Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nơi cuối đường... Anh chờ em - Chương 40

Chương 40

Bữa cơm vẫn suôn sẻ như thường, cả khách và chủ đều hết sức vui vẻ, trong đầu mọi người đều căn cứ vào những khảo sát thực tế để đánh giá. Là một gia đình có nền giáo dục rất tốt nên những câu hỏi của họ cũng vô cùng khách khí. Đương nhiên chủ đề nói chuyện thường xoay quanh đến gia đình Tô Thố. Tô Thố biết họ đang muốn điều tra rõ ràng về gia đình cô nên trả lời một cách kĩ càng, tỉ mỉ, ba mẹ ruột, ba mẹ nuôi làm gì, những người khác trong nhà làm gì, ba mẹ của Trần Tử Gia chậm rãi nghe, thường thường liếc nhìn nhau. Tuy gia đình không lừng lẫy như nhà họ Trần, nhưng ít ra cũng là một gia thế trong sạch, là nhà dòng dõi nho học, rất có có tiếng ở địa phương. Ông Trần hỏi cô: “Ông nội con có từng tham gia trong chiến tranh giải phóng không?”

“Dạ có, ông con còn tham gia trong trận chiến Triều Tiên” sau khi ngừng một lúc, Tô Thố nói: “Hồi nhỏ con cũng không biết, còn hay hỏi ông là tại sao trên người ông có nhiều vết thương vậy, ông nội chỉ cười và nói là do ông trèo cây bị ngã, làm con sợ tới mức từ đó không dám trèo cây nữa.” “Ông nội con là một anh hùng.” Ông Trần khẳng định, nói hết, ông cảm thấy chủ đề này nặng nề quá, nên chuyển sang chủ đề khác, hỏi Tô Thố: “Nghe Tử Gia nói con biết chơi cờ vây?” “Dạ biết một chút ạ.” Tô Thố hé miệng cười.

Trần Tử Gia vừa đưa đĩa rau cho cô, vừa nói: “Ba đừng nên xem thường cô ấy. Tài nghệ đánh cờ của cô ấy rất cao, cẩn thận nếu không ba lại không biết tại sao mình thua đó.” Trong mắt ông Trần dường như xẹt qua tia sáng: “Há, thật không?” Dưới gầm bàn Tô Thố đá lấy chân của Trần Tử Gia, vội vàng giải thích : “Bác ơi, anh Tử Gia nói quá rồi, cháu không lợi hại như vậy đâu ạ.”

“Chơi một ván sẽ biết thôi.” Sau khi ăn xong, Tô Thố cùng với ông Trần đi tới phòng sách trên lầu hai, phòng sách rộng đến lạ lùng, trên nền trải một tấm thảm bông màu sẫm, bốn bức tường đều là những giá sách cao tới tận trần nhà, cũng là màu sẫm, mỗi một chiếc giá đều xếp đầy ắp sách, ở giữa có một chiếc bàn nhỏ, trên bàn đặt một bàn cờ, sau khi đợi ông Trần ngồi xuống, Tô Thố cũng ngồi đối diện với ông. Chỉ cần nhìn qua, Tô Thố biết tài nghệ chơi cờ của ông tương đối cao minh, ông lấy thế “ tam liên tinh” để khai cuộc, sau đó mở rộng chiến tuyến, ông nắm rõ đại cục trong tay, bày bố rất nhanh, có lối tư duy còn nhanh nhẹn hơn người trẻ tuổi, hầu như trước lúc hạ cờ xuống ông không cần phải suy nghĩ, cái gọi là thế nước trút từ trên cao xuống cũng không thể bằng cái này. Vốn dĩ Tô Thố đánh cờ cũng rất nhanh, cho nên chưa tới nửa tiếng đồng hồ, bàn cờ đã đầy một nửa, tài nghệ đánh cờ của cô cũng khá tốt, không khó để nhìn ra thắng thua.

Ông Trần nhìn thế cục, nhẹ nhàng gõ con cờ lên bàn cờ: “Khá tốt, cho dù đang gắng hết sức nhường ta, nhưng mỗi một nước đi đều rất tinh xảo.” Tô Thố cho rằng mình đã giấu rất tốt, nhưng vẫn bị ông nhìn ra, chỉ đành vừa kinh ngạc vừa xấu hổ nói: “Thưa bác, con _____” Ông Trần phất tay : “Không cần khiêm tốn.”

Tô Thố lập tức bổ sung thêm một câu: “Tài nghệ chơi cờ của bác cũng rất tốt, trừ phi là đấu với một cao thủ cờ, nếu không thì rất khó thua.” Ông Trần không hề bày tỏ thái độ, đăm chiêu nhìn vào bàn cờ, lúc này cánh cửa vang lên một tiếng “kẹt”, Trần Tử Gia đẩy cửa vào phòng, bưng trà đặt bên cạnh bàn, vồn vã nói: “Đánh rất lâu rồi.” dứt lời lại nhìn vào bàn cờ hỏi : “Ai thắng ai thua?” Tô Thố lặng lẽ kéo kéo áo của anh, dùng ánh mắt ra hiệu cho anh không được nói chuyện, Trần Tử Gia lộ ra một nụ cười dỗ dành cô, lẳng lặng từ phía sau chụp lấy tay cô, ánh mắt của ông Trần như ngọn đuốc, động tác lén lút ấy đương nhiên không thể qua được mắt ông, dưới ánh nhìn của ông, Tô Thố vừa hé miệng, nhanh chóng rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh.

Ông Trần mỉm cười nói: “Ta thua rồi, con trai không biết chơi cờ, tài nghệ chơi cờ của con dâu lại rất cao minh thật hiếm thấy.” Nói hết ông rời khỏi phòng sách, ở dưới lầu một, bà Trần vừa thay âu phục cho ông, vừa hỏi: “Con bé chơi cờ thế nào?” Ông Trần trầm tư nói: “Con dâu chúng ta không phải là một cô gái bình thường, chơi cờ rất giỏi, tôi biết con bé đang nhường tôi, nhưng lại không biết là nhường chỗ nào, ban đầu Tử Gia cầu xin chúng ta chấp nhận con bé, nói nó cực kì thông minh, tôi vẫn không tin lắm, bây giờ xem ra, không chỉ là thông minh có thể hình dung được.”

Bà Trần tỏ vẻ khó hiểu: “Là ý gì?” “Một người nếu chỉ thông minh, lúc bắt đầu, có thể dễ dàng đạt được thành tích tốt, nhưng chính điều này sẽ giới hạn người ta, cho nên người thông minh càng dễ sai lầm, lạc lối. Còn con bé không phải như vậy, con bé chơi cờ vô cùng tinh chuẩn, nhưng cách đối nhân xử thế hoàn toàn không phải như vậy. Bà nghĩ xem, nếu như là đứa con gái khác, chỉ mong muốn tiếp cận, lại gần, Tử Gia hà tất phải theo đuổi cực khổ như vậy, lời nói cử chỉ hôm nay của con bé cũng rất đúng mực, đây đã không phải là thông minh nữa rồi, có thể nói là thông thái.” Bà Trần giật mình, than thở với vẻ mặt tiếc nuối: “Tôi thấy cũng đúng, nói một cách công bằng, đứa bé đó dung mạo, tính tình vô cùng hoàn mỹ, rất xứng đôi với Tử Gia, cũng may lúc đó chúng ta vẫn đồng ý, nhưng mà không đồng ý cũng chẳng còn cách nào, con trai lớn rồi, đã là của người khác rồi, gặp được con bé, có lẽ Tiểu Gia cả đời này không thể thoát được.”

Trong lúc nói chuyện hai người đã đi tới cửa. Ông Trần nhìn nhìn chiếc xe ở bên ngoài, ngoảnh đầu lại nói: “Lúc đó tôi đã bảo bà đừng phản đối, lẽ nào khả năng nhìn người của con trai bà rất tệ sao.” Nhìn thấu qua cửa sổ phòng sách, Tô Thố thấy chiếc xe chạy ra ngoài, ánh đèn của nó như chọc thủng màn đêm tối: “Bác trai thật là bận rộn.” “Ba đặc biệt trở về để gặp mặt em,” Trần Tử Gia cảm khái: “Ba anh rất ít khi khen người khác, từ nhỏ tới lớn ông ấy cũng chỉ khen anh được vài lần, đếm hết bàn tay, có một lần anh đậu đại học, tính ra cũng mười năm rồi, ông ấy mới lại khen anh.”

“Chắc là bác ấy khách khí.” Tô Thố suy nghĩ một hồi rồi nói. “Khách khí, em không biết ba anh nổi tiếng là ương ngạnh nhất à?” Trần Tử Gia nắm lấy tay cô, vẻ mặt như dự liệu trước: “Ban đầu anh đã biết rằng là họ sẽ thích em.” Tô Thố dò xét ánh mắt của anh, như cười mà không cười nói: “Nếu ba mẹ anh không thích em, giống như ba mẹ của Vương Thầm sư huynh, ép buộc anh phải kết hôn với người khác, vậy phải làm sao?”

Ánh mắt của Trần Tử Gia nhẹ nhàng nhìn cô, mỉm cười nghĩ, em tưởng rằng họ chưa từng bắt anh đi xem mặt người con gái khác sao? Nghĩ đến đây, giọng nói anh kiên quyết: “Sẽ không đâu, anh sẽ không để việc này xảy ra, sự việc thành bại là do chính mình, chỉ cần kiên trì sẽ có lối thoát, anh yêu em, anh cũng yêu ba mẹ anh, anh hi vọng chúng ta có thể hòa thuận vui vẻ ngồi ăn cùng một bàn, giúp cho em cảm nhận được mùi vị gia đình, và bây giờ anh đã làm được.” Tô Thố đờ đẫn nhìn anh, sau một hồi mới ngã vào lòng anh, Trần Tử Gia ôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng cắn vào tai cô nói: “Thứ sáu tuần sau, chúng ta đến cục dân chính, nghe nói ngày hôm đó cực kì đẹp.” Tô Thố nói: “Anh đã sớm tính hết rồi phải không?”

“Đó là, anh cần phải kiếm vợ cho mình trước hai mươi tám tuổi.” Tiếng cười của Trần Tử Gia phải nói là vô cùng phấn chấn, vui vẻ: “Đối với chuyện này, ngoài việc yêu cầu dời ngày khác ra, những việc khác đều có thể đề cập, anh nhất định sẽ lắng nghe.” Vốn định để lộ ánh mắt, vẻ mặt phê bình, không hài lòng, nhưng đến nửa đường ánh mắt ấy dịu dàng trở lại. Tô Thố kéo lấy anh, đi xuống lầu: “Chúng ta xuống dưới đi, ngẩn người trong phòng sách, giống bộ dạng gì chứ.” Thực sự đến ngày đăng kí kết hôn mới phát hiện, cục dân chính vô cùng đông đúc khiến cho người ta phải sợ hãi, nghe nói hôm đó là ngày tốt hiếm có trong vài năm nay, người ta nói rằng đăng kí kết hôn hôm nay thì khẳng định là nhất sinh nhất thế… vân vân, chỗ nào cũng đông nghịt những cặp tình nhân tới đăng kí kết hôn, số người xếp hàng trước mặt họ ít nhất phải hơn mười người, vả lại vẫn còn nhiều người đang bước vào. Tô Thố thấy vậy hít thở, cảm thấy chán nản, nhất thời nảy sinh ý định rút lui, thương lượng cùng Trần Tử Gia: “Chưa tới mười giờ mà đã đông người thế này rồi, hay chúng ta ngày mai tới đi.”

Trần Tử Gia giữ chặt cô: “Không được, ngày hôm nay tốt, những ngày khác chưa hẳn đã tốt.” “Đúng là mê tín.” Tô Thố phản đối: “Chúng ta dù sao cũng tiếp nhận giáo dục của Trung Quốc và phương Tây, có bằng cấp tiến sĩ, không nên tin những thứ này.” “Thà rằng tin.” Trần Tử Gia nắm chặt lấy tay cô, kiên quyết nói, nhìn bộ dạng của anh, Tô Thố cũng không biết làm sao, đành tiếp tục đợi.

Kết quả là hôm đó phát sinh ra nhiều việc, thật không dễ để xếp hàng, Tô Thố được cho biết là thiếu giấy chứng minh tình trạng hôn nhân của đơn vị, sau đó hai người vội vã trở về sở nghiên cứu vật lý bổ sung giấy tờ, lại còn hết nửa ngày trời đối phó với đồng nghiệp như là: “ay da, Tô Thố thật chẳng tử tế, kết hôn rồi cũng không báo cho mọi người.” Đủ các thể loại câu hỏi, hoàn thành hết mọi thứ, trở lại cục dân chính, lại phải xếp hàng, cuối cùng đến xế chiều cũng cầm được giấy đăng kí kết hôn trong tay. Hai vị nhân viên trong cục nhìn nhau cười: “Chúc mừng hai người, tuy hôm nay hai người là đôi vợ chồng cuối cùng đăng kí xong, nhưng cũng là cặp đôi đẹp nhất.” “Cám ơn cô.” Trần Tử Gia cười tỏ lời cám ơn, kéo Tô Thố đứng dậy rời khỏi cục dân chính.

Bầu trời phía tây xuất hiện ánh mặt trời đỏ rực như màu sắc của kim loại được nung lên, nắng chiều giống như một chiếc áo khoác lộng lẫy che lấp mặt trời, ánh sáng của nó chiếu xuống chỗ nào, chỗ đó như tươi sáng lên, thoải mái hơn. Tất cả cảnh vật như lộ ra vừa cao vừa xa, sâu thẳm mà huyền bí. Tô Thố thu ánh mắt về, nhìn chiếc bóng trên mặt đất nói: “Thì ra kết hôn phiền phức như thế này, không biết li hôn có nhanh hơn không?” Trong đôi mắt vừa đen, vừa sáng như ngọc của Trần Tử Gia chợt lóe lên tia sáng, anh giơ giơ giấy đăng kí kết hôn uy hiếp: “Sao, em còn muốn li hôn à, anh nói cho em biết, ngay cả nghĩ cũng không được nghĩ đến việc đó.”

Tờ giấy này đã buộc hai người lại với nhau, sau đó thì kết hôn sao? Nhìn Trần Tử Gia cẩn thận, nghiêm túc đón nhận tờ giấy, Tô Thố mơ mơ hồ hồ cảm nhận xung quanh giống như một giấc mộng, mọi thứ đều khe khẽ lay động. Mặt trời chiều ngả về phía tây, khiến cho vạn vật đều nhuộm thành màu đỏ kim. Trong lúc ngỡ ngàng cô ngẩng đầu nhìn Trần Tử Gia, anh cũng đang nhìn cô, mỉm cười, tỏ ra vừa lòng thỏa ý nhìn cô, sắc thái trên khuôn mặt ấy, Tô Thố chưa từng thấy qua, đại khái, có thể nói là “hạnh phúc” chăng. Trong nắng chiều rực rỡ tươi đẹp như vậy, vẻ mặt hạnh phúc đó như đang kì vọng vào cuộc sống tương lai, trái lại không hề để ý tới hiện tại, khiến cho cô có cảm giác an tâm mà trước nay chưa hề có. Có lẽ đây mới là điều mà cô luôn muốn có? Buổi tối hôm đó, hai người cùng với người nhà Trần Tử Gia còn có cả Tô Trí cùng nhau ra ngoài ăn cơm, một bữa cơm hòa thuận vui vẻ. Khi dùng cơm, Tô Thố thấp giọng hỏi Tô Trí ở bên cạnh: “Sao rồi, chị dâu của em vẫn chưa trở về à?”

Tô Trí gượng cười: “Cô ấy vẫn đang giận.” Tô Thố nhìn anh với ánh mắt cảm thông: “Em không tin anh nói với chị ấy em kết hôn rồi mà chị ấy vẫn không về.” Lúc này Tô Trí mới bừng tỉnh hiểu ra, liên tục tán dương.

Buổi tối hôm đó lúc hai người trở về nhà thì đêm đã khuya rồi. Tô Thố vô cùng mệt mỏi, dường như không còn chút sức lực. Sau khi tắm xong, tinh thần mới tốt hơn một chút, quấn lấy chiếc ra trải giường trên ghế sopha trong phòng khách, nằm xem tivi, đó là một bộ phim nhiều tập thời cổ đại. Đế vương Tương Tương diễn càng sôi nổi, vừa xem liền mê mẩn, ngay cả Trần Tử Gia từ phòng tắm đi ra lúc nào cô cũng không phát hiện. “Tivi hấp dẫn hơn so với anh sao?” Trần Tử Gia vừa nói vừa ngồi lên ghế sopha, vén chiếc ra lên, bản thân cũng chui vào đó, ôm lấy cô từ phía sau. “Cũng không tệ lắm.” Tô Thố quay đầu nhìn anh, gật gật đầu nói.

Sau khi tắm xong làn môi của Tô Thố đỏ tươi, làn da càng trắng hơn. Ôm cô trong lòng, lồng ngực của Trần Tử Gia bắt đầu phập phồng, môi anh lại muốn áp lên đôi môi đỏ tươi kia. Vừa đúng lúc, tin tức trong tivi nhắc đến một cái tên, Tô Thố nhanh chóng ngoảnh đầu lại: “Ba của anh.” Mùi hương trên người cô thoảng qua lỗ mũi, Trần Tử Gia khẽ cắn môi nhẫn nại, nhắc nhở cô: “Bây giờ cũng là ba của em. Buổi tối lúc ăn cơm, em không phải đã xưng hô rất tốt sao.” “Ư.” Tô Thố dường như đột nhiên nhớ ra việc này, ánh mắt lập tức trở nên xa xăm, một hồi lâu không nói gì cả.

Trần Tử Gia hỏi cô: “Em đang nghĩ gì vậy?” Tô Thố cầm điều khiển tivi, chỉnh âm thanh nhỏ xuống một chú, mới nói: “Tử Gia, anh biết tại sao em không cần đến tiền của bác em không, lúc bọn họ nuôi dưỡng em, mọi người trong nhà đều góp ý, nói em đổi cách xưng hô đi, gọi họ là bố mẹ, mỗi một người đều cho rằng như vậy sẽ giúp em tìm thấy cảm giác của gia đình, đúng vậy, em quả thực đã tìm được. Em nhớ lần đầu tiên em gọi hai bác là bố mẹ, họ đều bật khóc, nhưng anh biết không trong lòng em vẫn không thể đổi được, bố mẹ thân sinh của em vì cứu em mà qua đời, mà em lại đi gọi người khác là bố mẹ, dường như là …… phản bội họ. Năm lớp 12, em chỉ nghĩ sau khi em học đại học, sẽ không cần dùng đến tiền của họ nữa. Em tự nói với mình như vậy em sẽ ít mắc nợ họ hơn.” Trần Tử Gia dịu dàng nhìn cô: “Không phải như vậy đâu, em thử đứng trên lập trường ba mẹ thân sinh của em đi. Nếu mà họ trên trời có linh, họ mong muốn em làm thế nào? Họ yêu em như vậy, nhất định mong muốn em sống tốt, mong hai bác của em có thể thay họ chăm sóc em, còn có ba mẹ anh, tình yêu của ba mẹ là vĩ đại nhất, không hề cầu lợi. A Thố, một người có nhiều ba mẹ, đó là may mắn.”

Từ trước đến giờ chưa từng nghe ai nói như thế này. Tô Thố toàn thân chấn động, lặp đi lặp lại: “Đúng vậy, tại sao trước giờ em đều không nghĩ ra chứ, anh nói rất đúng, một người có nhiều ba mẹ, đó là may mắn. Trần Tử Gia cười, hôn lên trán cô: “Lẽ nào em lại mơ hồ như vậy.” Tô Thố nghiêng người: “Thật ra em cũng biết ý nghĩ của mình rất ngu xuẩn, cái mà em thiếu nợ đâu phải là tiền, nhưng mà không thể nào khống chế được bản thân, anh nói xem có kì lạ không?” “Con người cũng có lúc không điều khiển được bản thân, không có gì kì lạ cả.” Trần Tử Gia nói, anh thực sự cảm thấy khó bề tưởng tượng, cô được anh ôm trong lòng rất lâu rồi, tại sao không nhận ra phản ứng của anh, anh bực bội vì những suy nghĩ chậm chạp của cô, tức tối nói: “Ví dụ bây giờ anh.”

Về phương diện này Tô Thố quả thực phản ứng rất chậm, cô biết cơ thể anh đang nóng lên, toàn thân anh cương lên, cánh tay đang ôm lấy bên hông cô thuận theo sống lưng di chuyển lên trên, lại không suy nghĩ cẩn thận là vì gì, cảm thấy kì lạ và nghi hoặc cô quay đầu lại nhìn anh: “Sao vậy?” Sau đó cô bị anh đè xuống ghế sopha, liên tục bị tấn công bởi những nụ hôn, cô bỗng nhận thấy nụ hôn này không hề giống với trước đây, bộ đồ ngủ của cô bị anh cởi ra gần hết, cô ngửa mặt lên trần nhà, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, đôi tay ôm lấy cổ anh. Làn da trắng nõn nà của cô dần lộ ra, nhiệt độ trong phòng tăng đột ngột, dù cho chiếc điều hòa đang gắng sức phun tỏa khí lạnh nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, dù nằm mơ cũng mong muốn có được người mình yêu cố gắng khống chế, tự chủ bao nhiêu năm, giờ đây ham muốn ấy lại trào dâng, Trần Tử Gia cúi người hôn liên tục trên từng tấc da của cô, khí thế hừng hực giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô, đột nhiên anh nghe thấy tiếng rên rỉ của cô, Trần Tử Gia toàn thân run lên, dùng ra trải giường quấn lấy người cô, rồi bế cô vào trong phòng ngủ.

Sau khi cả người cô đều nằm trên giường, Trần Tử Gia liền thả người xuống giường, vùi đầu vào, cẩn thận cắn xé từng chỗ trên cổ cô, bên tai cô văng vẳng một câu nói, giọng nói vừa trầm trầm lại khàn khàn mang theo sức quyến rũ kì lạ: “Anh yêu em, A Thố, anh yêu em……” Cơ thể anh nóng bỏng, hai chân ghì chặt lấy cô, toàn bộ da thịt dính lấy cô, sản sinh ra cả nước và lửa, Tô Thố cảm thấy thân mình như rời rạc, cô vòng tay qua cổ anh, nhìn những giọt mồ hôi trên trán anh, rơi xuống, đọng lại trên tóc cô. Lần thứ nhất tỉnh dậy, Tô Thố nhìn đồng hồ, vẫn chưa bốn giờ sáng, toàn thân cô đều đau rã rời nhưng muốn trở mình, ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, liền phát hiện mình không có cách nào để nhúc nhích cả, hai người ôm nhau rất chặt, hai chân quấn lấy nhau, khẽ khàng động đậy cũng sẽ khiến đối phương tỉnh giấc. Cô quan sát tỉ mỉ Trần Tử Gia, đèn tường vẫn còn bật, phát ra ánh sáng màu vỏ quýt, để lại một vùng tối trên khuôn mặt anh, lúc này anh ngủ rất ngon, tay phải vòng qua ôm lấy hông cô, lúc đó không thể nào ngắm nghía được ngũ quan trên khuôn mặt anh khiến cho cô trong phút chốc mơ hồ, sau đó khóe miệng nở một nụ cười, rồi cô nhắm mắt lại ngủ tiếp.

Một lần nữa tỉnh dậy trời vẫn chưa sáng, bên ngoài cửa sổ vẫn là một màn đen kịt, Trần Tử Gia tỉnh giấc sớm hơn cô, tay phải anh chống lấy đầu, khóe miệng mỉm cười nhìn cô, ánh mắt tỏ vẻ rất tỉnh táo, không có một chút gì là buồn ngủ, anh nhẹ nhàng hỏi: “Tỉnh rồi à?” “Ừ” Nói rồi cô định ngồi dậy, toàn thân trên người giống như tan rã, xương cốt kêu lên răng rắc, nhất là lưng, dường như muốn gãy ra luôn, cô hít một hơi thở rồi ngã vào lòng anh.

Trần Tử Gia xót xa ôm lấy cô, giữ chặt cô trong lòng nói: “Đừng động đậy, hôm nay là chủ nhật, ngủ thêm một chút đi, ngày mai còn phải chụp ảnh cưới nữa.” Tô Thố liền nhớ ra hôm nay đúng là chủ nhật, nên cũng không sốt ruột, yên tâm ngồi trong lòng anh, trong đầu cô không thể khống chế được cứ nghĩ đến cánh tượng buổi tối ngày hôm qua là khuôn mặt lại đỏ bừng lên. “Chỗ này còn đau không?”

Câu hỏi đó khiến cho khuôn mặt đỏ ửng của cô lại càng thêm đỏ, sau đó mới ý thức được bàn tay anh đang dừng lại ở vết thương trên ngực cô. Cô trợn tròn mắt nhìn anh nói: “Bao nhiêu năm nay, làm gì có chỗ nào còn biết đau nữa.” Trần Tử Gia hạ giọng nói: “Em không biết vào buổi tối hôm đó, anh như thế nào đâu, anh đứng canh trước giường bệnh của em, không ngừng suy nghĩ, cái mà gọi là địa ngục trong thần thoại, chính là như thế này sao.” Không nhìn thấy vẻ mặt của anh, nhưng nghe thấy nhịp tim trong lồng ngực anh đột nhiên đập nhanh hơn, Tô Thố cười nhẹ nhõm: “Thật không, anh không nhắc tới thì em cũng quên mất, chúng ta nói một chút về vấn đề khác đi.”

Nụ cười của Trần Tử Gia giảo hoạt, tiến tới gần môi cô: “Anh hỏi em, em nói là mấy người bạn ở cùng kí túc xá với em có ảnh của anh, vậy em có không?” Tô Thố nghĩ một lúc, trong giọng nói còn pha chút tiếng cười: “Ban đầu thì có, sau này không còn nữa.” “Ừ, tại sao?” Tiếng “ừ” được kéo dài, rõ ràng là dấu hiệu đó có chút bất thường, khiến cho Tô Thố nhận thấy cô có nói hay không nói đều là vấn đề lớn, sau một hồi cân nhắc kĩ càng, cuối cùng cũng thành thật trả lời: “Sau này em cảm thấy anh có chút thích em nên em đã đem ảnh cho người khác.”

Trần Tử Gia bình tĩnh hỏi: “Em biết khi nào?” Tô Thố thở dài: “Là vào kì nghỉ đông năm nhất, lúc anh tiễn đến sân bay, bình thường anh toàn đi xe đạp, đi xa hơn một chút thì ngồi xe buýt, không có mấy người biết gia thế nhà anh rất hiển hách. Lúc đó được nghỉ rất nhiều ngày, anh đặc biệt trở lại, rõ ràng là có thái độ khác thường, anh lại còn bảo tài xế lái xe nhà anh đưa em đến sân bay.” Trần Tử Gia đành thở dài nói: “Anh cũng nghĩ là trong lòng em đã biết rõ. Sau khi trở về, em bắt đầu xa lánh anh, anh còn tưởng em ____”

Nói đến đây, anh ngừng lại một lúc, không nói thêm nữa; Tô Thố trong lòng có cân nhắc, sau một hồi, cô ôm chầm lấy anh: “Lúc đó em trốn thật giỏi, kì thực chỉ là sợ không chịu được, em sẽ yêu anh mất……nhưng vẫn không thể nào trốn được……” Lời nói còn chưa dứt, Trần Tử Gia nghiêng người cúi đầu, dùng bờ môi ngăn chặn lời nói của cô, sau đó cứ thế chìm ngập trong nụ hôn say đắm. Ngày hôm đó, hai người không ra ngoài, buổi chiều Tô Thố bắt đầu thu dọn đồ đạc, vài ngày trước cô mới chuyển hết đồ đạc tới, chất đầy trong phòng, chưa thu xếp được tí nào. Sách thực sự là rất nhiều, hai cái giá sách lớn cũng không để hết. Trần Tử Gia bắt đầu lấy hết sách của anh xuống, ra hiệu cho Tô Thố mang những quyển sách vĩ đại về chuyên ngành của cô đặt lên trên: “Đặt sách của em lên trước đi, ngày mai lại đi mua thêm giá sách.”

“Vẫn còn cần mua thêm giá sách sao.” Tô Thố nhắc nhở anh. “Bà xã đại nhân, anh biết rồi, anh đã sớm muốn mua rồi, nhưng sợ em không thích.” Vừa nói, anh vừa ôm đống sách trên giá xuống, không biết tay va trúng chỗ nào, khiến cho một trục cuốn tranh dài hơn một thước cũng lăn xuống dưới. Chương kết

Tô Thố khom lưng nhặt lên, định chuẩn bị đưa cho Trần Tử Gia nhưng lại nhìn thấy sắc mặt của anh có chút biến đổi, nên thay đổi ý định, cô không hề khách sáo, liền mở ra, đồng thời hỏi: “Là ai viết vậy? Còn có thể treo lên được, tại sao lại không treo lên?” Trần Tử Gia ôm lấy cánh tay, cười với cô: “Sợ làm hỏng mất nên không treo, em thử coi đi, nhìn xem viết thế nào?” Tô Thố quan sát một hồi, rồi bĩu môi: “Kết cấu chữ rời rạc, đường nét hơi thô, nét bút có chút rệu rạo, rất tệ.” Dứt lời, cô cười rộ lên, tại sao anh vẫn còn giữ lại vậy, em không đành lòng xem nó.”

Trần Tử Gia đặt quyển trục lên tường, ra hiệu: “Bây giờ có thể treo lên rồi, sau này em cứ viết một bức thì anh treo một bức.” Tô Thố xua tay: “Ba ngày không luyện, tay liền cứng lại, không viết được nữa rồi. Em vẫn nhớ, hồi nhỏ em viết theo nhiều nhất là bức “nhan cần lễ bi”, hồi học nghiên cứu sinh, em được xem qua bức đó rất nhiều lần, viết thực sự rất đẹp, nhưng em chưa từng có ý định cầm bút luyện.” “Lúc nào đó, anh lại dẫn em đi xem lại.” Trần Tử Gia hơi tiếc nuối, nói.

Câu nói đó khiến cho Tô Thố nghĩ tới rất nhiều sự việc, nụ cười chợt tắt, cô vô ý hỏi: “Lúc đó, anh với giáo sư Triệu nói gì vậy?” Trần Tử Gia quay lưng về phía Tô Thố, quan sát bức tự, một hồi lâu không nói gì, sau một lúc anh cẩn thận cuốn lại bức tự, đặt lại vào chỗ cũ trên giá sách, mới quay đầu nhìn Tô Thố, ôm lấy cô, rồi chậm rãi nói, nhưng lại không phải là trả lời câu hỏi của cô, anh nói đến việc khác: “Mấy năm anh ở nước ngoài, mỗi ngày đều lấy bức tự ra xem, mỗi lần xem, anh đều tự nói với mình, anh tuyệt đối sẽ không để em rời xa anh nữa đâu.” Tô Thố không giấu nổi vẻ mặt tươi cười của mình, cô ngẩng đầu, rồi kiễng chân lên hôn vào đôi môi Trần Tử Gia, nói: “Nếu không phải em bằng lòng, em sẽ không ở lại sở nghiên cứu vật lý quốc gia.”

Trần Tử Gia vừa cười vừa than, ôm lấy cô, hôn lấy hôn để rồi mới ngồi xuống ghế, đặt cô ngồi lên đùi anh, nói: “Cái gì anh cũng không gạt được em, em còn muốn biết điều gì nữa không?” Tô Thố mỉm cười: “Việc của trường tiểu học Tề Gia Truân. “Là anh.” Trần Tử Gia gật đầu “còn gì nữa không?”.

“Có một hôm vào buổi tối, em gọi điện cho anh, người nghe máy là một cô gái.” Tô Thố mỉm cười nói. “Có chuyện này sao?” Lúc đầu Trần Tử Gia vô cùng ngạc nhiên, sau đó liếc thấy Tô Thố đang bật cười, cũng liền cười lớn: “Vậy em vẫn dám kết hôn với anh sao?” Tô Thố cười mếu máo, sau đó cúi xuống bả vai anh: “Khi gặp mẹ anh, em mới biết đó là mẹ anh.”

“Thì ra là vậy.” Trần Tử Gia thở phào nhẹ nhõm, sờ sờ vào mũi: “May mà em biết đó là mẹ anh, nếu không thì________” “Kì thực” Tô Thố khẳng định nói: “Từ trước tới giờ em chưa hề nghi ngờ anh điều gì hết, em luôn tin tưởng anh.” Trong lòng của Trần Tử Gia dường như đang có một thứ gì đó gọi là hạnh phúc trào dâng, anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, chăm chú nhìn một lúc, lại nhẹ nhàng cắn vào tai cô: “Anh sẽ đem câu nói này và bức tự đó dán lại.”

Cuối cùng mới phát hiện, quá trình chuẩn bị hôn lễ phức tạp hơn tưởng tượng nhiều, chỉ viết thiệp mời thôi, Tô Thố đã phải viết đến vài trăm tấm rồi, trong đó có đến 80% số người cô không quen biết, Phần lớn đều là bạn bè của nhà họ Trần, dường như thân phận của họ rất cao quý, mọi thứ đều thật rối ren, hỗn độn. Ưng Thần cuối cùng cũng về nước, cô tạm thời chưa có công việc, chỗ ở cũng gần, thế là ngày ngày chạy qua giúp Tô Thố chuẩn bị hôn lễ. Tô Ti Duyệt lớn rất nhanh, mái tóc màu nâu vừa mềm vừa mượt, khuôn mặt vừa trắng nõn lại mũm mĩm giống như có thể bóp ra nước, cô bé băm ba băm bê nói được vài chữ hoặc vài từ đơn, cô bé cực kì thân thiết với Tô Thố, bập bẹ gọi cô nghe ngọt lịm vô cùng.” Hết thảy mọi vấn đề đều rất dễ giải quyết, phiền phức nhất chính là không tìm được phù dâu, những cô bạn học trước đây đều lần lượt kết hôn rồi, trong các đồng nghiệp ở sở nghiên cứu cũng không thể tìm thấy người nào thích hợp. Sau khi biết được việc này, Ưng Thần trố mắt đứng nhìn Tô Thố: “Em thật là không còn bạn gái chưa kết hôn sao, quả thực không được, Trần Tử Gia không phải vẫn còn một cô em kết nghĩa sao? Nhờ cô ấy đi.”

Tô Thố im lặng, sau đó nói: “Hình như vẫn còn một người nữa.” “Ai?” Tô Thố nhẹ giọng nói: “Một người bạn học cấp ba.”

Khi ngồi trong đại sảnh của khách sạn đợi Thẩm Tư Lục, Tô Thố tưởng tượng cô ấy sẽ thay đổi như thế nào, hay là vẫn như xưa, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, lúc cười đôi mắt nhắm lại chỉ nhìn thấy một kẽ hở, lúc đầu đã chuẩn bị tâm lí rất tốt rồi, nên khi gặp lại người đó, Tô Thố không có gì gọi là kinh ngạc cả. Thẩm Tư Lục đeo đôi giày cao gót rất cao, giẫm lên trên sàn nhà bóng loáng, làm phát sinh âm thanh nghe rất vui tai, cô ấy trưởng thành lên rất nhiều, mái tóc xoăn xoăn ôm lấy phía sống lưng, cô ấy thản nhiên cười với Tô Thố, sau đó ngồi vào chiếc ghế sopha đối diện Tô Thố. “Mình hỏi dì Vương, dì nói tuần này cậu đi công tác, vừa may là ở đây.” Tô Thố mở miệng đầu tiên. Thẩm Tư Lục nâng ánh mắt nhìn, một hồi lâu sau mới nói: “Vì sao cậu lại muốn tìm mình?”

Vẻ mặt Tô Thố căng thẳng, câu nói đó cứ để hoài trong bụng, tốt hơn hết là cứ nói ra vậy: “Tư Lục, mình kết hôn rồi, cuối tuần này sẽ cử hành hôn lễ, nếu cậu có thời gian có thể làm phù dâu cho mình không?” Nói xong cô nhìn Thẩm Tư Lục, ánh mắt không hề dịch chuyển, Thẩm Tư Lục cũng nhìn chằm chằm cô: “Oh, lúc nào vậy?” “Ừ, nửa tháng trước mình kết hôn rồi.” Tô Thố lặp lại một lần nữa, nói rồi nhìn thấy tay cô phát run.

Thẩm Tư Lục kinh ngạc: “Lời nói đùa năm lớp 12 đó, cậu nhớ không?” Thẩm Tư Lục cúi đầu, sau đó lại ngẩng đầu, vuốt lấy mái tóc xoăn và dài: “Tốt lắm, tốt lắm, chúc mừng, chúc mừng cậu.” Giọng nói của Tô Thố khàn khàn: “Tư Lục, xin lỗi cậu.”

“Cậu xin lỗi gì chứ.” Thẩm Tư Lục nhẹ giọng, cười: “Có thể kết hôn là một việc tốt, không giống mình, mãi vẫn không gả đi được, trước giờ mình đều biết, cậu vừa xinh đẹp lại thông minh, không thiếu người thích cậu. Kì thực nếu Giang Vi Chỉ vẫn còn, chưa hẳn hai người sẽ sống cùng nhau.” Tô Thố ngơ ngẩn một hồi lâu, sau đó để lộ ra nụ cười đau khổ: “Cậu có tin không, bao nhiêu năm nay, mình đều không dám nghĩ nếu mà Vi Chỉ vẫn còn sống, tụi mình sẽ như thế nào, mình không nghĩ cho nên mình không biết là tụi mình sẽ ở với nhau không.” “Cậu không có gì thay đổi cả.” Thẩm Tư Lục lúc này mới quan sát cô thật kĩ, cố gắng tỏ ra lạnh nhạt một chút, nói: “Mình nhớ lần cuối cùng gặp cậu là hôm làm hồ sơ đăng kí dự thi đại học, bọn họ nói là cậu thi vào khoa vật lý, chính là chuyên ngành mà Giang Vi Chỉ muốn học, lúc đó mình thực sự không còn đố kỵ với cậu nữa, trước đây mình luôn cảm thấy cậu yêu Giang Vi Chỉ không đủ.

Anh ấy vì cậu mà làm rất nhiều việc, nhưng cậu lại chưa từng làm một việc gì vì anh ấy, anh ấy là một người ngay thẳng, lại có thể mượn bài tập cho cậu chép, thậm chí giúp cậu làm bài tập, giúp cậu đối phó với giáo viên, cậu thích xem những quyển sách kì quái, anh ấy cũng đến thư viện mượn giúp cậu, cậu không muốn đánh đàn vào ngày lễ kỉ niệm thành lập trường, anh ấy đi thay cậu, cậu muốn trượt băng, anh ấy liền đi học trượt băng, cậu thích chơi cờ vây, anh ấy cũng bỏ ra rất nhiều thời gian ngồi chơi cùng cậu……” Tô Thố thoát ra khỏi những kí ức mơ hồ, sau đó quan sát người ngồi trước mặt cô và cảnh vật xung quanh. Bây giờ cô không phải đang ở trong phòng học năm cấp 3, cũng không phải đang nói chuyện với Tư Lục trước đây, thời gian, không gian hoàn toàn thay đổi, một chút dấu vết cũng không còn. “……cần phải mặc cái gì?”

Tô Thố hoàn hồn, mới nghĩ tới điều Tư Lục nói: “Cậu đồng ý làm phù dâu cho mình rồi sao?” Thẩm Tư Lục ngồi lại gần hơn, chăm chú nhìn vào bàn tay đang đặt trên chiếc bàn thủy tinh của Tô Thố: “Chiếc nhẫn đẹp quá, ông xã của cậu quả thực rất yêu cậu.” Nói rồi cô cười: “Kì thực mình cũng rất muốn gặp mặt ông xã của cậu.” “Cậu đồng ý là tốt rồi.” Tô Thố thở phào nhẹ nhõm, lúc này điện thoại reo lên, là điện thoại của Trần Tử Gia nói là anh đang ở gần đây, một lát sau sẽ qua đón cô.

“Ông xã cậu gọi phải không?” Tô Thố khẽ gật đầu: “Anh ấy sẽ qua đây liền, cậu đợi một chút sẽ gặp được thôi.” Thẩm Tư Lục cúi đầu, suy nghĩ: “Cậu đồng ý gả cho anh ta, nhất định là rất yêu anh ta rồi.”

Đôi mắt Tô Tố như lóe lên một tia sáng, tia sáng ấy đang quan sát vẻ mặt thất thần của Thẩm Tư Lục, Tư Lục đang suy nghĩ đã bao giờ cô nhìn thấy cái ánh mắt này chưa, thì nghe thấy tiếng câu trả lời rõ ràng của Tô Thố: “Phải, mình yêu anh ấy, mình hoàn toàn có thể bỏ tất cả vì anh ấy.” Thẩm Tư Lục “ừ” một tiếng. “Vậy cũng tốt.” Hai người bắt đầu từ từ nói chuyện. Sau khi biết công việc của Tô Thố, Thẩm Tư Lục cũng không hề bất ngờ, chỉ khe khẽ nói một câu: “Mình biết cậu có thể hoàn thành được tâm nguyện của anh ấy.” Rồi không nhắc đến việc gì liên qua tới Giang Vi Chỉ nữa, cô ấy không nói, Tô Thố càng không biết nói gì. Nói hết chuyện cũ của những người bạn học trước đây, sau đó hai người lại nói đến tình hình gần đây của bản thân mình, sự kết hợp ăn ý trong lời nói trước đây của hai người lại xuất hiện.

“Mình nhớ lần đó ____” Thẩm Tư Lục mở miệng định nói điều gì đó, bỗng dừng lại, nhìn về phía sau Tô Thố. Thuận theo ánh mắt của cô, Tô Thố cũng ngoái đầu lại, nhìn cái người đang phì cười đứng sau đợi mình, nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Thẩm Tư Lục, cô dịu dàng giới thiệu: “Anh ấy là chồng của mình, Tử Gia, đây là người bạn thân nhất mà em từng nói với anh, Thẩm Tư Lục.” Trước khi ngồi xuống, Trần Tử Gia bình thản quan sát Thẩm Tư Lục, rồi duỗi tay ra, dùng ngữ khí hết sức lịch sự mà tuyệt đối không có chút xa lạ chào hỏi cô : “Xin chào cô Thẩm, nghe A Thố nhắc đến cô rất nhiều.”

Thẩm Tư Lục liếc nhìn Tô Thố rồi bắt tay cùng anh. Sau khi cười hớn hở, Tô Thố nói: “Cậu với mình đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, lần đầu tiên mình gặp anh ấy, cũng kinh ngạc như vậy đó.” Thẩm Tư Lục cũng hếch mày nhìn cô: “Nhớ năm đó ______” Sau đó nhớ ra ở chỗ này không chỉ có mình hai người, thế là ngậm miệng không nói.

Tô Thố nhịn không được cười lại càng muốn chọc ghẹo, lúc định nói cái gì đó thì nghe thấy Trần Tử Gia hỏi: “Ăn tối chưa?” “Vẫn chưa, vừa tan làm thì em liền chạy tới đây, Tư Lục, cùng tụi mình đi ăn tối nha.” Tư Lục chỉ chiếc đồng hồ treo trên tường, lắc đầu lấy làm tiếc: “Buổi tối mình có việc rồi, dù gì thì cũng là đi công tác mà. Thân bất do kỉ, hôn lễ của hai người khi nào tổ chức vậy?”

Tô Thố liền nói ra ngày tháng, Thẩm Tư Lục lập tức đáp lại: “Không vấn đề gì, buổi chiều trước ngày hôm đó, mình sẽ gọi điện cho cậu.” Nhìn bóng cô dần dần mất hẳn trong thang máy, hai người cũng rời khỏi khách sạn. Ánh đèn bốn bên bắt đầu sáng lên, Trần Tử Gia vừa cầm lấy chìa khóa xe, vừa dùng khẩu khí không dứt khoát nói: “Có thể thấy được giữa hai người vẫn còn một rào cản nào đó.” “Đó là điều khó tránh khỏi, tụi em đã nhiều năm rồi không gặp mà.” Tô Thố nói: “Đến siêu thị đi, em muốn mua một chút đồ.”

Buổi tối, người trong siêu thị rất đông, rộn ràng, nhốn nháo. Trần Tử Gia đang đẩy chiếc xe đựng đồ, Tô Thố kéo lấy tay anh, thờ ơ thả đồ vào xe. “Hồi cấp 3, tụi em đùa với nhau, ai mà kết hôn sau phải làm phù dâu cho người kết hôn trước.” Tô Thố thở dài: “Nhưng bao nhiêu năm nay, cô ấy vẫn không kết hôn.” “Tại sao cô ấy không kết hôn?” Trần Tử Gia nghiêng đầu.

Tô Thố nhẹ giọng nói: “Còn phải hỏi sao.” Nói rồi cô cầm một chùm quả vải đặt vào xe, mới nói: “Cô ấy không may mắn bằng em, cô ấy chưa gặp được người có thể khiến cô ấy quên mọi thứ trước đây, còn em thì gặp được rồi.” Trần Tử Gia cảm thấy hài lòng thỏa dạ, thế là biểu lộ cảm xúc ấy trên mặt, Tô Thố ngay lập tức biết anh định làm gì, liền đẩy anh ra, vẻ mặt căng thẳng nhìn bốn bề xung quanh. Trần Tử Gia vốn là muốn dọa cô, lúc này mục đích đã đạt được, liền bật cười rồi dắt lấy tay cô. Kì thực trước hôn lễ ba ngày, bọn họ vô cùng bận rộn, họ hàng, thân thích nhà họ Tô hầu hết đều tới, có thể nói là vô cùng đông, cũng may Ưng Thần đã sắp xếp chỗ ở ổn thỏa cho họ. Dù cho như vậy, nhưng hai ngày hôm đó, đủ thứ việc lớn nhỏ đều lũ lượt kéo đến. Tô Thố vốn đã xin đơn vị cho nghỉ phép, nhưng đến buổi chiều trước ngày hôn lễ vẫn bị gọi đến làm tạm thời. Chiếc máy phân tích đáng giá vừa mới được mang đến phòng thí nghiệm xảy ra vấn đề, lại xảy ra đúng lúc cần dùng đến nó. Cô tăng giờ, tăng ca làm đến tận nửa đêm, về tới nhà ngủ chưa được năm tiếng đồng hồ, mới sáng sớm lại phải thức dậy trong mệt mỏi để chuẩn bị.

Tô Thố vô cùng buồn ngủ, lúc trang điểm vẻ mặt bơ phờ, đờ đẫn. Ưng Thần rất có kinh nghiệm, thấy vậy liền an ủi cô: “Đều là như vậy, hết hôm nay là tốt rồi.” Tô Thố cố gắng mở to hai mắt: “Lúc đó anh chị thì sao?” “Mệt, quả thực là rất mệt, nhưng lại vô cùng hạnh phúc.” Giọng nói của Ưng Thần dịu xuống.

Thẩm Tư Lục cũng đứng một bên để người thợ trang điểm điểm trên khuôn mặt cô, vẻ mặt cô có chút đăm chiêu. Sau khi Ưng Thần đứng dậy, rời khỏi, bốn bên không có người, cô mới nhìn Tô Thố hỏi: “Tối hôm qua, mình nhìn thấy danh sách khách mời, chợt giật nảy mình.” Tô Thố thở dài: “Thích nghi được sẽ tốt thôi, bởi vì ngoài anh ấy ra, không còn ai tốt để cho mình cưới,” Thẩm Tư Lộ nhìn với ánh mắt xa xăm nói: “Cậu không lấy nhầm người đâu, người có mắt luôn nhìn ra chồng của cậu quả thực rất yêu cậu, đứng trước người như anh ấy, ai cũng sẽ động lòng, kể cả cậu ____”

“Cảm ơn cậu.” Tô Thố ôm lấy cô: “câu nói này có ý nghĩa rất quan trọng đối với mình.” Sau khi trang điểm và thay bộ áo cưới trắng như tuyết, Tô Thố ngắm mình trong gương, phát hiện thấy bản thân cũng không đến nỗi xấu, người thợ trang điểm đẩy cửa ra, hô lớn: “Cô dâu xuất hiện.” Tiếng nói vừa dứt, Tô Thố kinh ngạc phát hiện, tất cả mọi người ở bên ngoài đều hướng mắt nhìn mình, một hồi lâu vẫn không có ai nói chuyện, Tô Thố trong nháy mắt liền chuyển ánh mắt cầu cứu về phía Trần Tử Gia đang đứng bên cạnh Tô Trí. Đáng tiếc Trần Tử Gia cũng đang mê mẩn, một hồi lâu sau anh mới nhớ ra và đi tới. Anh tỏ ra phấn chấn, tự hào, trên người mặc bộ lễ phục màu trắng, vừa nhìn là thấy được vẻ lịch lãm, phong độ. Tô Thố trước giờ chưa bao giờ thấy anh mặc lễ phục, cho nên nhất thời có chút bối rồi, hoàn toàn quên hết nên làm cái gì. Trần Tử Gia bước tới gần, khe khẽ nói bên tai cô: “Bây giờ anh đã biết thế nào là nghiêng nước nghiêng thành rồi.”

Khuôn mặt Tô Thố đỏ bừng, cô từ từ ngẩng mặt lên, mái tóc của anh được chải rất gọn gàng, trong đôi mắt anh phản chiếu ra thân ảnh của cô, nụ cười anh chân thành tha thiết. Tô Thố vốn định thò tay sờ lên khuôn mặt của anh, nhưng đến nửa đường lại chợt chuyển sang hướng khác, sửa sang lại bộ lễ phục quá đỗi hoàn hảo của anh, Trần Tử Gia kéo cô vào lòng, còn không quên để lại nụ cười tỏ ra xin lỗi với tất cả mọi người: "Bây giờ cô ấy là của tôi rồi." Cảnh tượng đó xuất hiện trước mắt Tô Trí và Ưng Thần, hai người mỉm cười, vẻ mặt Ưng Thần có chút đăm chiêu: “Anh nói xem, con của họ chắc là sẽ rất thông minh và xinh đẹp.” Tô Trí nghiêng đầu nhìn cô: “Con của chúng ta cũng vậy.”

Giọng của Ưng Thần đột nhiên nhỏ lại, thở dài nói: “Là do em sai.” “Anh cũng có lỗi.” Tô Trí lắc đầu. Không khí trong phòng vô cùng ấm áp, khiến cho hai người nở nụ cười nhìn nhau.

Tuy đã có giấy đăng kí kết hôn, nhưng buổi hôn lễ vẫn đem lại cho người ta cảm giác giống như là lễ cưới chính thức vậy, giống như là việc, sau khi nói cho mọi người biết hết mới phổ biến ý nghĩa của nó. Tất cả mọi người xung quanh, mỗi một người đều là nhân chứng trong thời khắc này, người chủ hôn là một người bạn của ông Trần, là người đức cao vọng trọng, mỗi lời ông nói ra, từng câu, từng chữ đều là thanh âm của đá quý. Hai người trước tiên phải kính rượu ba mẹ đôi bên, Tô Thố hướng về phía ba mẹ mình, khom người chào: “Ba mẹ, đã nhiều năm rồi, con cảm ơn ba mẹ.” Ba của Tô Thố cầm lấy tay cô, nghiêm túc đưa cho Trần Tử Gia, Trần Tử Gia cũng biểu lộ vẻ mặt nghiêm túc trước giờ chưa thấy, hứa hẹn từng câu, từng chữ: “Con sẽ chăm sóc cô ấy cả đời này.”

Cảnh tượng náo nhiệt ngày hôm ấy, sau này hai người đều không nhớ được nhiều, bởi vì thực sự cả hai người đều uống quá nhiều rượu. Dù sao cảnh tượng lúc đó đã có máy quay video và máy ảnh ghi lại một cách chân thực rồi. Tô Thố nghĩ, đại khái sau này khi già rồi có thể lấy đĩa CD ra, xem lại những khoảnh khắc hạnh phúc và phong nhã hào hoa thời còn trẻ. Ngày hôm đó, hai người say bí tỉ, không thể trở về nhà nên đành phải về nhà của ba mẹ Trần Tử Gia, vừa bước vào phòng ngủ, vẻ mệt mỏi của hai người đều lộ ra, hai người họ sau khi cởi lễ phục, liền chạy đi tắm, rồi trèo lên giường ngủ một giấc đã đời. Lúc tỉnh ngủ, không có Trần Tử Gia bên cạnh, trong lòng cô trống rỗng, cô gượng cười, mới chưa được bao lâu, đã có chút không quen rồi, đang nghĩ ngợi thì thấy Trần Tử Gia bưng một ly nước, nhẹ nhàng đẩy cửa vào.

Nhìn thấy Tô Thố ngồi dựa vào chiếc gối, tinh thần không tốt, Trần Tử Gia lại gần sờ tay lên trán cô: “Em có cảm thấy đầu choáng váng không?” “Tại uống nhiều rượu quá.” Tô Thố cười đau khổ. Sau khi Tô Thố uống thuốc giải rượu, Trần Tử Gia không hề buồn ngủ. Tô Thố cũng không ngủ, hai người nhìn ra khoảng không tối mịt ngoài cửa sổ, nói chuyện câu được câu chăng.

“Hai ngày sau anh có thời gian không, chúng ta cùng ba mẹ về nhà.” Nói rồi cô ngừng một hồi: “Em dẫn anh đi gặp một người.” Ánh mắt của Trần Tử Gia bình tĩnh nhìn Tô Thố: “Được.” Cái ngày đến nghĩa trang, thời tiết đẹp một cách lạ thường, Tô Thố không nói một lời dẫn Trần Tử Gia đến một vùng núi ở ngoại ô. Ánh mặt trời chiếu xuống hai người tạo nên cái bóng dài đổ trên thảm cỏ. Bây giờ không phải là thời điểm tế bái, xung quanh nghĩa địa hầu như không có ai, chỉ có những bia mộ trắng toát lấp lánh dưới ánh mặt trời, ở đây cũng hoàn toàn giống với những bãi nghĩa địa khác, vừa yên tĩnh lại mộc mạc, tiếng nói cũng nhỏ nhẹ, duy nhất chỉ có cỏ cây là mọc um tùm, dày đặc.

Tất cả mọi thứ ở đây đều yên ắng, như cõi riêng, trên thế giới này, không có ai có thể bất tử cả. “Anh vẫn nhớ, trong “thánh kinh” có một câu: ‘con người đến từ lòng đất, lại phải trở về với đất’.” Trần Tử Gia lãnh đạm nói. Tiếng nói như len lỏi vào các ngóc ngách của cây bách xanh tốt, không gian bốn bề yên tĩnh, mỗi một câu được nói ra, dường như đều có tiếng vọng lại. Tô Thố lẳng lặng kéo tay anh, nhẹ nhàng nói: “Anh có tin không, đây là lần đầu tiên em tới thăm anh ấy.”

“Vốn định trước khi chúng ta kết hôn thì đưa anh tới đây.” Tô Thố chậm rãi nói: “Nhưng sau đó lại cảm thấy đã buông xuống rồi, thì lúc nào không quan trọng.” Trần Tử Gia nắm chặt lấy tay cô: “Em có thể đưa anh tới thăm cậu ấy, rất tốt.” Nói rồi anh dừng lại, quan sát bức ảnh trên bia mộ: “Là cậu ấy.”

“Ừ, phải rồi.” Tô Thố ngồi xổm xuống, tỉ mỉ quan sát khuôn mặt trong bức ảnh, khe khẽ nói: “Vi Chỉ, tụi em tới thăm anh, chín năm rồi, anh vẫn khỏe chứ?” Trần Tử Gia cũng ngồi xổm xuống, đặt bó hoa trắng thuần trước bia mộ. Qua một hồi lâu, hai người đều không nói gì, mỗi người đều đang nghĩ riêng, trong bầu không khí tĩnh lặng ấy, Tô Thố lại mở miệng nhìn lên bức hình một thiếu niên hết sức tuần tú trên bia mộ nói: “Em luôn không dám tới thăm anh, qua nhiều năm mới tới, có phải đã muộn rồi không? Anh đừng trách em, những năm đó, em thật là không đủ dũng khí để tới một mình, em không biết em sẽ làm ra chuyện gì nữa, hôm nay chồng của em cùng em tới thăm anh, anh nhìn thấy không?”

“Vi Chỉ sẽ nhìn thấy.” Một giọng nói từ phía sau truyền lại. Hai người quay đầu lại, Tô Thố nhìn thấy rõ người đang đi tới, sau một hồi sửng sốt, cô lễ phép chào: “Con chào dì.” Mẹ của Giang Vi Chỉ quan sát cô một lúc, sau cùng bà gượng cười: “Tiểu Thố, con còn đẹp hơn lúc học cấp ba, Vi Chỉ biết con có thể tới sẽ không còn lo lắng gì nữa.”

“Dì có hay tới đây không ạ?” “Một tháng dì đến thăm Vi Chỉ một lần.” Tô Thố không nói gì, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, khe khẽ gật đầu, bà Giang chuyển mắt về phía Trần Tử Gia, khách khí gật đầu. Khi nhìn thấy bà, Trần Tử Gia trong phút chốc có chút mơ hồ, dùng ánh mắt không để người khác phát hiện quan sát bà, sau đó lễ phép khéo léo giới thiệu bản thân.

“Rất tốt, rất tốt.” Với ánh mắt dịu dàng, bà nhìn lướt qua Tô Thố và Trần Tử Gia, lại cười cười, biểu lộ vẻ mặt phức tạp, không rõ ràng, sau đó phất phất tay ra hiệu cho hai người đi trước đi. Sau khi họ đi được vài bước, bà rốt cuộc cũng gọi họ lại, nói: “Tiểu Thố, dì biết con đang nghĩ gì, nếu mà con hạnh phúc, Vi Chỉ cũng sẽ rất vui.” Cổ họng Tô Thố nghẹn lại: “Dạ, con biết rồi.”

Lúc rời khỏi nghĩa địa, Tô Thố dừng chân lại, quay đầu nhìn thoáng qua, thân hình gầy yếu của bà Giang dưới ánh nắng trông lại càng ốm yếu hơn, gió núi thổi quần áo của bà bay theo phía khác, bà đứng trước bia mộ, không nhúc nhích, bóng lưng bà thẳng, không hề quay đầu lại, Tô Thố không thể nào biết được tâm trạng trong lòng bà. Buổi tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Trần Tử Gia hỏi cô: “Rốt cuộc em hứa hẹn gì với Giang Vi Chỉ?” Tô Thố lắc đầu, sau đó mỉm cười: “Kì thực em chưa kịp đồng ý với anh ấy bất kì chuyện gì.”

Bên ngoài cửa sổ, vầng trăng sáng vằng vặc, chỉ thưa thớt vài ngôi sao. Trần Tử Gia nhìn nụ cười chân thành của cô, đôi mắt long lanh, linh khí của cô dường như có thể che lấp được ánh sáng của trăng, anh rốt cuộc cũng biết được cô đã hoàn toàn buông xuống được, anh ôm lấy cô vào lòng, từ lúc đó hai người không còn nhắc đến chuyện cũ nữa. “Phải rồi luôn có người hoài niệm về mọi thứ đã qua, không có cách nào giải thoát được, nhưng cũng có người trải qua khoảng thời gian buồn phiền, dài đằng đẵng, cuối cùng cũng chịu vùng vẫy thoát khỏi những ràng buộc, những quá khứ đau buồn. Có người nói, kí ức của con người cuối cùng cũng sẽ bị thời gian làm phai mờ, cũng có người nói kí ức của con người sẽ cùng với sinh mệnh tồn tại vĩnh viễn. Nhưng đáp án cuối cùng, ai có thể giải đáp được chứ?” Tô Thố ở trong lòng anh, cảm khái mà nói, thời gian vốn dĩ chưa từng ngừng lại dù chỉ một khắc.

Trần Tử Gia mỉm cười nói thêm một câu: “Chí ít những điều chúng ta có được, còn có hiện tại và tương lai.”.