Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 71

el. Tôi nghĩ về toàn bộ chủ đề mang tên “tội ác hoàn hảo”. Đối với tôi, mọi thứ đều trùng khớp. Trò chơi, cuộc đấu, ván đấu, ngã ngũ.

Casanova đã chớp mắt đúng một lần. Dù vậy chính mắt tôi đã nhìn thấy. Cái tên trong bài báo được xác minh. Đó là sợi dây quan trọng kết nối Will Rudolph và Casanova lần đầu tiên. Nó cũng giải thích chúng gặp nhau như thế nào, và tại sao chúng lại nói chuyện với nhau. Casanova không hề bị điên và hoàn toàn chịu trách nhiệm về hành động của mình. Hắn tàn nhẫn lên kế hoạch từng bước một. Đó là điều kinh hoàng và bất thường nhất về con đường tội phạm của hắn. Hắn biết mình làm gì. Hắn là kẻ đáng ghê tởm đã chọn bắt cóc những sinh viên trẻ đẹp đang độ xuân sắc. Hắn chọn con mồi để hiếp dâm và giết hại hết lần này đến lần khác. Hắn bị ám ảnh bởi những phụ nữ trẻ đẹp hoàn hảo, yêu họ như cách hắn gọi. Tôi tiến hành cuộc phỏng vấn tưởng tượng với Casanova khi ngồi trong xe đợi bên ngoài nhà hắn. Tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt hắn như những con số trên bảng điều khiển.

Mày không hề có cảm xúc gì, phải không? Ồ, có chứ. Tao cảm thấy hứng khởi. Tao cảm thấy hưng phấn tột độ khi bắt cóc một người phụ nữ. Tao cảm thấy kích động, mong mỏi, ham muốn thú tính ở mọi cấp độ. Tao thấy một cảm giác tự do lạ thường mà hầu hết bọn mày không bao giờ cảm nhận được. Mà không cảm thấy tội lỗi?

Ngồi trong xe, tôi hình dung ra cảnh hắn cười mỉa mai. Thực sự thì trước đây tôi đã thấy vẻ mỉa mai này rồi. Tôi biết hắn là ai. Không có gì trên đời này khiến tao muốn dừng lại. Hồi nhỏ mày không được ai yêu thương chăm sóc và cũng không yêu thương chăm sóc ai sao?

Họ đã cố. Nhưng tao chưa bao giờ là một thằng nhóc bình thường. Tao không nhớ mình đã hành động hoặc suy nghĩ như một thằng nhóc. Tôi lại bắt đầu suy nghĩ theo cách của lũ quái vật. Tôi là kẻ diệt trừ quái vật. Tôi ghét trách nhiệm. Tôi cũng ghét một phần trong mình đang biến thành quái vật. Lúc này tôi không thể làm gì để ngăn chặn việc đó nữa. Tôi ở bên ngoài căn nhà của Casanova tại Durham. Tim tôi khẽ run lên sợ hãi. Tôi đã chờ ở đó bốn đêm.

Không có đồng sự. Không còn được hỗ trợ. Dù sao thì cũng chẳng vấn đề gì. Tôi có thể kiên nhẫn như hắn. Giờ tôi đang đi săn.

Chương 116 Tôi khò khè hít một hơi thật sâu, cảm thấy hơi váng vất. Hắn kia rồi! Casanova đang rời khỏi nhà. Tôi nhìn khuôn mặt hắn, nhìn cả ngôn ngữ cơ thể của hắn. Hắn tự tin, rất hãnh diện về bản thân mình. Vào lúc hơn mười một giờ đêm theo dõi thứ tư của tôi, thám tử Davey Sikes thong dong bước đến xe hắn. Hắn là người khoẻ mạnh, có dáng vận động viên. Hắn mặc quần jean cùng áo gió màu tối, đi giày cao cổ đen. Sikes leo vào chiếc Toyota Cressida mười hay mười hai năm tuổi mà hắn để trong gara.

Chiếc xe này chắc chắn là xe tuần tra của hắn; chiếc cần câu; chiếc xe bán tải bí ẩn của hắn. “Tội ác hoàn hảo.” Davey Sikes ắt hẳn phải có bí quyết. Hắn là thám tử của vụ án này, đã điều tra vụ này hơn mười hai năm. Hắn cũng biết FBI sẽ điều tra tất cả các cảnh sát địa phương tham gia vụ án. Hắn đã sẵn sàng với chứng cớ ngoại phạm “hoàn hảo” của mình. Thậm chí, Sikes đã đổi ngày của một vụ bắt cóc để “chứng minh” hắn đã ra khỏi thành phố khi tội ác xảy ra. Tội tự hỏi giờ Sikes có dám săn người phụ nữ khác không. Hắn cẩn thận theo dõi và săn họ rồi ư? Bây giờ hắn đang cảm thấy gì? Giờ phút này hắn nghĩ gì, tôi tự hỏi khi theo dõi chiếc Toyota tối màu lùi ra khỏi lối vào ở ngoại ô Durham. Hắn đang nhớ Rudolph sao? Hắn sẽ tiếp tục trò chơi của chúng hay dừng lại? Hắn có thể ngừng lại không?

Tôi muốn tóm cổ hắn vô cùng. Ngay từ đầu, Sampson đã nói rằng với tôi đây là vụ mang tính chất cá nhân. Cậu ấy nói đúng. Chưa có vụ án nào liên quan trực tiếp đến tôi như thế, gần bằng cũng không. Tôi cố gắng nghĩ theo cách của hắn. Tôi ráng tìm hiểu mẫu hành động của hắn. Tôi ngờ rằng hắn đã chọn sẵn nạn nhân, ngay cả khi chưa dám ra tay bắt cóc. Có phải đó là một sinh viên đại học thông minh xinh đẹp khác không? Có lẽ bây giờ hắn sẽ thay đổi đối tượng. Tôi không chắc. Hắn quá yêu cuộc sống, yêu những tác phẩm hoàn hảo của mình. Tôi theo sau con quái vật mặt người dọc con đường tối, vắng vẻ ở phía Tây Nam Durham. Máu dồn lên cả não. Tôi không nghe thấy tiếng gì khác. Tôi tắt đèn pha mà lái xe chừng nào Davey Sikes còn long rong trên đường. Có khi hắn chỉ định đến Circle K mua thuốc lá và bia cũng nên.

Tôi nghĩ cuối cùng mình đã hiểu chuyện xảy ra vào năm 1981, rằng tôi đã có thể đưa ra lời giải cho vụ án giết cặp đôi vàng từng khiến các trường đại học ở đây và đồi .