Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 11

el. Cô thuê căn hộ này với giá khá rẻ.

Điều đầu tiên mà cô chú ý ở khu phố là đám cây tuyệt đẹp. Chúng là loại cây gỗ cứng, già và đồ sộ, không phải họ thông. Các cành dài, khẳng khiu làm cô liên tưởng đến cánh tay và ngón tay của bà già nhăn nheo. Cô gọi khu phố mình đang sống bằng cái tên “Đường Bà Cô Già". Bà cô già của trường y có thể sống ở đâu khác được nữa chứ? Khoảng mười giờ kém mười lăm, Kate về đến nhà. Không ai sống ở tầng dưới ngôi nhà cô thuê từ một phụ nữ góa chồng sống ở Durham. “Tôi về nhà rồi. Kate đây mà” cô gọi gia đình chuột sống ở đâu đó đằng sau tủ lạnh. Cô không nỡ tự tay tiêu diệt chúng. “Có nhớ tôi không? Các bạn đã ăn gì chưa thế?”

Cô với tay bật đèn nhà bếp ở trên đầu thì nghe thấy tiếng điện xì xì khó chịu mà cô rất ghét. Đập vào mắt cô là dòng trích dẫn phóng to của một giáo viên trường y: “Khiêm tốn là phẩm chất cần thiết của mỗi sinh viên trường y”. Phải rồi, chắc chắn cô đang hết sức khiêm tốn đây. Trong căn phòng ngủ nhỏ của mình, Kate mặc chiếc áo phông đen nhăn nhúm mà cô không bao giờ thèm là. Thời gian này cô không chú trọng việc là lượt quần áo. Dù gì thì đó là một lý do cô cần có người đàn ông bên cạnh - ai đó để lau dọn nhà cửa, bảo dưỡng đồ đạc, đi đổ rác, nấu ăn hay là quần áo. Cô thích câu nói của một nhà hoạt động đòi bình quyền cho phụ nữ: “Phụ nữ sống thiếu đàn ông cũng chẳng sao.” Kate ngáp, lại nghĩ về ngày làm việc mười sáu giờ của mình sẽ bắt đầu vào năm giờ sáng hôm sau. Chết tiệt, cô yêu cuộc sống của mình! Yêu lắm đấy!

Cô gieo mình xuống chiếc giường đôi ọp ẹp phủ khăn trải giường trắng tinh. Nét trang trí duy nhất là mấy chiếc khăn voan màu mè treo trên cột giường. Cô quyết định không ăn ớt và không uống sô cô la nóng rưới kem kẹo dẻo, cô cũng đặt cuốn All the Pretty Horses lên trên mấy tờ báo Harper và New Yorker chưa đọc. Kate tắt đèn và ngủ sau năm giây. Kết thúc cuộc tranh luận sáng suốt với bản thân mình trong tối nay. Kate McTiernan không hề hay biết, không mảy may nghi ngờ rằng cô đã bị theo dõi, đã bị bám đuôi từ lúc đi dọc con phố Franklin đông đúc, đầy màu sắc, và rằng cô đã được chọn.

Bác sĩ Kate là người tiếp theo. Tích tắc. Chương 17

Không! Kate nghĩ. Đây là nhà của tôi. Cô suýt hét lên, nhưng không muốn tạo ra tiếng động. Có ai đó trong căn hộ! Cô vẫn còn ngái ngủ, nhưng gần như chắc chắn về tiếng động xâm nhập khiến cô tỉnh dậy. Mạch đạp liên hồi, cổ họng như bị bóp nghẹt. Ôi Chúa, không.

Cô nằm im thin thít, co quắp gần đầu giường. Thêm vài giây phút hồi hộp từ từ trôi qua, dài như cả thế kỷ. Không một tiếng động. Không một tiếng thở. Ánh trăng mờ ảo xiên xiên qua khung cửa sổ, tạo ra những cái bóng quái đản trong phòng ngủ. Cô lắng nghe ngôi nhà, tập trung cao độ lắng nghe từng tiếng cót két cọt kẹt của ngôi nhà cũ. Lúc này thì cô không nghe thấy gì khác thường. Nhưng rõ ràng là cô đã nghe thấy trước đó. Những vụ giết người và tin tức về các vụ bắt cóc gần đây tại khu Tam giác Nghiên cứu khiến cô kinh hãi. Đừng hoảng sợ, cô nghĩ. Đừng cường điệu.

Cô từ từ ngồi dậy trên giường mà lắng nghe. Có lẽ cửa sổ đã bị gió thổi tung ra. Tốt hơn hết là cô nên ra khỏi giường kiểm tra cửa sổ và cửa ra vào. Lần đầu tiên trong bốn tháng nay, cô thực sự nhớ Peter McGrath. Peter có thể không giúp được gì, nhưng cô sẽ cảm thấy an toàn hơn. Ngay cả khi hai người đã chia tay. Không phải là cô quá sợ hãi hoặc dễ bị tấn công, cô có thể tự bảo vệ mình trước hầu hết đàn ông. Cô có thể chiến đấu đến cùng. Peter thường nói rằng anh ta “thương” cho người đàn ông nào chọc giận cô, và đúng là anh ta nghĩ vậy. Anh ta hơi e ngại cô về mặt thể chất. Có lẽ các đòn thế trong bộ môn karate cũng là một lý do. Đó là sự thật.

Kate khẽ khàng rời khỏi giường. Không một tiếng động. Cô thấy nền nhà nhám lạnh dưới đôi chân trần của mình. Nó khiến cô tỉnh táo hẳn, và chuyển sang tư thế sẵn sàng chiến đấu. Oạp! Một bàn tay đeo găng chụp mạnh vào miệng và mũi cô, và cô nghe thấy tiếng sụn mũi kêu răng rắc.

Sau đó, một cơ thể đàn ông to lớn và rất khỏe mạnh tấn công cô. Hắn dồn hết trọng lượng dúi cô xuống sàn nhà lạnh cứng mà ghì chặt. Một vận động viên. Não cô không ngừng phân tích từng mẩu thông tin. Cô cố gắng gạt mọi thứ trong đầu đi và tập trung hết sức. Rất khỏe. Điêu luyện!

Hắn khiến cô ngạt thở. Hắn biết chính xác những gì hắn đang làm. Điêu luyện! Cô nhận ra cái mà hắn đang đeo không phải găng tay. Đó là một miếng vải. Dày nặng vì ẩm ướt. Nó làm cô nghẹt thở. Hắn sử dụng chất gây mê phải không? Không, nó không mùi. Có thể là ête? Halothane? Hắn lấy loại thuốc gây mê này ở đâu?

Đầu óc Kate trở nên mơ màng dần, và cô lo sợ mình sẽ không còn tỉnh táo được nữa. Cô phải đẩy hắn ra khỏi người cô. Lấy chân làm trụ, cô xoay mạnh người sang bên trái và dùng toàn bộ sức lực vùng ra khỏi kẻ tấn công mình, hướng về phía bức tường trong phòng ngủ lờ nhờ, mờ ảo. Cô bỗng thoát khỏi hắn, tự do. “Không hay đâu, Kate,” một giọng nói vang lên trong đêm tối.

Hắn biết tên cô! Chương 18 Cú mổ của đại bàng... thời gian là tất cả. Hiện tại, thời gian chính là chìa khóa của sự sống, Kate hiểu điều đó.

Cô cố hết sức để tỉnh táo, nhưng thuốc gây mê cực mạnh từ mảnh vải ẩm ướt đã dần có tác dụng. Kate dồn sức tung ra cú đã với ba phần tư tốc độ thông thường vào háng hắn. Cô cảm thấy cái gì đó cứng ngắc. Ôi, khỉ thật. Hắn đã chuẩn bị từ trước. Hắn đeo thiết bị bảo vệ của vận động viên thể thao để che chở bộ phận sinh dục dễ bị tổn thương. Hắn biết điểm mạnh của cô. Ôi, Chúa ơi, không. Làm thế nào mà hắn biết nhiều về cô đến vậy? “Không tốt đâu, Kate,” hắn thì thầm. “Chẳng hiếu khách chút nào. Tôi biết em học karate. Em làm tôi thích thú đấy.”

Đôi mắt cô trở nên ngây dại. Tim cô đập mạnh đến mức cô nghĩ hắn cũng có thể nghe thấy. Hắn đang dần tước đi sự sống của cô. Hắn vừa nhanh vừa khỏe, thậm chí còn biết về võ karate, biết cả thế đòn tiếp theo của cô sẽ ra sao. “Cứu với! Ai đó xin hãy cứu tôi!” cô dùng hết sức để hét to lên. Mục đích của Kate chỉ là để hắn khiếp sợ bỏ chạy khi thấy cô hét. Trên con đường Bà Cô Già này, trong vòng một cây số sẽ không có ai cả. Đôi bàn tay mạnh mẽ như móng vuốt túm lấy cô và cố tóm được phần phía trên cổ tay cô. Kate gào lên cố thoát ra.

Hắn mạnh hơn bất kỳ võ sư đai đen nào trong lớp karate của cô tại đồi .