Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 51

el đã bị tước vũ khí. “Chúng mày vẫn chưa nghe phần cuối của tình tiết đặc biệt này, các quý ông ạ. Cái đó thì tin tao đi.”

“Gần đây có rất nhiều vụ cướp tại khu phố này,” tên giọng trầm lên tiếng. Y bất ngờ tỏ vẻ hối lỗi, định chơi trò tìm lối thoát của các doanh nghiệp tư nhân Mỹ, cái trò lùi một bước để tiến hai bước cũ rích. “Quên lời xin lỗi đểu giả của chúng mày đi!” Sampson nói, rút súng ra khiến hai tay thám tử kia tự cảm thấy bị sỉ nhục. Sampson và tôi trở lại xe. Chúng tôi giữ súng của hai tay thám tử. Quà lưu niệm trong ngày của chúng tôi. Cứ để chúng giải thích với sếp khi trở lại trụ sở cảnh sát.

“Mấy thằng khốn!” Sampson nói khi chúng tôi lái xe đi. Tôi đập mạnh cườm tay vào vô lăng. Đập lần thứ hai. Cảnh tượng tồi tệ vừa rồi đã làm tôi tức giận nhiều hơn tôi nghĩ, hay có lẽ bởi lúc đó tôi đã quá mệt mỏi tả tơi. “Mặt khác,” Sampson nói, “chúng ta đã hạ hai gã choai choai đó ngon ơ. Những kẻ phân biệt chủng tộc nhãi nhép đó làm adrenaline trong tớ chảy rần rật, máu sôi lên sùng sục. Cứ để ma quỷ xui khiến. Thế cũng tốt. Giờ tớ có lợi thế nhất định rồi.” “Thật tốt khi lại được nhìn thấy phần xấu trong cậu,” tôi nói với Sampson. Cuối cùng tôi đã phải cười. Cả hai cùng mỉm cười. Rồi cùng cười phá lên trong xe.

“Rất vui được gặp cậu, Da Nâu. Cậu sẽ rất vui khi được biết mình vẫn còn giữ nguyên phong thái đó. Giọng điệu không tồi chút nào. Thôi vào việc đi. Cậu biết đấy, tôi rất tiếc cho gã điên ấy nếu chúng ta bắt hắn hôm nay - phải nói thêm rằng chuyện đó rất có khả năng đấy.” Sampson và tôi cũng là song sinh. Một cảm giác dễ chịu hơn bao giờ hết. Chương 88

Sampson và tôi tìm thấy chủ nhiệm Browning Lowell đang tập luyện ở phòng thể dục mới tại hội trường Allen trong khuôn viên Duke. Phòng tập này có rất nhiều trang thiết bị luyện tập cơ bắp săn chắc mới nhất và hiện đại nhất: máy chèo thuyền, máy leo cầu thang, máy chạy bộ, máy tập tạ mới coóng bóng loáng. Chủ nhiệm Lowell đang tập tạ tay. Chúng tôi cần phải nói chuyện với anh ta về Wick Sachs, tiến sĩ khiêu dâm. Sampson và tôi đứng xem Browning Lowell làm một loạt động tác nâng tạ khó, rồi đến động tác co duỗi chân. Đó là một buổi tập rất ấn tượng, thậm chí theo cách đánh giá tiêu chuẩn của hai kẻ chăm chỉ rèn luyện trong phòng tập như chúng tôi. Lowell quả là người khỏe mạnh.

“Vậy là một vị thần Olympia trông giống thế này sao,” tôi nói khi chúng tôi lững thững bước trên sàn tập đến chỗ anh ta. Chiếc loa tường đang phát một bài hát của Whitney Houston. Whitney khiến tất cả các loại giáo sư phát huy được sức mạnh tối đa của mình. “Cậu đang đi cùng với một vị thần Olympia đấy,” Sampson nhắc nhở tôi. “Người ta thường dễ quên sự hiện diện của những người vĩ đại mà khiêm tốn,” tôi cười nói toe toét. Chủ nhiệm Lowell ngẩng lên khi nghe thấy tiếng hai đôi giày thể thao nện dồn dập trên sàn phòng tập. Anh ta nở nụ cười thân thiện, chào đón. Một Browning Lowell dễ chịu. Thực sự thì anh ta có vẻ là người tốt. Ít nhất anh ta cũng cố gắng tạo ra ấn tượng đó.

Tôi đang rất cần anh ta cung cấp cho tôi càng nhiều thông tin nội bộ càng tốt. Đâu đó ở Bắc California vẫn còn một mảnh ghép khuyết có khả năng giải thích toàn bộ vụ giết người cùng các tình tiết bí ẩn. Tôi giới thiệu Sampson, chúng tôi liền bỏ qua màn xã giao lịch sự. Tôi hỏi Lowell những gì anh ta biết về Wick Sachs. Chủ nhiệm rất sẵn lòng hợp tác, vì anh ta đã có mặt trong buổi họp đầu tiên của chúng tôi. “Sachs là con sâu làm rầu nồi canh, anh ta ở đây cũng được mười năm rồi. Hình như trường đại học nào cũng có ít nhất một người như vậy,” chủ nhiệm cau mày nói. Tôi nhận thấy ngay cả những cái cau mày của anh ta cũng có cơ bắp. “Sachs bị nhiều người gọi là ‘Tiến sĩ Bẩn’. Dù vậy anh ta vẫn là giáo viên biên chế và chưa bao giờ bị bắt quả tang khi làm việc xấu. Lẽ ra tôi phải nghi ngờ tiến sĩ Sachs nhiều nhất, nhưng tôi không cho là vậy.”

“Anh đã bao giờ nghe nói đến bộ sưu tập sách và phim đồi trụy mà anh ta sở hữu, giữ kín trong nhà chưa? Khiêu dâm dưới vỏ bọc văn học tình dục?” Sampson quyết định hỏi hộ tôi câu tiếp theo. Lowell dừng bài tập tốn sức lại. Anh ta nhìn cả hai chúng tôi một lúc lâu rồi nói tiếp. “Tiến sĩ Sachs có phải là người bị tình nghi nhiều nhất trong vụ những cô gái trẻ mất tích không?” “Có rất nhiều nghi phạm, thưa chủ nhiệm Lowell. Nhưng bây giờ tôi không thể nói thêm gì cả.” Tôi nói thật với anh ta.

Lowell gật đầu. “Tôi tôn trọng phán đoán của anh, Alex. Để tôi cung cấp cho anh một số thông tin về Sachs, biết đâu lại quan trọng với anh,” anh ta nói. Anh ta đã ngừng tập. Anh bắt đầu dùng khăn lau cổ và bờ vai săn chắc. Cơ thể anh trông giống như khối đá tảng nhẵn bóng. Lowell vừa nói vừa tỉ mẩn lau khô người. “Để tôi kể cho các anh nghe từ đầu: Cách đây khá lâu đã xảy ra vụ sát hại một đôi tình nhân gây xôn xao dư luận. Đó là vào năm 1981. Thời điểm đó, Wick Sachs chưa tốt nghiệp, vẫn còn là một sinh viên chuyên ngành xã hội nhân văn xuất sắc. Lúc đó tôi đang học sau đại học. Khi tôi trở thành chủ nhiệm, tôi được biết rằng Sachs thực sự là một trong những nghi phạm trong vụ giết người đó nhưng lại được tha. Hiện không có bất kỳ bằng chứng nào chỉ ra rằng anh ta có liên quan đến vụ việc này. Tôi không biết hết mọi chi tiết, nhưng anh có thể tự mình kiểm tra lại với cảnh sát Durham. Đó là vào mùa xuân năm 1981. Hai sinh viên bị sát hại là Roe Tierney và Tom Hutchinson. Đây là một vụ scandal lớn, tôi nhớ là vậy. Thời đó, chỉ một vụ giết người cũng có thể khiến cả cộng đồng choáng váng. Vấn đề là, vụ việc này chưa bao giờ được giải quyết.” “Tại sao trước đây anh không đề cập vụ này với tôi?” tôi hỏi Lowell.

“FBI biết hết rồi, Alex ạ. Chính tôi đã nói với họ. Họ cũng nói chuyện với tiến sĩ Wick Sachs vài tuần trước đây. Theo những gì tôi thấy thì anh ta không bị nghi ngờ, và họ kết luận rằng vụ này không liên quan đến vụ giết người trước đó. Tôi hoàn toàn chắc chắn.” “Cũng đúng thôi,” tôi nói với vị chủ nhiệm. Tôi lại nhờ anh ta giúp cho một việc quan trọng nữa. Đó là liệu anh ta có thể cho tôi xem tất cả mọi thứ về tiến sĩ Sachs mà FBI đã yêu cầu không? Tôi cũng muốn xem quyển niên giám tốt nghiệp của trường Duke từ thời Sachs và Will Rudolph còn là sinh viên. Tôi cần làm một số điều tra quan trọng về khóa 81 đó. Khoảng bảy giờ tối hôm ấy, Sampson và tôi đến gặp cảnh sát Durham lần nữa. Thám tử Ruskin và Sikes có mặt cùng với những cảnh sát khác. Họ cũng cảm thấy áp lực của nghĩa vụ nặng nề.

Họ kéo chúng tôi qua một bên trước khi cập nhật những thông tin mới trong vụ điều tra Casanova. Căng thẳng đã tác động đến họ, khiến họ kiềm chế đôi chút. “Nghe này, cả hai anh trước khi từng tham gia vào các vụ lớn và nan giải như thế rồi,” Ruskin nói. Như thường lệ, anh ta là người nói nhiều nhất. So với lần đầu tiên gặp gỡ thì Davey Sikes trông có vẻ không ưa chúng tôi hơn là mấy. “Tôi biết ban đầu tôi và các cộng sự có hơi địa phương chủ nghĩa. Dù thế, tôi cũng muốn các anh biết rằng chúng tôi thực tâm muốn ngăn chặn các vụ giết người ngay bây giờ.”

Sikes gật cái đầu lớn nặng như đá tảng. “Chúng tôi muốn tóm Sachs. Vấn đề là các sếp lại muốn chúng tôi làm những việc chả đâu vào đâu như thường.” Ruskin mỉm cười, cuối cùng tôi cũng nhếch môi. Chúng tôi đều hiểu vấn đề chính trị trong các ban bộ. Tôi vẫn không tin tưởng các thám tử điều tra án mạng Durham. Tôi chắc chắn họ muốn lợi dụng Sampson và tôi hoặc ít nhất là gạt chúng tôi ra ngoài. Ngoài ra, tôi còn cảm giác rằng họ vẫn còn nắm giữ nhiều bằng chứng mà không chịu nói với chúng tôi.

Hai thám tử Durham cho chúng tôi biết họ đang tiến hành điều tra các bác sĩ trong khu vực Tam giác Nghiên cứu, bác sĩ nào có bất kỳ tiền án tiền sự hoặc trách nhiệm liên đới đều nằm trong danh sách nghi phạm. Wick Sachs là đối tượng tình nghi chính, nhưng không phải duy nhất. Hiện có nhiều khả năng Casanova là một người mà chúng tôi chưa từng nghe đến. Với những vụ giết người hàng loạt thì chuyện này không còn xa lạ gì nữa. Hắn ở đâu đó ngoài kia nhưng chúng tôi không hề biết hắn thực sự là ai. Đó là phần đáng sợ và cũng khó chịu nhất trong vụ án. Nick Ruskin và Sikes đưa Sampson và tôi đến chỗ bảng tên các đối tượng tình nghi mới được đưa ra. Thời điểm này có cả thảy mười bốn cái tên. Năm người trong số họ là bác sĩ. Kate ngay từ đầu cũng tin rằng Casanova là bác sĩ, cả Kyle Craig cũng vậy.

Tôi đọc to tên các bác sĩ. Bác sĩ Stefan Romm Bác sĩ Francis Constantini

Bác sĩ Miguel Fesco Bác sĩ Kelly Clark Tôi tự hỏi liệu có người khác liên quan tới ngôi nhà kinh dị không. Hay Wick Sachs là người chúng tôi cần tìm? Liệu hắn có phải là Casanova?

“Anh là sư phụ mà.” Davey Sikes đột ngột nghiêng sang vai tôi. “Hắn là ai vậy anh bạn? Giúp lũ cảnh sát quê mùa chúng tôi đi. Bắt lấy tên ba bị đó đi, tiến sĩ Cross.” Chương 89 Tối muộn hôm đó, Casanova lại ra tay. Hắn lại đi săn mồi. Hắn nhớ cảm giác kích động mấy ngày qua, nhưng đêm nay sẽ là một đêm quan trọng.

Hắn dễ dàng xâm nhập vào khu vực an ninh của khu liên hợp trung tâm y tế Đại học Duke ngổn ngang qua một cánh cửa kim loại xám ít khi sử dụng trong khu đỗ xe dành riêng cho bác sĩ. Trên đường đi đến điểm đã định, hắn đi qua mấy y tá xì xào nói chuyện và vài bác sĩ trẻ mặt mũi nghiêm nghị. Một số bác sĩ y tá gật đầu chào hắn, thậm chí còn mỉm cười với hắn. Như mọi khi, Casanova hoàn toàn hòa nhập với môi trường xung quanh. Hắn có thể đi bất cứ đâu - và hắn cũng thường làm như vậy. Khi rảo bước qua hành lang bệnh viện trắng toát vô trùng, hắn cứ mải mê với những suy tính phức tạp và quan trọng về tương lai của mình. Hắn đã có quãng thời gian cực kỳ thành công tại đây, trong khu vực Tam giác Nghiên cứu và vùng Đông Nam, nhưng chắc chắn cũng phải đến lúc kết thúc. Bắt đầu từ đêm nay.

Alex Cross và mấy tên cu li lù đù đang tiến đến quá gần hắn. Ngay cả cảnh sát Durham cũng trở nên nguy hiểm. Hắn là “tên sát nhân vùng”. Hắn biết cách gọi thiển cận mà họ dành cho hắn. Cuối cùng, ai đó sẽ tìm thấy ngôi nhà. Hoặc tệ hơn, một kẻ chó ngáp phải ruồi sẽ tìm ra hắn. Phải, đến lúc đi rồi. Có lẽ hắn và Will Rudolph nên đến thành phố New York, hắn nghĩ. Hoặc Florida ngập tràn ánh nắng, nơi từng thu hút tên sát nhân hàng loạt Ted Bundy? Arizona cũng ổn. Trải nghiệm mùa thu ở Tempe hoặc Tucson… những thị trấn đại học huyên náo tha hồ mà tìm kiếm con mồi. Hoặc chúng có thể định cư gần khuôn viên lớn của các trường đại học ở Texas. Austin hẳn là rất đẹp. Hoặc Urbana, Illinois? Madison, Wisconsin? Columbus, Ohio? Thực sự thì hắn đang nghiêng về phương án châu u, hoặc London, Munich, hoặc Paris. Một kiểu du lịch tầm cỡ. Có lẽ đó là ý tưởng đúng đắn vào thời gian này. Một chuyến du lịch thật sự tầm cỡ cho các quái nhân. Ai cần đi xem Dracula trong khi ngày đêm có những gã quái vật bằng xương bằng thịt nhởn nhơ giữa vùng quê?

Casanova tự hỏi liệu có ai đi theo hắn vào mê cung trung tâm y tế không. Alex Cross thì sao? Đó là một khả năng. Tiến sĩ Cross có sức chịu đựng khá ấn tượng. Ông ta đã đánh bại kẻ đần chuyên đi dụ dỗ trẻ con, tên sát nhân tâm thần tầm thường tại D.C. Cross phải bị loại trừ trước khi hắn và Will Rudolph rời khỏi khu vực này để hướng tới những kế hoạch hoành tráng hơn, tuyệt vời hơn. Nếu không, cho đến chết Cross sẽ không bao giờ buông tha bọn chúng. Casanova đi vào tòa nhà số Hai của mê cung bệnh viện Byzantine. Đây là đường vào nhà xác và nơi bảo quản xác của bệnh viện, do đó thường ít người qua lại. Hắn soi khắp hành lang dài màu trắng ngà phía sau mình. Không có ai theo dõi. Không ai muốn dấn thân vào cái thời kỳ hèn nhát kém cỏi này.

Có lẽ họ chưa biết gì về hắn. Có lẽ họ chưa tìm ra bất cứ điều gì. Nhưng cuối cùng họ sẽ tìm ra thôi. Có những manh mối. Tất cả đều có thể truy trở lại vụ Roe Tierney và Tom Hutchinson. Vụ giết cặp đôi vàng chưa được giải quyết. Đó là thời điểm mà hắn và Will Rudolph bắt đầu. Chúa ơi, hắn vui mừng xiết bao khi người bạn đã trở lại. Có Rudolph ở bên luôn làm hắn cảm thấy dễ chịu hơn. Rudolph thực sự hiểu rõ những khao khát, và trên hết, là sự tự do của hắn. Rudolph hiểu hắn khi mà chẳng ai hiểu hắn. Casanova thong thả đi dọc hành lang sáng bóng ở tòa nhà thứ Hai của trung tâm y tế. Khi hắn rảo bước nhanh hơn, tiếng chân hắn rầm rầm vang vọng trong hành lang vắng người. Mấy phút sau, hắn đã ở trong tòa nhà số Bốn nằm toàn bộ ở phía Tây Bắc của bệnh viện.

Hắn quay lại nhìn lần nữa. Không ai theo sau. Vẫn chưa có ai đoán đúng. Có thể họ sẽ không bao giờ đoán được. Casanova đi ra khu vực đậu xe rực rỡ ánh đèn màu cam nhạt. Một chiếc Jeep đen đỗ gần tòa nhà, hắn liền ung dung trèo vào bên trong.

Chiếc xe mang biển MD, tiểu bang Bắc Carolina. Lại là một chiếc mặt nạ khác của hắn. Hắn lại mạnh mẽ và tự tin vào bản thân. Tối nay, hắn cảm thấy hoàn toàn tự do tự tại và đầy sức sống. Điều này làm hắn phấn chấn; thực sự thì đây là một trong những giờ phút hạnh phúc nhất đời hắn. Hắn cảm thấy như thể mình có thể bay qua màn đêm êm mượt. Hắn khởi hành để đòi lại nạn nhân của mình.

Bác sĩ Kate McTiernan lại là mục tiêu của hắn. Hắn nhớ nàng vô cùng. Hắn yêu nàng.

Chương 90 Kẻ Lịch Thiệp lại chuẩn bị hành động. Bác sĩ Rudolph phăm phăm bước đi trong đêm tiến tới con mồi không hề hay biết. Sự hưng phấn dần tăng lên. Thèm muốn. Gã định gọi về nhà, như một bác sĩ xuất sắc, ít nhất là một bác sĩ tận tâm nên làm. Casanova không muốn gã lộ diện ở đường phố Durham hay đồi

.