Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 34

el tới khi đến một cánh cổng gạch trắng trang trọng, kiểu cần trục dẫn vào khu điền trang cao cấp của thung lũng Hope. Tôi có cảm giác rằng mình không được phép bước qua cánh cổng này, mà có lẽ tôi là người da đen đầu tiên không khoác bộ quần áo lao động bước qua đây.

Tôi biết mình đang liều lĩnh, nhưng vẫn phải xem xét nơi bác sĩ Wick Sachs sống. Tôi cần phải cảm nhận nhiều điều về hắn, cần phải nhanh chóng tìm hiểu về hắn rõ hơn. Những con đường của thung lũng Hope không chạy theo đường thẳng. Con đường mà tôi đang đi không có lề đường, rãnh nước, và cũng không có nhiều đèn cao áp. Quanh đây chủ yếu là địa hình đồi núi, khi lái xe, tôi bắt đầu cảm thấy như mình đang bị lạc, cứ đi lòng vòng mãi. Nhà cửa chủ yếu được xây dựng theo phong cách Gothic miền Nam sang trọng, cổ kính và đắt tiền. Ý niệm mơ hồ về tên hàng xóm giết người chưa bao giờ mạnh mẽ đến vậy trong tôi. Ngôi nhà gạch đỏ kiên cố của bác sĩ Wick Sachs nằm trên một trong những ngọn đồi cao nhất.

Cánh cửa chớp được sơn trắng, phù hợp với màu của máng xối nước mưa. Ngôi nhà trong quá đắt đỏ đối với một giáo sư đại học, kể cả với một giáo sư trường Duke, “Harvard của miền Nam.” Các cửa sổ đều tối om và bóng lên như đá phiến. Ánh sáng duy nhất tỏa ra từ một chiếc đèn xách tay bằng đồng duy nhất lơ lửng trên cửa trước. Tôi được biết rằng Wick Sachs có một vợ và hai con nhỏ. Vợ hắn là y tá chính thức tại bệnh viện Đại học Duke. FBI đã kiểm tra thông tin về người vợ. Cô là người có tiếng tăm, và tất cả mọi người đánh giá rất cao về cô. Con gái của Sachs, Faye Anne, lên bảy; còn con trai Nathan lên mười.

Tôi đoán rằng FBI có thể đang theo dõi tôi khi tôi lái xe đến nhà Sachs, nhưng tôi không để tâm cho lắm. Tôi tự hỏi liệu Kyle Craig có ở cùng với họ không.. anh cũng đã dấn sâu vào vụ án rùng rợn này nhiều như tôi vậy. Kyle cũng đã đến Duke. Vụ này cũng là việc cá nhân của anh sao? Đến mức nào? Tôi từ từ nhìn một lượt phía trước ngôi nhà, rồi nhìn dọc theo khu đất được chăm nom cẩn thận. Mọi thứ đều cực kỳ ngăn nắp, thực sự rất đẹp, hoàn hảo tuyệt đối. Tôi cũng biết rằng những tên quái vật mặt người có thể sống ở bất cứ đâu; mấy kẻ thông minh chọn cho mình ngôi nhà kiểu Mỹ thông thường. Cũng giống như căn nhà mà tôi đang dò xét. Những tên quái vật đang nhởn nhơ khắp nơi. Một cơn đại dịch vượt khỏi tầm kiểm soát của nước Mỹ, cùng với những số liệu thống kê đáng sợ. Mỹ chiếm bảy lăm phần trăm tỷ lệ sát nhân toàn cầu. Châu u chiếm hai lăm phần trăm còn lại, đứng đầu là Anh, Đức và Pháp. Những kẻ giết người hàng loạt đang làm thay đổi bộ mặt của công việc điều tra án mạng trong thời hiện đại tại mỗi thành phố, thị trấn và ngôi làng ở Mỹ.

Tôi săm soi kỹ vẻ ngoài ngôi nhà. Mặt phía Đông Nam là một “phòng Florida” tiêu chuẩn. Có một khoảng hiên, kích thước gần như phòng khách. Bãi cỏ đuôi trâu được cắt tỉa khá đẹp. Không có rêu, không có cỏ dại. Lối đi bộ rải sỏi từ đường xe chạy vào nhà được làm hết sức cẩn thận, không một lá cỏ nào mọc chen qua những tảng đá. Gạch lát trên đường đi bộ hoàn toàn phù hợp với gạch xây nhà. Hoàn hảo.

Tỉ mỉ. Khi ngồi trong xe, đầu tôi đau nhức vì quá lo lắng căng thẳng. Tôi để động cơ chạy không phòng khi gia đình Sachs đột ngột trở về nhà. Suốt vài giờ vừa qua, tôi biết mình muốn làm gì, phải làm gì, và định làm gì. Tôi cần đột nhập vào nhà hắn. Tôi tự hỏi liệu FBI có ngăn tôi lại không nhưng tôi không nghĩ họ sẽ làm vậy. Tôi tin rằng họ thực sự muốn tôi vào bên trong tìm kiếm. Chúng tôi biết quá ít về bác sĩ Wick Sachs. Tôi vẫn chưa chính thức tham gia vào việc truy lùng Casanova, và tôi có thể thử làm những việc mà người khác không thể. Tôi phải là một kẻ “liều lĩnh”. Đó là thỏa thuận của tôi với Kyle Craig.

Scootchie ở đâu đó ngoài kia, ít nhất tôi luôn cầu nguyện rằng cô bé vẫn còn sống. Tôi hy vọng rằng tất cả những phụ nữ bị mất tích vẫn còn sống. Hậu cung của hắn. Thị tì của hắn. Bộ sưu tập những phụ nữ xinh đẹp và đặc biệt. Tôi tắt máy, hít sâu trước khi rời khỏi xe. Tôi lom khom bước thật nhanh qua bãi cỏ. Tôi nhớ cầu thủ bóng chày Satchel Paige đã từng nói: “Khi đi lại hãy lắc lư nhẹ nhàng để cơ thể vận động đều.” Tôi đang lắc lư đây.

Những cây hoàng dương và đỗ quyên được tạo hình chạy dọc trước nhà. Chiếc xe đạp trẻ con màu dỏ buộc cờ đuôi nheo màu bạc trên tay lái nằm chỏng gọng gần hiên. Đẹp đấy, tôi vừa rảo bước vừa nghĩ. Quá đẹp. Chiếc xe đạp của con Casanova.

Ngôi nhà đáng ngưỡng mộ của Casanova ở ngoại ô. Cuộc sống giả tạo và hoàn thiện của Casanova. Lớp ngụy trang hoàn hảo của hắn. Trò đùa huênh hoang và đáng sợ của hắn với tất cả mọi người. Ngay tại thành phố Durham. Hắn chĩa ngón tay thổi vào cả thế giới. Tôi cẩn thận đi về phía hè lát đá trắng, bao quanh là những viên gạch giống trong nhà và trên lối đi bộ phía trước. Tôi nhận thấy dây leo dần xâm chiếm bức tường gạch đỏ. Rút cuộc có lẽ hắn cũng không hoàn hảo cho lắm.

Tôi vội chạy qua hiên nhà, men về phía căn phòng Florida. Không thể quay lại được nữa. Để vào được đến đây tôi đã phải phá vài thứ và đột nhập dưới danh nghĩa thi hành nhiệm vụ. Điều đó không có nghĩa là hành động này đúng, chỉ là tạo điều kiện hơn thôi. Tôi phá một ô nhỏ trên cánh cửa ra vào, chui vào bên trong. Không có gì. Không một tiếng động. Có lẽ Wick Sachs không sử dụng bất kỳ hệ thống báo động nào. Tôi thực sự nghi ngờ rằng hắn muốn cảnh sát Durham điều tra một vụ đột nhập trái phép. Điều đầu tiên tôi nhận thấy khi bước vào là mùi chanh hương liệu quen thuộc dùng để dánh bóng đổ đạc. Đầy vẻ tôn kính. Lịch sự. Quy củ. Tất cả chỉ là vẻ bề ngoài, một mặt nạ được ngụy trang hoàn hảo.

Tôi đang ở trong nhà của gã quái vật. Chương 80 Ngôi nhà này gọn gàng ngăn nắp như ở khu đất bên ngoài. Thậm chí còn ngăn nắp hơn. Đẹp, đẹp, quá đẹp.

Tôi hơi bồn chồn và gai người, nhưng cũng chẳng mấy quan trọng. Tôi đã quen sống với cảm giác sợ hãi và bất an rồi. Tôi cẩn thận đi từ phòng này sang phòng khác. Mọi thứ quả thật rất ngăn nắp, ngay cả phòng của hai đứa trẻ. Kỳ lạ, kỳ lạ, rất kỳ lạ. Căn nhà này khiến tôi có chút liên tưởng đến căn hộ của Rudolph ở Los Angeles. Như thể không có ai thực sự sống ở đó. Mày là ai? Cho tao biết thật ra mày là ai đi, thằng khốn. Ngôi nhà này không phải là bộ mặt của mày đúng không? Có ai biết bộ mặt lột trần mặt nạ của mày? Kẻ Lịch Thiệp là người duy nhất biết phải không? Phòng bếp thì đúng như được bê nguyên ra từ tạp chí Country Living. Hầu hết các phòng đều được bày biện đồ cổ và nhiều “thứ” xinh đẹp khác.

Trong một phòng làm việc nhỏ, những ghi chú và giấy tờ của giáo sư nằm rải rác khắp mọi nơi, phủ kín mọi bề mặt. Hắn phải quy củ ngăn nắp chứ, tôi nghĩ, và ghi nhớ dữ kiện trái chiều trước đó. Hắn là ai thế nhỉ? Tôi đang tìm kiếm một thứ cụ thể, nhưng không biết rõ phải tìm ở nơi nào. Dưới tầng hầm, tôi nhìn thấy một cánh cửa gỗ sồi nặng trịch. Cửa không khóa. Nó dẫn vào một phòng sưởi nhỏ. Tôi lục soát căn phòng kỹ càng. Phía bên kia phòng sưởi, tôi lại thấy một cánh cửa gỗ khác. Trong giống như cửa tủ quần áo, một không gian nhỏ, không đáng kể. Cánh cửa thứ hai được cài then, tôi gỡ ra hết sức nhẹ nhàng. Tôi tự hỏi liệu còn phòng nữa không? Có lẽ một không gian dưới lòng đất? Có lẽ là căn nhà kinh dị? Hoặc một đường hầm?

Tôi đẩy cánh cửa gỗ ra. Tối đen như mực. Tôi bật công tắc đèn, bước vào một căn phòng đơn rộng khoảng hai nhăm mét. Trái tim tôi lỡ một nhịp. Tôi như muốn khuỵu gối xuống và cảm giác hơi buồn nôn. Không có người phụ nữ nào, cũng chẳng có hậu cung, nhưng tôi đã tìm thấy căn phòng kỳ quái của Wick Sachs. Nó nằm ngay trong nhà hắn. Ẩn trong một góc bí mật của tầng hầm. Gian phòng không hề phù hợp với phần kiến trúc còn lại của căn nhà. Hắn đã xây gian phòng này cho chính mình. Hắn thích xây dựng nhiều thứ, chỉ là để sáng tạo thôi sao? Căn phòng đặc biệt này được sắp đặt giống như một thư viện. Có một chiếc bàn gỗ sồi nặng trịch, và hai chiếc ghế bành bằng da đỏ đặt ở hai bên bàn. Bốn bức tường là bốn tủ sách chứa đầy sách và tạp chí cao từ sàn cho tới trần nhà. Huyết áp của tôi chắc phải tăng thêm năm mươi. Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng không thể.

Đây là bộ sưu tập tranh ảnh và sách báo khiêu dâm kỳ dị nhất mà tôi từng nhìn thấy hay thậm chí nghe mô tả. Có ít nhất một nghìn cuốn sách trong phòng. Tôi lướt từ bức tường này sang bức tường khác, từ kệ sách này đến kệ sách khác, vừa đi vừa đọc nhan đề sách. Những hành vi tình dục kỳ lạ nhất trong tình yêu của tất cả các chủng tộc - Những quả anh đào mang tính tượng trưng. In cho Erotica Biblion. Xã hội New York.

Trường hợp bị làm nhục của Anastasia và Pearl. Hậu cung xe bus: một người đọc sách. Cho đến khi nàng hét lên

Màng trinh. Một nghiên cứu y học - pháp lý về cưỡng dâm Tôi tập trung hết sức vào những gì cần làm ở đây. Trước tiên, tôi cố gắng xoa dịu cái đầu ong ong nhức nhối. Tôi muốn để lại cho Wick Sachs một dấu hiệu để hắn nhận ra rằng tôi đã đến đây; rằng tôi biết về góc bí mật bẩn thỉu của hắn; rằng hắn chẳng còn một bí mật nào nữa. Tôi muốn hắn trải qua thứ áp lực, căng thẳng, và sợ hãi mà tất cả mọi người phải trải qua. Tôi muốn tiến sĩ Wick Sachs phải chịu đau đớn. Tôi ghê tởm hắn hơn tất cả những gì mà tôi có thể tưởng tượng.

Trên bàn làm việc là tờ bướm của nhà cung cấp sách và tạp chí khiêu dâm: Nicholas J.Soberhagen, 1115 Đại lộ Victory, Đảo Staten, N.Y. Có hẹn trước. Tôi tốc ký lại. Tôi cũng muốn tên Nicholas Soberhagen phải đau đớn. Sachs, hoặc ai khác, đã đánh dấu vài quyển trong mấy trang tờ bướm. Tôi vừa đọc lươn lướt vừa dỏng tai nghe tiếng xe hơi trên đường. Thời gian lúc này không còn nhiều. Đơn đặt hàng đặc biệt của nhà thờ Thánh Theresa. Không thể bỏ qua! Tái bản từ một bản gốc cực kỳ quý hiếm được phát hành vào những năm tám mươi thế kỷ mười chín. Đây là hồi ức thực tế về việc sử dụng đúng cách cây gậy quyền lực tại nữ tu viện của người Tây Ban Nha ở ngoại vi Madrid.

Chuyên gia tình yêu. Cuộc phiêu lưu tình dục sinh động của một vũ công ở Berlin; đủ trò quan hệ tình dục điên cuồng cô gặp phải. Cho tất cả những kẻ sưu tập thực sự! Phóng thích. Cuốn tiểu thuyết dịch đầu tiên dựa trên cuộc đời thực tế và tưởng tượng của kẻ giết người hàng loạt ở Pháp, Gilles de Rais. Tôi nhìn lướt qua hàng dãy giá sách gỗ phía sau bàn làm việc. Tôi có thể mạo hiểm ở bên trong ngôi nhà được bao lâu nữa? Hẳn là Sachs và gia đình cũng phải đến lúc về nhà rồi. Tôi dừng lại ở một kệ sách phía sau ghế.

Tim tôi quặn thắt khi nhìn thấy mấy cuốn sách về Casanova! Tôi nín thở đọc nhan đề. Hồi ức của Casanova 102 hành vi khiêu dâm của Casanova

Những đêm tình tuyệt vời nhất của Casanova Tôi nghĩ về hai đứa trẻ sống trong căn nhà này, Nathan và Faye Anne, và cảm thấy thương cho chúng. Cha chúng, tiến sĩ Wick Sachs, ôm những ý niệm xấu xa, điên rồ trong căn phòng này. Có phải do bị kích động bởi những cuốn sách bẩn thỉu, bởi bộ sưu tập khiêu dâm, mà hắn đã quyết định hiện thực hóa mộng tưởng? Tôi cảm thấy sự hiện diện của Sachs trong gian phòng này. Cuối cùng, tôi đã hiểu thêm nhiều điều về hắn. Liệu hắn có giam giữ những phụ nữ ở đâu đó gần đây không? Một nơi trong thị trấn, nơi chúng tôi không bao giờ có ý định tìm đến? Có phải vì thế nên không ai tìm ra ngôi nhà kinh dị đó? Một nơi nằm ngay trong vùng ngoại ô Durham rất đáng kính này?

Liệu có phải Naomi đang ở rất gần đây, chờ đợi ai đó đến cứu cô bé? Cô bé càng bị giam giữ lâu thì càng gặp nguy hiểm. Tôi nghe thấy tiếng động ở trên tầng, liền chăm chú lắng nghe, nhưng không còn âm thanh nào khác nữa. Đó có thể chỉ là một thiết bị điện, hoặc gió, hoặc do đầu óc tôi quá căng thẳng. Đã đến lúc phải rời khỏi căn nhà. Tôi vội vã chạy lên lầu, thoát ra ngoài qua hiên. Lúc nãy tôi rất muốn vẽ một hình chữ thập trên tờ bướm nơi bàn làm việc của Sachs, để lại dấu vết của tôi. Tôi cố gắng kiềm chế sự bốc đồng. Hắn đã biết tôi là ai. Hắn đã liên lạc với tôi ngay khi tôi đến Durham. Nhưng lúc này tôi mới là người bị kích động!

Quá nửa đêm, tôi trở lại phòng khách sạn. Tôi cảm thấy trống rỗng và tê liệt. Chất adrenaline đang tràn khắp cơ thể tôi với tốc độ chóng mặt. Điện thoại reo lên ngay sau khi tôi bước vào cửa. Một hồi chuông khó chịu, dai dẳng bắt buộc người ta phải nhấc điện thoại lên. “Kẻ quái quỷ nào thế?” tôi lẩm bẩm. Lúc này tôi gần như hơi mất kiểm soát. Tôi chỉ muốn lao ra màn đêm miền Nam, lục tung tất cả để tìm kiếm Naomi. Tôi muốn tóm lấy gã tiến sĩ Wick Sachs và phơi bày sự thật về hắn. Bằng bất cứ giá nào.

“Vâng! Ai đó?” Tôi gắt to trong điện thoại. Đó là Kyle Craig. “À?” anh ta cất tiếng. “Anh tìm được gì rồi?”

Chương 81 Một buổi sáng nữa lại đến; vụ điều tra bí ẩn vẫn chưa có gì tiến triển. Kate vẫn là cộng sự của tôi trong việc truy bắt tội phạm. Đó là sự lựa chọn của cô, nhưng tôi chấp thuận. Cô biết về Casanova nhiều hơn tất cả chúng tôi gộp lại. Cô và tôi đã theo dõi căn nhà to đẹp của Sachs từ rừng thông dày đặc hình tam giác cách xa đường đồi Old

.