Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 12

el. Loại thú vật, Kate nghĩ. Dã thú... đầy tính toán và xảo quyệt. Vận động viên chuyên nghiệp ư?

Trong khoảnh khắc sợ hãi tê liệt và hỗn loạn, bài học quan trọng nhất mà sư phụ đã dạy Kate ờ võ đường bỗng vụt qua trí nhớ của cô: Tránh tất cả mọi cuộc đấu. Khi có thể, hãy rút lui khỏi cuộc đấu. Đó là kinh nghiệm tốt nhất được đúc kết hàng trăm năm trong võ thuật. Những người không bao giờ chiến đấu, chính là giữ mạng sống để chiến đấu khi cần thiết. Cô chạy từ phòng ngủ xuống hành lang xoắn hẹp quen thuộc. Cô tự nhủ, Tránh tất cả mọi cuộc đấu. Rút lui khỏi cuộc đấu... Chạy, chạy, và chạy. Đêm nay, căn hộ có vẻ tối hơn bình thường. Cô nhận ra rằng hắn đã đóng tất cả rèm cửa và mành mành. Hắn có đầu óc. Sự bình thản. Và cả một kế hoạch hành động.

Cô sẽ phải thông minh hơn hắn, thông minh hơn kế hoạch mà hắn đã vạch ra. Cô bỗng nhớ lại một câu nói của Tôn Tử: “Một đội quân chiến thắng giành chiến thắng trước khi ra trận địa” Kẻ đột nhập này cũng nghĩ hệt như Tôn Tử và sư phụ. Có lẽ nào là ai đó trong võ đường karate? Kate cố gắng chạy ra phòng khách. Cô không nhìn thấy gì cả. Hắn cũng đã đóng các rèm cửa trong phòng. Cô như kẻ mù dở, cũng không có cảm giác thăng bằng. Chỉ có mỗi bóng người chuyển động trong phòng. Quỷ tha ma bắt hắn đi! Quỷ tha ma bắt hắn đi!... Trong lúc mê man vì thuốc đã có tác dụng, cô nghĩ đến những người phụ nữ bị mất tích ở quận Cam và quận Durham. Cô có nghe đài báo nói đã phát hiện một thi thể. Bà mẹ trẻ của hai đứa con.

Cô phải rời khỏi căn nhà. Có lẽ, không khí trong lành bên ngoài sẽ giúp cô tỉnh lại. Cô bị vấp té ở cửa trước. Có gì đó chặn đường. Hắn đã chặn sofa vào cửa. Kate quá yếu không huých vai đẩy nổi. Cô thét lên một lần nữa trong cơn tuyệt vọng, “Peter! Cứu em với! Cứu em, Peter!”

“Ồ, im lặng nào, Kate. Em có còn hẹn hò với Peter McGrath nữa đâu. Em nghĩ hắn là thằng ngốc mà. Với lại, nhà hắn cách đây hơn mười một cây số. À mà gần mười hai cây số chứ. Tôi kiểm tra rồi.” Giọng hắn rất bình tĩnh và tỉnh táo. Lại một ca tâm thần nữa. Và hắn biết rất rõ về cô, biết về Peter McGrath, biết tất cả mọi thứ. Hắn ở đâu đó ngay sau cô trong bóng tối rùng rợn. Giọng hắn không có gì cuống quýt hay sợ hãi. Đây chỉ là một ngày nghỉ trên bãi biển của hắn. Kate nhanh chóng di chuyển sang bên trái, tránh xa giọng nói, tránh xa con quái vật đội lốt người đang ở trong nhà mình. Bỗng một cơn đau nhói xuyên qua cơ thể khiến cô khẽ rên rỉ.

Cô bị vấp ống quyển vào cái bàn kính quá-thấp, quá-ngu-xuẩn mà chị Carole Anne tặng cho. Đó là nỗ lực ý nghĩa của Carole để làm cho căn phòng này trở nên sang trọng hơn. Ôi, Chúa ơi, quỷ tha ma bắt, cô ghét cái bàn ấy đến thế. Nó làm chân trái cô đau điếng dữ dội. “Vấp ngón chân hả, Kate? Tại sao em không ngừng chạy loanh quanh trong bóng tối đi?” Hắn cười - tiếng cười nghe có vẻ bình thường - gần như thân thiện. Hắn đang vui. Đây là trò chơi lớn của hắn. Một trò chơi nam - nữ, trong bóng tối. “Mày là ai?” cô hét lên với hắn... Đột nhiên, cô nghĩ: Lẽ nào là Peter? Peter điên rồi sao?

Kate suýt nữa đã ra được bên ngoài. Nhưng thuốc mê đã rút hết sức lực khiến cô không chạy tiếp được nữa. Hắn biết về trình đai đen karate của cô. Hắn có thể cũng biết cô đã dành nhiều thời gian trong phòng tập tạ. Cô quay lại thì bị ánh đèn pin sáng choang chiếu thẳng vào mắt. Ánh sáng chói lòa rọi vào gương mặt cô. Hắn huơ đèn pin ra chỗ khác, nhưng cô vẫn chưa hết hoa mắt. Cô bắt đầu chớp mắt, và lờ mờ nhìn thấy một bóng đàn ông cao lớn. Hắn cao hơn mét tám, tóc dài.

Cô không thể nhìn thấy khuôn mặt của hắn, chỉ loáng thoáng nhìn nghiêng. Khuôn mặt hắn có gì đó không ổn. Tại sao vậy? Hắn có vấn đề gì chăng? Rồi cô nhìn thấy một khẩu súng. “Không, đừng” Kate cầu xin. “Xin... đừng.”

“Được chứ,” hắn thì thầm vẻ thân mật, gần như người tình. Sau đó hắn bình tĩnh bắn thẳng vào tim của Kate McTiernan. Chương 19

Sáng sớm ngày chủ nhật; vụ Casanova mỗi lúc một phức tạp hơn. Tôi chở Sampson ra sân bay quốc tế Raleigh - Durham. Cậu ấy cần phải quay trở lại làm nhiệm vụ ở Washington chiều hôm đó. Phải có người bảo vệ thủ đô trong khi tôi tác chiến ở đây chứ. Giờ đây, cuộc điều tra ngày càng trở nên kịch tính và khủng khiếp hơn khi mà thi thể phụ nữ thứ ba đã được tìm thấy. Không chỉ cảnh sát địa phương và FBI mà ngay cả nhóm trinh sát cũng tham gia tìm kiếm chứng cứ xác thực tại hiện trường án mạng. Đêm qua, Phó Giám đốc Ronald Burns đã ở đây. Tại sao lại vậy? Sampson ôm chặt lấy tôi ở cổng an ninh Hàng không Mỹ. Chúng tôi chả khác gì cặp tiền vệ của đội Washington Redskins sau khi họ giành Super Bowl, hoặc kể cả khi họ không được vào vòng tranh vé vớt năm 1991.

“Tớ biết Naomi có ý nghĩa như thế nào với cậu,” cậu bạn thì thầm bên tai tôi. “Tớ hiểu được phần nào cảm giác của cậu. Nếu cậu lại cần tớ thì gọi cho tớ nhé!” Chúng tôi trao nhau một nụ hôn nhanh vào má, giống như cử chỉ Magic Johnson và Isiah Thomas thường làm trước một trận bóng rổ NBA. Mấy người khó tính lượn lờ xung quanh máy dò kim loại nhìn chằm chằm về phía chúng tôi. Sampson và tôi yêu quý nhau và không cảm thấy ngượng ngùng khi thể hiện điều đó. Quả là không bình thường đối với hai người đàn ông cứng rắn, máu lửa như chúng tôi. “Hãy cẩn thận với FBI. Hãy trông chừng phía sau với người dân địa phương. Cả phía trước mặt nữa. Tớ không thích Ruskin. Hoàn toàn không ưa Sikes,” Sampson tiếp tục nhắn nhủ tôi. “Cậu sẽ tìm thấy Naomi. Tớ tin tưởng cậu. Luôn luôn. Đây là vấn đề của tớ và tớ sẽ theo sát vụ này.”

Đô vật cuối cùng cũng bước đi, không một lần nhìn lại. Tôi một mình đi xuống phía Nam. Tiếp tục đuổi theo con quái vật.

Chương 20 Khoảng một giờ chiều chủ nhật, tôi từ ký túc xá Washington Duke đến khuôn viên trường Duke. Tôi vừa ăn một bữa sáng đúng chất Bắc Carolina: một tách rưỡi cà phê nóng rất ngon, giăm bông muối tự làm, trứng lòng đào, bánh quy và nước xốt cà phê, bột yến mạch. Tôi đã nghe một bài hát đồng quê bật trong phòng ăn, “Một ngày kia lắc cái chảo rán, anh sẽ không nhìn thấy em nữa đâu”. Tôi vừa mệt mỏi vừa quẫn trí nên gần một cây số đi bộ tới trường là liệu pháp tốt. Tôi tự kê đơn cho mình và sau đó lắng nghe lời khuyên từ bác sĩ. Hiện trường vụ án đêm hôm trước gây chấn động trong tôi.

Tôi nhớ như in hồi Naomi còn nhỏ, và tôi là người bạn tốt nhất của con bé. Chúng tôi thường hát “Incey Wincey Spider” và “Silkworm, Silkworm” cùng nhau. Bằng cách ấy, cô bé đã chỉ cho tôi cách làm bạn với Jannie và Damon. Cô bé đã sửa soạn cho tôi trở thành một người cha khá tốt. Hồi đó, anh trai Aaron nhà tôi thường đưa Scootchie đến quán rượu Capri trên phố Thứ ba. Anh trai tôi lúc nào cũng say quắc cần câu. Capri không phải là nơi dành cho trẻ nhỏ, nhưng bằng cách nào đó, Naomi vẫn xoay xở được. Dù còn nhỏ, cô bé hiểu và chấp nhận con người của cha mình. Thường thì khi cô bé và Aaron ghé qua nhà chúng tôi, anh trai tôi đã lê tê phê, nhưng vẫn chưa say hẳn. Naomi chăm sóc cho cha mình. Anh ấy sẽ cố gắng tỉnh táo khi có mặt cô bé. Vấn đề lại nằm ở chỗ, Scootchie không thể luôn luôn ở bên cạnh để cứu cha mình. Lúc một giờ ngày Chủ nhật, tôi có lịch hẹn với chủ nhiệm nữ sinh trường Duke. Tôi đi đến tòa nhà Allen, ngay bên kia

.