Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nhè nhẹ vào lòng anh - Chương 9

Chương 9: ~~(╯﹏╰) , hỏng bét.

Ăn được một bữa cơm này Trình Ti Tư là “Trăm mối cảm xúc ngổn ngang.”…. Sau khi tính tiền đứng ở bên ngoài, Trình Ti Tư vừa mới chuẩn bị tạm biệt trở về trường, cũng không hiểu Tiết Mẫn nhìn thấy gì, lớn tiếng gọi, sau đó hưng phấn kéo cô chạy tới phía đường dành cho người đi bộ… Bị kéo thẳng đến vị trí giữa sân, người chung quanh cũng trở nên nhiều hơn, đều xúm lại tập trung ở một chỗ, nhìn vị trí trung tâm sân khấu.

"Mau nhìn, là Vân Song." Tiết Mẫn kéo Trình Ti Tư chen vào trong đám người, cô lúc này mới thuận mắt nhìn về phía bục, phát hiện thật sự là mỹ nhân lạnh lùng Vân Song gần đây là chủ đề nóng trên internet, lúc này người mặc bộ đồ đuôi én quá gối, cộng thêm đôi môi đỏ mọng phục cổ cùng tóc xoăn lọn lớn lệch một bên, cô đã ưu nhã lẳng lặng ngồi ở một bên sàn nhảy đem chỗ ngồi tựa như bảo tọa, lạnh nhạt chịu muôn người chú ý. Sau khi cảm thán từ dưới đáy lòng vẻ xinh đẹp của cô ấy một ít, lúc này Trình Ti Tư mới nhìn quanh một vòng sân khấu ngoài trời, bình thường nó không lớn, lúc này lại làm thành một cái bộ dáng tòa thành nhỏ, rồi sau đó bình phong hình chữ L chuyển động trình chiếu chủ đề quảng cáo thứ nhất, có lẽ hẳn là hiện trường hoạt động thương mại của thương hiệu nào đó.

Quả nhiên, cũng không lâu lắm, thì người chủ trì lên sân Khâu. Trình Ti Tư ở phía dưới nghe, hóa ra là một nhãn hiệu mới đưa ra một chiếc đồng hồ đeo tay tình nhân, thừa dịp Chủ nhật ở đây làm quảng cáo. ". . . . .Vì cảm ơn đông đảo khách hàng tiêu dùng, công ty của chúng tôi quyết định vào tối nay cử hành 'mộ danh đệ nhất sao', chủ đề tranh tài hoàng tử của công chúa, phần thưởng công ty của chúng ta sẽ đưa ra là mười đôi đồng hồ đeo tay kiểu tình nhân mới, hơn nữa tối nay chúng ta rất vinh hạnh mời đến được chính là nữ thần gợi cảm tiểu thư Vân Song đảm nhiệm vai chính của buổi tối ngày hôm nay, đồng thời cô cũng là khách quý bình bầu cho cuộc tranh tài lần này."

" Quy tắc của cuộc tranh tài rất đơn giản, chỉ cần là nam giới trưởng thành, lên sân Khâu biểu diễn ngẫu hứng một bài hát hoặc là một đoạn bày tỏ thâm tình, nếu như ngươi là người độc thân, có thể mời Vân tiểu thư lên sân khấu để làm đối tượng bày tỏ của mình, nếu như đã có bạn gái, cũng có thể đối diện với người yêu của mình bộc bạch ý nghĩ yêu thương của mình, nhưng chỉ với một điều kiện, là phải đả động đến công chúa Vân Song của chúng ta ngày hôm nay, chỉ có cô ấy gật đầu thừa nhận, thì đó mới chính là người chiến thắng của hôm nay, bạn cũng có thể thắng được một đôi đồng hồ đeo tay tình nhân kiểu mới nhất giá trị RM mới đưa ra của nhãn hiệu XX . Được rồi, không cần nhiều lời nói nhảm, nếu có hứng thú, lập tức có thể tới dưới sân khấu tìm nhân viên làm việc của chúng ta điền bảng báo danh. Cơ hội khó có được, thời gian có hạn, phần thưởng tối nay rơi vào tay ai, công chúa cũng đã ở đây chờ đợi, mà hoàng tử của cô sẽ là ai đây?" "Tiểu Mẫn, đi." Bọn Khâu Tân đã tìm được các cô rồi, nghe một hồi xem những cái quy tắc thi đấu này, cảm thấy không thú vị, Đổng Vận Mạch liền muốn kéo Tiết Mẫn đi.

"Không cần, em muốn xem một chút. Ti Tư, em không biết Vân Song kia là người nổi tiếng cao ngạo lạnh lùng, bây giờ gian thương này còn muốn mời cô ấy làm một cuộc hoạt động như vậy, đúng là không gian không phải thương nhân. Chị đoán là bọn họ vốn không có ý định đem đồng hồ đeo tay đưa cho người ta." Trình Ti Tư rất đồng ý gật đầu, Vân Song này cô cũng biết, mặc dù lớn lên rất đẹp, lại là người mẫu, hình như người ta ngay cả sao nam đứng đầu bảng cũng nhìn không thuận mắt, như thế nào lại vì người dân nhỏ bé như các cô mà động lòng, xem ra cửa hàng này thật sự có ý lừa gạt. "Tối nay lại có rất nhiều người phải thất vọng rồi."

Trình Ti Tư cảm thán, nhưng không ngờ phía sau Khâu Tân lạnh như băng tới một câu. "Lấy lòng mọi người." Trình Ti Tư quay đầu lại, Khâu Tân không lộ vẻ gì nhìn trên sân khấu, nhìn ra được anh rất ghét loại hoạt động như vậy.

"Ừ, nếu không Nút Áo cậu cũng đi tới thử một chút đi?" Đổng Vân Bạch cũng không biết động cái tâm tư gì, trực tiếp coi nhẹ ánh mắt cảnh cáo mà Khâu Tân ném tới, vuốt sống mũi cao thẳng lên tiếng ho khan, lập tức dẫn tới Tiết Mẫn phụ họa chuyện tốt. "Đúng nga. em làm sao lại quên mất lão đại Nút áo. Lão Đại đi đi đi đi,lấy thực lực của anh, bất kể cô là Vân Song Vô Song gì, tuyệt đối sẽ chưa đến mấy phút đồng hồ sẽ lập tức chết ngay tại đây." .

Có cơ hội có thể thấy đại thần bộc lộ tài năng trong truyền thuyết? Trình Ti Tư dĩ nhiên cũng sẽ không bỏ qua, lập tức liền gia nhập vào hàng ngũ giựt dây. "Đúng vậy đúng vậy, Khâu học trưởng, sẽ để cho tiểu học muội em mở mang tầm mắt đi." ...........

Lúc này đã có người lên đài rồi, nhưng mà chút ít kết quả kia làm cho người ta thất vọng. Khiến cho Trình Ti Tư cùng Tiết Mẫn ờ dưới sân khấu càng thêm kiên định muốn đẩy người nào đó đi lên, quyết tâm làm chấn động toàn trường. "Ai. Khâu Tử học trưởng, đừng hẹp hòi như vậy đi. Chỉ hát một ca khúc, có được hay không?" Khâu Tân nhướng mày, một ánh mắt như đao ném tới đây.

"Cô xem tôi là cái gì?" ~~(╯﹏╰) , hỏng bét, nhất thời nhanh miệng nghĩ sao nói vậy. Cũng may Tiết Mẫn lập tức cứu cô. . "Nút Áo lão Đại, chỉ là đi tới thử một chút thôi. Lại nói em cũng đã lâu không có nghe anh hát rồi."

Khâu Tân sắc mặt âm trầm, cuối cùng cũng lười nghe các cô ồn ào, xoay người muốn đi. Trình Ti Tư thấy anh thờ ơ như vậy, trong lòng kêu rên một tiếng, nhưng cũng thật sự không có biện pháp khác có thể thuyết phục Khâu Tân lên sân khấu, nhất thời có chút mất mát nho nhỏ. Thật ra thì vừa rồi khi cô nhìn thấy đồng hồ tình nhân trong các poster lớn trên sân khấu, trong lòng vẫn là có chút thèm muốn.

"Ai, nếu như em có bạn trai giống như Phỉ thạch chi tâm như vậy thì tốt rồi, tiếng tăm của Phỉ Thạch đại nhân nhất định có thể đoạt giải, đáng tiếc. . . . . ." Chỉ là tiếng lẩm bẩm rất nhỏ, không nghĩ tới Khâu Tân đã đi đột nhiên lại dừng bước, quay người lại nhướng mày nhìn cô, nhưng cũng không có nói chuyện, bên cạnh Trình Ti Tư bao gồm cả người một đường đều xấu hổ hướng nội Tần Dịch Bác, cũng đồng thời dùng ánh mắt vô cùng kinh ngạc nhìn cô. "Ti Tư, em nói em muốn người nào? Phỉ Thạch Chi Tâm? Đừng nói cho chị biết chính là CV trên internet kia?"

"Ơ, chị Mẫn, chị cũng biết anh ấy hả? âm thanh của Phỉ Thạch mới là tiếng trời, cũng là hình ảnh vương tử trong suy nghĩ ảo tưởng của em a. Ai, chị nói xem cõi đời này tại sao lại có thể có giọng đàn ông dễ nghe như vậy, thật là thiếu chút nữa muốn mạng của em a." Ba người Tiết Mẫn liếc mắt nhìn nhau, nhất thời đều một bộ dáng muốn cười nhưng không được cười, làm cho Trình Ti Tư càng cảm thấy kỳ quái. Cô có nói sai cái gì sao? "Các người bị sao vậy?"

"Không có, không có chuyện gì. . . .chị thấy chúng ta nên đi thôi." Tiết Mẫn co rút khóe miệng, Đổng Vận Bạch thì đem nắm tay để ở môi, trong mắt một mảnh ý cười. "Ê, Nút Áo lão Đại, anh muốn đi đâu? Chúng ta trở về là đi bên này."

Nhìn thấy Khâu Tân đang ở trong nhóm người, đột nhiên đổi hướng đi về phía ngược lại, Tiết Mẫn khó hiểu nên gọi anh. Khâu Tân cũng không quay đầu lại, trực tiếp đi tới trước mặt một nhân viên làm việc ở phía hậu trường, bình tĩnh muốn ghi danh, cầm bút liền bắt đầu điền. Đám người Trình Ti Tư đứng xa xa nhìn anh, mở to mắt khó hiểu. "Học trưởng sẽ không phải là muốn. . . . . ." Lên sân khấu chứ?

"Ừ hừm, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chính là như vậy. » Tiết Mẫn cũng bị Khâu Tân đột nhiên thay đổi dọa đến, nhưng nhớ lại nguyên nhân Khâu Tân đột nhiên chủ động quyết định muốn lên sân khấu, lập tức lại khôi phục vẻ mặt hưng phấn, cùng Đổng Vận Bạch trao đổi ánh mắt, kéo Trình Ti Tư chen chúc đến trước sân khấu. "Tiểu học muội, xem ra hôm nay em sướng tai sướng mắt rồi."

Học trưởng muốn lên sân khấu. . . . . . . Lập tức có thể nhìn thấy Học trưởng biểu diễn. . . . . . . Trời ạ, Trình Ti Tư cảm thấy thật là không thể tưởng tượng nổi, nhưng anh sao lại đột nhiên nghĩ thông suốt vậy?

Mắt thấy Khâu Tân ở dưới sân khấu cùng nhân viên làm việc trao đổi cái gì, Trình Ti Tư cảm thấy tim đập nhanh, thật sự có cái loại khuynh hướng "Sắp nhảy đến cổ họng" mà tiểu thuyết ngôn tình miêu tả. "Tiểu Ti tư, lấy di động cầm ở trên tay." "A? Tại sao?"

Tiết mẫn nén lại hưng phấn, không chớp mắt nhìn chằm chằm trên sân khấu, thần thần bí bí để vào sát bên tai cô, "Chị sợ cảnh tiếp theo sẽ không thể khống chế, vẫn nên chuẩn bị trước sẽ tốt hơn, đến lúc đó để cho cảnh sát trực tiếp mang Nút Áo lão Đại đi là được." (⊙o⊙). . Đại tỷ, không cần khoa trương như vậy chứ. . . . . . . Cái trán đang đổ mồ hôi, bỗng nhiên đuôi mắt lướt qua Khâu Tân đang hướng bên này các cô đi tới, vội vàng đảo mắt nhìn sang. Khâu Tân thấy cô nhìn sang, dừng bước, sau đó duỗi ngón tay hướng cô ngoắc ngoắc.

"Em?" Thấy anh gật đầu, Trình Ti Tư tuy có nghi ngờ, nhưng vẫn rất vui vẻ chạy đến bên cạnh anh. . "Học trưởng, chuyện gì?"

"Cô đã nói cô biết khiêu vũ." . Giọng nói khẳng định, làm cho Trình Ti Tư sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng, Khâu Tân lại nói : "Khiêu vũ gì cũng biết?" "A, có thể nói như vậy." Trình Ti Tư suy nghĩ một chút, vẫn còn lo lắng thấp thỏm mà hỏi anh: "Có vấn đề gì không?"

Khâu Tân liếc cô một cái, khóe miệng nhấc lên: "Không có." . Nói xong, thì xoay người trở lại khu hậu trường. Để lại Trình Ti Tư sững sờ ở đó, rõ ràng là gần đến tháng sáu, nhưng tại sao cô lại cảm thấy có cỗ hàn khí từ lòng bàn chân toát ra, cảm giác bất an tự nhiên nảy sinh như vậy? Ông trời ơi . (┬_┬) đại ca, anh rốt cuộc muốn tôi làm cái gì?

.