Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ Hôn Đầu Cho Em - Chương 10

Chương mười

Frankie nhắm nghiền mắt, để mặc thang máy đưa mình lên tầng năm. Jazz Chester chết tiệt. Quỷ bắt anh ta xuống địa ngục cho rồi. Và chừng nào cô còn tức giận và tổn thương, cô còn có thể nguyền rủa lây sang cả Simon Hunt nữa. Quỷ bắt anh ta đi vì đã đoán đúng, quỷ bắt anh ta đi vì không có mặt ở đây lúc này, khi cô cần anh ta nhất. Frankie mở mắt và nhìn trân trân vào những con số lần lượt sáng lên phía trên cửa thang máy. Một tầng nữa thôi. Cô đã tự hứa với lòng sẽ không khóc cho đến khi về tới phòng mình và khóa trái cửa lại.

Nhưng các khớp trên bàn tay phải của cô đã bị bầm tím và trầy xước do cú thụi vào mặt Jazz khi nãy. Nó là cú đám cuối cùng giáng vào lòng kiêu hãnh và cả tinh thần của cô - cọng rơm của nỗi đau đớn và xấu hổ đang ráng sức làm gãy lưng con lạc đà. Frankie không thể nén được tiếng cười pha chút cuồng loạn. Cô đã đấm vào mặt Jazz Chester. Lạy trời đừng để Simon phát hiện ra. Cô và Leila có lần đã tranh cãi hàng tiếng đồng hồ với Simon để bảo vệ cái ý kiến cho rằng phụ nữ giỏi hơn đàn ông bởi họ phản ứng trước những tin xấu và sự thất vọng bằng cách phân tích những cảm xúc của mình chứ không ngậm ngùi chấp nhận hoặc lớn tiếng chửi mắng. Cô vừa mới “phân tích” gương mặt Jazz bằng nắm đấm, và ném cái ý kiến đó xuống địa ngục.

Chúa ơi, tay cô đau ghê gớm. Và trái tim cô còn nhức nhối hơn gấp bội. Frankie bước ra ngoài khi cửa chiếc thang máy kiểu cổ mở ra ở tầng năm. Phòng cô ở bên tay trái, qua cầu thang thoát hiểm và... Cửa cầu thang thoát hiểm bỗng bật mở, một người đàn ông lao ra, Frankie hốt hoảng nhảy lùi lại thủ thế.

Nhưng người đó không xáp lại gần cô. Thực ra, anh ta đang thở hổn hển và tựa lưng vào tường một cách hoàn toàn vô hạị. Tóc anh ta màu vàng giống Simon, cao như Simon, và... Anh đưa mắt nhìn cô, và phì cười khi trông thấy tư thế võ thuật kỳ cục của cô. “Cô mất chảo rán rồi à, Francine?” Đó là Simon. Simon ư? Frankie từ từ đứng thẳng lên, nhìn chằm chằm khi anh gập đôi người lại, hai tay chống đầu gối, đầu cúi xuống.

“Anh không sao chứ?” cô cất tiếng hỏi đúng lúc anh cũng hỏi cô một câu y hệt. “Trùng hợp thật,” anh nói thêm, cô bình ổn nhịp thở. Anh vừa vuốt ngược tóc ra sau vừa ngẩng nhìn cô từ tư thế khó coi của mình. Anh làm gì ở đây vậy? “Xóc hông vì chạy năm tầng cầu thang,” anh giải thích, vẫn ôm một bên sườn khi cẩn thận đứng thẳng người lên. “Ồ khỉ thật, nhìn tay cô kìa... chúng ta phải tìm ít đá lạnh.”

Anh cầm lấy bàn tay bị thương của cô thật nhẹ nhàng, với gương mặt hết sức lo âu, đến nỗi Frankie cảm thấy hai mắt mình ngân ngấn nước. Cô gắng hết sức chớp chớp mắt kìm nó lại. “Tôi đã đấm Jazz,” cô tiết lộ với anh. Simon không tỏ ra bị sốc hay thất kinh hay thích thú hay chí ít là ngạc nhiên. “Tôi biết,” anh nhẹ nhàng nói. “Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Frankie lắc đầu. Cô không thể nói cho anh. Chưa phải lúc.

Anh dẫn cô đến một gian phòng nhỏ có máy bán soda và máy làm đá. “Đừng bảo là tôi sẽ phải lén coi nhật ký của cô để tìm hiểu đích xác cậu ta đã làm gì khiến cô điên tiết như thế nhé.” Frankie không thể nói về điều đó, không thể nghĩ đến nó. Cho đến khi nào cô về phòng và đóng cửa lại, cho đến khi nào đã an toàn để khóc. Nên cô hít sâu thay cho câu trả lời. “Anh đang làm gì ở đây thế? Tôi sa thải anh rồi cơ mà?” Anh mỉm cười, buông tay cô ra để mở cánh cửa trượt của máy làm đá. “Đây là một bí quyết nổi bật trong nguyên tắc kinh doanh của các công ty lọt vào bảng xếp hạng Fortune 500 [1]. Cô không thể sa thải một người ngay từ đầu đã không có tên trong danh sách nhân viên.” Simon nhìn quanh tìm thứ gì đó để đựng đá, nhưng chẳng có một cái hộp hay túi nylon nào ở đây cả. Anh liền kéo hai vạt trước của áo sơ mi ra khỏi quần.

[1] Bảng xếp hạng 500 công ty lớn nhất nước Mỹ theo tổng thu nhập. “Nhưng anh đã không lên chuyến bay đó,” Giọng Frankie run run. Chúa ơi, thần kinh cô căng thẳng như một khẩu súng sắp siết cò. Ngày hôm nay đầy những nỗi thất vọng mà cô lại được ngủ quá ít. Tất cả hợp lại khiến cô muốn ngã quỵ. Anh nhìn xuống cô, ánh mắt sắc bén. “Có phải cô nhớ tôi không?”

Cô không thể trả lời câu hỏi đó - như thế chẳng khác nào tự tố giác mình. Cô khoanh hai tay trước ngực, giữ người đứng vững. “Tôi tưởng anh đã đổi ý.” “Cô có thể xua đuổi tôi dễ dàng đến thế sao?” “Tôi đã nghĩ…” Frankie đã nghĩ dù trò chơi này có là gì thì anh cũng chơi với cô bằng thái độ chẳng mấy xem trọng, và khi có điều gì đó hoặc ai đó thú vị hơn, anh sẽ không ngần ngại bỏ rơi cô.

“Tôi bị lỡ chuyến bay.” Simon cầm lấy cái muỗng, khum vạt áo lại thành hình cái bát và bắt đầu xúc đá vào đó. “Có một khách hàng khăng khăng yêu cầu tôi trực tiếp can thiệp và giải quyết chuyến hàng cho họ, cô tin được không? Tôi đã phải bắt chuyến bay muộn hơn đến Sarasota.” Anh đóng cửa máy làm đá lại và đứng thẳng lên, giữ vạt áo không chạm vào những bắp thịt trơn láng rám nắng nơi bụng mình. Anh đang mặc quần kaki Docker, và với gấu áo cuộn lên, mép chiếc quần soóc sặc sỡ phóng túng bị lộ ra. Frankie buộc mình phải nhìn đi chỗ khác khi anh dẫn cô đi xuôi hành lang. “Sao anh biết tôi đang ở đây?” “Tôi gọi cho Clay Quinn. Tôi cũng là một thám tử tư không đến nỗi tồi, cô biết đấy. Số phòng cô là bao nhiều, Francine? Bụng tôi sắp đông cứng rồi?”

“516.” Simon dừng lại trước cửa, đợi Frankie lục túi tìm chìa khóa. Cô vừa mở cửa vừa liếc nhìn anh, cảm thấy xấu hổ lạ lùng và cực kỳ hỗn loạn, những cảm xúc của mấy tiếng đồng hồ vừa rồi đang náo động trong cô, tìm đường thoát ra. “Tôi vẫn không tin nổi là anh đang thực sự ở đây.” Anh vén một lọn tóc ra sau tai cô. Cử chỉ vô cùng ngọt ngào và dịu dàng ấy khiến cô muốn bật khóc. Đôi mắt anh thật ân cần, như sắc trời xanh nồng ấm. “Tôi nghĩ cô có thể cần tới tôi,” anh khẽ nói. Sự quan tâm trong giọng nói của anh đã hạ gục cô. Bức tường chắn trong cô đổ sụp những cảm xúc ào ạt tuôn ra. “Đúng.” Những giọt nước mắt đã bị kìm nén quá lâu bắt đầu chực trào lên. Cô cảm thấy môi dưới mình run lên như một đứa trẻ bị lạc. “Đúng vậy. Tôi cần anh lắm, Si à.”

Chỉ một bước nữa thôi là Frankie sẽ ở trong phòng mình. Một bước nữa thôi. Nhưng cô không nhấc nổi chân. Cô không thể cử động. Nước mắt dâng đầy trong mắt cô và chảy tràn xuống má khi Simon cầm lấy tay cô và kéo cô qua ngưỡng cửa. Lúc cô nghe tiếng cánh cửa đóng chặt lại cũng là lúc cô đầu hàng nước mắt. Cô phủ phục xuống tấm thảm màu hồng sẫm, chìm trong kiệt sức và đau đớn, chỉ lờ mờ cảm thấy tiếng chân gấp rút của Simon nhỏ dần sau lưng mình. Cô nghe thấy tiếng lanh canh của đá trong bồn rửa mặt như thể từ một nơi xa lắc, và rồi anh quay lại, bao bọc cô trong vòng tay ấm áp, nhấc cô lên lòng và ôm chặt lấy cô ngay ở trên sàn nhà. Anh không hỏi han. Anh không đòi cô giải thích. Anh chỉ cần đu đưa vỗ về cô và để mặc cho cô khóc.

“Tôi ở đây,” anh thì thầm. “Chừng nào cô còn cần tôi, Frankie, thì tôi vẫn ở bên cô.” Cô cảm thấy đôi bàn tay anh ở trong tóc cô, vuốt ve lưng cô - đôi bàn tay an ủi, đôi bàn tay mạnh mẽ. Cảm giác thật dễ chịu. Lần gần đây nhất cô được vỗ về như thế này là khi nào nhỉ? Cô không nhớ nổi nữa. Bà ngoại cô đã mất từ nhiều năm trước, và trong năm năm cuối đời bà, Frankie chính là người chăm sóc bà. Cô phải gồng mình tỏ ra mạnh mẽ, lúc nào cũng sẵn sàng để mỉm cười hoặc an ủi. Bạn trai thời đại học của cô, Charlie, cũng muốn chăm lo cho cô. Nhưng đối với anh, sự chăm lo có nghĩa là đối xử với cô như một đứa trẻ, giành mọi quyền quyết định thay cô, coi cô là trách nhiệm của anh. Sự quan tâm của anh mang đầy tính chiếm hữu.

Simon thì không. Với Simon cô là một người bình đẳng. Anh đã đối xử với cô theo cách đó từ khi cô còn là một cô bé. Cô đã khóc ướt đẫm cả cổ áo sơ mi của anh. Cổ anh cũng ướt và cô cố lau khô một cách vô ích, vừa lau vừa ngẩng lên nhìn anh. Gương mặt anh thật buồn khi gặp ánh mắt cô. Cô có thể thấy một tia không chắc chắn trong mắt anh, và điều đó làm cô bồn chồn bất an.

“Đau lắm hả?” anh hỏi khẽ. Cô gật đầu, chợt nhận ra mình đang ngồi trên sàn, trong lòng Simon Hunt, trong vòng tay anh. Mũi anh chỉ cách mũi cô trong gang tấc, miệng anh cũng chẳng xa hơn là mấy. Cô có thể đối phó với một Simon ngang tàng, bất cần với những trò đùa và những lời giễu cợt. Nhưng trước mặt anh chàng Simon lặng lẽ, trầm ngâm và nhạy cảm này, cô chẳng biết phải xử sự thế nào - và cảm thấy khó mà cưỡng lại được anh.

“Tôi có thể làm gì để giúp cô không?” anh hỏi. Frankie lắc đầu. Ở anh toát lên mùi vị của biển cả và không khí trong lành và thoang thoảng mùi nước hoa đắt tiền. Đó là thứ mùi quen thuộc của anh hàng bao năm qua, thân quen, ấm áp và mê hoặc. Thậm chí có nhắm mắt cô vẫn có thể tìm được anh trong một nhà kho tối đen. “Cô thật sự…” Anh hắng giọng. “Cô thật sự quan tâm đến người này sao?”

Phải mất một lúc cô mới nhận ra anh đang nói về Jazz… Jazz. Frankie gỡ mình ra khỏi cánh tay anh, chuyển xuống ngồi cạnh anh trên sàn, lưng áp vào tường. Anh cầm lấy tay cô, đan hai bàn tay họ lại với nhau. “Cô không phải trả lời câu đó,” anh lẳng lặng nói. “Cô không bắt buộc phải nói với tôi bất cứ điều gì – trừ phi cô muốn bảo tôi đi tìm hắn và đấm vỡ nốt quai hàm còn lại của hắn.”

Cô quay sang nhìn anh. “Anh không nghĩ tôi làm vỡ quai hàm anh ta thật chứ?” Simon nhấc bàn tay phải của cô lên, xem xét những đốt ngón tay bị bầm. “Cô có thể cử động các ngón tay không?” Cô thử ngọ nguậy và thấy các ngón tay vẫn cử động. Tuy rất đau, nhưng có vẻ không đốt xương nào bị gãy. Cô lại ngước nhìn anh.

Anh cười nhẹ: “Tôi cuợc rằng nếu tay cô không bị gãy, thì quai hàm hắn cũng chẳng bị vỡ đâu.” “Tệ thật.” Simon lắc đầu. “Hắn ta không phải tên ngốc. Chắc hẳn có điều gì đó không ổn ở hắn.”

Đến lượt Frankie bật cười, nhưng tuyệt không có chút hài hước nào trong giọng cô. “Anh biết không, tôi cứ ngỡ mọi việc rồi sẽ đúng như anh dự đoán – những trông chờ của tôi ở Jazz sẽ chẳng thành hiện thực, nhưng… tôi đã nhầm. Anh đã nhầm. Anh ta vẫn y như những gì tôi nhớ. Thậm chí còn có thêm nhiều ưu điểm. Anh ta gặp tôi trong sảnh với một bông hồng trên tay. Trong lúc chờ đồ uống, chúng tôi đã trò chuyện và anh ta còn ngâm vài câu thơ nữa.” Cô lại cười. “Anh ta thông minh, thành đạt, lãng mạn, đẹp trai, tinh tế… thật là hoàn hảo.” Simon đưa mắt nhìn đi chỗ khác, sự chú ý của anh tựa hồ bị hút vào hình ảnh hai bàn tay họ đang đan vào nhau. Anh nới lỏng tay, như bỗng cảm thấy mình nắm tay cô quá chặt. “Và đó là lý do cô nện hắn? Bởi vì hắn hoàn hảo?” “Anh ta mời tôi nhảy,” Frankie kể. “Nên chúng tôi bước ra sàn nhảy, và đúng vậy, chuyện đó diễn ra thật hòan hảo, lãng mạn. Anh ta thậm chí chẳng để ý tôi đang mặc quần jeans.”

“Các ngôi sao điện ảnh có thể mặc quần jeans ở những chốn như vậy mà không bị từ chối phục vụ.” Cô nhìn anh với ánh mắt sắc bén. “Làm sao anh biết?” “Tôi và Vinnie, anh chàng bartender, mới quen nhau.”

“Anh đã ở đó ư?” “Tôi đã thấy cô khiêu vũ.” Ánh mắt Simon chuyển xuống miệng cô. “Tôi cũng thấy hắn hôn cô. Với tôi nó cũng hết sức hòan hảo.” Frankie cảm thấy hai má nóng dần lên. Cô không thể tin mình đang ngồi đó, nói với Simon chuyện cô hôn Jazz. “Tôi nói rồi mà, Jazz không hề thay đổi.”

“Rồi tôi thấy hình như hai người nảy sinh mâu thuẫn.” Frankie gật đầu. “Đấy là điều kỳ cục nhất.” Cô quay hẳn sang anh, bỗng dưng muốn kể hết với anh, cần cho một người nào đó biết chuyện. “Lúc ấy chúng tôi đang khiêu vũ đúng không? Tay phải của tôi đặt vào tay trái anh ta.” Simon gật đầu. “Anh ta… đã hôn tôi, và quả thật nó rất hòan hảo. Ý tôi là…” Cô nhún vai. “Nó thật hòan hảo. Anh ta nhìn vào mắt tôi và mỉm cười, như thể chúng tôi đang chia sẻ một điều bí mật, như thể anh ta biết nụ hôn ấy sẽ được liệt vào danh sách mười sự kiện lãng mạn nhất thập kỷ, rồi anh ta kéo tôi lại gần hơn và đặt bàn tay tôi lên chỗ trái tim anh ta. Tôi thề là gã đó lãng mạn chảy nước.” Simon không nói lời nào, chỉ im lặng chờ cô nói tiếp.

“Đó là lúc tôi cảm thấy nó.” Frankie lắc đầu, vẫn ngạc nhiên trước sự quay ngoắt của mọi việc. Chỉ do tình cờ mà cô phát hiện ra. Nếu không, cô sẽ chẳng đời nào biết được… Simon chẳng biết cô đang nói về cái gì. Đó là lúc tôi cảm thấy nó. Nhìn vẻ mặt anh, cô có thể khẳng định anh đang suy diễn theo một chiều hướng hoàn toàn khác. “Anh ta có một chiếc nhẫn trong túi ngực,” cô giải thích.

Anh vẫn mờ mịt. “Một chiếc nhẫn trơn,” cô tiếp tục. Simon khẽ chau mày.

“Tôi đang nhảy với Jazz,” Frankie nói tiếp, “và khi nhìn xuống bàn tay trái anh ta, tôi thấy ngón tay đeo nhẫn có một viền trắng mờ. Ngày nay, chuyện đó chẳng mấy kỳ lạ - anh ta nói cuộc hôn nhân của anh ta kết thúc cách đây chưa lâu. Nhưng tôi không thể không thắc mắc tại sao một người đàn ông mới ly dị lại giữ nhẫn cưới trong túi áo ngực.” Một tia sáng lóe lên trong đầu Simon. “Ý cô là…?” “Anh ta không ly dị, thậm chí cũng không ly thân. Anh ta vẫn đang chung sống với vợ. Jazz Chester là một tên khốn thông minh, thành đạt, lãng mạn, đẹp trai, tinh tế, dối trá, lừa bịp.” Frankie nhìn xuống những đốt ngón tay tím bầm. “Nên tôi cho anh ta ăn đòn.”

Mắt cô lại ầng ậng nước. Không ngờ cô lại có nhiều nước mắt đến vậy. “Frankie, tôi xin lỗi,” Simon khẽ lên tiếng. Cô khó nhọc chớp mắt, rồi ngước nhìn anh, gắng gượng nở nụ cười. “Sao anh phải xin lỗi? Anh đã đoán đúng mà, nhớ không?” Cô lắc lắc đầu. “Lạy Chúa, anh ta đã nói dối tôi. Ờ… không, thực ra anh ta không nói dối. Anh ta chưa bao giờ nói trắng ra là đã ly dị, anh ta để mặc cho tôi ngộ nhận và không đính chính một lời.”

Cô nhìn lại bàn tay đau, thử gập những ngón tay và nhăn mặt. Simon đứng lên. “Để tôi lấy cái khăn bọc mấy viên đá.” Hai chân Frankie tê rần khi cô cũng nhổm người dậy. “Anh biết tôi bực nhất chuyện gì không?” cô hỏi, đi theo anh vào phòng tắm. Simon lắc đầu tỏ ý không biết, vừa nhìn cô qua tấm gương choán hết một bức tường của gian phòng lớn ốp gạch trắng, vừa bọc những viên đá vào chiếc khăn tay. Chỉ “lớn” thôi ư? Gian phòng này còn rộng hơn cả phòng khách nhà cô ấy chứ. Hai bồn rửa mặt đặt trên một cái bệ dài chạy suốt một mặt phòng. Đối diện là một bồn tắm mát-xa được xây sát tường. Góc phòng là một bồn tắm đang chứa được cả một đội bóng rổ.

Frankie ngồi xuống mép bồn tắm, hướng sự chú ý về Simon. Nom anh mệt mỏi gần như cô vậy. Tóc tai anh bù xù, áo sơ mi loang lổ vệt nước mắt, ống tay áo xắn lên còn vạt áo bỏ ngoài quần. Quần thì nhăn nhúm và giày tất đã bị cởi lúc nào không biết – có lẽ từ lúc họ quay về phòng cô. Nom anh như muốn đi ngủ lắm rồi. Frankie ép mình nhìn đi nơi khác, sợ rằng điều mình đang nghĩ sẽ hiện lên rành rành trong mắt. Cô sợ anh biết được rằng, lúc đang nhảy với Jazz hồi tối là lúc cô đang ao ước được nhảy với anh biết bao. Sự thực là, dẫu cho Jazz có hoàn hảo thế nào chăng nữa, cô cũng sẽ không về nhà với anh ta. Làm sao cô có thể bắt đầu mối quan hệ với một người khi cô không thể ngừng nghĩ đến một người khác cơ chứ? Simon ngồi xuống mép bồn tắm cạnh cô. Anh nâng bàn tay bị đau của cô lên và quấn chiếc khăn cùng đá lạnh quanh nó. “Xin lỗi,” anh thì thầm khi cô xuýt xoa vì đau. “Nói tôi nghe, chuyện làm cô bực nhất là gì thế?”

“Chỉ là… nó diễn ra quá đỗi hoàn hảo trên lý thuyết. Tức là tôi với Jazz ấy. Như là định mệnh – chúng tôi gặp lại nhau sau bao năm đằng đẵng… để kết thúc với chàng trai là mối tình đầu của mình – người mình đã trao nụ hôn đầu tiên. Còn điều gì có thể lãng mạn hơn nữa chứ?” Câu hỏi của cô chỉ là tu từ, nhưng Simon cân nhắc nó kỹ lưỡng. “Ồ, có đấy, tôi có thể nghĩ được một hay hai viễn cảnh…” “Nhưng đó không phải điều làm tôi thực sự bực mình,” cô nói. “Tôi bực mình là vì giờ đây tất cả những hồi ức của tôi đã bị ô uế.”

“Ô uế?” Cô ngẩng nhìn anh, nhưng trong mắt anh tuyệt nhiên không có vẻ thích thú, chỉ có sự bối rối. Anh quả thực đang cố gắng đi theo suy nghĩ của cô, cố gắng hiểu cô. “Tôi đã có nụ hôn đầu như trong một cuốn tiểu thuyết lãng mạn.” Cô nở nụ cười buồn, hồi tưởng lại. “Đó là một buổi tối tuyệt diệu - một trong những tối mùa xuân ấm áp trên đảo, khi không gian đượm mùi các loài hoa nhiệt đới và những ngôi sao trông gần đến mức tưởng như với tay là có thể chạm vào. Một cơn gió Nam ấm áp lồng lộng thổi vào từ ngoài vịnh. Hai chúng tôi ở trên bãi biển, dưới ánh trăng, với tiếng sóng vỗ rì rào…” Cô lắc đầu. “Hệt như… một bộ phim vậy. Chúng tôi đang đi dạo và Jazz nắm lấy tay tôi, tôi hồi hộp hết sức.” Hồi hộp gần như lúc này, khi cô đang ngồi bên Simon, đùi anh áp vào đùi cô một cách thỏai mái, đôi mắt anh không rời gương mặt cô, chăm chú lắng nghe câu chuyện của cô như thể cô đang nói với anh một điều bí mật sống còn. “Chúng tôi đã chơi đùa với đám bạn cùng trang lứa trên bãi biển cả ngày trời, và tôi đã đùa giỡn với anh ta hầu như suốt thời gian đó, nhưng cuối cùng chúng tôi chỉ còn lại một mình. Anh ta dừng bước, đăm đắm nhìn tôi, và tôi biết chắc mình có thể nhìn thấu suốt tâm hồn anh ta qua ánh mắt ấy. Rồi anh ta hôn tôi. Nó thật hoàn hảo.”

Cô đánh liều liếc sang Simon. “Nhưng có lẽ ngày đó Jazz cũng giả dối như bây giờ thôi. Nụ hôn đó chỉ là giả tạo.” “Cô đâu biết chắc được.” “Phải, nhưng từ giờ trở đi tôi sẽ luôn nghi ngại,” cô nói. “Tôi biết điều này nghe thật ngớ ngẩn, nhưng tôi cảm thấy mình thực sự đã bị xé làm đôi. Anh thấy không, làm gì có chuyện tôi có thể quay về và làm lại từ đầu. Ý tôi là, có những việc anh chỉ có cơ hội một lần trong đời thôi, như nụ hôn đầu chẳng hạn, và tôi đã ném cơ hội của mình đi bằng cách hôn một kẻ đốn mạt.”

Simon im lặng, và khi Frankie nhìn sang anh lần nữa, cô bắt gặp trong ánh mắt anh một nét ngập ngừng khác. “Có lẽ cô đã nhầm. Có lẽ Jazz không phải là người đầu tiên cô hôn.” “Tôi vẫn nhớ mà…” “Năm mười hai tuổi,” Simon nói. “Cô đã viết về nó trong nhật ký.”

“Sao cơ?” cô nhìn anh, nhăn trán. “Ai?” “Cô đã hôn tôi, Francine.” Biểu hiện trong mắt anh không thay đổi, và Frankie cảm thấy như bị thôi miên. Cô không thể nào nhìn đi nơi khác. Mạch đập của cô tăng vọt lên gấp đôi và cô thấy xây xẩm mặt mày. “Đó chỉ là chuyện do tôi tưởng tượng ra.”

“Cô đã viết về nó như thể nó là thật.” “Vì tôi ước gì nó là thật,” Frankie thì thầm, ít nhất vào lúc đó cô biết là anh rất nghiêm túc. Simon là người thẳng thắn trong mọi chuyện. Anh nghĩ gì nói nấy, và vừa rồi anh đã nói những gì anh cảm thấy. Lần đầu tiên trong khoảng thời gian ngỡ như cả thế kỷ, Simon mỉm cười. “Thật ư?” Anh không chờ câu trả lời. Anh đứng lên, lấy cái khăn và mấy viên đá ra khỏi tay cô rồi ném chúng vào bồn rửa. “Có thể nó là thật mà chúng ta không nhớ. Hoặc… hoặc có thể nó sẽ được biến thành sự thật, chỉ có điều chúng ta chưa thực hiện mà thôi. Biết đâu nụ hôn với Jazz Chester chỉ là luyện tập. Biết đâu Charlie và những người cô từng hôn, tất cả bọn họ chỉ là những người giúp cô luyện tập cho nụ hôn đích thực.’

Nụ hôn đích thực ư? Khi Frankie còn đang sửng sốt nhìn anh, Simon đã giơ tay bật ngọn đèn sưởi trên đầu và tắt hết những bóng đèn trang trí sáng rực. Phòng tắm chìm vào trong cảnh tranh tối tranh sáng với duy nhất một ánh đèn màu đỏ cam. Nó cũng trở nên ấm áp hơn. “Cô viết trong nhật ký rằng lúc đó là buổi tối, mới sang hè – trời nóng và oi bức.” Simon bắt đầu cởi khuy áo sơ mi, nhưng rồi anh bỏ ngang và lột luôn nó qua đầu. “Tôi cùng chúng bạn ùa ra từ sân tập sau trận bóng rổ. Tôi ở trần, cô viết là tôi vắt một cái khăn tắm qua cổ.” Anh lấy một cái khăn tắm trên giá và làm đúng như cô miêu tả. “Tôi đi tập tễnh,” anh nói tiếp. “Vì bị trật mắt cá trong trận đấu và đau ghê gớm, nên tôi tách sang một bên, cách xa những đứa khác.” Anh đưa tay nắm lấy tay cô, kéo cô dậy để cô đứng cạnh anh. Cô có thể cảm thấy hơi ấm từ ngọn đèn sưởi lan tỏa trên đầu, nhưng nó chẳng là gì so với sức nóng đang vây phủ khắp người khi cô chạm vào tay Simon.

“Cô chạy đến và hỏi xem tôi có sao không.” Giọng anh khàn đi khi nhìn xuống cô. “Cô hỏi liệu tôi có cần giúp đưa về nhà không. Tôi cười và cảm ơn cô, rồi bảo cô là Bob hoặc Davey sẽ giúp tôi về. Nhưng chúng chẳng để ý gì đến tôi. Hai thằng còn đang mải cười nói với Jenny Brooks hay một người nào đó, cho nên cô vòng tay qua eo tôi…” Anh làm đúng như thế và Frankie hít sâu một hơi trước cảm giác cánh tay trần của mình áp vào làn da trơn láng ấm áp ở lưng anh. “Và tôi chòang tay qua vai cô, coi cô như một chiếc nạng.”

“Simon…” Anh đặt ngón tay lên môi cô. “Suỵt. Hãy hợp tác cùng tôi, được không, Francine?” Anh kéo cô đi tới góc phòng, mở cửa buồng tắm đứng và bước vào trong. “Si…”

“Bỗng lúc ấy trời bắt đầu đổ mưa,” anh nói, vươn tay mở vòi sen. “Simon!” Frankie lắp bắp khi những tia nước ấm tuôn xuống mặt cô. “Lũ bạn tôi cắm đầu chạy về nhà hết.” Simon giữ chặt lấy cô khiến cô không thể thóat ra. “Tất cả mọi người trừ cô. Cô đã ở lại đó với tôi, hứng mưa, vì cô biết tôi không chạy được với mắt cá đau như thế.”

Frankie không thể ngăn được tiếng cười. Họ đang đứng đó, dưới vòi sen, mặc nguyên quần áo, diễn lại một mộng tưởng của tuổi mười hai. Thật ngớ ngẩn hết chỗ nói. Có thật là ngớ ngẩn không? Nước chảy xuống mặt Simon khi anh đưa tay vuốt mớ tóc ướt của cô ra sau. Đôi mắt anh nhìn cô đầy ấm áp, làm tim cô như ngừng đập. Anh sắp sửa hôn cô.

“So với tuổi mười hai, thì cô khá sắc sảo,” anh lẩm bẩm. “Đứng trong mưa là cảnh lãng mạn hết sức, cô có nghĩ thế không? Nó cuốn trôi hết tất cả những điều không quan trọng. Người ta không đứng trong mưa để nói chuyện suông, cô biết chứ?” Frankie gật đầu. “Vậy nên hai ta đứng đó, ướt sũng, và cô nhìn vào mắt tôi, và cô biết một điều. Tôi sẽ hôn cô.” Giọng anh trầm xuống. “Và rồi tôi làm như thế.”

Anh chầm chậm cúi đầu xuống, dừng lại cách môi cô chỉ hai phân, lưỡng lự. Mắt anh giao với ánh mắt cô, tìm kiếm, lần đầu tiên để cô nhìn thấy rõ sự ngập ngừng, lo ngại của anh. Anh đang sợ. Frankie nhận ra nụ hôn này có một ý nghĩa nào đó với anh, và anh sợ rằng cô sẽ đẩy anh ra, cũng sợ chẳng kém nếu cô không làm thế. Và đúng lúc ấy, Frankie gục ngã. Cô rơi thẳng vào chiều sâu hun hút xanh thẳm nơi đáy mắt anh. Cô bị nuốt chửng, nhấn chìm bởi sức nóng của anh, bởi sự mạnh mẽ phức tạp của tâm hồn anh. Và cô rướn cằm lên, rút ngắn khoảng cách hai phân đó để hôn anh, làn môi lướt qua môi anh thật nhẹ nhàng. Đó là tất cả sự khích lệ mà Simon cần. Anh ôm trọn gương mặt cô trong hai bàn tay và khóa môi cô bằng môi mình một cách dịu dàng êm ái. Đó không phải kiểu hôn cô trông chờ ở Simon. Nó quá êm dịu, quá âu yếm. Anh lại hôn cô, lần này sâu hơn, và khiến cô tan chảy.

Mùi vị của anh ấm áp, ngọt ngào và quá đỗi tuyệt vời. Và Frankie muốn nhiều hơn nữa. Cô vòng hai tay qua cổ anh, anh liền đáp lại ngay tức thì, kéo cô gần sát hơn trong khi dòng nước từ vòi sen phủ trùm lên hai người. Và giờ thì nụ hôn của anh nóng bỏng như lửa. Anh hôn cô dồn dập hơn, mạnh mẽ hơn, say đắm hơn, làm cô ngạt thở và choáng váng. Hai tay anh lùa vào tóc cô, vuốt ve dọc theo lưng cô, ấn hông cô ép sát hơn vào người anh. Cô có thể cảm thấy sự khuấy động nơi anh, nếm náp được ham muốn của anh. Nhưng Simon bỗng lùi lại, thở hổn hển, rên rỉ và cười lớn. Anh vặn núm điều chỉnh nhiệt độ nước, xối một luồng nước lạnh ngắt xuống đầu họ. “Cô chỉ mới mười hai tuổi,” anh hổn hển nói, ngửa mặt đón dòng nước, để nó chảy tràn trên người, làm anh nguội đi. “Có Chúa chứng giám, tôi không nghĩ cô lại viết như thế.”

Frankie nhoài qua anh và tắt nước đi. Trong sự im lặng đột ngột, cô có thể nghe được Simon đang cố sức bình ổn nhịp thở. “Tôi không còn ở tuổi mười hai nữa,” cô nói, gom hết nỗ lực để nghe có vẻ bình thản, nhưng không giấu nổi chút run rẩy trong giọng nói. “Nếu tôi viết nó vào ngày hôm nay, tôi sẽ không chỉ kết thúc ở đó đâu.” Simon nhìn cô. Nước từ trên tóc đang nhỏ xuống mũi anh, nhưng anh chẳng đoái hoài đến nó. Frankie chợt trở nên ngượng ngùng. Áo phông của cô ướt sũng và dính chặt vào cơ thể, đâm ra chẳng còn gì mấy để mà tưởng tượng. “Cô sẽ kết thúc nó như thế nào?” anh hỏi.

Với một lễ cưới và một cuộc sống hạnh phúc trọn đời. Nhưng cô không thể nói thế với anh. Đó không phải điều anh muốn nghe. Đây là Simon. Simon không-thích-ràng-buộc, chỉ sống-cho-hiện-tại. Nhưng ngọn lửa ngọt ngào trong những nụ hôn của anh đã xoa dịu nỗi đớn đau và thất vọng nơi cô, chỉ để lại trong cô cảm giác mong đợi mãnh liệt. Và cô còn muốn nhiều hơn thế. Trong lòng Frankie bỗng dâng lên một cảm giác tiếc nuối cho tình bạn của họ - liệu nó còn tồn tại sau một đêm tràn ngập đam mê? Cô không biết mà cũng chẳng quan tâm. Cô chỉ nghĩ tới điều cô đã nghi ngờ từ đầu buổi tối, lúc cô đang nhảy với Jazz. Rằng cô yêu Simon Hunt. “Tôi sẽ nói với cô cách kết thúc của tôi,” Simon nói tiếp khi thấy cô không nhúc nhích cũng chẳng nói năng gì. Đôi mắt anh rực lên như dòng dung nham nóng chảy, nhưng anh không chạm vào cô. Anh cũng không cử động. Ánh đèn lấp lánh trên bộ ngực màu đồng ướt nước trơn láng của anh. Gương mặt anh nom gần như một lòai mãnh thú trong ánh đèn đỏ đục ấy. Trông anh hoang dại và nguy hiểm - như hiện thân của sự ham muốn nguyên sơ trong hình dáng con người. “Tôi sẽ đưa cô về nhà. Và giúp cô trút bỏ bộ quần áo ướt.”

Frankie gần như không đứng vững, choáng váng trước hình ảnh mà lời nói của anh đã gợi lên. Vâng, cô muốn nói thế. Vâng. Nhưng cô không thể, khi nom anh có vẻ đầy căng thẳng. Cô muốn thấy anh mỉm cười. “Bằng răng anh hả?” cô hỏi anh. “Bởi nếu tôi có viết như thế, nhất định tôi sẽ bắt anh cởi quần áo cho tôi bằng răng.” Simon bật cười - một tiếng cười chớp nhóang và sảng khoái - nụ cười làm sáng bừng gương mặt. Nhưng nó không dập tắt được sức nóng trong mắt anh. Trái lại còn khiến chúng nóng bỏng hơn, rực sáng hơn. Tuy nhiên anh vẫn không tiến lại gần cô. “Tôi rất thích vụ đó đấy.”

“Rồi anh sẽ bế tôi về giường,” Frankie nói. “Và tôi sẽ hôn cô. Không chừa chỗ nào. Bắt đầu từ miệng cô mà đi dần xuống dưới.” Frankie rùng mình. “Trong lúc đó, tôi cũng cởi xong quần áo anh.”

“Bằng răng cô.” Họ đứng trong buồng tắm, cười toe toét với nhau. Tim Frankie đập mạnh đến mức cô dám chắc Simon cũng nghe được. Cô có thể nhìn thấy sự khát khao trong mắt anh, trên mặt anh, trong từng bắp thịt cơ thể anh. Anh đang thở mạnh và gấp gáp, nhưng vẫn không nhúc nhích. “Tôi không chắc mình đang chờ cái gì nữa,” anh thú nhận, đưa lưỡi liếm đôi môi chợt khô lại.

“Một dấu hiệu từ Chúa trời chăng?” Và rồi nút tự ngắt của đèn sưởi kêu đánh tách, nhấn chìm họ vào bóng tối lờ mờ..