Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 48

el đây,” người đàn ông hét vào cửa sổ đang mở. “Ra khỏi xe. Quỳ gối chống tay xuống đất!”

Chương 87 “Cậu đến đây đúng lúc đấy,” tôi khẽ lẩm bẩm với Sampson. Chúng tôi bước ra khỏi xe rất từ từ và cẩn trọng. “Có vẻ thế,” cậu ta nói. “Giờ thì bình tĩnh đi. Đừng để chúng ta bị bắn hoặc nện vài cú, Alex. Tớ không thích hoàn cảnh trớ trêu ấy đâu.”

Tôi nghĩ mình biết chuyện gì đang xảy ra, và điều ấy khiến tôi giận sôi lên. Sampson và tôi bị coi là “nghi phạm”. Tại sao chúng tôi lại là nghi phạm? Bởi vì chúng tôi là hai gã da màu đi lại trên đường phố đồi .