Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nửa thời gian ấm áp - Chương 1

Chương 1: Vận mệnh.

Tuy biết rõ rằng, Cuối cùng sẽ có một ngày, Tất cả buồn vui, tất cả yêu hận,

Đều sẽ tan biến dần theo thời gian. Nhưng em vẫn cố gắng, cố gắng góp nhặt từng ký ức đẹp đẽ, Lưu luyến và quý giá tồn tại vì anh.

Cuộc sống luôn tự có quy tắc vận hành. Ta không thể quyết định khi nào bắt đầu và khi nào kết thúc, Cũng không thể quyết định gặp phải chuyện tốt hay xấu.

Nhưng ta mãi mãi có thể quyết định được thái độ đối mặt với chúng. ———————————– “Vị thần vận mệnh rất thích náo nhiệt, có khi còn muốn đùa cợt với chúng sinh. Lúc tưởng con người đã quá sức đau buồn vì tấn bi kịch mà ngài tạo ra, thì liền sau đó lại xuất hiện chuyện vui cười”. - Stefan Zweig*.

*Stefan Zweig (28 tháng 11, 1881 – 22 tháng 2, 1942) là một nhà văn, nhà báo, nhà viết kịch và nhà viết tiểu sử người Áo nổi tiếng trên thế giới. (trích wiki) Khi còn nhỏ, ai cũng nghĩ bản thân mình là đặc biệt nhất thế giới, cho dù rất bình thường, nhưng nhất định sẽ có chổ nào đó khác biệt, chỉ là chưa được phát hiện ra thôi. Nghĩ đến tương lai, lại thấy rằng những điều đó vẫn có thể xảy ra. Nhưng cho đến khi trưởng thành, dần dần nhận rõ bản thân chỉ là một người bình thường trong những người bình thường, đầu óc không thông minh hơn người khác, khuôn mặt không xinh đẹp hơn người khác, ngay cả tính cách càng không thu hút hơn người khác. Cho nên, càng ngày càng lý trí, càng ngày càng thực tế, dù có nằm mơ đi chăng nữa thì một mặt vẫn say mê chìm đắm trong đó, nhưng một mặt khác lại tỉnh táo nhận biết đó là ảo tưởng. Tình trạng của Nhan Hiểu Thần lúc này chính là như vậy, cảnh trong mơ vô cùng chân thực, nhưng cô biết rõ mình đang nằm mơ.

Khi cô mười một tuổi tập chạy xe đạp. Người thì nhỏ mà xe lại to, xe đạp lúc tiến lúc lùi, làm cho ai nhìn thấy cũng sợ, nhưng cô lại chẳng sợ, không ngừng hét to, gắng sức đạp. Mẹ cô đứng bên đường lo lắng nhìn cô chằm chằm, cao giọng nói: “Cẩn thận nhìn đường! Đừng ngã!” Ba cô thì đi theo phía sau xe đạp, dang hai tay ra trước, một khi cô ngã sẽ đỡ được ngay. Có lẽ bởi vì biết ba mẹ bên cạnh, cho dù xảy ra chuyện gì cũng sẽ có người bảo vệ, Nhan Hiểu Thần không sợ gì cả, đạp xe thật nhanh.

Tiếng chuông di động chói tai đột ngột vang lên, hình ảnh trong mơ vừa rồi giống như bị gió cuốn đi, biến mất tăm. Sự ấm áp ngọt ngào quanh quẩn trái tim, khiến cho cô gái 22 tuổi Nhan Hiểu Thần mở to mắt luyến tiếc. Mấy năm nay, cô không bao giờ nhớ đến chuyện lúc nhỏ, tưởng rằng thời gian đã làm lu mờ quá khứ, nhưng thời khắc này cô lại nhớ rõ mọi chuyện. Thậm chí, cô còn nhớ chính xác ngày ấy ba cô mặc chiếc áo thun màu xám kẻ sọc, quần đùi màu đen, mẹ cô mặc chiếc váy liền màu lam, có hoa nhỏ. Chuông điện thoại di động nhất quyết không tha cứ vang lên, Nhan Hiểu Thần vụt ngồi dậy, mở điện thoại, nhìn thấy cuộc gọi đến là “Mẹ”, cô đột nhiên giật mình, tưởng như theo bản năng ném điện thoại đi. Nhưng cô đã lấy lại bình tĩnh, vén một góc màn, nhanh chóng nhìn lướt qua phòng ký túc xá, xem chừng không có ai, cô mới ấn nút nghe. “Con đang làm gì đấy? Nửa ngày rồi mới nghe?”

Qua điện thoại, nhưng Nhan Hiển Thần có thể cảm nhận được sự bực bội gay gắt của mẹ. Cô biết mẹ thật sự không quan tâm cô đang làm gì, cô không trả lời, chỉ hỏi thẳng: “Chuyện gì ạ?” “Mẹ hết tiền rồi! Gởi cho mẹ 2000 đồng!”

“Tháng trước con mới gởi hơn một ngàn…” “Thua hết rồi! Gởi ngay đi rồi gọi cho mẹ!” Nói xong lập tức cúp máy. Nhan Hiểu Thần cầm điện thoại ngơ ngẩn một lúc. Mơ và không mơ, thiên đường và địa ngục, đôi khi, cô thật sự hi vọng cuộc sống bây giờ chỉ là một cơn ác mộng, nếu sau khi tỉnh giấc có thể trở lại mùa hè năm 18 tuổi ấy, cô nguyện đánh đổi bất cứ giá nào.

Như thường ngày, Nhan Hiểu Thần đeo túi sách, đạp chiếc xe đạp cũ, chạy ra máy ATM ở góc sân trường hẻo lánh. Cô đưa thẻ vào, bấm mật mã và kiểm tra số dư. Sự thật cô thuộc nằm lòng số dư là 2 ngàn 155 đồng 73 hào, nhưng bản tính của người luôn túng thiếu là thế, mỗi lần rút tiền cô đều kiểm tra trước số dư, không phải hy vọng những con số ấy sẽ tăng lên, chỉ là muốn xác định chúng không thay đổi. Hơn 2000 này là tiền lương của Nhan Hiểu Thần suốt kỳ nghỉ hè, mỗi một khoản đều có kế hoạch chi dùng – đã là năm thứ tư đại học rồi, tìm việc cũng phải chi tiêu, mua bộ đồ để đi phỏng vấn này, rồi tiền đi lại nữa…Cho dù không cần những khoản đó, nhưng đóng dấu vào sơ yếu lý lịch, photo các loại giấy chứng nhận, mọi việc đều phải cần tiền. Hiện tại kiếm việc khó khăn, các chị lớp trên nói rằng, muốn tìm được công việc nhanh phải bỏ lưới rộng, ít nhất phải chuẩn bị sẵn 100 bộ hồ sơ.

Nhan Hiểu Thần ấn nút chuyển khoản, chuyển 2000 đồng cho mẹ, tính nhẩm phép trừ rất dễ dàng, nhưng cô một lần nữa kiểm tra số dư, xác định trừ thêm 20 đồng phí chuyển khoảng, còn lại chính xác 135 đồng 73 hào mới rút thẻ ngân hàng ra. Xong cô nhắn tin cho mẹ: “Con đã chuyển tiền rồi, chi dùng tiết kiệm một chút, con đang bắt đầu tìm việc làm, đợi khi tìm được công việc tốt thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Cũng như thường ngày, tin nhắn như viên sỏi ném xuống biển, chẳng có một chút hồi âm nào.

Nhan Hiểu Thần lên xe đạp, theo thói quen đi đến sân tập thể dục, cô mỏi mệt ngồi lên các bậc thang, nhìn các bạn đang khí thế ngất trời rèn luyện thân thể. Bốn năm đại học, mỗi lần tâm trạng không vui cô đều đến đây. Kỳ thi giữa kỳ vừa kết thúc, hôm nay lại là cuối tuần, sân thể dục có vẻ không xôn xao náo nhiệt như thường ngày, nhưng lại có không ít người chạy bộ, một vòng rồi lại tiếp vòng nữa. Những khuôn mặt, ánh mắt tuổi trẻ ngập tràn hi vọng, họ vui vẻ thì cười tươi, mệt mỏi thì nhăn nhó, không giống như cô, mỏi mệt cũng không thể mở miệng. Nghĩ đến chuyện hiện tại, cô lại cảm thấy buồn chán, bởi vì tính đi tính lại, với 135 đồng cùng lắm chỉ đủ ăn hơn một tuần, mà chuyện khó khăn này cô không thể than phiền với ai.

Ngày phát lương còn đến hơn nửa tháng, Nhan Hiểu Thần không biết nên làm gì bây giờ. Cô suy nghĩ miên man, hay là đi cướp ngân hàng nhỉ, tìm một đôi vớ rách, mặc vào đầu, dùng 10 đồng mua một con dao nhựa, sau đó lao vào ngân hàng hét lớn: “Đem hết tiền ra đây !”, kết quả dĩ nhiên là thất bại, nhưng nếu cô vào tù, sẽ có người bao ăn bao ở, còn được cho quần áo mặc, mọi vấn đề trên đời này đều sẽ được giải quyết! Nghĩ rồi lại nghĩ, giống như đang xem một bộ phim hài dở tệ, Nhan Hiểu Thần nhịn không được cười rộ lên. Ngây ngô cười với không khí một lúc cảm thấy đã đủ, cô lấy điện thoại ra xem, sắp 6 giờ rồi, đi làm thôi ! Nhà trường bắt buộc mỗi lần ra vào cổng phải xuống xe, lúc Nhan Hiểu Thần đẩy xe ra cổng thì gặp các bạn học đang cầm theo túi mua hàng từ bên ngoài đi vào, cô cười chào họ, họ nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, tất nhiên, bọn họ cho rằng cô không nên vui vẻ phấn chấn như vậy.

Hai tuần trước, Nhan Hiểu Thần chia tay với bạn trai mới quen hơn một tháng, Thẩm Hầu. Bạn trai của cô lần này là một người khá nổi tiếng, nhân phẩm và học vấn thì không bằng ai, nhưng vui chơi và hưởng thụ thì không ai bằng. Ở trường, Nhan Hiểu Thần nổi tiếng là người có phép tắc, thành tích nổi trội xuất sắc, hàng năm đều có học bổng, bạn học ai cũng đều cho rằng cô là sinh viên giỏi. Thẩm Hầu thì ngược lại, tụ tập bạn bè, ăn chơi đàng điếm, mỗi năm đều cúp học nguyên một kỳ. Dù sao đi nữa thì hai người này chắc chắn không ở cùng một thế giới. Vậy mà hơn một tháng trước, hai người lại quen nhau, làm cho mọi người ai nấy đều kinh ngạc, tất cả bạn bè cùng phòng của Nhan Hiểu Thần đều cho rằng Thẩm Hầu quen cô chỉ là đùa vui, khuyên nhủ cô đừng quá thật lòng, Nhan Hiểu Thần chỉ mỉm cười lắng nghe. Tất cả bọn họ đều đã đoán đúng, lúc khai giảng hai người quen nhau, đến khi thi giữa kỳ đầu thì Thẩm Hầu đề nghị chia tay. Nhan Hiểu Thần cười thầm nghĩ, bọn họ chắc cho rằng nếu cô không lấy nước mắt rửa mặt thì cũng phải rưng rưng buồn bã, nhưng bọn họ đều không biết, mùa hè năm 18 tuổi ấy, cô đã khóc hết nước mắt của cả đời mình. Phía Tây ngoài cổng trường có một con ngõ nhỏ quanh co khúc khuỷu, con hẻm phía trong có nhiều quán Bar. Bởi vì các quán Bar này nằm ngay bên cạnh trường đại học có tiếng cả nước, giá rượu ở đây tuy thuộc mức trung bình, nhưng cũng là loại quý và đặc sắc, nên khách lui tới thường là người hoạt động trong lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, không thì cũng là thành phần lao động trí thức tinh anh.

Nói chung theo thị hiếu của khách hàng, các quán Bar thích tuyển sinh viên nữ. Nhan Hiểu Thần làm tại quán Bar tên Lam Nguyệt, thời gian làm việc từ 6 giờ 30 tối đến 10 giờ 30 tối, trước kia một tuần cô làm việc 3 ngày, đến năm thứ tư thì chương trình học ít đi, mà Nhan Hiểu Thần lại cần tiền, cô muốn kiếm thêm một chút, nên đổi thành 4 ngày. Nữ sinh viên mà làm việc tại quán Bar thì dĩ nhiên mọi người sẽ không có ấn tượng tốt rồi, năm đó không phải là không có nhiều công việc để cô lựa chọn, nhưng công việc này có thời gian và thù lao hợp lý nhất đối với Nhan Hiểu Thần, cho nên cô cũng không để ý người khác nghĩ gì. Lúc Nhan Hiểu Thần đến quán Bar Lam Nguyệt thì ban nhạc đang diễn tập, Apple và Mary đã đến, hai người đang chuẩn bị nến với hoa tươi, trang hoàng cho các bàn rượu để tạo không khí. Quán có không ít khách hàng là người nước ngoài, các bồi bàn chỉ xem nơi đây là nơi làm việc tạm thời, nên không muốn dùng tên thật, vì vậy ai cũng đều lấy một cái tên tiếng Anh.

Nhan Hiểu Thần chào hỏi họ rồi đi đến căn phòng nhỏ hẹp, chứa đầy đồ linh tinh để thay quần áo. Chốc lát sau, một đồng nghiệp khác tên Yoyo cũng đến. Nhan Hiểu Thần vừa nói chuyện phiếm với Yoyo, vừa dùng bộ trang điểm rẻ tiền tô lên mặt. Cô vẫn tiếc vì phải bỏ ra một mớ tiền để mua nó, nhưng công việc này cần phải trang điểm, mà tính ra mỗi tháng được đến hai ngàn đồng, cho nên vẫn còn lời chán. Hơn hai năm làm việc, kỹ thuật trang điểm của cô không có gì tiến bộ, nhưng tốc độ trang điểm thì tiến triển rất nhanh, chậm lắm chỉ mất mười phút, xem ra cũng khá ổn. Nếu nói đến các loại quán Bar, thì Lam Nguyệt là một quán bar khá yên tĩnh, bình thường sẽ không có ca múa nhạc xập xình, đương nhiên cũng sẽ không có các cô gái thân hình gợi cảm khoe ngực, khoe mông. Lam Nguyệt giống như tên của nó vậy, Blue Moon (Blue trong tiếng Anh ngoài ý nghĩa là màu lam, còn mang ý nghĩa là u buồn), phong cách hoàn toàn u buồn, ban nhạc chỉ diễn những ca khúc trữ tình nhẹ nhàng thư thái, khách đến vừa trầm lặng thưởng thức âm nhạc vừa tán gẫu. Tất nhiên, quán Bar dù sao cũng là quán Bar, nếu đôi khi xảy ra việc ồn ào náo nhiệt vì khách hàng thì cũng không có gì là lạ, chỉ cần không vượt quá mức cho phép thì ông chủ cũng không phản đối, mà khách hàng cũng không phật lòng. Bởi vì phong cách của Lam Nguyệt như vậy nên đồng phục của nữ bồi bàn cũng rất bình thường, mùa hè có thể mặc quần soóc ngắn, mùa đông có thể mặc quần bò dài, áo thì theo kiểu đồng phục của nữ sinh học viện Anh quốc, là sơ mi cao cổ, kẻ sọc ca rô trắng đỏ, tay áo xắn cao, vạt áo có nơ bướm, yêu cầu duy nhất là phải lộ eo ra một chút, so với lối ăn mặc của các cô gái ngoài đường, lộ nọ lộ kia, thì bộ đồng phục này không lộ chút nào. Nhan Hiểu Thần khách quan đánh giá, loại đồng phục này vừa có tiếng vừa có miếng, lại dễ hoạt động, ông chủ dĩ nhiên biết rõ mình muốn gì, cho nên quán Bar Lam Nguyệt này thật ra cũng không tệ.

Sau tám giờ tối, khách đến quán mỗi lúc một đông. Mỗi ngày, quán Bar đều có khách hàng mới, nhưng cũng có không ít khách hàng cũ. Các nữ đồng nghiệp khác không biết thích nhất loại người nào, riêng Nhan Hiểu Thần thì thích nhất người nước ngoài, cô không phải dạng sính ngoại, nguyên nhân chủ yếu là họ sẽ cho cô tiền boa. Những người nào cho tiền boa nhiều, Nhan Hiểu Thần sẽ đặc biệt để ý, nhưng Apple, Mary và Yoyo thì lại hứng thú với đàn ông đẹp trai. “Heidsieck đến kìa, ở ngoài cửa!” Apple bưng mấy ly rượu Cocktail, đè nén mấy lời kích động xuống. Từ nữ hầu bàn, thu ngân đến người pha rượu, tất cả đều ngoái đầu ra, nhìn chằm chằm vị khách đang đẩy cửa vào. Coi như là thú tiêu khiển trong giờ làm việc nhàm chán, các bồi bàn thường tụ lại thành nhóm bàn luận về khách hàng, lúc thì ước chừng thu nhập của họ, lúc thì đoán xem người phụ nữ đi theo họ là vợ hay bạn gái. Quán Lam Nguyệt còn có một truyền thống khác, đối với những khách hàng để lại ấn tượng tốt, mọi người sẽ dựa vào bề ngoài như quần áo hay cử chỉ lời nói để chấm điểm, xếp hạng và phong tước, giống như Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa vậy. Từ hạng nhất cho đến hạng mười đều là những danh hiệu đặc biệt, như tên 10 loại rượu nổi tiếng nhất thế giới chẳng hạn. Heidsieck nếu phải gọi đầy đủ là Heidsieck 1907, đó là một chai rượu champagne trị giá 280 ngàn đô la, được xếp thứ hai trên thế giới. Heidsieck 1907 không phải là khách quen thân của quán. Tuần trước là lần đầu tiên anh ta đến đây, nhưng tất cả bồi bàn đều có ấn tượng rất tốt đối với vị khách mới này, cho nên anh ta lập tức vọt lên nhì bảng. Tuần vừa rồi, Nhan Hiểu Thần phải dự thi hai môn học cuối khóa nên không có đi làm, nhưng cả đêm qua cô đã được nghe về anh ta không ít. Nghe nói, người này tướng mạo cao quý, khí chất nho nhã, một cử chỉ nhẹ vừa nhìn qua đã biết xuất thân bất phàm, lại còn khiêm tốn lễ độ, tiền boa thì hết sức hào phóng, mỗi lần được phục vụ đều sẽ nói cảm ơn. Mặc dù mọi người ở đây làm công chỉ vì tiền, không quan tâm khách hàng của mình nói hay không nói cảm ơn, nhưng nếu được nói, thì ai nấy đều sẽ rất vui vẻ.

Nhan Hiểu Thần hướng theo ánh mắt của mọi người nhìn lướt qua anh ta. Heidsieck 1907 có dáng người cao to, đeo kính không gọng, bên trong mặc một bộ u Phục rất hợp dáng, bên ngoài khoác áo ấm. Nhan Hiểu Thần thầm nghĩ: “Đúng là không tệ lắm.” Sau đó cô không nghĩ gì thêm, lập tức quay đầu đi làm việc, cũng chẳng trông mong mình sẽ được phục vụ vị khách giàu có này. Thế nhưng cả ba người bọn Apple cũng chẳng thấy ai đi qua đó phục vụ. Nếu là người quen thì khách của ai người nấy tiếp, mà hiện tại, vị khách này không chỉ đích danh ai phục vụ cả. Cho dù người này là khách của ai đi nữa, thì bọn họ đều muốn tiếp, dè chừng lẫn nhau, nên nhất thời giống như thấy tình hình ngược lại, chẳng ai muốn tiếp anh ta cả. Nhân viên pha rượu William vừa chế rượu vừa tặc lưỡi: “Các em cược rượu đi, ai thắng thì được đi.”, hiển nhiên người này rất thích xem các cô gái tranh giành đàn ông. Người làm việc lâu năm nhất là Mary đã làm anh ta thất vọng: “Chúng ta thay phiên nhau vậy, cả ba người chúng ta đều đã tiếp rồi, lần này đến lượt Olivia.” Olivia chính là Nhan Hiểu Thần. Lần đầu tiên đến quán Bar đi làm, cô không có tên tiếng Anh, nhập gia thì tùy tục, cho nên cô thuận miệng đặt tên cho mình là Olivia.

Apple và Yoyo không có ý kiến, Nhan Hiểu Thần càng không có. Cô bỏ khăn mặt trong tay xuống, bước nhanh đi ra chỗ vị khách nọ: “Kính chào quý khách! Xin hỏi anh đi mấy người?” Heidsieck dường như không nghe rõ, kinh ngạc nhìn cô một lúc. Nhan Hiểu Thần khẽ cười nói lại một lần nữa. Lần này thì đã nghe, anh ta trả lời: “Một người.” Nhan Hiểu Thần dẫn anh ta đến bàn số 9, một chỗ dành cho hai người ở góc quán. Cô trước hết châm nến trên bàn, sau đó đưa menu cho anh ta, anh ta không xem qua menu, chỉ nói thẳng: “Black Label *, có đá, thêm hoa quả và thịt nguội.”

Một loại rượu Nhan Hiểu Thần viết xong order, mang Black Label cùng đá đặt lên bàn, anh ta vẫn im lặng chẳng nói gì, cũng không nói cảm ơn, nhưng lại cho rất nhiều tiền boa, 30%, vượt xa mong đợi của Nhan Hiểu Thần. William kinh ngạc hỏi: “Hào phóng thế? em nói gì với anh ta vậy?”

“Không nói gì khác, như mọi ngày thôi.” Apple trưng ra bộ dáng không tin: “Không thể nào!” Yoyo cười giễu: “Không hổ danh là sinh viên trường đại học danh tiếng nhỉ, chẳng giống với chúng ta!”. Làm việc ở đây hai năm, không phải lần đầu tiên cô nghe những lời châm chọc khêu khích kiểu này, xem như chẳng nghe thấy gì, cô cất tiền vào túi cẩn thận, rồi quay ra tiếp tục công việc.

Đã hơn 9 giờ 30 tối, quán gần như đã đầy khách, chúng tôi đứng nửa buổi tối, ai cũng mệt mỏi, thường trốn vào góc phòng, dựa vào quầy bar hoặc vách tường, chân trái đổi chân phải nghỉ ngơi một chút. Apple và April kẻ xướng người họa đoán xem Heidsieck 1907 đã có bạn gái hay chưa. Apple nói: “Anh ấy đã đến đây hai lần, nếu có bạn gái nhất định sẽ đi cùng, tất nhiên là không có!” April phản bác: ”Anh ta tâm tính trầm ổn, chắc khoảng 30 tuổi, chững chạc điển trai, lại có tiền, không thể không có bạn gái!” Yoyo thuộc týp người mau mắn, kiếm cớ bổ sung thêm đá, cô đi ra chỗ Heidsieck một vòng, nói với anh ta vài câu, sau đó trở về mỉm cười thông báo kết quả: ”Không có bạn gái nhé!”

Lời nói của Yoyo như lửa đạn phát ra, làm cho tâm hồn các cô gái trẻ cháy lên hừng hực, trên bảng xếp hạng của các cô thì tất cả đàn ông đều là “cây đã có chủ”, có cây không chỉ có một chủ. Ý của Yoyo có nghĩa là, đàn ông tốt mà còn tồn tại, thì phụ nữ sẽ cam tâm tình nguyện mà nhào vô. Đã vậy, William còn châm thêm dầu vô lửa: “Khó khăn lắm mới gặp một kẻ tài mạo song toàn như thế, phải nhanh chân lên thôi! Không có được tiền cũng phải có được người!” April hỏi: “Anh ta là thẳng sao?”

William nói: “Nếu là cong , anh đã sớm hành động rồi , còn đi khuyên các em hay sao? “ Mọi người đều cười ồ lên. Có lần, April thích một kẻ bị Gay, William nhiều lần ngăn cản mà cô sống chết không tin. Khi biết được sự thật cô đã đau lòng một trận. Từ đó về sau, hễ thích ai, April đều nhờ William kiểm tra qua một lần. Chị Mary là lớn nhất ở đây, 30 tuổi, đã qua cái thời thanh niên hừng hực khí thế, chị chỉ quan tâm đến những vấn đề nghiêm túc, chậm rãi nói: “ Đừng phí thời gian nữa, của quý như vậy nếu chưa có bạn gái, thì không biết bao giờ mới đến lượt chúng ta, xem như vật trưng bày trong tủ kính đi! Tốt nhất thì lâu lâu nhìn một cái, chứ đừng có nghiện !”. “Chị ơi, nhìn qua một lần làm sao hết nghiện được đây? Không có khả năng mua nhưng vẫn có quyền được dùng thử mà!” Yoyo nhìn lướt qua có nhiều điểm giống với Giả Tịnh Văn (diễn viên nữ Trung Quốc), dáng vẻ xinh đẹp, tính cách lại thẳng thắn, cho nên đi đến đâu cũng được mọi người yêu mến. Cô rút tờ 100 đồng ra, vỗ bộp lên bàn: “Cá cược đi! Đêm nay ai hẹn hò được với anh ta sẽ là người thắng! Tôi cá mình thắng! Có ai muốn theo không?”

William là nhân viên pha rượu lâu năm nên anh kiếm được khá nhiều tiền. Không chút do dự thả 100 đồng lên bàn, anh cười híp mắt nói: “Anh đặt April thắng.” April trước kia là vũ công chuyên nhảy nhạc dân tộc, sau khi tốt nghiệp không kiếm được việc làm, cô chạy đến quán Bar này ca hát. April có dáng người mảnh khảnh, làn da trắng nõn, tóc dài mượt mà đến eo, cô mặc quần áo theo phong cách nhân vật Mai Siêu Phong của Dương Lệ Bình (Anh Hùng Xạ Điêu 2003), nhưng thần thái trắng trong thanh khiết, tính cách lại khá hoạt bát. Cô là mẫu nữ nghệ sĩ chuẩn mực, được đàn ông trong giới trí thức vô cùng yêu thích. April cũng cười híp mắt, rút 100 đồng từ trong ví ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn, rồi chỉ chỉ chính mình, ý là cược cô thắng. “Em không có nhiều như mọi người.” Apple bỏ ra 50 đồng, “Có Yoyo và April tham gia, em không hy vọng sẽ thắng, nhưng cũng muốn thử vận may, cược cho mình một lần xem sao.”

Đàn chị Mary cũng lấy ra 50 đồng, do dự một lúc rồi nói: “Chị cũng muốn tham gia, chị cược Yoyo thắng.” Chẳng ai hỏi đến Nhan Hiểu Thần, không phải mọi người không nhớ đến cô mà vì họ đều biết cô nổi tiếng tiết kiệm, dè xẻn từng đồng, đích thị là thần giữ của, trước nay cô không tham gia bất kỳ hoạt động nào gây tổn thất đến tiền tài. (Đoạn này bị thiếu nhé mọi người, mình đoán là tiền cược sẽ được những người khác góp vô thêm, tổng cộng là 950 đồng. Ngoài ra, có thể còn có một đoạn miêu tả 3 cô gái của chúng ta bị từ chối như thế nào. Mình tìm chưa ra đoạn mất đó, cả bản raw tiếng Trung cũng bị thiếu luôn, xin lỗi vì sự thiếu xót này, từ từ mình sẽ bổ sung sau, tiếp tục thôi ^.^).

“Thất bại rồi !” April buồn bực quay lại. “Anh ta thật thông minh, để ý chúng ta, người trước hẹn không thành công, rồi lại có thêm người nữa đến đề nghị tương tự. Anh ta hỏi tôi có phải mang anh ta ra cá cược hay không? Tôi thật hết cách!” April trước giờ ít thất bại vì đàn ông kiểu này nên cảm xúc có chút nặng nề, Yoyo vừa rót rượu vừa nói: “Đừng khó chịu như vậy! Loại người có sự nghiệp thành công đều là tham công tiếc việc, suốt ngày chỉ có làm và làm, nghĩ đến thật là buồn! Screaming Eagle vẫn là tốt nhất nhỉ ? Vừa đẹp trai lại vừa chịu chơi! Lần sau anh ấy đến, bảo anh ấy dẫn chúng ta ra ngoài chơi đi!” Screaming Eagle tên đầy đủ là Screaming Eagle Cabernet 1992, đứng đầu thế giới, là một chai rượu trị giá 500 ngàn đô la. Nhan Hiểu Thần còn chưa gặp qua vị khách được cho là đứng đầu bảng “tuyệt thế mỹ nam” này. Anh ta xem ra là khách quen, đã ghé quán không ít lần, nhưng mỗi lần đến thì đúng lúc Nhan Hiểu Thần lại không đi làm, cho nên cô chưa từng gặp Screaming Eagle 1992.

William cười trộm, “Có người không ăn được nho thì lại đỗ thừa là nho còn xanh!” Yoyo nói: “Là em tự an ủi mà!” Apple nhìn mớ tiền trên bàn hỏi: “Ai cũng không thắng, vậy hủy bỏ cá cược nhé?”

Mọi người chuẩn bị phần người nào người nấy lấy về, thì Nhan Hiểu Thần đột ngột lên tiếng: “Bây giờ em muốn tham gia có được không?” Cô đã như hổ rình mồi, nhìn chòng chọc vào 950 đồng đó từ rất lâu. Đối với cô lúc này đống tiền đó không phải là mấy tờ giấy mỏng manh lạnh ngắt, mà là công việc sẽ tìm được trong tương lai, là cái ăn, cái mặc, chỗ ở, đi lại… là tất cả! Apple bĩu môi: “April với Yoyo đều thua rồi, cô tham gia bây giờ chỉ có nước cược mình thắng!” William thì sôi nổi nói: “Làm việc với nhau hai năm, chưa từng thấy Olivia ra tay nha, hoan nghênh, hoan nghênh!”

April nhún nhún vai, không để tâm lắm: “Được thôi!” Yoyo cười cười, “Không thành vấn đề, cùng lắm có thêm một người nữa bị mất mặt!” Thấy mọi người đều không phản đối, Nhan Hiểu Thần cầm 50 đồng đặt vào, “Em cược em thắng!”. 50 đồng này là tiền boa lúc nãy Heidsieck 1907 đã cho cô.

Mọi người nhìn chăm chú vào Nhan Hiểu Thần, Apple thậm chí còn rót sẵn rượu, định cùng cô qua đó, chứng kiến quá trình thất bại của cô. Nhan Hiểu Thần biết rất rõ, trước mặt đã có 3 vết xe đổ, bây giờ mà đi trực tiếp qua đó khẳng định là sẽ thất bại, nhưng vì 1000 đồng, cô nhất định phải thắng! Thay vì đi qua dãy bàn của khách, cô lại đi đến dàn nhạc bên cạnh, đúng lúc ban nhạc vừa diễn xong một bài, cô nói với họ: “Có thể cho em mượn chỗ một phút được không?”

“Không thành vấn đề!” Anh trưởng nhóm nhạc tên Joe mỉm cười đưa micro cho Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần hít một hơi thật sâu, cố gắng nở một nụ cười nhẹ: “Khách ở bàn số 9, chào anh! Anh không biết tôi, nhưng tôi rất muốn mời anh ăn bữa cơm.” Quán Bar lập tức yên tĩnh trong một giây, mọi người ngó đông ngó tây tìm bàn số 9, nhìn thấy dáng vẻ của Heidsieck 1907, tất cả đều cho rằng Nhan Hiểu Thần bị mỹ nam mê hoặc, tiếng huýt sáo vang lên, có người thì vỗ tay, có người thì cười to.

Theo quan sát của mình, Nhan Hiểu Thần suy đoán Heidsieck là một người hành sự thận trọng, đối xử với mọi người khoan dung, anh ta không phải là loại người thích nổi bật, nhưng cơ bản là cô cũng đã hết cách, chỉ có thể làm bừa, đành đánh cuộc thử xem thế nào. Nhan Hiểu Thần từ xa nhìn anh ta: “Tôi rất có thành ý! Thời gian tùy anh quyết định, muốn đi lúc nào cũng được! Địa điểm tôi đã chọn rồi, nhà hàng rộng rãi, hoàn cảnh ấm áp. Thức ăn đầy đủ các món của hai miền Nam Bắc, có sẵn cơm Trung Hoa truyền thống hoặc các món Tây kinh điển, còn có món nướng kiểu Hồi giáo và đủ các loại canh , tuyệt đối anh muốn ăn gì đều có hết!” Nhan Hiểu Thần nói mỗi một câu, khách trong quán đều xuýt xoa theo.

“Cô gái này đúng là rất có quyết tâm theo đuổi nha” “Đừng phí tâm huyết của người ta, đồng ý đi!” Nếu trong tình huống bình thường, con gái mà lại công khai làm chuyện này, thì hẳn là rất ngượng ngùng, nhưng mà Nhan Hiểu Thần hoàn toàn là vì chỗ tiền kia, cho nên ngược lại còn rất khẩn trương, chỉ sợ là không có được khoản tiền đó. Nhan Hiểu Thần nói xong, quay về hướng của Heidsieck khom người cúi chào: “Tôi rất có thành ý mời, hy vọng anh sẽ đồng ý!”

Tiếng cười, tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo vang lên không dứt, không khí của quán Bar ồn ào, náo nhiệt đến cực điểm. Mọi người đều hy vọng Heidsieck đồng ý, không ngừng hô to: “Đồng ý đi! Đồng ý đi!” Nhan Hiểu Thần biết mình có chút không phải, lợi dụng đám đông gây áp lực cho anh ta. Từ chối một người thì không khó! Nhưng từ chối nhiều người đang trong tâm trạng háo hức mong đợi như vậy thì không phải dễ dàng! Cuối cùng, anh ta đứng dậy, muốn nói gì đó, lập tức bị tiếng vỗ tay như sấm cùng tiếng hoan hô lấn át, Nhan Hiểu Thần không nghe rõ gì cả, ngơ ngác đứng nhìn.

Tay trống trong ban nhạc hợp tình hợp cảnh gõ một đoạn vui vẻ sôi động, trưởng nhóm nhạc Joe cười nói với cô: “Anh ta đồng ý rồi!” Nhan Hiểu Thần sửng sốt, lập tức lao xuống, đi tới đâu đều nghe những lời chân thành chúc mừng và tiếng cười vui vẻ tới đó, cô phấn khởi nói “Cảm ơn! Cảm ơn!”, vội vội vàng vàng chạy đến quầy bar: “Tiền đâu ạ?”William đưa tiền cho cô, Nhan Hiểu Thần cầm lên đếm đếm, vuốt vuốt, không nhịn được đưa lên miệng hôn chụt một cái. April cảm thấy lạ: “Cô không phải là vì số tiền này chứ?”

Để cho nữ thần văn nghệ này nghĩ tốt về cô thì thật khó, Nhan Hiểu Thần cười cười, không nói gì. William nói: “Nhà hàng xa hoa như vậy chỉ sợ một cốc nước ép trái cây thôi cũng đã 300 đồng, hai người với 1000 đồng anh sợ không đủ!” Yoyo cười vỗ vỗ vai Nhan Hiểu Thần, vừa sung sướng có người sắp gặp họa, vừa cảnh báo nói: “Đều là do mê trai đẹp mà ra! Cô đã ở trước mặt mọi người hứa hẹn, nhất định phải thực hiện, nếu không coi như là làm mất mặt tất cả mọi người ở quán Lam Nguyệt này rồi đó!” Apple khinh thường nói: “Sớm biết làm vậy mà thắng em đã làm rồi!”

Đợi các cô gái tản ra, William nhỏ giọng hỏi: “Em đã có nhà hàng nào hợp ý chưa? Để anh xem bên bạn bè của anh có ai nghĩ cách giúp em giảm giá được hay không nhé.” “Cảm ơn anh, không cần đâu ạ.” Nhan Hiểu Thần nhìn đồng hồ treo tường, đã 10 giờ 40 tối, “Hết giờ làm rồi, em về đây, hẹn gặp anh sau!”

Thường thì ai thắng tiền cược sẽ phải đãi mọi người uống chút rượu, ăn chút đồ ăn vặt, có lẽ do lần này biết Nhan Hiểu Thần trước mặt mọi người chịu cúi đầu mất mặt, bỏ không ít công sức, nên ai nấy đều không đề cập đến. Nhan Hiểu Thần cũng mặt dày làm bộ như quên. Cô nhanh chân vào phòng thay đồ, chỉ chăm chú thay quần áo, ko nói gì, khoác áo ấm lên người, mang túi xách, vội vàng đi ra ngoài. Quán Bar vẫn kinh doanh đến 2 giờ 30 sáng, thời điểm này quán đông khách nhất, nhưng cũng là lúc ký túc xá đóng cửa. May mắn là quán Bar cách trường đại học không xa, đêm khuya lại vắng người, nên xe đạp chạy rất nhanh, nhanh nhất là 12 phút Nhan Hiểu Thần đã về đến cổng trường. Nhan Hiểu Thần vừa nhảy lên xe đạp thì có người gọi lại: “Cô Nhan, xin dừng bước.” Một giọng nói trầm thấp, cực kỳ dễ nghe, giống như bản Sonat ánh trăng được tấu lên bằng violon trong đêm trăng thanh tịnh.

Cô quay lại nhìn, là vị khách Heidsieck 1907. Gió thoảng nhè nhẹ, mờ ảo dưới ánh đèn đường, anh ta mặc u Phục, khoác áo ấm trang nhã, đạp lên lá khô bước nhanh đi tới, giống như đang xem một phân đoạn đặc tả trong các bộ phim Châu u lãng mạn vậy. Nhan Hiểu Thần hỏi: “Có chuyện gì ạ?” “Chúng ta còn chưa hẹn thời gian dùng cơm.”

Nhan Hiểu Thần ngây ngẩn cả người. Thật ra lúc mời anh ta, cô đã cố ý dùng cách nói lấp lửng — thời gian là do anh ta quyết định, bất cứ lúc nào. Có thể là ngày mai, ngày kia, cũng có thể là 10 năm, 20 năm sau. Anh ta lúc đó chấp nhận lời đề nghị của cô, chỉ để giữ thể hiện cho cô và anh, nếu quyết định một ngày hẹn xa xôi, thì tức là mãi mãi sẽ không có ngày hẹn, mà cả hai cũng không được tính là thất hứa. Nhan Hiểu Thần không biết là anh ta có nghe ra được lỗ hổng trong lời nói của cô không, hay qua lời nói của cô cái gì là “Nam Bắc hội tụ”, cái gì là “kết hợp thức ăn các miền” nên anh ta thấy hứng thú. Nhưng anh ta đã giúp cô thắng 950 đồng, chỉ cần anh ta muốn, cô nhất định sẽ thực hiện lời hứa. Nhan Hiểu Thần hỏi: “Anh có thời gian rảnh ko?”

“Ngày mai thế nào?” “Được ạ!” Anh ta lấy điện thoại di động ra, “Có thể cho tôi số di động của cô không? Để ngày mai tiện liên hệ!” Nhan Hiểu Thần đọc một dãy số, anh ta gọi cho cô, chuông điện thoại vang lên một lúc, anh ta liền cúp máy. “Đây là số của tôi, cô có thể gọi cho tôi bất kỳ lúc nào.”

Nhan Hiểu Thần không nói thêm lời nào: “Được, tôi biết rồi! Có gì tôi sẽ gọi cho anh!” Cô không đợi anh ta trả lời, liền vội vã nhảy lên xe đạp chạy đi mất. Đạp xe hết tốc lực, lúc đến cổng ký túc xá cũng đã hơn 11 giờ đêm. Mười một giờ là thời gian ký túc xá tắt đèn đóng cửa, nhưng bởi vì từ sáng đến tối có nhiều cặp tình nhân cứ dây dưa không chịu ra về, cho nên người khóa cổng cũng thương tình kéo dài thêm thời gian đóng cửa khoảng 10 phút. Nhan Hiểu Thần về đến nơi cũng vừa trông thấy dì gác cổng khóa cửa lại, nhìn đến bộ dạng của cô, dì tức giận nói: “Lần sau nhớ về sớm đó!”

Nhan Hiểu Thần tô son đánh phấn, đêm khuya lại về trễ, dì ta chắc chắn là nghĩ cô phí tiền mồ hôi nước mắt của ba mẹ, không lo học hành cho tốt lại đi lêu lổng đêm khuya, nên bực bội dạy dỗ cô vài câu. Nhan Hiểu Thần không nói lời nào, ngoan ngoãn lắng nghe. Về đến ký túc xá, nhóm bạn cùng phòng vẫn chưa ngủ, đèn vẫn còn sáng. Chị cả Ngụy Đồng sắp có kỳ thi nghiên cứu sinh, đang nghiêm túc ôn tập; chị hai Lưu Hân Huy thì đang nấu cháo điện thoại với bạn trai, chị tư Ngô Thiến Thiến ngồi xếp bằng trên giường, ôm notebook ngồi viết sơ yếu lý lịch. Ngụy Đồng và Lưu Hân Huy nhìn thấy Nhan Hiểu Thần trở về, gác lại việc đang làm, quay ra tán gẫu. Đề tài bàn luận của những sinh viên nữ năm thứ tư, nếu không là chuyện về tình yêu thì cũng là chuyện về tương lai, mười lần như một. Nhan Hiểu Thần và Ngô Thiến Thiến đã đặt ra mục tiêu chính thức, đó là tìm việc làm, cố gắng được lưu lại Thượng Hải. Hơn 3 năm học tập và làm việc ở đây, các cô đã quen với cuộc sống chốn phồn hoa đô thị rồi. Lưu Hân Huy thì sẽ về quê, gia đình cô đã chuẩn bị cho cô một công việc có phúc lợi tốt trong một công ty lớn. Ngụy Đồng thì muốn thi nghiên cứu sinh, nhưng lại do dự vì cô cũng muốn tìm việc thử xem sao. Năm trước, có một đàn chị, bởi vì thi nghiên cứu sinh mà bỏ lỡ nhiều cơ hội việc làm tốt, về sau, nghiên cứu sinh thì không đậu, việc làm cũng không tìm được, dở dở ương ương, đành phải ở lại trường tiếp tục ôn thi.

Đã là năm cuối rồi, dù là chuyện tương lai hay chuyện tình yêu đều là vấn đề cấp bách, ai cũng nhận thấy con đường phía trước thật mờ mịt. Ngụy Đồng buồn bực nói: “Mình thì cực khổ cố gắng để thi nghiên cứu sinh, Hiểu Thần lại bỏ qua không đăng ký vào danh sách!” Kẻ hoạt bát sáng sủa Lưu Hân Huy cười tươi nói: “Đúng rồi, Hiểu Thần chăm chỉ như vậy, luôn đứng nhất lớp chúng ta, bỏ qua nghiên cứu sinh thật là đáng tiếc!” Ngô Thiến Thiến thì khôn ngoan hơn, lên tiếng: “Không đáng tiếc chút nào! Nếu không muốn ở lại trường nghiên cứu đề tài, các sinh viên có tính toán vừa tốt nghiệp chính quy xong đương nhiên đi làm ngay, làm khoảng vài năm thì đi nước ngoài kiếm cái bằng MBA. Hiểu Thần là người thông minh, lựa chọn thật chính xác!”

Nhan Hiểu Thần cười, không nói gì, đáng tiếc hay không đáng tiếc, chính xác hay không chính xác, cô căn bản không quan tâm, chỉ biết nhất định phải kiếm thật nhiều tiền. Rửa mặt xong, cô bò lên giường kéo màn lại, lấy tiền ra cẩn thận đếm qua một lần nữa, chạm vào sấp giấy 1000 đồng mát lạnh, rốt cuộc cô cũng cảm thấy lòng kiên định thêm một chút! Sáng thứ hai, hôm nay có một buổi học chuyên ngành. Ngụy Đồng và Lưu Hân Huy tối qua ngủ muộn, không thể dậy nổi, còn Ngô Thiến Thiến thì bảo phải ở nhà đợi đồng hương đến, nên cũng chẳng muốn đi học. Cả bọn nhờ Nhan Hiểu Thần, nếu như trên trường có xảy ra chuyện gì thì gọi điện thoại về cho họ.

Nhan Hiểu Thần một mình mang túi xách, đi lên phòng học. Năm thứ tư, sinh viên nghỉ học ngày càng nhiều, cả lớp hơn ba mươi bạn, hôm nay chỉ có khoảng 10 bạn, phòng học thưa thớt hẳn. Giáo viên nhìn thấy cũng nản lòng, giảng bài một cách máy móc. Nhan Hiểu Thần cũng biết thầy giảng chán, nhưng theo thói quen, lần nào cô cũng ngồi ở dãy bàn đầu tiên hết sức chăm chú ghi chép. Hết giờ học, cô đến phòng tự học làm xong bài tập thì đã đến giờ cơm trưa. Ăn qua quýt cho xong, cô đến phòng vi tính, vừa xem các tình huống phỏng vấn xin việc bằng hình ảnh, vừa viết sơ yếu lý lịch. Bàn về kinh nghiệm hoạt động trong trường đại học, cuộc sống trên giảng đường nhìn thì có vẻ đa dạng phong phú, nhưng khi viết ra giấy thì chẳng có gì để nói. Nhan Hiểu Thần bởi vì đi làm thêm, không có thời gian tham gia các hoạt động đoàn trường cũng như các câu lạc bộ học thuật, vì vậy càng chẳng có gì để viết. Vắt óc suy nghĩ, lao tâm khổ tứ đem mấy chuyện cỏn con vụn vặt của 3 năm trời tự biên ra thành kinh nghiệm sâu rộng, hoạt động lớn lao, làm cho Nhan Hiểu Thần hoàn toàn quên mất thời gian.

Khi điện thoại di động rung lên, cô mới phát hiện do tập trung cao độ nhìn vào máy tính quá lâu nên mắt hơi mờ và khô rát. Cô cầm lấy điện thoại, phát hiện một tin nhắn từ số điện thoại lạ, “Em bận à?”, Nhan Hiểu Thần ngẩn ngơ một lát mới sực nhớ là có hẹn dùng cơm, kiểm tra lại nhật ký cuộc gọi tối qua, quả nhiên là số của Heidsieck. (Chỗ này mình xin phép sửa lại cách xưng hô của Heidsieck với Nhan Hiểu Thần nhe, dù sao hai người đã gặp qua rồi, Nhan Hiểu Thần rõ ràng nhỏ tuổi hơn anh, đổi như vậy mình cảm thấy hay hơn ^.^) Cô nhắn tin trả lời “Tôi không bận, anh mấy giờ thì ăn cơm được?”

Heidsieck: “Mấy giờ cũng được.” Nhan Hiểu Thần: “Anh mấy giờ thì được nghỉ?” Heidsieck: “Giờ làm việc của tôi tương đối tự do, em xem tiện cho em giờ nào thì chúng ta sẽ đi giờ đó.” Nhan Hiểu Thần: “Năm giờ rưỡi nhé, tôi sẽ đợi anh ở bên ngoài cổng trường phía tây, anh biết chỗ đó chứ?” Heidsieck: “Tôi biết, hẹn gặp em năm giờ rưỡi.”

Nhan Hiểu Thần đến cổng trường trước giờ hẹn 5 phút, cô nhìn thấy các bạn sinh viên nữ liên tiếp ngoái đầu nhìn lại phía sau, rồi loáng thoáng nghe được họ nói chuyện “Đúng là vừa đẹp trai vừa giàu có…”cô nghĩ, chắc không phải Heidsieck chứ? Đẹp trai thì nhìn qua có thể biết, chứ có tiền hay không có tiền làm sao nhìn qua mà biết được? Cổng trường tấp nập người đi qua, kẻ đi lại, nhưng Nhan Hiểu Thần vẫn dễ dàng nhận ra Heidsieck. Giữa gió mùa thu thổi nhẹ, anh ta mặc một bộ áo khoác vô cùng nhã nhặn, khí chất vô cùng xuất chúng, đúng là không thể không công nhận ánh mắt tinh tường của mấy nhân viên quán Lam Nguyệt. Nhan Hiểu Thần bước nhanh về phía trước, lại phát hiện không hề biết họ tên anh ta, nhất thời chẳng biết xưng hô thế nào, bốn mắt nhìn nhau một lúc lâu, cô có chút lúng túng nói: “Chào anh.” “Chào em.” Anh ta cười cười, đưa cho Nhan Hiểu Thần một tấm danh thiếp.

Nhan Hiểu Thần nhớ tới buổi chiều được xem qua mấy mẫu phỏng vấn thành công, khi nhận danh thiếp phải nhận bằng hai tay, cô liền học theo, trịnh trọng dùng hai tay nhận lấy danh thiếp, nhanh chóng nhìn lướt qua. Trình Trí Viễn. Trước hết là ghi nhớ tên của anh ta, còn mấy cái khác cô không bận tâm lắm, Nhan Hiểu Thần cất đi danh thiếp, đứng lên cười nói: “Chúng ta đi ăn cơm thôi!”

Trình Trí Viễn muốn gọi điện thoại, “Ở đâu? Giờ này là giờ cao điểm, khó đón taxi lắm, để tôi nhờ tài xế đưa đi.” Nhan Hiểu Thần nói: “Ở bên kia thôi, rất gần, đi bộ cũng được ạ.” Nhan Hiểu Thần đi phía trước dẫn đường, Trình Trí Viễn im lặng đi theo bên cạnh cô. Trên đường đi, thỉnh thoảng có người nhìn bọn họ, nhưng sau chuyện của Thẩm Hầu, Nhan Hiểu Thần đã quen với những ánh mắt nhìn chòng chọc như vậy rồi, nên cô không cảm thấy gì, Trình Trí Viễn cũng hoàn toàn bình tĩnh.

Khoảng mười phút sau, Nhan Hiểu Thần và Trình Trí Viễn đứng trước căng tin trường đại học. Trên dưới hai tầng, có thể chứa hơn 1000 người ăn cơm cùng một lúc, kiến trúc bên ngoài theo phong cách Phương Tây, rộng rãi mà trang trọng, Nhan Hiểu Thần tin rằng, ở thành phố Thượng Hải mà mỗi tấc đất là một tất vàng này, không có bất kỳ một quán ăn nào có thể so sánh được với căng tin trường cô về diện tích to lớn, cũng như về vẻ ngoài trang trọng của nó. Bên trong căng tin, sinh viên thường xuyên lui tới dùng bữa, hoàn cảnh tuyệt đối ấm áp.

Nhan Hiểu Thần nảy sinh ý nghĩ muốn đùa cợt, vừa giới thiệu, vừa hí hửng nhìn xem phản ứng của Trình Trí Viễn. “Ba cửa phía bên kia bán các món ăn miền Bắc bao gồm hủ tiếu, mì sợi, mì xào, mì dao cạo (đặc sản Sơn Tây), bánh hẹ chiên, mì hoành thánh, bánh chẻo…” “Phía bên này là sáu cửa có nhiều món như rau xào, gà xắt hạt lựu, khô cá nướng, thịt kho tàu, tiết canh vịt, vịt hấp muối… các loại thức ăn miền Nam đều có cả.”

“À, kia là thịt nướng kiểu Hồi giáo, vừa nướng vừa ăn.” “Trên tầng hai là các món ăn nước ngoài bao gồm bò né, cá chiên lăn bột kiểu Anh, cơm nồi đất Hàn Quốc, sushi Nhật Bản.” Cuối cùng, cô chỉ vào một loạt các thùng to bằng nhôm kê sát tường: “Chỗ đó là các món canh, hoàn toàn miễn phí.”Trình Trí Viễn không lấy gì làm thất vọng, ngược lại với dự liệu của Nhan Hiểu Thần, anh ta ra vẻ rất tự nhiên, quan sát hết một vòng, cười trêu nói: “Quả nhiên là thức ăn Nam Bắc hội tụ, rồi cái gì đó kết hợp, cũng thật sự là có đầy đủ các món canh.”

Nhan Hiểu Thần phì cười, sự ngượng ngùng giữa hai người từ lúc mới gặp nhau đến giờ phút chốc tiêu tan. Nhan Hiểu Thần hỏi: “Anh muốn ăn cái gì?” “Cơm có rau, không cần cá đâu, cá ở căng tin thật sự rất khó nuốt.”

Thấy anh ta nghiêm túc, Nhan Hiểu Thần cũng không tỏ ý đùa cợt nữa, nghiêm chỉnh đứng lên, dẫn anh ta lên lầu hai, tìm một bàn trống gần cửa sổ rồi mời anh ta đến ngồi. “Tôi đi mua cơm, anh chờ một chút nhé.” Các món xào ở lầu hai ngon hơn lầu một, không gian bàn ăn cũng tốt hơn nhiều, giá thì hơn phân nửa. Bình thường Nhan Hiểu Thần rất tiếc tiền, không bao giờ lên đây ăn, nhưng nhờ Trình Trí Viễn mà được 1000 đồng, cô cảm thấy áy náy khi cho anh ta ăn mấy món dở tệ dưới lầu một. Cô mua một phần gà xào cần tây, một phần thịt hầm hạt dẻ, một đĩa xà lách trộn dầu hào và hai ly coca, tất cả tốn không đến 70 đồng.

Nhan Hiểu Thần đưa đôi đũa cho anh ta, “Hy vọng anh ăn ngon miệng.” “Tôi đọc không ít sách báo về các món ăn ở căng tin rồi.” Trình Trí Viễn nhìn các sinh viên đang dùng bữa ở xung quanh, cười nói: “Hiện tại, tôi có rất nhiều cơ hội ăn cơm ở các quán ăn sang trọng, đúng là khó tưởng tượng được lại có dịp nếm qua món ăn của sinh viên!”Anh ta gắp một miếng thịt hầm hạt dẻ lên ăn, liền khen: “Cơm truyền thống Trung Hoa ở nước ngoài hương vị cũng đã bị thay đổi nhiều, không ngờ cơm ở đây vẫn còn giữ được vị truyền thống.” Nhan Hiểu Thần nhận thấy Trình Trí Viễn không phải khen ngợi khách sáo nên cũng yên lòng, nhưng lại cảm thấy áy náy. Cô là loại người thích mềm mỏng không thích cứng rắn, không sợ bị đối xử tệ, chỉ sợ được đối xử tốt. Cô cố tình dùng lời nói lấp lửng lừa gạt anh ta cũng chứng tỏ rằng cô không sợ, nếu anh ta tức giận, cô cứ mặc kệ. Nhưng dù có nói gì đi nữa thì cô đều đã thực hiện đúng, anh bị gạt cũng là do anh cam tâm tình nguyện, không phải do tôi! Nhưng lúc này bởi vì Trình Trí Viễn nói chuyện một cách bình thường với cô, cho nên thể diện của cô mới còn đó. Nhan Hiểu Thần giải thích: “Do lúc đó tôi háo thắng, đã làm anh khó xử, thật có lỗi. Sau này, khi nào tìm được công việc tốt, nhất định sẽ mời anh ăn một bữa cơm đàng hoàng.”

“Được!” Trình Trí Viễn trả lời kiên quyết và lưu loát. Tâm trạng Nhan Hiểu Thần trở lại bình thường được vài phần, cô cầm ly lên uống một ngụm coca. Tuy tầng hai là khu ít sinh viên hơn, nhưng căng tin vẫn là căng tin, tuyệt đối không phải là nơi yên ắng, xung quanh vẫn người đến người đi, xì xào xôn xao không dứt. Đột nhiên, Nhan Hiểu Thần nghe được giọng nói quen thuộc, cô liền ngước nhìn lên theo hướng đó. Một đám người hi hi ha ha đi lên lầu, trong nhóm có vài nữ sinh trang điểm ăn mặc rất thời trang, thu hút không ít người cũng ngoái đầu lại nhìn. Nhan Hiểu Thần nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, lập tức cúi đầu, giả bộ bận rộn, tập trung ăn cơm.

Đám đó đã lên tới nơi, kẻ quen thuộc kia tách ra, theo thói quen đi gọi món cho cả nhóm. Một nam sinh cặp kè bạn gái đi mua thức uống, nhìn thấy Nhan Hiểu Thần, đột nhiên đứng lại, cố ý hỏi lớn tiếng: “Thẩm Hầu, mày muốn uống cái gì?” Đang đứng nghiên cứu menu, một thanh niên cao ráo điển trai quay lại, trông thấy Nhan Hiểu Thần, hình như có chút ngoài ý muốn, tầm mắt lại dời sang Trình Trí Viễn vài giây, sau đó hắn lạnh lùng trả lời: “Triệu Vũ Hoàn, mày bị bệnh à?” Nói xong, hắn quay ra tiếp tục nhìn menu. Triệu Vũ Hoàn chỉ chỉ mấy chỗ ngồi còn trống gần bàn của Nhan Hiểu Thần, bảo bạn gái hắn lại đó trước. Lát sau, hắn cũng bưng đồ uống đến, ngồi xuống bên cạnh Nhan Hiểu Thần.

Thẩm Hầu và những người khác mua xong đồ ăn, cũng lục tục kéo tới ngồi xuống, một nam sinh cố ý chào hỏi Nhan Hiểu Thần: “Nhan Hiểu Thần, không ngại bọn mình ngồi đây chứ?” “Không ngại.” Nhan Hiểu Thần cười cười, tiếp tục ăn cơm. Bọn họ ngồi bên cạnh, cười cười nói nói, bàn đến mấy vấn đề tầm phào, đại loại như ai lái xe gì, hoa khôi của trường đang bị ai theo đuổi.

Thẩm Hầu gắp gắp, gẩy gẩy ăn vài miếng, xong ném đũa, lấy Iphone ra chơi trò chơi. Triệu Vũ Hoàn xáp tới kế bên hỏi: “Nhan Hiểu Thần, không định giới thiệu cho bọn này biết anh chàng ngồi đối diện à?”Hắn ta biết thừa Nhan Hiểu Thần không phản ứng, liền quay ra nói trực tiếp với Trình Trí Viễn: “Giới thiệu một chút nhe, tôi là bạn của Nhan Hiểu Thần, tên là Triệu Vũ Hoàn.” “Chào cậu, tôi tên Trình Trí Viễn.” “Nhìn bộ dạng của anh, có vẻ là doanh nhân giàu có, đến trường học cua gái à?” Trình Trí Viễn hiển nhiên thừa biết Triệu Vũ Hoàn muốn kiếm chuyện, nhưng anh ta không rõ người này và Nhan Hiểu Thần thân nhau đến đâu, không tùy tiện mở miệng, cũng không nhìn lại, chỉ tiếp tục ăn cơm.

Triệu Vũ Hoàn nói với thằng bạn ngồi đối diện với vẻ mặt kỳ quái khó ưa: “Tao rốt cuộc cũng biết đám xe hơi hạng sang đậu ở trước cổng trường từ sáng tới tối là của loại người nào rồi.” Cả đám nhìn Nhan Hiểu Thần và Trình Trí Viễn cười ngặt nghẽo. Triệu Vũ Hoàn lại trưng ra cái bản mặt quái dị thở dài: “Để cua được gái, phải có xe sang, lại phải đút đầu vô đây ăn cơm căng tin, tao thật sự được mở mang bí kíp cua gái à nha!”

Thẫm Hầu mặt không chút thay đổi, cắm đầu chơi game, những đứa khác cười nghiên cười ngả. Triệu Vũ Hoàn hỏi: “Trình tiên sinh, anh chơi liều sao?” Không biết Trình Trí Viễn nghe có hiểu ý của hắn không, nhưng anh ta vẫn bình tĩnh liếc nhìn Triệu Vũ Hoàn, vẫn im lặng như trước. Nhan Hiểu Thần phát điên lên, cô cười híp mắt đứng dậy, vừa uống coca, vừa đến gần Triệu Vũ Hoàn, trút toàn bộ chỗ coca còn lại lên đầu hắn, khẽ cười nói: “Tôi muốn làm điều này lâu rồi, cảm ơn cậu hôm nay rốt cuộc đã cho tôi cơ hội.”

Tiếng cười lập tức im bặt, Thẩm Hầu rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, nhìn bộ dạng xơ xác của Triệu Vũ Hoàn, trong nháy mắt, hắn giống như muốn cười, nhưng lại lập tức nhịn được, biểu hiện rất cổ quái. Triệu Vũ Hoàn sửng sốt trong một giây, sờ soạng lên mặt mới phản ứng được chuyện gì vừa xảy ra, nhảy dựng lên, “Con mẹ mày!”. Hắn nhào đến muốn đánh Nhan Hiểu Thần, Trình Trí Viễn chắn trước mặt cô, còn Thẩm Hầu thì kéo hắn lại. Triệu Vũ Hoàn vừa cố vùng ra khỏi tay Thẩm Hầu, vừa chỉ vào Nhan Hiểu Thần chửi ầm lên.

Trong căng tin các sinh viên khác đều không mua cơm , tất cả tụ lại chỗ bọn họ, có người còn sợ thiên hạ không loạn la ầm lên: “Có đánh nhau! Có đánh nhau!” Nhan Hiểu Thần nói với Trình Trí Viễn: “Chúng ta đi thôi!” Hai người vội vàng rời khỏi căng tin thì phát hiện ra trời đã tối.

Nhan Hiểu Thần trong lòng có chút bị đè nén, cúi đầu im lặng mà đi, Trình Trí Viễn cũng không lên tiếng. Đi một lúc lâu, cô mới sực nhớ tới anh ta: “Anh đã ăn no chưa?” “Tôi no rồi.”

Nhan Hiểu Thần xin lỗi nói: “Anh đừng khách sáo, nếu như chưa no, phía ngoài trường có một quán nướng rất ngon, tôi sẽ dẫn anh đến thử.” Trình Trí Viễn cười nói: “Không có khách sáo, tôi thật sự no rồi.” “Chuyện vừa rồi, xin lỗi anh.”

“Không sao cả.” “Trường không cho taxi vào trong, để tôi tiễn anh đến cổng.” “Tôi biết đường ra mà, trước đây tôi đến chỗ này rồi.”

“Không sao đâu, tôi cũng muốn đi.” Trình Trí Viễn không từ chối nữa, “Triệu Vũ Hoàn là bạn của em à?” “Là bạn của bạn trai trước đây.”

“Bạn trai trước đây…Cậu thanh niên thích chơi trò chơi điện thoại đấy à?” “Đúng rồi, sao anh lại biết?” “Cậu ta nhìn qua có vẻ không để ý nhất, nhưng khi em đổ coca lên đầu Triệu Vũ Hoàn, thì cậu ta lại là người đầu tiên nhảy ra can Triệu Vũ Hoàn. Giữa cậu ta và Triệu Vũ Hoàn còn có đến 2 nam sinh khác.”

Nhan Hiểu Thần thuận miệng nói: “Cậu ấy thích vận động, nên phản xạ so với người bình thường rất nhanh !” nói xong tâm trạng đè nén trong lòng cũng vơi bớt. Trình Trí Viễn không có ý kiến gì, chỉ cười, biểu cảm giống như đã quen nhìn thấy tâm tình của những đôi trẻ yêu nhau: “Hai người vì sao lại giận dỗi?” Nhan Hiểu Thần không phục nói: “Thứ nhất, chúng tôi không phải là giận dỗi, mà là chia tay! Thứ hai, Trình tiên sinh, anh lớn hơn chúng tôi không bao nhiêu, đừng ra vẻ ta đây từng trải.”

“Thứ nhất, tôi năm nay đã hơn 30 tuổi, đích thực là lớn hơn em không ít! Thứ hai, Nhan tiểu thư, nếu như em đã nói như vậy thì từ nay về sau chúng ta sẽ gọi tên trực tiếp luôn, tôi gọi em là Nhan Hiểu Thần, em gọi tôi là Trình Trí Viễn, có được không?” “Được!” Nhan Hiểu Thần cũng thật sự chịu không nỗi kiểu xưng hô “Nhan tiểu thư” này rồi. Đã đến cổng trường, anh ta đứng lại, giơ tay ra, “Rất hân hạnh được biết em, Nhan Hiểu Thần.”

Nhan Hiểu Thần vẫn thường nghe bạn bè gọi tên trực tiếp, nhưng hôm nay được nghe từ chính miệng anh ta, lại có một cảm giác khó diễn tả, làm cho cô cảm thấy lạ lạ. Nhan Hiểu Thần vươn tay, bắt chước theo nghi thức bắt tay trong mẫu phỏng vấn, thản nhiên nhìn chăm chú đối phương, cầm tay anh ta không chặt cũng không lỏng một lúc lâu. “Tôi cũng rất hân hạnh được biết anh, Trình Trí Viễn” Trình Trí Viễn cười, Nhan Hiểu Thần cũng không nhịn được cười rộ lên. Trình Trí Viễn nói: “không cần tiễn tôi đến tận xe đâu, em về trước đi!”

Nhan Hiểu Thần nghĩ, Trình Trí Viễn dù sao cũng là người lớn, hiện tại mới chỉ hơn 7 giờ, chắc không có vấn đề gì xảy ra, mà cô thật ra còn một vài việc cần làm, nên không hề khách khí nói: “Vậy tôi đi trước.” “Hẹn gặp lại em sau.” Nhan Hiểu Thần chưa về ký túc xá mà lên khoa tiếng anh, luyện tập phát âm.

Hiện nay, chỗ làm việc tốt nhất không phải là các doanh nghiệp nhà nước lớn mà là cơ quan chính phủ, nhưng Nhan Hiểu Thần ở Thượng Hải không thân không thích, cũng chẳng có bạn bè, thực sự không thể trông mong chính mình có thể tìm được công việc tốt trong các đơn vị đó, chỉ có thể đặt mục tiêu vào được các doanh nghiệp nước ngoài nổi danh. Rất nhiều doanh nghiệp nước ngoài thông báo tuyển dụng cần phỏng vấn bằng tiếng Anh. Nhan Hiểu Thần tuy rằng thành tích tiếng Anh rất giỏi, nhưng phát âm thì bình thường, trước kia cô không nghĩ tới việc đi du học, nên không chú trọng phát âm lắm, sau này mới biết tìm việc làm nhất định phải phát âm thật chuẩn. Bấy giờ Nhan Hiểu Thần mới dùng thành tích giỏi của mình tìm kiếm du học sinh dạy kèm, cô dạy họ tiếng Hoa, họ sẽ dạy lại cô phát âm Anh ngữ. Nhan Hiểu Thần luyện tập đến 10 giờ đêm, miệng khô lưỡi khô mới cùng du học sinh chào từ biệt. Trở lại ký túc xá, đám bạn cùng phòng vừa nhìn thấy Nhan Hiểu Thần, hăng hái tò mò hỏi, “Nghe nói cậu và Thẩm Hầu xảy ra chuyện?”

Xem ra có đứa bạn nào đó cùng lớp chứng kiến hết mấy trò khôi hài ở căng tin rồi, Nhan Hiểu Thần cười nói: “Bây giờ là thời đại thiếu hụt năng lượng, đừng nói trái đất đủ năng lượng sưởi ấm, trong tương lai nhân loại phải đi chinh phục vũ trụ rồi.” Ngụy Đồng nói: “Đừng có đánh trống lảng!” Lưu Hân Huy tò mò hỏi: “Các cậu đánh nhau thật à?”

Nhan Hiểu Thần nói: “Không phải mình với Thẩm Hầu mà là mình với một đứa bạn của cậu ta có chút xung đột.” Cô cầm lấy chậu, khăn mặt, cùng bình nước nóng, chuẩn bị đi rửa mặt. Ngô Thiến Thiến vội hỏi: “Sau đó thì sao?”

Nhan Hiểu Thần nói: “Mình rất nhanh đã rời khỏi, nên không có sau đó.” Cô đóng cửa toilet lại, để không phải nghe tiếng của mấy cô bạn cùng phòng nữa. Cùng ký túc xá đã hơn ba năm, bốn cô gái tuy không thể nói là thân mật, thắm thiết, nhưng cũng coi như là bạn tốt, các cô thông cảm cho Hiểu Thần, dù sao cũng bị bạn trai bỏ rơi, cho nên sau đó chỉ bàn đến Thẩm Hầu, không nhắc tới cô nữa. “Thẩm Hầu đi thi IELTS đó nha!”

“Cậu ta muốn đi nước ngoài à? Hèn gì, chúng ta có áp lực lớn như vậy mà cậu ta nhàn tản như không.” “Cậu ta thành tích học tập chẳng bằng ai, có trường chịu nhận sao?” “Chắc xin học trường Anh Quốc! Trường đó chỉ cần tiếng Anh và đóng đủ tiền, không khó xin.”

“Thành tích tiếng Anh của cậu ta hình như không tệ lắm, mình nhớ ra rồi, học kỳ 2 năm thứ 2 đại học, thành tích của cậu ta đã vượt lên 6 cấp.” “Nhà cậu ta giàu có lắm hả?” “Đi Anh Quốc học thạc sĩ cỡ mấy trăm ngàn là đủ rồi, không nhất thiết phải giàu có! Thẩm Hầu chi tiêu hào phóng như vậy nhưng khẳng định là nhà cậu ta không giàu có lắm, mình thấy cậu ta cũng mua đồ trong Baleno (1) đó! Phòng ở hiện tại của cậu ta cũng là đi thuê. Giàu có thật sự phải kể đến là Lý Thành và La Khiết. Ba mẹ của La Khiết đã mua cho cậu ấy một phòng đôi ở gần trường để tiện việc đi lại đấy…”

(1) Baleno: một cửa hàng chuyên bán đồ giảm giá ở Hong Kong Nhan Hiểu Thần mở vòi nước, tiếng nước chảy cuối cùng cũng lấn át hai chữ “Thẩm Hầu…” vang lên ở bên ngoài. Khoa kinh tế là một khoa lớn, chia làm 6 ngành, mỗi một khóa có hơn 200 sinh viên. Từ khi năm nhất bắt đầu, cứ mỗi lần ký túc xá tán chuyện, chỉ cần nhắc đến mấy đứa cá biệt thì y như rằng sẽ có tên của Thẩm Hầu, không chỉ do hắn cao ráo, đẹp trai mà còn bởi vì hắn quá khác biệt với các sinh viên năm nhất khác. Trường của bọn họ coi như có chút danh tiếng là trường trọng điểm, khoa kinh tế lại là khoa đứng đầu, điểm số đầu vào rất cao, tất cả các sinh viên đều đã “qua ngũ quan, chém lục tướng” (2) mới chen chân vô được, ai nấy cũng đều là sinh viên giỏi.

(2) Điển tích Quan nhị ca qua 5 thành chém 6 tướng để đi gặp Lưu Bị, ý câu này nói là rất vất vả, khó khăn mới vào được khoa kinh tế. Vừa lên năm nhất, các sinh viên ít hay nhiều đều giữ lại thói quen thời trung học, học tập rất chăm chỉ, nghiêm túc. Thẩm Hầu ở giữa một đám “sinh viên giỏi”, lại tỏ ra khác biệt, mới vừa khai giảng khóa đầu tiên, bởi vì lo chơi World Of Warcraft (3) nên bắt đầu trốn học. Trong khi mấy đứa năm nhất còn đang giống như học sinh phổ thông, âm thầm so sánh thành tích, thì Thẩm Hầu đã đem một mớ năm nhất khác biến thành năm tư, chỉ lo ăn chơi hưởng thụ. (3) Một loại trò chơi online

Dần dần, vô số sinh viên giỏi đứng đầu biến thành sinh viên chỉ-cần-đủ-điểm-qua, rất nhiều người từ cái chảo thành-tích-tốt bị rớt vô cái hũ thoái-hóa. Toàn bộ khoa kinh tế khoảng 200 sinh viên, trừ Nhan Hiểu Thần, đều có ít nhất một lần trốn học. Thẩm Hầu thật ra bản thân không có gì đặc biệt, nhưng hắn luôn là trung tâm bàn tán. Khi Nhan Hiểu Thần rửa mặt xong thì các bạn đều đã ai làm việc nấy, có người thì đọc sách, có người thì lướt net. Nhan Hiểu Thần bò lên giường, kéo màn lại, vậy là có một không gian riêng nho nhỏ. Cô lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị nạp pin thì nhìn thấy có mấy tin nhắn chưa đọc. Một tin từ số lạ, ba tin từ Thẩm Hầu.

Nhan Hiểu Thần đọc tin nhắn từ số lạ trước: “Lâu rồi không được ăn cơm căng tin, giống như trở về thời sinh viên vậy, thật sự rất thân quen. Cảm ơn em!” Là của Trình Trí Viễn. Nhan Hiểu Thần không lưu lại số của anh ta, bởi vì cô nghĩ sau khi thực hiện lời hứa, có lẽ sẽ không gặp lại nữa, anh ta chỉ là người xa lạ, tên anh ta, số điện thoại của anh ta, con người anh ta, rất nhanh sẽ bị quên đi. Nhưng bây giờ, bởi vì anh ta lần này đến lần khác bỏ qua thể diện vì cô, đã xem hành động giả dối vô lại mời ăn cơm căng tin của cô thành hành động rất ý tứ, anh ta đã không còn xa lạ nữa. Mặt khác, cô đã nói đợi khi có được công việc tốt sẽ mời anh ta ăn cơm một lần nữa. Có lẽ lúc đó anh ta chỉ trả lời cho có, mặc dù cô là thật tâm mời nhưng anh ta căn bản không có thời gian để suy nghĩ, mà dù gì đi nữa cô nhất định sẽ thực hiện.

Xem thời gian nhận tin là 3 tiếng trước, dù sao cũng không biết nói gì, Nhan Hiểu Thần lười hồi âm nên không gởi tin nhắn trả lời. Nhập tên anh ta vào và lưu. Chỉ một thoáng, tất cả các tin nhắn từ số lạ đều đã có tên “Trình Trí Viễn”. Thật kỳ lạ, chỉ là một bước đơn giản thôi mà lại làm cho màn hình di động xem thư thái hơn rất nhiều. Nhan Hiểu Thần mở tin nhắn của Thẩm Hầu, tin thứ nhất là nhận lúc 8 giờ tối. “Cậu đang ở đâu vậy? Mình sẽ tìm cậu.”

8 giờ rưỡi là tin nhắn thứ hai. “Cậu không thấy tin nhắn của mình hay là vẫn không muốn trả lời mình? Không phải đã nói, chia tay rồi vẫn là bạn bè như cũ hay sao? Nếu cậu không muốn quan tâm đến mình thì nói một tiếng, mình cam đoan sẽ biến mất hoàn toàn.” 9 giờ 25 phút là tin nhắn thứ 3.

“Thấy tin nhắn này, lập tức trả lời mình.” Nhan Hiểu Thần lập tức nhắn tin hồi âm: “Xin lỗi, vừa mới thấy tin nhắn của cậu. Tìm mình có việc gì?” Chỉ một lúc sau, tin nhắn của Thẩm Hầu đã đến: “Không có việc gì thì không tìm cậu được à?”

“Cậu không phải là nói mình chán cậu hay sao? Không có việc gì tìm mình, không phải là càng chán?” “Đúng là phụ nữ đang dỗi! Sao hôm nay cậu xúc động quá vậy? Triệu Vũ Hoàn miệng rất đáng đánh, nhưng nếu nó làm tới, cậu đánh lại nó hay sao?” “Đánh không lại cũng phải đánh! Nếu có thua, cậu ta cũng sẽ biết rõ rằng, mình không phải là đứa dễ trêu chọc. Lần sau gặp mình, cậu ta khẳng định sẽ khiêm tốn một chút.”

“Nhận không ra nha! Cậu còn có mặt hung dữ nữa kìa! Lâu nay xem cậu là kẻ trầm tính, không nghĩ cậu là động vật ăn thịt ngụy trang thành động vật ăn cỏ!” Nhan Hiểu Thần nhịn không được cười rộ lên, không biết hồi âm thế nào, nhưng lại luyến tiếc không buông điện thoại. Ký túc xá đang tắt đèn, cô nằm xuống thì nhận thấy điện thoại đang rung lên trong tay. “Cậu cả buổi tối làm gì? Mình nhắn 3 tin mà đều không thấy hồi âm.”

“Mình luyện phát âm tiếng Anh cùng một du học sinh, di động lại để trong túi xách, không nghe thấy.” “Cả buổi tối đều là cố gắng học hành?” “Trước đó có đến khoa tiếng Anh nói chuyện với người khác vài câu, sau đó thì phụ đạo du học sinh một giờ tiếng Hoa, cậu ta phụ đạo mình một giờ tiếng Anh.”

“Cậu muốn đi nước ngoài à?” “Là vì tìm việc làm.” “Người ăn tối cùng với cậu ở căng tin là ai vậy?”

Nhan Hiểu Thần cầm di động, không biết trả lời thế nào, bạn bè? Hiển nhiên ko phải. Người xa lạ? không quen mà lại đi ăn tối cùng nhau. Hay là nói bữa cơm này trị giá 1000 đồng? Tin nhắn của Thẩm Hầu lại đến: “Không phải là bạn trai mới chứ? Tốc độ của cậu đúng là dọa người! Hai chúng ta vừa mới chia tay!” Nhan Hiểu Thần nhìn chằm chằm tin nhắn sau cùng trong chốc lát, tâm trạng có chút vui vẻ, ít nhất nó có nghĩa là Thẩm Hầu vẫn chưa có bạn gái mới. “Không phải, chỉ là tùy tiện cùng nhau ăn bữa cơm.” “Cậu không viết nhầm đấy chứ? Mình là bạn trai cậu muốn hẹn cậu đi xem phim, không thể tùy tiện đi đó hay sao? Nếu không tối mai chúng ta tùy tiện ra ngoài đi chơi nhé?”

“Ngày mai mình phải đi làm thêm rồi.” “Cùng người khác ăn cơm thì là tùy tiện. Cùng mình đi xem phim, không vì đi làm thêm thì cũng vì ở nhà học bài.” Nhan Hiểu Thần bất đắc dĩ cười khổ, người này nói ra giống như là oan ức mấy năm vậy, thực tế hắn hẹn cô có 2 lần, một lần đúng lúc cô phải đi làm thêm, một lần đúng lúc ngày thứ hai phải làm đề tài báo cáo thường niên, mọi người đã lập nhóm và tối đó phải luyện tập. “Mình và cậu đã chia tay, tùy tiện hay không tùy tiện có còn quan trọng không? Sau một lúc lâu, tin nhắn của Thẩm Hầu đến, “Không quan trọng! Bất quá cậu tốt xấu gì cũng chừa cho mình một chút thể diện, không cần nhanh như vậy mà đã move on (4), mình chưa có bạn gái mới, cậu cũng đừng có bạn trai mới, được không?

(4) Nghĩa là nhanh vứt bỏ tình xưa, tìm tình mới Nhan Hiểu Thần dùng tốc độ ốc sên nhắn tin trả lời: “Có thể.” Thẩm Hầu không trả lời lại, Nhan Hiểu Thần vẫn không buông điện thoại, giống như tình cảm của cô đối với hắn vậy, mặc kệ hắn có biết hay không, có để ý đến cô hay không, cô vẫn sẽ không buông.

.