Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nửa thời gian ấm áp - Chương 12

Chương 12: Pháo Hoa Đêm Đông

Sức mạnh của tình yêu mang đến sự bình an. Nó trước giờ không tuân theo quy tắc, không thuận theo lý trí, không tồn tại vinh nhục; nhưng lại có thể biến tất cả áp lực, tổn thương, sợ hãi bên trong nỗi thống khổ trở thành mật ngọt. —William Shakespeare (12.1) Nguyên văn trích trong bài thơ “A lover’s Complaints”(Tạm dịch là Tình yêu than thở) Love’s arms are peace, ‘gainst rule, ‘gainst sense, ‘gainst shame;

And sweetens, in the suff’ring pangs it bears, The aloes of all forces, shocks, and fears. Đến gần tết âm lịch, công ty muốn làm một buổi tổng kết cuối năm, chuẩn bị tiệc tối chúc mừng năm mới, vô cùng bận rộn náo nhiệt.

Buổi chiều, Nhan Hiểu Thần đang ở công ty làm việc thì tiếp tân gọi điện thoại cho cô, “Nhan Hiểu Thần, có một quý bà họ Hầu tìm cô, tôi mời bà ta lên nhé?” Nhan Hiểu Thần thở dài, “Không cần đâu, tôi lập tức xuống ngay.” Cô vội vàng chạy xuống lầu, nhìn thấy mẹ của Thẩm Hầu ngồi trên ghế sô pha tại đại sảnh, đang lật xem tài liệu giới thiệu vắn tắt về công ty.

Nhan Hiểu Thần lễ phép nói: “Thưa bác, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi!” Bà Thẩm bỏ tài liệu xuống, cùng Nhan Hiểu Thần ra khỏi công ty, bà ta khẽ cười nói: “Tôi ngược lại rất coi thường cô, không ngờ cô nhanh như vậy đã tìm được một công ty tốt.” Bởi vì bà ấy là mẹ của Thẩm Hầu, Nhan Hiểu Thần không thể không “yêu ai yêu cả đường đi lối về” được, nên cô trịnh trọng hạ thấp bản thân. “Bác à, cháu biết nhà cháu và nhà bác có chênh lệch rất lớn, trong mắt của bác, cháu hoàn toàn không xứng với Thẩm Hầu, cháu không có hy vọng xa vời là bây giờ bác đồng ý cho cháu và Thẩm Hầu quen nhau, chỉ mong bác cho cháu thêm cơ hội, cháu sẽ chứng minh mình vẫn có điểm nào đó đáng khen.”

“Tuyệt đối không thể! Tôi nói, tôi không đồng ý cho các người quen nhau, nhất định phải chia tay!” Mắng chửi cũng không được, trừng phạt cũng không xong, cầu xin cũng vô ích, Nhan Hiểu Thần đối với bà Thẩm cố chấp này quả thật là không còn biện pháp nào, cô bất đắc dĩ đá trái bóng qua cho Thẩm Hầu, “Nếu bác có thể thuyết phục Thẩm Hầu chia tay với cháu, cháu sẽ đồng ý.” Bà Thẩm cười lạnh nhạt, “Cô còn chưa qua thời gian thử việc phải không? Cô nên biết, nếu tôi muốn cô mất đi công việc này, rất dễ dàng! Nếu cô và Thẩm Hầu không chia tay, tôi sẽ đuổi Thẩm Hầu ra khỏi công ty, hai lần phẩm hạnh không tốt, bị đại học khai trừ, lại bị công ty đuổi việc, cô cảm thấy công ty nào còn dám thuê nó? Hai người không có công việc chính thức ở Thượng Hải thì cuộc sống có thể ra cái dạng gì? Cô có thể suy nghĩ thật kỹ! Vợ chồng nghèo hèn trăm khổ cực, tôi tin chắc không sớm thì muộn các người cũng phải chia tay! Cô cho rằng tình cảm của cô là rất sâu đậm, 3 năm không thể chia cắt? Vậy thì 5 năm, 5 năm mà còn không được, thì 10 năm!”

Nhan Hiểu Thần không thể nào tin được nhìn bà Thẩm, bà ta điên rồi sao? Ngay cả con trai của mình cũng không buông tha? Mẹ của Thẩm Hầu nói: “Cô cảm thấy tôi không thể nào đối xử với Thẩm Hầu như vậy? Cô đã sai lầm! Thẩm Hầu thất vọng 10 năm, lãng tử quay đầu, trở lại vẫn là con tôi, tài sản lớn đang chờ nó kế thừa. Đàn ông lãng phí 10 năm, vẫn sẽ hào hoa phong nhã, còn cô? Cô mất đi 10 năm, có thể còn cái gì? Dù là bất cứ thứ gì cũng phải lựa chọn giữa lợi và hại, mặc dù tôi rất đau lòng phải đối xử với con trai của mình như vậy, nhưng tôi tình nguyện cho nó lãng phí 10 năm tuổi trẻ, còn hơn để nó bởi vì cô mà lãng phí cả đời!” Nhan Hiểu Thần đột nhiên ý thức được, cô đã từng nói với Thẩm Hầu, muốn tránh việc phải đau khổ lựa chọn một trong hai cái tất yếu, nhất định phải tránh cho phát sinh tình huống phải lựa chọn, nhưng xem ra với thái độ của bà Thẩm, dường như không có khả năng tránh khỏi.

Mẹ của Thẩm Hầu nói: “Tôi cực khổ cả đời, là vì cái gì? Không phải hy vọng người nhà sống càng tốt hay sao? Thẩm Hầu là con trai duy nhất của tôi, tôi đã hy vọng ở nó quá nhiều, tôi và ba của nó không phải cố gắng phấn đấu vài thập niên để cho nó đi cưới một phụ nữ bát nháo không ra gì về làm vợ, hủy đi cuộc đời.” Bà Thẩm nói giọng nhỏ nhẹ, “Nhan tiểu thư, cô hãy nghĩ lại thật kỹ, chẳng lẽ hai người khốn khổ nghèo hèn ở bên nhau so với một mình bay cao bay xa là hạnh phúc hơn? Nếu cô thật sự yêu Thẩm Hầu, hãy lựa chọn buông tay!” Nhan Hiểu Thần chê cười nói: “Thật ra nếu thật lòng yêu một người sẽ không muốn ở bên người đó, chỉ là yêu chưa đủ nên mới muốn như vậy.” Bà Thẩm thẳng thắn sắc bén nói: “Cô và Thẩm Hầu đích thực là như thế, nếu cô còn yêu nó, thì hãy buông tay đi!”

“Biểu hiện nghiêm túc như vậy? Áp lực công việc lớn lắm sao?” Giọng nói của Trình Trí Viễn đột nhiên vang lên, anh ta bưng tách cà phê đi tới, mỉm cười nhìn Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần vội vàng rặn ra nụ cười, “Chào Trình tổng.” Trình Trí Viễn chủ động vươn ta ra, nói với bà Thẩm: “Trình Trí Viễn, ông chủ của Hiểu Thần. Bà không cần lo lắng cho Hiểu Thần, em ấy ở công ty biểu hiện vô cùng tốt, chúng tôi đều rất hài lòng. Tôi đã nghe qua một chút về công việc trước kia của em ấy rồi, bà yên tâm, chúng tôi thuộc ngành tài chính, chưa bao giờ tin tưởng vào các tin tức vô căn cứ, chỉ tin tưởng vào số liệu khách quan. Nếu như đối phương làm bậy, công kích nhân viên của chúng tôi, cũng chính là nhục mạ công ty chúng tôi, luật sư của công ty nhất định rất muốn có cơ hội đi chứng minh chình mình hằng năm đã lấy được bao nhiêu vật chứng có giá trị.”

Giọng điệu của Trình Trí Viễn rất quen thuộc, thân thiết nhiệt tình, dĩ nhiên là hình tượng ông chủ tốt nhất, đáng tiếc bà Thẩm không phải là trưởng bối đang quan tâm lo lắng đến Nhan Hiểu Thần, bà ta hết sức khó xử, cùng Trình Trí Viễn bắt tay, “Không quấy rầy các người làm việc, tôi đi đây.” Trình Trí Viễn uống cà phê, đưa mắt nhìn bóng dáng của bà Thẩm, đăm chiêu hỏi: “Là mẹ của Thẩm Hầu à?” Nhan Hiểu Thần kinh ngạc nhìn Trình Trí Viễn, “Anh…Anh biết bà ấy là ai? Vừa rồi anh…” Nhìn anh ta giống như rất nhiệt tình an ủi, nhưng rõ ràng là uy hiếp trắng trợn.

Trình Trí Viễn nhún vai, tỏ vẻ vô tội, “Chẳng lẽ bà ấy không phải là trưởng bối của em sao?” Anh ta chớp chớp mắt, “Yên tâm đi, chúng tôi đều rất lịch sự lễ phép, là con cháu có dạy dỗ, đối xử với trưởng bối sẽ khiêm tốn lễ độ.” Nhan Hiểu Thần dở khóc dở cười, nhưng bực tức trong lòng do bà Thẩm mang đến đã vơi đi rất nhiều, “Anh, làm sao anh biết? Ai nói cho anh biết?” chuyện bà Thẩm uy hiếp bức bách cô, chắc chắn chỉ có ba mẹ của Thẩm Hầu, Lưu tổng, và cô là biết. “Không ai nói cho tôi biết cả, nhưng bà chủ của một công ty nổi tiếng trên thị trường lại bỏ một đống việc đại sự không thèm làm, cố ý đến đây, không phải có suy tính cực kỳ tốt, thì cũng có chủ đích cực kỳ xấu, không khó đoán.”

“Xin lỗi, lại làm phiền anh nữa rồi.” Nhan Hiểu Thần cúi đầu, nhìn mũi chân của chính mình, cô giống như là luôn mang đến nhiều phiền toái cho Trình Trí Viễn. Gió lạnh thổi tới làm tóc cô lõa xõa tung bay, vương trên gương mặt, Trình Trí Viễn đưa tay muốn chạm vào tóc nhưng sau đó lại đặt xuống bờ vai của cô, vỗ nhè nhẹ, “Tôi không cảm thấy phiền gì cả, ngược lại là em mới đúng, hơn nửa năm nay em toàn gặp chuyện phiền muộn, em vẫn ổn chứ?” Đối mặt với mẹ của Thẩm Hầu, biểu hiện của cô vẫn rất kiên cường, nhưng đối mặt với sự quan tâm, cô lại đột nhiên trở nên yếu đuối, sống mũi Nhan Hiểu Thần cay cay, cô muốn nói rằng mình vẫn ổn, nhưng cổ họng giống như bị cái gì chặn lại, một câu cũng không nói ra được.

“Chờ một chút!” Trình Trí Viễn đột nhiên chạy về hướng cửa hàng tạp hóa ở ngã tư đường phía đối diện, một lát sau, anh ta quay lại với một tay là hai ly cà phê nóng, và một tay khác là hai cây kem ngọt. Hai người ngồi vào băng ghế bên cạnh bồn hoa, anh ta xé mở một cây kem, đưa cho Nhan Hiểu Thần, “Ăn thử xem, mùa đông gió thổi lạnh mà ăn kem, so với mùa hè càng tuyệt hơn, uống cùng với cà phê đen thật đắng, lúc nóng, lúc lạnh, vừa đắng vừa ngọt, rất đặc biệt.” Nhìn thấy Trình Trí Viễn ăn một miếng kem, tỏ vẻ thích thú cười híp mắt, Nhan Hiểu Thần nhịn không được có chút tò mò, cũng cắn một miếng, cảm giác được vị ngọt lạnh buốt từ từ hòa tan ở trong miệng.

Trình Trí Viễn nói: “Có một năm đi Canada trượt tuyết, ngày đầu tiên tôi đã bị thương ở tay, bạn bè đều ra ngoài vui chơi, tôi ở một mình trong phòng nghỉ ngơi, ngắm tuyết đến nhàm chán, đột nhiên muốn ăn kem, vậy là cố gắng đi trong tuyết dày, cuốc bộ thật xa mới mua được, đó là cây kem ngon nhất trong đời tôi được ăn. Tuy chúng đều được lấy ra từ trong tủ lạnh, nhưng kem mùa hè thì có phần tan mềm, trong khi kem mùa đông thì đông cứng hơn, hương vị lại có chút lạnh lẽo trống vắng.” Anh ta bưng ly cà phê đen lên uống một ngụm, “Rất kỳ lạ, lúc còn nhỏ ai cũng đều thích ngọt, ghét đắng, dường như đó là hương vị hạnh phúc khởi đầu của cuộc đời, nhưng sau khi lớn lên, có người lại thích nhấm nháp một chút chua xót. Có lẽ bởi vì sau khi trưởng thành, trong tiềm thức đã hiểu được chua xót đắng cay là một phần không thể thiếu, không trốn tránh được, cho nên chỉ có thể học cách tự nhấm nháp.” Nhan Hiểu Thần cũng uống một ngụm cà phê đen, không biết có phải do vừa nếm qua vị ngọt hay không, mà cảm giác vô cùng đắng, lập tức nhe răng nhíu mày.

Trình Trí Viễn cười to, “Kem!” Nhan Hiểu Thần cắn một miếng kem thật lớn, thật ngọt, nhưng đột nhiên trong miệng chạm đến băng lạnh, răng lợi đều tê buốt, cô phồng miệng, hít lấy một hơi khí lạnh, biểu hiện rất kỳ quái. Trình Trí Viễn cười ha ha, Nhan Hiểu Thần ngậm kem trong miệng lầu bầu, “Hương vị quả thật rất đặc biệt!”

Một lúc sau đã quen dần, Nhan Hiểu Thần cảm thấy thích nhâm nhi thưởng thức theo cách kỳ lạ này. Trình Trí Viễn đột nhiên hỏi: “Em đang sợ cái gì sao?” Nhan Hiểu Thần ăn kem, không nói gì.

“Chắc không phải là ba mẹ của Thẩm Hầu, em là loại người rất kiên cường, dù ba mẹ của cậu ta có nài nỉ, hay uy hiếp, cũng không thể nào làm cho em sợ được, là Thẩm Hầu sao?” Nhan Hiểu Thần cảm thấy thật kỳ lạ, dường như Trình Trí Viễn có thể hiểu rõ tất cả về cô, làm cho cô không phải khó khăn giải thích, chỉ có thể trả lời thẳng thắn, “Mẹ của Thẩm Hầu nhìn qua như ép buộc bức bách tôi, nhưng trên thực tế cho thấy bà ấy không có khả năng giành lại được Thẩm Hầu, bà ấy rất hiểu Thẩm Hầu, biết là anh ấy tuyệt đối không bao giờ chịu khuất phục, cho nên chỉ có thể ép buộc tôi. Nhà tôi… thật ra, chỉ có mẹ tôi và tôi, ba tôi vài năm trước đã qua đời vì tai nạn giao thông, chúng tôi không có người thân… Gia đình tôi không chỉ nghèo hơn gia đình nhà người ta, mẹ tôi và tôi còn… Tôi không biết Thẩm Hầu có thể chấp nhận hay không.” “Một mình em ngồi đây suy nghĩ, mãi mãi sẽ không có đáp án, Thẩm Hầu có chấp nhận hay không, chỉ có bản thân cậu ta mới có thể trả lời.”

“Tôi không có ý giấu diếm Thẩm Hầu, là do tôi… không biết nên nói với anh ấy như thế nào. Từ nhỏ đến lớn, tôi là người luôn có chủ kiến, luôn rất rõ ràng mình cần cái gì, không cần cái gì, nhưng lần trước bởi vì thái độ kiên quyết này mà tôi đã phạm một lỗi lầm rất lớn. Tôi hiểu rõ hơn bất kỳ ai, trên thế giới này, không phải cố gắng giành được là có thể hạnh phúc, đôi khi phải biết buông tay đúng lúc, không biết sẽ có hạnh phúc hay không, nhưng ít ra tránh được những điều đau khổ. Bây giờ tôi không thể nào tin tưởng thái độ kiên quyết của mình có đúng hay không? Tôi sợ mình sẽ giống như lời nói của mẹ Thẩm Hầu, là cái dạng sống bừa bãi không ra gì, sẽ mang đến nhiều khổ cực nghèo hèn cho Thẩm Hầu.” “Mỗi người đều có một thế giới riêng, hai thế giới giao nhau không thể nào tránh ảnh hưởng lẫn nhau, rốt cuộc bóng tối che lấp ánh sáng, hay ánh sáng chiếu rọi bóng đêm, thì cái quyết định chính là ánh sáng kia có đủ mạnh hay không. Nếu đó là ánh nến lập lòe, thì chỉ một ngọn gió nhẹ cũng đã đủ thổi tắt, nhưng nếu là ánh đèn tĩnh lặng thì vẫn có thể chiếu sáng khắp mọi nơi.” Trình Trí Viễn uống một ngụm cà phê, khẽ cười hỏi: “Thẩm Hầu là loại nào?” Nhan Hiểu Thần im lặng.

Ăn xong kem, Nhan Hiểu Thần đứng lên, bưng theo ly cà phê nói: “Tôi đi lên làm việc đây, cảm ơn anh đã mời tôi ăn kem, uống cà phê.” Trình Trí Viễn đưa tay đang cầm ly cà phê lên, ra ý tạm biệt. Nhanh đến lúc hết giờ làm thì Thẩm Hầu gọi điện thoại cho Nhan Hiểu Thần, “Em ăn cơm một mình trước đi, anh có chút việc, sẽ ghé qua chỗ em trễ một chút.”

Nhan Hiểu Thần không hỏi hắn là có chuyện gì, bởi vì buổi chiều cô vừa gặp qua bà Thẩm. Rõ ràng là Thẩm Hầu phải đối mặt với sự tận tình khuyên bảo, nài nỉ dụ dỗ hoặc lời răn dạy cứng rắn, thần sắc nghiêm nghị. Hơn 10 giờ tối, Thẩm Hầu vẫn không liên lạc gì với cô, xem ra tình hình có vẻ nghiêm trọng. Nhan Hiểu Thần không biết Thẩm Hầu có ở cùng với ba mẹ của hắn hay không, nên không dám gọi cho hắn, chỉ có thể lên giường nằm, vừa đọc sách, vừa chờ điện thoại. Gần 12 giờ đêm thì chuông cửa vang lên, tâm trạng của Nhan Hiểu Thần chấn động một chút, vội vội vàng vàng chạy ra, “Ai đó?”

“Là anh!” Nhan Hiểu Thần mở cửa, nhìn thấy Thẩm Hầu kéo 2 cái va li lớn, cười hì hì nhìn cô, “Anh thất nghiệp rồi, không thuê nổi phòng trọ, chỉ có thể đến tìm em thôi.” Nhan Hiểu Thần nghiêng người tránh ra, “Lại cãi nhau với ba mẹ nghiêm trọng đến nỗi xin nghỉ việc?”

Thẩm Hầu vươn người ra hôn lên má của cô một cái, cợt nhả nói: “Bà xã của anh sao lại thông minh như vậy?” Hắn nhìn bề ngoài có vẻ hồn nhiên không nghĩ đến điều gì, nhưng trên thực tế chắc cũng chẳng dễ chịu, Nhan Hiểu Thần chuyển sang đề tài khác, “Anh ăn cơm chưa?” “Ăn rồi.”

“Vậy nghỉ ngơi sớm đi!” Thẩm Hầu thu dọn đơn giản một vài thứ, rồi đi tắm. Nhan Hiểu Thần tựa trên giường đọc sách, nhưng tâm trí không hoàn toàn tập trung được, mẹ của Thẩm Hầu không hổ danh là một phụ nữ kiên cường xây dựng sự nghiệp từ hai bằng tay trắng, đối xử với con trai độc nhất kiên quyết tàn ác không thua gì kẻ thù ra tay tàn độc. “Anh ngủ ở đâu?” Thẩm Hầu đứng tại cửa của phòng ngủ, tóc ướt sũng rũ xuống dính vào trán của hắn, ánh mắt sáng ngời trong suốt nhìn Nhan Hiểu Thần, giống như mấy viên kẹo dẻo hình gấu Teddy.

Nhan Hiểu Thần liếc mắt nhìn hắn một cái, tiếp tục cúi đầu đọc sách, “Ở sô pha, được không?” Thẩm Hầu toan trèo lên giường, sáp lại gần Nhan Hiểu Thần, “Vậy anh nằm đây một lát nhé.” Hắn cầm cái “áo mưa”, lắc qua lắc lại trước mắt của Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần vẻ mặt không thay đổi, đẩy tay hắn ra, vẫn tập trung đọc sách, không để ý gì đến hắn.

Thẩm Hầu nằm nghiêng người, một tay chống đầu, chuyên tâm nhìn Nhan Hiểu Thần, một tay sờ soạng lưng của Nhan Hiểu Thần, sờ soạng vuốt ve, bàn tay muốn thò vào trong quần áo của cô, Nhan Hiểu Thần nghiêm mặt, gỡ tay hắn ra; hắn không yên tĩnh được một giây nào, lại bắt đầu táy máy tay chân, Nhan Hiểu Thần lại nghiêm nét mặt, đánh rồi lại đẩy bàn tay hư hỏng kia, tay của hắn sờ đến eo của Nhan Hiểu Thần, cô nhột quá, nhịn không được bật cười, “Đừng sờ lung tung!” Hắn càng hứng lên, hai tay không ngừng cù cô, Nhan Hiểu Thần lấy sách đánh hắn, hắn giật lấy quyển sách, ném qua một bên, nhào lên người cô, hung hăng hôn cô một cái, “Nhìn anh thích hơn hay nhìn sách thích hơn?” “Nhìn sách thích hơn!” “Thích hơn phải không? Anh hay sách?” Thẩm Hầu hôn lên lỗ tai của cô.

“Sách!” “Thích này…Thích này…” Một loạt cái hôn liên miên không dứt, khiến cho Nhan Hiểu Thần quên mất trả lời. Lần hoan ái này, hai người đều mang theo chút gì đó muốn bùng nổ phát tiết, vô cùng triền miên kịch liệt, sau trận mây mưa, Thẩm Hầu thuận lý thành chương được ngủ ở trên giường. Hắn ôm Nhan Hiểu Thần từ phía sau, hai người thân mật khắng khít, nhưng lại không thể thấy được nét mặt của nhau, coi như thích hợp để nói hết tâm sự.

“Anh không có cách nào hiểu ba mẹ của anh, năm đó, ông nội và bà nội đều cho rằng ba và mẹ anh không xứng đôi, phản đối bọn họ rất kịch liệt, thậm chí còn bày trò tuyệt thực, bỏ nhà ra đi. Bởi vì chán ghét mẹ, nên từ nhỏ bà nội đã không thích anh, cũng không phải là chuyện gì lớn, chỉ là mỗi lần có đồ ăn vặt thì bà cho Thẩm Lâm hơn vài phần, hay là chuyện nhỏ nhặt như ôm Thẩm Lâm nhiều hơn, thế giới của trẻ con thì mấy việc đó đều không đáng để nói, nhưng cảm giác không được bà nội quan tâm lại khiến cho anh rất để ý. Anh nhớ có một năm tết đến, anh khóc lóc không chịu đến nhà bà nội, ba bắt anh phải đi, trên đường đi mẹ một bên an ủi dỗ dành anh, một bên lặng lẽ lau nước mắt. Sau này bà nội đối với anh rất tốt, bây giờ nếu có nói bà bất công với anh, bà sẽ một mực không nhận! Mẹ anh đã tự mình nếm trải qua cảm giác này một lần rồi, hiện giờ lại trở thành một bà nội khác, tại sao ba mẹ anh lại không hiểu, anh là con của bọn họ, bọn họ đã từng không chịu nhường bước, thì anh làm sao có thể nhường bước?” Nhan Hiểu Thần nhắm mắt lại nói: “Anh định sau này sẽ thế nào?” “Thành tích bán hàng năm nay của anh không tệ, ngày mai anh sẽ đi nhận tiền lương, hai ba chục ngàn chắc sẽ có, vừa đúng lúc đón tết âm lịch. Qua tết âm lịch sẽ đi tìm công việc khác.” Thẩm Hầu nắm tay Nhan Hiểu Thần nói, “Anh đã nghe lời em, không tranh cãi ầm ĩ với bọn họ, nhưng nếu làm quá anh cũng có quyền bất mãn. Bọn họ cảm thấy nhất định anh sẽ phải nghe lời, không phải bởi vì anh muốn ỷ lại vào bọn họ hay sao? Vậy thì anh không ỷ lại nữa! Đừng quá lo lắng, nghề bán hàng của bọn anh, bằng cấp không quan trọng, tìm một công việc khác sẽ không quá khó, có thể lúc đầu tiền lương sẽ thấp, nhưng kiên trì một hai năm, khẳng định sẽ cao hơn.”

Nhan Hiểu Thần nghĩ đến tính cố chấp và kiên quyết bà Thẩm, nói: “Ba mẹ anh có vẻ rất nghiêm túc, gia sản lớn như vậy anh chỉ ngó qua, cam tâm tình nguyện từ người giàu có biến thành kẻ nghèo khổ hay sao? Chú anh, cậu anh đều làm việc ở công ty, anh không có hứng thú đối với công ty, nhưng anh em họ của anh không chắc là không có hứng thú.” Thẩm Hầu cười ha ha, hôn sau gáy cô một cái, “Anh yêu mỹ nhân, không yêu giang sơn!” Nhan Hiểu Thần dùng khủy tay huých vào hắn một cái, “Em đang nói nghiêm túc!” “Thì anh cũng rất nghiêm túc! Bà xã chỉ có một mà thôi, em chạy đi rồi, anh đi tìm ở đâu ra một người giống như vậy? Nếu là công ty, cùng lắm thì hai chúng ta tự mình gây dựng, thành lập một công ty của riêng mình. Em đừng suy nghĩ lung tung, tiền thì lúc nào cũng là như vậy, đến một mức nào đó sẽ biến thành một dãy số trong ngân hàng, anh đối với mấy con số đó quả thật chẳng có hứng thú.”

Có lẽ, những lời này của Thẩm Hầu hoàn toàn không phải thật lòng, tuy rằng hắn đã từng cực kỳ hứng thú với ước mơ quản lý một công ty sản xuất, nhưng thái độ của hắn rất rõ ràng, tình yêu chỉ có một, tuyệt đối sẽ không buông tay, sự nghiệp thì lại có rất nhiều đường ra, nên có thể tự mình cố gắng đạt được. Nhan Hiểu Thần xoay người, hôn Thẩm Hầu một cái. Thẩm Hầu cười ôm lấy cô, “Tết âm lịch lần này về nhà em đi, anh muốn gặp mẹ em.”

“Ừ.” “Mẹ em thích gì? Anh phải làm gì để bà ấy thích anh?” Nhan Hiểu Thần cười khổ nói: “Không nên suy nghĩ nhiều, cứ để tự nhiên đi!”

Thẩm Hầu hơi đăm chiêu trầm mặc, mỗi lần nhắc đến chuyện nhà, biểu hiện của Nhan Hiểu Thần rất kỳ lạ, hắn có linh tính, sự việc lần này sẽ không đơn giản. Ngày 29 tết, Nhan Hiểu Thần và Thẩm Hầu ngồi xe lửa, trở về quê. Đi qua mấy con hẻm gồ ghề, đứng trước cánh cửa cũ xưa loang lổ, Nhan Hiểu Thần nói: “Đây là nhà của em.” Cô lấy chìa khóa ra mở cửa.

Nhà có hai tầng lát gạch kiểu cũ, tầng trệt là phòng khách và nhà ăn, tầng hai là hai gian phòng ngủ, khu bếp nằm phía ngoài nhà, chỉ là một căn chòi nhỏ, không có nhà vệ sinh, muốn đi thì phải ra nhà vệ sinh công cộng, buổi tối uống nước thì sử dụng một bình nước nhỏ, nước máy chỉ có duy nhất một cái ở trong sân, không có phòng tắm, muốn tắm rửa phải tự đi nấu nước nóng. Nhan Hiểu Thần tin chắc rằng lúc này Thẩm Hầu có cảm giác bị quay ngược thời gian lại, sự vật xung quanh tất cả đều trở về 20 năm trước, mà cũng chưa chắc, đối với Thẩm Hầu mà nói, chỉ sợ nhà của hắn 20 năm trước so với ở đây còn khấm khá hơn. Mặt của Thẩm Hầu vẫn y như vậy, không có phản ứng gì.

Tham quan xong căn nhà, Nhan Hiểu Thần nhìn hắn, chờ cho hắn nói chút gì đó, hắn đến gần bên cô, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ em không có ở nhà sao?” “Không có, nếu anh muốn gặp thì sáng sớm ngày mai mẹ mới về.” Thẩm Hầu thở dài một hơi, lập tức thả lỏng, vô tư nói: “Anh đói bụng.”

“Bây giờ à?” Nhan Hiểu Thần chỉ cái vòi nước duy nhất ở trong sân, “Tắm rửa, đi vệ sinh đều bất tiện, anh có muốn ra nhà trọ ở hay không?” “Thôi đi! Khi anh còn nhỏ về quê ngoại chơi cũng giống như thế này thôi, đúng là có chút bất tiện, nhưng bất quá có ý tứ một chút là được.” Thẩm Hầu nói chuyện, dáng vẻ giống như chủ nhà, lấy ấm đi ra sân hứng nước, lấy xong, hắn mở bếp lò nấu nước, trố mắt nhìn Nhan Hiểu Thần, xoa bụng nói, “Anh đói bụng.” Những suy nghĩ mà Nhan Hiểu Thần khẩn trương lo lắng đều đã bị hắn “vứt đến Trảo Oa quốc” (12.2).

(12.2) Trảo Oa quốc (còn được gọi là Java hay Chà Và) là một đế chế cổ xưa thuộc nước Indonesia, câu này ý là những lo lắng của cô đều bị hắn coi không ra gì. Cô mở tủ lạnh nhìn vào, bên trong có một ít nấm mèo khô, cải bẹ, mấy quả trứng gà, vừa đủ làm một bữa cơm chiều. Bởi vì không được thuận tiện, nên làm cái gì cũng chậm, đợi cơm nước xong, tắm rửa xong cũng đã hơn 10 giờ đêm.

Nhan Hiểu Thần sợ Thẩm Hầu không quen vì nhà không có máy sưởi ấm, cô lấy cho hắn một túi nước ấm, Thẩm Hầu lại nhét nó vào trong lòng cô, còn hắn thì ôm cô từ phía sau, “Như vậy thoải mái hơn.” “Anh cứ như vậy, làm sao em làm việc được?” Nhan Hiểu Thần còn muốn chuẩn bị giường chiếu, trải chăn ga cho hắn. Thẩm Hầu lại giống như con lười, chậm chạp không chịu buông tay, Nhan Hiểu Thần chỉ có thể để cho hắn đeo dính bên người đi tới đi lui trong phòng.

Ghế sô pha tuy rằng đã cũ, nhưng cũng đủ lớn, trải một tấm ga giường sạch sẽ, sắp xếp gối và chăn, nhìn qua cũng giống như cái giường, dùng để ngủ vài ngày không có vấn đề gì. “Anh ngủ ở đây được chứ?” “Dĩ nhiên là được!” Hắn ôm Nhan Hiểu Thần ngã lên ghế sô pha, “Xem TV với anh một chút đi, lát nữa hãy ngủ!”

Hai người chen nhau nằm trên ghế sô pha, đắp chăn xem TV, đầu của Nhan Hiểu Thần gối trên hõm vai của Thẩm Hầu, chóp mũi đều phản phất hơi thở của hắn. Căn phòng vẫn cũ như vậy, ngọn đèn vẫn u ám như thế, ghê sô pha vẫn rách nát như xưa, vậy mà Nhan Hiểu Thần không cảm thấy một chút lạnh lẽo âm ti nào, ngược lại có một loại cảm giác lười biếng, thoải mái ấm áp. Hai ngày tâm trạng gặp quá nhiều chuyện không vui, nghỉ ngơi không được tốt, bây giờ trầm tĩnh lại, cô cảm thấy buồn ngủ, vô thức nhắm hai mắt lại. “Mệt lắm à?” Thẩm Hầu sờ sờ túi nước ấm trong lòng cô, hình như đã nguội, hắn nhẹ nhàng rút ra, đi vào gian bếp đổ nước ấm khác vào túi.

Nhan Hiểu Thần mơ hồ cảm giác được động tác của hắn, nhưng lúc này cô lười không muốn mở mắt. Lại ngủ mơ mơ màng màng trong chốc lát, cô cảm giác được Thẩm Hầu ôm cổ mình, muốn cô đứng lên, “Tiểu Tiểu, ngoan nào, đi lên lầu ngủ.” “Không muốn ngoan!” Nhan Hiểu Thần lười cử động, dựa vào người hắn, ngang ngược than thở.

Thẩm Hầu cười véo mũi cô, sau đó ôm cô, bế lên lầu. Ổ chăn vào mùa đông sẽ rất lạnh, trước khi chui vào chăn Nhan Hiểu Thần đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị lạnh buốt một trận, không ngờ trong chăn thật ấm áp, là do vừa rồi Thẩm Hầu đã lặng lẽ đi lấy túi nước ấm, trước hết giúp cô làm ấm chăn. Từ lúc ba qua đời, gần 4 năm rồi, cô chưa được ngủ lại chăn ấm lần nào, người để ý đến ấm lạnh của cô trong nhà này đã không còn nữa, không có người đó, bản thân cô cũng chẳng còn quan tâm mình có bị đông lạnh hay không. Không ai nâng niu chăm sóc bạn như một đóa hoa đẹp, thì bạn chỉ có thể làm gốc cỏ dại mà thôi.

Thẩm Hầu giúp cô đắp chăn cẩn thận, sau đó hôn nhẹ lên trán cô một cái, “Chúc em ngủ ngon, mơ đẹp nhé.” Hắn tắt đèn, khép cửa lại. Nhan Hiểu Thần nằm trong ổ chăn ấm áp, chậm rãi mở mắt, cô không có cảm giác là chính mình đang khóc, nhưng lại nhận thức rõ ràng có cái gì đó trượt dài xuống hai bên má, cô nhẹ nhàng quệt đi một chút, bàn tay đã bị thấm ướt.

Nhan Hiểu Thần thì thào nói: “Xin lỗi anh!” Cô hiểu rõ, mẹ của Thẩm Hầu là vì muốn tốt cho hắn, nhưng thật xin lỗi, trừ khi Thẩm Hầu buông tay trước, bằng không, cô tuyệt đối sẽ không buông tay. Bình thường, Nhan Hiểu Thần đều tỉnh dậy rất sớm, nhưng đêm qua ngủ rất sâu, nên khi tỉnh lại trời đã sáng choang. Mơ mơ màng màng, cô còn muốn nằm nướng trên giường thêm một lát, nhưng lại mơ hồ nghe được ở bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện, cô giật mình, lập tức ngồi dậy, mắt nhìn đồng hồ, trời ơi! Đã là 11 giờ trưa rồi! Cô nhanh chóng mặc quần áo, phóng xuống lầu, thế nhưng lại thấy mẹ cô cùng Thẩm Hầu đang ngồi tại bàn, vừa ăn cơm, vừa nói chuyện, kẻ hỏi người đáp, có vẻ rất hòa thuận thân mật, dường như không cần cô phải giới thiệu.

Mẹ cô ăn cơm, nhưng lại có tật nghiện thuốc lá, bà vừa cầm một điếu thuốc lên, Thẩm Hầu đã nhanh tay lẹ mắt cầm lấy bật lửa, ghé sát bà bật lửa mồi thuốc. Đoán chừng công việc bán hàng của hắn đã làm qua điều này không ít lần, động tác cực kỳ lão luyện. Mẹ cô hít một hơi thuốc, nhìn Thẩm Hầu dò xét. Thẩm Hầu cười ha ha, tiếp tục ăn cơm. Tình cảnh trước mắt quả thật rất kỳ quái, Nhan Hiểu Thần ngẩn ngơ nhìn. Thẩm Hầu phát hiện ra cô, cười nói, “Nhanh đến đây ăn bánh bao này, rất ngon.” Nhan Hiểu Thần buồn bực hỏi: “Bánh bao ở đâu ra vậy?”

“Anh đi mua, nhà hàng xóm kế bên có bán đồ ăn sáng, bán cả bánh bao nữa.” “Làm sao anh biết?” “Dì nói cho anh biết, Dì còn nói sữa đậu nành của nhà đó uống cũng ngon, nhưng mà mùa xuân họ không làm.” Bốn năm trời, tết âm lịch Nhan Hiểu Thần về nhà ở có vài ngày, thật ra còn không biết nhà hàng xóm kế bên có bán đồ ăn sáng, chẳng những có bánh bao ngon, mà còn có sữa đậu nành dễ uống.

Nhan Hiểu Thần đánh răng rửa mặt xong, ngồi vào bàn, im lặng ăn sáng, Thẩm Hầu và mẹ cô vẫn hòa thuận thân mật nói chuyện. Thẩm Hầu tươi cười rạng rỡ: “Tối hôm qua dì bận trực đêm sao?” “Không phải, ta đi sát phạt mạt chược. Ta không có công việc ổn định, đôi khi ra tiệm uốn tóc phụ việc, kiếm chút đỉnh tiền hoa hồng.”

“Bà ngoại cháu cũng rất thích chơi mạt chược, đã bị cao huyết áp, mà còn thức đêm chơi. Khi cháu còn nhỏ, ba mẹ đều bận rộn công việc, nghỉ hè thường bị gửi tới nhà ngoại, bà ngoại không để phí thời gian một chút nào, tranh thủ dạy cho cháu ngồi bàn chơi, vậy là lúc học tiểu học, hai năm liền cháu đều đánh mạt chược.” Mặt mẹ cô không chút thay đổi: “Bà ấy bài bạc sao? Ta chỉ muốn cá cược tiền!” “Cược luôn! Bà ngoại nói không chơi ăn tiền, còn chơi được cái gì? Dì à, buổi tối chúng ta ăn gì? Cháu nghe nói quê mình có rượu gạo rất dễ uống, buổi tối chúng ta cùng uống một ít nhé?”

“Nhà này không có ủ… Hay đến hỏi mấy nhà hàng xóm gần đây xem sao, bọn họ thế nào cũng có ủ.” “Dạ được, lát nữa cháu đến hỏi họ, xin hoặc mua một ít vậy! À, cháu còn nghe nói ở đây có cá viên…” Khi Nhan Hiểu Thần ăn xong điểm tâm, thì Thẩm Hầu và mẹ cô đã trao đổi qua lại rất chu đáo bữa tối nay ăn gì. Bà Nhan ngáp một cái, lên lầu đi ngủ, Nhan Hiểu Thần dọn dẹp bát đĩa, mang đi rửa.

Sau khi Nhan Hiểu Thần rửa bát xong, Thẩm Hầu mang theo một đống gói quà nhỏ, chuẩn bị ra cửa, “Tiểu Tiểu, chúng ta ra ngoài mua đồ ăn ngon.” Lúc hắn mới đến, đã hỏi Nhan Hiểu Thần có cần chuẩn bị quà cáp gì không, Nhan Hiểu Thần nói cho hắn biết, nhà cô không có họ hàng thân thích, không cần chuẩn bị quà gì cả. Thẩm Hầu lại lý luận theo lý lẽ của người thành thạo công việc tạo dựng quan hệ kinh doanh, kiên trì cho rằng “Lễ nghĩa nhiều không ai chê, lo trước khỏi phiền.”, cho nên đã mua một đống lễ vật từ thượng vàng đến hạ cám. Lúc đó, Nhan Hiểu Thần đã chê cười hắn mang đi nhiều như thế, làm sao mang về, không ngờ nhanh như vậy đã dùng đến. Nhan Hiểu Thần theo Thẩm Hầu ra khỏi nhà, hắn nghe lời chỉ dẫn của bà Nhan, đến nhà này đập cửa xin rượu gạo, đến nhà kia gõ cửa mua cá viên…

Mấy hộ gia đình xung quanh đều là người địa phương, kinh tế không dư dả gì, không đủ thông minh để hiểu tâm ý của người khác, họ tương đối cổ hủ, ở một góc độ nào đó mà nói, nếu không tiếp xúc với dân thành thị, thì những người ở đây vẫn sẽ duy trì nhân tình thế thái của nông thôn Trung Quốc truyền thống. Cửa vừa mở ra, Thẩm Hầu trước hết đã đưa quà ra mắt, “Chào ngoại, ngoại khỏe không! Cháu tên là Thẩm Hầu, là bạn trai của Nhan Hiểu Thần, lần đầu tiên đến đây…” Hắn nhân lúc còn đang vui vẻ, cười rộ lên, giống như ánh mặt trời chiếu sáng làm chói mắt, miệng mồm thì ngọt như mía lùi, còn học Nhan Hiểu Thần nói tiếng địa phương, tuy rằng hơi khó nghe, nhưng lại chọc cho mấy nhà hàng xóm cười không ngừng, rất nhanh mấy đứa bạn trong thôn đều biết hắn là bạn trai của đứa con gái ở trong xóm. Chào hỏi hàng xóm xong, lúc về Thẩm Hầu tay xách nách mang đầy giỏ quà, một can nhựa chứa đầy rượu gạo (12.3), lỗ tai heo, cá viên, đậu hủ, mầm đậu (giá), bao tử kho, thịt mặn, khoai tây, rau xanh…

(12.3) Nguyên văn: “can nhựa hình đầu cá rồng loại lớn”, là loại can ở VN hay dùng để chứa dầu ăn loại 5 lít, hay bán ở các siêu thị. Nhan Hiểu Thần đem tất cả đồ ăn quà cáp của hàng xóm tặng cho vào tủ lạnh, cái tủ lạnh trong nhà vốn trống trơn nay trở nên rực rỡ muôn màu. Cô thở dài nói: “Có cho anh phi thẳng tới bộ lạc rừng rú nhất Châu Phi (12.4), cũng chẳng biết anh có cách nào mà ăn hết cái đống này hay không?” Thẩm Hầu nghiêm trang nói: “Không thể, không có bà xã, đống đồ đó đều còn sống, không thể ăn. Bà xã à, tối nay làm tiệc lớn nhé!” (12.4) Giống như câu “ném đến Trảo Oa quốc”, hay câu “chờ đến tết Công Gô”

Nhan Hiểu Thần phì cười đi ra, mặc tạp dề vào, xắn tay áo, chuẩn bị làm tiệc lớn. Mùa đông ở miền Nam, chỉ cần có mặt trời, thời tiết sẽ không quá lạnh, trong bếp không có nước máy, trước hết bọn họ đã ngồi ở trong sân chuẩn bị các nguyên liệu nấu ăn. Thẩm Hầu sợ Nhan Hiểu Thần lạnh, lâu lâu hắn thăm chừng nhiệt độ nước, chỉ cần cảm thấy hơi lạnh, hắn sẽ pha vào nước dùng một ít nước ấm.

“Tiểu Tiểu, xem này, đây là em.” Thẩm Hầu tạo một hình mặt người nữ, trông rất xấu, cái đĩa là khuôn mặt, hai viên cá viên làm mắt, một miếng củ cải trắng dài dài làm cái mũi, một miếng cà rốt dẹp dẹp làm cái môi, mái tóc dài là mấy cọng rau chân vịt. Nhan Hiểu Thần dùng dao cắt đứt rau chân vịt, “Tóc ngắn, rõ ràng là anh!”

Thẩm Hầu cười ha ha. Có lẽ bởi vì hắn quá vui vẻ, Nhan Hiểu Thần dường như quên đi thực tại, cô cảm thấy bọn họ giống như hai đứa con về nhà dịp tết đến, đang cười đùa vui vẻ chuẩn bị bữa cơm cho gia đình, tràn đầy hạnh phúc. Bận rộn hết một buổi chiều, đến khoảng 5 giờ thì bữa cơm đêm giao thừa đã chuẩn bị xong, bao gồm: Lỗ tai heo kho, thịt nướng hầm măng khô, bao tử xào rau thơm, gỏi khoai tây trộn giấm, canh miến cá viên nấm mèo.

Thẩm Hầu ăn vụng vài miếng, khoa trương nói: “Ngon quá! Bà xã, em quả thật có thể làm được!” Nhan Hiểu Thần biết trình độ nấu ăn của mình, nhưng mấy lời này luôn làm cho người ta lâng lâng vui sướng. Thẩm Hầu nói: “Dì hình như dậy rồi, chờ dì xuống dưới chúng ta có thể ăn cơm.”

Nhan Hiểu Thần thản nhiên nói: “Khẳng định là mẹ không muốn ăn.” Thẩm Hầu nhìn Nhan Hiểu Thần dò xét, không nói gì, gắp một miếng lỗ tai heo mà cô thích, đút cho cô ăn. “Lộp cộp” âm thanh của giày cao gót, bà Nhan cầm túi đi xuống lầu, có vẻ muốn ra khỏi nhà. Thẩm Hầu chạy vọt qua, “Dì ơi, Tiểu Tiểu làm nhiều thức ăn ngon lắm, cháu còn xin được rượu gạo, chúng ta uống vài chén, chúc mừng năm mới nhé!”

Bà Nhan im lặng nhìn Nhan Hiểu Thần, trên môi hiện lên nụ cười mỉa mai. Thẩm Hầu dường như hoàn toàn không cảm nhận được Nhan Hiểu Thần và mẹ của cô đang có sóng gầm trào dâng trong lòng, lại ‘vèo’ một phát chạy vào phòng bếp, bê đồ từ trong đi ra, giống như đang dâng tặng mấy món đồ quý giá, đặt lên bàn ăn, “Dì, cá viên làm từ thịt cá còn tươi, thủ công đích thực rất giỏi, mấy viên cá ở Thượng Hải bọn cháu không thể nào gọi là cá viên được, dì nếm thử xem!” Thẩm Hầu lấy một đôi đũa, mặt tràn đầy ý cười, đưa cho bà Nhan.

Bà Nhan ném túi xách lên ghế sô pha, đi đến bên bàn ngồi xuống. Năm món ăn, đặt trên một bàn ăn không lớn lắm, coi như là khá phong phú, còn có rượu gạo quen thuộc, Nhan Hiểu Thần và mẹ cô đã nhiều năm không đón đêm giao thừa năm mới như thế này. Thẩm Hầu mở đầu cầm ly rượu lên, “Chúc dì sức khỏe dồi dào!”

Mọi người cùng nhau chạm ly. Thẩm Hầu và bà Nhan kẻ hỏi người đáp, tiếp tục diễn trò thân mật hòa thuận mà nói chuyện, Nhan Hiểu Thần hoàn toàn giống như người ngoài, im lặng ăn cơm. Bà Nhan đã từng là tay chưng cất rượu giỏi, mấy năm nay lại thay đổi thành tay uống rượu giỏi, bà một bên nói về cách chưng cất rượu, một bên uống với Thẩm Hầu hết ly này đến ly khác.

Một can đầy rượu gạo bị vơi hơn phân nửa, bà Nhan và Thẩm Hầu đều đã uống say, Thẩm Hầu hỏi, “Dì à, dì cảm thấy cháu thế nào?” Bà Nhan vỗ vỗ vai của Thẩm Hầu, “Không tệ lắm! Ba của Tiểu Tiểu thì hiền quá, lần đầu tiên đến nhà ta, mẹ ta vừa mở miệng, lão liền đỏ mặt, chỉ biết ngây ngốc mà làm việc, thật ra lão làm được việc nhất, trong ba đứa con rể, mẹ ta không thích lão nhất! Cháu thì rất láu cá, nhưng mà không sao, chỉ cần đối tốt với Tiểu Tiểu là được, khờ quá sẽ bị thiệt…Ngốc quá sẽ bị thiệt…” Bà Nhan lảo đảo nghiêng ngả đứng dậy, Nhan Hiểu Thần muốn đi qua đỡ bà, bà gỡ tay cô ra, vịn lấy cầu thang, chậm rãi đi lên lầu. “Dì à, Tiểu Tiểu cũng là một kẻ ngốc, vì mấy người ngốc cụng ly nào!” Thẩm Hầu còn muốn rót rượu, Nhan Hiểu Thần đỡ hắn qua ghế sô pha ngồi xuống, “Anh say rồi, chợp mắt một chút đi.” Cô cầm chăn đắp lên người hắn. Nhan Hiểu Thần dọn dẹp xong bát đĩa, trở lại phòng khách, nhìn thấy Thẩm Hầu đang tựa trên sô pha ngủ gật, sắc mặt hơi ửng đỏ, nhìn rất khó coi. Cô cúi xuống, hôn nhẹ hắn một cái, hắn lầm bầm mấy tiếng “Tiểu Tiểu”, nhưng không mở to mắt được.

Nhan Hiểu Thần mở TV xem, chương trình tết âm lịch vẫn như vậy, hoa cỏ mùa xuân, ca múa ăn mừng đất nước thái bình, cô điều chỉnh nhỏ âm thanh, cũng đắp chăn lên người, dựa một bên khác của ghế sô pha, vừa xem TV, vừa gửi tin nhắn. Cô nhắn tin chúc mừng năm mới cho Ngụy Đồng và Lưu Hân Huy, sau đó đăng blog cho Trình Trí Viễn: “Chúc anh năm mới vui vẻ, mỗi tháng đều bình an.” “Đang ở nhà? Thẩm Hầu về cùng em à?” “Đều đang ở nhà tôi.”

“Cùng mẹ em ăn cơm tất niên?” “Đúng vậy.” “Em vẫn còn sợ chứ?”

Nhan Hiểu Thần nhìn về phía Thẩm Hầu, nghĩ đến một ngày tràn đầy niềm vui, “Hôm nay tôi đã biết đến mấy nhà hàng xóm mà 4 năm qua tôi không biết nhiều, Thẩm Hầu muốn chuốc say mẹ tôi để bà nói thật lòng mình những suy nghĩ về anh ấy, nhưng hóa ra là mấy lời khách sáo, coi như anh ấy xem thường tửu lượng của mẹ tôi. PS: Thẩm Hầu không phải nến, cũng chẳng phải đèn, anh ấy là mặt trời.” Một lát sau, Trình Trí Viễn phát một biểu tượng hình mặt trời mỉm cười, Nhan Hiểu Thần nhịn không được cười rộ lên. Thẩm Hầu đột nhiên đến gần cô, mơ mơ màng màng hỏi: “Em đang cười cái gì? Gửi tin nhắn cho ai?”

“Trình Trí Viễn.” Thẩm Hầu có vẻ như tỉnh táo, thực tế vẫn còn say, giống bộ dạng một đứa trẻ đang bị mất hứng bĩu môi, dùng sức ôm lấy eo của Nhan Hiểu Thần, “Đáng ghét! Anh ghét hắn! Không cho em nhắn tin với hắn!” Nhan Hiểu Thần không muốn làm hắn buồn bực, lập tức cất điện thoại vào túi áo, giơ bàn tay trống không lên cho hắn xem, “Hết nhắn tin rồi.”

Hắn cao hứng đứng lên, nghe được bên ngoài có người đang đốt pháo, “Sắp 0 giờ rồi sao? Chúng ta đi đốt pháo hoa.” Trong nhà không có pháo hoa, nhưng Thẩm Hầu vẫn muốn kéo cô đi, Nhan Hiểu Thần vội vàng dỗ dành hắn, “Đội mũ bảo vệ vào đã, rồi hãy đi xem pháo hoa.” Cô giúp hắn đội mũ, đeo bao tay vào cẩn thận, bản thân mình cũng đội mũ vào, đỡ hắn đi ra khỏi nhà. Có không ít mấy nhà hàng xóm đang đặt sẵn pháo hoa, chờ đến 0 giờ sẽ đốt, Nhan Hiểu Thần rất sợ tiếng pháo nổ, cô đỡ Thẩm Hầu bước nhanh đi ra ngõ, vừa đi, vừa chào hỏi hàng xóm, nhưng không có cách nào đi nhanh cho được, mỗi người đều biết người bạn trai lần đầu tiên mới đến của nhà cô.

Đi dọc theo ngã tư đường một lúc, chỉ là rẽ vào một con đường nhỏ, không ngờ liền giống như lạc vào một thế giới khác: một con sông, hai bên bờ cây cỏ xanh um, có rất nhiều trẻ con đang tụ tập tại bãi đất trống bên bờ sông đốt pháo hoa. “Tiểu Tiểu, chúng ta cũng đi đốt pháo hoa đi.” Thẩm Hầu giống như vừa tìm được đúng chỗ, tinh thần lập tức tỉnh táo. “Được đó!” Nhan Hiểu Thần miệng thì đồng ý với Thẩm Hầu, nhưng mà biết là “bột không thể thành hồ”, căn bản cô không có pháo hoa cho hắn đốt.

Thẩm Hầu nhìn sang một người đàn ông khoảng 30 tuổi, đang đem một chiếc ghế có kích cỡ tương đương với pháo hoa đặt xuống đất, hắn kích động chạy qua, hỏi người ta muốn lấy pháo hoa, người kia vẫy tay từ chối, Thẩm Hầu chỉ vào Nhan Hiểu Thần, nói với người đó vài câu, người nọ thế nhưng lại đồng ý, đưa cây mồi lửa cho hắn. Thẩm Hầu hướng Nhan Hiểu Thần lớn tiếng gọi, “Tiểu Tiểu, đốt pháo hoa thôi!” Nhan Hiểu Thần đi qua, nhìn người đàn ông nhường pháo hoa cho bọn họ, nói: “Cám ơn anh!”

Anh ta cười vô cùng khó hiểu, khoát tay, ý bảo không cần khách sáo. Nhan Hiểu Thần hỏi Thẩm Hầu, “Anh và người kia nói gì vậy, tại sao anh ta lại nhường cây pháo hoa tốt như vậy cho chúng ta?” Thẩm Hầu cười cười, “Đợi một lát em sẽ biết.”

Một đám con nít í ới la hét chuẩn bị đốt pháo, thời gian 0 giờ đến gần, tiếng pháo càng ngày càng vang, quả thật kinh thiên động địa. Một đứa bé hét to “Năm mới đến rồi”, tiếng pháo từ trăm vạn nhà ở khắp nơi vang lên, vô số pháo hoa cùng lao vút lên bầu trời. Trong tiếng pháo đùng đoàn, Nhan Hiểu Thần không nghe rõ Thẩm Hầu nói gì, chỉ thấy hắn nhìn cô mỉm cười, Thẩm Hầu nâng tay cô lên, châm vào ngòi nổ. Màu sắc rực rỡ từ trong cây pháo hoa phun ra, bung xòe như tán cây đầy sắc màu, hết thảy đều vô cùng đẹp mắt. Bởi vì vẻ đẹp quá lộng lẫy như vậy, rất nhiều đứa trẻ bị hấp dẫn, vừa vỗ tay, vừa chạy vòng quanh nó. Nhan Hiểu Thần cũng không nhịn được cười, cũng vỗ tay, quay đầu lại tìm Thẩm Hầu, “Thẩm Hầu, Thẩm Hầu, mau nhìn này!”

Thẩm Hầu dịu dàng ngưng mắt nhìn cô, ánh mắt của hai người giao nhau, Thẩm Hầu đến gần bên cô, lớn tiếng nói: “Vừa rồi anh nói với người kia, anh muốn hôn vợ của anh dưới pháo hoa, vậy là anh ta liền đưa cho anh.” Không đợi cô kịp phản ứng, Thẩm Hầu đã hôn cô. Bên dưới ánh sáng rực rỡ nở rộ, vẻ đẹp của pháo hoa so với cái ôm của Thẩm Hầu thật kém xa, Nhan Hiểu Thần nhắm hai mắt lại, tận hưởng cử chỉ nhu tình của hắn, trong miệng hắn có hương vị của rượu gạo, làm cho cơ thể cô lâng lâng khoái cảm.

Bên tai vẫn vang lên tiếng cười vui, tiếng cười ấy từ tai tiến vào trong lòng, lại từ trong lòng tràn đến bên miệng, Nhan Hiểu Thần không nhịn được mỉm cười, Thẩm Hầu giống như rất thích cô cười, hắn hôn lên khóe môi của cô hết lần này đến lần khác. Người đàn ông đã nhường pháo hoa cho bọn họ cười nói: “Trăm năm hảo hợp, thiên trường địa cửu!” Thẩm Hầu ôm Nhan Hiểu Thần, lớn tiếng nói: “Nhất định sẽ như vậy!”

Điện thoại trong túi rung lên vài cái, Nhan Hiểu Thần lấy di động ra, là blog của Trình Trí Viễn, “Cầu mong em nhất định sẽ vui vẻ hạnh phúc!” Cô tựa vào ngực của Thẩm Hầu, nhìn pháo hoa đang rực rỡ trên đỉnh đầu, hồi âm cho Trình Trí Viễn: “Nhất định sẽ được!” Nhất định! Cho dù là Thẩm Hầu, hay là cô, đều sẽ thật cố gắng, thật quý trọng, Nhất định sẽ được vui vẻ! Nhất định sẽ được hạnh phúc!

.