Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 14

el Drive với những hàng cây mộc lan và cây du ven đường cho đến tận sân Few. Giống như những nơi khác trong trường, khung cảnh chốn này quả là mãn nhãn. Tòa nhà kiểu Gothic xuất hiện ở khắp mọi nơi. Đây đúng là Đại học Oxford phương Nam.

“Qua những cuộc nói chuyện với Naomi về anh, tôi thấy ngưỡng mộ anh.” Chủ nhiệm Lowell nói khi chúng tôi bắt tay nhau. Anh ta bắt tay rất chặt, nhìn bề ngoài là tôi đoán ra. Browning Lowell khoảng ba lăm tuổi, rất cường tráng, đẹp trai. Đôi mắt xanh lấp lánh như luôn tỏ ra vui vẻ với tôi. Tôi nhớ anh từng có thời là vận động viên thể dục đẳng cấp thế giới. Thời sinh viên anh ta học ở Duke, và được kỳ vọng trở thành ngôi sao đội tuyển Mỹ tại Olympic 1980 ở Moscow. Đầu năm đó, tin đồn Browning Lowell là kẻ đồng tính, và có quan hệ với một cầu thủ bóng rổ khá nổi tiếng đã phá hỏng tất cả. Anh rời khỏi đội Mỹ trước cả khi có nguy cơ bị Olympic tẩy chay. Theo tôi được biết thì dù câu chuyện có thật hay không thì nó cũng chưa bao giờ được chứng minh. Mặc dù vậy Lowell đã kết hôn, hiện sống cùng vợ tại Durham.

Tôi thấy Lowell là người đáng mến, thân thiện. Chúng tôi đau buồn khi nói về sự biến mất của Naomi. Anh ta đưa ra những nghi ngờ đúng đắn và những lo ngại chính đáng về cuộc điều tra đang tiến hành của cảnh sát. “Tôi cho rằng báo chí địa phương đã không đưa ra kết nối đơn giản và hợp lý giữa các vụ giết người và mất tích, Tôi thật không hiểu nổi. Chúng tôi đã cảnh báo tất cả các nữ sinh trong khuôn viên trường,” anh nói với tôi. Các sinh viên của Duke được yêu cầu phải đăng ký khi ra vào ký túc xá, anh ta nói thêm. Khuyến khích sinh viên đi cùng bạn bè khi ra ngoài buổi tối. Trước khi tôi rời văn phòng, anh ta gọi điện thoại đến ký túc xá của Naomi. Anh ta cho biết việc này sẽ tạo điều kiện cho tôi vào ký túc xá dễ dàng hơn một chút, và ngỏ ý muốn tận tâm giúp đỡ.

“Tôi biết Naomi gần năm năm rồi,” anh ta nói với tôi. Anh đưa tay vuốt ngược mái tóc vàng hơi dài ra sau. “Tôi hiểu được phần nào những gì mà anh đang trải qua, và tôi rất tiếc, anh Alex à. Chuyện này làm biết bao người đau buồn.” Tôi cảm ơn chủ nhiệm Lowell và rời văn phòng, không khỏi cảm thấy xúc động vì người đàn ông đó, và có phần thanh thản hơn. Tôi rời khỏi ký túc xá sinh viên. Đoán xem ai sẽ đến bữa trà mặn nào? Chương 21

Tôi cảm thấy mình giống như Alex ở xứ sở thần tiên. Khu vực ký túc xá chính tại Duke là nơi mang đầy phong vị đồng quê, gồm những ngôi nhà nhỏ hơn, cùng vài căn nhà tranh chứ không phải các tòa nhà kiểu Gothic thông thường. Sân Myers rợp bóng những cây sồi già cao vút và tán mộc lan rộng, bao quanh là vườn hoa được chăm sóc cẩn thận. Nét lốm đốm ấy chính là vẻ huy hoàng mà Chúa ban tặng. Một chiếc BMW mui trần màu bạc đậu ở phía trước. Miếng đề can trên tấm hãm xung quanh có dòng chữ: CON GÁI VÀ TIỀN BẠC CỦA TÔI ĐÃ ĐẾN DUKE.

Bên trong, phòng khách của ký túc xá có sàn gỗ cứng được đánh bóng và thảm phương Đông trông có vẻ là hàng thật đã nhạt màu đáng kể. Tôi nhìn quanh trong khi đợi Mary Ellen Klouk. Căn phòng đầy những chiếc ghế đẩu, đi văng, tủ com mốt cao bằng gụ đã “nhuốm màu thời gian”. Dưới cả hai cửa sổ chính đều có ghế băng. Tôi đến được mấy phút thì Mary Ellen Klouk đi xuống cầu thang. Tôi đã gặp cô bé dăm lần trước chiều Chủ nhật hôm đó. Cô cao gần mét tám, tóc màu tro vàng, trông thật hấp dẫn - giống như những người phụ nữ đã biến mất một cách bí ẩn. Thi thể được tìm thấy bị chim thú trong khu rừng bao quanh Efland ăn nham nhở cũng từng là một phụ nữ tóc vàng xinh đẹp. Tôi tự hỏi tên sát nhân có để ý đến Mary Ellen Klouk không. Tại sao hắn lại chọn Naomi? Hắn đưa ra lựa chọn cuối cùng thế nào? Cho đến nay đã có bao nhiêu phụ nữ bị chọn?

“Chào chú, Alex. Ơn Chúa, cháu mừng là chú ở đây.” Mary Ellen nắm tay tôi, giữ thật chặt. Gặp cô bé khiến những ký ức ấm áp nhưng cũng rất đỗi đau lòng lại ùa về trong tôi. Chúng tôi quyết định ra khỏi ký túc xá để tản bộ trên khu đất thoai thoải của khuôn viên phía Tây. Tôi vẫn luôn yêu quý Mary Ellen. Cô bé là sinh viên ngành lịch sử và tâm lý học. Tôi nhớ rằng chúng tôi đã từng nói chuvện về phân tâm học suốt cả một đêm ờ D.C. Cô bé hiểu biết về chấn thương tâm lý cũng tương đương tôi. “Xin lỗi cháu đã không có mặt ở đây khi chú đến Durham,” cô bé nói trong lúc chúng tôi hướng về phía Đông giữa những tòa nhà kiểu Gothic thanh lịch được xây dựng vào những năm 1920. “Thứ Sáu vừa rồi, em trai cháu tốt nghiệp trung học, Ryan Klouk bé bỏng. Thực ra thằng bé cao gần hai mét. Nặng gần một tạ như thể một chú báo tuyết. Ca sĩ chính của nhóm Scratching Blackboards. Cháu mới trở lại trường vào sáng nay, chú Alex ạ".

“Lần cuối cùng cháu thấy Naomi là khi nào?” Tôi hỏi Mary Ellen trong lúc băng qua một con phố xinh xắn tên là Wannamaker Drive. Không dễ chịu chút nào khi nói chuyện với bạn của Naomi trong vai một thám tử điều tra án mạng, nhưng tôi vẫn phải làm điều đó. Câu hỏi vừa rồi của tôi dường như làm Mary Ellen đau nhói. Cô hít một hơi sâu rồi mới trả lời. “Sáu ngày trước, chú Alex ạ. Chúng cháu lái xe xuống đồi .