Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 2

el, Bắc Carolina, tháng 5 năm 1981

Gã là một Kẻ Lịch Thiệp hoàn hảo. Luôn luôn là một Kẻ Lịch Thiệp. Luôn luôn kín đáo và lịch sự. Gã nghĩ về điều này khi đang nghe trộm hai kẻ tình nhân vừa tản bộ gần hồ của trường đại học vừa thì thầm những âm gió. Khung cảnh này thật lãng mạn, đầy thơ mộng. Quả là thích hợp với gã. Gã nghe Tom Hutchinson hỏi Roe Tierney, “Em thấy ý này là thông minh hay ngốc nghếch?”

Họ đang tìm cách chôm một chiếc thuyền màu xanh mòng két bập bềnh dọc bến tàu dài trên hồ . Tom và Roe định “mượn” chiếc thuyền trong vài giờ. Một trò láu cá vụng trộm của lũ sinh viên. “Cụ của em nói rằng cứ ngồi trên thuyền thả mình theo dòng nước sẽ không làm giảm tuổi thọ của con người,” Roe vui vẻ nói. “Ý kiến của anh tuyệt lắm, Tommy ạ. Tiến hành thôi.” Tom Hutchinson cười vang, rồi hỏi, “Nếu làm cả những việc khác trên thuyền nữa thì sao em?”

“Vâng, nếu bao gồm cả bài tập thể dục nhịp điệu thì hẳn nó sẽ kéo dài tuổi thọ đấy!” Váy của Roe sột soạt cọ vào bắp đùi mịn màng khi cô đứng vắt chéo chân. “Tức là việc lấy cắp thuyền của những người tốt cho chuyến dã ngoại dưới đêm trăng của chúng ta là một ý kiến hay.” Tom nói. “Hay quá đi chứ,” Roe khẳng định. “Hay nhất luôn. Làm đi.”

Ngay khi thuyền rời bến, Kẻ Lịch Thiệp cũng lặn xuống dòng nước mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Gã lắng nghe từng lời nói, từng hành động, từng sắc thái trong cái nghi thức tán tỉnh hấp dẫn của đôi tình nhân. Đêm ấy trăng khá tròn, khung cảnh thật hữu tình, nên thơ khi Tom và Roe khoan thai khoả mái chèo trên mặt hồ sáng lấp lánh. Lúc sẩm tối, họ đã đi ăn trong một nhà hàng lãng mạn ở đồi .