Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nửa thời gian ấm áp - Chương 11

Chương 11: Cuộc Sống

Cuộc sống thì không công bằng, phải biết thích nghi với nó. — Bill Gate (11.1) (11.1) William Henry “Bill” Gates III (28/10/1955) là một doanh nhân người Mỹ, nhà từ thiện, tác giả và chủ tịch tập đoàn Microsoft, hãng phần mềm khổng lồ mà ông cùng với Paul Allen đã sáng lập ra. Ông cũng là người giàu nhất thế giới với tài sản 77,8 tỉ đô la. Ngày nghỉ cuối cùng của tết tây, Nhan Hiểu Thần tạm biệt Thẩm Hầu, trở lại Thượng Hải.

Trên bàn trà trong phòng khách của căn hộ, vẫn còn mấy tấm hình căn nhà và danh thiếp liên hệ mà bà Thẩm đã để lại. Tự tay bà ta đã đặt ở đó, vẫn nguyên như cũ, Nhan Hiểu Thần chưa cầm lên để xem qua. Hiện tại tâm trạng đã yên ổn, cô ngồi vào ghế sô pha, cầm lấy mấy tấm ảnh chụp, cẩn thận nhìn qua, bên ngoài nhà có vườn hoa nhỏ, trong nhà trang hoàng xa hoa lộng lẫy, giống như mấy mẫu nhà trên mấy cuốn tạp chí thượng lưu, không thể không công nhận mẹ của Thẩm Hầu ra tay rất hào phóng, căn nhà như vậy, chỉ sợ rất nhiều thành phần lao động trí thức phấn đấu cả đời cũng không mua nổi. Nhan Hiểu Thần đem mấy tấm ảnh cùng danh thiếp ném vào thùng rác bên cạnh cái bàn trà, cầm ví tiền cùng chìa khóa đi ra cửa.

Mỗi ngày, ăn, mặc, ở đều phải cần tiền, mỗi tháng còn phải gửi cho mẹ một ít sinh hoạt phí, cô nhất định phải kiếm tiền, không thể nào không làm việc được, nhưng muốn tìm một công việc chính thức phải cần có thời gian, với tình trạng hiện tại, cô không biết mình phải mất bao lâu nữa, hai ba tháng, cũng có thể nửa năm. Nhan Hiểu Thần quyết định trước hết tạm thời đến quán Bar làm việc, buổi tối đi làm, ban ngày nghỉ ngơi, vừa có thể kiếm tiền duy trì kế sinh nhai, vừa không ảnh hưởng đến việc đi phỏng vấn tìm việc vào ban ngày. Nhan Hiểu Thần có ba năm kinh nghiệm làm việc tại quán Bar, lại còn trẻ, tìm một công việc phục vụ trong quán Bar rất dễ dàng, đi từ chiều đến tối, đã có 3 chỗ muốn tuyển cô vào làm. Cô chọn một quán Bar có thể giúp cô được ở trọ. Cái gọi là nhà trọ thật ra là trọ tập thể, ông chủ của quán Bar có một căn hộ gồm hai phòng ngủ ở khu chung cư gần đó, đặt 6 cái giường, chứa được khoảng mười mấy người, nhân viên quán Bar mỗi tháng trả 400 đồng có thể được vào ở. Công việc và chỗ ở đều đã có, Nhan Hiểu Thần bắt đầu thu dọn hành lý, chuẩn bị chuyển nhà.

Phòng trọ tập thể có nhiều người ở rất phức tạp, ngoại trừ quần áo, những thứ khác đều không dám vứt bừa bãi, Nhan Hiểu Thần đành đem vài thứ quan trọng gửi vào ký túc xá của Ngụy Đồng. Ngụy Đồng bây giờ là nghiên cứu sinh, ký túc xá hai người ở một phòng, khá rộng rãi, gửi một chút đồ linh tinh thì không thành vấn đề. Ngụy Đồng nghi ngờ hỏi Nhan Hiểu Thần: “Cậu với Thẩm Hầu cãi nhau à? Nhan Hiểu Thần đã lường trước chuyện sẽ bị Ngụy Đồng hỏi, nên bình tĩnh nói: “Mình với Thẩm Hầu không phải cãi nhau, là ba mẹ của Thẩm Hầu không đồng ý mình với anh ấy ở chung.”

Ngụy Đồng nổi giận, “Dựa vào cái gì? Con trai cưng của bọn họ làm hại người ta đến học vị cũng mất, lấy tư cách gì mà chán ghét cậu?” Nhan Hiểu Thần nhìn Ngụy Đồng, Ngụy Đồng biết cô không thích người khác nói Thẩm Hầu làm hại cô mất học vị, vội vàng sửa lại giọng nói, “Được rồi, không nói chuyện trước kia nữa, ba mẹ Thẩm Hầu vì sao lại không thích cậu?” “Lý do cổ xưa nhất, lại hữu dụng nhất, là môn không đăng hộ không đối.”

Ngụy đồng vẻ mặt khó tin, “Nhà Thẩm Hầu giàu có lắm à?” Nhan Hiểu Thần gật đầu. Ngụy Đồng mỉa mai hỏi: “Giàu đến cỡ nào? Có đến chục triệu hay trăm triệu không?”

“Vài tỷ.” Ngụy Đồng hít một hơi lạnh, biểu hiện mỉa mai biến mất. Tuy rằng không biết cụ thể hoàn cảnh gia đình của Nhan Hiểu Thần, nhưng có thể đoán được nhà cô rất nghèo, hai gia đình quả thật một trời một vực. Đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ một chút, cô và bạn trai của cô trước đây, do hắn ta học trường đại học không tốt, nên ba mẹ cô mới kịch liệt phản đối, cha mẹ trên đời này đều lo lắng cho con mình chịu khổ, đúng là không thể trách ba mẹ của Thẩm Hầu được. Ngụy Đồng nói: “Thật sự là không ngờ, Thẩm Hầu nhìn rất bình thường! Cậu định làm thế nào?” “Lúc trước, chỗ ở và việc làm đều do Thẩm Hầu hỗ trợ, nhưng mấy thứ đó đích thực không phải của anh ấy, nói trắng ra, chính là dựa vào ba mẹ của Thẩm Hầu, ‘cắn người miệng mềm, bắt người nương tay’ (11.2), ba mẹ anh ấy xem thường mình là do mình tự chuốc lấy, hiện giờ tự kiếm sống là tốt nhất! Ít ra sau này đối mặt với mẹ của anh ấy không phải chột dạ.”

(11.2) Cắn người miệng mềm, bắt người nương tay (nguyên văn là: cật nhân đích chủy nhuyễn, nã nhân đích thủ đoản), ý là, ăn đồ ăn của người ta thì nói chuyện với người ta cũng mềm mỏng hơn, lấy thứ gì đó của người ta thì cũng nương tay hơn với người ta. Ngụy Đồng trong lòng rất khó chịu, nếu Hiểu Thần không mất học vị, thì cớ gì phải vì tiền mà buồn bã? Cô nói: “Mặc kệ có xảy ra chuyện gì, cứ việc đến tìm mình, tuy mình không thể giúp chuyện lớn, nhưng chuyện nhỏ nhặt thì không thành vấn đề.” Nhan Hiểu Thần cười nói: “Bây giờ không phải là đang tìm cậu giúp đỡ hay sao?” Ngụy Đồng nói: “Đưa cho mình địa chỉ mới của cậu đi, có gì mình sẽ tìm cậu.”

Nhan Hiểu Thần đưa cho Ngụy Đồng địa chỉ khu nhà trọ. Quả nhiên đúng như dự đoán của Nhan Hiểu Thần, Thẩm Hầu tiếp đón khách hàng ở Tam Á xong, lại bị điều đến địa phương khác công tác, chính xác đến lúc nào mới có thể trở về Thượng Hải, Thẩm Hầu cũng không biết rõ. Nhan Hiểu Thần chuyển đồ đạc ra khỏi căn hộ của Thẩm Hầu, dọn vào khu nhà trọ gần quán Bar để ở. Ban ngày, cô ra quán net gửi sơ yếu lý lịch tìm việc làm. Buổi tối thì đến quán Bar làm công kiếm chút tiền sinh hoạt, mỗi ngày coi như là bận rộn.

Nhưng cho dù có gửi bao nhiêu bản sơ yếu lý lịch, đều như hòn đá chìm xuống biển, không có bất kỳ hồi âm nào. Nhan Hiểu Thần nhìn lại phần sơ yếu lý lịch của bản thân, đích thực là cũng cảm thấy nghi ngờ, đã học qua đại học, nhưng không có học vị, chuyên ngành là kinh tế tài chính, công việc đầu tiên lại là sản xuất may mặc, thành tích chuyên ngành rất cao, nhưng đi làm chỉ có nửa năm, nếu là những công ty chính quy, chắc chắn sẽ không lựa chọn người có nhiều vấn đề như vậy. Buổi chiều, Nhan Hiểu Thần lại ra quán net tìm việc làm, trước tiên là xem qua hộp mail, không có bất kỳ trả lời nào, cô thất vọng ra khỏi hộp thư, tiếp tục lên mạng tìm việc làm khác.

Quả thật với tình hình hiện tại, có gửi bao nhiêu bản sơ yếu lý lịch cũng sẽ rất khó được nhận, công việc liên quan đến kinh tế tài chính đều yêu cầu có bằng cấp học vị học sĩ, nói đến đều này, dĩ nhiên cô không có tư cách; còn những công ty sản xuất may mặc hay mua bán kinh doanh, tuy yêu cầu bằng cấp có thấp hơn, chỉ cần học qua đại học là được, nhưng ít ra cũng phải tốt nghiệp chuyên ngành có liên quan, hoặc phải có kinh nghiệm làm việc cùng ngành ít nhất là hai năm, cô không tốt nghiệp đúng chuyên ngành yêu cầu, kinh nghiệp làm việc cũng chỉ mới có nửa năm, căn bản cũng không có tư cách nộp sơ yếu lý lịch. Cô vẫn mong chờ gặp may mắn, kiên trì nộp qua sơ yếu lý lịch, những vẫn chưa có ai để ý đến. Nhan Hiểu Thần tinh tế tỉ mỉ xem qua từng cái thông báo tuyển dụng, di động đột nhiên vang lên. Cô cho rằng có công ty gọi đi phỏng vấn, kích động cầm lấy điện thoại, nhưng không phải là số điện thoại lạ, là của Lưu tổng. Lưu tổng nhiệt tình hỏi chuyện: “Nhan Hiểu Thần? Gần đây cháu thế nào?”

“Vẫn bình thường.” “Tìm được việc làm chưa?” “Không có.”

“Xã hội bây giờ cạnh tranh quyết liệt lắm, chưa kể đến người không có học vị như cháu, không ít nghiên cứu sinh ở các đại học danh tiếng đều không tìm được việc làm. Cô bé à, cháu đừng quá cứng đầu, Hầu tổng luôn nói, chỉ cần cháu đồng ý chia tay với Thẩm Hầu, chị ấy sẽ giúp cho cháu có một công việc tốt…” “Tôi không cần đâu!” Nhan Hiểu Thần cúp điện thoại. Cô nhìn lên trang web đầy ắp các thông tin việc làm, có chút tuyệt vọng, một thành phố lớn như vậy, có nhiều công ty như vậy, lại chẳng có một công ty nào muốn tuyển cô làm. Nhan Hiểu Thần biết cảm xúc tuyệt vọng giống như đầm lầy, một khi rơi vào, chỉ biết càng lún càng sâu, cô hít một hơi, đè nén toàn bộ cảm xúc tuyệt vọng chán nản xuống, lấy lại tinh thần, tiếp tục gửi sơ yếu lý lịch.

Vào một buổi tối ngày mười bốn tháng một, Thẩm Hầu từ Trùng Khánh trở lại Thượng Hải. Hắn lén la lén lút mở cửa, đang rất cao hứng muốn cho Nhan Hiểu Thần một sự ngạc nhiên, nhưng Nhan Hiểu Thần lại không có ở nhà. Lúc đầu, hắn cho rằng cô có chuyện ra ngoài, nhưng khi đi đến phòng vệ sinh, liền nhận thấy có gì đó không đúng, bên cạnh bồn rửa mặt chỉ còn lại đồ dùng cá nhân của hắn, trên giá treo cũng chỉ còn lại khăn mặt của hắn. Thẩm Hầu phóng tới phòng ngủ của Nhan Hiểu Thần, hắn tìm kiếm mọi ngóc ngách của tủ quần áo và giá sách trên bàn nhưng vô ích, toàn bộ những thứ thuộc về cô đã hoàn toàn biến mất, hắn đã tận mắt thấy cô bỏ từng thứ từng thứ một vào phòng, từng chút chút một đem niềm hạnh phúc tràn đầy tâm can của hắn, không nghĩ đến chỉ trong một đêm đều trở thành hư không.

Thẩm Hầu tâm trí hoảng loạn, lập tức gọi điện thoại cho Nhan Hiểu Thần, nhưng không ai bắt máy, hắn gọi lần này đến lần khác, thường sẽ có người trả lời hắn, nhưng cũng chẳng có ai tiếp nhận. Thẩm Hầu gọi điện thoại cho Judy, thế nhưng Judy lại nói cho hắn biết, trước tết Nhan Hiểu Thần đã xin nghỉ việc. Thẩm Hầu lại gọi điện thoại cho Lưu thúc thúc, anh ta bày ra lý do thoái thác, giống y như đúc Judy, ngoại trừ chuyện nghỉ việc, cái gì cũng đều không biết. Nhưng mà, mấy hôm nghỉ tết Nhan Hiểu Thần đến gặp hắn không có chuyện gì khác thường, nhiều ngày nay bọn họ gọi điện thoại nói chuyện với nhau cũng chẳng có gì lạ, vì sao cô lại rời khỏi công ty, chuyển đi nơi khác, mà vẫn dối gạt hắn? Thẩm Hầu ngồi sụp xuống ghế sô pha, hoảng loạn suy nghĩ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Hắn phải nhanh chóng tìm ra Nhan Hiểu Thần, nhưng đến lúc này, mới phát hiện, quan hệ của hắn và Nhan Hiểu Thần không phải thân thiết đến mức như hắn nghĩ, tưởng sẽ có vô số cách để tìm được cô, thế nhưng chỉ có một số điện thoại. Hắn không biết nhà của cô ở đâu, cũng không biết cách liên lạc với mẹ của cô, chỉ có thể lần này đến lần khác gọi điện thoại cho cô, nhưng đầu bên kia vẫn không có ai trả lời. Từng cho rằng như vậy là đã vô cùng gần gũi thân mật, nhưng cũng chỉ là một dãy số điện thoại? Thẩm Hầu nhịn không được nghĩ rằng, nếu vĩnh viễn không có người nhận cuộc điện thoại này, có phải hắn sẽ không bao giờ tìm thấy cô? Lần đầu tiên trong đời Thẩm Hầu nhận ra một điều, mất đi một người thật quá dễ dàng.

Nhìn vào đồng hồ đã hơn 12 giờ đêm. Thẩm Hầu bất đắc dĩ suy nghĩ, cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, hắn bắt đầu gọi điện thoại cho bạn bè của Nhan Hiểu Thần. Sau khi bị trường học khai trừ, Nhan Hiểu Thần chỉ có liên hệ với các bạn ở ký túc xá, nói đúng hơn, là các cô gái cùng phòng Lưu Hân Huy và Ngụy Đồng. Lưu Hân Huy đang ở quê xa, không thể biết chỗ của Nhan Hiểu Thần; Ngụy Đồng đang ở Thượng Hải, hai người cũng thường hay đi ăn cơm với nhau, có lẽ sẽ biết được chút ít, nhưng điện thoại của Ngụy Đồng lại tắt máy.

Một người bạn khác nữa mà Nhan Hiểu Thần vẫn thường liên lạc đó là Trình Trí Viễn, Thẩm Hầu đã quên mất là từ khi nào và xuất phát từ mục đích gì mà hắn có được số điện thoại của Trình Trí Viễn, nhưng lúc này không cần biết hai người có quen biết hay không, cũng không cần để ý đến mặt mũi, hắn bấm số điện thoại của Trình Trí Viễn. Trình Trí Viễn đã nghỉ ngơi, bị chuông điện thoại đánh thức, anh ta mơ mơ màng màng sờ soạng tìm điện thoại, nhìn thấy số lạ, mặc dù có chút mất hứng, nhưng dù sao cũng đã tỉnh, nên vẫn nhận. “A lô?”

“Xin hỏi có phải Trình Trí Viễn không?” Trình Trí Viễn cảm thấy giọng nói có chút quen, nhưng nhất thời không nhớ rõ là ai, “Là tôi, anh là ai?” “Tôi là Thẩm Hầu.”

Trình Trí Viễn lập tức ngồi dậy, khó trách anh ta không nghe ra là Thẩm Hầu, giọng của hắn quá khẩn trương cẩn thận, thật sự không giống với giọng nói ngang ngược thường ngày. “Có chuyện gì?” Trình Trí Viễn nói chuyện, đã bắt đầu thay quần áo, có thể khiến cho Thẩm Hầu gọi điện thoại cho anh ta nguyên nhân chỉ có một, mà lại gọi vào giờ này, chắc chắn là chuyện không tốt. “Anh có biết Nhan Hiểu Thần ở đâu không?” “Em ấy không phải đang cùng với cậu ở chung một nhà hay sao?”

“Tôi đi công tác ba tuần liền, tối hôm nay hơn 10 giờ về đến nhà thì phát hiện cô ấy đã đi rồi, đồ đạc cá nhân của cô ấy cũng đều không có.” “Công ty thì sao?” “Đã gọi điện thoại hỏi qua rồi, công ty nói trước tết cô ấy đã xin nghỉ, không biết cô ấy đi đâu.”

“Cậu và Hiểu Thần liên hệ gần nhất là khi nào?” Thẩm Hầu không kiên nhẫn khi bị Trình Trí Viễn hỏi lung tung, nhưng hiện tại hắn đang nhờ Trình Trí Viễn giúp đỡ, nên đành đè nén tâm trạng nôn nóng, nói: “Mới tối hôm nay, tôi vừa xuống máy bay có gọi điện thoại cho Tiểu Tiểu, tôi không nói cho cô ấy biết là tôi đã về Thượng Hải, làm bộ như vẫn còn đi công tác xa, sau đó hỏi han vài câu thì cúp điện thoại. Tôi thề là tôi và Tiểu Tiểu tuyệt đối không có cãi nhau, nói chuyện đều rất bình thường! Anh rốt cuộc có biết cô ấy ở đâu không?” “Tôi không biết.”

“Gần nhất anh liên hệ với Nhan Hiểu Thần là khi nào? Có biết cô ấy có thể đi đâu không?” “Lần trước tôi và em ấy liên hệ là tết tây, thông qua blog gửi vài câu chúc mừng năm mới, trong nhất thời chưa nghĩ ra em ấy có thể đi đâu.” Hy vọng tiêu tan, giọng nói của Thẩm Hầu lập tức trầm thấp, “Xin lỗi, đã làm phiền anh nghỉ ngơi!” Cúp điện thoại, Trình Trí Viễn lập tức gọi cho Nhan Hiểu Thần, tiếng chuông lại vang lên, nhưng không có ai nghe. Trình Trí Viễn lại gọi cho Ngụy Đồng, nhưng điện thoại của Ngụy Đồng đã tắt máy. Lúc này hầu như mọi người đều đã đi ngủ, tắt máy là chuyện bình thường.

Trình Trí Viễn suy nghĩ một lúc, liền gọi điện thoại cho Lý tài xế: “Ông Lý, đột nhiên tôi có chuyện gấp cần phải xử lý, vốn có thể đi taxi, nhưng lúc này gọi xe không biết phải đợi đến bao giờ, chỉ có thể làm phiền ông.” Trình Trí Viễn quyết định đi một chuyến đến ký túc xá gặp Ngụy Đồng, cô cùng Nhan Hiểu Thần có quan hệ không tệ, nếu ở Thượng Hải còn có người biết được Nhan Hiểu Thần ở đâu thì chỉ một mình Ngụy Đồng là có thể. Nếu Ngụy Đồng vẫn không biết Nhan Hiểu Thần ở đâu, anh ta quyết định sẽ đi suốt đêm về quê của Nhan Hiểu Thần, đi tìm mẹ của cô. Dì gác cổng ký túc xá vừa mới ngủ yên được không lâu, lại nghe tiếng rầm rầm đập cửa, bà ta tức giận đứng lên, lớn tiếng hỏi: “Lại chuyện gì nữa?”

Thẩm Hầu nói chuyện cẩn thận: “Cháu muốn tìm Ngụy Đồng, có chuyện gấp.” Bà ta tức giận mắng: “Lại tìm Ngụy Đồng? Lại chuyện gấp?” Thẩm Hầu không muốn suy nghĩ gì, lần này đến lần khác nói nhẹ nhàng năn nỉ dì gác cổng, bà ta vừa bực bội, vừa lên lầu gọi Ngụy Đồng.

Chốc lát sau, Ngụy Đồng liền chạy xuống. Thẩm Hầu lo lắng hỏi: “Cậu có biết Hiểu Thần ở nơi nào không?” Ngụy Đồng bực bội nói: “Cậu không phải bạn trai của Hiểu Thần hay sao? Cậu không biết cậu ấy ở nơi nào, làm sao mình biết được? Cậu mà cũng xứng làm bạn trai hay sao!” Thẩm Hầu nghe được giọng nói của Ngụy Đồng đầy khiêu khích mỉa mai, ngược lại yên lòng, “Ngụy Đồng, cậu nhất định biết Hiểu Thần ở đâu, nói cho mình biết đi.” Ngụy Đồng mặc dù đang bực bội, nhưng lại biết là có “giận chó đánh mèo” Thẩm Hầu cũng thật không đúng, cô trừng mắt nhìn hắn một cái, lấy điện thoại di động ra, gửi địa chỉ của Nhan Hiểu Thần qua cho hắn.

Thẩm Hầu hỏi: “Cậu có biết tại sao Nhan Hiểu Thần lại muốn xin nghỉ việc rồi dọn đi hay không?” Ngụy Đồng tức giận nói: “Cậu tự mà đi hỏi Hiểu Thần! Dù sao mình cũng nói cho cậu biết, cậu đừng tưởng rằng Hiểu Thần không có ai thèm, cậu mà không biết quý trọng, tự nhiên sẽ có người khác quý trọng. Trên đời này không phải chỉ có một mình cậu là đàn ông tốt!” Nghĩ lại lời nói của dì gác cổng lúc nãy, Thẩm Hầu phản ứng kịp, “Trình Trí Viễn cũng có ghé qua rồi phải không?”

Ngụy Đồng thị uy nói: “Đúng vậy, mình cũng đã cho anh ta địa chỉ của Hiểu Thần rồi.” Thẩm Hầu không nói một tiếng, xoay người bỏ đi. Thẩm Hầu vội vàng chạy đến địa chỉ của Nhan Hiểu Thần mà Ngụy Đồng đã đưa.

Là một khu chung cư nhỏ, có hơn 15 căn phòng đã cũ, quản lý khu chung cư cũng không khó lắm, hắn đi vào không có ai hỏi tới. Đèn trong hành lang đều đã bị hư, Thẩm Hầu sờ soạng đi lên lầu, nhờ vào đèn trên di động mà tìm số phòng, sau đó gõ cửa. Lát sau, có một cô gái trẻ trang điểm đậm đi ra mở cửa, “Anh tìm ai?” “Nhan Hiểu Thần.”

“Lại tìm cô ta?” Thẩm Hầu đã rõ ràng nói như vậy là có ý gì, khách khí hỏi: “Cô ấy có ở đây không?” Cô gái nghiêng người nhường đường, “Cô ta còn đi làm chưa về, anh đi quán Bar mà tìm.”

Thẩm Hầu vốn định đi rồi, nhưng lại muốn nhìn qua chỗ ở của Nhan Hiểu Thần một chút, hắn đi vào phòng, lập tức ngây người. Trong căn phòng khách không lớn lắm có kê hai cái giường tầng, trên đầu căng chằng chịt dây thừng treo đầy quần áo, dưới đất đặt lung tung nhiều thứ như tủ đồ, kệ giày, thùng giấy…Nơi nào có người ở là sẽ để ra vài thứ, nhìn toàn bộ căn phòng, giống như một cái nhà kho nhếch nhác, quả thật không có một chỗ để đặt chân. Thẩm Hầu nhìn qua đã phát hiện ngay chỗ ở của Nhan Hiểu Thần, không phải cô để cái gì đặc biệt bắt mắt ở đó, mà là quá sạch sẽ gọn gàng, giống như đang vào một tiệm cơm dơ bẩn nhếch nhác, khắp nơi đều lung tung lộn xộn, lại có một cái bàn ăn được trải khăn trắng tinh không dính hạt bụi nào, làm cho người ta liếc qua là đã thấy.

Nhan Hiểu Thần ngủ ở giường tầng trên, tầng dưới chính là cô gái đã ra mở cửa lúc nãy, cô ta chắc chắn là sống về đêm, nhìn qua hoàn toàn không có ý định đi ngủ, đang dán mắt vào cái máy tính cũ xem phim Hàn. Thẩm Hầu đè nén trong lòng hàng trăm cảm xúc, lễ phép nói: “Tiểu thư, xin hỏi Nhan Hiểu Thần đi làm ở đâu?” Cô ta nhìn hắn một chút, cười hì hì nói: “Quán Bar lớn nhất ở giao lộ.” Nói xong cô ta còn đùa dai bồi thêm một câu, “Lúc nãy có một anh đẹp trai cũng đến tìm cô ta, nếu cô ta còn chưa nói chuyện với người đó xong, anh mới có thể gặp được.”

Thẩm Hầu biết đối phương chỉ là nói đùa, căn bản không để ý tới, lại khắc chế tâm trạng nói: “Nhan Hiểu Thần là bà xã của tôi, đã đồng ý lấy tôi, không thể cùng người khác bỏ đi được.” Trình Trí Viễn đến quán Bar đã là hai giờ đêm, khách trong quán không nhiều lắm, nhưng cũng không ít. Liếc mắt nhìn qua, vẫn không thấy Nhan Hiểu Thần. Trình Trí Viễn tìm một nhân viên phục vụ lớn tuổi, cho hắn 100 đồng, hỏi Nhan Hiểu Thần đang ở đâu. Gã phục vụ đoán chừng biết anh ta đang nói tới ai, “Hơn 11 giờ có một nhóm khách hàng đến, cố ý kêu em ấy phục vụ, ngài có thể đến đó xem qua một chút, nếu đúng là người ngài muốn tìm, tôi có thể cho em ấy nghỉ, thay người khác.” Trình Trí Viễn theo gã phục vụ đến đó, một cái ghế dài ở góc khuất, chen lấn bảy tám người, ngoại trừ Nhan Hiểu Thần, còn có hai người anh ta quen mặt — là đồng nghiệp trước đây của Nhan Hiểu Thần, làm việc tại quán Bar Lam Nguyệt, tên là Yoyo và Apple.

Apple vẫn không thay đổi gì, còn Yoyo có vẻ chững chạc khác trước một chút, trang điểm vô cùng gọn gàng xinh đẹp. Cô ta giống như nữ hoàng cao cao tại thượng ngồi trên ghế sô pha, Nhan Hiểu Thần giống như người hầu bình thường đứng đối diện cô ta, trên bàn để một loạt nhiều ly rượu đã được rót sẵn. Nhan Hiểu Thần đang uống rượu, mặt của Yoyo mang nét cười lạnh nhạt, còn những người khác thì vui vẻ hý hửng xem trò vui. Trình Trí Viễn thường nghe thấy chuyện đấu đá ở công sở, biết lòng người khó lường, tuy không chính mắt nhìn thấy, nhưng lập tức hiểu được nguyên nhân và hậu quả. Tin tức Nhan Hiểu Thần trở lại làm việc tại quán Bar, chắc là có ai đó nói cho Yoyo hoặc Apple biết, hai cô ả liền hẹn bạn bè đến quán Bar này uống rượu, cố ý yêu cầu Nhan Hiểu Thần phục vụ, đương nhiên không phải là vì muốn cho tiền Nhan Hiểu Thần, mà chính là muốn nhục mạ cô. Gã phục vụ nhìn thấy nhiều người như vậy, nhỏ giọng nói: “Ngài chờ một chút đi!”

Trình Trí Viễn không để ý hắn, trực tiếp đi qua chào hỏi Yoyo, “Đã lâu không gặp.” Đến gần mới phát hiện rượu mà Nhan Hiểu Thần đang uống là Vermouth (11.3), một loại rượu mạnh. Yoyo châm chọc nói: “y da, Heidsieck lại chạy qua đây uống rượu!” (11.3) Vermouth (hay Vermuth): Rượu vang trắng mạnh, pha hương liệu từ cây cỏ, uống như rượu khai vị, thường pha làm cocktail nặng. Nhan Hiểu Thần nhìn thoáng qua Trình Trí Viễn, không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu, cô bưng ly lên uống, vừa ngửa đầu đã dốc khô cạn ly rượu.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Trình Trí Viễn kéo cổ tay của Nhan Hiểu Thần lại, ngăn cản cô lấy thêm ly khác. Apple lanh mồm lanh miệng nói: “Yoyo mời chúng tôi đến đây uống rượu, xem chỗ làm mới của Olivia mà chúng tôi quen biết là như thế nào, cố ý yêu cầu cô ấy phục vụ, chúng tôi đã gọi hơn 10 ngàn đồng tiền rượu, chỉ là hỗ trợ chút tiền cho cô ấy, nhưng tay chân của Olivia lại vụng về, làm rơi vỡ một chai rượu, cũng không mắc lắm, khoảng 4000 đồng, cô ấy đền không nổi, nên Yoyo tốt bụng nói rằng, chỉ cần cô ấy uống hết một chai Absinthe (11.4), sẽ không cần đền tiền.” (11.4) Absinthe: được làm từ các loại thảo mộc, trong đó thành phần chính là cây khổ ngải (tên khác Ngải Chi, cùng họ với ngải cứu). Mang màu xanh ngọc của cây lá, thứ đồ uống này còn có tên gọi khác là Nàng Tiên Xanh.

Loại Absinthe này là loại rất mạnh, độ cồn không nhỏ hơn 50 độ, so với các loại rượu của Trung Quốc cao hơn rất nhiều, đàn ông có tửu lượng cao cũng rất ít khi uống được hết một chai. Trình Trí Viễn khẽ cười nói: “Là do em ấy tay chân vụng về làm vỡ?” Vẻ mặt của Trình Trí Viễn không nổi giận, nhưng nhìn vào ánh mắt của anh ta, Apple lại cảm thấy chột dạ, không dám nói thêm tiếng nào, quay ra thì thầm với người bên cạnh: “Các cậu nói xem, có đúng là cô ta đã làm vỡ hay không?” Mấy đứa bạn lao nhao nói: “Chúng tôi đều có thể làm chứng!”. “Là cô ta làm vỡ!”

Mặc dù biết các ả đang giả dối, nhưng chuyện này căn bản có truy cứu cũng không rõ ràng, Trình Trí Viễn lấy ví tiền ra, nói với Yoyo: “Bao nhiêu tiền? Tôi đền cho các em.” Nhan Hiểu Thần đặt ly rượu xuống bàn “cách” một tiếng: “Anh đền, tôi cũng phải trả tiền cho anh, tôi đã uống gần xong rồi, anh mặc kệ tôi đi!” Cô đẩy tay của Trình Trí Viễn ra, bưng một ly rượu khác, ngửa đầu lên uống. Ly này đến ly khác, sắc mặt của cô càng ngày càng khó coi, nhưng không muốn nhận giúp đỡ của anh ta, Trình Trí Viễn chỉ có thể đứng một bên, khó chịu nhìn cô chịu tội.

Uống xong ly cuối cùng, Nhan Hiểu Thần quẹt miệng một cái, nói với Yoyo: “Tôi đã uống xong.” Yoyo cười cười, “Tôi nói sẽ giữ lời, không cần cô đền tiền. Nhưng mà lần sau cô cẩn thận một chút, tôi còn có thể tới đây uống rượu nữa! Cô mà còn làm vỡ gì nữa, chỉ có thể dùng tiền lương mà đền!” Nhan Hiểu Thần thở dài, bất đắc dĩ nói: “Hoan nghênh lần sau lại đến!”

Yoyo mặt lạnh như tiền, “Thái độ của cô như vậy là sao? Đối với khách như vậy à? Đừng quên, tôi vẫn là khách hàng VIP ở đây, gọi quản lý đến đây đi!” Nhan Hiểu Thần cúi thấp đầu, “Thật xin lỗi, là tôi sai rồi…” Còn chưa nói xong, trong dạ dày đã quặn lên cồn cào, cô vội vàng nghiêng ngả lảo đảo chạy đến trước thùng rác, nửa quỳ nửa đứng, bắt đầu nôn. Yoyo nhìn thấy bộ dáng khó coi của cô, rốt cuộc cũng vừa lòng, bĩu môi tỏ ý chán ghét, nói với mấy đứa bạn: “Đi thôi, lần sau lại mời các cậu đến đây uống rượu!”

Một đám người hừ hừ mũi, vênh vênh tự đắc kéo ra khỏi quán. Một lúc sau, hoàn cảnh chen lấn ồn ào huyên náo lúc đầu trở lại hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn lại một mình Trình Trí Viễn. Anh ta đứng ngay phía sau Nhan Hiểu Thần, nhìn cô chật vật khống chế thân thể khó chịu khổ sở, nhưng lại không giúp được gì.

Chờ cho cô nôn xem chừng như đã xong, anh ta lấy một cái ly sạch, rót một ít nước, đưa cho Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần súc miệng xong, chống tường đứng lên, thất tha thất thiểu toan đi. Trình Trí Viễn muốn đỡ, cô khoát tay ý bảo không cần, anh ta chỉ có thể im lặng đi bên cạnh cô. Sắc mặt của Nhan Hiểu Thần vừa hồng hào vừa tái xanh, thần trí nhìn như mơ hồ, nhưng lại thanh tĩnh, cô vào phòng chứa đồ cầm lấy túi xách, nói với người quản lý: “Tôi về đây.” Đi ra được tới quán Bar, một cơn gió thốc tới, cô lảo đảo đi xuống bậc thang thì bị ngã nhào tới trước, Trình Trí Viễn vội vàng ôm lấy cô.

Nhan Hiểu Thần nheo mắt nhìn anh ta một thoáng, kinh ngạc hỏi: “Trình Trí Viễn, sao anh lại ở đây?” “Tôi đã đến được một lúc rồi.” Nhan Hiểu Thần nhe răng cười, “Ừ! Anh đến thật tốt! Tôi say rồi, đầu óc mơ hồ lắm, phiền anh đưa tôi về.” Nói xong cô liền nghiêng đầu, ngất đi.

Chờ đến lúc Lý tài xế cho xe dừng ngay ven đường, Trình Trí Viễn cẩn thận ôm Nhan Hiểu Thần để cô ngồi lên băng ghế sau, tự mình từ một bên khác lên xe. Anh ta giúp cô cài dây an toàn, nói với Lý tài xế: “Về nhà, cẩn thận đừng làm ồn.” Xe chậm rãi khởi động, Trình Trí Viễn ngưng mắt nhìn Nhan Hiểu Thần, nhìn đến mấy sợi tóc lõa xõa dính một bên mặt của cô, anh ta theo bản năng đưa tay ra, nhưng sắp chạm đến cô thì chần chừ, đến lúc cô khó chịu hơi cử động, anh ta mới nhẹ nhàng vén tóc cô ra sau tai. Thẩm Hầu đến nhờ đám bạn thân, mượn xe chạy tới, còn chưa tới quán Bar thì thấy xe của Trình Trí Viễn. Hai chiếc xe cùng trên một con đường, nhưng hướng tới hai hướng khác nhau. Thẩm Hầu quay kiếng xe xuống, vừa không ngừng bấm còi, vừa lớn tiếng gọi, “Dừng xe.”

Ngã tư đường rạng sáng 3 giờ, xe cộ thưa thớt, Lý tài xế đã sớm để ý đến xe của Thẩm Hầu, ông ta nói với Trình Trí Viễn: “Trình tổng, có chiếc Lamborghini đang bấm còi, hình như là đang gọi chúng ta.” Trình Trí Viễn nhìn ra cửa sổ xe, đoán được là ai, thản nhiên nói: “Không cần để ý tới, tiếp tục chạy!” Thẩm Hầu bấm còi inh ỏi, nhưng đối phương căn bản không để ý tới

Mắt thấy hai chiếc xe như sắp vượt qua nhau, Thẩm Hầu không bấm còi nữa, cũng chẳng thèm gọi, dùng hai tay vịn lấy tay lái, mặt tĩnh lặng như nước. Hắn đạp phanh lại, bẻ ngoặt tay lái, lao thẳng đến đầu xe của Trình Trí Viễn. Lý tài xế vội vàng đánh tay lái, muốn tránh đi, nhưng lại bị Thẩm Hầu chắn ngay trước mặt, không thể nào thoát được, đành phanh gấp một tiếng “két” thật lớn, hai chiếc xe đụng vào nhau, Thẩm Hầu cố tình đẩy xe của Trình Trí Viễn lao vào ven đường, bắt anh ta phải dừng xe. Thẩm Hầu mở cửa xe, giận dữ hùng hục như trâu điên lao tới, “Tiểu Tiểu! Tiểu Tiểu!”

Hắn mở cửa xe, phát hiện ra Nhan Hiểu Thần cả người đầy mùi rượu, đang dựa vào ghế nhắm mắt lại, sắc mặt mê man khó coi, lập tức phẫn nộ chất vấn Trình Trí Viễn, “Đã xảy ra chuyện gì? Tiểu Tiểu bị sao vậy?” Trình Trí Viễn xuống xe, đi đến trước mặt của Thẩm Hầu, lạnh lùng nói: “Tôi cũng đang muốn hỏi cậu những lời này, Hiểu Thần bị sao vậy?” Thẩm Hầu hiểu rõ Trình Trí Viễn muốn hỏi gì, nhưng hắn căn bản không trả lời được. Hắn muốn ôm Nhan Hiểu Thần ra khỏi xe, Trình Trí Viễn chắn trước cửa xe, “Nếu Hiểu Thần đã dọn ra khỏi chỗ của cậu, tôi nghĩ rằng em ấy không muốn về đó nữa.”

Thẩm Hầu sợ hãi bất an cả đêm, thật vất vả mới tìm được Nhan Hiểu Thần, tưởng có thể lập tức đem cô về bên mình, nhưng lúc này liếc mắt nhìn cũng không được, cuối cùng không khống chế được nữa, dùng sức đẩy Trình Trí Viễn ra, “Tôi muốn đem cô ấy đi đâu thì liên quan gì tới anh! Mau cút đi cho tôi!” Trước kia mỗi lần xảy ra xung đột, Trình Trí Viễn đều lựa chọn nhượng bộ, nhưng lúc này anh ta chẳng có chút khách khí nào, một tay bẻ quặp tay của Thẩm Hầu, một tay nắm lại thành quyền, hung hăng đánh vào bụng của hắn. Thẩm Hầu đau đến mức thân thể co rụt lại, lửa giận trong mắt dâng lên ngùn ngụt, vừa định dùng hết sức lực xoay tay lại thì nghe được Trình Trí Viễn nói: “Cái này là vì học vị của Nhan Hiểu Thần.”

Tay của hắn khựng lại giữa không trung. Trình Trí Viễn lại hung hăng đấm thêm một đấm, “Cái này là vì Nhan Hiểu Thần mấy ngày nay buồn khổ!” Thẩm Hầu nắm chặt nắm tay, vẫn như vậy không đánh trả lại.

Trình Trí Viễn lại hung hăng đấm Thẩm Hầu thêm một đấm nữa, “Cái này là vì Nhan Hiểu Thần đêm nay uống rượu!” Bị đấm liên tục ba cú đấm, Thẩm Hầu đau đến toàn bộ thân mình đổ sụp xuống, đứng cũng không vững, Trình Trí Viễn chán ghét đẩy hắn ra như vứt đi mấy thứ phế phẩm, muốn đóng cửa xe lại. Thẩm Hầu nắm chặt cửa xe, cố sức chống đỡ thân thể đứng lên, “Tôi có thể cho anh đấm ba đấm, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không cho anh mang Tiểu Tiểu đi.” Trình Trí Viễn muốn kéo tay hắn ra, lại nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay của hắn, lập tức theo bản năng nhìn đến tay của Nhan Hiểu Thần, trên ngón tay của Nhan Hiểu Thần cũng có một chiếc nhẫn giống y như vậy. Trình Trí Viễn giống như bị trúng độc chú, chỉ trong một thoáng, liền dừng lại.

Sau đó một cái chớp mắt, anh ta hỏi: “Cậu định đưa Nhan Hiểu Thần đi đâu?” Thẩm Hầu nói: “Đêm nay trước tiên sẽ ở khách sạn. Nếu cô ấy không muốn ở chỗ cũ, chúng tôi có thể chuyển chỗ khác.” Trình Trí Viễn nhìn chòng chọc vào Thẩm Hầu một lúc, sau đó chậm rãi lui ra vài bước.

Thẩm Hầu chồm người vào trong xe, ôm Nhan Hiểu Thần xuống, bế cô lên xe của mình. Trình Trí Viễn đứng tại bên đường, mắt dõi theo Thẩm Hầu lái xe đi thật xa, rồi mới lên xe. Anh ta ngồi tại nơi vừa rồi Nhan Hiểu Thần đã ngồi, ở đó còn vương vấn chút hơi ấm của cô, trong khoang xe còn thoang thoảng mùi hương Vermouth độc đáo. Lý tài xế cung kính hỏi: “Đưa ngài về nhà phải không?”

Trình Trí Viễn nhắm mắt lại, đắm chìm trong bóng đêm, không nói một lời. Thật lâu sau đó, anh ta mệt mỏi giơ tay ra ý, Lý tài xế liền khởi động xe. Khi Nhan Hiểu Thần tỉnh lại thì cảm thấy đầu đau như búa bổ, mắt khô khốc không thể mở ra được, thần trí đã tỉnh táo, có thể nghe được tiếng tranh cãi kịch liệt. Lúc đầu, cô cho là cô bạn ở chung phòng trọ đang cãi nhau với bạn trai, nghe được một lúc, đột nhiên phản ứng kịp, hình như là giọng của Thẩm Hầu. Cô cuộn mình ngồi dậy, nơi này không phải là phòng trọ của cô, rõ ràng đây là phòng ở khách sạn. Tiếng nói chuyện từ trong nhà vệ sinh truyền đến. Nhan Hiểu Thần ôm cái đầu đang rất đau, cố gắng đi vào, đẩy cửa toilet.

Thẩm Hầu đang rất kích động cùng ba mẹ của hắn tranh cãi, không để ý đến cửa toilet đang mở. “Ba mẹ không cần phải can thiệp chuyện của con… Đúng đó, con biết ba mẹ phản đối, ba mẹ đương nhiên có quyền phản đối, con cũng đương nhiên có quyền không nghe… Mẹ à, con cũng sẽ nói cho mẹ biết một lần, con thích Nhan Hiểu Thần, chính là rất thích, mặc kệ ba mẹ có đồng ý hay không, con cũng sẽ cưới cô ấy làm vợ… Thôi đi! Thật nực cười! Ba mẹ nên biết, vợ của con không nhất định phải là con dâu của ba mẹ! Pháp luật cũng không có quy định phải có sự đồng ý của ba mẹ, con mới được phép kết hôn…” Nhan Hiểu Thần đi đến bên cạnh hắn, nhẹ nhàng giữ chặt cánh tay của hắn, nhìn hắn lắc đầu, ý bảo không nên nói như vậy.

Đầu bên kia của điện thoại vẫn còn vang lên tiếng nói chuyện, Thẩm Hầu nói: “Ba mẹ nghe được thì nghe, không nghe được thì thôi!” Hắn dứt khoát cúp điện thoại, sờ trán Nhan Hiểu Thần một chút, “Thấy khó chịu hả?” Nhan Hiểu Thần gõ vào đầu mình, “Ừ, khó chịu lắm.”

Thẩm Hầu dìu cô đến giường ngồi xuống, đem một ly bưởi mật ong đưa cho cô, “Uống rượu Tây độ mạnh là như vậy đó, lúc tỉnh so với lúc say còn khó chịu hơn, lần sau đừng uống mấy loại rượu đó nữa.” Nhan Hiểu Thần đang cảm thấy miệng khô lưỡi khô, uống một hơi hết một ly đầy nước, “Anh định khi nào thì về nhà? Sao chúng ta lại ở khách sạn?” Thẩm Hầu nghiêng đầu nhìn cô, “Đêm qua anh đã về đến Thượng Hải, vốn muốn cho em bất ngờ, nhưng em lại cho anh sợ hãi.”

“Sao không gọi điện thoại cho em?” “Đã gọi.” Nhan Hiểu Thần cầm túi xách để ở đầu giường, lấy điện thoại di động ra xem, phát hiện có đến trăm cuộc gọi nhỡ, ngoại trừ của Thẩm Hầu, còn có của Trình Trí Viễn.

Tối qua, cô cùng Thẩm Hầu nói chúc ngủ ngon xong, cho rằng đã đến “giờ đi ngủ”, Thẩm Hầu sẽ không gọi cho cô nữa, để tiện làm việc, cô chỉnh điện thoại ở chế độ rung, bỏ vào trong túi tại ngăn nhỏ chứa đồ lặt vặt , kéo khóa cẩn thận. Nhan Hiểu Thần lúng túng gãi đầu, “Em muốn đợi anh trở về Thượng Hải rồi mới nói cho anh biết chuyện, không ngờ anh lại lặng lẽ quay về…Em không nghe thấy điện thoại, thật xin lỗi.” Thẩm Hầu nói: “Xin nghỉ việc, chuyển nhà, là chuyện lớn, anh không phản đối em làm như vậy, nhưng vì sao không nói trước với anh một tiếng?”

Nhan Hiểu Thần cắn môi, không biết nên giải thích thế nào. Từ đêm qua cho tới bây giờ, Thẩm Hầu vẫn suy nghĩ, vì sao Hiểu Thần lại hành động khác thường như vậy? Lý do duy nhất chính là ba mẹ hắn biết chuyện của hắn và Hiểu Thần, hơn nữa đã gặp mặt Hiểu Thần, nói gì đó. Buổi sáng hắn gọi điện thoại cho chú Lưu, anh ta lại là người ranh ma, cái gì cũng không hỏi được; hắn lại gọi cho Judy, Judy trả lời xác nhận phỏng đoán của hắn, mẹ hắn biết hắn cùng Hiểu Thần đang yêu nhau. Hắn lập tức gọi điện thoại cho hai người bọn họ, chất vấn mẹ, rốt cuộc là đã nói gì với Hiểu Thần, nói được vài câu, hai mẹ con liền rùm beng lên. Thẩm Hầu đè nén cảm xúc nói: “Anh biết mẹ anh đã gặp em, cũng biết bà ấy không đồng ý chúng ta quen nhau, em muốn chia tay với anh sao? Chẳng lẽ ý kiến của bà ấy so với ý kiến của anh quan trọng hơn? Anh cho em biết, anh mặc kệ bà ấy có đồng ý hay không, anh sẽ không chia tay với em! Cho dù em muốn chia tay, anh cũng không đồng ý! Tuyệt đối không!”

“Anh đúng thật là! Ai nói là muốn chia tay với anh?” Tâm trạng đè nén bấy lâu của Thẩm Hầu lập tức thả lỏng, hắn ngồi xuống bên cạnh Nhan Hiểu Thần, cầm tay của cô, mang theo vài phần buồn chán, đáng thương nói: “Em xin nghỉ việc, rồi chuyển nhà, lại không muốn nói cho anh biết, anh đương nhiên nghĩ đến việc em muốn chia tay. Cho dù mẹ anh không đồng ý chúng ta ở bên nhau, nhưng bà ấy là bà ấy, anh là anh, em không cần phải để ý làm gì!” Nhan Hiểu Thần thở dài, “Con của mình, cho dù trai hay gái thì ở trong mắt người mẹ cũng đều là độc nhất vô nhị, đây không phải là vấn đề khách quan, mà là vấn đề chủ quan, bà ấy cho rằng em không xứng với anh là chuyện rất bình thường, anh lại đi tranh cãi với mẹ anh vì sao bà ấy thiên vị con mình, vì sao cảm thấy trên đời này con trai của bà ấy mới là ưu tú nhất, có thể cãi được đến đâu chứ? Nếu anh bởi vì em mà khắc khẩu với mẹ, ba mẹ anh sẽ không phiền trách gì anh cả, chỉ là giận lây sang em thôi. Lúc đầu, quan hệ giữa em và bọn họ vốn đã chẳng tốt đẹp gì, chẳng lẽ anh còn muốn tăng thêm mâu thuẫn?”

Thẩm Hầu không phải là không thừa nhận mỗi câu nói của Hiểu Thần đều chính xác, nhưng có đôi lúc hắn nghĩ thà rằng cô giống như những đứa con gái khác, tranh cãi kịch liệt không nể nang ai, cũng không muốn cô thanh tỉnh lý trí như vậy, thanh tỉnh để tự nhượng bộ, lý trí để tự chịu khổ. Hơn nữa, nếu hắn không có cách nào chấp nhận việc phản đối của ba mẹ, thì hắn không giải thích được tại sao phải rộng lòng bỏ qua, mặc cho bọn họ tiếp tục phản đối chuyện của hắn và Hiểu Thần yêu nhau, bởi vì không giải thích được nên càng lúc càng thêm bực tức. Nhan Hiểu Thần nói: “Trước kia anh hay hỏi em bắt đầu từ lúc nào em đã để ý đến anh, có cảm tình với anh, em đã cho anh biết là lúc vừa khai giảng, các tân sinh viên đến báo danh, anh có biết vì cái gì mà khiến em để ý đến anh, đối với anh có cảm tình không?” Thẩm Hầu có chút hơi khó hiểu cũng hơi hiếu kỳ, không biết vì sao đột nhiên lại chuyển sang đề tài này. Nhan Hiểu Thần nói: “Năm ấy nghỉ hè, ba em bị tai nạn giao thông ở ngoài thành phố, một mình em đến trường đại học báo danh, nhìn thấy các sinh viên đều có ba mẹ dẫn đi, túi lớn túi nhỏ, nếu không phải là ba cầm, thì cũng là mẹ mang, ba mẹ chu đáo chăm sóc bọn họ, bọn họ còn bực bội ba mẹ, cho là phiền phức, quản thúc quá đáng, em đã từng cho rằng những đứa con đó đúng là khó dạy, không biết quý trọng! Bọn họ căn bản không hiểu rõ, chỉ là một chút yêu thương cũng phải có, đời này kiếp này…” Giọng nói của Nhan Hiểu Thần có chút nghẹn ngào, lời nói đứt quãng.

Thẩm Hầu không dám lên tiếng, cầm lấy tay của cô, Nhan Hiểu Thần bình tĩnh được một chút, khẽ cười nói: “Trong một đám nhiều sinh viên như vậy, em đã để ý đến anh. Mẹ anh muốn cầm túi cho anh, anh cười nhạo mẹ, ‘Mẹ nuôi con để làm cảnh à?’, anh cầm lấy túi lớn túi nhỏ, còn không quên hỏi han mẹ, mẹ anh lải nhải lẩm bẩm dặn dò anh phải ăn cơm đúng giờ, trời lạnh nhớ phải mặc thêm áo, ở chung với mấy đứa bạn trong ký túc xá phải hòa thuận, cần cù siêng năng một chút, chủ động dọn dẹp phòng ở… Bên cạnh đi tới đi lui có rất nhiều người, anh vẫn cười hì hì lắng nghe, tuy rằng có thể tai trái nghe, tai phải bay mất, nhưng có thể nhìn ra, anh đối với ba mẹ rất có kiên nhẫn, thật có hiếu. Từ đó, em đã khẳng định, anh là người rất tốt.” Thẩm Hầu đã nghĩ tới rất nhiều lý do tại sao Nhan Hiểu Thần coi trọng hắn như vậy, không ngờ ấn tượng đầu tiên của cô lại là bởi vì hắn đối xử tốt với mẹ của mình. Nhan Hiểu Thần nói: “Anh còn nhớ một tình huống nhỏ ở trên mạng không? Nếu vợ anh và mẹ anh đều không biết bơi, hai người đồng thời bị rơi xuống sông, anh sẽ cứu ai trước?”

Lúc trước khi nhìn thấy loại tình huống này, hắn đã chê cười, nhưng hôm nay bị Nhan Hiểu Thần hỏi tới, Thẩm Hầu phát hiện mình không trả lời được, tình yêu hay tình thân đều là tình cảm sâu nặng, không thể dứt bỏ, căn bản không thể lựa chọn. Nhan Hiểu Thần nói: “Cho dù có lựa chọn thế nào, tất cả đều là đau khổ, cái này chính là cho dù có làm đi nữa anh thì cũng sẽ sai lầm, cách giải quyết tốt nhất không phải là lựa chọn, mà là tránh không cho phát sinh tình huống phải lựa chọn. Chúng ta còn trẻ, còn có rất nhiều thời gian thuyết phục ba mẹ của anh, không cần phải làm cho mâu thuẫn thêm gay gắt. Đồng ý với em, không cần phải vì em mà lại đi cãi nhau với ba mẹ, có được không? “Anh sẽ cố gắng.” Thẩm Hầu nắm tay Nhan Hiểu Thần, áp lên hai má của mình, buồn bã nói: “Anh xin lỗi!”

Nhan Hiểu Thần làm cái mặt quỷ, “Em không cần anh xin lỗi, em chỉ muốn anh đối xử tốt với em thôi.” Thẩm Hầu thật lòng nói: “Anh rất sẵn lòng tốt với em, chỉ sợ em không cần.” Nhan Hiểu Thần im lặng.

Thẩm Hầu nhẹ giọng năn nỉ, “Em nghỉ việc ở quán Bar đi! Chúng ta có thể thuê một phòng mới tốt hơn, bây giờ gánh nặng tiền lương của anh đã đỡ hơn nhiều rồi, em có thể an tâm tìm việc làm.” Ánh mắt của hắn trong như nước, dịu dàng vô hạn, đem tấm lòng của mình đặt tại nơi thấp nhất, làm cho người ta không đành lòng từ chối, nhưng cô không thể không từ chối. Nhan Hiểu Thần nói: “Em hiểu rõ tâm ý của anh, nhưng hiện tại em không thể đồng ý, em muốn dựa vào chính mình, tự lực cánh sinh, có thể tồn tại được ở thành phố này.” “Nếu không phải tại anh, em đâu chỉ tồn tại được ở cái thành phố này? Em còn có thể sống tốt hơn rất nhiều người. Nếu không phải…”

“Thẩm Hầu, không cần phải nhắc lại chuyện đã qua. Chỉ là bây giờ em không muốn dựa vào anh thôi.” “Được, không nói chuyện đã qua, vậy nói chuyện bây giờ đi. Bây giờ anh là bạn trai của em! Không đúng…” Hắn cầm tay của Nhan Hiểu Thần đưa lên, chỉ vào chiếc nhẫn nói với cô: “Anh là chồng của em, vì sao em không thể dựa vào anh? Chỉ là đốt cháy giai đoạn một chút thôi, chờ đến khi em tìm được việc làm, cho dù em muốn chia tiền nhà, hay là sinh hoạt phí, cũng đều tùy em!” Nhan Hiểu Thần nói: “Chờ đến khi em tìm được việc làm, em sẽ bỏ việc ở quán Bar.”

Thẩm Hầu vừa khẩn trương vừa bực tức: “Vì sao em không thể dựa vào anh? Em nghĩ anh là gì? Nếu là bạn bè bình thường, với chuyện thế này cũng có thể giúp đỡ nhau, em ở cái chỗ như vậy, làm việc từ sáng tới tối đến hai ba giờ sáng, em nghĩ anh có thể ăn ngon ngủ yên được hay không?” Nhan Hiểu Thần ôm lấy hắn, “Thẩm Hầu, chúng ta không cần phải cãi nhau, có được không?” Lửa giận của Thẩm Hầu lập tức tắt ngóm, nhưng hắn không có cách nào đồng ý Nhan Hiểu Thần tiếp tục thuê cái chỗ chết tiệt kia, hai người trầm mặc một lúc lâu, di động của Nhan Hiểu Thần vang lên, là một số lạ.

“A Lô?” “Xin hỏi có phải cô Nhan Hiểu Thần không?” “Là tôi.”

“Tôi là người của công ty trách nhiệm hữu hạn DH, một giờ chiều cô có thể đến công ty để phỏng vấn không?” Nhan Hiểu Thần cảm thấy tên công ty có chút quen, không thể nhớ ra mình rốt cuộc đã xin vào vị trí nào, nhưng lại không chút do dự nói: “Được ạ.” “Thời gian phỏng vấn khá dài, chắc khoảng bốn giờ, được chứ?”

“Không thành vấn đề.” “Tôi sẽ gửi địa chỉ và thời gian qua tin nhắn cho cô, mời cô đến đúng giờ.” Nhan Hiểu Thần nhìn xuống đồng hồ, đã hơn 11 giờ trưa, thời gian sắp đến rồi, cô nói với Thẩm Hầu: “Một giờ chiều em có cuộc phỏng vấn, em phải đi chuẩn bị một vài thứ.”

Thẩm Hầu nói: “Em đi tắm trước đi, anh giúp em đi mua chút đồ ăn, cơm nước xong anh đưa em đi.” “Anh không cần phải đi làm sao?” “Bán hàng không cần phải đi làm đúng giờ, ba cái cuối tuần anh đều ở bên ngoài làm việc, nghỉ ngơi một hai ngày không phải là yêu cầu chính đáng hay sao?”

Nhìn công ty DH trước mặt, Nhan Hiểu Thần có chút ngẩn ngơ, chỗ này cô đã đến vài lần, văn phòng của Trình Trí Viễn là ở trong tòa nhà này, khó trách cô cảm thấy tên công ty có chút quen. Chẳng lẽ cô lại bậy bạ đến nỗi gửi sơ yếu lý lịch cho công ty của Trình Trí Viễn? Hoàn toàn không có ấn tượng! Nhan Hiểu Thần nghĩ có nên gọi điện thoại cho Trình Trí Viễn hay không, nhưng nghĩ một lúc lại cảm thấy vẫn là tự mình đi phỏng vấn trước, người ta chắc gì đã muốn tuyển cô! “Em vào đây.” Nhan Hiểu Thần nói với Thẩm Hầu.

Thẩm Hầu chỉ vào tiệm Starbuck (11.5) cách đó không xa nói: “Anh ngồi quán cà phê đợi em.” (11.5) Starbucks là một thương hiệu cà phê nổi tiếng trên thế giới. Hãng cà phê Starbucks có trụ sở chính ở Seattle, Washington, Hoa Kỳ; ngoài ra, hãng có 17.800 quán ở 49 quốc gia, bao gồm 11.068 quán ở Hoa Kỳ, gần 1.000 ở Canada và hơn 800 ở Nhật Bản. Nhan Hiểu Thần đi vào công ty, trước kia lúc cô đến đây đều là cuối tuần, công ty không có người, Trình Trí Viễn trực tiếp dẫn cô lên tầng bốn, lúc này cô thấy rất nhiều người đang vùi đầu bận rộn công việc, ở phía trước là quầy tiếp tân, bọn họ dẫn cô lên tầng hai.

Vòng thứ nhất là thi viết, hỏi một phần về kiến thức tài chính, một phần trắc nghiệm về tính cách, trong vòng một giờ phải hoàn thành. Nhan Hiểu Thần một thân một mình tại phòng họp nhỏ, dựa theo thời gian quy định trả lời tất cả các câu hỏi. Vòng thứ hai là phỏng vấn, một nữ giám khảo thuộc phòng quản lý nhân sự, trong nửa giờ đều hỏi về các vần đề cơ bản nhất, cô ở đâu, sở thích là gì, vì sao chọn nghề này. Có thể nhận thấy, cô ta khá hài lòng, nhưng Nhan Hiểu Thần không có học vị học sĩ, làm cho cô ta có chút khó hiểu, nhìn qua bảng điểm của Nhan Hiểu Thần hỏi: “Thành tích của cô tất cả đều loại ưu, vì sao không có học vị?” Nhan Hiểu Thần thành thật cho cô ta trả lời, “Lúc thi một môn chuyên ngành bắt buộc, tôi gian lận bài thi giùm một người bạn, bị thầy giáo bắt được.”

Nữ giám khảo phỏng vấn không nói gì, nhìn Nhan Hiểu Thần, dường như không tìm được lời nào để nói thêm, “Ừ… Phỏng vấn sẽ còn tiếp tục!” Nghỉ ngơi được 15 phút, là đến vòng phỏng vấn thứ ba, ba giám khảo phỏng vấn trong nửa giờ, các câu hỏi đều là về chuyên ngành, có câu hỏi có đáp án chính xác, có câu hỏi các giám khảo cũng không cho được đáp án chính xác, ví dụ như câu phỏng vấn cuối cùng, nếu hiện tại có một chút vốn, cô sẽ lựa chọn đầu tư vào ngành sản xuất nào. Sau khi Nhan Hiểu Thần trình bày suy nghĩ của mình thì ba vị giám khảo phỏng vấn lần lượt phát biểu ý kiến của họ, phân tích độ mạo hiểm và lợi nhuận của ngành sản xuất, phân tích lợi và hại của chính sách nhà nước, nói một lúc sau, Nhan Hiểu Thần quên mất là mình đang làm phỏng vấn. Khi vòng phỏng vấn kết thúc, cô vẫn còn rất hưng phấn, lúc này cô mới thật sự biết rõ công ty đang làm gì, DH là một công ty PE, Private Equity, công ty góp vốn tư nhân, nói cách khác, là công ty có một lượng lớn tiền mặt, thông qua đầu tư các ngành sản xuất khác nhau, hay các doanh nghiệp khác nhau, hoặc tái cấu trúc lại một công ty nào đó, để thu lợi nhuận.

Trước khi đến vòng phỏng vấn thứ tư có thể được nghỉ ngơi nửa giờ, Nhan Hiểu Thần biết bốn vị giám khảo đã có thảo luận sẽ cho cô đi tiếp đến vòng phỏng vấn tiếp theo hay không. Cô tin tưởng chính mình hẳn là bài thi viết không có vấn đề gì, bằng không cô không thể nào có cơ hội vào được đến vòng phỏng vấn thứ ba, hiện tại tất cả đều tùy thuộc vào quyết định của bốn vị giám khảo đó. Nửa giờ sau, không có ai đến tìm cô, Nhan Hiểu Thần cảm thấy tình hình có vẻ không ổn, trong lòng thầm thở dài, chuẩn bị rời khỏi. Lại qua hơn mười phút, quản lý phòng nhân sự đích thân đến báo cho cô biết, “Chúc mừng cô, cô đã được thông qua đến vòng cuối của cuộc phỏng vấn, Mangager Patner 1 (Quản lý đối tác đứng đầu) của chúng tôi sẽ gặp qua cô, không biết sẽ phỏng vấn trong bao lâu.”

Nhan Hiểu Thần vui mừng đứng lên, không chỉ là bởi vì công ty đồng ý tiếp nhận một người không có bằng cấp như cô, mà còn bởi vì cô sắp được gặp PE của bọn họ, có thể giải thích thế này, chính là bộ phim Pretty Woman (11.7) do diễn viên Julia Roberts đóng vai nữ chính và Richard Gere đóng vai nam chính. Nhan Hiểu Thần còn nhớ rất rõ, lần đầu tiên sau khi xem xong Pretty Woman, cô đã vô cùng hâm mộ, nhưng không phải hâm mộ Julia Roberts diễn vai nàng lọ lem, mà là Richard Gere diễn vai hoàng tử, cô muốn trở thành người thành đạt như vậy, cho đến nay, công việc lý tưởng của cô chính là ngành công nghiệp tài chính. (11.6) Petty Woman một bộ phim điện ảnh hài lãng mạn của Mỹ ra mắt năm 1990. Bối cảnh diễn ra tại Los Angeles, nội dung kể về mối tình lãng mạn giữa Vivian Ward (Julia Roberts) – một cô gái điếm ở Hollywood và Edward Lewis (Richard Gere) – một doanh nhân giàu có thành đạt, Edward thuê Vivian để hỗ trợ cho anh ta trong một số vụ làm ăn, và họ đã phát triển mối quan hệ khi Vivian đã ở với anh ta trong một tuần. Quản lý phòng nhân sự dẫn cô đi lên lầu, giúp cô đẩy cửa phòng họp, “Managing Partner ở bên trong, Good luck!”

Nhan Hiểu Thần hít sâu một hơi, mỉm cười đi vào phòng họp, nhìn thấy Trình Trí Viễn ngồi tại một đầu khác của bàn phỏng vấn, im lặng nhìn cô, nét cười của cô lập tức đông cứng. Cô phát hiện ra mình đã từng đến phòng họp này rất nhiều lần, nhưng thời khắc này mới biết Trình Trí Viễn đích thực là ông chủ cao nhất của công ty này, trước đây cô cho rằng anh ta chỉ là quản lý cấp cao. Nhan Hiểu Thần lặng người nhìn anh ta, nhất thời không biết nên chào hỏi thế nào. Trình Trí Viễn nâng tay lên, khẽ cười nói: “Mời ngồi.” Nhan Hiểu Thần ngây ngốc ngồi xuống. Trình Trí Viễn nói: “Trước khi phỏng vấn, tôi muốn nói một chuyện. Sơ yếu lý lịch của em là do tôi nhờ người giúp em nộp vào đây, nhưng tôi không có can thiệp vào phỏng vấn, không ai biết tôi và em có quan hệ. Hơn 10 phút trước, VP và MD (11.8) của công ty còn vì chuyện gian lận bài thi mà tranh luận về phẩm hạnh và tính cách của em có nghiêm trọng hay không, tóm lại là rất kịch liệt, tôi chưa nói lời nào, vẫn là dự thính. Em chính là dùng năng lực của mình để đi vào phòng họp này và ngồi trước mặt tôi.”

(11.7) VP (Vice President: Phó tổng), MD (Managing Director: Giám đốc điều hành) Tâm trạng của Nhan Hiểu Thần bình thường lại vài phần, nhìn Trình Trí Viễn cười cứng đơ. Trình Trí Viễn nói: “Bây giờ bắt đầu phỏng vấn, được chứ?”

Nhan Hiểu Thần ngồi thẳng lưng, khẩn trương chờ đợi. Trình Trí Viễn đan xen 10 ngón tay lại với nhau, đặt trước mặt, tư thái cực kỳ nhàn nhã, “Em thật sự muốn làm ngành đầu tư doanh nghiệp à? Có thể suy nghĩ vài phút, nghĩ thông suốt thì trả lời tôi.” Nhan Hiểu Thần không suy nghĩ gì cả, lập tức trả lời: “Tôi rất muốn. Thứ nhất, mỗi người đều có một mơ ước không thực tế, tôi xem xong Pretty Woman, cũng có một mơ ước không thực tế như vậy, chính là muốn trở thành người giàu có thành đạt như diễn viên Richard Gere. Tuy rằng đây chỉ là ảo tưởng của một cô bé mười mấy tuổi, tôi cũng hiểu rõ phim ảnh là phim ảnh, thực tế là thực tế, nhưng nếu có cơ hội, tôi rất muốn biến ảo tưởng thời niên thiếu của mình thành sự thật. Thứ hai, vừa rồi tôi cùng ba vị giám khảo bàn luận vấn đề rất có hứng thú, quên mất là mình đang làm phỏng vấn, rất muốn nghe bọn họ bàn luận nhiều hơn. Thứ ba, hiện tại tôi chưa tìm được việc nào tốt hơn, công việc này chính là cơ hội duy nhất, tôi nguyện lòng vì nó mà cố gắng hết sức.”

Trình Trí Viễn cười đưa tay ra, “Nhan tiểu thư, chúc mừng em, em được nhận, ngày mai có thể đi làm.” Nhan Hiểu Thần theo bản năng vươn tay ra, cầm tay của Trình Trí Viễn một chút, “Chỉ có vậy thôi sao?” Trình Trí Viễn bất mãn nhướng mày, “Tôi phỏng vấn em mấy chục lần rồi, em cảm thấy tôi có thể hỏi thêm gì nữa?”

Nhan Hiểu Thần nghĩ lại, anh ta đã xem cô như học trò của mình, có cái gì mà anh ta không biết? Cô cảm thấy giống như đang nằm mơ, “Nhưng anh lại là Managing Partner, tôi đến công ty của anh làm việc, thật sự không có vấn đề à?” Trình Trí Viễn nghiêm mặt nói: “Chúng tôi quyết định tuyển em, bởi vì em đầy đủ ưu tú, không phải bởi vì em quen biết tôi, nếu em không làm tốt công việc, công ty vẫn sẽ đuổi việc em như thường.” Anh ta dừng lại một chút, “Vừa rồi, một giám khảo đã phỏng vấn em tên Lý Chủy nói ‘everyone deserves a second chance’ (Tất cả mọi người đều có quyền có cơ hội thứ hai), tôi đồng ý với quan điểm của anh ta, anh ta hiện tại cho cô cơ hội, không để cho chúng tôi thất vọng. Có tin tưởng làm được tốt công việc hay không?” Nhan Hiểu Thần gật đầu,”Tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức mình!”

Trình Trí Viễn cười nói: “Đến phòng nhân sự ở lầu hai làm thủ tục nhậm chức, ngày mai gặp lại.” Nhan Hiểu Thần cầm một thẻ nhân viên chính thức đi ra khỏi tòa nhà. Thẩm Hầu từ quán cà phê chạy tới, “Thế nào rồi?”

“Em được nhận rồi, là công ty PE, rất hợp với chuyên ngành của em.” Không đợi Thẩm Hầu vui vẻ, Nhan Hiểu Thần nói tiếp: “Trình Trí Viễn là ông chủ cao nhất của công ty, anh ấy hỗ trợ em sắp xếp phỏng vấn, nhưng bốn vị giám khảo phỏng vấn em đều không biết em và anh ấy có quen biết, phỏng vấn rất khách quan.” Thẩm Hầu im lặng một lúc, cố gắng làm như không thèm để ý đến, nói: “Em đã được công ty đứng đầu thế giới là MG muốn thuê, một công ty góp vốn tư nhân nhỏ của một người Trung Quốc muốn thuê em là bình thường, đi thôi!” Hai người đi đến trạm xe buýt, Nhan Hiểu Thần nói: “ Em làm việc ở công ty của Trình Trí Viễn, anh không phản đối sao?”

Thẩm Hầu ôm vai Nhan Hiểu Thần, miễn cưỡng vui đùa nói: “Chờ đến khi em tìm được công việc tốt hơn, anh sẽ tiếp tục phản đối.” Hắn hiểu rõ, với tình trạng của Nhan Hiểu Thần bây giờ, muốn vào làm một công ty tài chính hoàn toàn là không thể, nhưng Nhan Hiểu Thần vẫn luôn muốn làm ngành tài chính, công ty của Trình Trí Viễn cho Nhan Hiểu Thần một cơ hội bỏ qua “điều không thể” đó, hắn không thể vì tư tâm của chính mình mà phản đối. Bởi vì ngày thứ hai phải đến DH làm việc, Nhan Hiểu Thần không thể không đến quán Bar xin nghỉ việc ngay đêm đó, dĩ nhiên vì thế, cô không có quyền lợi tiếp tục thuê phòng trọ của quán Bar. Nhan Hiểu Thần bác bỏ tất cả các đề nghị của Thẩm Hầu, đi tìm Ngụy Đồng, tạm thời ở nhờ phòng ký túc xá, vừa đi làm, vừa tìm kiếm chỗ ở thích hợp. Đúng lúc có một nữ giảng viên trẻ tuổi muốn ra nước ngoài làm phỏng vấn đi học hai năm, cô ta có một căn phòng nhỏ gồm một phòng khách và một phòng ngủ đang để trống, không muốn cho thuê, nhưng bỏ trống thì thật tiếc, mà thời gian lại dài, đối với phòng ở cũng không tốt, cho nên cô ta muốn tìm một nữ sinh viên sạch sẽ gọn gàng để cho thuê, tiền thuê có thể thấp hơn một chút, chủ yếu là phải giữ gìn cẩn thận căn phòng. Có Ngụy Đồng vỗ ngực bảo lãnh, Nhan Hiểu Thần thuận lợi thuê được phòng ở.

Chức vụ của Nhan Hiểu Thần tại DH là Analyst, nhân viên phân tích, công việc hàng ngày là phân tích phương hướng đầu tư của công ty, hoặc xem qua tư liệu của công ty cần đầu tư, chỉnh sửa lại, làm biên bản hội nghị, theo chỉ đạo của cấp trên phân tích thị trường một chút, phân tích các ngành sản xuất, có thể so sánh với phân tích của công ty, so sánh với phân tích giao dịch, phân tích chính sách. Lúc bắt đầu, Nhan Hiểu Thần rất lo lắng, không biết nên đối mặt với Trình Trí Viễn như thế nào, nhưng rất nhanh cô đã phát hiện ra, căn bản không tồn tại vấn đề ‘Đối mặt’, bởi vì chức vụ của cô so với Trình Trí Viễn chênh lệch quá xa, giữa bọn họ còn có Associate, Senior Associate, Vice President, Senior Vice President, Managing Director (Quản lý đầu tư, Quản lý đầu tư cao cấp, Phó tổng, Phó tổng cao cấp, Giám đốc điều hành), căn bản cô không có cơ hội cùng Trình Trí Viễn trực tiếp nói chuyện. Cấp trên của cô là Senior VP Lý Chủy, chính là một trong ba vị giám khảo phỏng vấn, đã kiên trì muốn cho cô có được cơ hội làm việc tại đây..