Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nhè nhẹ vào lòng anh - Chương 3

Chương 03: Là ai?.

Mặt lạnh tim lạnh, khi Trình Ti Tư tiến vào đại học đã lãnh giáo rồi, nhưng trước mắt cô cũng không có nhiều thời gian suy nghĩ, nếu không nộp bài tập đúng hạn, cô rớt môn này là chuyện đã định rồi. Trình Ti Tư nhìn thoáng qua thời gian ở góc dưới màn hình máy tính, bây giờ cách thời gian nộp bài còn có hai mươi mấy phút đồng hồ, cho dù cô có là thần tiên cũng không thể trong khoảng thời gian ngắn như vậy làm xong bài tập. Úc Sóc nhìn gương mặt khổ sở của cô, trong lòng cười trộm, sau đó khụ khụ lên tiếng, làm bộ dáng thật sự nhìn không được nữa. "Aizz, xem mi đáng thương như vậy, ta liền từ bi cứu mi một lần. cầm USB này, dừng lại cái hành động kêu cha gọi mẹ của mi đi, đi tìm chị họ của ta đi. Lúc trước ta đã nói với chị ấy rồi, chị ấy học năm 3 nha, trong máy vi tính của chị ấy có rất nhiều bài tập âm tần, ngươi tùy tiện lấy một cái ứng phó trước rồi nói sau."

"Wow. Úc Bảo, mi thật quá tuyệt vời. Ta yêu mi chết mất." Trình Ti Tư bất chợt nhào tới ôm lấy Úc Sóc, bất kể khuôn mặt ghét bỏ giãy dụa của cô, một ngụm hôn lên mặt cô, sau đó không nói hai lời, cầm USB chạy thẳng ra ngoài. May là các cô ở cùng tòa nhà G, các học tỷ năm 3 ở trên lầu, thật ra cũng không xa, chạy rất nhanh đã đến lầu 6, gõ gõ cửa, chị họ của Úc Sóc, Úc Thiến ra mở cửa, nhìn thấy Trình Ti Tư, thân thiết cười nói: "Ti Tư tới a, mau vào." .

Trong phòng chỉ có một mình Úc Thiến. . "Chị Thiến, ha hả, cái kia…cái kia…em tới mượn ít đồ." "Bài tập cuối kỳ đúng không? Tiểu Sóc có nói với chị, chẳng qua là… " Úc Thiến dẫn cô đi đến chỗ ngồi của mình, chỉ chỉ máy tính "chị mới làm âm thanh xong, máy tính đột nhiên tắt ngắm, trong chốc lát, sợ là sửa không kịp."

"A, vậy làm sao bây giờ?" Nửa đường bay ra tai họa bất ngờ, Trình Ti Tư nhìn màn hình máy tính, quả nhiên ngay cả căm giác chết tâm đều có… Đang lúc cô hết đường xoay sở, bỗng nhiên bên ngoài vang lên thanh âm xoay chìa khóa, cửa bị đẩy ra, một nữ sinh xinh đẹp mặc váy hoa trắng như tuyết bước vào.

"Hạ Hạ? Tại sao hôm nay mi lại trở về rồi?" "Ừ, tối nay ở đây." . Chu Hạ Tĩnh nhìn thoáng qua Úc Thiến cùng Trình Ti Tư, sau đó trở lại chỗ ngồi của mình, yên lặng cầm quyển sách lên xem.

"Xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ mi với vị kia lại cãi nhau?" . Úc Thiến bát quái đi tới chỗ cô, Chu Hạ Tĩnh không tiếp lời, chẳng qua là ánh mắt như có như không liếc nhìn Trình Ti Tư, Úc Thiến lập tức hiểu ý. "Đây là bạn tốt của em ta, Trình Ti Tư, cũng coi như là một nữa em ta, đến đây mượn ít đồ. Ti Tư, người này là bạn tốt của chị, Chu Hạ Tĩnh."

"Chào học tỷ." . Trình Ti Tư lễ phép chào hỏi, Chu Hạ Tĩnh gật đầu: "Chào học muội" , nhưng vẻ mặt vẫn không mặn không nhạt. Đang lúc Trình Ti Tư cảm thấy có chút lúng túng, nghĩ tới dù sao máy tính của Úc Thiến trong một lát cũng không sửa được, có nên đi hay không, thì Úc Thiến như nghĩ đến cái gì, a một tiếng, khiến Trình Ti Tư cùng Chu Hạ Tĩnh giật nảy người. "Đúng rồi. Ta làm sao lại quên mất, Hạ Tĩnh, mi còn lưu lại bài tập âm tần trước kia không? cho ta mượn xem."

"Làm gì?" . "Em gái ta gần tới hạn nộp bài tập, nhưng nhất thời chưa kịp hoàn thành, nếu không nộp…thì sẽ bị rớt môn này." Chu Hạ Tĩnh nhẹ nhàng cau mày, Trình Ti Tư cho là cô không muốn, đang cảm thấy không tiện, thì Chu Hạ Tĩnh lại mở miệng nói: "Bài tập? Ta không có lưu lại."

Sau đó nghiêng đầu nhìn về phía Trình Ti Tư: "Khi nào thì các em phải nộp?" . "20' sau. . . . . ." . Chu Hạ Tĩnh cau mày suy nghĩ một hồi, sau đó lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số, đang chờ kết nối, tiện tay lấy giấy viết ra, ý bảo Trình Ti tư đi qua: "Đem mã số QQ của em viết ra, chị nhờ người gửi cho em."

Trình Ti Tư sửng sốt, thấy vậy Úc Thiến thúc dục cô: "Nhanh lên, Ti Tư, hôm nay em rất may mắn nha. Đụng phải vị học tỷ này, bảo đảm bài tập âm tần của em sẽ được điểm cao." Trình Ti Tư nghe thế cũng không tiếp tục trì hoãn nữa, vội vàng viết mã số QQ của mình lên giấy, vừa viết vừa để ý nghe Chu Hạ Tĩnh nói chuyện điện thoại. "Uy, Tiểu Bạch, là ta. Một lát ta gửi mã số qua cho mi, người dùng máy tính của ta ngày hôm qua để gửi bài…ừ, ừ, chính là bộ phận thanh xướng…Hử? không cần quan tâm anh ta làm khỉ gió gì." Cũng không biết đầu dây bên kia nói cái gì, mà sắc mặt Chu Hạ Tĩnh nhất thời trầm xuống, sau đó trầm mặc thật lâu, mới lạnh lùng mở miệng, "Hừ, muốn náo thì để cho anh ta náo. Ta không rảnh mà đi quản sống chết của anh ta. Mi nhanh chóng gửi tin nhanh qua cho ta, bên đây ta đang cần dùng gấp, cứ như vậy đi, ta cúp mấy đây. "

Cúp điện thoại, sắc mặt Chu Hạ Tĩnh vẫn như thường, cùng Trình Ti Tư nói: "Là chị tự mình soạn một ca khúc, cũng không biết có phù hợp không, chắc là rất nhanh sẽ được gửi đến hòm thư của em, trước tiên em cứ nghe thử đi, nếu như không được, thì đến tìm chị." "Cám ơn học tỷ, làm phiền học tỷ rồi." Tuy lúc đầu Chu Hạ Tĩnh mới bước vào phòng, Trình Ti Tư cảm thấy vị học tỷ này lãnh lãnh đạm đạm, nhưng không ngờ chị ấy lại nhiệt tình giúp đỡ một học muội không quen biết như cô, nhất thời hảo cảm của Trình Ti Tư đối vị học tỷ này tăng lên gấp đôi. Cô muốn cảm tạ cũng không biết phải nói gì.

"Không cần cám ơn, em là em của Thiến Thiến, thì cũng chính là em của chị, sau này có vấn đề gì cần giúp đỡ có thể tới tìm chị." "Cám ơn, cám ơn học tỷ." "Được rồi được rồi, cám ơn nữa thành khách sáo đó, không phải vội muốn nộp bài tập sao? Em đi nhanh về đi."

Úc Thiến nhắc nhở cô, Trình Ti Tư nhất thời nhớ tới, còn có chính sự chưa làm, cũng không nói thêm nữa, lại nói vài mấy tiếng tạ ơn, rồi vội vàng trở về phòng mình. Trở lại phòng ngủ, Trình Ti Tư không để ý đến những câu hỏi thăm của Úc Sóc, vội vàng mở hòm thư, quả nhiên thấy có một phong thư mới được gửi tới. Lập tức download nội dung bên trong, dùng khoảng thời gian cuối cùng để nghe đoạn mở đầu, một giọng nữ vô cùng trong trẻo, mặc dù không còn nhiều thời gian để nghe, nhưng trực giác nói với cô rằng, thanh âm như vậy đánh chết cô cũng không tìm ra, Trình Ti Tư không nói hai lời, ở phút cuối cùng, vội vàng gửi bài cho lớp trưởng, rốt cuộc đại công cáo thành. Nhìn bài tập gửi đi thành công, Trình Ti Tư rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên là ông trời già phù hộ a. Tảng đá trong ngực đã rơi xuống, Trình Ti Tư vừa mới chuẩn bị một lần nữa mở kịch truyền thanh ra, lại vô tình nhìn thấy file mới vừa download, cô suy nghĩ một chút, mở ra, nghe thử.

"Trường An ở dưới ánh trăng, tương tư không biết làm sao hóa thành tro tàn, rơi lệ khi vô duyên gặp nhau lần cuối cùng . . . . ." . Trình Ti Tư nghe thấy một giọng hát của nữ, một bên nghe một bên nhíu mày, mới vừa rồi bởi vì không có chú tâm nghe, bây giờ nghe lại, làm sao lại cảm thấy âm thanh này rất quen tai đây? ". . . . . . Chuyện đẹp nhất thế gian này, chẳng qua là tình yêu vui vẻ, bỉ dực song phi, tội gì si ngốc tương tư trong đau khổ . . . . . ."

Nhưng đây rốt cuộc là thanh âm của ai? . "Ti Tư, giọng của cô gái này rất quen thuộc a. Là của ai vậy?".