Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ hôn của Casanova - Chương 74

el. Rudolph đáng giá gấp mười lần Alex Cross thế mà bây giờ Rudolph đã chết.

Rudolph là một quái nhân hiếm có. Will Rudolph là Jekyll và Hyde, nhưng chỉ Casanova mới có thể đánh giá cao hai nhân cách của gã. Hắn nhớ lại năm tháng chúng ở bên nhau, và không thể gạt những suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Chúng đều hiểu rằng càng bị cấm đoán thì càng ham muốn. Đó là nguồn gốc sâu xa đằng sau các cuộc săn tìm, bộ sưu tập những phụ nữ đẹp, tài năng, thông minh và cuối cùng là những vụ giết người hàng loạt. Chúng hoàn toàn không thể cưỡng lại được cảm giác hồi hộp đến khó tả khi phạm vào những điều cấm kỵ thiêng liêng của xã hội, khi sống trong thế giới tưởng tượng và phức tạp mà chúng vẽ ra. Đây là những thú vui khó tin. Chính những cuộc săn tìm cũng vậy: lựa chọn, quan sát, và chiếm hữu những phụ nữ xinh đẹp cùng vật dụng cá nhân của họ. Nhưng giờ đây Rudolph không còn trên cõi đời này nữa. Casanova hiểu rằng hắn không chỉ cô đơn; mà bỗng nhiên hắn sợ cái cảm giác cô đơn. Hắn cảm thấy như mình đã mất đi một nửa cơ thể. Hắn phải giành lại quyền kiểm soát. Đó là những gì hắn định làm bây giờ.

Hắn để lại cho Alex Cross một số thông tin. Cross sắp lần ra hắn rồi. Hắn tự hòi liệu Cross có biết ông ta ở gần mục tiêu đến thế nào không? Alex Cross bị ám ảnh: đó là lợi thế vượt trội của ông ta trong cuộc săn đuổi này. Cross sẽ không bao giờ bỏ cuộc, đến chết mới chịu thôi. Liệu Cross có đặt ra mồi nhử hấp dẫn đợi hắn ở Nags Head không? Tất nhiên là có. Dù sao thì Cross cũng có thể đoán được hắn sẽ theo dõi ông ta và Kate McTiernan, vậy tại sao không để sự việc xảy ra trong tầm kiểm soát? Thật vậy, sao lại không nhỉ. Cái đêm hắn đến Outer Bank là khi trăng sắp tròn. Casanova nhận ra hai người đàn ông lấp ló trong đụn cỏ cao rung rinh phía trước. Họ là hai đặc vụ FBI được giao nhiệm vụ bảo vệ Cross và bác sĩ Kate. Người canh gác được tuyển chọn.

Hắn bật đèn pin để hai người kia thấy hắn đang đi tới. Đúng, hắn phù hợp với mọi nơi. Dù vậy đó chỉ là một phần trí óc quái nhân của hắn, một phần nhỏ trong hành động của hắn. Khi lại gần đủ tầm nghe, Casanova nói to với các đặc vụ “Ê, là tôi đây mà.” Hắn nghiêng đèn pin lên để lộ rõ khuôn mặt. Hắn để cho họ nhìn thấy hắn, thấy hắn thực sự là ai.

Tích - tắc. Chương 122 Sáng nay, đến phiên tôi chuẩn bị bữa sáng, và tôi đã dân chủ chọn món bánh quế yêu thích của Kate thay cho món pho mát Monterey Jack và trứng rán cuộn hành chẳng mấy hấp dẫn của tôi.

Tôi tính chạy bộ đến cái tiệm bánh đắt đỏ tại Nags Head, cả đi lẫn về. Chạy bộ đôi khi cũng giúp tôi suy nghĩ mạch lạc hơn. Tôi chạy trên một con đường ngoằn ngoèo qua những sóng cỏ rung rinh cao đến thắt lưng, cuối cùng cũng giao với con đường lát đá qua đầm lầy dẫn vào thị trấn. Hôm nay là một ngày cuối hạ đẹp trời. Tôi bắt đầu thả lỏng cơ thể trong từng bước chạy. Người bảo vệ nằm gục xuống nên suýt nữa tôi không nhìn thấy anh ta.

Một người đàn ông tóc vàng mặc áo gió màu xanh hải quân và quần kaki bạc màu nằm sõng soài trên thảm cỏ cao, cách xa con đường bụi bặm. Trông anh ta như bị gãy cổ. Anh ta mới chết thôi. Khi tôi bắt mạch cho anh ta thì thấy cơ thể vẫn còn ấm. Xác chết là nhân viên FBI. Anh ta là một đặc vụ chuyên nghiệp, không thể bị đánh bại dễ dàng. Anh ta ở đây để bảo vệ Kate và tôi, đồng thời gài bẫy Casanova. Kế hoạch này là của Kyle Craig, nhưng Kate và tôi đều đồng ý. “Ôi, chiết tiệt, không,” tôi rên rỉ. Tôi rút súng ra, vắt chân lên cổ chạy về nhà với Kate. Cô đang cận kề với nguy hiểm khủng khiếp. Chúng tôi đều gặp nguy hiểm.

Tôi cố gắng tập trung suy nghĩ như Casanova, về những gì hắn định làm tiếp theo, những gì hắn có khả năng làm được. Rõ ràng là vành đai bảo vệ quanh ngôi nhà đã bị phá vỡ. Sao hắn lại tiếp tục ra tay? Hắn là ai? Tôi cần phải chiến đấu với ai đây? Tôi không để ý thấy thi thể thứ hai đến nỗi suýt vấp phải nó. Cái xác được giấu trong đám cỏ. Đặc vụ cũng mặc áo gió màu xanh hải quân. Anh ta nằm ngửa, mái tóc đỏ được chải gọn gàng. Không có dấu hiệu ẩu đả, đôi mắt nâu vô hồn nhìn trân trân những con mòng biển lượn tròn và mặt trời màu vàng bơ. Lại thêm một nhân viên bảo vệ của FBI thiệt mạng.

Tôi chạy ngược chiều gió, qua đồng cỏ trải dài đến ngôi nhà ven biển, lòng đầy sợ hãi. Tất cả trông yên bình tĩnh mịch như khi tôi rời đi. Tôi gần như tin chắc rằng Casanova đã vào nhà. Hắn đã đến đây tìm chúng tôi. Đây là thời khắc trả thù. Hắn phải làm cho đúng cách sao? Hắn phải làm thật “hoàn hảo”. Hoặc có lẽ hắn chỉ cần trả thù cho Rudolph. Tôi giơ khẩu Glock lên, thận trọng bước vào cánh cửa lưới phía trước. Không có gì bị xê dịch trong phòng khách. m thanh duy nhất có chăng chỉ là tiếng chiếc tủ lạnh cũ kỹ kêu ro ro trong nhà bếp, nghe như tiếng kêu của cả bầy côn trùng.

“Kate!” tôi gào to lên hết cỡ. “Hắn ở đây! Kate! Kate! Hắn ở đây! Casanova ở đây!” Tôi vội vã chạy qua phòng khách tìm đến phòng ngủ tầng trệt, đẩy tung cửa ra. Cô không có ở đó.

Kate không ở chỗ mà tôi rời cô vài phút trước. Tôi lại lom khom chạy ra hành lang. Một cánh cửa tủ đột ngột mở ra. Một bàn tay thò ra chộp lấy tay tôi. Tôi quay ngoắt sang phải.

Đó là Kate. Trên khuôn mặt cô ẩn chứa sự quyết tâm và căm ghét tột cùng. Đôi mắt cô không hề sợ hãi. Cô đặt ngón tay lên môi. “Suỵt. Suỵt,” cô thầm thì. “Em ổn, Alex.” “Anh cũng vậy. Cho đến giờ.” Chúng tôi kẻ trước người sau tiến về phía nhà bếp, nơi đặt điện thoại cố định. Tôi phải gọi cảnh sát Cape Hatteras ngay bây giờ. Họ sẽ liên lạc với Kyle và FBI.

Hàng lang hẹp tối như hũ nút, khi tôi nhìn thấy ánh kim loại thì đã quá muộn. Người tôi nhói lên như bị một chiếc phi tiêu khá dài đâm vào ngực trái. Đó là phát bắn vào tim. Một phát đạn hoàn hảo. Hắn dùng khẩu súng Tensor gây mê tiên tiến nhất bắn hạ tôi. Dòng điện mạnh chạy thẳng vào cơ thể tôi. Tim tôi run rẩy. Tôi còn ngửi thấy cả mùi da thịt mình cháy.

Không biết mình đã làm thế nào nhưng tôi đã tiến về phía hắn. Đó là nhược điểm của súng gây mê, thậm chí một khẩu Tensor tám mươi nghìn vôn đắt tiền thì cũng vậy thôi. Không phải lúc nào nó cũng hạ gục được một người đàn ông cao lớn. Nhất là một người sôi máu đầy quyết tâm. Tôi không còn đủ sức nữa. Không còn đủ sức chống lại Casanova. Tên sát nhân khỏe mạnh nhanh nhẹn nhảy sang một bên chém vào cổ tôi. Hắn đánh tôi lần thứ hai, làm tôi khuỵu gối xuống. Lần này hắn không đeo mặt nạ.

Tôi ngước hìn hắn. Hắn để râu lún phún, giống Harrison Ford trong phần mở đầu của phim The Fugitive. Mái tóc nâu hất ngược ra sau, giờ đã dài hơn, trông bờm xờm. Hắn có vẻ cẩu thả. Hắn đang để tang người bạn tốt nhất của mình ư? Không đeo mặt nạ. Hắn muốn tôi biết hắn là ai. Trò chơi của hắn đã bị phá hủy, có phải vậy không nhỉ? Cuối cùng thì Casanova cũng đang ở đây.

Tôi đã từng nghĩ Casanova là Davey Sikes. Tôi chắc chắn chuyện này phải do ai đó có mối quan hệ với lực lượng cảnh sát Durham gây ra. Tôi cảm thấy đó là người liên quan đến cuộc điều tra sát hại cặp đôi vàng. Mặc dù hắn đã xóa sạch mọi dấu vết. Hắn có chứng cớ ngoại phạm chứng minh hắn không thể là kẻ giết người. Hắn đã tính toán mọi thứ quá hoàn hảo. Hắn đúng là quái nhân - thảo nào suốt trong thời gian dài hắn đều ra tay trót lọt. Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt dửng dưng của thám tử Nick Ruskin.

Ruskin là Casanova. Ruskin là Quái Vật. Đúng là Ruskin! Ruskin! Ruskin! “Tao có thể làm bất cứ điều gì tao muốn! Đừng bao giờ quên điều đó, Cross,” Ruskin nói với tôi. Hắn là bậc thầy trong lĩnh vực của mình. Hắn khéo léo hòa nhập, trà trộn với mọi người, tạo ra một vẻ ngoài khả dĩ nhất trong vai trò thám tử. Ngôi sao địa phương; anh hùng địa phương. Người không thể bị nghi ngờ. Ruskin bước về phía Kate khi tôi nằm bất lực do bị khẩu Tensor làm tê liệt. “Tôi nhớ em, Kate. Em có nhớ tôi không?”

Hắn vừa nói cừa cười nhăn nhở. Mặc dù vậy, đôi mắt hắn vằn lên sự điên dại. Cuối cùng hắn đã đi quá giới hạn. Có phải vì kẻ “sinh đôi” của hắn đã chết? Hắn muốn làm cái quái gì bây giờ? “Vậy em có nhớ tôi không?” hắn vừa lặp lại câu hỏi vừa lăm lăm cầm khẩu Tensor uy quyền tiến về phía cô. Kate không trả lời. Thay vì thế cô lao vào hắn. Cô muốn làm thế từ rất lâu rồi.

Một cú đá mạnh trúng vai phải của Casanova, hất văng khẩu súng khỏi bàn tay duỗi dài của Nick Ruskin. Một cú đá đẹp, hoàn toàn trúng mục tiêu. Đá hắn một phát nữa, rồi rời khỏi đây đi, tôi muốn hét lên với Kate. Tôi vẫn chưa thể nói được. Tôi cố gắng nhưng không thốt lên nổi một lời. Cuối cùng tôi chống khuỷu tay loay hoay đứng dậy. Kate đang thực hành phương pháp mà cô đã luyện tập trên bãi biển. Casanova là một tay to con, khỏe mạnh, nhưng cơn thịnh nộ đã tiếp thêm sức mạnh cho Kate khiến cô không thua gì hắn. Hắn đến, chúng ta sẽ hợp lực, cô đã từng nói vậy.

Cô ra tay dứt khoát, một chiến binh hoàn hảo. Thậm chí tốt hơn cả tôi mong đợi. Tôi không nhìn thấy cú đấm tiếp theo. Tầm nhìn của tôi bị cơ thể hắn chặn đứng. Tôi chỉ có thể nhìn thấy đầu của Nick Ruskin quay ngoắt sang một bên, mái tóc dài xoã tung. Chân hắn loạng choạng. Cô đã làm hắn đau. Kate xoay người giáng cho hắn thêm một cú nữa. Một cú đấm nhanh như chớp vào đúng bên mặt trái. Tôi muốn cổ vũ cô. Dù vậy cú đấm không làm hắn dừng lại. Ruskin vẫn lì lợm, nhưng cô vẫn vậy.

Hắn lao vào Kate, cô liền cho hắn nếm mùi. Má trái của hắn dường như sắp long ra. Theo mọi góc độ thì cuộc đấu này không còn cân sức nữa. Cô tung ra một cú đấm mạnh vào mũi khiến hắn gục xuống. Hắn lớn tiếng rên rỉ. Hắn đã bị đánh bại; hắn không thể đứng lên được nữa. Kate đã giành chiến thắng. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi thấy Ruskin đang lần mò bao súng đeo nơi mắt cá chân. Casanova không có ý để thua một người phụ nữ, hay bất cứ ai.

Hắn nhanh tay giở trò gian xảo, rút súng ra. Đó là một khẩu súng bán tự động. Smith & Wesson. Hắn đang thay đổi quy tắc của cuộc chiến. “Khônggg!” Kate hét lên. “Này, thằng khốn,” tôi thì thầm giọng khàn khàn. Tôi cũng thay đổi quy tắc.

Casanova quay lại. Hắn thấy tôi thì liền xoay khẩu súng bán tự động về phía tôi. Tôi cầm khẩu Glock bằng cả hai tay. Cánh tay tôi run lên nhưng tôi vẫn có thể ngồi dậy. Tôi gần như nhả cả băng đạn vào hắn. Trừ khử hắn. Đó là những gì tôi đã làm. Casanova bật văng vào tường nhà. Người hắn bị va đập mạnh. Chân không thể nhúc nhích. Cả cơ thể hoàn toàn tệ liệt. Mặt choáng váng. Hắn nhận ra rốt cuộc mình cũng chỉ là người thường. Nhãn cầu của hắn trợn ngược lên, trôi tuốt về phía đỉnh đầu. Chỉ còn mỗi tròng trắng. Hắn đá chân vài cái rồi thôi. Casanova đã chết, gần như ngay lập tức trên sàn ngôi nhà ven biển.

Tôi run rẩy đứng lên. Tôi nhận ra người mình đờ đẫn sũng mồ hôi. Lạnh tê người. Cảm giác khó chịu đến gớm ghiếc. Tôi lê đến bên Kate, chúng tôi ôm nhau rất lâu. Cả hai đều run rẩy sợ hãi, nhưng cũng vì đã chiến thắng. Chúng tôi đã thắng. Chúng tôi đã đánh bại Casanova. “Em căm thù hắn đến tận xương tuỷ,” Kate thì thầm. “Trước đây em thậm chí còn không hiểu nghĩa của từ đó nữa kia.” Tôi gọi điện cho cảnh sát Cape Hatteras. Rồi tôi gọi FBI, hai đứa con tôi và Nana tại Washington. Cuối cùng thì chuyện cũng kết thúc.

Chương 123 Tôi ngồi trên hiên nhà quen thuộc tại ngôi nhà yêu dấu ở Washington, nhấm nháp bia lạnh với Sampson. Mùa thu, nhưng những cơn gió đông khô lạnh đã chớm thổi giữa không gian. Đội bóng bầu dục Redskins nghênh ngang mà chúng tôi yêu quý đã bước vào đợt tập huấn; còn đội Orioles một lần nữa bị loại khỏi giải đấu. “Và cuộc sống cứ thế tiếp diễn,” nhà văn Kurt Vonnegut đã viết như vậy, cái hồi tôi còn học trường Johns Hopkins, vẫn còn nhạy cảm với những rung động dễ chịu, thoảng qua như vậy.

Tôi nhìn thấy lũ trẻ trong phòng khách. Chúng cùng ngồi trên ghế xem phim Người đẹp và Quái vật, bộ phim mà chúng đã xem không biết bao nhiêu lần. Tôi không cản chúng. Đó là một câu chuyện đẹp đẽ, xem đi xem lại mà không chán. Ngày mai có thể chúng sẽ xem lại bộ phim Aladdin mà tôi yêu thích. “Hôm nay tôi được biết D.C đã tăng đội ngũ cảnh sát lên ba lần so với mức cảnh sát trung bình cả nước,” Sampson nói với tôi. “Ừ, nhưng số vụ phạm tội ở chỗ ta cao hơn nơi khác hai mươi lần mà. Không phải vô cớ mà ta trở thành thành phố thủ đô của nước Mỹ đâu,” tôi nói.”Giống như một cựu thị trưởng đã nói, ‘Nếu không tính những vụ giết người thì Washington ắt hẳn là một trong những nơi có tỷ lệ tội phạm thấp nhất toàn quốc.’”

Sampson cười. Cả hai chúng tôi đều cười lớn. Cuối dùng thì cuộc sống cũng trở lại bình thường. “Cậu ổn không thế?” Một lúc sau Sampson hỏi tôi. Cậu ấy đã không hỏi câu này kể từ khi tôi trở về từ miền Nam, từ Outer Bank, “kỳ nghỉ hè” theo cách gọi của tôi. “Tớ ổn mà. Tớ là một đấng nam nhi, một thám tử cừ khôi như cậu vậy.”

“Cậu đúng là kẻ dối trá chết bầm, Alex ạ. Đổi trắng thành đen được đấy.” “Cả điều này nữa. Còn phải nói.” Tớ thừa nhận lỗi lầm của mình với người bạn. “Cái câu hỏi chết tiệt đó là nghiêm túc đấy,” cậu ấy nói. Cậu ấy chằm chằm nhìn tôi với vẻ bình thản lạnh lùng từ sau cặp kính râm, làm tôi nhớ đến vận động viên đấm bốc Hurricane Carter thuở còn thượng đài. “Cậu nhớ cô ấy đúng không anh bạn?”

“Tất nhiên là tớ nhớ cô ấy chết đi được. Tớ đã bảo câu dù thế tớ vẫn ổn mà. Tớ chưa bao giờ có một cô bạn giống như thế. Cậu nghĩ sao?” “Không. Không giống vậy. Cậu hiểu là cả hai đều rất kỳ lạ chứ?” Cậu ấy lắc đầu không biết phải làm gì với tôi. Chính tôi cũng không biết nữa. “Cô ấy muốn làm bác sĩ ở quê nhà. Đã hứa với gia đình rồi. Cô ấy quyết định làm thế một thời gian. Tớ thì cần có mặt ở đây ngay bây giờ. Trông chừng cậu trưởng thành đúng cách. Tớ quyết rồi. Cả hai đã quyết định như vậy tại Nags Head. Làm thế là đúng.”

“À há.” “Làm thế là đúng, John ạ. Đó là quyết định của cả hai.” Sampson trầm tư nhấm nháp bia, như các đấng mày râu chúng tôi thường làm. Cậu ấy đung đưa trên chiếc ghế bành, quan sát tôi với vẻ ngờ vực qua miệng chai bia. Cậu ấy quả thực đang “trông chừng tôi”.

Đến đêm muộn, tôi vẫn ngồi một mình trên hiên. Tôi chơi piano bản “Ngày phán xét”, rồi đến “Chúa phù hộ những đứa trẻ”. Tôi lại nghĩ về Kate và chủ đề mất mát đau nhói. Hầu hết chúng ta đều học cách đối phó bằng cách này hay cách khác. Dù sao đi nữa, chúng ta sẽ chịu đựng nỗi đau tốt hơn. Kate đã kể một câu chuyện có sức truyền cảm mạnh mẽ khi chúng tôi ở Nags Head. Cô là người kể chuyện xuất sắc, một Carson McCullers[1] tái thế.

[1] Nhà văn mỹ. Cô kể, năm hai mươi tuổi, cô hay tin cha mình làm phục vụ quầy bar trong một quán rượu rẻ tiền gần biên giới Kentucky, và vào một đêm cô đã đến quầy bar đó. Cô kể với tôi mười sáu năm rồi cô chưa gặp bố. Cô ngồi trong quầy bar tiêu điều bốc mùi khó chịu mà nhìn ông ta gần nửa tiếng đồng hồ. Cô ghét cảnh trước mắt mình. Cuối cùng cô rời đi mà không bao giờ giới thiệu mình với bố, cũng không hề nói với ông ta cô là con ông. Kate chỉ cứ thế mà rời đi. Cô rất cứng cỏi, chủ yếu theo khía cạnh tích cực. Đó là cách cô trụ vững khi phải đối mặt với cái chết của những người thân trong gia đình. Có thể vì lẽ đó cô là người duy nhất trốn thoát khỏi ngôi nhà của Casanova.

Tôi nhớ lời cô nói với tôi - chỉ một đêm thôi, Alex. Một đêm mà cả hai chúng tôi sẽ không bao giờ quên được. Tôi không thể quên. Tôi hy vọng Kate cũng vậy. Khi tôi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ hiên trong bóng tối. Tôi vẫn không sao rũ bỏ cảm giác kỳ lạ rằng mình đang bị theo dõi. Tôi giải quyết vấn đề đó theo đúng cách Bác sĩ - Thám tử. Tôi không dán mắt nhìn ra khung cửa sổ bụi bặm nữa. Mặc dù tôi biết chúng đang ở ngoài kia.

Chúng biết nơi tôi sống. Cuối cùng tôi cũng lên giường, vừa thiếp đi thì tôi nghe thấy trong nhà vang lên tiếng đập ầm ầm. Tiếng đập chát chúa. Tiếng ồn dai dẳng. Phiền toái. Tôi vồ lấy súng lục vội vã chạy xuống cầu thang, xuống đến đó tiếng ồn vẫn chưa dứt. Tôi liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Ba giờ ba mươi. Giờ ma thuật. Tôi gặp rắc rối rồi.

Tôi nhìn thấy Sampson núp nơi cửa sau. Cậu ta là kẻ gây tiếng ồn. “Có một vụ giết người,” cậu ấy nói khi tôi mở khoá, tháo xích mở cửa cho cậu ấy. “Nạn nhân là một cô gái đẹp, Alex ạ.”

.