Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nụ Hôn Trốn Tìm - Chương 6

Chương 6

Ngay từ lúc bước vào chuồng ngựa, Marsh đã biết con ngựa cái nhà Beauchamp đang gặp nguy. Máu đỏ loang lổ khắp chuồng, thấm vào chỗ rơm phủ trên nền đất cứng và bẩn. Con ngựa đứng run lẩy bẩy, đầu cúi gục còn cặp mắt thì đờ đẫn. Timothy đang đứng đợi họ ở đó. Gương mặt cậu bé tái nhợt và hoen nước mắt, nhưng miệng mím lại thành một đường kiên quyết. “Cháu biết nó nên nằm xuống thì hơn, nhưng mỗi khi làm thế nó lại lăn lộn, và cháu biết như vậy sẽ làm đau ngựa con, nên cháu bắt nó đứng lên và đi lại.” “Giỏi lắm,” Marsh nồng nhiệt khen, cởi cúc áo sơ mi. “Trước tiên chú cần rửa tay và thay đồ. Tim, có một túi quần áo y tế màu xanh vô trùng và găng tay ở ghế sau xe jeep. Cháu chạy nhanh mang nó vào đây. Để tiết kiệm thời gian, Leila, em giúp anh cởi bộ quần áo này ra nhé.”

Leila không nhúc nhích nổi. Có đúng là anh vừa đề nghị cô giúp anh cởi đồ không nhỉ? Có khi nào anh ấy đang đùa không? “Tháo đôi giày này ra giúp anh đi?” Marsh yêu cầu. “Nhanh lên nào.” Leila miễn cưỡng quỳ xuống nền đất bẩn. Cô tháo đôi giày màu nâu sẫm của Marsh ra trong khi anh giữ thăng bằng hết từ chân này sang chân kia. Anh loay hoay với chiếc cúc cuối cùng trên áo sơ mi, và sau cùng kéo giật nó qua đầu, ném lên một cái ghế gỗ.

Anh nghiêm túc thật. Anh thực sự đang cởi quần áo. Ngay tại đây. Trong chuồng ngựa. Ngay trước mặt cô. Và anh còn muốn cô giúp. Nhưng đấy là chuyện đương nhiên. Bộ quần áo mới của anh sẽ bị hỏng nếu anh bước vào chuồng và giúp con ngựa cái. Nhưng cô vẫn thấy khác thường. “Em tháo khóa thắt lưng ra hộ anh nhé?”

Marsh mặc một chiếc T-shirt trắng bên trong áo sơ mi, và khi anh lột nó ra, Leila mở khóa thắt lưng anh. Và khi cô bắt đầu cởi cúc quần anh, thì anh giữ tay cô lại. “Để anh làm.”ắt họ gặp nhau trong chưa đầy một giây, và Leila cảm thấy mặt nóng bừng. Cô đang làm gì vậy, chạm vào quần anh giống như cô không thể đợi nổi để xem quần đùi của anh màu gì? Và anh đang cười trước vẻ không thoải mái của cô, đồ trời đánh. “Anh nhờ em giúp mà,” cô phòng thủ, khi anh lột ống quần ra khỏi chân.

Màu trắng. Anh mặc quần đùi trắng đơn giản. Nó ôm lấy thân hình săn chắc của anh, tương phản với nước da rám nắng. Không hiểu do đâu cô luôn nghĩ Marsh sẽ mặc những chiếc quần boxer[13] bằng lụa đắt tiền. [13] Quần lót ống rộng của đàn ông Liệu anh có cởi thêm nữa không? Leila nín thở, không biết mình mong đợi điều gì, hi vọng… điều gì? Rằng anh sẽ cởi hay anh không cởi? Cô cũng không biết.

“Đúng là anh nhờ em giúp.” Marsh đi tới bồn rửa lớn nằm trong góc chuồng. “Nhưng anh nghĩ tốt nhất mình nên tập trung vào việc. Anh ở đây để giúp con ngựa cái nhà Beauchamp, không phải hiện thực hóa mấy giấc mơ hoang đường nhất của mình. Em có thể cởi đôi tất này ra hộ trong lúc anh rửa tay được không? Nếu đã không giày thì anh muốn đi chân đất hơn.” Ngay sau đấy, Tim chạy vào, thở hổn hển, miệng mếu máo. “Cháu xin lỗi, thưa bác sĩ, cháu không tìm thấy.” Marsh ngẩng lên. “Ở trong túi ấy, Tim. Trong túi sau xe jeep.” Anh mỉm cười. “Hít sâu vào và hãy bình tĩnh lại. Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.”

Cậu bé gật đầu và lại hối hả chạy đi. Marsh vặn nước nóng và bắt đầu rửa hai bàn tay và cánh tay lên quá khuỷu trong lúc Leila quỳ sau lưng. Anh giữ thăng bằng trên một chân khi cô nhấc chân kia của anh lên. Những ngón tay cô mát rượi trên da anh, và sự tiếp xúc của cô thật nhẹ nhàng. Chẳng khó để tưởng tượng ra hai bàn tay cô vuốt ve anh. Chỉ Chúa mới biết, trước đây anh thường xuyên tưởng tượng điều này. Con ngựa, Marsh tuyệt vọng nghĩ. Anhặt tâm trí vào con ngựa. Rốt cuộc anh đang đứng đây mà chỉ mặc độc quần lót. Và cái quần bó sát này của anh chẳng che chắn được nhiều. Nhưng đã bao nhiêu lần anh mơ về Leila? Bao nhiêu lần anh mơ được cô cởi quần áo cho anh? Tất nhiên anh chưa bao giờ gộp con ngựa cái sắp sinh và một cậu bé hốt hoảng vào những giấc mơ đó.

“Những giấc mơ hoang đường nhất,” Leila trầm ngâm. “Phải rồi. Vậy tức là anh đang nói nhân cơ hội tuyệt vời này anh phải làm em xấu hổ.” “Làm em xấu hổ,” Marsh hoài nghi nhắc lại, rửa sạch bọt xà phòng ở hai tay. “Em tắt nước giúp anh được không?” Leila với tay lên tắt vòi nước. “Đúng, làm em xấu hổ.”

“Nhưng anh mới là người đang đứng đây, mặc mỗi quần lót cho cái dịp đặc biệt này,” Marsh nói. Anh giơ hai tay lên để nước chảy xuống khuỷu tay. “Anh mới là người phải xấu hổ.” Đúng là kiểu của Marsh. Anh đang đứng đó với thân hình hoàn hảo như tạc, quá đẹp với một người đàn ông, giống như anh có thể bắt đầu sự nghiệp người mẫu đồ lót nam nếu chán nghề y. Song theo những gì cô biết về Marsh, có lẽ anh chưa bao giờ nhìn vào gương. Có lẽ anh chẳng hề biết mình hấp dẫn đến thế nào. Có lẽ tất cả những gì anh biết là rằng thật oái oăm khi ở trong chuồng ngựa mặc mỗi quần lót cùng em gái bạn thân. Leila bật cười. “Hoàn hảo.” Anh khẽ nhắm mắt lại. “Cực kỳ hoàn hảo.” Anh nhìn Leila qua lọn tóc vừa rơi xuống mắt. “Anh gần như khỏa thân, con ngựa cái thì đang nguy khốn, và Tim trở thành cậu bé sai vặt trong hành trình đi tìm Chén thánh. Thôi được, cứ cười anh đi. Cứ việc cười cho thỏa thích.”

Anh đang ngượng. Hai má anh ửng màu hồng nhạt. Anh quay lưng, băng qua chuồng ngựa để nhìn vào chuồng của con ngựa cái. “Khi nào em cười xong,” anh dằn giọng thêm vào, “hãy chạy ra ngoài xem cái gì đang giữ chân Tim.” Anh thực sự nghĩ cô đang cười anh. “Marshall, anh ngó ngẩn quá.” Leila đảo mắt. “Em không cười anh. Nghĩa là em có cười anh, nhưng không phải vì bộ dạng của anh. Em mạo muội khen rằng có rất ít đàn ông nom hấp dẫn trong bộ đồ lót.” Anh nhìn cô với vẻ chán ngán. “Đi tìm Tim đi.”

“Anh không tin em. Không thể tin anh lại không tin em-” “Có,” anh nói, rõ ràng chỉ để chiều ý cô. “Anh tin em. Anh tin mọi lời em nói. Bây giờ thì tìm cậu bé cho anh đi.” Nhưng Timothy đã từ đâu xông vào, vung vẩy cái gói bằng nhựa plastic đựng quần áo và găng tay của Marsh. “Phải cái này không ạ?” nó hỏi to.

“Đúng rồi. Giỏi lắm. Cháu hãy đưa nó cho cô Leila.” Leila trừng mắt nhìn anh khi nhận cái gói từ tay Tim và lấy ra một cái áo xanh nhạt cổ chữ V và quần xanh cùng màu. Việc Marsh giở giọng bề trên thế này khiến cô tức điên. “Giúp anh mặc chúng nhé,?” Anh đề nghị. “Hai tay anh đã rửa sạch mất rồi.”

Giúp anh mặc đồ. Đúng rồi, ý kiến hay. Cô có thể làm cho anh bớt giống vũ công Chippendale[14] mà giống một bác sĩ hơn. [14] Chipphendale là tên gọi những vũ công nam biểu diễn thoát y. Đặc điểm của họ là mặc cổ áo sơ mi thắt nơ hoặc để trần thân trên. Nhưng giúp anh mặc quần áo cũng có nghĩa cô phải đứng rất gần anh và hít thở trong mùi hương nam tính sạch sẽ của anh, và cảm thấy sức nóng tỏa ra từ cơ thể anh.

Nhưng cô đang bực anh mà, Leila nhủ thầm. Họ lại đang bất hòa như thường lệ. Và chừng nào còn cãi cọ, cô sẽ không phải lo về việc mình sẽ làm điều gì ngu ngốc, như là lướt lòng bàn tay lên bờ vai rộng trơn bóng của anh hay… “Anh có thể làm ơn, ít nhất là một lần trong đời, nói chuyện với em mà không ra vẻ tự phụ và hạ cố được không?” Cô cấm cảu hỏi khi chụp cái áo lên đầu Marsh. Những khớp ngón tay cô chạy dọc theo những bắp thịt vồng lên ở ngực và bụng anh khi cô kéo chiếc áo xuống. Cô cầu trời cho anh không nhận ra cô đang hít thở khó khăn nhường nào, và cố bám lấy cuộc tranh cãi của họ như người chết đuối bám vào cọc có thể nói năng với em như với một người trưởng thành chứ không phải một đứa trẻ nông nổi được không?” Cái quần. Ôi Chúa tôi, giờ cô sẽ phải giúp anh mặc cái quần xanh thắt dải rút kia. Miệng Leila khô khốc khi cô quỳ xuống trước mặt anh và nhìn đôi chân khỏe mạnh của anh.

“Em đề cập đến nó thật đúng lúc,” Marsh trả miếng lúc Leila giơ một ống quần ra cho anh xỏ vào. Anh hơi vịn nhẹ vai cô để giữ thăng bằng, và Leila suýt ngã. “Bởi anh đang tự hỏi liệu em có thể, ít nhất là một lần trong đời, ngừng cư xử như một đứa trẻ nông nổi không?” Chao, lời nhận xét đầy châm chích, và trong phút chốc, Leila quên béng cảm giác bối rối phải có khi kéo cái quần lên cặp đùi rắn chắc của Marsh và đi qua cặp mông hoàn hảo của anh. “Anh chỉ tức tối vì em đã đúng thôi,” cô nói. “Và em luôn luôn đúng, điều đó làm anh phát điên.”

Cô chỉnh lại lưng quần, hai bàn tay luồn dưới chiếc áo quá khổ, hai ngón tay cái lần theo vòng eo anh, từ sau ra trước. “Nhất định là em đã làm anh phát điên.” Giọng Marsh khàn khàn kì lạ. Leila liếc nhìn lên mắt anh, rồi vội vã đưa mắt đi nơi khác, tập trung thắt dải rút quanh eo anh. Lạy Chúa, lẽ nào anh cũng bị tác động trước sự gần gũi của họ?

“Rõ ràng là em không biết em làm anh điên đến mức nào đâu,” Marsh nói tiếp. “Và dù gì nó cũng không dính dáng đến chuyện em đúng, bởi đa phần em đều sai.” Leila trừng mắt, há hốc vì kinh ngạc trước câu nói của anh. “Nó cũng chẳng dính dáng đến thói quen khó chịu luôn cường điệu hóa mọi thứ của em,” Marsh thêm vào. “Găng tay, phiền em.”

Anh giơ một tay lên rồi đến tay kia khi Leila giúp anh đeo đôi găng tay phẫu thuật. Việc xỏ chúng gần như bất khả thi, khi lại có thêm cảm giác tức giận vào toàn bộ cái trải nghiệm kì quái này “Anh làm em điên tiết khi tóc anh cứ rủ xuống mắt. Mà động tí là rủ, và đấy không phải là cường điệu,” Leila gần như bùng nổ. Cô dùng một tay chải tóc anh ra sau, ra khỏi gương mặt. Anh quay đầu khiến tay cô chạm vào cái cằm lởm chởm râu của anh. Trước khi cô kịp thu tay về, anh đã hôn lên mặt trong cổ tay cô, lướt đôi môi lên lòng bàn tay.

Leila cảm thấy gần như bị bốc cháy, và cô rụt phắt tay về. Lạy Chúa, anh vừa hôn cô. “Anh để kiểu tóc này,” Marsh nói, dùng khuỷu tay đẩy cánh cửa chuồng con ngựa cái, “là bởi anh thích làm em điên tiết.” Anh mỉm cười với cô, một nụ cười chiến thắng hân hoan.

Leila quắc mắt, cố giấu sự ngượng ngập đang hun nóng hai má mình. Anh đã hôn cô. “Liệu anh có thể, ít nhất một lần trong đời, không hành xử như một tên ngốc không?” “Shhh,” Marsh thận trọng lại gần con ngựa. “Ráng lên nhé.” Giọng anh dịu dàng và vỗ về khi đi từ phía đầu tới hông con ngựa. Tiếp tục thì thầm khe khẽ, anh cúi xuống và kiểm tra con ngựa.

Leila quan sát gương mặt Marsh, và khi miệng anh bỗng mím chặt thì cô biết tình hình không khả quan rồi. Và bất ngờ, con ngựa cái vung chân lên. Móng nó thụi vào vai phải Marsh với một tiếng huỵch chắc nịch, và sức mạnh cú đá đủ để hất bật anh ra sau. Anh đập vào bức tường của chuồng cùng với tiếng chửi thề tắc nghẹn rồi rớt phịch xuống nền đất bẩn. “Marsh!” Leila chạy tới bên anh trong nháy mắt. Cô gạt tóc anh ra khỏi mặt, lần này thì nhẹ nhàng hơn.

Bàn tay Leila đặt trên trán anh mát rượi, êm ái. Và nỗi lo lắng trong mắt cô khiến anh hài lòng ngoài sức tưởng tượng. Cô có quan tâm đến anh, điều đó khỏi cần bàn cãi. Nhưng bây giờ không phải lúc phân tích xem sự quan tâm của cô là giữa con người với nhau hay còn hơn. Anh sẽ phải bắt tay ngay vào việc nếu muốn cứu sống con ngựa. Marsh chống tay ngồi dậy, nhăn mặt khi sờ vào bả vai, rồi xoay xoay cánh tay. “Xuất sắc. Đáng mừng là con ngựa vẫn còn chút sức lực.” “Anh không sao chứ?” Leila hỏi.

“Chỉ thâm tím thôi. Không nghiêm trọng. Anh sẽ sống sót.” Anh chán nản nhìn đôi găng tay, giờ đã dính đầy rơm và phân chuồng. “Mất vệ sinh quá. Giúp anh cởi cái này ra.” Nỗi lo của Leila chuyển thành tức giận. Anh có thể nhận thấy sự giận dữ qua đôi vai cứng lại, cái miệng mím chặt, đôi mắt như tóe lửa của cô. “Không nghiêm trọng,” cô nhắc lại khi lột đôi găng ra. “Nếu con ngựa đó nhắm cao hơn chút nữa, hoặc nếu anh đang cúi thấp hơn, anh sẽ bị đá vào đầu. Anh biết không, thưa Ngài Smartass[15], nếu bị ngựa đá vào đầu người ta sẽ chết.”

[15] Người chuyên viết chuyện tiếu lâm “Nhưng anh bị đá vào vai,” Marsh chỉ ra. “Chứ không vào đầu.” Anh có thể bị thương rất nặng. Và có thể giờ cô đang ngồi đây, còn bác sĩ duy nhất trên đảo đang hấp hối trên tay với vết thương nơi đầu. Marsh sẽ làm gì, cô hoảng hốt tự hỏi, nếu anh bị thương thật? Ai sẽ chăm sóc cho anh? Ai sẽ có đủ kiến thức để cứu tính mạng anh?

“Anh không bị đá vào đầu… lần này thôi.” Marsh đứng lên. Leila nhận thấy anh gượng nhẹ vai phải dù cố giấu. “Cuộc cãi cọ này còn kéo dài bao lâu nữa? Bởi vì giờ anh không có thời gian.” “Anh sẽ còn khối thời gian,” Leila đốp lại, giọng run run vì kích động. “Đúng ra là không bao giờ hết, sau khi chân con ngựa tìm đến hộp sọ và lấy đi tí óc của anh.”

“Ý tưởng của em sẽ được th hiện.” Marsh nhìn về con ngựa. “Bạn thân mến, làm ơn giúp tôi-” Leila cười. Marsh nhận ra mắt cô long lanh nước. “Gì cơ, giúp anh tự giết chính mình à?” Cô lắc đầu thật mạnh, những lọn tóc vàng xõa tung. “Không, cảm ơn.”

“Được, vậy hãy đưa cậu bé Tim vào nhà.” Anh bước lại gần, nói thật nhanh và nhỏ vói mình cô. “Con ngựa con đã chết được một lúc rồi. Nó bị dây rốn quấn cổ nên không thể ra được. Anh có thể cứu ngựa mẹ, nhưng đó không phải cảnh tượng đẹp mắt gì đâu.” Họ đã đến quá muộn. Leila có thể thấy lòng trắc ẩn và hối hận trong mắt Marsh. Xưa nay cô vẫn nghĩ anh là kẻ vô tình, nhưng giờ, khi nhìn kỹ anh, trong khoảnh khắc hiếm hoi, cô thấy đôi mắt đó chẳng chút thần sắc. “Em rất tiếc.” Cô vòng tay qua eo anh và ôm anh thật chặt. Cô nhắm mắt, vùi mặt vào bờ vai ấm áp của anh. “Hãy cẩn thận. Anh hãy cẩn thận.”

Cô cảm thấy anh gật đầu. “Được rồi,” anh thì thầm. Điều này thật không tin nổi. Leila - Leila đáng yêu, sôi nổi và đầy những bất ngờ - lại ở trong vòng tay anh lần nữa, nhưng anh không thể hôn cô. Trước sự có mặt của cậu bé Tim. Trước tính mạng đang nguy ngập của con ngựa cái. Sao thời khắc của anh lại đến trong trớ trêu vậy chứ. Leila ngẩng đầu lên. Tóc Marsh lại rủ xuống mắt, cô gạt nó ra lần sau cùng, lướt những ngón tay ra sau đầu anh rồi xuống cổ, khẽ siết lấy vai anh. “Anh hứa chứ?”

Cái chạm của tay cô truyền sự ấm áp và cảm xúc mạnh mẽ cô dành cho anh - cảm xúc của tình bạn. Marsh quay đi, chợt tê tái nhận ra sự lo lắng của cô lúc nãy là của một người bạn, không phải người yêu. “Tất nhiên rồi,” anh chật vật cất lời. Lạy Chúa, anh yêu người phụ nữ chỉ xem anh như một người anh kết nghĩa, một người để đấu khẩu và tranh luận, một người để quan tâm và động viên những khi cần thiế

“Đi đi, hãy đưa Tim ra khỏi đây.” Anh coi Leila như niềm hi vọng, tương lai của anh. Đó là sự thật, ý nghĩ về một mối quan hệ lâu dài làm anh sợ chết khiếp, nhưng không có cô, anh biết cuộc đời anh sẽ chẳng còn gì ngoài sự trống rỗng. Vậy mà cô chỉ coi anh như một người anh trai.

Tuyệt thật. Có lẽ anh cần một cú đá ra trò vào đầu. ***

Marsh im lặng chẳng nói chẳng rằng khi lái chiếc xe jeep xuôi lối đi đầy bụi của nhà Beauchamp. “Anh đã làm rất cừ,” Leila nói. “Hmm,” Mắt Marsh không rời con đường mấp mô.

Ánh đèn pha xe jeep loang loáng khi bánh xe vấp phải một ổ gà mà anh không thể tránh khỏi. “Chính anh đã bảo không cách nào cứu được con ngựa con cơ mà, nó đã chết trước khi ngựa mẹ chuyển dạ. Và chắc chắc Kevin Beauchamp rất mừng vì anh đã dốc sức cứu con ngựa cái.” Lúc cha mẹ Timothy từ đất liền về đến nơi thì Marsh đang dọn dẹp chuồng ngựa.

“Kevin đang trông mong khoản tiền bán con ngựa con đó.” Marsh lái xe ra đường lớn. “Anh không biết giờ ông ấy sẽ làm thế nào.” “Nhân nói về chuyện tiền nong.” Leila quay sang anh. Ánh đèn phát ra từ bảng đồng hồ chiếu sáng gương mặt Marsh.

“Kevin Beauchamp lấy đâu ra tiền để trả cho anh.” “Ôi, tạ ơn Chúa,” Marsh nói. “Anh cứ sợ em sẽ hỏi câu hóc búa hơn.” “Em cá Kevin sẽ coi đây là một câu hỏi khá hóc búa đấy.” Leila nhìn anh chằm chằm.

Mái tóc vàng của cô gần như huyền ảo trong bóng tối, lấp lánh trong ánh sáng đèn pha hắt vào. Marsh vẫn nhớ như in tóc cô mềm đến mức nào nơi cằm anh lúc cô vòng tay ôm anh. Cảm giác khao khát nhức nhối khi hồi ức đó trào lên khiến anh kinh ngạc. Nó đâm vào ngực anh, sắc bén và nóng rực. Khiến anh phải mất vài giây mới lấy được hơi thở. “Quả thực,” anh đáp, cố giữ cho giọng nói bình tĩnh và đều đều. “Đó là một câu hỏi đơn giản vì đáp án rất đơn giản. Ông ấy không thể trả cho anh.” “Không thể.”

Marsh liếc nhìn Leila lần nữa. Cô không có vẻ ngạc nhiên hay thậm chí thất vọng. Chỉ mặc nhiên chấp nhận. Không có chiếc xe nào đi gần họ trên đường, anh chỉ có thể thấy lờ mờ gương mặt cô trong tia sáng yếu ớt từ bảng đồng hồ. Trông cô đầy bí ẩn và xinh đẹp. Nỗi khao khát dữ dội kia quay lại và anh cắn chặt răng, cố chiến đấu với nó. Anh thậm chí còn không biết cảm giác đó nghĩa là gì, khốn khiếp thật. Thôi được, anh biết được phần nào ý nghĩa của nó. Và cái phần nào ấy chính là dục vọng. Anh muốn cô. Điều đó chẳng còn gì nghi ngờ. Anh đã muốn Leila từ mùa hè năm cô bước sang tuổi mười tám. Thậm chí trước đó nữa, Chúa đã phù hộ cho anh. Nhưng nỗi khao khát căng tức này không chỉ là nhục dục.

Chiếm hữu. Anh muốn chiếm hữu. Anh muốn độc chiếm người phụ nữ này theo cách cơ bản nhất, gần như nguyên thủy - mặc dù, chao ôi, anh chỉ có thể tưởng tượng ra những tiếng hét giận dữ của Leila nếu anh có can đảm cố bày tỏ cảm xúc đó. Che chở. Anh muốn chăm sóc cô. Anh muốn ôm chặt lấy cô sau khi những đam mê của họ lắng xuống và ấp ủ cô bằng hơi ấm tình yêu của anh. Che chở. Anh muốn mãi m cảm thấy thế khi Leila mỉm cười với anh. Nó còn hơn cả hạnh phúc và sự thỏa mãn đơn thuần. Đó là cảm giác mà cuối cùng, cuối cùng đã choán hết con người anh. Và anh muốn mỗi buổi sáng thức dậy với tiếng huýt sáo vui vẻ vì biết hôm nay Leila sẽ mỉm cười với anh. Hôm nay, ngày mai rồi ngày tiếp theo và tiếp theo nữa.

“Vậy là ông ấy không bao giờ trả tiền anh?” Leila hỏi “Anh cứ tự chịu tiền thuốc men đã sử dụng tối nay, chưa kể đến thời gian của anh?” “Sau khi họ mổ lợn, nhà Beauchamp sẽ cung cấp cho anh một năm thịt lợn miễn phí” Marsh giải thích. Anh không thể nhìn cô thêm lân nào nữa… anh không dám. Cái cảm giác choáng ngợp này có thể khiến anh lái xe chệch đường. “Thay cho tiền mặt.” “Thịt lợn.”

“Và mứt,” Marsh thêm vào. “Món mứt mâm xôi Kelly Beauchamp làm là loại ngon nhất anh từng…” “Anh là người ăn chay cơ mà,” Leila nói. “Anh sẽ xoay sở thế nào với số thịt lợn mang đến trong vòng một năm.” “À, đương nhiên là anh không ăn chúng.” Anh gạt tóc khỏi mắt. Anh ước gì cô cứ gào thét với anh cho xong. Như thế anh còn biết cách xử trí chứ không phải sự điềm tĩnh này. Ít nhất khi cô to tiếng, anh sẽ biết phản ứng thế nào. Ít nhất như thế anh có thể đo lường được cơn giận của cô. “Anh tặng lại chỗ thịt lợn cho gia đình Hopkins. Họ sống ở mũi đất nhô ra biển, cách nhà anh một dặm - ý anh là ngôi nhà trước kia của anh.”

“Gia đình Hopkins. Họ ở Sunrise Key đã lâu chưa?” Leila hỏi. “Từ khi em vào trung học. Đó là một gia đình đông người. Có năm đứa con, tất cả đều là con trai? Bọn họ đều nhỏ hơn em.” “Em không nhớ ra họ,” Leila thú nhận.

“Họ chẳng thể sánh với câu lạc bộ du thuyền đâu,” Marsh khô khan nói. “Ron đang ốm, và với năm đứa con chưa đến tuổi trưởng thành, họ luôn dùng hết số thịt lợn đủ dùng trong một năm. Tất nhiên chưa đến một năm thì họ đã dùng hết rồi.” Leila im lặng, nhìn ra bóng tối bên ngoài xe. “Ôi Marsh, em không ngờ anh lại quá…” Cô vắt óc tìm từ thích hợp. Marsh không đoán được cô định nói gì. Quá ngu ngốc? Quá cẩu thả về tài chính? Quá yêu cô đến mất trí?

“Quá hoàn hảo chăng?” anh gợi ý, thắng xe ở chỗ dừng xe tại giao lộ giữa đường Ocean Avenue và đường Main. “Vẫn đẹp mê người ngay cả khi chỉ mặc độc đồ lót?” Cô nhìn anh. Trong ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn đường, đôi mắt cô mang sắc tía như màu trời trước cơn bão - sẫm lại bí ẩn và thêm chút nguy hiểm. Chẳng trách mà anh lạc mất mình trong đôi mắt ấy. Marsh dứt khỏi ánh nhìn ấy, chỉ để thấy mình đang nhìn chằm chặp môi cô. Trời ạ, nhưng anh muốn hôn cô. “Em không ngờ anh quá ư tử tế,” cô nói.

Mất ba giây anh mới ngấm được câu nói của cô. Tử tế? Cô nói anh tử tế? Đợi đã nào, nếu trước khi có câu nói này cô đã nghĩ anh không tử tế, vậy thì cô đã nghĩ gì? “Em đã không nhận ra anh quá hảo tâm tới vậy.”

“Đó không phải hảo tâm,” anh nói. Nếu cô không nghĩ rằng anh tử tế, vậy thì cô vẫn luôn cho rằng anh không tử tế? “Nếu Ron Hopkins mà nghĩ anh đang tỏ lòng hảo tâm với ông ấy thì ông ấy lên cơn đau tim mất. Chúng tôi trao đổi. Họ có một khu vườn lớn. Và họ trồng bí zucchini và dưa hấu cho tôi suốt mùa.” “Hầu hết mọi người sẽ không cho rằng một năm cung cấp thịt lợn đổi lấy những loại rau củ thông thường là một vụ giao dịch công bằng.” “Hầu hết mọi người không phải ăn chay, và do đó coi nhẹ giá trị của rau quả,” Marsh chỉ ra. Ở cả hai bên đường Ocean Avenue và đường Main đều không có đèn giao thông. Marsh về số không, và hơi xoay người sang cô. “Này Leila, nếu em không ngờ rằng anh tử tế-”

“Em không ngờ anh với hàng xóm láng giềng. Chuyện gì đã xảy ra vậy?” “Hẳn đó là do lan truyền.” Hiển nhiên trước thời điểm này cô cũng chẳng nghĩ là anh thân thiện. “Người dân trên đảo luôn giúp đỡ lẫn nhau. Em đã từng sống ở đây nên chắc cũng biết rõ. Bọn trẻ nhà Hopkins nhổ cỏ dại trong vườn cho bà cụ Milton. Và bà cụ luôn nướng thêm một mẻ bánh quy cho cữ cà phê sau lễ nhà thờ Chủ nhật. Ben Sullivan lấy máy cắt cỏ nhà mình để xén cỏ trước tòa thị chính trong trấn. Millie Water tặng hàng thùng soda cho giải Little League để được bán hàng trong các trận đấu của họ.” “Còn anh cung cấp các dịch vụ y tế miễn phí?”

“Không phải lúc nào cũng miễn phí. Có người có bảo hiểm y tế. Và có người thực sự có tiền, tin hay không tùy em.” “Có những bác sĩ sẽ từ chối khám chữa bệnh nếu bệnh nhân không đủ tiền trả.” “Và có những tay bác sĩ sẽ mục rữa trong địa ngục,” Marsh đáp lại không nao núng. “Còn anh đây, sẽ lên thẳng thiên đàng, thông qua một cánh cửa đặc biệt được đóng dấu Thân thiện và Tử tế.”

Leila cười. Chúa ơi, anh yêu tiếng cười của cô. Anh yêu cái cách cô mỉm cười như thể thu vào cả thế gian. Anh yêu cái cách đôi mắt cô lấp lánh khi thích thú. “Anh biết không, em thực sự tin rằng anh sẽ lên thiên đàng. Chỉ buồn cười, em luôn tưởng là…” Nụ cười của cô nhạt đi, và cô nhìn ra chỗ khác, như thể xấu hổ. “Hmmm,” Marsh lên tiếng. Một chiếc ô tô đi đến sau xe anh, ánh đèn pha rọi thẳng vào gương chiếu hậu. Anh đưa tay ra ngoài thành xe và ra hiệu cho chiếc xe cứ vượt qua. “Anh nghĩ tốt hơn không nên tìm hiểu phần còn lại. Nhất định nó chẳng hay ho gì.”

“Em đã từng nghĩ anh ích kỷ và chỉ biết mỗi bản thân,” cô thú nhận. “Và chẳng tử tế gì cho cam,” anh nói nốt hộ cô. “Em sai rồi thì phải?” Cô nhìn lại anh

Anh có thể trả lời cô theo nhiều cách. Trên thực tế, người ta có thể sử dụng lời thú nhận của cô để trả miếng lại. Theo như lời cô nói, cô chưa bao giờ sai, và khi cô thừa nhận điều ngược lại thì chắc chắn cô đáng hứng chịu một nhận xét chua cay. Nhưng Marsh không chế nhạo. Không cười cợt. Anh cố không giễu cợt cô. “Anh không biết,” anh nghiêm túc nói. “Nhiều khi anh rất không tử tế đối với em. Nhưng chỉ với em thôi.”

“Ra thế đấy. Hồi anh và Simon học đại học, anh chế nhạo em không thương tiếc. Anh chưa bao giờ chịu từ bỏ việc đó. Phân nửa thời gian em phát khùng lên với anh. Nửa còn lại…” Nửa thời gian còn lại, cô đã nghĩ mình gần như phải lòng anh. Nhưng không đời nào cô thú nhận với anh điều đó. “Em luôn tỏ ra hỗn xược với anh.” Marsh nói. “Ngay ngày đầu anh gặp em và Simon. Em như thế nào nhỉ? Mười một tuổi? Tóc vàng và… đặc chất Mĩ. Em nhìn như thể anh là một mẩu rác lềnh bềnh trên sóng thủy triều. Và em mới chỉ là một đứa trẻ. Khi em lớn hơn, lúc vào trung học, em vẫn láo xược với anh. Hỗn xược, và xinh đẹp đến chết người.” Leila nhìn chằm chằm Marsh, nhưng anh không nhìn cô, mà nhìn ra con đường trước mặt, như thể anh nhìn được vào tương lai.

“Xinh đẹp? Thật ư?” “Đúng vậy. Và giờ vẫn thế.” Marshall Devlin nghĩ rằng cô xinh đẹp. Tim Leila đập thình thịch, cô sợ anh có thể nghe thấy. Xinh đẹp. Nhưng…

Cô nhướng một bên mày. “Vậy nên anh đặt cho em biệt hiệu Mặt khỉ?!” Marsh nhìn cô và mỉm cười. Cô có thể thấy hàm răng trắng đều tăm tắp của anh lấp lóa. “Em nghĩ anh lại đi dâng thêm vũ khí cho em bằng cách thú nhận anh thấy em là người xinh đẹp nhất anh từng gặp sao? Nói thật đi, em sẽ không sử dụng nó để chế nhạo anh không thương tiếc nhằm trả đũa “Cũng có thể.” Cô quan sát gương mặt anh trong ánh đèn đường mờ tỏ. “Anh nghĩ em xinh đẹp thật à? Từ lúc em học trung học?”

“Anh nhớ có dạo em mặc một chiếc quần jeans màu xanh lam ngắn cũn cỡn xé tua rua hai bên. Nó làm đôi chân em trông còn dài hơn,” Marsh hồi tưởng. Trong bóng tối đôi mắt anh mang vẻ mơ màng - và ấm áp. “Kì nghỉ hè năm đó của anh thật khổ sở. Em thường mặc nó với áo hai dây màu đỏ trắng như thế này. Tóc em vàng và làn da rám nắng. Một cô gái Mĩ hoàn hảo. Nụ cười của em - hoàn hảo. Đôi mắt em - hoàn hảo. Thân hình em - hoàn hảo. Mỗi lần em bước vào phòng là tim anh lại đau nhói.” “Ôi, giá như được trở lại tuổi mười bảy,” Leila tiếc nuối. “Bây giờ em còn đẹp gấp bội.”

Leila đảo mắt. “Còn anh rõ ràng đã tăng gấp đôi tiêu chuẩn. Em còn nhớ cha mẹ em rất quý anh. ‘Tại sao con không thể giống như cậu Marshall Devlin dễ thương kia?’” Leila giả giọng mẹ mình. “‘Cậu ấy thật là lịch thiệp’” Cô lắc đầu. “Anh không lịch thiệp, anh là kẻ dối trá.” Marsh cựa quậy trên ghế. “Anh nghĩ phải gọi là khéo nói mới đúng, không phải dối trá.” Anh vuốt tóc ra khỏi mắt. “Như những cô gái Mĩ mới lớn khác, khéo ăn khéo nói chưa bao giờ là ưu điểm của em” “Có một sự khác biệt giữa khéo ăn khéo nói và lấy lòng cha mẹ em-”

“Đó là lí do khiến em chống lại anh?” Marsh cắt ngang. “Ngay từ đầu em đã ác cảm với anh. Anh nhớ lần đầu tiên đến Sunrise Key với cha anh. Lúc đó là Giáng sinh, và anh đang buồn. Nếu không phải vì Simon… hoặc có lẽ là vì Simon. Có phải bởi cậu ấy và anh trở thành bạn thân mà em cảm thấy bị ra rìa? Đó là lí do em khó chịu đến thế?” “À, có lẽ vậy,” Leila thừa nhận. “Một phần là thế. Một phần nữa do anh là một gã công tử hợm mình. Anh rất khó gần và… xa lánh. Anh chẳng bao giờ chơi với những đứa trẻ khác, trừ Simon. Và em không nhớ đã từng thấy anh cười. Ít ra là trong năm đầu tiên.” Đèn pha của một chiếc xe nữa sáng lên sau lưng Marsh, anh phất tay cho nó qua. Leila nhận ra họ đã ngồi đây được một lúc lâu. Nhưng cô chưa muốn về nhà vội. Từ trước đến nay cô chưa bao giờ nói với Marsh những chuyện thế này - về các vết thương xưa cũ và những bất công thời niên thiếu vẫn vương vất giữa họ. Cô hoàn toàn không hề biết mình đã thu hút anh khi còn là một nữ sinh. Tại sao anh lại không mời cô đi chơi? Cô sẽ đồng ý ngay lập tức. Đương nhiên, anh đã chẳng thể nào biết được điều ấy.

“Anh không cười nhiều, nhưng chắc chắn không thể chỉ vì nghi ngờ mà em buộc tội anh. Lúc đó anh mười bảy tuổi, vừa đến sống ở một đất nước xa lạ với cha - người cha mà anh chỉ biết sơ - cùng vợ và hai đứa con của ông. Anh đang phải chịu cú sốc văn hóa.” Anh thở dài. “Và anh đang buồn.” Leila nhìn anh chăm chăm. “Buồn ư? Sao thế?” Anh nhìn lại cô, nhoài người về phía trước trong đêm tối. “Em quả thực không biết gì ư?”

“Marsh, anh đang nói về chuyện gì vậy?” “Mẹ anh. Khi đó bà vừa qua đời, và chỉ sau lễ tang một tuần anh đã phải chuyển đến sống tại Mĩ, đến vùng ngoại ô của New Heaven với một người cha xa lạ. Hai tuần sau đó, cha con anh đi nghỉ ở Sunrise Key. Anh không khó gần lúc chúng ta gặp nhau lần đầu, Leila. Anh đang sốc.” “Ôi Marsh. Chẳng ai cho em biết cả.” Cô úp tay lên miệng, nhớ lại tất cả những lời nói khó nghe và ánh mắt căm tức cô ném về phía anh khi anh chiếm đoạt sự quan tâm của người anh trai thân thiết. “Em đã thật là tệ. Hẳn anh đã nghĩ em là một con ranh đáng ghét.”

“Anh chỉ nghĩ em hơi nhạy cảm.” Anh cười rầu rĩ. “Và anh phải thú nhận rằng cái từ con ranh đáng ghét có lướt qua trong đầu anh một hai lần gì đấy.” “Em xin lỗi.” “Anh không nhận ra em chẳng hề biết chuyện mẹ anh. Anh tưởng ai cũng biết.” Anh cười buồn. “Chắc đó là lý do cho cách cư xử của em. Anh đã luôn cho rằng em rất tàn nhẫn.”

Leila nhắm mắt lại và ngửa đầu ra lưng ghế. “Em đúng là con ngốc.” “Leila, tin anh đi, anh đã tha thứ cho em từ lâu lắm rồi.” Vùng cổ cô lộ ra trông thật dài và thanh mảnh dưới ánh sáng từ ngọn đèn nơi góc đường.

“Như thế cũng không làm cho em bớt ngốc hơn.” “Chuyện qua rồi.” Marsh chỉ ra. Anh phải xiết chặt hai tay thành nắm đấm để không chạm vào cô. “Em đã từng ngốc nghếch. Nhưng em đã trưởng thành. Anh cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều.” “Nhưng sao em vẫn cảm thấy mình thật kinh khủng?” Cô mở mắt và quay đầu sang nhìn anh.

“Chứng tỏ em không ngốc nghếch. Nếu ngốc nghếch, em đã không cảm thấy kinh khủng, đúng chứ? Đó là quá khứ rồi, Leila. Hãy để nó qua đi.” “Chà, anh là người tử tế có khác, đúng chứ? Quá tử tế. Em không chắc mình có thể chịu được chuyện đó.” Cô đang chế giễu anh. Bởi vì cô không muốn anh nhìn thấy những giọt nước mắt chợt lấp lánh trong mắt cô.

Marsh cảm thấy lộn nhào, như thể anh vừa bước ra khỏi mép vách đá. Leila quan tâm đến anh đủ để rơi nước mắt. Có thể vẫn chỉ là kiểu quan tâm của người em gái, nhưng như thế đã khá hơn nếu so với thời niên thiếu ghét anh thậm tệ. Marsh làm điều duy nhất mà anh có thể làm. Anh vờ như không thấy những giọt nước mắt ấy. Và anh đáp lại. “Anh nghĩ nếu em muốn, anh có thể bắt đầu gọi em là Mặt Khỉ trở lại. Ý anh là, chỉ để cân bằng mối quan hệ giữa chúng ta.” Leila bật cười, và nhoài người ngang qua ghế để ôm lấy anh.

Thế này đây, Marsh nhận ra. Anh sẽ không đời nào có thể ôm lại Leila mà không hôn cô. Và khi anh hôn cô, cô sẽ biết tất cả. “Xin thứ lỗi, hai vị,” một giọng nói vang lên, và Marsh giật mình. “Ô kìa, bác sĩ. Tôi ã không nhận ra đó là anh.” Liam Halliday đứng ngay bên ngoài chiếc xe jeep phía Marsh, một tay gác lên gờ kính chắn gió, tay kia đặt lên nóc xe bằng vải bạt khi anh ta vươn người tới và nhìn qua ô cửa mở. Marsh thấy tay cảnh sát trưởng cao lớn thu vào mắt không sót thứ gì - áo sơ mi không cài cúc của Marsh, áo jacket, cà vạt và túi y tế của anh để trên ghế sau, cặp chân dài và đôi tay để trần của Leila, những lọn tóc vàng và gương mặt xinh đẹp của cô.

“Chào cô.” Cảnh sát trưởng gật đầu với Leila và chạm tay vào vành mũ cao bồi. Anh ta mỉm cười với cô và miễn cưỡng đưa mắt trở lại Marsh. “Động cơ trục trặc à, Bác sĩ? Có cần tôi giúp anh kéo xe ra khỏi đường lớn, và đưa vào bãi đỗ trước bưu điện không?” Đôi mắt anh ta tiếp tục quay sang Leila. “Không cần đâu.” Marsh quan sát gương mặt Halliday, cố đoán xem Leila trông thấy gì khi cô nhìn cảnh sát trưởng. “Thực ra, động cơ không sao cả. Chúng tôi chỉ đang nói chuyện thôi.” Mái tóc đen nhánh của Halliday quăn lại dưới vành mũ rộng. Một lọn tóc rơi trước trán, nhưng chưa đủ dài để chọc vào mắt anh ta. Nó làm Marsh nhớ đến tóc mình và, anh gạt mớ tóc màu nâu của mình ra khỏi mặt.

Mắt Halliday có màu nâu, nhưng sẫm hơn mắt Marsh. Đó là màu nâu sô cô la đậm, trong khi mắt Marsh chỉ là màu của một khúc sông hẹp sau cơn mưa lớn, khi mặt nước sủi đầy bùn đất. Dễ nhận ra đôi mắt Halliday đỏ ngầu - rõ là từ trận xả láng tại quán Rustle's Hideout tối hôm trước. Leila nhoài người qua chỗ Marsh, đưa tay cho cảnh sát trưởng bắt. “Tôi là Leila Hunt,” cô tự giới thiệu kèm theo một trong những nụ cười quyến rũ của mình. Ít nhất Halliday cũng có vẻ choáng, Marsh cau có nghĩ.

“Liam Halliday,” Halliday chậm rãi nói, cầm tay cô và giữ một lúc lâu, quá lâu. “Hình như cô là họ hàng với Simon Hunt?” “Anh ấy là anh trai tôi.” “Trước đây chúng ta đã gặp nhau chưa?” Halliday hỏi. Marsh nhận ra đó không phải là một câu tán tỉnh. Trong mắt anh ta có vẻ bối rối thực sự. Có lẽ người nghiện rượu nặng như Halliday không thể nhớ đã gặp ai.

“Tôi không chắc lắm,” Leila thú nhận. Hai bàn tay vẫn bắt lấy nhau kia ở cách mặt Marsh có vài phân, anh hắng giọng. Leila liền giật tay về. “Giờ thì.” Halliday đứng thẳng lên. “Không được đỗ xe quá sát góc cua, Bác sĩ ạ.” Anh ta cười toe toét và nháy mắt với Marsh. “Và nhất là không được đỗ giữa đường. Tôi buộc phải yêu cầu anh lái xe đi. Hoặc đưa nó vào chỗ đỗ quá góc đường này nếu anh muốn kín đáo hơn.”

Leila đỏ mặt. “Chúng tôi nói chuyện. Chỉ có vậy thôi mà.” Marsh nhìn cô, chân mày nhướng lên. Cô quá vội vã cam đoan với cảnh sát trưởng là không có chuyện gì giữa họ. Leila liếc sang Marsh nhưng lại vội ngoảnh đi, như thể bằng cách nào đó chính anh mới là người làm cô xấu hổ. “À, vậy thì, xin thứ lỗi cho tôi nhé,” Halliday nói. “Hãy vòng qua góc đường nếu hai người muốn… nói chuyện tiếp.” Anh ta chạm tay vào mũ và lại mỉm cười với Leila. “Rất vui được gặp cô, Leila Hunt. Hẹn gặp lại, Bác sĩ.”

Khi Halliday thong thả quay về chỗ chiếc xe cảnh sát đậu dưới ngọn đèn đường, Leila lắc đầu. “Em không thể tin được Frankie từ chối đi chơi với anh ta. Anh ta thật đáng mến.” “Anh ta đặc biệt đáng mến sau khi qua một đêm say xỉn,” Marsh cộc cằn nói. “Ờ, Frankie bảo là anh ta có khuynh hướng tiệc tùng.” Mắt cô dõi theo Halliday. Cô thấy anh ta thò tay qua cửa xe lấy ra chiếc microphone không dây. “Nhưng cậu ấy không nói anh ta cực kì đẹp trai. Ôi trời ơi!”

Đúng là ôi trời ơi. “Phải, chẳng biết anh ta có còn đẹp trai khi mặc mỗi đồ lót không?” Marsh trầm ngâm. Leila phì cười. “Có lẽ không được như anh đâu. Mặc dù… “ Mắt cô xa xăm mơ màng. “Marsh, anh có nghĩ là anh ta không?” “Không.”

Cô nhìn anh ngạc nhiên. “Sao anh chắc chắn thế?” “Có thực em nghĩ Halliday có thể là chàng ninja của em?” Marsh hỏi ngược lại. “Ý anh là thực sự ấy.” Cô lại quan sát tay cảnh sát trưởng. Cảm giác lúc này của anh có phải ghen tuông? Đúng, nhất định là ghen tuông, và nó tệ gấp mấy lần cơn nhức nhối anh cảm thấy với Elliot. Eiliot không phải mối đe dọa thực sự, bất kể Leila đã nói sẽ cưới anh ta. Có thể cô đang nghĩ đến chuyện kết hôn với Elliot, nhưng rõ ràng cô không bị anh ta hấp dẫn, không như thế này.

Phải nhìn Leila dán ánh mắt rạng ngời vào Halliday đúng là lộn ruột. Marsh muốn xiết cổ tay cảnh sát trưởng, chỉ vì anh ta dám hiện diện trên đời. “Em quả thực không biết. Nếu anh ấy là chàng ninja của em thì sao?” “Vậy thì em còn đợi gì nữa?” Marsh nói, giọng pha chút hằn học. “Đây quả là là cơ hội lớn của em. Hãy đi tìm hiểu xem. Sao em không đi tới và hôn anh ta? Anh chắc anh ta sẽ vui mừng hết biết mà đón nhận.” Theo cái cách Halliday nhìn Leila, thì rõ ràng anh ta sẽ sẵn lòng cho cô thực hành một chuỗi nụ hôn thử nghiệm với mình.

Lela tháo dây an toàn và bước ra khỏi xe. “Em định đi đâu?” Marsh ngạc nhiên hỏi. “Anh nói đúng. Đây là cơ hội tuyệt vời của em. Em sẽ đi nói chuyện vói anh ấy. Anh hãy cho xe vào bãi đỗ ở bưu điện. Mấy phút nữa em sẽ quay lại, được chứ?”

“Leila, em không thể coi lời anh vừa nói là nghiêm túc được.” Nhưng cô đã cất bước đi tới chỗ tay cảnh sát trưởng và chẳng nghe anh nói gì. Anh chửi thề khi quan sát họ. Rõ ràng gã đàn ông nghĩ Leila xinh đẹp. Nhưng ở cô còn nhiều điều khác nữa ngoài gương mặt đẹp và thân hình gần như hoàn hảo. Cô thông minh, thân thiện, hài hước và ấm áp. Cô rất đặc biệt. Ngay cả tên ngốc như Halliday cũng chỉ cần vài giây là nhận Halliday cất bộ đàm đi ngay khi phát hiện ra Leila đang đi về phía mình. Anh ta bỏ chiếc mũ cao bồi ra và lùa những ngón tay lên tóc trong khi tựa vào thành xe. Đôi chân dài trong chiếc quần jeans vắt chéo nhau nơi mắt cá.

Halliday mỉm cười với Leila, cô cười đáp lại, và Marsh biết rằng mình không thể, tuyệt nhiên không thể ngồi đó và nhìn được nữa. Anh vào số một và vào cua vòng qua góc đường tiến vào bãi đỗ trước cửa bưu điện. Nhưng, từ chỗ anh đậu xe, anh vẫn có thể trông thấy Leila và Halliday trong kính chiếu hậu, nên anh nhắm mắt lại. Mẹ kiếp, tại sao Leila không cười với anh theo cách đó. Bởi vì cô không coi anh là gì khác ngoài một người bạn, không hơn một người anh trai. Cô đã hối hả cải chính với Halliday khi tay cảnh sát trưởng cho rằng họ đỗ xe nơi giao lộ để hôn nhau. Chẳng lẽ ý nghĩ hôn anh lại đáng sợ đến thế?

Chắc chắn Leila không thấy anh thiếu hấp dẫn vào Giao Thừa, khi anh hôn cô lúc nửa đêm. Không, cô đã đáp lại những nụ hôn của anh theo cách khiến anh gần như nghẹt thở. Có lẽ đó là đáp án. Có lẽ anh nên mặc lại bộ đồ ninja và xuất hiện trong phòng cô đêm nào đó. Nhưng không.

Thực sự là, Marsh muốn Leila yêu anh. Không phải như một người bạn, không phải một người anh, hay một bóng ma lãng mạn. Anh muốn cô yêu anh đến đắm đuối, tuyệt vọng, mê mụ. Anh, chứ không phải tên ninja bí ẩn nào đó. Và Lạy Chúa, hãy cho con biết, có cái quái gì đang diễn ra ở kia vậy? Marsh mở mắt, và trong gương chiếu hậu, trong ánh sáng đèn đường, anh thấy Liam Halliday kéo cô vào vòng tay và hôn cô. Đó là một nụ hôn dài, một nụ hôn nhàn nhã, một nụ hôn sâu đắm và đam mê.

Để nguyên chìa khóa trong ổ, Marsh bước ra khỏi xe và bỏ đi..