Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 6

el, nhưng nàng cũng tham gia một chương trình hợp tác ở Duke từ tháng Một. Phòng ung thư thực nghiệm. Hắn biết tất cả về Katelya McTiernan.

Chỉ còn vài tuần nữa, nàng sẽ bước sang tuổi ba mốt. Kate đã phải làm việc trong ba năm để trang trải học phí đại học và học tiếp trường y. Nàng cũng đã dành hai năm chăm sóc bà mẹ ốm yếu ở Buck, Tây Virginia. Nàng sải những bước dứt khoát dọc Flowers Drive, hướng về nơi để xe của Trung tâm Y tế đa cấp. Hắn vừa rảo bước để đuổi kịp nàng, vừa mải mê ngắm đôi chân dài quyến rũ, mặc dù quá nhợt nhạt so với sở thích của hắn. Không có thời gian tận hưởng ánh mặt trời sao Kate? Sợ ung thư hắc tố hả ? Nàng mang mấy quyển sách y học dày cộp sát bên hông. Vẻ đẹp song hành cùng trí tuệ. Nàng dự định sẽ trở về quê hương Tây Virginia hành nghề. Có vẻ chẳng quan tâm đến việc kiếm bộn tiền. Để làm gì chứ? Để được sở hữu mười đôi giày thể thao cao cổ màu đen ư?

Kate McTiernan bận đồng phục trường đại học như thường lệ: áo khoác trắng của trường y, sơ mi kaki, chiéc quần nâu vàng bạc màu, đôi giày đế mềm màu đen quen thuộc. Nó phù hợp với nàng. Một Kate Cá Tính. Hơi lập dị. Ngẫu hứng. Kỳ lạ và vô cùng quyến rũ. Kate McTiernan mặc gì cũng đẹp, ngay cả trong những bộ đồ rẻ tiền trông xuềnh xoàng hết sức. Hắn đặc biệt thích sự ngạo nghễ của Kate McTiernan với cuộc sống trường học và bệnh viện, nhất là với trường y trịch thượng. Nàng thể hiện điều này trong cách ăn mặc; qua phong thái giản dị như lúc này; tất cả những gì liên quan đến phong cách sống của nàng. Nàng hiếm khi trang điểm. Nàng dường như rất tự nhiên, tới lúc này hắn vẫn chưa phát hiện ra điểm nào giả tạo hay hợm hĩnh ở nàng. Nàng thậm chí cũng có đôi chút vụng về đến không ngờ. Đầu tuần, hắn nhìn thấy mặt nàng đỏ bừng khi vấp phải thanh chắn bên ngoài thư viện Perkins, đập hông vào ghế. Điều này khiến lòng hắn ấm ấp tột độ. Hắn có thể xúc động, có thể cảm thấy hơi ấm con người. Hắn muốn Kate yêu hắn... Hắn muốn được yêu nàng.

Thảo nào hắn lại đặc biệt và khác lạ như vậy. Đó là điểm phân biệt hắn với những tên giết người và kẻ tàn sát nông cạn mà hắn từng nghe hay đọc, hắn đọc mọi thứ về đề tài này. Hắn có thể cảm nhận tất cả. Hắn có thể yêu. Hắn biết là như vậy. Kate nói chuyện vui vẻ với một vị giáo sư tầm 40 tuổi khi nàng đi ngang qua ông ta. Từ vị trí theo dõi của mình, Casanova không thể nghe thấy nàng nói gì. Nàng nói rất nhanh, nhưng lại tiếp tục bỏ đi, bỏ lại vị giáo sư ngơ ngẩn vì nụ cười toả sáng của nàng. Hắn thấy cơ thể Kate lắc nhẹ khi nàng quay đi sau cuộc trao đổi ngắn ngủi với giáo sư. Ngực của nàng không quá to cũng không quá nhỏ. Mái tóc màu nâu dài dày dặn, gợn sóng của nàng ánh lên dưới ngọn đèn chập tối, lấp lánh đỏ. Hoàn hảo đến từng chi tiết.

Hắn đã theo dõi nàng hơn bốn tuần nay và biết rằng nàng là người hắn cần. Hắn đã yêu bác sĩ Kate McTiernan hơn bất cứ ai khác. Trong chốc lát, hắn đã tin tưởng vào điều này. Hắn tin tưởng mãnh liệt. Hắn gọi tên nàng thật dịu dàng - Kate… Bác sĩ Kate. Tích tắc.

Chương 11 Sampson và tôi thay phiên nhau cầm lái trên đoạn đường dài bốn tiếng từ Washington xuống Bắc Carolina. Khi tôi lái xe thì Đô vật lăn ra ngủ. Cậu ta mặc áo phông đen in độc hai chữ “AN NINH”. Thật là tiết kiệm từ ngữ. Khi Sampson cầm lái chiếc Porsche cổ của tôi thì tôi đeo một chiếc tai nghe Koss cũ kỹ. Tôi nghe Big Joe Williams, nghĩ về Scootchie và càng thấy trống trải.

Tôi chẳng ngủ nổi, tối qua chỉ ngủ không quá một tiếng. Tôi cảm thấy mình như một ông bố suy sụp vì đau buồn khi đứa con gái duy nhất mất tích. Có gì đó không ổn trong vụ việc này. Chúng tôi đến phía Nam vào buổi trưa. Tôi sinh ra ở Winston-Salem, cách đó hàng trăm cây số. Tôi chưa một lần trở lại từ hồi mười tuổi, năm mẹ tôi qua đời, và tôi cùng các anh em đã chuyển đến sống ở Washington. Trước đó, tôi đã từng đến Durham dự lễ tốt nghiệp của Naomi. Cô bé tốt nghiệp hạng ưu trường Duke, và nhận được sự tung hô hào hứng nhất, nhiệt tình nhất trong buổi lễ tốt nghiệp từ trước đến nay. Gia đình Cross có mặt đông đủ. Đó là một trong những ngày hạnh phúc nhất, đáng tự hào nhất của tất cả chúng tôi.

Anh trai Aaron nhà tôi chỉ có một đứa con gái duy nhất là Naomi, anh ấy qua đời năm ba ba tuổi vì bệnh xơ gan. Từ sau cái chết của cha, Naomi trưởng thành rất nhanh chóng. Mẹ cô bé phải làm sáu mươi giờ một tuần trong hàng năm liền để nuôi sống gia đình, vì vậy Naomi đã phải tự lo việc nhà từ khi lên mười. Cô bé là nội tướng nhỏ tuổi nhất. Naomi là một đứa trẻ già dặn, mới lên bốn đã đọc những cuộc phiêu lưu của Alice trong Through the Looking-Glass[1]. Một người bạn của gia đình đã dạy cô bé chơi đàn violin, và cô bé đã chơi rất khá. Cô bé yêu âm nhạc, và thường chơi mỗi khi rảnh. Cô bé tốt nghiệp với vị trí đứng đầu lớp ở trường trung học John Carrol, D.C. Dù bận rộn với việc học, cô bé vẫn dành thời gian để viết những áng văn tuyệt vời về cuộc sống mình trải qua ở khu ổ chuột. Cô bé làm tôi nhớ đến Alice Walker[2] hồi trẻ. [1] Phần tiếp theo của tiểu thuyết Alice ở xứ sở thần tiên của Lewis Carroll.

[2] Nhà văn, nhà thơ người Mỹ gốc Phi, nổi tiếng với tiểu thuyết giành giải Pulitzer, The Colour Purple. Tài năng. Rất đặc biệt.

Mất tích hơn bốn ngày. Chẳng có thảm đỏ nào chờ chúng tôi tại trụ sở cảnh sát mới toanh ở Durham, ngay cả khi Sampson và tôi giơ phù hiệu và thẻ căn cước Washington ra. Viên hạ sĩ ở phòng tiếp khách không mấy ấn tượng với chúng tôi. Anh ta có vẻ gì đó gióng Willard Scott, người phụ trách dự báo thời tiết trên ti vi. Mái tóc húi cua, tóc mai dày và dài, nước da hồng như giăm bông tươi. Khi anh ta biết chúng tôi là ai, mọi việc còn có phần tệ hơn. Không thảm đỏ, không lòng hiếu khách của người miền Nam, không có sự thân thiện của người miền Nam.

Tôi và Sampson kiếm chỗ ngồi nghỉ chân trong phòng công tác của Sở cảnh sát Durham. Ở đây toàn là kính sáng choang và gỗ bóng lộn. Chúng tôi chỉ nhận được những cái nhìn hằn học, ánh mắt trân trân trống rỗng thường dành cho những kẻ buôn thuốc phiện bị tóm quanh trường tiểu học. “Cứ như là chúng ta vừa mới đặt chân lên sao Hỏa vậy?” Sampson nói khi chúng tôi phải ngồi chầu chực mà ngắm các cảnh sát Durham, những người thưa kiện đến rồi đi. “Không thích thái độ của đám người Sao Hỏa này tí nào. Không thích cả đôi mắt ti hí như hạt đậu của người Sao Hỏa. Nói chung tớ không nghĩ rằng mình thích mảnh đất miền Nam mới này.” “Hãy nghĩ xem, ở đâu chúng ta cũng có thể gặp tình cảnh này,” tôi nói với cậu bạn. “Chẳng phải chúng ta đã từng bị đón tiếp tương tự, cũng phải chịu những ánh nhìn trừng trừng lạnh nhạt như vậy tại trụ sở cảnh sát Nairobi đó sao?”

“Có lẽ vậy.” Sampson gật đầu sau cặp kính đen. “Nhưng ít nhất họ là người Sao Hỏa da màu. Ít nhất họ biết John Cotrane[3] là ai”. [3] Nghệ sĩ kèn saxophone kiêm nhà soạn nhạc nổi tiếng người Mỹ gốc Phi. Sau một tiếng mười lăm phút kể từ khi chúng tôi bước vào, hai thám tử Durham là Nick Ruskin và Davey Sikes cuối cùng cũng đến gặp chúng tôi.

Ruskin làm tôi liên tưởng chút ít đến Michael Douglas trong những vai người hùng cảnh sát ngầm. Anh ta mặc bộ đồ tông xuyệt tông, áo khoác vải tuýt màu xanh lá cây và nâu vàng, quần jean mài, áo phông, có túi màu vàng. Anh ta cao ngang ngửa tôi, tức là khoảng hơn mét tám, trông hơi khoa trương. Mái tóc màu nâu khá dài được vuốt keo bóng mượt và tỉa tót cẩn thận. Davey Sikes có thân hình vạm vỡ. Cái đầu cứng như khối đá rắn chắc, vuông góc chằn chặn với vai. Đôi mắt màu yến mạch trông như buồn ngủ, hầu như không biểu lộ cảm xúc gì. Sikes thuộc dạng cộng sự chứ nhất quyết không làm lãnh đạo được. Ít nhất là thế nếu ấn tượng đầu tiên đúng. Hai vị thám tử bắt tay chúng tôi và cư xử như thể tha thứ cho mọi chuyện, như thể họ tha thứ cho chúng tôi vì đã làm phiền họ. Tôi có cảm giác Ruskin đã quen với việc đón tiếp ở sở cảnh sát Durham này. Anh ta giống như một ngôi sao địa phương. Nhân vật chính của câu chuyện. Nam minh tinh tại Khu tam giác Durham.

“Xin lỗi đã để hai người chờ lâu, thám tử Cross, thám tử Sampson. Chúng tôi vừa bận chút bởi có một tên khốn kiếp ở khu vực này,” Nick Ruskin nói. Anh ta nói giọng miền Nam khá nhẹ. Rất tự tin vào bản thân. Anh ta không đề cập đến tên của Naomi. Thám tử Sikes im lặng. không nói một lời. “Hai người có muốn đi cùng với Davey và tôi không? Trên đường đi tôi sẽ giải thích tình hình. Có một vụ giết người. Đó là lý do khiến chúng tôi bận rộn. Cảnh sát đã phát hiện ra thi thể một phụ nữ tại Efland. Đây thực sự là một vụ khủng khiếp.”

Chương 12 Đây thực sự là một vụ khủng khiếp. Một thi thể phụ nữ được tìm thấy tại Efland. Người phụ nữ nào? Sampson và tôi theo Ruskin và Sikes ra xe của họ, chiếc xe Saab Turbo màu xanh lá. Ruskin ngồi ở ghế lái. Tôi nhớ lại lời cảnh báo của hạ sĩ Esterhaus trong bộ phim Hill Street Blues: “Ra ngoài hãy cẩn thận.”

“Anh có biết gì về người phụ nữ bị sát hại không?” Tôi hỏi Nick Ruskin khi xe tiến vào phố West .