Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 70

el. Hắn đã gặp Will Rudolph vào khoảng thời gian xảy ra vụ sát hại cặp đôi vàng. Cho đến nay, hắn tính toán mọi thứ cặn kẽ đến mức gần như hoàn hảo. Cuối cùng thì hắn đã phạm sai lầm trong cuộc đọ súng hai ngày trước đây. Một sai lầm nhỏ, nhưng đôi khi lại vô cùng tai hại. Tôi nghĩ mình có thể đoán ra Casanova là ai. Nhưng tôi không thể chia sẻ thông tin đó với FBI. Tôi là “quả lựu đạn mở kíp” đúng không nhỉ? Kẻ “ngoài cuộc” trong vụ này. Vậy cứ để thế đi.

Kyle Craig và tôi cùng nhìn về một chỗ khá xa giữa đám cỏ cao và bụi kim ngân, nơi người ta đang đào xới. Hàng loạt ngôi mộ, tôi nghĩ khi nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp, thật là một khái niệm hay của thế kỷ mười chín. Một người đàn ông cao lớn hói đầu lúi húi dưới cái hố sâu hoắm bỗng đứng thẳng lên trên nền đất mềm. Anh ta vẫy cánh tay dài cao quá đầu, đầu anh ta bóng loáng mồ hôi. “Bod Shaw đây!” Anh ta dõng dạc hét to tên mình. Tên của người đào xới là tín hiệu bằng lời cho biết một thi thể phụ nữ nữa được tìm thấy. Toàn bộ đoàn cảnh sát giám định y khoa Bắc Carolina đang chứng kiến cảnh tượng rùng rợn không thể tin được, chỉ có thể gặp trong cơn ác mộng. Một người chạy về phía người vừa đào được thi thể với dáng lạch bạch ngiêng ngả hết sức kì quặc, nếu trong hoàn cảnh khác có lẽ Kyle và tôi đã phá lên cười. Anh chìa tay giúp Shaw ra khỏi ngôi mộ.

Những chiếc máy quay tại hiện trường di chuyển về phía Shaw, một người trong lực lượng quân đội Mỹ đến từ pháo đài Bragg. Một nữ phóng viên xinh đẹp gần đó được trang điểm nhẹ rồi nói trước ống kính camera. “Họ vừa tìm thấy nạn nhân thứ hai ba,” phóng viên nói với giọng trang trọng đúng mực. “Cho đến nay, tất cả nạn nhân đều là phụ nữ trẻ. Những vụ giết người khủng khiếp…” Tôi rời mắt khỏi máy quay truyền hình, không nén được tiếng thở dài.

Tôi nghĩ về những đứa trẻ giống như Damon và Janelle của tôi, ngồi nhà xem những cảnh tượng này. Đây là thế giới mà chúng được thừa hưởng. Những con quái vật mặt người tác oai tác quái khắp nơi, phần lớn trong số chúng đều ở Mỹ và Châu u. Tại sao lại thế? Trong nước mà chúng ta đang uống có cái gì sao? Hay những món ăn nhanh giàu chất béo có vấn đề? Hay chương trình truyền hình sáng thứ bảy không ổn? “Về nhà quách đi, Alex”, Kyle nói với tôi. “Kết thúc rồi. Anh không bắt được hắn đâu, tôi đảm bảo đấy.” Chương 115

Không bao giờ nói không bao giờ. Đó là khẩu hiệu của tôi khi làm cảnh sát. Người tôi vã mồ hôi lạnh. Mạch tăng vọt, loạn nhịp. Tôi làm đúng không? Tôi cần phải tin vậy. Tôi chờ đợi trong bóng tối nóng nực, tĩnh lặng bên ngoài một ngôi nhà ván gỗ nhỏ tại khu Edgemont ở Durham. Đây là khu dân cư của tầng lớp trung lưu, xe hơi Mỹ và Nhật số lượng như nhau, những bãi cỏ được cắt bằng máy, mùi thức ăn quen thuộc. Đó là nơi Casanova đã chọn sống trong bảy năm qua. Đầu buổi tối hôm đó, tôi ở toà soạn Herald Sun. Tôi đọc lại tất cả những gì báo chí đã viết về vụ sát hại Roe Tierney và Tom Hutchinson chưa được phá giải. Một cái tên được đề cập trong Herald Sun đã giúp tôi liên kết các thông tin, khẳng định những nghi ngờ và lo ngại của tôi. Hàng trăm giờ điều tra. Đọc đi đọc lại những bản tóm tắt của cảnh sát Durham. Rồi tìm ra đáp án nhờ vào một dòng duy nhất trên báo.

Cái tên đó xuất hiện trong một câu chuyện bị lẫn giữa những trang báo Durham. Nó xuất hiện chỉ một lần. Dù sao thì tôi vẫn tìm ra. Tôi nhìn trân trối vào cái tên quen thuộc trong bài báo. Tôi nghĩ tới điều mà tôi đã nhận ra trong cuộc đấu súng ở đồi .