lình bị anh nắm lại thật chặt: "Không cần phải nói cảm ơn......còn nữa, em có phải quên gì rồi không?" Lâm Miểu Miểu ngước mắt nhìn lên, sau đó cổ tay được anh thả ra, anh đưa tay giữ gương mặt cô, một nụ hôn nóng bỏng in ở giữa trán cô.

Cô xuất thần nhìn chằm chằm vào chiếc cằm của anh, anh hơi nghiêng đầu lại hôn một cái lên môi cô. "Đến rồi gọi điện thoại cho anh, cho em thời gian hai ngày." Anh có thể cho cô không gian và thời gian, nhưng chỉ có thể ở mức độ này. Hai ngày ư? Riêng thời gian ở trên không, đi đi về về đã mất một ngày. Tâm trạng u ám của Lâm Miểu Miểu không biết dùng lời nào để diễn tả.

"Hai ngày không trở lại, em chuẩn bị nhặt xác Võ Tòng đi." Sau khi Lâm Miểu Miểu đi, Tông Chính trở về công ty, trong đầu có chuyện suy nghĩ, làm gì cũng không tập trung, vừa hết giờ làm, Tông Nhan gõ cửa đi vào phòng làm việc của anh. "Có chuyện gì thế?" Anh ngước mắt nhìn cô, lại cúi đầu tiếp tục bận rộn.

"Tiệc tẩy trần buổi tối của chị Vy, em đến để nhắc anh, đừng đến muộn đấy nhé." Tay cầm bút của Tông Chính dừng lại một chút, Tông Nhan từng nhắc đến chuyện của Trương Vi mấy lần, anh biết cô bị thương, sắp trở về, tiếp nữa...... Hết rồi.

Lúc còn trẻ, có lẽ vì có được quá nhiều, nhiều đến mức không cần phụ nữ và tình cảm, anh cũng không có nhiều thời gian tiêu phí bên phụ nữ như thế, theo sự tăng lên của tuổi tác, cả nhà bắt đầu quan tâm tới đối tượng qua lại của anh, thay vì để Lý Trân sắp đặt, anh thà chọn một người trong số những người quen biết, anh chọn Trương Vi. Nếu mà ba năm trước Trương Vi không chia tay với anh, có lẽ bây giờ anh sẽ chiều theo ý cả nhà kết hôn cùng Trương Vi, sau đó cả đời cứ bình bình đạm đạm như vậy, một ngày nào đó, anh vào ở trong Thiên Hà Viên, sẽ nhớ tới bé gái từng thút thít trên cành cây năm ấy. Khi đó, anh thấy cuộc sống như thế cũng không có gì không ổn, nhưng mà hôm nay, tâm tình của anh đã khác hoàn toàn, nếu như trước đây không chia tay với Trương Vi, thì anh sẽ không đính hôn với Lâm Tư, Lâm Tư tự nhiên cũng sẽ không chết, mà Lâm Miểu Miểu cũng sẽ không quay về thành phố Z tìm anh.

Có thể cả đời này anh cũng sẽ không gặp lại cô. Anh cười một tiếng, từ góc độ này mà nói, anh phải cảm ơn Trương Vi, còn có Lâm Tư Quá khứ của anh và Trương Vi đã sớm đi vào quên lãng, nhưng có thể khẳng định, anh nợ Trương Vi, cho nên anh cũng không ngại xem cô như một người bạn bình thường.

Tiệc tẩy trần của Trương Vi, Tông Chính đáp ứng rất dứt khoát, Tông Nhan nhận được câu trả lời khẳng định của anh, nói địa chỉ một lần rồi rời đi. Chú thích: (1) 信誉: lòng tín nghĩa và danh dự.

(2) Dáng khí động: một đầu to tròn, một đầu nhọn, nhẵn. Đây là hình dáng tối ưu để chế tạo các loại phương tiện di chuyển như: máy bay, ôtô, tàu cao tốc... nhằm đạt được các điều kiện như: lực cản của không khí thấp nhất, lực nâng của các luồng khí khi di chuyển với vận tốc cao... (3) Đây là phiên âm tên tiếng Trung của Tông Chính ( 宗政: Zōng zhèng ).