Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 29

in xuất hiện một lỗ hổng lớn màu đỏ. Cơ thể trần truồng của vị luật sư trẻ tuổi đổ rầm vào thành giường. Chiếc gậy bóng chày trong tay anh rơi xuống sàn nhà.

Casanova lướt đi. Hắn rút ra một khẩu súng thứ hai, bắn vào giữa ngực Anna. “Tôi xin lỗi về điều này,” hắn thì thầm nhẹ nhàng khi bế cô từ trên giường xuống. “Tôi rất xin lỗi. Nhưng tôi hứa sẽ đền bù cho em.” Anna Miller là tình yêu lớn tiếp theo của Casanova.

Chương 48 Sáng hôm sau xuất hiện một bí ẩn y học gây sửng sốt. Tất cả mọi người tại bệnh viện Đại học Bắc Carolina đều hoang mang, đặc biệt là tôi. Ngay từ sáng sớm, Kate McTiernan đã bắt đầu trò chuyện được. Tôi không có mặt tại đó, nhưng hình như Craig đã ở trong phòng cô ấy lúc tảng sáng. Không may là không ai hiểu nhân chứng quan trọng của chúng tôi nói gì.

Cô bác sĩ thực tập cực kỳ thông minh đã nói sảng suốt cả buổi sáng. Có lúc cô dường như không được tỉnh táo, như thể nói nhảm vậy. Theo báo cáo của bệnh viện, cô phải trải qua những cơn rùng mình, co giật, có dấu hiệu co thắt vùng bụng và cơ. Chiều muộn, tôi đến thăm cô. Người ta vẫn lo cô bị tổn thương não. Hầu như suốt lúc tôi ở trong phòng, cô chỉ im lặng và không hề phản ứng. Một lần, khi cô gượng nói thì chỉ có một tiếng thét kinh hoàng bật ra. Bác sĩ phụ trách bước vào phòng khi tôi đang ở đó. Chúng tôi đã nói chuyện vài lần trong ngày. Bác sĩ Maria Ruocco không có ý định giấu tôi những thông tin quan trọng về bệnh nhân. Thực sự thì bà vô cùng tử tế và nhiệt tình. Bác sĩ Ruocco cho biết bà sẵn lòng giúp đỡ để tóm cổ được bất cứ kẻ nào hay cái gì đẩy cô bác sĩ trẻ vào tình trạng này.

Tôi ngờ rằng Kate McTiernan vẫn cho rằng mình đang bị giam giữ. Khi chứng kiến cuộc đấu tranh của cô chống lại lực lượng vô hình nào đó, tôi cảm thấy cô là một chiến sĩ xuất sắc. Tôi muốn khích lệ cô nơi phòng bệnh này. Tôi tự nguyện ngồi với Kate McTiernan một lúc lâu. Không ai bắt tôi phải trông nom cô. Dù vậy, biết đâu cô sẽ nói gì đó. Một cụm từ, hoặc thậm chí chỉ một từ duy nhất, có thể trở thành đầu mối quan trọng trong việc truy lùng Casanova. Cái chúng tôi cần là một manh mối để từ đó triển khai mọi việc. “Giờ cô an toàn rồi Kate ạ,” thỉnh thoảng tôi lại thì thầm. Cô dường như không nghe thấy, nhưng dù sao tôi vẫn cứ nói.

Khoảng chín giờ ba mươi tối hôm đó, tôi bỗng nảy ra một ý tưởng, một ý đồ khôn cưỡng. Nhóm bác sĩ phụ trách Kate McTiernan đã về hết. Tôi cần nói chuyện với ai đó, vì vậy tôi gọi cho FBI, thuyết phục họ để tôi gọi đến nhà bác sĩ Maria Ruocco ở gần Raleigh. “Alex, anh vẫn còn ở trong bệnh viện sao?” Bác sĩ Ruocco hỏi khi cô nhận điện thoại. Cô có vẻ ngạc nhiên hơn là tức giận về cuộc gọi nửa đêm. Chúng tôi đã trao đổi khá lâu suốt cả ngày hôm đó. Trước đây cả hai cùng học trường Johns Hopkins. Chúng tôi cũng hỏi thăm nhau chút ít. Cô rất quan tâm đến vụ Soneji và đã đọc cuốn sách của tôi. “Tôi ngồi đây tập trung suy nghĩ như thường lệ. Tôi đang cố nghĩ xem làm thế nào hắn lại khiến nạn nhân tê liệt như vậy.” Tôi bắt đầu nói với Maria Ruocco về giả thuyết của tôi, và những gì tôi tìm hiểu được. “Tôi nghĩ có thể hắn đã tiêm thuốc cho họ, và dùng một loại gì đó rất phức tạp. Tôi đã gọi cho phòng thí nghiệm bệnh viện hỏi về kết quả xét nghiệm độc chất trong cơ thể Kate McTiernan. Họ tìm thấy Marinol trong nước tiểu của cô ấy.”

“Marinol ư?” Bác sĩ Ruocco có vẻ ngạc nhiên, giống như tôi lúc đầu. “Hừm. Làm thế quái nào hắn có được Marinol mà tiêm cho cô ấy? Thật đáng sửng sốt. Dù vậy đó là một ý tưởng khôn ngoan. Gần như sáng suốt. Nếu hắn muốn cô ấy phục tùng thì Marinol đúng là lựa chọn không tồi.” “Chẳng phải cái đó gây ra những chấn thương tâm lý của cô ấy ngày hôm nay sao?” tôi nói. “Cô nghĩ mà xem, những triệu chứng rùng mình, co giật, ảo giác – tất thảy đều phù hợp.” “Có thể anh đúng, Alex ạ. Marinol! Chúa ơi. Ngừng tiêm Marinol có thể gây ra các triệu chứng tương tự như mê sảng ở người cai rượu. Nhưng làm sao hắn biết nhiều về Marinol và cả cách sử dụng thuốc đến vậy? Tôi không tin người bình thường có thể nghĩ ra được ý đó.”

Tôi cũng có băn khoăn tương tự. “Có thể hắn đang được hóa trị? Hoặc bị ung thư hành hạ. Có lẽ hắn buộc phải sử dụng Marinol. Hay hắn bị biến dạng theo cách nào đó.” “Xem ra hắn là bác sĩ? Hoặc dược sĩ?” Bác sĩ Ruocco đưa ra thêm những dự đoán khác. Tôi cũng đã nghĩ đến các khả năng này. Thậm chí, hắn là bác sĩ ngay tại bệnh viện Đại học này cũng nên. “Cô nghe này, cô bác sĩ thực tập yêu quý có thể cho chúng ta biết vài điều về hắn, từ đó giúp chúng ta ngăn chặn hắn. Ta có thể làm gì giúp cô ấy vượt qua khó khăn do ngưng dùng thuốc này nhanh hơn một chút hay không?”

“Hai mươi phút nữa là tôi đến chỗ anh. Hoặc sớm hơn,” Maria Ruocco nói. “Hãy xem chúng ta làm được gì để giúp cô gái tội nghiệp này thoát khỏi tình trạng mê sảng. Tôi nghĩ cả hai chúng ta đều muốn nói chuyện với Kate McTiernan.” Chương 49 Nửa giờ sau, bác sĩ Maria Ruocco và tôi đã ở trong phòng của Kate McTiernan. Tôi chưa cho cảnh sát Durham hay FBI biết về sự phát hiện mới của mình. Tôi muốn nói chuyện với bác sĩ tập sự này trước. Đây có thể là manh mối quan trọng cho vụ này, quan trọng nhất cho đến nay.

Maria Ruocco kiểm tra bệnh nhân quan trọng của mình trong gần một giờ đồng hồ. Cô là một bác sĩ nghiêm nghị, nhưng tận tâm với bệnh nhân. Cô rất hấp dẫn với mái tóc màu tro vàng, tuổi có lẽ chưa đến bốn mươi. Phảng phất vẻ đẹp con gái miền Nam nhưng thế cũng khá tuyệt vời rồi. Tôi tự hỏi Casanova đã từng có ý định săn đuổi Ruocco chưa. “Đúng là cô gái tội nghiệp đang phải chịu đựng loại thuốc đó,” cô nói với tôi. “Lượng Marinol trong người gần đủ để giết cô ấy.” Kate McTiernan dường như đang ngủ. Một giấc ngủ không sâu, nhưng vẫn là ngủ. Bác sĩ Ruocco chạm tay vào cô thì cô liền rên rỉ. Gương mặt đầy vết bầm tím nhăn lại thành một mặt nạ đờ đẫn, sợ hãi. Trông như thể chúng tôi chứng kiến cảnh cô bị ném trở lại ngục giam. Nỗi kinh hoàng ấy hiển hiện, và thật sự đáng sợ.

Bác sĩ Ruoccco vô cùng nhẹ nhàng, nhưng những tiếng rên than khe khẽ vẫn không ngừng vang lên. Rồi Kate McTiernan cất tiếng mà không mở mắt. “Đừng chạm vào tao! Không! Mày dám chạm vào tao à, mẹ thằng chó!” cô hét lên. Mắt cô vẫn không mở. Thực ra, cô đang cố gắng nhắm nghiền mắt. “Tránh xa tao ra, thằng khốn!” “Mấy cô bác sĩ trẻ này,” bác sĩ Ruocco nói đùa. Chịu áp lực thế mà cô hoàn toàn bình tĩnh. “Họ bất kính không thể tin được. Và cả cái thứ ngôn ngữ chết tiệt này nữa.”

Nhìn Kate McTiernan bây giờ giống như đang nhìn ai đó bị tra tấn thể xác. Tôi lại nghĩ về Naomi. Liệu con bé có ở Bắc Carolina? Hay bằng cách nào khác đã đến California? Chuyện tương tự có xảy ra với cô bé không? Tôi cố gắng xua hình ảnh đáng sợ ấy ra khỏi đầu. Giải quyết từng vấn đề một thôi. Bác sĩ Ruocco mất thêm nửa giờ để điều trị cho Kate McTiernan. Cô tiêm vào ven bệnh nhân một liều Librium. Vì Kate bị chấn thương nên cô phải đeo máy đo nhịp tim. Khi bác sĩ xong việc thì cũng là lúc cô thực tập sinh thiếp đi trong giấc ngủ sâu hơn. Tối nay, cô không thể cho chúng tôi biết bất cứ bí mật nào cả. “Tôi thích công việc của cô,” tôi thì thầm với bác sĩ Ruocco, “Cô làm tốt lắm.”

Maria Ruocco ra hiệu cho tôi ra ngoài cùng cô. Hành lang bệnh viện gần như chìm vào bóng tối, nó khá yên tĩnh, và trông cũng rùng rợn như các bệnh viện khác vào ban đêm. Tôi vẫn không thôi nghĩ rằng Casanova có thể là bác sĩ tại Bệnh viện Đại học này. Hắn thậm chí có thể đang ở bên trong bệnh viện, kể cả lúc tối muộn thế này. “Chúng ta đã làm tất cả những gì có thể cho cô ấy rồi, Alex ạ. Cứ để Librium phát huy tác dụng. Tôi đếm thấy có ba đặc vụ FBI, cộng với hai cảnh sát Durham canh chừng cô bác sĩ trẻ McTiernan khỏi con quỷ đêm nay rồi. Sao anh không quay trở lại khách sạn ngủ một chút đi? Một ít Valium cho anh thì thế nào, thưa quý ngài?” Tôi nói với Maria Ruocco rằng tôi thích ngủ tại bệnh viện hơn. “Tôi không nghĩ Casanova sẽ đuổi theo cô ấy đến đây, nhưng cũng không nói trước được. Vẫn có khả năng chứ.” Đặc biệt nếu Casanova là bác sĩ địa phương, tôi nghĩ như vậy nhưng không nói với Maria. Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, tôi đã có cảm giác đó rồi. Có thể cô ấy biết Naomi.

Bác sĩ Maria Ruocco ngước lên nhìn tôi chăm chăm. Tôi cao hơn cô ta ít nhất ba mươi phân. Cô nói mà mặt không biểu lộ cảm xúc gì. “Trông anh thì bình thường, nghe anh nói chuyện đôi lúc cũng bình thường, nhưng đúng là anh điên rồi,” cô vừa nói vừa cười. Đôi mắt xanh sáng hấp háy tinh nghịch. “Hơn nữa, tôi còn có vũ khí và khá nguy hiểm đấy,” tôi nói. “Chúc ngủ ngon, tiến sĩ Cross,” Maria Ruocco nói, đoạn gửi cho tôi một nụ hôn gió nhẹ nhàng.

“Chúc ngủ ngon, bác sĩ Ruocco. Cảm ơn cô nữa.” Tôi cũng trao lại cho cô một nụ hôn gió khi cô bước dọc hành lang. Tôi đã có một đêm ngủ chập chờn trên hai cái ghế chẳng lấy gì làm thoải mái kê sát nhau trong phòng Kate McTiernan. Tôi đặt khẩu súng lục ổ quay trong lòng. Những giấc mơ dễ chịu, tôi chắc chắn thế. Chương 50

“Ông là ai? Ông là cái quái quỷ gì vậy, thưa ông?” Một giọng nói lớn, lanh lảnh đánh thức tôi dậy. Giọng nói rất gần. Ngay sát mặt tôi. Ngay lập tức, tôi nhớ mình đang ở bệnh viện Đại học Bắc Carolina. Tôi nhớ chính xác là mình đang ở trong bệnh viện. Tôi đang ở cùng Kate McTiernan, nhân chứng quan trọng của chúng tôi. “Tôi là cảnh sát,” tôi nhẹ nhàng nói với hy vọng trấn an được cô bác sĩ thực tập bị chấn thương tâm lý. “Tên tôi là Alex Cross. Cô đang ở bệnh viện Đại học Bắc Carolina. Bây giờ mọi việc đều ổn rồi.”

Đầu tiên, Kate McTiernan nhìn như thể sắp khóc, nhưng rồi dường như cô ghìm lại được. Nhìn cách cô tự kiểm soát cảm xúc như vậy giúp tôi hiểu làm thế nào cô đã thoát khỏi Casanova và bàn tay hà bá. Trước mặt tôi là một phụ nữ kiên cường. “Tôi đang ở trong bệnh viện sao?” Giọng cô hơi líu ríu, nhưng ít nhất cũng nghe ra. “Đúng vậy,” tôi nói, đoạn giơ một tay lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài. “Cô an toàn rồi. Để tôi chạy đi gọi bác sĩ. Tôi sẽ trở lại ngay thôi.”

Bác sĩ McTiernan tiếp tục líu ríu trông hết sức tập trung. “Chờ chút. Bản thân tôi cũng là bác sĩ. Cứ để tôi xem tình hình thế nào trước khi chúng ta cho người khác vào đây. Chỉ cần cho tôi suy nghĩ thêm tẹo nữa. Anh là cảnh sát ư?” Tôi gật đầu. Tôi muốn cố hết sức để làm cô thoải mái. Tôi muốn ôm cô, nắm tay cô, thể hiện sự che chở nhưng không gây lo sợ, sau tất cả những gì cô chịu đựng trong những ngày qua. Tôi cũng muốn hỏi cô hàng trăm câu hỏi quan trọng.

Kate McTiernan quay đi. “Tôi nghĩ mình bị đánh thuốc mê. Hay tất cả chỉ là một giấc mơ?” “Không, không phải mơ đâu. Hắn đã sử dụng một loại thuốc mạnh tên là Marinol.” Tôi nói với cô những gì chúng tôi biết cho đến nay. Tôi thận trọng không làm Kate hoảng loạn. “Đúng là tôi đã bị ngấm thuốc.” Cô cố huýt sáo, và cũng tạo ra một âm thanh vui nhộn. Tôi thấy cô bị mất một chiếc răng. Miệng cô trông hơi thô; môi sưng phồng lên, nhất là môi trên.

Dù trông có vẻ kỳ quặc, nhưng tôi thấy mình mỉm cười. “Chắc cô đã ở hành tinh Kỳ lạ một thời gian. Cô quay về là tốt rồi.” “Quay về là quá tốt rồi,” cô thì thầm. Nước mắt ầng ậng. “Xin lỗi,” cô nói. “Tôi đã cố gắng rất nhiều để không khóc ở nơi khủng khiếp ấy. Giờ tôi chỉ muốn khóc. Chắc tôi khóc mất thôi.” “Ồ, xin tự nhiên, cô cứ khóc cho thỏa,” tôi cũng thì thầm. Bản thân tôi cũng không thể tiếp tục trò chuyện hay kìm nổi nước mắt. Lồng ngực tôi bị bóp chặt. Tôi đến bên giường bệnh, nhẹ nhàng nắm tay Kate trong khi cô khóc.

“Nghe giọng thì anh không phải người miền Nam.” Cuối cùng, Kate McTiernan lại nói. Cô đang cố gắng kiềm chế cảm xúc. Điều đó khiến tôi thật ngạc nhiên. “Thực sự thì tôi từ Washington, D.C đến. Cháu gái tôi bị mất tích ở trường Luật Duke mười ngày trước đây. Đó là lý do tại sao tôi xuống Bắc Carolina này. Tôi là thám tử.” Cô dường như nhìn tôi lần đầu tiên. Xem chừng cô bỗng nhớ ra một điều quan trọng. “Có những phụ nữ khác tại ngôi nhà nơi tôi bị giam giữ. Chúng tôi không được phép nói chuyện. Casanova nghiêm khắc cấm chúng tôi liên lạc với nhau, nhưng tôi đã phá vỡ quy tắc. Tôi đã nói chuyện với một phụ nữ tên là Naomi…”

Tôi ngắt lời, không để cô nói hết câu. “Cháu gái tôi tên là Naomi Cross,” tôi nói. “Con bé còn sống phải không? Con bé ổn chứ?” Tim tôi như muốn nổ tung. “Nói tôi nghe những gì cô nhớ đi, Kate. Xin cô.” Giọng Kate McTiernan càng thêm xúc động. “Tôi đã nói chuyện với một người tên Naomi. Tôi không nhớ họ cô ấy là gì. Tôi cũng đã nói chuyện với một người tên Kristen. Thuốc ơi là thuốc. Ôi, Chúa ơi, là cháu gái anh ư?... Bây giờ với tôi mọi thứ đều rất mơ hồ, mù mịt. Tôi rất tiếc…” Giọng Kate chìm hẳn xuống như thể cô không thở được. Tôi siết nhẹ tay cô. “Không, không. Cô cho tôi nhiều hy vọng hơn những gì tôi có kể từ khi tôi xuống đây rồi.”

Đôi mắt Kate McTiernan đã bình tĩnh và nghiêm nghị trở lại, nhìn tôi chăm chú. Cô dường như đang hồi tưởng những điều khủng khiếp mà bản thân chỉ muốn quên đi. “Giờ tôi không nhớ được nhiều. Tôi nghĩ Marinol có tác dụng phụ… Tôi nhớ rằng hắn định tiêm cho tôi thêm một mũi nữa. Tôi đã đá hắn, làm hắn bị thương vừa đủ để mình chạy thoát. Ít nhất tôi nghĩ đó là những gì đã xảy ra… Có những rừng cây rậm rạp, rất rậm rạp. Thông Carolina, rêu rủ xuống khắp mọi nơi… tôi nhớ, tôi thề có Chúa… ngôi nhà… nơi nào đó mà chúng tôi bị giam giữ, đã biến mất. Ngôi nhà nơi chúng tôi bị giam giữ đã biến mất trước mắt tôi.” Kate McTiernan chậm rãi lắc mái tóc nâu dài. Đôi mắt cô mở to kinh ngạc. Cô có vẻ ngạc nhiên trước câu chuyện của chính mình. “Đó là những gì tôi nhớ. Sao lại thế được? Sao một ngôi nhà có thể biến mất cơ chứ?”

Tôi nhận thấy quá khứ đáng sợ mới đây lại trở về trong cô. Tôi đang ở ngay bên cô. Tôi là người đầu tiên nghe câu chuyện chạy trốn của cô, là người duy nhất đến thời điểm này được nghe nhân chứng của chúng tôi nói chuyện. Chương 51 Casanova vẫn còn bực mình và kích động mạnh về việc để mất bác sĩ Kate McTiernan. Hắn cảm thấy bất an và thức trắng hàng giờ liền. Hắn nằm lăn lộn trên giường. Việc này không có lợi. Việc này rất nguy hiểm. Hắn đã phạm sai lầm đầu tiên.

Rồi ai đó thì thầm trong bóng tối. “Anh có ổn không? Không sao chứ?” Ban đầu giọng nói của người phụ nữ làm hắn giật mình. Hắn vừa là Casanova. Bây giờ hắn chuyển ngay sang nhân cách một nhân cách khác: người chồng tốt.

Hắn vươn tay ra nhẹ nhàng xoa đôi vai trần của vợ. “Anh ổn mà. Không có vấn đề gì đâu. Chỉ là đêm nay hơi khó ngủ tí thôi.” “Em nhận ra chứ. Sao mà không thấy cho được? Anh lại muốn chứ gì.” Tiếng cười xen lẫn giọng nói ngái ngủ. Cô là người tốt, và cô yêu hắn. “Xin lỗi em,” Casanova thì thầm, hôn lên vai vợ. Hắn vừa vuốt tóc cô vừa nghĩ về Kate McTiernan. Kate có mái tóc nâu dài hơn nhiều.

Hắn tiếp tục vuốt tóc vợ, nhưng lại chìm trong những suy nghĩ dằn vặt. Hắn thực sự không có ai nói chuyện, phải không? Không còn nữa. Chắc chắn không phải quanh Bắc Carolina, ngay cả trong vành đai Tam giác Nghiên cứu hoành tráng này. Cuối cùng, hắn ra khỏi giường mà lê bước xuống cầu thang. Hắn lẻn vào căn phòng nhỏ của mình, rồi khẽ đóng cửa, khóa lại. Hắn nhìn đồng hồ đeo tay. Bây giờ là ba giờ sáng. Ở Los Angeles chắc khoảng mười hai giờ. Hắn gọi một cuộc điện thoại.

Thực ra thì Casanova có người để nói chuyện. Một người duy nhất trên thế giới. “Tôi đây,” hắn nói khi nghe giọng quen thuộc trên điện thoại. “Tối nay tôi cảm thấy hơi điên điên. Tất nhiên là tôi nghĩ tới anh.” “Vậy anh có ý bảo cuộc sống của tôi bừa bãi và điên điên dở dở sao?” Kẻ Lịch Thiệp cười thầm hỏi.

“Còn phải nói.” Casanova đã cảm thấy khá hơn. Hắn có người để nói chuyện và chia sẻ bí mật. “Hôm qua tôi vừa có thêm một người. Để tôi kể anh nghe về Anna Miller. Cô nàng ngon lắm, bạn tôi ạ.” Chương 52 Casanova lại ra tay.

Một sinh viên khác, một phụ nữ đẹp rực rỡ lên là Anna Miller, đã bị bắt cóc từ căn hộ vườn mà cô ở cùng bạn trai cũng là luật sư gần Đại học bang Bắc Carolina tại Raleigh. Người bạn trai bị giết chết trên giường, một hướng tấn công mới của Casanova. Hắn không để lại ghi chú cũng như manh mối nào tại hiện trường vụ án. Sau một sai lầm, hắn cho thấy mình đã hoàn hảo trở lại. Tôi dành hàng giờ nói chuyện với Kate McTiernan tại bệnh viện Đại học Bắc Carolina. Chúng tôi hợp nhau; và tôi cảm thấy cả hai đang dần trở thành bạn bè. Cô muốn giúp đỡ tôi thực hiện hồ sơ tâm lý về Casanova. Cô đã nói với tôi tất cả những gì cô biết về Casanova và những phụ nữ bị giam giữ. Theo như cô biết thì có sáu phụ nữ bị giữ làm con tin, bao gồm cả cô. Nhưng cũng có thể nhiều hơn sáu.

Theo Kate thì Casanova là người có đầu óc tổ chức tốt. Hắn có khả năng lên kế hoạch hàng tuần trước đó, và cũng nghiên cứu con mồi của mình tỉ mỉ đến mức đáng ngạc nhiên. Có vẻ hắn đã tự tay “xây dựng” ngôi nhà kinh hoàng. Hắn lắp đặt hệ thống ống nước, một hệ thống âm thanh đặc biệt, điều hòa nhiệt độ, để những phụ nữ bị giam cầm cảm thấy thoải mái. Dù sao thì Kate chỉ nhìn thấy ngôi nhà trong tình trạng bị đánh thuốc mê và cô không thể mô tả rõ ràng được. Casanova có thể là một gã lập dị thích kiểm soát, hắn cực kỳ ghen tuông và vô cùng thích sở hữu. Hắn có nhu cầu sinh lý cao và có khả năng cương cứng nhiều lần trong một đêm. Hắn bị ám ảnh bởi tình dục và ham muốn tình dục ở nam giới.

Hắn có thể ân cần theo cách của riêng mình. Hắn cũng có thể “lãng mạn,” theo cách nói của hắn. Hắn thích ôm ấp, hôn hít và nói chuyện với phụ nữ trong nhiều giờ. Hắn nói rằng hắn yêu họ. Vào giữa tuần, FBI và cảnh sát Durham cuối cùng đã thống nhất một nơi an toàn trong bệnh viện để Kate McTiernan gặp gỡ báo chí lần đầu tiên. Cuộc họp báo được tổ chức tại một hành lang ra vào rộng rãi ở tầng của cô. Hành lang toàn một màu trắng chật cứng người đến tận những bảng hiệu đỏ rực chỉ lối ra, đâu đâu cũng thấy phóng viên tay lăm lăm sổ ghi chú, và dân truyền hình vác trên vai những máy quay loại nhỏ. Cảnh sát được trang bị vũ khí tự động cũng có mặt. Chỉ để đề phòng. Thám tử Nick Ruskin và Davey Sikes đứng gần Kate trong suốt quá trình ghi hình.

Kate McTiernan sắp trở thành một nhân vật tầm cỡ quốc gia. Giờ đây, công chúng mới được tận mắt gặp người phụ nữ trốn thoát khỏi ngôi nhà kinh hoàng. Tôi chắc chắn Casanova cũng đang xem. Tôi hy vọng hắn không ở ngay trong bệnh viện này với chúng tôi. Một y tá nam thân hình vạm vỡ đẩy xe đưa Kate vào hành lang ồn ào đông đúc. Bệnh viện muốn cô ngồi xe lăn. Cô mặc quần thể thao UNC rộng thùng thình cùng áo phông cotton trắng đơn giản. Mái tóc nâu dài dày bóng. Những vết thâm tím và sưng tấy khắp mặt đã đỡ đi khá nhiều. “Tôi trông gần giống mình trước đây,” cô nói với tôi. “Nhưng tôi không cảm thấy mình giống trước đây nữa, Alex ạ. Trong lòng tôi ấy.” Khi y tá đẩy chiếc xe lăn cồng kềnh gần đến bục micro, Kate khiến mọi người sửng sốt. Cô từ từ đứng dậy bước nốt đoạn còn lại.

“Xin chào mọi người, tôi là Kate McTiernan. Rõ ràng là thế rồi,” cô nói với đám phóng viên túm tụm đang chen lấn để tiếp cận gần hơn với nhân chứng quan trọng. “Tôi chỉ nói ngắn gọn rồi xin phép ra khỏi đây.” Giọng cô mạnh mẽ đầy sức sống. Cô hoàn toàn kiểm soát được bản thân, hoặc đó là cảm giác của tất cả những người đang chú ý xem và lắng nghe. Nụ cười và cả tiếng cười to vang lên trong đám đông trước cách giao tiếp nhẹ nhàng và sự hài hước tinh tế của cô. Một hoặc hai người trong đám phóng viên cố gắng đặt câu hỏi, nhưng càng lúc càng ồn nên thật khó để nghe thấy họ hỏi gì. Máy quay lấp lóa, lia đi lia lại khắp hành lang bệnh viện chật cứng. Kate ngừng nói, và không gian tương đối yên tĩnh trở lại. Lúc đầu, tất cả mọi người đều nghĩ rằng cuộc họp báo này là quá sức cô. Một bác sĩ gần đó bước về phía trước, nhưng cô ra hiệu cho anh ta đi.

“Tôi khỏe. Tôi thực sự không sao, cảm ơn. Nếu tôi chóng mặt hoặc có vấn đề gì, tôi sẽ ngồi xuống ghế ngay giống như một bệnh nhân thông thường. Tôi hứa đó. Tôi không giả vờ can đảm đâu.” Cô rõ ràng đã kiểm soát được thời điểm này. Cô già dặn hơn hầu hết các sinh viên y khoa hoặc các bác sĩ tập sự khác, và thực tế cô trông giống như bác sĩ vậy. Cô chăm chú nhìn quanh căn phòng - cô đang tò mò. Có lẽ hơi ngạc nhiên. Cuối cùng, cô xin lỗi về sự im lặng tạm thời. “Tôi chỉ đang cố gắng nhớ lại… Tôi muốn kể cho mọi người nghe những gì tôi nhớ về chuyện đã xảy ra - tôi sẽ kể hết cho mọi người nghe những gì tôi nhớ, nhưng chỉ có thế thôi. Tôi sẽ không trả lời bất kỳ câu hỏi nào của báo chí, tôi muốn mọi người tôn trọng điều đó. Như thế có phải là một thỏa thuận công bằng không?”

Trước ống kính máy quay, cô điềm đạm và gây ấn tượng sâu sắc. Trong hoàn cảnh hiện tại, Kate McTiernan thoải mái đến đáng ngạc nhiên, như thể đây là nghề của cô. Tôi cảm thấy cô rất tự chủ và tự tin khi cần. Vào những thời điểm khác, cô cũng dễ bị tổn thương và sợ hãi như hầu hết chúng ta. “Đầu tiên, tôi muốn nói vài lời với tất cả các gia đình và bạn bè có người bị mất tích. Xin đừng từ bỏ hy vọng. Kẻ tự xưng là Casanova chỉ tấn công khi người khác không tuân theo các mệnh lệnh rõ ràng của hắn. Tôi đã phá vỡ quy tắc nên bị trừng phạt thậm tệ. Nhưng tôi đã tìm cách thoát ra. Có những phụ nữ khác tại nơi tôi bị giam giữ. Tôi kết nối với họ theo cách mà mọi người không tưởng tượng được. Tận trong thâm tâm tôi tin rằng họ vẫn còn sống và an toàn.” Các phóng viên càng lúc càng tiến gần hơn tới chỗ Kate McTiernan. Ngay cả trong tình trạng thương tích, cô vẫn hết sức lôi cuốn, sức mạnh của cô vẫn tỏa sáng. Máy quay thích cô. Tôi biết rằng công chúng cũng vậy.

Những phút tiếp theo, cô cố hết sức xoa dịu lo lắng của những gia đình có phụ nữ mất tích. Cô nhấn mạnh một lần nữa rằng cô bị đánh đập chỉ vì đã phá vỡ các quy tắc của Casanova. Tôi nghĩ có lẽ cô đang gửi tin nhắn cho hắn. Lỗi của tôi, chứ không phải của những phụ nữ khác. Trong khi nhìn Kate nói, tôi tự đặt cho mình một số câu hỏi: Có phải hắn chỉ bắt cóc những phụ nữ đặc biệt? Không chỉ đẹp, mà đặc biệt về mọi mặt? Điều đó có nghĩa gì? Casanova thực sự có mưu đồ gì? Hắn đang chơi trò gì? Tôi ngờ rằng tên sát nhân bị ám ảnh bởi vẻ đẹp bên ngoài nhưng cũng không chịu được khi phải ở bên những phụ nữ không thông minh như hắn. Tôi có cảm giác hắn cũng khao khát sự thân thuộc.

Cuối cùng, Kate ngừng nói. Những giọt lệ lấp lánh trong mắt giống như những giọt thủy tinh trong vắt. “Tôi đã nói hết,” cô nhẹ nhàng nói. “Cảm ơn mọi người đã đưa tin nhắn này đến với các gia đình có phụ nữ mất tích. Tôi hy vọng nó có thể giúp được phần nào. Xin đừng đặt câu hỏi cho tôi. Tôi vẫn chưa nhớ hết chuyện xảy ra với mình. Tôi đã nói những gì có thể rồi.” Ban đầu, một sự im lặng khác thường bao trùm. Không một câu hỏi nào được đặt ra. Cô đã nói rõ thế rồi. Sau đó đám phóng viên cùng các y bác sĩ bắt đầu vỗ tay. Họ biết, cũng giống như Casanova biết, rằng Kate McTiernan là một phụ nữ phi thường. Lòng tôi dấy lên một nỗi lo. Liệu Casanova có đang ở đây vỗ tay không?

Chương 53 Bốn giờ sáng, Casanova đóng gói lương thực và vật dụng cần thiết vào chiếc ba lô Lands’ End màu xanh xám mới toanh. Hắn chuẩn bị đến nơi ẩn náu để có một buổi sáng đầy vui thú sau thời gian dài chờ đợi. Hắn thực sự đã có một cụm từ yêu thích cho những trò chơi cấm của mình: Hôn người con gái. Hắn mơ màng nghĩ về tù nhân mới nhất Anna Miller trong lúc lái xe, rồi trong cả lúc leo bộ qua khu rừng rậm. Hắn tưởng tượng tới lui về những gì định làm với Anna ngày hôm nay. Hắn chợt nhớ ra một câu nói rất hay và thích hợp của F. Scott Fitzgerald: Nụ hôn bắt nguồn từ khi con bò sát đực đầu tiên liếm con cái đầu tiên, theo một cách tán tụng thì ngụ ý rằng con cái cũng giống như món bò sát nhỏ béo ngậy mà nó ăn tối hôm trước. Chỉ là vấn đề sinh học, phải không? Tích tắc.

Khi đến nơi ẩn náu, hắn bật nhạc của nhóm Stones to hết cỡ. Album Beggar’s Banquet có một không hai. Hôm nay hắn cần nghe thứ nhạc rock ầm ĩ, phản xã hội. Mick Jagger đã năm mươi tuổi rồi nhỉ? Hắn mới chỉ ba mươi sáu tuổi. Vậy thì đây là thời của hắn. Hắn đứng tồng ngồng trước một tấm gương dài đến tận sàn mà tự ngưỡng mộ cơ thể thon thả, cơ bắp. Hắn chải tóc. Sau đó hắn khoác chiếc áo choàng lụa sơn tay lấp lánh mua ở Bangkok. Hắn phanh áo ra, để lộ cơ thể mình. Hắn chọn cho mình một mặt nạ hóa trang khác, một chiếc mặt nạ khá đẹp mua ở Venice, ban đầu định dành cho một dịp thật đặc biệt. Một khoảnh khắc của bí ẩn và tình yêu. Cuối cùng hắn đã sẵn sàng đến với Anna Miller.

Anna quá kiêu kỳ. Bất khả xâm phạm. Một cơ thể hoàn mỹ. Hắn cần phải nhanh chóng chiếm đoạt cô. Không gì có thể sánh được cảm giác sinh lý và tình cảm này: adrenaline tăng lên, tim đập mạnh, mọi nơi trong cơ thể đều rạo rực. Hắn mang theo một bình thủy tinh đựng sữa ấm. Ngoài ra, còn một giỏ liễu gai nhỏ chứa đựng bất ngờ đặc biệt dành cho Anna. Thực ra, hắn đã lập kế hoạch ấy cho bác sĩ Kate. Hắn đã từng muốn chia sẻ giây phút này với cô ta.

Hắn vặn to nhạc rock’n’ roll lên để Anna biết đã đến lúc sẵn sàng. Đó là tín hiệu. Chắc chắn hắn đã sẵn sàng vì cô. Bình đựng đầy sữa ấm. Một ống cao su dài biết há mồm. Đang cuộn tròn trong giỏ liễu gai này. Vào cuộc nào. Chương 54 Casanova không thể rời mắt khỏi Anna Miller. Không gian xung quanh hắn dường như đang gào thét. Mọi thứ được kỳ vọng cao độ. Hắn cảm thấy gần như mất kiểm soát. Không giống hắn. Giống Vị Khách Lịch Thiệp hơn.

Hắn nhìn xuống tác phẩm nghệ thuật - sự sáng tạo của mình. Hắn chợt nghĩ: Chưa ai được chiêm ngưỡng Anna trong bộ dạng này. Anna Miller nằm trên sàn gỗ không lót của phòng ngủ tầng dưới. Cô trần truồng, trên người chỉ còn lại mỗi đồ trang sức mà hắn muốn cô đeo. Tay bị trói sau lưng bằng dây da. Một chiếc gối mềm mại được đặt dưới mông cô. Đôi chân tuyệt mỹ của Anna bị treo lên xà nhà bằng dây thừng. Đây là cách hắn muốn cô; chính là cách mà hắn đã bao lần tưởng tượng về cô.

Mày có thể làm bất cứ điều gì mày muốn, hắn nghĩ. Thế nên hắn đã làm. Phần lớn sữa ấm đã được phun vào trong cơ thể cô. Bằng ống cao su và vòi phun.

Cô gái khiến hắn nhớ đến cô đào Annette Bening, hắn nghĩ, ngoại trừ việc bây giờ cô là của hắn. Cô không phải là một hình ảnh nhấp nháy trên màn hình rạp chiếu phim nào đó. Cô sẽ giúp hắn quên Kate McTiernan, càng sớm càng tốt. Anna không còn kiêu kỳ; cũng không còn bất khả xâm phạm nữa. Hắn luôn tò mò để bẻ gãy ý chí người ta thì mất bao lâu. Thường thì không quá lâu. Trong thời đại của những kẻ hèn nhát và hư hỏng thì đúng là thế. “Làm ơn mang nó đi. Xin đừng làm thế với tôi. Tôi đã ngoan ngoãn đúng không?” Anna ra sức van vỉ. Khuôn mặt cô thật xinh đẹp hấp dẫn - khi hạnh phúc - và nhất là khi đau buồn.

Mỗi khi cô nói, hai má lại hồng rực lên. Hắn cố ghi nhớ vẻ mặt đó, tất cả mọi thứ mà hắn nhớ được về khoảnh khắc đặc biệt này. Những chi tiết để sau này mơ mộng. Như góc nghiêng chính xác của mông cô. “Nó không làm hại em đâu, Anna,” hắn thành thật nói với cô. “Miệng nó đã được khâu lại rồi. Tôi đã tự tay khâu nó. Con rắn này vô hại mà. Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương em.” “Mày thật bệnh hoạn và ghê tởm.” Anna đột nhiên gắt lên. “Mày là loại bạo dâm!”

Hắn chỉ gật đầu. Hắn muốn nhìn thấy một Anna đúng với bản chất, và cô ấy đây: một con rồng đầy nanh vuốt. Casanova đứng nhìn sữa từ từ nhỏ giọt từ hậu môn cô. Con rắn nhỏ màu đen cũng vậy. Mùi sữa thơm ngọt khiến nó lao về phía trước qua bên kia sàn phòng ngủ chật hẹp lót gỗ. Chiêm ngưỡng cảnh này thật tuyệt. Đây mới thực sự là hình ảnh người đẹp và quái vật. Bỗng con rắn đen cẩn trọng dừng lại, rồi đột nhiên lao đầu về phía trước. Đầu rắn trượt nhẹ nhàng vào bên trong Anna Miller. Con rắn đen khéo léo gập thân lại trườn vào sâu hơn.

Casanova say sưa ngắm nhìn đôi mắt đẹp mở to của Anna. Có bao nhiêu gã đàn ông khác từng thấy cảnh tượng này, hay cảm nhận bất cứ điều gì hắn đang trải qua? Có bao nhiêu gã đàn ông còn sống trên đời được như thế chứ? Lần đầu tiên hắn nghe nói về hành vi giao hợp qua hậu môn mở rộng là trên những chuyến đi đến Thái Lan và Campuchia. Bây giờ hắn đã tự mình thực hiện nghi lễ ấy. Điều này giúp hắn cảm thấy nguôi ngoai hẳn - sau khi để vuột mất Kate, và sau những tổn hao khác. Đây là vẻ đẹp tuyệt vời và đáng kinh ngạc của trò chơi mà hắn chọn để chơi ở nơi ẩn náu. Hắn yêu chúng. Hắn không thể dừng lại được.

Và không ai có thể ngăn cản được hắn. Không phải cảnh sát, FBI và cả tiến sĩ Alex Cross. Chương 55 Kate vẫn không nhớ được nhiều kể từ ngày thoát khỏi địa ngục. Cô đồng ý bị thôi miên, ít nhất cũng để tôi thử, mặc dù cô nghĩ phản ứng phòng thủ tự nhiên của mình quá mạnh. Chúng tôi quyết định thôi miên vào lúc tối muộn trong bệnh viện, khi cô ấy đã quá mệt mỏi và dễ bị điều khiển hơn.

Thuật thôi miên được xem là một quá trình tương đối đơn giản. Trước tiên, tôi yêu cầu Kate nhắm mắt, sau đó thở chậm đều. Có lẽ đêm nay cuối cùng tôi cũng sẽ gặp Casanova. Nhìn vào đôi mắt Kate tôi có thể hiểu được cách hắn hành động. “Hít vào khí sạch, thở ra khí độc,” Kate nói, luôn giữ được sự hài hước. “Đại loại thế. Phải thế không tiến sĩ Cross?” “Hãy thư giãn càng nhiều càng tốt, Kate ạ,” tôi nói.

“Tôi không biết phải làm sao.” Cô mỉm cười. “Lúc này có rất nhiều âm thanh khùng khiếp quanh đây. Giống như một căn gác cũ kỹ chứa đầy hòm xiểng đóng kín.” Giọng cô hơi ngái ngủ. Đó là một dấu hiệu đáng hy vọng. “Bây giờ hãy đếm ngược từ một trăm. Khi nào cô muốn thì bắt đầu nhé,” tôi nói với cô. Cô bất tỉnh khá dễ dàng. Điều đó có nghĩa rằng cô đã tin tưởng tôi phần nào. Với niềm tin ấy thì tôi càng thấy mình phải có trách nhiệm.

Bây giờ Kate rất dễ bị tổn thương. Trong bất kỳ trường hợp nào, tôi không muốn làm tổn thương cô. Vài phút đầu tiên, chúng tôi nói chuyện như khi cô vẫn thức và hoàn toàn tỉnh táo. Ngay từ đầu, chúng tôi đã rất thích nói chuyện với nhau. “Cô có nhớ mình đã bị giam giữ trong nhà của Casanova không?” Cuối cùng, tôi đưa ra câu hỏi mấu chốt. “Có, bây giờ tôi nhớ ra nhiều rồi. Tôi nhớ cái đêm hắn lẻn vào căn hộ của tôi. Tôi thấy hắn đưa tôi qua rừng, đến nơi tôi bị giam giữ. Hắn bế như thể tôi nhẹ tênh.”

“Nói cho tôi biết về khu rừng cô đã đi qua đi, Kate.” Đây là giây phút quan trọng đầu tiên của chúng tôi. Cô giờ như đang ở với Casanova lần nữa. Trong bàn tay quyền lực của hắn. Một tù nhân. Tôi bất chợt nhận ra xung quanh chúng tôi yên tĩnh thế nào. “Khu rừng tối thui tối mò. Rừng cây rậm rạp, rất đáng sợ. Cổ hắn lủng lẳng đèn pin được treo bằng sợi dây hay sợi thừng gì đó… Hắn khỏe đến khó tin, tôi nghĩ hắn khỏe như thú. Hắn tự so sánh mình với Heathcliff trong Đồi gió hú. Hắn có cách nhìn rất lãng mạn về bản thân cũng như những gì hắn đang làm. Đêm đó… hắn thầm thì với tôi như thể chúng tôi là tình nhân. Hắn nói hắn yêu tôi. Lời hắn nghe rất… chân thành.” “Cô còn nhớ điều gì về hắn nữa không, Kate? Bất cứ những gì cô nhớ lại đều hết sức hữu ích. Hãy từ từ thôi.”

Cô quay đầu như nhìn ai đó vừa lướt qua bên phải tôi. “Hắn luôn luôn đeo mặt nạ khác nhau. Một lần, hắn đeo một chiếc mặt nạ tái tạo. Đó là chiếc đáng sợ nhất. Chúng được gọi là ‘mặt nạ’ vì đôi khi bệnh viện và nhà xác sử dụng chúng để xác định danh tính nạn nhân bị biến dạng.” “Chi tiết mặt nạ xác chết thật thú vị. Tiếp đi, Kate. Cô được việc lắm.” “Tôi biết người ta làm đám mặt nạ ấy dựa trên chính sọ người, hầu hết là sọ nào cũng được. Họ sẽ chụp ảnh hộp sọ… phủ giấy can lên… vẽ các đặc điểm. Rồi từ hình vẽ đó, họ làm ra một chiếc mặt nạ thực sự. Trong phim Gorky Park cũng có nói đến mặt nạ xác chết đấy. Người ta chẳng bao giờ đeo cái thứ đó cả. Tôi tự hỏi làm thế nào hắn có được nó chứ.”

Được rồi, Kate, tôi nghĩ thầm, tiếp tục nói về Casanova nào. “Chuyện gì đã xảy ra vào ngày cô trốn thoát?” tôi hỏi, dẫn dắt cô thêm chút nữa. Lần đầu tiên, cô dường như không thoải mái với câu hỏi. Cô mở mắt ra trong thoáng chốc, như thể cô chỉ mới chớm ngủ và bị tôi đánh thức. Cô lại nhắm mắt. Chân phải gõ nhịp rất nhanh. “Tôi không nhớ được nhiều về ngày đó, Alex à. Tôi nghĩ mình bị đánh thuốc mê đến mụ mẫm cả người, chả biết trời trăng gì.”

“Được rồi. Bất cứ điều gì cô nhớ đều có ích cho tôi. Cô làm tốt lắm. Có lần cô nói mình đã đá hắn. Cô đá Casanova sao?” “Tôi đá hắn. Với tốc độ bằng ba phần tư tốc độ bình thường. Hắn hét lên đau đớn, rồi gục xuống.” Lại một khoảng lặng. Cô chợt khóc. Nước mắt trào dâng trong mắt cô, và rồi cô nức nở.

Mặt cô cũng đẫm mồ hôi. Tôi cảm thấy mình nên đưa cô ra khỏi trạng thái thôi miên. Tôi không hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra, và thấy hơi sợ. Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. “Có chuyện gì thế, Kate? Cô sao vậy? Cô có ổn không?” “Tôi đã bỏ những phụ nữ khác lại. Đầu tiên tôi không thể tìm thấy họ. Sau đó tôi lại bối rối đến không ngờ. Tôi đã bỏ những người khác lại.”

Đôi mắt cô mở ra, tràn đầy sợ hãi cùng những giọt nước mắt. Cô đã tự mình thoát ra khỏi thuật thôi miên. Cô thật mạnh mẽ. “Chuyện gì làm tôi sợ hãi đến vậy?” cô hỏi tôi. “Chuyện gì vừa xảy ra?” “Tôi cũng không biết chắc,” tôi nói với Kate. Chúng tôi sẽ nói chuyện ấy sau, nhưng không phải ngay bây giờ. Cô lẩn tránh ánh mắt tôi. Cách xử sự này không giống cô. “Tôi có thể ở lại một mình không?” lát sau cô thì thầm. “Giờ tôi có thể ở một mình không? Cảm ơn anh.”

Tôi rời phòng bệnh với cảm giác đã phản bội Kate. Nhưng tôi không biết liệu mình có thể làm gì khác. Đây là cuộc điều tra nhiều vụ giết người. Cho đến nay mọi việc vẫn chưa tiến triển. Làm sao lại như thế? Chương 56 Cuối tuần, Kate được ra viện. Cô đã đề nghị mỗi ngày chúng tôi nói chuyện một lúc. Tôi đồng ý ngay lập tức.

“Đây hoàn toàn không phải trị liệu gì hết,” cô nói với tôi. Cô chỉ muốn chia sẻ những vấn đề khó nói với ai đó. Một phần do Naomi, chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết. Không có thêm thông tin cũng như manh mối về sự liên quan của Casanova với Vị Khách Lịch Thiệp ở Los Angeles. Beth Lieberman, phóng viên tờ Los Angeles Times, vẫn từ chối nói chuyện với tôi. Cô ta vẫn rao bán tác phẩm của mình ở New York. Tôi chỉ muốn bay đến L.A gặp Lieberman, nhưng Kyle Craig ngăn tôi lại. Anh ta cam đoan những gì mà phóng viên của Times biết thì tôi cũng đều biết cả. Tôi cần phải tin tưởng ai đó; và tôi tin Kyle.

Vào một buổi chiều thứ Hai, Kate và tôi đi dạo trong khu rừng quanh dòng sông Wykagil, nơi hai cậu bé đã tìm thấy cô. Chúng tôi vẫn chưa mở lời, nhưng dường như sẽ nói ngay bây giờ. Chắc chắn không ai biết nhiều về Casanova hơn cô. Nếu cô có thể nhớ thêm bất cứ điều gì thì sẽ rất hữu ích. Một chi tiết nhỏ nhất có thể là manh mối giải đáp tất cả bí ẩn. Kate trở nên im lặng và trầm ngâm khác thường khi bước vào khu rừng tối, u ám nằm ở phía Đông dòng sông Wykagil. Quái vật mặt người có thể đang ẩn nấp quanh đây, hoặc rình rập trong khu rừng ngay lúc này. Có thể hắn đang theo dõi theo chúng tôi. “Trước đây tôi thích tản bộ trong những khu rừng thế này lắm. Những bụi cây mâm xôi cùng cây de vàng ngọt. Chim giáo chủ và giẻ cùi kiếm ăn khắp mọi nơi. Nó khiến tôi nhớ về tuổi thơ,” Kate nói với tôi khi chúng tôi bước đi. “Hồi ấy, mấy chị em tôi ngày nào cũng đi bơi ở một dòng suối như thế này. Chúng tôi thường bơi nuy, mà cha tôi thì luôn cấm chúng tôi làm thế. Bất cứ điều gì cha tôi nghiêm cấm thì chúng tôi càng cố làm.”

“Những trải nghiệm bơi lội đó có ích đấy chứ,” tôi nói. “Có lẽ là nhờ thế mà cô được an toàn khi bị trôi theo dòng Wykagil.” Kate lắc đầu. “Không, chỉ là bướng bỉnh thôi. Tôi đã cầu nguyện để mình không chết ngày hôm đó. Không thể để cho hắn thỏa mãn được.” Tôi không nói với cô rằng mình cảm thấy không thoải mái khi ở trong rừng. Sự bất an của tôi có liên quan đến lịch sử bất hạnh của khu rừng và những cánh đồng quanh đây. Xa xưa, nơi này bạt ngàn đồn điền thuốc lá. Những trại nô lệ. Xương máu của tổ tiên tôi đã đổ xuống. Những vụ bắt cóc và nô dịch bất thường mà nạn nhân là hơn bốn triệu người châu Phi đầu tiên được đưa đến Mỹ. Họ đã bị bắt cóc. Trái với ý muốn của họ.

“Tôi chẳng nhớ gì về nơi này hết, Alex ạ,” Kate nói. Trước khi rời xe, tôi đã đeo một bao súng ngắn trên vai. Kate nhăn mặt, lắc đầu khi nhìn thấy khẩu súng. Nhưng cô không phản đối mà chỉ tối sầm mặt lại. Cô có cảm giác tôi là kẻ săn rồng. Cô cũng biết có một con rồng thực sự đang ẩn náu quanh đây. Cô đã gặp hắn. “Tôi nhớ là mình đã bỏ chạy, trốn vào khu rừng giống như thế này. Những cây thông Carolina cao lớn sừng sững. Không có nhiều ánh sáng lọt qua, rùng rợn như hang dơi. Tôi nhớ rõ ràng lúc ngôi nhà biến mất trước mắt tôi. Ngoài ra tôi không thể nhớ hơn được nữa. Đầu tôi trống rỗng. Tôi thậm chí không biết làm thế nào mình lại ở dưới sông nữa.” Chúng tôi đã đi cách chỗ đỗ xe khoảng hơn ba cây số. Bây giờ chúng tôi đi bộ về phía Bắc, đến gần con sông mà Kate đã trôi xuống trong cuộc trốn thoát kỳ diệu và “bướng bỉnh” của cô. Mỗi thân cây bụi cỏ đều kiên cường vươn mình đón nắng nhạt.

“Điều này làm tôi nhớ đến vở kịch Bacchae,” Kate nói. Môi trên cong lên tạo thành một nụ cười mỉa mai. “Những hành động man rợ đen tối, hỗn loạn lấn át lý trí con người.” Tôi có cảm giác chúng tôi như đang cố đi qua lớp thảm thực vật dày đặc. Tôi biết cô cố gắng nói về Casanova và ngôi nhà đáng sợ, nơi hắn giam giữ những phụ nữ khác. Cô đang cố hiểu hắn hơn. Cả hai chúng tôi đều cố gắng. “Hắn không chịu cải tạo, hoặc bị khuất phục,” tôi nói. “Hắn làm bất cứ điều gì hắn muốn. Tôi cho rằng hắn là người tìm kiếm khoái cảm. Một kẻ theo chủ nghĩa khoái lạc.”

“Giá mà anh có thể nghe hắn nói chuyện. Hắn thông minh lắm, Alex ạ.” “Chúng ta cũng vậy,” tôi nhắc nhở. “Rồi hắn sẽ phạm sai lầm thôi, tôi cam đoan đấy.” Đến lúc này, tôi đã dần hiểu Kate. Và cô cũng dần hiểu tôi. Chúng tôi nói về vợ tôi, Maria, nàng đã bị bắn chết một cách vô nghĩa lý tại Washington, D.C, và về đứa con tôi, Jannie và Damon. Cô là người biết lắng nghe; có dáng trở thành người thầy thuốc quan tâm hết mực đến bệnh nhân. Kate rồi đây sẽ trở thành một bác sĩ đặc biệt.

Đến ba giờ chiều, chúng tôi đã đi bộ khoảng bảy, tám cây số. Tôi cảm thấy rã rời và hơi đau nhức. Kate không phàn nàn, nhưng tôi chắc cô cũng bị đau. Ơn Chúa, nhờ tập karate mà cô rất khỏe mạnh dẻo dai. Chúng tôi không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào chỉ ra nơi cô chạy trốn. Không một nơi nào chúng tôi đi qua quen thuộc với cô. Không có ngôi nhà bốc hơi. Không có Casanova. Không một manh mối nổi bật nào trong rừng sâu thâm u. Chưa có gì tiến triển. “Thế quái nào mà hắn có thể làm mọi việc hoàn hảo đến vậy?” tôi lẩm bẩm khi chúng tôi lê bước quay trở lại xe. “Thực hành,” Kate nhăn nhó trả lời. “Thực hành, thực hành, và thực hành.”

Chương 57 Hai chúng tôi dừng lại dùng bữa tại quán Spanky trên phố Franklin ở đồi .