Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 31

el.

“Cô thấy làm người nổi tiếng như thế nào?” tôi chọc Kate khi cả hai chúng tôi ngồi xuống. “Ghét. Ghét lắm,” cô nghiến chặt răng nói. “Alex này, tối nay chúng ta say quắc cần câu nhé?” Kate đột nhiên hỏi. “Cho tôi một tequila, một cốc bia, và ít brandy,” cô nói với Verda. Cô hầu bàn kiêm nhà triết học nhăn mặt chun mũi với yêu cầu của cô. “Tôi cũng vậy,” tôi nói. “Nhập gia tùy tục.”

“Đây không phải trị liệu gì hết,” Kate nói với tôi ngay khi Verda bước đi. “Tối nay chúng ta chỉ nói chuyện phiếm thôi.” “Nghe như trị liệu vậy,” tôi đùa. “Nếu thế thì cả hai chúng ta đều đang phải điều trị đấy.”

Trong khoảng một giờ đầu tiên, chúng tôi nói về rất nhiều thứ không liên quan như: xe hơi, bệnh viện tỉnh và bệnh viện thành phố, chế độ nô lệ, nuôi dạy trẻ, tiền lương bác sĩ, khủng hoảng y tế, lời các bài hát rock’n’ roll so với các bài hát blues, cuốn sách Bệnh nhân người Anh mà chúng tôi đều rất thích. Chúng tôi bắt nhịp trò chuyện ngay từ đầu. Từ lần gặp gỡ đầu tiên ở bệnh viện Đại học, những xúc cảm ấm áp đã nhen nhóm trong lòng chúng tôi. Sau cuốc rượu chớp nhoáng đầu tiên, chúng rôi từ từ nhấm nháp đồ uống - tôi với bia còn Kate với rượu nhà hàng tự chế. Chúng tôi thấy ong ong đầu, nhưng không đến nỗi quá tai hại. Kate đã đúng về một điều. Chúng tôi cần phải giải tỏa căng thẳng trong vụ Casanova. Sau khi ngồi được khoảng ba tiếng tại quầy bar, Kate kể một số chuyện có thật về bản thân mình, một câu chuyện khiến tôi sốc không kém gì việc cô bị bắt cóc. Đôi mắt nâu mở to khi cô bắt đầu câu chuyện. Đôi mắt lấp lánh trong ánh sáng nhè nhẹ của quán rượu. “Giờ tôi sẽ kể chuyện cho anh. Người miền Nam rất thích kể chuyện Alex ạ. Chúng ta là những người cuối cùng gìn giữ lịch sử truyền khẩu thiêng liêng của nước Mỹ.”

“Kể tôi nghe chuyện đó đi, Kate. Tôi rất thích nghe chuyện. Thích như khi phá án vậy.” Kate đặt tay lên tay tôi. Cô hít một hơi thật sâu. Giọng nói nhẹ nhàng, khe khẽ vang lên. “Xưa kia, có gia đình McTiernan sống ở làng Birch. Họ là một gia đình hạnh phúc, Alex ạ. Rất gắn bó, đặc biệt là những cô con gái: Susanne, Marjorie, Kristin, Carole Anne, và Kate. Kristin và tôi là cặp song sinh út ít. Mẹ chúng tôi tên là Mary, cha là Martin. Tôi không định nói quá nhiều về Martin đâu. Khi tôi lên bốn, mẹ đuổi ông ta ra khỏi nhà. Ông độc đoán và đôi lúc thấp hèn như súc vật. Thôi mặc xác ông ta, giờ đây tôi cũng chẳng coi ông ta là cha mình nữa.” Kate tiếp tục thêm một chút, nhưng sau đó cô dừng lại nhìn sâu vào mắt tôi. “Có ai từng nói với anh rằng anh là một người biết lắng nghe tuyệt vời, rất tuyệt vời chưa? Anh làm tôi cảm thấy anh rất quan tâm tới những gì tôi nói. Thế nên tôi muốn nói chuyện với anh. Tôi chưa từng kể hết chuyện này cho bất cứ ai đâu, Alex à.”

“Đúng, tôi rất quan tâm tới những gì cô nói. Được cô chia sẻ, tin tưởng là tôi thấy vui lắm.” “Tôi tin anh mà. Chuyện này chẳng vui vẻ gì, tin anh lắm tôi mới kể đấy.” “Tôi cũng có cảm giác như vậy,” tôi nói với Kate. Khuôn mặt xinh đẹp lại khiến tôi ngỡ ngàng. Đôi mắt rất to đáng yêu. Đôi môi không quá đầy đặn, cũng không quá mỏng. Tôi vẫn nhớ tại sao Casanova lại chọn cô.

“Tôi đã lớn lên bên bà mẹ và các chị gái tuyệt vời. Tôi là chân sai vặt nhỏ bé, và cũng là người được cưng nhất. Lúc đó, gia đình khó khăn nên mọi người phải luôn tay luôn chân làm việc. Chúng tôi đóng hộp rau, mứt và trái cây. Chúng tôi giặt là thuê. Tự đóng đồ gỗ, mắc ống nước, sửa chữa ô tô. Chúng tôi thật may mắn: mọi người trong gia đình đều yêu thương nhau. Cả nhà luôn vui cười và cùng nhau hát những ca khúc đình đám mới coóng trên đài. Chúng tôi đọc rất nhiều sách, nói với nhau đủ thứ chuyện từ quyền phá thai đến công thức nấu ăn. Khiếu hài hước là yếu tố không thể thiếu trong nhà tôi. ‘Đừng nghiêm trọng thế chứ’ là câu nói nổi tiếng của gia đình tôi đấy.” Cuối cùng, Kate kể tôi nghe chuyện xảy ra với gia đình McTiernan. Câu chuyện của cô; bí mật của cô được tiết lộ đầy kích động khiến khuôn mặt cô tối sầm lại. “Đầu tiên Marjorie bị bệnh. Chị ấy được chẩn đoán là ung thư buồng trứng. Margie qua đời khi mới hai mươi sáu. Chị ấy có ba đứa con. Sau đó thì Susanne, chị gái Kristin sinh đôi của tôi, và mẹ tôi lần lượt qua đời. Tất cả đều là do ung thư vú hay ung thư buồng trứng. Chỉ còn lại Carole Anne, tôi, cha tôi. Carole Anne và tôi vẫn nói đùa rằng mình thừa hưởng tính cáu bẳn của cha tôi, vì vậy chúng tôi sẽ chết vì đau tim.”

Bỗng Kate cúi đầu xuống nghiêng sang bên. Rồi cô quay lại nhìn tôi. “Anh nghe này, tôi không biết tại sao mình lại nói với anh. Nhưng tôi biết một điều. Tôi mến anh. Tôi muốn là bạn anh. Tôi muốn anh trở thành bạn tôi. Như thế có được không?” Tôi mở miệng định nói lên cảm giác của mình, nhưng Kate đã ngăn tôi lại. Cô đặt đầu ngón tay lên môi tôi. “Lúc này đừng quá đa cảm. Lúc này đừng hỏi thêm gì về các chị tôi. Hãy kể tôi nghe chuyện mà anh chưa từng kể cho bất kỳ ai. Nhanh nhanh kể cho tôi đi trước khi anh đổi ý. Kể tôi nghe một trong những bí mật lớn của anh đi, Alex.” Tôi không định trước sẽ nói điều gì, mà chỉ để lời lẽ tự nhiên tuôn ra. Sau những gì Kate kể với tôi thì làm vậy cũng công bằng thôi. Vả lại tôi cũng muốn chia sẻ với cô, tôi muốn tâm sự với Kate, ít nhất cũng xem mình có thể làm được không.

“Tôi đã vô cùng bấn loạn kể từ khi Maria vợ tôi qua đời,” tôi nói vơi Kate McTiernan một trong những bí mật của mình, một trong những điều mà tôi luôn giấu kín. “Sáng nào tôi cũng tròng quần áo vào người, đeo một bộ mặt hòa đồng, có ngày mang súng sáu viên đạn… nhưng tôi hầu như luôn cảm thấy trống rỗng. Sau Maria, tôi có một mối quan hệ mới nhưng chẳng đến đâu. Nó thất bại thảm hại. Bây giờ tôi không sẵn sàng quan hệ với bất cứ ai. Tôi không biết mình còn có thể không.” Kate chăm chú nhìn vào mắt tôi. “Ồ, Alex, anh sai rồi. Anh sẵn sàng rồi,” cô nói mà ánh mắt lẫn giọng nói đều toát lên vẻ quả quyết. Xúc cảm.

Bạn bè. “Tôi cũng muốn chúng ta làm bạn,” cuối cùng tôi nói với cô. Đây là câu tôi ít khi nói, và chưa từng nói nhanh như hôm nay. Tôi đắm nhìn Kate ngồi bên kia bàn, dưới ánh nến lấp lóe sắp tàn. Tôi lại nghĩ đến Casanova. Nếu không tính đến những cái khác thì hắn là bậc thầy trong việc đánh giá vẻ đẹp và tính cách phụ nữ. Hắn gần như hoàn hảo trong việc này.

Chương 58 Hậu cung được sắp đặt cẩn thận hướng tới một khu vực sinh hoạt chung rộng rãi ở cuối hành lang uốn lượn bên trong ngôi nhà bí ẩn, ghê tởm. Nơi này có hai tầng. Tầng dưới chỉ có duy nhất một phòng đơn. Tầng trên có khoảng mười phòng. Naomi Cross bước đi thận trọng giữa những người phụ nữ. Tất cả đều được gọi đến phòng sinh hoạt chung. Kể từ khi cô ở đây, số lượng người bị bắt cóc dao động từ sáu đến tám người. Đôi khi một cô gái rời đi, hoặc biến mất, nhưng có vẻ như luôn có người mới thế chỗ.

Casanova đang chờ họ trong phòng khách. Hắn đã đeo sẵn mặt nạ. Chiếc lần này được sơn tay với những sọc trắng và xanh sáng. Lễ hội. Một khuôn mặt tiệc tùng. Hắn mặc áo choàng lụa dát vàng, bên trong không mặc gì. Căn phòng rộng rãi, đồ đạc được sắp đặt trang nhã. Nền nhà trải thảm phương Đông. Tường trắng nhờ mới được sơn lại. “Mời vào, mời các quý cô vào. Đừng xấu hổ. Đừng rụt rè.” Hắn nói từ phía cuối phòng. Hắn mang theo súng gây mê và súng lục, điệu bộ màu mè.

Naomi tưởng tượng hắn đang mỉm cười phía sau chiếc mặt nạ. Cô mong muốn nhìn thấy gương mặt hắn một lần, chỉ một lần thôi, rồi xóa sạch vĩnh viễn, đập vỡ tan tành, nghiền nát như cám. Naomi cảm thấy tim trật nhịp khi cô bước vào phòng khách lớn khá bắt mắt. Cây đàn violin của cô được đặt trên chiếc bàn gần Casanova. Hắn đã mang cây đàn đến nơi khủng khiếp này. Casanova nhảy điệu valse quanh căn phòng trần thấp như thể hắn là chủ xị một bữa tiệc hóa trang sành điệu. Hắn biết cách tỏ ra sang trọng, thậm chí hào hiệp. Hắn luôn khoác lên mình sự tự tin.

Hắn dùng chiếc bật lửa vàng châm một điếu thuốc lá loại dành cho phụ nữ. Hắn dừng lại nói chuyện với từng cô gái của hắn. Hắn chạm vào một bờ vai trần, một gò má, vuốt ve mái tóc dài vàng hoe của ai đó. Những người phụ nữ đều tuyệt đẹp. Họ mặc quần áo đẹp, trang điểm kỹ càng. Mùi nước hoa tràn ngập gian phòng. Giá mà tất cả họ có thể xông vào hắn cùng một lúc, Naomi nghĩ thầm. Nhất định phải có cách hạ gục Casanova. “Như một số người đoán,” hắn cất tiếng, “chúng ta sẽ có một bất ngờ thú vị dành cho lễ hội tối nay. Một đêm nhạc nho nhỏ.”

Hắn chỉ vào Naomi, ra hiệu cho cô tiến lên phía trước. Hắn luôn cẩn trọng khi tập hợp họ cùng một chỗ như thế này. Hắn bình thản cầm súng. “Hãy chơi nhạc cho chúng ta nghe đi,” hắn nói với Naomi. “Bất cứ thể loại nào em muốn. Naomi biết chơi violin và tôi có thể nói thêm là chơi rất hay. Đừng xấu hổ, em yêu.” Naomi không thể rời mắt khỏi Casanova. Hắn mở phanh áo choàng để họ nhìn thấy cơ thể trần truồng của hắn. Đôi khi hắn bảo một trong số họ chơi nhạc cụ, hay hát, hay đọc thơ, hoặc chỉ nói về cuộc sống của họ trước khi rơi xuống địa ngục. Đêm nay đến lượt Naomi.

Naomi biết mình không còn lựa chọn nào khác. Cô quyết tỏ ra dũng cảm, tự tin. Cô cầm cây violin quý giá của mình lên, và bao nhiêu kỷ niệm đau đớn lại ùa về. Dũng cảm… tự tin…, cô lặp đi lặp lại trong đầu. Từ nhỏ cô đã thường làm thế. Là một thiếu nữ da đen, cô đã học được phong cách tự tin. Cô cần thu hết tự tin ngay bây giờ.

“Tôi sẽ cố chơi bản sonata số một của Bach,” cô lặng lẽ công bố. “Đây là đoạn nhạc chậm, phần đầu tiên. Nó rất hay. Hy vọng là tôi chơi đúng nhạc.” Naomi nhắm chặt cây đàn violin lên vai. Cô mở mắt ra lần nữa khi tựa cằm lên phần cuối cây đàn và chậm chạp điều chỉnh nhạc cụ. Dũng cảm… tự tin, cô tự nhủ.

Rồi cô bắt đầu chơi. Cách cô chơi chưa phải là hoàn hảo, nhưng nó bắt nguồn từ trái tim cô. Phong cách Naomi mang đậm dấu ấn cá nhân. Cô tập trung nhiều vào hồn nhạc hơn là về kỹ thuật. Cô sắp khóc, nhưng cô ghìm nước mắt lại được, ghìm vào tận sâu trong lòng. Cô chỉ thả hồn vào nhạc, bản sonata du dương. “Hoan hô! Hoan hô!” Casanova hét lên khi cô chơi xong. Những người phụ nữ vỗ tay. Casanova bắt họ làm thế. Naomi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của họ, cô cảm thấy họ cũng có chung nỗi đau với cô. Cô ước rằng mình có thể nói chuyện với họ. Nhưng khi hắn tập hợp họ lại thì nó chỉ thể hiện quyền lực, và sự kiểm soát tuyệt đối của hắn với họ mà thôi.

Casanova lướt tay khẽ chạm vào cánh tay Naomi. Bàn tay hắn nóng, và cô cảm thấy như bị đốt cháy. “Đêm nay em sẽ ở lại với tôi,” hắn nhẹ nhàng nói. “Bản nhạc quá hay, Naomi ạ. Em cũng quá xinh đẹp, là người đẹp nhất ở đây. Em có biết điều đó không, em yêu? Tất nhiên là em biết chứ.” Dũng cảm, mạnh mẽ, tự tin, Naomi tự nhủ. Cô là một thành viên trong đại gia đình Cross. Cô sẽ không để cho hắn thấy nỗi sợ hãi của cô. Cô sẽ tìm cách đánh bại hắn.

Chương 59 Tôi và Kate đang làm việc tại căn hộ của cô ở đồi .