Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 20

el, người ta dạy một phương pháp giúp học viên kiểm soát cảm xúc. Bạn phải ngồi trước một bức tường trống của võ đường, ngồi im dù có muốn, hay nghĩ rằng mình cần, nhúc nhích đến đâu chăng nữa.

Toàn thân Kate ướt đẫm mồ hôi, nhưng cô đã quyết tâm. Cô sẽ không bao giờ để hắn làm thui chột ý chí mình. Cô có thể mạnh mẽ đáng kinh ngạc khi cần. Nhờ thế mà cô đã tốt nghiệp trường y trong điều kiện không xu dính túi và đầy rẫy khó khăn. Cô ngồi trong tư thế hoa sen hơn một giờ tại “phòng giam”. Cô thở nhẹ nhàng và tập trung xóa bỏ cảm giác đau đớn, buồn nôn, và vụ hãm hiếp khỏi tâm trí. Cô tập trung suy nghĩ xem tiếp theo mình sẽ phải làm gì. Một ý tưởng đơn giản.

Bỏ trốn. Chương 34 Kate từ từ đứng lên sau những giờ thiền định. Tuy vẫn còn cảm giác buồn nôn, nhưng cô cảm thấy khá hơn một chút, kiểm soát tốt hơn. Cô quyết định tìm kiếm lỗ nhòm của hắn. Nó phải ở đó, ẩn đâu đó trong bức tường làm bằng gỗ tự nhiên.

Phòng ngủ chỉ rộng đúng mười bảy mét vuông. Cô đã đo đi đo lại vài lần. Cái hốc tường bé tí bằng tủ quần áo trông như một căn nhà phụ. Kate xem xét kỹ những khe hở dù là nhỏ nhất trong tường, nhưng không thấy gì. Nhà vệ sinh trong hốc tường hình như được xả thẳng xuống đất. Không có hệ thống ống nước, ít nhất là trong phần này của ngôi nhà. Mình đang bị giam giữ ở đâu? Mình đang ở đâu? Nước mắt cô chảy giàn giụa bởi một mùi cay sè xộc lên trong lúc quỳ xuống chiếc ghế gỗ màu đen, nheo mắt nhìn xuyên qua lỗ đen ngòm. Cô cố gắng cưỡng lại cái thứ mùi nồng nặc ấy, và lần này chỉ bị nôn khan.

Khe hở có vẻ như kéo dài gần ba, bốn mét. Kéo dài đến đâu? Kate tự hỏi. Nó trông rất hẹp, và cô nghĩ mình không thể chui qua, thậm chí cả khi không mặc gì. Mà nhỡ được thì sao. Đừng bao giờ nói không bao giờ. Bỗng cô nghe giọng hắn ngay phía sau mình. Trái tim cô đập yếu ớt và cô muốn ngất xỉu.

Hắn ở đó! Lại không mặc áo. Cả người hắn cuồn cuộn cơ bắp, đặc biệt là phần xung quanh bụng và đùi. Hắn đeo một chiếc mặt nạ khác. Một mặt nạ giận dữ. Những vạch đỏ thẫm và trắng nhởn trên nền đen bóng. Hôm nay hắn giận dữ sao? Những mặt nạ thể hiện tâm trạng của hắn ư? “Không có ý nào hay hơn sao Katie. Chỗ đó chỉ dành cho những người mảnh mai hơn em thôi,” hắn nói, giọng trầm bổng. “Tôi không xuống đó để giúp em bỏ trốn đâu. Một cách tìm đến cái chết rất đau lòng. Hãy nghĩ cho kỹ đi.” Vừa chật vật đứng lên, Kate liền nôn khan. Cô cố tỏ ra thật thuyết phục. “Tôi không khỏe. Chắc tôi sắp nôn rồi,” cô nói với Casanova.

“Tôi tin chắc em cảm thấy không khỏe,” hắn nói. “Cứ cho là vậy đi. Nhưng đó không phải là lý do em quỳ trên bồn cầu. Nói thật xem nào.” “Anh muốn gì ở tôi?” Kate hỏi. Hôm nay giọng hắn có vẻ khác… hoặc có thể thuốc mê của hắn khiến cô nghễnh ngãng. Cô nhìn chăm chăm vào chiếc mặt nạ. Nó dường như biến hắn trở thành người khác. Một kẻ khủng khiếp khác. Có phải hắn bị đa nhân cách? “Tôi muốn được yêu. Tôi muốn làm tình với em một lần nữa. Tôi muốn em làm đẹp vì tôi. Có lẽ là một chiếc váy đáng yêu của Neiman Marcus. Tất nylon và giày cao gót.”

Kate sợ hãi và cảm thấy ghê tởm, nhưng cố không thể hiện ra. Cô phải làm gì đó, nói gì đó để thoát khỏi hắn ngay lúc này. “Giờ tôi không có tâm trạng cưng ạ,” Kate bật ra câu trả lời. “Tôi chưa sẵn sàng ăn mặc đẹp.” Giọng cô vẫn thoáng chút mỉa mai. “Tôi nhức đầu. Hôm nay là ngày quỷ gì không biết? Tôi còn chưa được ra ngoài.” Hắn cười. Nụ cười gần như bình thường; một nụ cười đẹp vừa đủ phía sau chiếc mặt nạ ghê tởm. “Bầu trời Carolina trong xanh ánh nắng, Kate. Nhiệt độ trên hai mươi độ C. Một trong mười ngày đẹp nhất trong năm.”

Hắn bất chợt đẩy cô xuống chỉ với một tay. Hắn giật mạnh cánh tay cô như thể muốn nó đứt lìa khỏi hõm tay. Cánh tay đau đớn rụng rời khiến Kate hét ầm lên. Cơn đau đớn lan ra khắp phần da mềm, chỗ hốc mắt. Giận dữ và hoảng sợ, cô chìa tay kéo chiếc mặt nạ xuống. “Ngu ngốc! Ngu ngốc!” hắn hét vào mặt cô. “Mà cô có phải con đàn bà ngu ngốc đâu cơ chứ!”

Nhìn thấy súng gây mê trong tay hắn, Kate liền nhận ra mình đã mắc một sai lầm khủng khiếp. Hắn đặt nó ngang ngực cô và bắn. Cô cố đứng vững, cố giữ mình tỉnh táo, nhưng cơ thể không còn đủ sức, cô đổ sụp xuống nền nhà. Hắn đang phát điên. Cô nhìn chằm chằm vào hắn với nỗi kinh hoàng không nói nên lời khi hắn giơ ủng đá liên tiếp vào người cô. Một chiếc răng từ từ xoay tròn, xoay tròn mãi qua sàn nhà gỗ.

Cô mê mụ nhìn theo chiếc răng xoay vòng. Cô nhận ra ngay chiếc răng kia là của mình. Cô nếm thấy vị máu, và cảm thấy môi mình sưng phồng lên. Có tiếng ù ù trong tai Kate, và cô biết mình sắp bất tỉnh. Cô cố ghi nhớ những gì đã thấy phía sau mặt nạ.

Casanova biết cô đã nhìn thấy một phần khuôn mặt hắn. Một bên má hồng hào mịn màng; không có râu ria. Mắt bên trái - màu xanh.

Chương 35 Naomi Cross run rẩy ép chặt mình vào cánh cửa cài chốt bịt kín phòng cô. Đâu đó trong ngôi nhà kinh hoàng này, một phụ nữ đang la hét. m thanh dù bị nghẹn lại bởi các bức tường, bởi hệ thống cách âm mà hắn đã lắp đặt trong nhà, nhưng vẫn rùng rợn. Naomi nhận ra cô đang cắn tay mình. Cắn mạnh. Cô chắc chắn hắn đang giết ai đó. Đây không phải lần đầu tiên. Tiếng la hét bỗng im bặt.

Naomi ép mạnh hơn vào cánh cửa, căng tai nghe tiếng động gì đó. “Ồ, không, làm ơn,” cô thì thầm, “đừng để cô ấy chết.” Naomi lắng nghe sự im lặng hồi hộp một hồi lâu. Cuối cùng, cô rời khỏi cửa. Cô không thể làm gì giúp người phụ nữ tội nghiệp ấy. Không ai có thể làm được.

Naomi biết lúc này cô nên ngoan ngoãn. Nếu cô phá vỡ bất kỳ quy tắc nào, hắn sẽ đánh cô. Cô không thể để điều đó xảy ra. Hắn dường như biết mọi thứ về cô. Những bộ quần áo cô thích mặc, cỡ quần lót, màu sắc yêu thích, ngay cả cặp kính râm cô ưa dùng. Hắn biết về Alex, Seth Samuel, thậm chí cả cô bạn Mary Ellen Klouk. “Cái thứ cao ráo tóc vàng xinh đẹp,” hắn gọi cô ấy như vậy. Cái thứ. Casanova rất lập dị; hắn diễn trò và đóng vai trong vở kịch tâm lý tưởng tượng. Hắn thích nói chuyện với cô về những hành vi khiêu dâm: quan hệ tình dục với các thiếu nữ mới lớn và động vật; trò bạo dâm rợn tóc gáy; khổ dâm; chế độ nữ quyền; tra tấn bằng cách thụt ruột. Hắn thản nhiên nói về tất cả mọi thứ. Đôi lúc hắn thậm chí còn tỏ ra thi vị một cách bệnh hoạn. Hắn trích dẫn thơ Jean Genet, John Rechy, Durrell, de Sade. Hắn đọc khá nhiều, có lẽ là người có học thức.

“Em đủ thông minh để hiểu tôi khi tôi nói chuyện,” trong một chuyến thăm, hắn nói với Naomi như vậy. “Thế nên tôi chọn em, em yêu.” Naomi giật mình bởi tiếng la hét lại cất lên. Cô chạy ra cửa, tì má lên cánh cửa gỗ dày lạnh. Đó có phải người phụ nữ lúc trước, hay hắn lại đánh người khác? Cô tự hỏi. “Ai đó giúp tôi với!” cô nghe thấy. Người phụ nữ la hét đến lạc cả giọng. Cô ấy đang phá vỡ những quy tắc trong căn nhà.

“Ai đó giúp tôi! Tôi đang bị giam giữ ở đây. Ai đó giúp tôi…. tên tôi là Kate… Kate McTiernan. Ai đó giúp tôi với!” Naomi khép chặt mắt. Thế này thì quá tệ. Người phụ nữ đó phải dừng lại. Nhưng những lời kêu cứu cứ lặp đi lặp lại. Thế tức là Casanova không ở nhà. Chắc hẳn hắn đã đi ra ngoài. “Ai đó giúp tôi với! Tên tôi là Kate McTiernan… Tôi là bác sĩ bệnh viện Đại học Bắc Carolina.” Những tiếng la hét tiếp tục… mười lần, hai mươi lần. Naomi nhận ra, không phải trong cơn hoảng loạn. Mà là giận dữ!

Chắc chắn hắn không có nhà. Hắn không đời nào để cô ấy tiếp tục lâu đến thế. Cuối cùng, Naomi thu hết can đảm hét to hết sức. “Dừng lại đi! Cô không được kêu la nữa. Hắn sẽ giết cô! Im đi! Tôi chỉ có thể nói như vậy thôi!” Im lặng… may là cuối cùng cũng im lặng. Naomi nghĩ chắc cô ấy nghe thấy sự căng thẳng khắp bốn bề. Chắc chắn cô ấy cảm thấy điều đó. Kate McTiernan không dừng lại quá lâu. “Tên cô là gì? Cô bị nhốt ở đây bao lâu rồi? Làm ơn nói chuyện với tôi… này cô, tôi đang nói chuyện với cô đấy,” cô hét lên.

Naomi không trả lời cô. Người phụ nữ kia làm sao vậy nhỉ? Có phải trận đánh lúc trước đã làm cô ấy mụ người đi không? Kate McTiernan gọi to lên lần nữa. “Nghe này, chúng ta có thể giúp đỡ nhau, tôi chắc chắn chúng ta có thể. Cô có biết chúng ta bị giam giữ ở đâu không?” Người phụ nữ đó quả là dũng cảm… nhưng cũng thật ngu ngốc. Giọng nói mạnh mẽ, nhưng bắt đầu khàn dần. Kate.

“Hãy nói chuyện với tôi. Hắn lúc này không ở đây, nếu không thì hắn đã mang súng gây mê đến rồi. Cô biết là tôi đúng mà! Hắn không biết cô nói chuyện với tôi đâu. Làm ơn… tôi muốn nghe giọng cô lần nữa.” “Xin cô đấy, hai phút thôi. Chỉ cần thế thôi. Tôi hứa với cô. Hai phút thôi. Xin cô đấy. Chỉ cần một phút thôi.” Naomi vẫn không trả lời. Hắn có thể trở lại ngay bây giờ. Hắn có thể ở trong nhà nghe ngóng họ. Thậm chí theo dõi họ qua các bức tường.

Kate McTiernan lại nói tiếp. “Được rồi, ba mươi giây thôi. Rồi chúng ta sẽ dừng lại. Được chứ? Tôi hứa tôi sẽ dừng lại… nếu không, tôi sẽ tiếp tục cầu xin cô cho đến khi hắn trở lại…” Ôi, Chúa ơi, làm ơn, đừng nói nữa, tiếng nói bên trong Naomi cất lên. Dừng lại đi, ngay bây giờ. “Hắn sẽ giết tôi.” Kate hét lên. “Dù thế nào hắn vẫn sẽ làm thế! Tôi đã thấy một phần khuôn mặt hắn. Cô từ đâu đến? Đã ở đây bao lâu rồi?”

Naomi cảm thấy như nghẹt thở. Cô không thở được, nhưng vẫn ở nguyên chỗ cửa ra vào lắng nghe từng lời của người phụ nữ kia. Cô muốn nói chuyện với cô ấy khôn cùng. “Hắn có thể đã sử dụng một loại thuốc gọi là Forane. Thuốc đó dùng trong bệnh viện. Có thể hắn là bác sĩ. Thôi nào. Chúng ta còn phải sợ gì nữa - ngoài sự tra tấn và cái chết?” Naomi mỉm cười. Kate McTiernan can đảm, lại có khiếu hài hước. Chỉ cần nghe một giọng nói khác cũng quá tốt rồi.

Lời nói buột khỏi miệng Naomi, gần như chống lại lý trí cô. “Tôi là Naomi Cross. Tôi nghĩ mình đã ở đây được tám ngày. Hắn ẩn sau các bức tường. Hắn dõi theo mọi lúc. Chắc hắn không bao giờ ngủ. Hắn đã hãm hiếp tôi,” cô nói khá rành mạch. Đây là lần đầu tiên cô nói to những lời đó. Hắn đã hãm hiếp tôi. Kate trả lời lại ngay lập tức. “Hắn cũng hãm hiếp tôi, Naomi. Tôi biết cô cảm thấy thế nào, kinh khủng… bẩn thỉu vô cùng. Được nghe giọng cô thật tốt quá, Naomi. Tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa.” “Tôi cũng vậy, Kate. Bây giờ làm ơn im đi.”

Ở tầng dưới, trong phòng mình, Kate McTiernan cảm thấy quá mệt mỏi. Mệt mỏi, nhưng vẫn còn hy vọng. Cô ngồi sụp xuống dựa vào tường thì nghe thấy những tiếng nói xung quanh mình. “Maria Jane Capaldi. Tôi nghĩ mình đã ở đây khoảng một tháng.” “Tên tôi là Kristen Miles. Xin chào.”

“Melissa Stanfield, tôi là y tá thực tập. Tôi đã ở đây chín tuần.” “Christa Akers, bang Bắc Carolina. Hai tháng trong địa ngục này.” Có ít nhất sáu người trong số họ.

Phần hai: Trốn tìm Chương 36 Phóng viên tờ Los Angeles Times, Beth Lieberman, hai chín tuổi, nhìn chằm chằm vào những ký tự xanh mờ nhỏ xíu trên thiết bị cuối máy tính. Cô lờ đờ nhìn bởi một trong những câu chuyện lớn nhất của Times trong nhiều năm vẫn chưa hé mở. Chắc chắn câu chuyện này có tầm quan trọng nhất trong sự nghiệp của cô, nhưng cô gần như không còn quan tâm đến nó nữa.

“Điều này thật là… điên rồ và bệnh hoạn… bàn chân. Chúa ơi,” Beth Lieberman khẽ rên rỉ. “Bàn chân.” Đây là cuốn “nhật ký” thứ sáu do Vị Khách Lịch Thiệp gửi đến căn hộ của cô ở phía Tây Los Angeles vào sáng sớm hôm đó. Giống như các vụ khác trong nhật ký trước đây, kẻ giết người cung cấp chính xác nơi vứt thi thể người phụ nữ bị sát hại trước khi gửi lời nhắn đầy ám ảnh và điên loạn này cho cô. Ngay lập tức, Beth Lieberman gọi FBI từ căn hộ của mình, sau đó nhanh chóng lái xe đến tòa soạn Times ở phố South Spring. Khi cô đến nơi, Cục Liên bang đã xác minh vụ giết người mới nhất.

Kẻ Lịch Thiệp đã để lại chữ ký của mình: hoa tươi. Thi thể một cô gái Nhật Bản mười bốn tuổi được tìm thấy ở Pasadena. Giống như trường hợp của năm người phụ nữ khác, Sunny Ozawa đã biến mất không một dấu vết hai đêm trước. Cứ như thể cô bé đã tan biến vào màn sương ẩm ướt, mù mịt. Đến nay, Sunny Ozawa là nạn nhân trẻ tuổi nhất được phát hiện của Kẻ Lịch Thiệp. Gã đặt những bông hoa mẫu đơn hồng và trắng ở phần thân dưới của cô gái. Tất nhiên là hoa khiến tôi liên tưởng đến môi âm hộ của người phụ nữ, gã đã viết như vậy trong nhật ký. Trông rõ giống phải không?

Sáu giờ bốn lăm sáng, tòa soạn vẫn vắng vẻ, rờn rợn. Sớm thế này thì làm gì có ai dậy ngoài những kẻ thác loạn vẫn còn chưa lên giường đi ngủ, Lieberman nghĩ. Tiếng điều hòa kêu rì rì hòa lẫn tiếng xe cộ ì ầm bên ngoài vọng vào khiến cô khó chịu. “Tại sao lại là bàn chân?” nữ phóng viên lẩm bẩm. Ngồi trước máy tính với bộ dạng có phần phờ phạc, cô ước gì mình chưa bao giờ viết bài báo về phương thức khiêu dâm qua thư đặt hàng tại California. Theo như Kẻ Lịch Thiệp thì đó là lý do gã “phát hiện” ra cô; cách gã chọn cô để “liên lạc với các công dân khác của Thành phố của Những thiên thần”. Hắn cho rằng họ có cùng “bước sóng”.

Sau một chuỗi những cuộc họp hành chính ở cấp cao nhất, tòa báo Los Angeles Times đã quyết định công bố nhật ký của kẻ giết người. Không còn nghi ngờ gì nữa, những trang nhật ký đó do chính tay Kẻ Lịch Thiệp viết ra. Gã biết thi thể nạn nhân ở đâu trước cảnh sát. Gã cũng đe dọa sẽ thưởng thêm “món hoa hồng đặc biệt là mạng người” nếu nhật ký của gã không được công bố cho người dân Los Angeles đọc trong bữa sáng. Kẻ Lịch Thiệp đã viết trong nhật ký: “Ta là vô địch, và ta vĩ đại nhất nhất nhất.” Ai có thể tranh luận điều đó? Beth tự hỏi. Richard Ramirez? Caryl Chessman? Charles Manson? Nhiệm vụ hiện tại của Beth Lieberman là giữ liên lạc với gã. Cô cũng là người đầu tiên chỉnh sửa từ ngữ của Kẻ Lịch Thiệp. Không đời nào các bài nhật ký kích động, đầy hình ảnh của gã được giữ lại nguyên vẹn. Toàn là nội dung khiêu dâm tục tĩu cùng những mô tả bạo lực tàn ác nhất về các vụ giết người mà gã gây ra.

Lieberman gần như có thể nghe thấy giọng gã tâm thần ấy khi cô đánh máy bài viết mới nhất của gã trên máy chữ. Kẻ Lịch Thiệp lại đang nói chuyện với cô một lần nữa, hoặc thông qua cô: Để tôi kể với cô về Sunny, tất cả những gì tôi biết về Sunny. Hãy lắng nghe, bạn đọc yêu quý. Ở đó cùng tôi. Cô ấy có đôi bàn chân nhỏ nhắn, mềm mại, khéo léo. Đó là những gì tôi nhớ nhất; đó là những gì tôi sẽ luôn nhớ về cái đêm bên Sunny xinh đẹp của tôi. Beth Lieberman nhắm chặt mắt. Cô không muốn nghe thứ cứt đái ấy. Một điều chắc chắn: Vị Khách Lịch Thiệp rõ ràng đã mang lại cho Beth Lieberman cơ hội đầu tiên tại Times. Tên tuổi của cô luôn xuất hiện trên mỗi chuyên mục trang nhất được quan tâm rộng rãi. Kẻ giết người cũng đã biến cô trở thành ngôi sao.

Hãy lắng nghe tôi. Ở lại cùng tôi. Hãy suy nghĩ về bái vật giáo, và tất cả những khả năng tuyệt vời của nó để giải phóng linh hồn. Đừng tỏ ra ta đây hiểu biết. Hãy mở rộng tâm trí. Mở rộng tâm trí ngay bây giờ! Bái vật giáo chứa đựng vô số những khoái cảm khác nhau đầy mê đắm mà bạn có thể đang bỏ lỡ. Đừng quá mủi lòng về Sunny “non nớt”. Sunny Ozawa là một phần của cuộc chơi đêm nay. Cô ấy nói với tôi điều đó, tất nhiên là kín đáo. Tôi đã chọn cô ấy ở Monkey Bar. Chúng tôi đến nơi ở cũng là chốn ẩn náu của tôi, nơi chúng tôi bắt đầu thử nghiệm, xua tan đêm tối.

Cô ấy hỏi tôi đã làm chuyện này với phụ nữ Nhật nào trước đây chưa. Tôi đáp chưa từng nhưng luôn luôn khao khát. Sunny bảo tôi “đúng là người lịch thiệp”. Tôi cảm thấy thật vinh dự. Đêm đó, tôi thấy dường như không gì gợi dục bằng việc tập trung vào bàn chân người phụ nữ, vuốt ve chúng khi làm tình với Sunny. Tôi đang nói về đôi bàn chân rám nắng xỏ tất nylon sang trọng cùng đôi giày cao gót đắt tiền hiệu Saks. Tôi đang nói về bàn chân nhỏ bé, khéo léo. Những công cụ truyền tải thông điệp hết sức tinh tế. Nghe này. Để thực sự thưởng lãm bàn chân chuyển động gợi tình của người phụ nữ xinh đẹp, phụ nữ nên nằm ngửa trong khi đàn ông đứng. Đó là cách Sunny và tôi làm đầu buổi tối nay.

Tôi nâng đôi chân mảnh mai của cô ấy lên mà nhìn sát vào chỗ hai chân chạm nhau sao cho âm hộ hình thành những nếp nhăn từ mông. Tôi hôn đầu tất của cô ấy nhiều lần. Tôi đắm đuối nhìn mắt cá chân hoàn hảo, những đường nét tuyệt vời dẫn đến chiếc giày đen bóng. Tôi tập trung toàn bộ sự chú ý vào đôi giày gợi tình khi màn mây mưa nóng bỏng của chúng tôi làm chân cô ngó ngoáy lẹ làng. Lúc này đôi bàn chân nhỏ bé của cô ấy đang nói chuyện với tôi. Cảm giác hưng phấn tuyệt vời dâng lên trong lồng ngực tôi, như thể tiếng chim hót râm ran, lảnh lót bên trong. Beth Lieberman ngừng đánh máy và nhắm mắt lại một lần nữa. Nhắm nghiền! Cô cần phải chấm dứt những hình ảnh lóa lên trước mắt. Gã kể về cô gái trẻ bị mình sát hại mà cứ thản nhiên như không.

Chẳng mấy chốc FBI và cảnh sát Los Angeles sẽ ào đến tòa soạn Times tương đối yên tĩnh này. Họ sẽ đưa ra hàng loạt câu hỏi quen thuộc. Bản thân họ cũng chưa tìm ra câu trả lời. Không có hướng đi quan trọng nào cho tới thời điểm này. Họ nói Kẻ Lịch Thiệp đã gây ra “tội ác hoàn hảo”. Các đặc vụ FBI sẽ lại muốn nói chuyện hàng giờ về những chi tiết khủng khiếp tại hiện trường án mạng. Bàn chân! Kẻ Lịch Thiệp đã cắt bỏ chân của Sunny Ozawa bằng một loại dao rất bén. Hiện trường vụ án ở Pasadena cho thấy cô gái bị mất cả đôi bàn chân. Sự tàn bạo là biểu trưng của gã, nhưng cho đến nay đó chỉ là một mô hình mang tính phù hợp. Trong quá khứ, gã đã từng cắt bộ phận sinh dục. Gã từng giao phối qua đường hậu môn với nạn nhân, sau đó đốt chết người đó. Gã đã cắt ngực một nhân viên ngân hàng và móc tim nạn nhân. Gã đang thử nghiệm sao? Gã không có vẻ gì là lịch thiệp một khi lựa chọn nạn nhân của mình. Gã đúng là Jekyll và Hyde[1] những năm chín mươi.

[1] Nhân vật mắc chứng đa nhân cách trong tiểu thuyết kinh dị “Strange Case of Dr. Jekyll and Mr. Hyde” của nhà văn Scotland, Robert Louis Stevenson. Khi Beth Lieberman mở mắt ra, cô thấy một người đàn ông cao gầy đứng sát cô trong phòng tin tức. Cô thở dài đánh sượt và cau mày lại. Đó là Kyle Craig, thanh tra đặc nhiệm của FBI.

Kyle Craig biết điều gì đó mà cô rất muốn biết, nhưng anh ta sẽ không nói gì với cô. Anh ta biết tại sao tuần trước phó giám đốc của FBI cất công bay tới Los Angeles. Anh ta biết bí mật mà cô cần phải biết. “Xin chào, cô Lieberman. Cô có tin gì cho tôi không?” anh ta hỏi. Chương 37

Tích tắc, tịch tặc. Đây là cách hắn săn tìm phụ nữ. Đây là cách mọi việc xảy ra trên thực tế, hết lần này đến lần khác. Bản thân hắn chưa bao giờ gặp bất kỳ nguy hiểm gì. Hắn thích hợp với mọi nơi hắn chọn săn tìm. Hắn cố hết sức tránh bất kỳ rắc rối hoặc sai lầm nào. Hắn luôn mong muốn mọi thứ phải đúng vào khuôn khổ, và trên hết là sự hoàn hảo. Buổi chiều hôm đó, hắn kiên nhẫn chờ đợi tại hành lang mái vòm đông đúc của một trung tâm mua sắm thời trang ở Raleigh, Bắc Carolina. Hắn theo dõi những phụ nữ hấp dẫn ra vào cửa hàng Victoria’s Secret địa phương qua một con đường tắt dài lát đá hoa. Hầu hết những người phụ nữ này đều ăn mặc sang trọng. Bên cạnh hắn trên băng ghế đá cẩm thạch là tờ tạp chí Time và USA Today gấp gọn. Tin nhất tờ báo là: Kẻ Lịch Thiệp ra tay lần thứ sáu tại L.A.

Hắn nghĩ bụng, “Kẻ Lịch Thiệp” đang tung hoành ở miền Nam California. Gã sưu tập những kỷ vật khủng khiếp, đôi khi giết hại hai phụ nữ một tuần, chơi trò tâm lý ngu ngốc với Los Angeles Times, cảnh sát L.A., và FBI. Hắn sẽ sớm bị bắt thôi. Đôi mắt xanh của Casanova lại hướng trở lại trung tâm mua sắm đông đúc. Hắn là một người đàn ông đẹp trai, giống Casanova nguyên bản. Nhà thám hiểm thế kỷ mười tám có vẻ đẹp, tính ham nhục dục trời phú, và cả sự đam mê phụ nữ - và do đó, hắn cũng vậy. Bây giờ Anna đáng yêu đang ở đâu? Chắc chắn là cô đã đi vào cửa hàng Victoria’s Secret để mua món đồ màu mè cho bạn trai. Anna Miller và Chris

.