Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 42

el chứ?” tôi thì thầm.

“Will Rudolph,” Kate vội vã nói. “Bạn thân trong trường cũ. Người bạn tốt nhất của hắn.” Quả thực tôi đã nghĩ về việc Rudolph trở lại Bắc California. Song sinh có thể là một chứng lệ thuộc thể lý. Trong dạng tiêu cực, nó dựa trên sự phụ thuộc lẫn nhau hoặc những hành vi thúc đẩy nhau. Cả hai đều bắt cóc những người phụ nữ xinh đẹp, sau đó tra tấn hoặc giết hại họ. Đó là bí mật chung giữa chúng? Hoặc còn nhiều hơn thế? “Hắn trông khá giống Casanova không đeo mặt nạ,” Kate nói. Chúng tôi len vào bên trong một hiệu bánh nhỏ tên là School Kids. “Hắn có cùng màu tóc. Nhưng tại sao hắn không giấu tóc đi?” cô thì thầm. “Tại sao chỉ đeo mặt nạ thôi?”

“Có lẽ mặt nạ không phải để ngụy trang? Nhỡ đâu nó có nghĩa khác trong thế giới lý tưởng riêng của hắn,” tôi gợi ý. “Có thể Casanova là con người thực của hắn. Mặt nạ - tinh hoa của tục hiến tế người, chủ nghĩa biểu tượng - tất cả mấy thứ đó chắc hẳn rất quan trọng với hắn.” Sachs vẫn đứng chờ trước tấm bảng thông cáo chung. Hắn đang chờ đợi điều gì? Tôi linh cảm có chuyện không bình thường. Tôi lén nhìn hắn qua chiếc ống nhòm. Khuôn mặt hắn không có vẻ lo lắng, gần như dửng dưng. Chỉ là một ngày trong công viên của ma cà rồng Lestat[1]. Tôi tự hỏi liệu hắn có đang hưng phấn vì dùng ma túy hay không. Chắc chắn hắn cũng biết về các thuốc an thần phức tạp.

[1] Nhân vật trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Mỹ Anne Rice Bảng thông cáo chung đằng sau lưng hắn dán đủ loại thông điệp. Bằng ống nhòm tôi có thể đọc từ xa. Mất tích - Carolyn Eileen Devito

Mất tích - Robin Schwartz Mất tích - Susan Pyle Phụ nữ trong chiến dịch bầu Jim Hunt làm Thống đốc

Phụ nữ trong chiến dịch bầu Laurie Garnier làm phó Thống đốc Tiếng còi tâm trí bên hang Tôi bỗng nảy ra câu trả lời. Đó là thông điệp!

Casanova đang gửi một thông điệp tàn bạo cho chúng tôi - cho bất kỳ ai đang theo dõi hắn, bất cứ ai dám theo đuôi hắn. Tôi đập mạnh tay vào bậu cửa sổ bụi bặm bên trong cửa hàng nhỏ. “Tên khốn này đang chơi trò trí tuệ!” tôi gần như hét lên trong cửa hàng đông đúc, nơi chúng tôi đang theo dõi Wick Sachs. Những nhân viên bán hàng lớn tuổi ra vẻ đề phòng như thể tôi là kẻ nguy hiểm. Tôi đúng là kẻ nguy hiểm.

“Chuyện gì vậy?” Kate bất ngờ nhìn qua vai tôi, dựa người vào tôi, cố gắng nhìn thấy cái cảnh mà tôi chứng kiến trên đường. “Áp phích phía sau hắn. Hắn đứng dưới đó hơn mười phút rồi. Đó là thông điệp hắn gửi cho bất cứ ai đang theo dõi hắn, Kate ạ. Tấm áp phích màu vàng cam sáng đó đã nói lên tất cả.” Tôi đưa cho cô ống nhòm. Trên bảng thông cáo có một tấm áp phích lớn hơn và nổi bật hơn những cái khác. Kate đọc thành tiếng.

“Khi bạn đi dạo với số tiền lẻ trong túi thì phụ nữ và trẻ em đang chết đói… Xin vui lòng thay đổi hành vi của bạn từ bây giờ! Bạn thực sự có thể cứu những mạng sống ấy.” Chương 83 “Ôi, Chúa ơi, Alex,” Kate thì thào căng thẳng. “Nếu hắn không thể đến ngôi nhà đó thì họ sẽ chết đói, mà nếu hắn bị theo dõi thì hắn sẽ không đến căn nhà đó. Đó là những gì hắn đang nói với chúng ta! Phụ nữ chết đói… thay đổi hành vi của bạn ngay bây giờ.”

Tôi muốn tóm cổ Wick Sachs ngay tại đó. Tôi biết chúng tôi không thể làm gì hắn. Dù sao cũng không có gì phạm pháp. Không có gì bất thường. “Alex, nhìn đi.” Kate lên tiếng báo động. Cô đưa cho tôi ống nhòm. Một người phụ nữ đang tiến đến chỗ Sachs. Tôi nheo mắt qua ống nhòm. Ánh mặt trời buổi trưa lấp lánh trên bề mặt kính và kim loại bóng loáng khắp con phố Franklin.

Người phụ nữ mảnh mai và hấp dẫn, nhưng khá lớn tuổi so với những nạn nhân bị bắt cóc. Cô mặc áo cánh bằng lụa đen, quần da bó màu đen, đi đôi giày đen và mang theo một cặp tài liệu đầy sách vở, giấy tờ. “Cô ấy có vẻ không phù hợp với khuôn mẫu của hắn, kiểu người của hắn,” tôi nói với Kate. “Cô ấy chắc gần bốn mươi tuổi rồi.” “Em biết cô ấy, em biết cô ấy là ai, Alex ơi.” Kate thầm nói.

Tôi nhìn cô. “Vì Chúa, ai vậy Kate?” “Cô ấy là giáo sư khoa Ngữ văn. Tên là Suzanne Wellsley. Một vài sinh viên gọi cô ấy là “Sue lẳng lơ.” Có một câu chuyện đùa về việc Suzanne Wellsley ném đồ lót của cô ấy vào tường, thế là nó dính chặt vào đó.” “Câu chuyện đùa đó áp dụng với tiến sĩ Sachs được đấy,” tôi nói. Hắn vốn có tiếng trác táng trong trường. Hắn cũng mang tiếng ấy nhiều năm rồi, nhưng không phải chịu bất kỳ hình thức kỷ luật nào. Nhiều tội ác hoàn hảo hơn nữa chăng?

Hắn và cô Suzanne Wellsley hôn nhau ở phía trước tấm bảng “đói khát”. Một nụ hôn bằng lưỡi, tôi có thể nhìn thấy qua ống nhòm. Một cái ôm cũng nóng bỏng không kém, rõ ràng họ không hề quan tâm đến việc mình đang ở nơi công cộng. Tôi suy nghĩ kỹ hơn về “thông điệp”. Có lẽ đó chỉ là sự trùng hợp, nhưng riêng tôi không còn tin vào sự trùng hợp nữa. Có lẽ Suzanne Wellsley liên quan tới “căn nhà” mà Sachs đang có. Có lẽ còn những thứ khác nữa. Có lẽ toàn bộ chuyện này liên quan đến một loại tín ngưỡng sùng bái tình dục người lớn. Tôi biết chúng tồn tại; thậm chí tồn tại và phát triển mạnh mẽ ngay giữa thủ đô. Hai người họ bình thản đi một quãng ngắn dọc con phố Franklin đông đúc. Không có vẻ gì vội vàng. Họ đang tiến về phía chúng tôi. Rồi họ dừng lại ở quầy vé rạp Varsity. Họ đang nắm tay nhau. Tình cảm hết sức.

“Chết tiệt. Hắn biết mình đang bị theo dõi,” tôi nói. “Trò chơi của hắn là gì?” “Cô ta đang nhìn về hướng này. Có thể cô ta cũng biết. Xin chào, Suzanne. Cô định làm cái quái gì thế, quý bà lẳng lơ?” Họ mua vé xem phim, giống như bất kỳ cặp đôi bình thường nào khác, rồi đi vào bên trong. Cửa vào rạp quảng cáo “Roberta Benigni trong vai Johnny Stecchino - bộ phim hài phóng đãng”. Tôi tự hỏi làm sao Sachs có tâm trạng xem một bộ phim hài của Ý. Casanova lạnh lùng đến thế sao? Đúng, có lẽ. Đặc biệt nếu toàn bộ chuyện này cũng nằm trong kế hoạch của hắn.

“Cửa vào rạp hát cũng là một thông điệp nữa sao? Vậy hắn nói gì với chúng ta, Alex?” “Tất cả chỉ là một “bộ phim hài phóng đãng” của hắn. Có thể là như vậy,” tôi trả lời. “Hắn có khiếu hài hước lắm đấy, Alex. Em có thể bảo đảm điều đó. Hắn có khả năng tự cười trước những câu đùa tệ hại của mình.”

Tôi gọi điện thoại trả tiền cho Kyle Craig ở cửa hàng kem Ben & Jerry gần đó. Tôi kể với anh về tấm áp phích phụ nữ và trẻ em đang chết đói. Hắn để lại cho chúng tôi một tin nhắn. Với Casanova thì bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Khi tôi bước ra khỏi cửa hàng, Sachs và Suzanne Wellsley vẫn ở trong rạp Varsity, có lẽ đang cười phóng đãng trước diễn xuất của diễn viên người Ý Roberto Benigni. Hoặc có lẽ Sachs đang cười chúng tôi? Phụ nữ và trẻ em đang chết đói. Quá hai giờ ba mươi, tiến sĩ Sachs và Wellsley rời khỏi rạp Varsity. Họ tản bộ về góc phố giao giữa Franklin và Columbus. Đi bộ nửa dãy nhà hình như mất mười phút. Họ chui vào quán Spanky nổi tiếng mà ai cũng biết, thưởng thức một bữa trưa muộn.

“Điều này chẳng phải ngọt ngào lắm sao. Tình yêu mới chớm,” Kate rin rít nói. “Quỷ tha ma bắt cái lão đó đi. Cô ả kia nữa. Cả cái nhà hàng Spanky chết tiệt đã cho họ thưởng thức cơm rượu nữa.” Họ ngồi gần cửa sổ phía trước bên trong nhà hàng. Cố tình sao? Họ với qua bàn nắm tay nhau và hôn nhau vài lần nữa. Người tình Casanova? Một cuộc hẹn hò ăn trưa với giáo sư khác ư? Không khả năng nào hợp lý cả. Lúc ba giờ ba mươi, họ rời nhà hàng Spanky, quay trở lại bảng tin cách nửa dãy nhà. Họ lại hôn nhau, nhưng lần này kín đáo hơn, rồi chia tay. Sachs lái xe trở lại nhà ở thung lũng Hope. Wick Sashs chắc chắn đang chơi chúng tôi. Trò chơi của riêng hắn, vì sự hả hê khoái chí của hắn.

Trò chơi chuột vờn mèo. Chương 84 Kate và tôi quyết định ăn bữa tối muộn tại quán Frog and the Redneck ở trung tâm Durham. Cô nói chúng tôi cần vài giờ nghỉ ngơi sau khi làm nhiệm vụ. Tôi biết cô nói đúng.

Kate muốn về nhà trước, và bảo tôi mấy tiếng sau gọi cho cô. Tôi không khỏi ngạc nhiên khi Kate ra mở cửa căn hộ. Kate đã rũ bỏ vẻ ngoài xuềnh xoàng quen thuộc. Cô diện váy linen màu be, khoác áo sơ mi hoa. Mái tóc nâu dài cột đằng sau bằng một chiếc khăn vàng rực. “Trang phục ăn tối ngày chủ nhật,” Kate nháy mắt bí ẩn. “Có điều với ngân sách hạn hẹp của một bác sĩ nội trú em không bao giờ đủ tiền đi ăn tiệm. Thỉnh thoảng đi ăn KFC hoặc Arby thôi.” “Em có một cuộc hẹn nóng bỏng tối nay à?” tôi hỏi cô với giọng đùa cợt thường ngày. Mặc dù tôi tự hỏi ai đang đùa ai chứ.

Cô thản nhiên khoác tay tôi. “Thực tế thì, có lẽ là như vậy. Tối nay trông anh bảnh quá. Rất bóng bẩy, rất sành điệu.” Tôi cũng đã rũ bỏ vẻ ngoài xuềnh xoàng quen thuộc mà quyết định ăn diện thật bóng bẩy, sành điệu. Tôi không nhớ rõ chuyến lái xe đến nhà hàng Durham lắm, ngoại trừ việc chúng tôi đã trò chuyện không ngừng suốt trên đường đi. Chúng tôi không bao giờ hết chuyện. Tôi không nhớ chính xác những món ăn, chỉ biết rằng đó là những món khá ngon, đặc trưng của vùng này. Tôi chỉ nhớ tới món vịt Muscovy, việt quất và mận phủ kem tươi.

Điều tôi nhớ rõ nhất là hình ảnh Kate ngồi chống tay trên bàn, cằm tựa vào mu bàn tay. Một bức chân dung tuyệt đẹp. Tôi nhớ có một lúc trong bữa ăn tối, Kate tháo chiếc khăn vàng ra. “Em ăn quá nhiều rồi,” cô cười nói toe toét. “Em có một giả thuyết mới rất thú vị, giả thuyết nảy sinh gần đây, về hai chúng ta. Em nghĩ nó đúng đấy. Anh có muốn nghe không?” cô hỏi tôi. Tâm trạng cô hôm nay khá tốt, mặc cuộc điều tra đau đầu nhức óc. Cả hai chúng tôi đều thế. “Không,” con người từng trải trong tôi lên tiếng, cái phần lo lắng không kìm nén được cảm xúc dâng trào. Dạo gần đây tôi mới thế.

Kate tinh quái tỏ vẻ không nghe thấy tôi nói gì mà cứ tiếp tục giả thuyết của mình. “Em bắt đầu đây… Alex à, lúc này cả hai chúng ta đều thực sự, thực sự sợ gắn bó với người khác trong cuộc sống. Điều này rất rõ ràng. Chúng ta đều quá sợ.” Cô từ từ dẫn dắt câu chuyện. Cô biết đây là một chủ đề khó khăn với tôi, và cô đã đúng. Tôi thở dài. Tôi không biết liệu mình có nên đi sâu vào vấn đề này ngay bây giờ không, nhưng liều xem sao. “Kate à, anh chưa kể nhiều với em về Maria… Vợ chồng anh đang yêu nhau sâu đậm thì cô ấy qua đời. Trong suốt sáu năm bên nhau, tình cảm của bọn anh luôn vẹn nguyên như vậy. Không phải là anh chỉ nhớ đến những chuyện tốt đẹp đâu. Anh thường tự nhủ, ‘Chúa ơi, mình thật quá may mắn khi gặp được cô ấy.’ Maria cũng cảm thấy như vậy.” Tôi mỉm cười. “Hoặc đó là điều cô ấy nói với anh. Vì vậy mà anh sợ gắn bó. Chủ yếu là vì anh sợ lại một lần nữa để mất người mình yêu thương nhiều đến vậy.” “Em cũng sợ mất ai đó, Alex ạ,” Kate dịu dàng nói. Tôi hầu như không nghe được cô nói gì. Có lúc cô có vẻ ngượng ngùng, điều này thật cảm động. “Trong bộ phim Pawnbroker có một sợi dây gắn kết kỳ diệu, với em nó cũng kỳ diệu như thế. Mọi thứ em yêu thương đã bị lấy đi mà em không chết.”

Tôi cầm tay cô hôn nhẹ. Khoảnh khắc ấy, tình cảm với Kate tràn ngập trong tôi. “Anh biết sợi dây đó mà,” tôi nói. Tôi nhận ra nỗi âu lo trong đôi mắt nâu sẫm của cô. Có lẽ cứ nên để tình cảm tiến triển mặc kệ những gì sắp xảy ra giữa chúng tôi, mặc kệ những rủi ro phía trước. “Em nói thêm một điều nữa được không? Lại là một sự thú nhận không dễ dàng nữa? Chuyện này tệ lắm,” cô nói.

“Anh muốn nghe mà. Tất nhiên là anh muốn nghe rồi. Em muốn nói gì cũng được.” “Em sợ mình sẽ chết giống như các chị em gái, nghĩa là em cũng sẽ bị ung thư. Ở tuổi này, em giống như quả bom hẹn giờ về sức khỏe vậy. Ôi, Alex, em sợ gần gũi với ai đó, để rồi gây tổn thương cho họ.” Cô thở dài đánh thượt. Chắc chắn là khó khăn lắm cô mới nói nổi điều này. Chúng tôi nắm tay nhau rất lâu trong nhà hàng. Chúng tôi nhâm nhi rượu Porto. Cả hai đều yên lặng, để cảm xúc mạnh mẽ trào dâng trong lòng và quen dần với điều đó.

Sau bữa tối, chúng tôi trở về căn hộ của cô ở đồi .