Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nửa thời gian ấm áp - Chương 13

Chương 13: Yêu Và Hận

Hận thù làm tê liệt, tình yêu khiến hồi sinh; hận thù thành hỗn loạn, tình yêu giúp hài hòa; hận thù hóa tối tăm, tình yêu liền soi sáng. — Martin Luther King, Jr. (13.1) (13.1) Martin Luther King, Jr ( 15/01/1929 – 04/04/1968) là Mục sư Baptist, nhà hoạt động nhân quyền người Mỹ gốc Phi, và là người đoạt Giải Nobel Hoà bình năm 1964. Ông là một trong những nhà lãnh đạo có ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ cũng như lịch sử đương đại của phong trào bất bạo động. King được nhiều người trên khắp thế giới ngưỡng mộ như một anh hùng, nhà kiến tạo hoà bình và thánh tử đạo.(wiki) Nguyên văn bằng tiếng Anh: “Hatred paralyzes life; love releases it. Hatred confuses life; love harmonizes it. Hatred darkens life; love illuminates it.”

Buổi sáng, Nhan Hiểu Thần và Thẩm Hầu ngủ đến hơn 10 giờ mới tỉnh dậy. Lúc dậy thì bà Nhan đã không có ở nhà, Thẩm Hầu vừa ăn cháo, vừa thẳng thắn hỏi: “Dì lại đi đánh mạt chược?” “Chắc là vậy.” Có lẽ bị thái độ của hắn ảnh hưởng, Nhan Hiểu Thần bàn luận chuyện này rất tự nhiên không đến nỗi khó mở miệng. Ăn xong điểm tâm, Nhan Hiểu Thần mang đệm chăn ga giường, ôm ra sân phơi phóng, rồi đem đống quần áo hai ngày chưa giặt, cùng mấy cái áo ấm mang đến máy giặt cũ để giặt, còn đồ lót thì giặt bằng tay.

Thẩm Hầu giúp cô đẩy máy giặt ra sân, đặt bên cạnh vòi nước máy, chuẩn bị sẵn ổ cắm điện, hắn đem tất cả ấm nước trong nhà đun sôi lấy nước nóng, để cô đỡ phải giặt đồ bằng nước lạnh. Thẩm Hầu vừa chuẩn bị ổ điện và đun nước xong, từ trong bếp đi ra thì thấy Nhan Hiểu Thần đã ngồi giặt quần áo trước chậu nước. Thẩm Hầu nhẹ nhàng bỏ ấm nước xuống, đi đến sau lưng của Nhan Hiểu Thần, bịt mắt cô lại, đùa giỡn nói: “Đố biết là ai?” Nhan Hiểu Thần cười nói: “Thẩm Hầu.”

“Không đúng!” “Hầu ca.” “Cũng không đúng!”

“Một chú khỉ ngốc.” Thẩm Hầu tức giận, cắn lỗ tai cô một cái, hung tợn nói: “Lại đoán sai nữa, cắn em bây giờ!” Nhan Hiểu Thần vừa đau vừa nhột, nhịn không được dụi đầu vào ngực của Thẩm Hầu, cười nói “Là chồng em.” Thẩm Hầu hài lòng buông cô ra, hôn lên má cô một cái, “Ngoan!”

Nhan Hiểu Thần thuận tay lấy một ít bọt xà phòng dính trên tay quẹt lên mặt của hắn, Thẩm Hầu cười hì hì hoàn toàn không để ý, ngược lại cầm lấy tay cô, xem chừng vẫn ấm, mới hài lòng buông ra. Thẩm Hầu cảm thấy hiện giờ chẳng giúp thêm được gì, hắn vào nhà lấy cái ghế, đặt ở đối diện Nhan Hiểu Thần, vừa phơi nắng, vừa chơi điện thoại, lâu lâu, lại giơ di động lên chụp vài tấm ảnh, rồi quay vài cảnh video, “Tiểu Tiểu, nhìn anh, cười lên!” “Giặt quần áo có gì hay mà chụp?” Nhan Hiểu Thần hướng mặt về phía màn hình điện thoại, nhăn mũi làm xấu.

Thẩm Hầu chỉ vào cái bàn giặt đồ (13.2), “Đợi khi nào con chúng ta lớn lên bằng tuổi chúng ta, hẳn nhiên cái đó đã trở thành đồ cổ! Hay là giữ lại một cái đi? Có thể sẽ bán được giá cao.” (13.2) Là một miếng ván có khắc rãnh ngang ở mặt trên, to nhỏ tùy lại, dùng để chà sát đồ trên đó, đỡ phải vò bằng tay, ở VN không phổ biến cái này, nhưng ở TQ, NB, HQ thì khá phổ biến. Nhan Hiểu Thần không nói gì, nhìn hắn một thoáng, dùng tay đang dính đầy bọt xà phòng cầm cái bàn giặt giơ lên, nhìn màn hình điện thoại, thật nghiêm túc nói: “Này nhóc Thẩm, đây là đồ gia truyền ba con để lại cho con đấy, có vui không?”

Thẩm Hầu cười to, cũng nhìn màn hình nói: “Dĩ nhiên là vui rồi, đúng không?” Hai người đang rất là vui vẻ, đột nhiên ngoài cửa có tiếng đập cửa rầm rầm vang lên khắp nhà, “Lưu Thanh Phương! Lưu Thanh Phương…” Thẩm Hầu khó hiểu nhìn Nhan Hiểu Thần. “Là tìm mẹ em.” Nhan Hiểu Thần vội vàng lau khô tay, đi ra mở cửa, cô vừa mở cửa, năm sáu người đàn ông ùa vào, có người vọt vào trong nhà, có người còn đi vào sân lục lung tung đồ đạc. Thẩm Hầu thấy tình hình có vẻ không ổn, lập tức kéo Nhan Hiểu Thần lại bên cạnh, lớn tiếng hỏi: “Các người làm gì vậy?”

Nhan Hiểu Thần dường như đã đoán được chuyện gì, lôi kéo tay hắn, ra ý không có chuyện gì. Một người đàn ông đầu tóc nhuộm vàng chóe ôm cái TV cũ đi ra, hướng gã đầu trọc đang đứng ở trong sân nói: “Nghèo rớt mồng tơi, một nhà toàn rác rưởi, cái TV cũ này có muốn lấy không?” Gã đầu trọc chán ghét liếc qua cái TV, thằng đầu trọc liền buông tay ra, cái TV rơi xuống đất.

“Mấy người có chuyện gì thì nói, lại đi đập phá đồ đạc, giải quyết được vấn đề gì đâu?” Thẩm Hầu bình tĩnh nói. Thằng tóc vàng hỏi: “Lưu Thanh Phương đâu? Các ngươi có quan hệ gì với Lưu Thanh Phương?” Nhan Hiểu Thần nói: “Tôi là con gái bà ấy.”

Vài người nhìn cô đánh giá, gã đầu trọc nói: “Mẹ cô thiếu chúng tôi 160 ngàn, bây giờ có trả được hay không?” Nhan Hiểu Thần hít một hơi khí lạnh, cô nghĩ là bọn họ tới đòi nợ, nhưng không ngờ mẹ cô lại thiếu hơn trăm ngàn. Cô bất đắc dĩ nói: “Các anh nhìn xem tôi có giống như người có tiền không? Hiện giờ một trăm ngàn tôi còn không có.” Tên tóc vàng chỉ vào mũi của Nhan Hiểu Thần, hung tợn nói: “Không trả tiền đúng không? Phá!”

Hai thằng đàn ông vọt vào nhà, nhìn thấy cái gì liền đập phá cái đó. Thẩm Hầu muốn ngăn cản bọn họ, lại bị tên tóc vàng và một thằng khác chặn lại, gã đầu trọc đang đứng ở cửa còn cầm con dao găm sáng lóa ngắm nghía thưởng thức, Nhan Hiểu Thần vội vàng gắt gao ôm lấy Thẩm Hầu, nhỏ giọng nói: “Đều là đồ cũ, không đáng giá bao nhiêu.” Sau khi một đám người đem đồ đạc trong nhà đập phá toàn bộ, tên tóc vàng nói với Nhan Hiểu Thần: “Trong vòng 3 ngày, phải trả tiền! Nếu không trả…Cô cứ đi hỏi hậu quả của mấy người vay nặng lãi mà không trả thì biết.” Tên tóc vàng nói xong, dẫn cả đám người nghênh ngang ra khỏi nhà. Đồ đạt vỡ nát đầy mặt đất, ghế sô pha và bàn bị bọn họ lật ngược.

Nhan Hiểu Thần nản lòng buồn chán, cười khổ lắc đầu, nói với Thẩm Hầu: “Nhìn đi! Đây chính là nhà em, mẹ anh phản đối dĩ nhiên có lý do!” “Mẹ em là mẹ em, em là em! Người anh thích là em!” Thẩm Hầu dọn dẹp, sắp xếp bàn ghế lại, đi vào trong sân cầm chổi, bắt đầu quét dọn vệ sinh nhà cửa. Bởi vì hành động của Thẩm Hầu, Nhan Hiểu Thần không hề cảm thấy khó chịu, cô cầm lấy khăn lau, chuẩn bị thu dọn một nhà tan hoang. Nhan Hiểu Thần và Thẩm Hầu cùng nhau cố gắng muốn biến căn nhà rách nát sửa sang lại thành một căn nhà nguyên vẹn, nhưng nó giống như một bức tranh bị xé bỏ vậy, cho dù có cố gắng chấp vá thế nào, thì vẫn không thể trở lại như xưa, có lẽ, mùa hè của bốn năm về trước, nó đã sớm tan nát rồi.

Hơn 3 giờ chiều, bà Nhan say khướt trở về. Nhan Hiểu Thần tự giễu suy nghĩ, xem ra ban đầu cô đã đoán sai, mẹ cô hôm nay không đi chơi mạt chược, mà là đi uống rượu, không biết đánh bài và uống rượu thì cái nào là tốt hơn? Bà Nhan lớn tiếng hỏi: “Có chuyện gì?” Nhan Hiểu Thần nói: “Mẹ thiếu người ta 160 ngàn tiền cược bài sao?”

Bà Nhan cúi đầu nói, “Không có, à, hình như có…Tính luôn tiền lãi, lãi mẹ đẻ lãi con, chắc chừng hơn 100 ngàn!” “Mẹ đi vay nặng lãi sao?” Nhan Hiểu Thần đã không còn biết nên nói cái gì. Thẩm Hầu nhịn không được nói: “Dì à, đi vay nặng lãi nguy hiểm lắm.”

Bà Nhan cười nhạo, “Có chuyện gì lớn đâu? Cùng lắm là bị chém chết thôi! Cho bọn họ đến đây giết ta luôn đi! Ta đây cũng chẳng muốn sống nữa!” Thẩm Hầu hoàn toàn không nghĩ tới mẹ của Nhan Hiểu Thần lại có bộ dáng vô lại như vậy, trong một lúc hắn như bị á khẩu không nói được tiếng nào. Bà Nhan chỉ thẳng vào mặt của Nhan Hiểu Thần, cười giễu nói: “Nếu như tao bị chém chết, đều là tại mày, tất cả là lỗi của mày! Là lỗi của mày!”

Bà Nhan căn bản không có sức lực, nhưng sắc mặt của Nhan Hiểu Thần lại trắng bệch, lùi từng bước một về phía sau. Thẩm Hầu đã có chút nổi giận, vội vàng kéo cô đến phía sau hắn, “Dì à, Tiểu Tiểu có lỗi gì đâu?” “Nó không có lỗi sao?” Bà Nhan nghiêng đầu ngẫm nghĩ, ha ha cười rộ lên, “Ai bảo nó không gửi tiền cho ta thường xuyên? Ta không có tiền chơi mạt chược, đương nhiên chỉ có thể đi vay tiền.”

Thẩm Hầu nói: “Dì ơi, dì có quan tâm đến Tiểu Tiểu không? Dì có biết mấy năm nay cô ấy vất vả lắm không?” Bà Nhan lập tức bị chọc giận, cười lạnh nhạt rống lên: “Vất vả? Nó vất vả? Đều là do nó tự chịu! Ai bảo nó nhất định muốn học đại học? Nếu không phải nó nhất quyết đi học đại học, thì cái nhà này sẽ không thành ra như vậy!” Thẩm Hầu bị lý lẽ của bà Nhan làm cho tức cười, “Tiểu Tiểu muốn đi học cũng là có lỗi hay sao? Dì à, con gái muốn hiếu thuận, thân làm cha mẹ, có phải không biết phân biệt phải trái hay không?”

“Ta sống rất tốt! Không cần một đứa con gái như vậy, nó cũng không cần nhận người mẹ như ta.” Bà Nhan chỉ vào mặt Nhan Hiểu Thần nói: “Nhìn thấy mày là chán ghét! Cút đi Thượng Hải! Không cần chõ mũi vào chuyện của tao!” Bà đi từng bước tập tễnh lên lầu. “Tiểu Tiểu?” Thẩm Hầu lo lắng nhìn Nhan Hiểu Thần.

Nhan Hiểu Thần phục hồi trở lại, mặt tái nhợt, vô lực cười nói, “Em không sao. Xem ra mẹ thật sự đã mượn tiền của bọn họ, phải nghĩ biện pháp nhanh chóng trả lại, không phải bọn họ thật sự đến chém chết mẹ chứ? Em nghe nói 100 ngàn là lấy một bàn tay, vậy 160 ngàn là lấy 1 bàn rưỡi rồi?” Cô cười ha ha, nhưng dĩ nhiên, Thẩm Hầu cũng chẳng thấy chuyện này đáng để cười, trong mắt hắn tràn đầy âu lo, không có vẻ gì là muốn cười. Nhan Hiểu Thần cũng không cảm thấy đáng cười, nhưng cô cũng chẳng muốn khóc, chỉ có thể giống như kẻ ngốc cười ngây ngô một lát. Thẩm Hầu nói: “Anh còn hơn 20 ngàn đồng.” Nhan Hiểu Thần nói: “Em còn khoảng 2 ngàn đồng.”

Còn tới 140 ngàn! Bọn họ tập trung suy nghĩ có thể mượn tiền của ai bây giờ, người quen của Nhan Hiểu Thần, trừ một người, còn lại đều là mới chân ướt chân ráo ra xã hội kiếm sống, căn bản không có khả năng cho cô mượn tiền. Thẩm Hầu lấy di động ra, muốn gọi điện thoại. Nhan Hiểu Thần hỏi: “Anh muốn mượn tiền ai vậy?” “Thẩm Lâm, trong tay nó có thể có 2-3 chục ngàn.”

“Em không muốn mượn tiền người nhà của anh.” Thẩm Hầu gật đầu, không gọi điện thoại nữa, “Vậy anh sẽ hỏi mấy người bạn khác!” Hắn suy nghĩ một lát, nói với Nhan Hiểu Thần: “Bây giờ đang là nghỉ tết âm lịch, nếu anh mượn được tiền, ngân hàng cũng không thể nào chuyển khoản được, anh phải về nhà một chuyến, tự mình đi lấy tiền. Em muốn đi cùng anh không?” Nhan Hiểu Thần lắc đầu, cô không yên tâm để mẹ ở nhà một mình.

“Chú ý cẩn thận, có chuyện gì thì báo cho anh biết.” “Em biết rồi, không sao đâu.” Thẩm Hầu ôm cô vào lòng nói: “Đừng quá lo lắng, sau khi xử lý xong chuyện này, chúng ta sẽ giúp mẹ em bỏ cờ bạc, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.”

Nhan Hiểu Thần chôn mặt vào vai của hắn, không nói gì. Thẩm Hầu dùng sức siết chặt cô vào lòng, “Khóa kín cửa sổ, ngày mai anh sẽ nhanh chóng trở về.” Hắn không thèm lấy hành lý, nhanh chóng rời khỏi. Nhan Hiểu Thần đứng nhìn bóng lưng của hắn đi xa mới đóng cửa lại, cô quay đầu nhìn căn nhà trống vắng lạnh lẽo, nghĩ đến chỉ vài giờ trước, cô còn cùng hắn vui vẻ cười đùa với nhau. Cô đã tự nói với mình tất cả mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp hơn, nhưng những thứ vui vẻ hạnh phúc chỉ trong một thoáng đã bị vỡ nát, lệ trong hốc mắt như muốn trào ra. Mẹ của Thẩm Hầu phản đối hắn và cô ở bên nhau, có phải đã sớm đoán được thời khắc này?

Bà Thẩm đã dựa vào kinh nghiệm và trí tuệ trải đời của bản thân, cảnh báo với cô rằng nhà cô đã không còn cứu được, nhưng cô lại không tin. Nhan Hiểu Thần vô lực dựa vào cánh cửa, nhìn cửa sổ phòng ngủ của mẹ, đau khổ cắn chặt môi, đem lệ chực chờ nơi khóe mắt nuốt hết vào trong. Trời vừa tờ mờ sáng, ngoài nhà liền truyền đến tiếng ồn ào. Nhan Hiểu Thần khoác áo ấm vào, áp mặt bên cửa sổ lặng lẽ nhìn thoáng qua, là gã đầu trọc và tóc vàng một đám người, đang bê mấy cái thùng nhựa, không biết là đang làm cái gì.

Cô cầm di động, hồi hộp nhìn bọn họ chằm chằm, nếu bọn họ mà xông vào nhà, cô sẽ lập tức báo nguy. Bọn họ chỉ ồn ào náo loạn trong chốc lát, sau đó dùng sức ném mấy thùng nhựa vào cửa nhà cô, Nhan Hiểu Thần sợ hãi, không phải là xăng chứ? Cô sợ tới mức nhanh chóng lao xuống lầu. Đứng ở trong sân nhìn ra, may mắn, chỉ là sơn. Tuy rằng không có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sơn đỏ rực vương vãi lung tung khắp nơi, bên kia sân là một đốm đỏ rực như máu, bên này sân cũng có đốm đỏ như vậy, trên tường văng lên một ít, nhìn qua giống máu tươi, như đang ở trong một lò giết mổ, khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.

“Nhanh chóng trả tiền sớm, nếu không ngày nào bọn ta cũng đến!” Một đám la hét tranh cãi ầm ĩ, náo loạn chán chê, rốt cuộc cũng hồng hộc rời khỏi. Nhan Hiểu Thần mở cửa, nhìn thấy cả cánh cửa cũng bị tô đầy sơn đỏ như máu, trên tường có mấy chữ sơn đỏ chảy đầm đìa: Thiếu nợ phải trả tiền! Mấy nhà hàng xóm thò đầu ra dáo dác xem, nhìn thấy Nhan Hiểu Thần, sợ rước họa vào thân, lập tức “rầm” một tiếng, đóng cửa lại. Không biết từ nơi nào truyền đến giọng nói bén nhọn của một phụ nữ, “Ở đây tám đời tám kiếp, cũng không nghĩ làm hàng xóm của con ma bài bạc!”

Vốn đang vui vẻ hào hứng đón tết, bởi vì nhà cô mà hàng xóm không được yên ổn. Nhan Hiểu Thần đóng cửa lại, nhìn thấy sơn trên đất, đem chổi ra quét nhưng không thể quét được, đành chờ nó khô rồi mới tính. Bà Nhan giống như là chẳng có chuyện gì xảy ra, yên tâm thoải mái nằm ngủ nướng.

Nhan Hiểu Thần ngồi dưới mái hiên, nhìn mấy vệt sơn trên mặt đất đến ngẩn người. Lúc 10 giờ hơn, bọn tóc vàng và đầu trọc lại đến quậy. Bọn họ thật ra không dám làm náo động chỗ ở của dân trong xóm, chỉ là thay đổi biện pháp khiến cho người ta sống không được yên. Một đám người một bên không ngừng chửi bới bậy bạ, một bên ném vào trong sân mấy thứ — Chai bia rỗng, xương gà, cơm thừa.

Nhan Hiểu Thần sợ chai bia va vào người bị thương, trốn ở trong phòng nhìn sân nhà từ “Lò mổ” biến thành “Bãi rác”. Bọn họ náo loạn chừng nửa canh giờ, lại hồng hộc rời khỏi. Nhan Hiểu Thần nhón chân, cẩn thận tránh những mảnh vỡ của chai bia, đi lấy chổi, quét đống rác rưởi vào góc sân.

Có tiếng gõ cửa vang lên, gõ vài cái, rồi ngừng trong chốc lát, rồi lại gõ vài cái, giống như đang sợ làm phiền người ở bên trong, có vẻ rất cẩn thận. “Ai đó?” Không ai trả lời, nhưng tuyệt đối không phải là đám người của tên tóc vàng kia, Nhan Hiểu Thần ra mở cửa.

Người đàn ông năm ngoái đã đến nhà cô tặng quà đang đứng ở cửa, vừa nhìn thấy Nhan Hiểu Thần, liền cười lấy lòng, “Năm mới tốt lành… Có người đến làm phiền nhà cháu sao?” “Tôi đã nói, nhà chúng tôi không chào đón ông!” Nhan Hiểu Thần muốn đóng cửa, ông ta giữ một chân, chặn cửa lại, “Ta nghe nói đám người cho vay nặng lãi đến đòi tiền, là bao nhiêu? Ta sẽ trả!” Nhan Hiểu Thần dùng sức đẩy ông ta ra ngoài, “Tôi không cần tiền của ông! Ông đi đi!”

Ông ta gạt cửa ra, không chịu đi, “Hiểu Thần, cháu nghe ta nói, vay nặng lãi không phải là chuyện đùa, ta không có ý gì khác, chỉ là lo lắng cho nhà cháu, ta trả tiền xong, nhà cháu có thể tiếp tục hận ta…” “Cút đi!” Một tiếng thét chấn động trời đất, từ cửa sổ lầu hai bay ra một cây kéo, nhằm vào người đàn ông nọ, may mắn ông ta tay chân nhanh nhẹn, nhảy lùi ra sau một bước lớn tránh được, cây kéo đáp ngay dưới chân ông ta. Nhan Hiểu Thần và người đàn ông kia trợn mắt há hốc mồm, tâm trạng còn sợ hãi nhìn cây kéo ở trên mặt đất, không đợi bọn họ kịp phản ứng, bà Nhan không thèm mặc áo khoác, chỉ mặc độc nhất một bộ đồ mỏng manh, mang dép lê, lập tức phóng ra, thuận tay cầm lấy cây sào trúc phơi đồ trong sân, nhào đến muốn đánh.

Người đàn ông nọ ôm đầu chạy trốn, “Ta không có ý gì cả, chỉ là lo cho nhà bà thôi, cứ lấy tiền của ta trả nợ trước rồi…A!” Bà Nhan từ cửa nhà đuổi đánh tới đầu ngõ, làm cho ông ta chạy trối chết, còn chưa hết giận, bà cởi một chiếc dép, hung hăng ném ra ngoài. Bà cầm theo cây sào trúc, chân chỉ còn lại một chiếc dép lê, hùng hổ trở về, cơn giận còn sót lại chưa tiêu hết, bà thuận tay nhắm vào Nhan Hiểu Thần, dùng cây sáo trúc đánh một gậy, “Đồ quỷ đòi nợ, học đến ngu luôn sao? Lại đi nói chuyện khách sáo với hắn? Lần sau mà gặp tên tội phạm giết người đó nữa, tao sẽ đánh cho hắn chết! Đánh chết hắn xong, tao sẽ đi đền mạng!”

Nhan Hiểu Thần theo bản năng né tránh, cây sào trúc quật vào lưng cô, nhờ áo lông thật dày, lực bà Nhan cũng không lớn lắm, tuy rằng đau, nhưng có thể chịu được. Bà Nhan “hừ” một tiếng, ném đi cây sào trúc, lập tức lên lầu. Nhan Hiểu Thần khom người nhặt cây kéo mẹ cô đã ném xuống khi nãy.

Đứng dậy thì trước mắt có chút tối sầm, cô loạng choạng, liền có một đôi tay ấm áp đến đỡ cô đứng vững, ngẩng đầu nhìn lên, là Trình Trí Viễn. Anh ta thân thiết hỏi: “Em sao rồi?” Nhan Hiểu Thần nương vào lực đỡ của anh ta đứng lên, “Không sao cả, chỉ là tối qua ngủ không đủ giấc, sáng nay lại chưa ăn gì, nên hơi bị tuột huyết áp, sao anh lại ở đây?”

“Tôi về nhà nghỉ tết, không có chuyện gì làm, nên định đến đây chúc tết em và Thẩm Hầu. Đến đầu ngõ, lại không biết nhà em ở đâu, đang định gọi điện thoại cho em thì nhìn thấy… Có người hình như đang đánh nhau.” Trình Trí Viễn hẳn là đã đoán được người vung cây sào trúc kia là mẹ của cô, chỉ là cố gắng nói tránh đi một chút, Nhan Hiểu Thần cười khổ nói: “Không phải đánh nhau, là mẹ tôi đánh người ta. Vài năm trước, ba tôi bởi vì tai nạn giao thông qua đời, người đàn ông kia chính là…người đã đụng chết ba tôi.” Trình Trí Viễn im lặng nhìn cô, ánh mắt đầy thâm thúy, hình như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng dường như cũng không biết nói cái gì, nên vẫn im lặng.

Nhan Hiểu Thần nghịch cây kéo trong tay, miễn cưỡng cười nói: “Tôi không sao, đã qua rất nhiều năm.” Trình Trí Viễn rời ánh mắt, đánh giá bốn phía nhà của cô, “Nhà em…Đã xảy ra chuyện gì?” Nhan Hiểu Thần theo ánh mắt của anh ta, nhìn đến cửa đầy màu đỏ của máu, bê bết khắp nhà, trên tường là mấy chữ như máu chảy đầm đìa: Thiếu nợ phải trả tiền! Có muốn giấu diếm cũng chẳng được, Nhan Hiểu Thần nói: “Thiếu nợ vay nặng lãi.”

“Bao nhiêu?” “160 ngàn” Trình Trí Viễn thông cảm nhìn cô, “Em định thế nào?”

“Trước hết chỉ có thể nghĩ đến cách kiếm tiền, Thẩm Hầu đã giúp tôi đi vay.” Nhan Hiểu Thần chỉ chỉ phía trong nhà, “Lần đầu tiên anh đến nhà tôi, đáng lẽ phải mời anh vào nhà ngồi một chút, uống chén trà, nhưng nhà tôi như vậy… Chắc phải đợi lần sau, xin lỗi anh.” “Không sao cả, ra ngoài đi dạo một chút, có được không?”

Nhan Hiểu Thần chần chừ nhìn lên lầu, cô lo lắng để mẹ ở nhà một mình sẽ không an toàn. Trình Trí Viễn nói: “Bây giờ là ban ngày, bọn họ có gàn dỡ đến cỡ nào cũng không dám làm bậy, chúng ta đi gần đây một lát thôi.” Nhan Hiểu Thần đích thực cũng muốn tạm thời trốn đi một chút, “Được, anh chờ tôi một lát.” Cô đem kéo để lại trong phòng, đóng cửa phòng và cửa nhà lại, khóa kỹ, sau đó cùng Trình Trí Viễn đi ra con hẻm nhỏ. Bọn họ đi dọc theo ngã tư đường, đến bờ sông.

Hôm nay không có gió, nắng cũng tốt, bên bờ sông có không ít cụ già đang phơi nắng. Nhan Hiểu Thần và Trình Trí Viễn tìm một cái bồn hoa khá sạch sẽ ngồi xuống. Lý tài xế không biết từ nơi nào xông ra, cầm nửa túi bánh mì và một chai nước trái cây. Trình Trí Viễn cầm lấy, đưa cho Nhan Hiểu Thần, cô không có tâm trạng ăn uống gì, nhưng biết như vậy là không phải phép, nên lấy chai nước trái cây, chậm rãi uống.

Nhan Hiểu Thần chẳng có ý muốn nói chuyện, Trình Trí Viễn cũng vẫn không nói gì, bọn họ giống như hai người xa lạ, tự mình chìm đắm trong thế giới riêng của chính mình. Di động của Nhan Hiểu Thần đột nhiên vang lên, số điện thoại lạ hoắc, cô do dự một thoáng, nhận điện thoại, “A lô?” “Là cô Nhan phải không? Tôi là mẹ của Thẩm Hầu.”

Nhan Hiểu Thần thật sự không có tâm trạng cùng bà ta lễ phép tâm sự, trực tiếp hỏi: “Có chuyện gì ạ?” “Thẩm Hầu đi hỏi bạn bè mượn tiền, bạn bè của nó cũng là loại thanh niên bồng bột không biết trời cao đất dày, nếu nói là có tiền, đều giống như nó, chính là cha mẹ có tiền. Cô Nhan, cô cần bao nhiêu tiền, tôi cho cô, vẫn là điều kiện kia, chia tay với Thẩm Hầu đi.” “Cháu không cần tiền của bác!”

Bà Thẩm chê cười nói, “Tốt! rất có khí phách, vậy tốt nhất đừng đụng vào đồng nào của con tôi, cô chắc biết rõ, bạn bè của nó cho nó mượn cũng chính là vì ba mẹ Thẩm Hầu có tiền! Nếu nó thật sự giống như cô là kẻ nghèo kiết xác, ai sẽ cho nó mượn?” “Được, tôi sẽ không đụng đến tiền của anh ấy.” “Cô Nhan, tại sao cô đột nhiên lại cần hơn 100 ngàn? Không phải là mẹ cô lại vì bài bạc mà thiếu nợ người ta chứ?”

Nhan Hiểu Thần lạnh lùng nói: “Không liên quan đến bác!” Bà Thẩm cười lạnh nhạt nói: “Nếu cô không quấn lấy con tôi, phớt lờ lời nói của nó, thì đích thực tôi và cô không có quan hệ gì! Cô Nhan, căn cứ vào sự điều tra của tôi, ba của cô sau khi bị tai nạn giao thông qua đời, tuy rằng nhà cô bây giờ không có tài sản gì, nhưng trong thành phố có một căn nhà nhỏ gồm hai phòng ngủ khoảng 60 mét vuông, bởi vì do mẹ cô bài bạc quá lậm, đã đem căn nhà đó bán…” Nhan Hiểu Thần không khách sáo ngắt lời bà Thẩm đang lôi chuyện cũ ra huyên thuyên, “Nếu bác không có chuyện gì, cháu cúp điện thoại đây!”

Bà Thẩm nói: “Cô Nhan, trả lời tôi một vấn đề cuối cùng, bây giờ cô vẫn còn cảm thấy cô kiên trì không chia tay Thẩm Hầu là thật sự vì tốt cho nó sao?” Nhan Hiểu Thần im lặng một lúc, chưa nói câu nào đã cúp điện thoại. Trình Trí Viễn hỏi: “Là điện thoại của mẹ Thẩm Hầu?”

“Tôi phải về nhà, tạm biệt anh!” Nhan Hiểu Thần đứng dậy muốn đi, Trình Trí Viễn giữ được cô, cô dùng sức muốn tránh thoát tay của anh ta, “Không cần lo cho tôi, hãy để tôi một mình…” Trình Trí Viễn chặt chẽ giữ cô lại, “Hiểu Thần, hãy nghe tôi nói, sự tình đều có thể giải quyết!” Trong một thoáng, cảm xúc của Nhan Hiểu Thần như sụp đổ, cô vừa đẩy vừa đánh, chỉ muốn thoát khỏi anh ta, trốn chạy về thế giới âm u lạnh lẽo vốn thuộc về mình, “Không thể nào! Tôi sai rồi! Tôi và Thẩm Hầu ở bên nhau, chỉ làm hại anh ấy thôi! Mẹ nói đúng, tôi là con quỷ đòi nợ, là người xấu, tôi chỉ biết gây họa cho người thân, nên chết đi…”

Trình Trí Viễn sợ gây tổn thương cho Nhan Hiểu Thần, không dám dùng sức, nhưng lại bị cô trốn tránh. Dưới tình thế cấp bách, anh ta ôm cô, dùng hai tay chặt chẽ giam cầm cô ở trong lồng ngực của mình, “Hiểu Thần, Hiểu Thần…Em không phải là quỷ đòi nợ! Không phải là người xấu! Hãy tin tôi, em tuyệt đối không phải là người xấu… Sự việc sẽ có cách giải quyết, nhất định có thể giải quyết… Hiện tại tiền lương sau thuế mỗi tháng của em là 8600 đồng, cuối năm, tiền thưởng của công ty khoảng 100 ngàn, nếu thuận lợi có thể lấy được 150 ngàn. Một năm sau, chắc chắn em sẽ được tăng lương, tiền thưởng cuối năm cũng sẽ cao hơn, 160 ngàn không phải là con số lớn…” Không biết có phải cô đã dùng hết sức để đẩy anh ta ra, hay mấy lời lải nhải kia có tác dụng, mà Nhan Hiểu Thần dần dần bình tĩnh lại. Nhưng nếu bây giờ có được 160 ngàn, vậy thì sao? Mẹ cô sẽ vẫn tiếp tục đi đánh bài, hôm nay cô có thể kiếm 160 ngàn, ngày mai cũng có thể kiếm 360 ngàn, mẹ sẽ không để cho cô yên, nhưng cô không thể hận mẹ, chỉ có thể hận chính mình. Nhan Hiểu Thần cảm thấy mệt mỏi! Cảm giác như đang trôi nổi trong đầm băng lạnh giá, từng nghĩ rằng cô sẽ cố gắng bơi được vào bờ, nơi đó sẽ có đường thoát ra, nhưng căn bản là cái đầm này không có bờ, cô không muốn phải đấu tranh cố gắng nữa!

Giống như một con rối đã hết pin, cô vô lực tựa vào vai của anh ta, “Anh không hiểu đâu, không có ích! Chắc chắn không có ích! Cho dù tôi có cố gắng bao nhiêu đi nữa, cũng đều vô dụng…” Trình Trí Viễn nhẹ nhàng vỗ về lưng của cô, dịu dàng và kiên định nói: “Tôi rất rõ ràng, rất hiểu! Nhất định sẽ có biện pháp! Chúng ta trước hết đem tiền trả nợ, em đưa mẹ đến Thượng Hải, thay đổi hoàn cảnh, bác sẽ không có người chơi bài nữa, từ từ sẽ không còn mê chơi mạt chược. Chúng ta có thể giúp bác tham gia một số hoạt động của hội người già, làm cho bác ấy thay đổi tâm trạng, quen biết thêm một ít bạn mới, tất cả sẽ bắt đầu lại thôi!” Tất cả có thể một lần nữa lại bắt đầu sao? Nhan Hiểu Thần giống như đã không còn niềm tin vào cái gì nữa rồi.

“Nhất định có thể một lần nữa bắt đầu lại! Hiểu Thần, nhất định sẽ tốt đẹp hơn! Nhất định!” Hai má của Trình Trí Viễn dán sát đỉnh đầu của Nhan Hiểu Thần, lần này đến lần khác dán sát vào, như là muốn làm cho mình tin tưởng, cũng là khiến cho cô tin tưởng. Nhan Hiểu Thần ngẩng đầu lên, mắt ngấn lệ nói: “Được rồi! Một lần nữa làm lại từ đầu!” Trình Trí Viễn rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, cười cười nhìn cô.

Nhan Hiểu Thần đột nhiên ý thức được, tư thế của bọn họ bây giờ có chút thân mật, lập tức cảm thấy như vậy là không tốt, nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay của Trình Trí Viễn, lui về phía sau một bước lớn, lúng túng nói: “Thật là mất mặt! Trước mặt anh như vậy thật là xấu hổ!” Trình Trí Viễn không khiến cho cô khó xử thêm chút nào nữa, “160 ngàn tôi cho em mượn, em còn bao nhiêu?” Nhan Hiểu Thần nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát, nói: “Đưa mẹ lên Thượng Hải, tôi không biết chi phí sinh hoạt sẽ là bao nhiêu, tôi dùng vào tiền thưởng cuối năm, có được không?” “Được, tôi lấy lãi 5%. Còn nữa, sau khi làm việc, tuyệt đối không được đầu quân cho công ty khác! Lời nói của tôi ý là em đương nhiên phải làm trâu làm ngựa, vì tôi mà cố gắng kiếm tiền!”

Lời nói của anh ta toát ra tiền đồ sáng sủa phía trước, tâm trạng của Nhan Hiểu Thần dễ chịu một chút, “Căn bản là không ai đến mời tôi đi nơi khác, nếu có muốn đầu quân cho công ty khác, cũng chẳng có chỗ mà đi.” “Chúng ta cá cược đi, không cần đến hai năm, nhất định sẽ có người đến mời em đi.” “Vậy cho tôi mượn lời chúc tốt lành đó nhé!”

“Đi thôi, tôi đưa em về.” Trình Trí Viễn đem nửa túi bánh mì và đồ uống đưa cho cô. Hai tên tóc vàng và đầu trọc đang dẫn người đứng ở bên ngoài nhà của Nhan Hiểu Thần lắc lư, nhìn thấy cô, một đám nghênh ngang vây quanh lại. Trình Trí Viễn hỏi: “Là mấy người này sao?”

“Vâng.” Nhan Hiểu Thần gật đầu. Trình Trí Viễn khẽ cười nói với hai tên tóc vàng và đầu trọc: “Muốn lấy tiền thì đi tìm người kia. “ Anh ta chỉ ra phía sau. Hai gã hoài nghi nhìn ra đầu ngõ thì thấy Lý tài xế, bọn chúng quay ra nói với Nhan Hiểu Thần: “Cảnh cáo cô, đừng có mà bày trò gì! Nếu lừa gạt bọn tôi thì coi chừng!” Bọn họ đi tìm Lý tài xế, ông ta cùng với bọn họ nói vài câu, sau đó dẫn một đám người rời khỏi.

Trình Trí Viễn đưa Nhan Hiểu Thần đến bên ngoài nhà, nhìn thấy cửa đầy màu máu, anh ta nhíu mày nói: “Nhà tôi vừa đúng lúc còn thừa một chút sơn, ngày mai tôi sẽ gọi Lý tài xế mang qua cho em, sơn lần nữa sẽ đẹp lại thôi.” Nhan Hiểu Thần không biết có thể nói với anh ta thêm cái gì nữa, cảm ơn sao? Thật không đủ. Cô lắp bắp nói: “Tôi, tôi sẽ làm thật tốt công việc, tuyệt đối sẽ không đến công ty khác.” Thời khắc này, cô vô cùng kỳ vọng chính mình có thể làm việc thật xuất sắc, để báo đáp Trình Trí Viễn. Trình Trí Viễn cười gật đầu, “Được, em vào nhà đi, tôi phải đi rồi!” Bóng dáng của anh ta ở trong con hẻm nhỏ dần dần rời xa.

Nhan Hiểu Thần về đến nhà thì nhìn thấy mẹ cô đang say khướt nằm trên sô pha ngủ, dưới đất là một bình rượu rỗng. Cô nhặt bình rượu lên, bỏ vào thùng rác, cầm lấy chăn đắp lên người bà. Nhan Hiểu Thần điện thoại cho Thẩm Hầu, nhưng vẫn không có ai bắt máy, chỉ có thể đăng blog cho hắn: “Không cần vay tiền nữa, em đã có tiền rồi.” Nhan Hiểu Thần ăn vài miếng bánh mì, uống một hơi hết chai nước trái cây, lại bắt đầu quét dọn vệ sinh nhà cửa, đến khi dọn dẹp sạch sẽ rác rưởi ở trong sân thì trời đã tối đen.

Cô nhìn điện thoại, Thẩm Hầu vẫn chưa trả lời, đang muốn gọi cho hắn thì có tiếng gõ cửa truyền đến. Cô vội vàng chạy đến bên cửa, “Ai đó?” “Là anh!”

Thì ra là Thẩm Hầu, cô mở cửa. Thẩm Hầu nhìn cô từ trên xuống dưới một chút, thân thiết hỏi: “Không có chuyện gì xảy ra chứ? Bọn họ có đến quậy nữa không?” “Đã không sao nữa rồi.” Nhan Hiểu Thần đóng cửa lại thật kỹ. Thẩm Hầu đưa một cái ba lô hai quai cho cô, “Tiền ở bên trong. Ngân hàng không mở cửa, hỏi mấy người bạn mới có được, cho nên anh về hơi trễ.”

Nhan Hiểu Thần không nhận lấy, “Anh không nhận được tin nhắn của em sao?” “Anh vội vàng trở về, không có để ý đến điện thoại.” Hắn vừa nói chuyện, vừa lấy điện thoại ra. Xem xong blog, sắc mặt của hắn thay đổi, “Em hỏi ai mượn tiền?”

“Trình Trí Viễn.” Thẩm Hầu nén lửa giận hỏi: “Em có ý gì đây? Biết rõ anh đi mượn tiền, tại sao còn muốn mượn của hắn?” “Em không muốn dùng tiền anh mượn.”

“Nhan Hiểu Thần!” Thẩm Hầu nổi giận hét to, lập tức ném ba lô đang cầm trên tay xuống đất, “Em không muốn dùng tiền của anh, lại chạy đi hỏi một gã đàn ông khác mượn tiền?” “Anh nghe em giải thích đi, em chỉ không muốn liên quan gì đến ba mẹ anh thôi.” “Anh biết! Cho nên rõ ràng Thẩm Lâm, Thẩm Chu có tiền, anh không mở miệng hỏi đến bọn nó! Người anh nhờ là bạn bè, không họ Thẩm, cũng chẳng phải họ Hầu! Em còn muốn anh như thế nào…”

Bà Nhan đứng ở cửa, cảnh giác hỏi: “Mấy người ồn ào cái gì? Hiểu Thần, đã trả nợ hết rồi sao? Tiền ở đâu thế?” Thẩm Hầu nổi giận đùng đùng nói: “Dì đi hỏi Nhan Hiểu Thần ấy!” Hắn đi ra cửa, muốn rời khỏi. Nhan Hiểu Thần cố gắng không trả lời mẹ, vội vàng chạy theo Thẩm Hầu, Thẩm Hầu đẩy cô ra, phẫn nộ chê cười: “Em đã có kẻ bảo vệ tài giỏi rồi, có cần đến anh đâu!”

Nhan Hiểu Thần còn muốn chạy theo giải thích, bà Nhan đã cầm cây sào trúc, hung hăng đánh lên lưng của cô, “Con nha đầu chết tiệt kia, mày lấy tiền ở đâu?” Nhan Hiểu Thần nhịn đau nói: “Của một người bạn, có nói mẹ cũng không biết.” Thẩm Hầu đã đặt một chân ra ngoài cửa, nghe bên trong có chuyện xảy ra, quay đầu nhìn lại.

“Bạn sao? Bạn mày ở đâu ra mà có tiền? Đó là 160 ngàn đồng, không phải mà 16 đồng, đứa nào có thể cho mày mượn dễ dàng như vậy? Đồ con quỷ đòi nợ, tại sao lại độc ác như vậy? Mày lại dám dùng mạng của ba mày để đổi tiền …” Bà Nhan vung cây sào trúc, hung hăng quật xuống, Nhan Hiểu Thần muốn né tránh, nhưng cây gậy quá dài, không thể nào thoát được, cô chỉ còn cách ôm đầu, ngồi xổm dưới đất, giống như một con dê con yếu ớt, mặc cho mẹ đánh. Thẩm Hầu cố gắng không nổi giận nữa, vội vàng chạy trở lại, muốn bảo vệ Nhan Hiểu Thần, nhưng sức đánh của bà Nhan thật mạnh, mỗi một gậy quật thật đau lên người của Nhan Hiểu Thần, Thẩm Hầu nóng nảy, túm lấy cây sào trúc, hung hăng giật đi. “Tao đánh chết mày! Con quỷ đòi nợ! Tao đánh chết mày!” Bà Nhan lại cầm lấy cây chổi to, giống như người điên xông tới, tiếp tục hung hăng đánh Nhan Hiểu Thần, Thẩm Hầu cũng bị liên lụy vài cái.

Tư thế của bà Nhan tuyệt đối không phải là cha mẹ bình thường đang đánh con mình, mà là thật sự muốn đánh chết Nhan Hiểu Thần, vài lần đều là nhắm trực tiếp vào đầu của cô ác tâm mà đánh, Thẩm Hầu kinh hãi toàn thân phát lạnh, kéo Nhan Hiểu Thần đứng lên, chạy ra khỏi nhà. Bà Nhan bên khóc bên chửi, đuổi theo bọn họ tiếp tục đánh, Thẩm Hầu không dám dừng lại, vẫn lôi Nhan Hiểu Thần chạy thật nhanh. Chạy ra con hẻm nhỏ, chạy qua ngã tư đường, chạy tới bờ sông, cho đến khi hoàn toàn không còn nhìn thấy bóng dáng của bà Nhan, Thẩm Hầu mới chịu dừng lại. Hắn thở hồng hộc nhìn Nhan Hiểu Thần, trên mặt tràn đầy sợ hãi, cảm giác vừa rồi thật sự là thoát chết trong gang tấc. Nhan Hiểu Thần thân thiết hỏi: “Anh bị đánh ở đâu? Có đau lắm không?”

“Anh không sao! Em, em…đau không?” Thẩm Hầu đau lòng chạm vào mặt của cô, lấy khăn tay ra, cẩn thận lau mặt cho cô. Nhìn thấy vết máu trên khăn tay, Nhan Hiểu Thần mới ý thức được mình bị chảy máu, bởi vì khắp nơi trên cơ thể đều đau rát, nên không cảm thấy trên mặt cũng đau. Thẩm Hầu cầm tay của cô lên, đã sưng to, từng gậy đánh vào bầm đỏ, có chỗ còn bị rách da, chảy máu. Thẩm Hầu bực tức lải nhải: “Mẹ em ác quá! Em không phải là con gái ruột của dì ấy sao?”

Thẩm Hầu sờ lưng của cô, “Còn đau chỗ nào khác nữa không? Chúng ta đến bệnh viện kiểm tra một chút đi!” Nhan Hiểu Thần lắc đầu, “Không đau, em mặc áo dày, thật ra không như anh nghĩ đâu, nhìn bên ngoài có vẻ nghiêm trọng vậy thôi.” Thẩm Hầu nhìn mặt và tay cô bị sưng đỏ, nói: “Tiểu Tiểu, tinh thần của mẹ em không được bình thường, em không thể cùng dì ấy ở chung được. Dì ấy không thể như vậy mãi được, anh có một người bạn thời phổ thông đang làm việc tại bệnh viện tâm thần, chúng ta có thể tìm cậu ấy hỏi thăm một chút, em phải đem mẹ vào bệnh viện tâm thần.”

“Mẹ em không có bệnh, em đáng bị như vậy!” Thẩm Hầu nóng nảy, “Mẹ em còn chưa có bệnh? Em giúp dì ấy trả nợ, dì ấy còn đánh em như vậy? Không được! Đêm nay chúng ta tìm một nhà trọ ở đi, ngày mai về Thượng Hải, quá nguy hiểm, em tuyệt đối không được ở lại đây một mình cùng với dì ấy…” “Thẩm Hầu, anh có biết ba em chết như thế nào không?”

Bởi vì sợ Nhan Hiểu Thần đau lòng, trước nay Thẩm Hầu không hỏi tới, chỉ nghe Hiểu Thần ngẫu nhiên nhắc qua một hai lần, hắn cẩn thận nói: “Qua đời do tai nạn giao thông.” “Tai nạn giao thông chỉ là kết quả cuối cùng, thật ra, ba là do em hại chết.” “Cái gì?” Thẩm Hầu thần sắc thất kinh nhìn Nhan Hiểu Thần, sờ trán của cô, lo lắng cô bị mẹ đánh đến hồ đồ.

Nhan Hiểu Thần dẫn Thẩm Hầu tìm một chỗ tránh gió ngồi xuống. Bờ sông phía đối diện đã lấm tấm ánh đèn của nhiều nhà trong xóm, nhìn có vẻ sáng lạn, nhưng lại cách bọn họ một khoảng tối đen của con sông, xa không thể chiếu tới. Đêm qua hai bên bờ sông đều có nhiều người ra đốt pháo hoa, đêm nay bờ sông lại yên ắng, tĩnh mịch, không thấy bóng dáng một đứa trẻ ham chơi nào, chỉ khi nghe tiếng pháo thỉnh thoảng truyền đến, mới làm cho Nhan Hiểu Thần nhớ tới thì ra vẫn đang là những ngày nghỉ tết vui vẻ, người người nhà nhà đoàn viên đón năm mới. Thẩm Hầu cởi áo khoác và mũ xuống, mặc lên người của Nhan Hiểu Thần, “Có lạnh không?”

Nhan Hiểu Thần lắc đầu, “Còn anh?” “Em có biết không, người anh khỏe mạnh lắm, chỉ là một cái áo khoác thôi, có thể chịu được.” Thẩm Hầu đưa tay chạm vào mặt của cô, quả nhiên đã ấm áp. Nhan Hiểu Thần cầm tay của Thẩm Hầu, dường như muốn cho mình một chút ấm áp, mới có dũng khí bước vào ký ức giá lạnh của dòng thời gian.

“Ba em và mẹ em là những người bình thường nhất của thị trấn nhỏ này, bọn họ không được ăn học nhiều, ba em là thợ mộc, mẹ em là thợ cắt tóc, kinh tế cả nhà không được tốt lắm, nhưng sinh sống vẫn đủ, dù sao bạn bè người thân xung quanh cũng chỉ kiếm được chút ít tiền, cũng là những người vất vả mới có được miếng ăn…” Lúc đầu, ông Nhan là một người làm nông cụ và gia cụ thuê, sau này, theo đội trang trí nhà cửa đi kiếm ăn. Tay nghề tốt, tính tình thật thà, sống có tình có nghĩa, nên rất nhiều quản đốc muốn ông làm nhân viên của mình. Theo thời thế bất động sản ở Trung Quốc phát triển, nhu cầu trang trí sửa chữa nhà ở ngày càng nhiều, thu nhập của ông Nhan cũng tăng rất nhanh, hơn nữa tiệm cắt tóc của bà Nhan cũng ăn nên làm ra, Nhan Hiểu Thần so với những người thân xung quanh xem như có cuộc sống rất tốt. Vấn đề cơm áo coi như được giải quyết, ông Nhan và bà Nhan bắt đầu suy xét vấn đề khác thật cẩn thận, bọn họ không được ăn học, đi sớm về tối vất vả lắm mới kiếm được tiền, cả hai không muốn con gái của mình cũng giống như vậy, đúng lúc Nhan Hiểu Thần cũng là đứa không chịu thua kém, thành tích học tập nổi trội xuất sắc, cả năm luôn đứng nhất. Đôi vợ chồng bình thường nhất, là hình tượng cha mẹ điển hình nhất Trung Quốc, đã nhiều lần do dự để cuối cùng quyết định, vì muốn cho con gái học tập tốt hơn, lúc Nhan Hiểu Thần tốt nghiệp tiểu học, bọn họ đã lấy hết tiền dành dụm, cùng với vay mượn, vào thành phố mua một căn nhà có hai phòng ngủ, sau đó chuyển ra thành phố sinh sống. Đối với bạn bè người thân ở trong thị trấn mà nói, nhà của Nhan Hiểu Thần chuyển vào trong thành phố, như cá chép vượt Long Môn, nhưng đối với gia đình của Nhan Hiểu Thần mà nói, cuộc sống của bọn họ ở trong thành phố không phải tốt đẹp như mọi người đã nghĩ, cuộc sống ở thị trấn giống như “đầu gà”, còn ở ngoài thành phố giống như “đuôi phượng”. Ông Nhan vẫn như trước theo đội trang trí nhà cửa trong thành phố làm việc, chẳng những mang gánh nặng sinh kế của cả nhà, mà còn phải trả nợ, bà Nhan không đủ tiền thuê cửa hàng mặt tiền để mở tiệm, cũng chẳng có khách quen, chỉ có thể đi làm thuê cho tiệm cắt tóc của người ta, có thể nói, so với cuộc sống ở thị trấn lúc trước, bọn họ vất vả hơn rất nhiều, nhưng ông Nhan và bà Nhan vẫn mặc kệ khổ cực của mình, đều cố gắng đem hết khả năng cho Nhan Hiểu Thần cuộc sống tốt nhất. Cô nhóc Nhan Hiểu Thần cũng cảm nhận rõ là cuộc sống bây giờ so với cuộc sống trước kia không giống nhau. Trước kia ở thị trấn nhỏ, cô không cảm thấy chính mình cùng với mấy đứa bạn học xung quanh là có khác nhau, nhưng sau khi vào thành phố, cô rất nhanh đã cảm giác được, mình và bọn nó rất khác nhau. Ba mẹ của bọn nó là bác sĩ, thầy giáo, nhân viên kế toán cao cấp, nhân viên công vụ…Cho dù là bài tập làm văn, viết về “Ba mẹ tôi” thì luôn có rất nhiều điều tự hào tốt đẹp để mà viết, trong khi Nhan Hiểu Thần viết văn thì lại là “Mẹ tôi làm việc tại tiệm uốn tóc, là nhân viên gội đầu thuê.” Ba mẹ của bọn nó có thể giúp thầy giáo chuyện này chuyện nọ, có thể mang về cho thầy giáo quà từ Hong Kong, còn ba mẹ của Nhan Hiểu Thần ngày lễ tết chỉ có thể mang chút đặc sản dưới quê, vác cái mặt vui vẻ tươi cười đến chúc tết thầy giáo. Các bạn học sẽ cười nhạo cô nói tiếng phổ thông không tốt, thầy giáo đối với cô không ít thì nhiều cũng sẽ có ánh mắt khác thường.

Tâm lý của một đứa trẻ luôn ao ước được giỏi giang tốt đẹp rất mẫn cảm, Nhan Hiểu Thần dễ dàng đoán được những thay đổi nhỏ, tuy rằng mỗi lần ba mẹ hỏi cô “Thầy giáo mới thế nào, bạn học mới ra sao”, cô lại luôn nói rằng “Tốt lắm”, nhưng vẫn rất nhớ trường học ở thị trấn nhỏ. Cô luôn biết, đây là tất cả công sức của ba mẹ phải trả giá mà có được, vì cô mà mở đường, mặc kệ cô có thích hay không, đều phải biết quý trọng! Trải qua một năm thích ứng, đến năm thứ hai trung học, Nhan Hiểu Thần đã dùng cố gắng của mình đạt được thứ hạng cao. Thành tích học tập của cô thật sự rất tốt! Cho dù là kỳ thi lớn hay kiểm tra nhỏ, lần nào cũng đứng nhất, không có thầy cô nào mà không thích học sinh hạng nhất. Nhan Hiểu Thần được bầu làm lớp phó học tập, trong giờ dạy học, cô thường xuyên được giáo viên phân phó nhiệm vụ cùng họ kiểm tra kèm cặp các bạn, mấy đứa bạn học hẳn là hiểu được cô rất được coi trọng. Có thầy cô yêu thích, có bạn bè nể phục, cuộc sống trong trường học của Nhan Hiểu Thần không thể nói là vui vẻ, nhưng cũng coi như thuận lợi. Ông Nhan, bà Nhan nhìn thấy thành tích của Nhan Hiểu Thần, tuy càng vất vả khổ cực, nhưng rất vui mừng, đối với đứa con gái từ gà thành phượng hoàng của bọn họ mà nói, con gái là hy vọng duy nhất, bọn họ không hiểu cái gì là nền tảng giáo dục, chỉ có thể sử dụng giá trị mộc mạc của giai cấp lao động mà không ngừng quán triệt tư tưởng: “Con phải học tập thật giỏi, nếu không cố gắng tốt, chỉ có thể đi gội đầu thuê cho người ta, làm đến tróc da trầy tay mới có thể kiếm được chút ít tiền.” “Con nhìn thầy Lý đó, đi tới đâu, cũng được người ta nể trọng gọi một tiếng ‘Thầy Lý’, không giống như ba mẹ của con, đi tới đâu, đều không ai muốn nhìn.”

Gia đình của Nhan Hiểu Thần là gia đình ở tầng lớp thấp nhất của thành phố, , cha mẹ thuộc dạng lao động cần cù hèn mọn, nhưng có thể có đứa con gái thuộc loại giỏi giang siêu việt, đối với bọn họ đó là một giấc mơ quá tuyệt vời, vất vả khổ cực cũng có thể quên đi. Nhan Hiểu Thần không phụ kỳ vọng của bọn họ, thành tích thi tốt nghiệp trung học rất cao, cô đã tự mình thi vào khoa kinh tế của một trường đại học có tiếng, chờ thư thông báo trúng tuyển, thầy cô đều nói chắc chắn sẽ được. Trong khoản thời gian đó, người thân bạn bè đều lui tới chúc mừng, ba mẹ của Nhan Hiểu Thần mỗi ngày đều vui cười hớn hở, mặc dù phải chi tiêu thêm một khoản không nhỏ; đồng nghĩa với việc muốn trả nợ cho xong, trong thời gian tới phải bớt đi cái ăn; nhưng bọn họ nghĩ đến việc đang bước từng bước lên bậc thang tiến tới giấc mơ màu hồng tươi đẹp, nên chẳng chút nào để ý trong tương lai phải tiếp tục vất vả khổ cực. Người Trung Quốc bình thường nhất có thể chịu được cực khổ, chỉ cần thấy được hi vọng tốt đẹp từng chút một, cho dù phải trả giá thế nào, bọn họ đều có thể cứng cỏi trả giá lại trả giá, nhẫn nại rồi nhẫn nại. Nhưng không ai ngờ, bậc thang mười mấy năm phấn đấu của cả một gia đình đều đã sụp đổ. Các bạn học thi cùng trường của Nhan Hiểu Thần đều đã có thư trúng tuyển, nhưng cô thì vẫn không có một bức thư trúng tuyển nào. Lúc đầu, ba mẹ cô nói chờ vài ngày xem sao, chắc họ gửi thư qua bưu điện nên chậm chạp, nhưng về sau, bọn họ cũng không chờ được nữa, đành đi tìm thầy giáo, thầy giáo nghĩ cách giúp Nhan Hiểu Thần đi thăm dò, mới biết được cô không đạt được nguyện vọng một. Đối với tình huống này, kết quả tốt nhất là đậu được nguyện vọng hai, nếu không thì phải rơi xuống nguyện vọng ba.

Nghe đến đây, Thẩm Hầu nhịn không được kinh ngạc hỏi: “Sao có thể như vậy?” Nhan Hiểu Thần cười khổ, “Lúc ấy, cả nhà em cũng không ngừng hỏi câu này.” Dựa theo thành tích mà nói, Nhan Hiểu Thần không được nhận vào trường kinh tế, nhưng có thể đi học trường khác, sự việc xảy ra thì đã xảy ra. Ông Nhan và bà Nhan là người dân lao động tầng lớp thấp nhất của xã hội, bọn họ căn bản không biết tìm ai để hỏi nguyên do, chỉ có thể cầu xin thầy giáo, thầy giáo giúp bọn họ hỏi thăm, tin tức cũng mơ mơ hồ hồ, rằng là bảng đăng ký nguyện vọng của Nhan Hiểu Thần có vấn đề, nhưng trong trí nhớ của Nhan Hiểu Thần, cô không cảm thấy chính mình điền sai.

Người dân nông thôn đều có chút mê tín, rất nhiều người quen đã nói Nhan Hiểu Thần không có số mệnh học đại học tốt, đành phải chấp nhận thôi. Bà Nhan khóc mấy ngày trời, xem ra hỏi không được gì, cũng đành chấp nhận, nghĩ rằng ít ra còn có trường đại học chịu nhận, trước hết cứ học đi! Nhưng Nhan Hiểu Thần không muốn chấp nhận số mệnh. Mười mấy năm gian khổ học tập, cô không có cách nào chấp nhận được chuyện thua kém nhưng đứa bạn vào những trường đại học tốt hơn, không có cách nào chấp nhận được giấc mơ đẹp đến như vậy mà trong một lúc đã biến mất! Thời gian đó, mỗi ngày Nhan Hiểu Thần đều khóc, giận dỗi tuyên bố rằng nếu phải học một trường đại học không ra gì thì thà rằng không học, ba mẹ khuyên cô, cô liền nổi giận với bọn họ. Nhan Hiểu Thần không hiểu tại sao mình lại xui xẻo như vậy, càng không ngừng oán trách ba mẹ vô năng, nếu bọn họ có một chút xíu bản lĩnh, có một chút xíu quan hệ xã hội, sẽ không phát sinh sai lầm như vậy, nếu mọi chuyện đã xảy ra, cũng có thể nhanh chóng sửa sai, không phải như bây giờ, hoàn toàn bất lực, một chút cũng không thể giúp ích, thậm chí cô muốn xem lại bản đăng ký nguyện vọng của chính mình rốt cuộc là điền sai chỗ nào, cũng chẳng được. Nhan Hiểu Thần trốn trong phòng, mỗi ngày càng không ngừng khóc lóc, chết sống cũng không muốn đi học cái trường đại học dở tệ kia, lúc đầu bà Nhan khuyên nhủ, sau này bắt đầu mắng chửi. Ông Nhan nhìn thấy con gái không chịu ra phòng ngủ, không chịu ăn cơm mà khóc suốt; lại nhìn thấy vợ mình sắc mặt tiều tụy, ngậm nước mắt mắng chửi con gái, nói với họ rằng: “Tôi đi hỏi rõ ràng cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì, nhất định sẽ có câu trả lời cho hai mẹ con!” Ông sắp xếp hai bộ quần áo, mang theo tiền, rồi đi khỏi nhà. Ông Nhan là một thợ mộc chỉ mới tốt nghiệp tiểu học, ai cũng không quen, thậm chí không biết nên đi tìm ai để hỏi chuyện này, nhưng ông đã nhận ra đúng vấn đề, việc học của con gái hẳn là lên sở giáo dục mà hỏi. Ông chạy đến sở giáo dục của thành phố, thăm hỏi sự việc, đương nhiên không có người trả lời ông. Thế nhưng do bản tính nông dân kiên trì chất phác, mỗi ngày khi trời còn chưa sáng, ông liền đến ngồi xổm tại cửa sở giáo dục, thấy có xe ra vào dù lớn hay nhỏ, ông đều chạy đến hỏi. Người ta chửi mắng, ông không nói gì, người ta đuổi đi, ông trở lại ngồi xổm trước cửa; người ta đánh ông, ông không đánh lại, cuộn thân mình chịu đựng. Ông luôn mỉm cười, khom lưng, ăn nói khép nép hỏi mãi, hỏi mãi, hỏi mãi…

Nước mắt của Nhan Hiểu Thần rơi lã chã, nếu thời gian có thể quay ngược lại, cô nhất định sẽ không tùy tiện không hiểu chuyện như vậy nữa, nhất định sẽ đi học cái trường dở tệ kia. Khi đã bước chân vào xã hội, đã trải qua nhân tình ấm lạnh, cô mới hiểu được thật sự năm đó rốt cuộc ba đã vì mình mà làm cái gì. “Ba em mỗi ngày đều canh cửa tại sở giáo dục, mọi người cũng dần dần biết đến ba, chắc là do lãnh đạo sở thấy ba thật phiền, nên sai người đi dò hỏi bảng đăng ký nguyện vọng của em, phát hiện là quả nhiên có hiểu lầm, bọn họ lập tức liên hệ trường đại học, trải qua nhiều lần phối hợp, giúp em được nhận vào học như ước nguyện. Sau khi ba biết tin, rất là vui mừng, bình thường ông rất tiếc phải dùng điện thoại di động để nói chuyện, nhưng hôm đó khi trời vừa sẩm tối, ông đã dùng điện thoại di động nói chuyện với em rất lâu. Ba nói ‘Tiểu Tiểu, con có thể đi học rồi! Ai nói con không có số mệnh? Ba giúp con hỏi rõ rồi, là do máy tính không cẩn thận ghi sai thôi…’ em rất vui sướng, trong điện thoại lần này đến lần khác hỏi xác nhận ‘Con có thể đi học sao, là lãnh đạo nào nói cho ba biết, tin này khẳng định đúng không…’ Ba cúp điện thoại, vội vã đến bến xe mua vé về nhà, có lẽ bởi vì giữa hè nóng bức, ông đã ngồi ở sở giáo dục mấy ngày mỏi mệt, cũng có lẽ do ông quá vui mừng, nôn nóng về nhà, nên đi qua đường không chú ý đến đèn xanh đèn đỏ…Bị một chiếc xe tông trúng.” Thẩm Hầu chỉ cảm thấy toàn thân tóc gáy dựng ngược, khí lạnh rợn người, thế sự trên đời này quả thật khó lường, thật vất vả từ bi kịch có thể xoay chuyển thành hỉ kịch, không ngờ chỉ trong nháy mắt, lại biến thành bi kịch lớn, Nhan Hiểu Thần thì thào nói: “Đó là lần nói chuyện cuối cùng của em với ba, trong điện thoại, em chỉ biết vui sướng, không có hỏi ba là đã ăn cơm tối hay chưa, có mệt hay không… Thậm chí em còn không nói tiếng cảm ơn ba, em chính là quá ích kỷ mà vội vàng vui sướng. Mấy trăm km ngoài kia, ba đã chết, em thì vẫn khoa tay múa chân vui sướng…Hơn 9 giờ tối, nhà em mới nhận được điện thoại của cảnh sát, bảo phải nhanh chóng lên thành phố…Anh có biết lúc đó em đang làm gì không? Em đang cùng bạn bè gọi điện thoại, bàn tính sau này đến Thượng Hải sẽ đi đâu chơi…”

Thẩm Hầu đem một tờ khăn giấy đưa cho cô, Nhan Hiểu Thần cúi đầu, lau nước mắt. Thẩm Hầu hỏi: “Nhà em có truy cứu trách nhiệm người tài xế kia không?” “Lúc đó là đèn xanh, cũng không có vượt vạch an toàn… Cảnh sát nói đối phương không có uống rượu, điều khiển xe hết sức bình thường, sau khi sự việc xảy ra, ông ta cũng không chạy trốn, trước hết đã đưa ba em vào bệnh viện, hết lòng cứu giúp, việc cần làm đều đã làm, chỉ có thể tính là chuyện ngoài ý muốn, không thể nói là cố ý gây tai nạn, không có khả năng truy cứu trách nhiệm của tài xế theo pháp luật, cùng lắm là bồi thường một chút tiền, mẹ em kiên quyết không nhận.”

Vì bảo vệ sự an toàn của người gây ra tai nạn, pháp luật giao thông có quy định, người gây tai nạn không cần phải gặp mặt người thân của nạn nhân, nhưng khi Nhan Hiểu Thần và mẹ chạy tới bệnh viện cùng ngày, tài xế Trịnh Kiến Quốc liền chủ động yêu cầu gặp mặt, hy vọng có thể tận tình làm hết mọi thứ để bù đắp lại cho nhà cô, ông ta đã bị mẹ cô vừa khóc lóc vừa đánh chửi. Thẩm Hầu nói: “Tuy rằng không thể xem như là lỗi của ông ta, nhưng dù sao cũng bởi vì ông ta…mà ba em mới chết, không thể nào lấy tiền của ông ta được.” Nhan Hiểu Thần nói: “Buổi sáng hôm nay, người đụng chết ba em là Trịnh Kiến Quốc lại đến nhà, muốn cho nhà em tiền. Nghe nói ở thành phố ông ta có vài showroom xe hơi, bán xe BMW, có rất nhiều tiền, mấy năm nay, năm nào ông ta cũng đến tìm mẹ em, muốn gửi chút tiền. Mẹ em cho rằng em lấy tiền của ông ta để trả nợ nên mới đánh em.”

“Sao em không giải thích?” “Em cũng vừa phản ứng kịp. Nhưng mẹ rất hận em, cho dù có giải thích thế nào, mẹ cũng không tin.” Lúc đầu, bà Nhan chỉ hận Trịnh Kiến Quốc, cảm thấy hắn lúc lái xe nếu cẩn thận một chút, tốc độ chậm một chút, hoặc là thắng xe sớm một chút, ông Nhan sẽ không có việc gì; sau này, bà lại quay ra hận Nhan Hiểu Thần, nếu không phải tại cô khóc lóc làm loạn nhất định muốn học trường tốt, ba của cô sẽ không đi lên thành phố, thì sẽ không có tai nạn xảy ra. Bà Nhan thường xuyên chửi mắng Nhan Hiểu Thần, đại học của cô là dùng mạng sống của ba mà đổi lấy!

Khi ba qua đời, Nhan Hiểu Thần cảm thấy căn bản cô không thể nào đi học trường đại học đó cho được, nhưng đây là do mạng của ba đổi lấy, nếu cô không đi học, cái chết của ba không phải là vô ích hay sao? Cô không thể không đi học. Trong nỗi đau khổ ngày ngày tra tấn, cô tự mình bước chân vào cổng trường đại học. Thẩm Hầu hỏi: “Mẹ em có phải là thường xuyên đánh em hay không?” “Không phải.” Nhìn thấy vẻ mặt không tin của Thẩm Hầu, Nhan Hiểu Thần nói: “Hàng năm, dịp tết âm lịch, em đều trở về nhà vài ngày, rất ít khi gặp mặt mẹ, làm sao mẹ thường xuyên đánh em được? Mẹ hận em, em cũng không dám đối mặt với mẹ, mẹ và em đều cố ý muốn tránh mặt nhau.” Nhan Hiểu Thần cảm thấy ba mặc dù là bị Trịnh Kiến Quốc đụng chết, nhưng kỳ thật ông ta không phải là hung thủ, chỉ là kẻ đồng lõa, hung thủ thật sự là cô, chính cô đã hại chết ba mình.

Thẩm Hầu nói: “Đừng nghĩ lung tung, mẹ em sẽ không hận em, em là con gái của dì!” Nhan Hiểu Thần lắc đầu, Thẩm Hầu không hiểu, ba ngoại trừ là ba của cô, ông còn có một thân phận khác, là chồng, là người yêu của mẹ, cô hại chết người chồng, người yêu của một phụ nữ, bà có thể không hận cô hay sao? “Bởi vì em là con gái của mẹ, nên mẹ mới đau khổ. Nếu em không phải con gái của mẹ, mẹ có thể đối xử với em giống như với Trịnh Kiến Quốc, hết sức bi thương, nghiến răng nghiến lợi mà thù hận. Mẹ em nhìn bề ngoài như mạnh mẽ quyết liệt, thực tế là dây tơ hồng nhỏ bé, ba em nhìn chất phác thành thật, thật ra là cây to để mẹ leo lên sinh trưởng. Cây chết đi, tơ hồng không còn chỗ dựa, làm sao có thể sống sót. Lúc học đại học năm thứ nhất, mẹ em uống thuốc trừ sâu tự sát một lần.”

“Cái gì?” Thẩm Hầu kêu lên thất thanh sợ hãi. “Mẹ được cứu, phải ở trong phòng chăm sóc đặc biệt một tuần, vì trả tiền thuốc, không thể không bán nhà ở trên thành phố, chuyển về nhà cũ ở dưới quê mà sống.” Thẩm Hầu hỏi: “Khi đó, em giúp anh làm bài tập, nói cần tiền dùng gấp, muốn anh trả 3500 đồng, có phải là bởi vì…”

Nhan Hiểu Thần gật đầu, “Sau khi bán nhà và thanh toán tiền thuốc men xong, còn dư cũng không ít, nhưng mẹ em lại không chịu thanh toán bất kỳ chi phí nào liên quan đến học tập, em chỉ có thể tự tìm cách. Cũng chính là lần đó sau khi xuất viện, mẹ em bắt đầu bài bạc rượu chè, mỗi ngày sống mơ mơ màng màng, mới không nghĩ đến chuyện tự sát một lần nữa.” Nhan Hiểu Thần chua xót cười nói: “Mẹ em sau khi được cấp cứu trở về, vẫn không từ bỏ ý định tự sát, luôn muốn tự sát thêm lần nữa, em đã quỳ trước giường bệnh của mẹ, nói cho mẹ biết, nếu mẹ chết, em cũng không muốn sống! Mẹ dùng cách gì giết chết bản thân, thì em cũng dùng cách đó để tự hủy cuộc đời!” “Tiểu Tiểu!” Thẩm Hầu lập tức dùng sức nắm lấy vai cô.

Nhan Hiểu Thần cười thảm, “Em đã hại chết ba, nếu lại hại chết mẹ, em không chết đi, chẳng lẽ còn vô cùng vui mừng mà sống tiếp hay sao?” Thẩm Hầu gắt gao nắm chặt vai cô, “Tiểu Tiểu, em không thể nghĩ như vậy!” Mắt của Nhan Hiểu Thần ngấn lệ, cười gật đầu, “Được rồi, không phải là muốn như vậy. Em không sao! Mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp, tất cả đều sẽ tốt đẹp, đều sẽ tốt đẹp lên thôi!” Cô lầm bầm nói đi nói lại nhiều lần, muốn cho chính mình có thêm can đảm, đầy đủ dũng khí để bước về phía trước.

“Anh thật vô liêm sỉ!” Thẩm Hầu nắm tay lại thành quyền đấm mạnh vào đầu mình một cái, trong ánh mắt đều là tự trách. “Anh làm gì vậy?” Nhan Hiểu Thần nắm lấy tay của hắn. Thẩm Hầu khó chịu nói: “Đối với em mà nói, đại học không chỉ là đại học, học vị cũng không phải đơn giản là học vị, anh lại hại em… Anh là người vô liêm sỉ nhất trên đời!”

“Anh không phải cố ý, đừng nghĩ đến chuyện đã qua nữa, em cho anh biết chuyện của nhà em, không phải muốn anh khó chịu tự trách bản thân, em chỉ hy vọng anh có thể hiểu và chấp nhận mẹ, cố gắng đối xử với mẹ tốt một chút.” Thẩm Hầu cũng biết nếu còn áy náy chuyện cũ cũng không có bất kỳ ý nghĩa nào, tâm trạng hồi phục lại một chút, nói “Chúng ta về nhà đi! Giải thích rõ chuyện mượn tiền cho mẹ em nghe, để dì đỡ phải khó chịu, em cũng không phải buồn chán nữa.” Sau khi bọn họ về đến nhà, Thẩm Hầu sợ bà Nhan nhìn thấy Nhan Hiểu Thần lại muốn đánh, nên để cô ngồi ở phòng khách, một mình hắn đi lên lầu giải thích cho bà nghe.

Chốc lát sau, bà Nhan theo Thẩm Hầu đi xuống lầu, Nhan Hiểu Thần đứng lên, nhỏ giọng nói: “Mẹ.” Bà Nhan nhìn cô một cái, mặt đanh lại, không nói tiếng nào, đi ra ngoài. Thẩm Hầu kéo Nhan Hiểu Thần ngồi vào ghế sô pha, nhẹ giọng nói với cô: “Không sao rồi. Anh đã giải thích cho dì nghe, em có một ông chủ vô cùng giàu có, cực kỳ dễ chịu, lại là đồng hương, anh ta rất vui vẻ sẵn lòng giúp đỡ người đồng hương cùng sống ở Thượng Hải này, đối với anh ta mà nói, 160 ngàn cũng giống như 16 đồng thôi, không đáng để áy náy.” Thẩm Hầu nói ra những lời trái với lương tâm ca ngợi Trình Trí Viễn, khiến cho hắn buồn bực, nói xong tự mình bĩu môi mấy cái.

Bà Nhan đi tới, Nhan Hiểu Thần ngồi thẳng lưng, khẩn trương nhìn bà. Bà ta đem một tuýp thuốc bôi erythromycin khử trùng (13.3), cùng với băng gạc dán vết thương đưa cho Thẩm Hầu, không nói lời nào, xoay người đi lên lầu. (13.3) Erythromycin là một loại kháng sinh, dùng để khử trùng. Thẩm Hầu chuẩn bị khăn nóng, vắt khô, giúp Nhan Hiểu Thần làm sạch vết thương, sau đó bôi thuốc.

Nhan Hiểu Thần nói cho hắn biết, cô muốn đưa mẹ đi Thượng Hải. Thẩm Hầu tỏ ý tán đồng, nhưng có thể nhìn ra, hắn đối với chuyện Nhan Hiểu Thần cùng ở với mẹ lâu dài, thật hết sức lo lắng. 11 giờ trưa, Trình Trí Viễn cùng Lý tài xế mang theo hai thùng sơn và một túi trái cây đến nhà của Nhan Hiểu Thần. Nhìn thấy trên mặt và tay của cô đều bị thương, Trình Trí Viễn tỏ ra giật mình, “Em…bị sao vậy?” Nhan Hiểu Thần làm như không có chuyện gì nói: “Do không cẩn thận bị ngã.”

Rõ ràng Trình Trí Viễn không tin, nhưng Nhan Hiểu Thần đã cho anh ta một đáp án vô cùng có lý, anh ta khó hiểu nhìn Thẩm Hầu, Thẩm Hầu cười nói, “Là ngã!” Hiển nhiên là muốn tức chết Trình Trí Viễn. Trình Trí Viễn nhìn đến cây sào trúc đang dựng ở trong sân, tầm mắt dừng lại một chút, Nhan Hiểu Thần cảm giác anh ta đã đoán được đáp án, nhưng thật may mắn anh ta lại không hỏi nhiều, đã lảng tránh sang đề tài khác. Trình Trí Viễn bảo Lý tài xế đem hai thùng sơn đặt trong sân, còn anh ta đem trái cây đưa cho Nhan Hiểu Thần, “Đến tay không thì thật ngại quá, hai thùng sơn đã dùng một nửa không thể tính là quà, nên có mua chút trái cây.” “Cám ơn anh.” Trái cây là quà tặng bình thường nhất của bạn bè người thân đến thăm hỏi chúc mừng trong dịp tết âm lịch, Nhan Hiểu Thần không thể từ chối. Cô đem trái cây vô bếp, mang hai cái ghế đi ra, mời anh ta ngồi.

Trình Trí Viễn hỏi Thẩm Hầu: “Cùng sơn tường lại nhé?” Thẩm Hầu nhìn qua tình trạng nhà của Nhan Hiểu Thần, biết không phải là lúc đấu với Trình Trí Viễn, “Chưa sơn tường bao giờ, chắc cũng không khó lắm?” “Thử xem sẽ biết.”

Trình Trí Viễn và Thẩm Hầu cầm thùng sơn lên, nghiên cứu, nói chuyện trong chốc lát, thương lượng với nhau làm như thế nào. Hai người cùng nhau dùng mấy tờ báo cũ, làm hai cái mũ bằng giấy đội lên đầu, Trình Trí Viễn cởi áo bành tô, Thẩm Hầu cũng cởi áo khoác, chuẩn bị bắt đầu sơn lại tường. Nhan Hiểu Thần thật sự lo lắng đến áo lót lông cừu xa xỉ của Trình Trí Viễn, cô đi vào trong bếp tìm kiếm khắp nơi, lấy ra cái tạp dề hay làm bếp của mình đưa cho anh ta, “Anh dùng cái này đi!” Thẩm Hầu lập tức hỏi: “Của anh đâu?”

Nhan Hiểu Thần đem một cái tạp dề khác, cũ hơn, đưa cho hắn, Thẩm Hầu nhìn cái tạp dề mà cô đã đưa cho Trình Trí Viễn, lập tức cầm lấy, cái của hắn có màu vàng, in hình hai con gấu nhỏ màu nâu, tuy rằng có chút trẻ con, nhưng không đến nỗi quá nữ tính. Cái tạp dề Nhan Hiểu Thần đưa cho Trình Trí Viễn ngược lại thì mới hơn, lại là màu hồng, còn có viền hình lá sen, lúc nãy khi chọn để đưa cho anh ta, cô chỉ muốn nó mới một chút, nhìn đẹp một chút. Nhan Hiểu Thần lúng túng nói: “Chỉ là mặc một lát thôi, quần áo sẽ không bị bẩn.” Trình Trí Viễn cười, “Cảm ơn em.” Anh ta cầm lấy tạp dề, vẻ mặt tự nhiên mặc vào.

Thẩm Hầu giơ ngón tay cái lên, cười nói: “Rất hợp!” Nhan Hiểu Thần giật giật tay áo của Thẩm Hầu, ý bảo hắn đừng có làm quá. Thẩm Hầu đuổi cô đi nghỉ ngơi, “Ở đây không có việc của em, ra mái hiên phơi nắng đi.”

Bà Nhan đi ra xem có chuyện gì, Thẩm Hầu chỉ vào Trình Trí Viễn nói với bà: “Dì à, người này chính là ông chủ của Tiểu Tiểu, tên Trình Trí Viễn.” Có vẻ như ở trước mặt của bà Nhan, Thẩm Hầu đã thật sự thổi phồng hơi quá về Trình Trí Viễn, bà Nhan không thể không cười một chút, “Thật xin lỗi, khiến anh phí tâm sức rồi.” Trình Trí Viễn cầm cây cọ sơn, hướng bà Nhan lễ phép gật đầu, “Dì quá lời rồi, bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện nên làm.”

Thẩm Hầu lấy cái cọ, ngoáy ngoáy thùng sơn, nhỏ giọng nói thầm, “Bày đặt ‘Trâu cưa sừng làm nghé’ (13.4), tôi thấy anh gọi tiếng ‘chị’ còn được.” (13.4) Nguyên văn “Lão Hoàng qua xoát lục tất trang nộn.”, tạm dịch là “Lão dưa leo đã chín rồi bày đặt giả bộ còn xanh” Trình Trí Viễn coi như không nghe thấy gì, khẽ cười tiếp tục cùng bà Nhan nói chuyện. Nhan Hiểu Thần lấy mấy tờ báo vo lại thành một bó lớn, ném vào người Thẩm Hầu, cảnh cáo hắn không được nói lung tung.

Sau khi bà Nhan nói chuyện với Trình Trí Viễn xong, thế nhưng lại đi vào nhà bếp, xắn tay áo, chuẩn bị rửa tay nấu cơm, Nhan Hiểu Thần hoảng sợ, vội vàng đi bê nước, định giúp bà rửa rau. Bà Nhan nhìn Nhan Hiểu Thần, giật lấy đồ ăn, tức giận nói: “Hai người khách đều ở ngoài sân, mày bỏ đó, chạy vô bếp làm cái gì? Đi ra ngoài!” Nhan Hiểu Thần chỉ có thể trở lại sân nhà, tiếp tục ngồi trên ghế, nhìn hai vị khách. Thẩm Hầu trông thấy sắc mặt của cô có vẻ kỳ lạ, không yên tâm, đến gần hỏi: “Sao vậy? Mẹ lại mắng em à?”

“Không phải, mẹ đang nấu cơm! Đã mấy năm rồi em không thấy mẹ nấu cơm, Trình Trí Viễn thật sự khiến người ta nể mặt, mẹ em hình như rất thích anh ta.” Nghĩ đến hắn không được đối đãi như vậy, Thẩm Hầu vô lực đập vào trán mình một cái, “Tự mình làm sai, đúng là đáng đời!” Nghĩ xong, còn nói: “Có lẽ không phải do nể mặt hắn, mà là mẹ không tin em có thể làm được việc nhà.” Nhìn thấy Trình Trí Viễn đang nhìn bọn họ, Nhan Hiểu Thần đẩy Thẩm Hầu một cái, ý bảo hắn nhanh chóng đi giúp Trình Trí Viễn làm việc.

Bà Nhan dùng mấy thứ còn lại trong nhà, vậy mà làm ra được bốn món ăn, tuy không được phong phú cho lắm, nhưng có thêm cơm trắng, ăn no bụng cũng không phải là vấn đề. Bà Nhan đón tiếp Trình Trí Viễn và Thẩm Hầu ăn cơm, có lẽ do trong nhà đang có khách, bà không nói được nhiều, chỉ cảm thấy hứng thú nghe Trình Trí Viễn và Thẩm Hầu nói chuyện tán gẫu. Nhan Hiểu Thần đang rất khó nghĩ, không biết làm sao để thuyết phục mẹ đi Thượng Hải, không ngờ Thẩm Hầu nhân lúc tâm trạng của bà Nhan đang rất tốt, chủ động mở miệng, nói sự thật, giảng đạo lý, vừa năn nỉ vừa nói dối, tỏ ra bản lĩnh ăn nói, thuyết phục bà. Trình Trí Viễn ở một bên chêm vô vài câu, anh ta cười như gió xuân, im lặng lắng nghe, nhưng mỗi câu nói ra đều có sức thuyết phục.

Hai kẻ không thể chung một đội, đối với chuyện này lại đồng tâm hiệp lực. Thẩm Hầu và Trình Trí Viễn tuy phong cách bất đồng, một bên là mưa dầm thấm lâu, nghiêm túc rèn luyện, còn một bên là công thành danh toại, kinh nghiệm phong phú, nhưng đều là cao thủ ăn nói trong kinh doanh buôn bán, lúc này hai vị cao thủ cùng ra tay, tiến lùi chừng mực, phối hợp ăn ý, bà Nhan tuy cố chấp nhưng đã đồng ý ngay, “Đi Thượng Hải ở vài ngày cũng rất tốt.” Trình Trí Viễn và Thẩm Hầu nhìn nhau, cùng nhìn về phía Nhan Hiểu Thần mỉm cười. Nhan Hiểu Thần nhân lúc mẹ không chú ý, lặng lẽ mỉm cười với bọn họ, lấy cho bọn họ mỗi người một viên cá viên, ra ý cảm ơn. Thẩm Hầu ở dưới bàn đá vào chân của Nhan Hiểu Thần, cô vội vàng lấy cho hắn thêm một viên cá, hắn mới vừa lòng.

Thẩm Hầu ăn cá viên, đắc ý liếc nhìn Trình Trí Viễn, Nhan Hiểu Thần nhìn Trình Trí Viễn ra ý xin lỗi, Trình Trí Viễn mỉm cười, giống như trấn an cô rằng anh ta ko để ý đến. Mùng 6, Nhan Hiểu Thần và mẹ đi nhờ xe của Trình Trí Viễn trở lại Thượng Hải. Thẩm Hầu trước đó một ngày đã về, nguyên nhân nói ra rất buồn cười, hắn muốn chạy về Thượng Hải trước bà Nhan, để tiêu hủy hết chứng cứ hắn và Nhan Hiểu Thần ở chung, tạm thời đem đống hành lý qua ở nhờ mấy đứa bạn thân.

Sau khi về đến chỗ trọ, Nhan Hiểu Thần trước hết dẫn mẹ cùng Trình Trí Viễn tham quan qua chỗ ở của cô một chút, nghĩ đến được ở cùng mẹ dưới một mái nhà, cô vô cùng khẩn trương, may mắn sao Trình Trí Viễn dường như biết ý tứ của cô, anh ta nán lại uống trà, nói chuyện tán gẫu với bà Nhan, cho đến khi Thẩm Hầu vác bộ dáng vờ vịt từ nơi khác chạy đến, thì anh ta mới cáo từ. Nhan Hiểu Thần bảo Thẩm Hầu ở lại với mẹ, cô đưa Trình Trí Viễn xuống lầu. Trình Trí Viễn nhìn thấy nét mặt của cô có chút âu lo, cười an ủi: “Không nếm trải những thứ mới, chỉ có thể mãi mãi bị giam trong những chuyện cũ.”

“Tôi biết, tôi sẽ cố gắng.” “Ngày nghỉ sẽ mau kết thúc, mỗi ngày em đều phải đi làm, sống qua một ngày sẽ rất nhanh.” “Nếu mẹ có người ở bên cạnh thì sẽ không sao, tôi sợ ban ngày mẹ sẽ cảm thấy buồn chán.”

“Dì có thể đi chợ mua thức ăn, nấu cơm, quét dọn, đúng rồi, nhà tôi cũng có một dì giúp việc, cũng rảnh rỗi làm mấy chuyện như vậy, có thể bảo dì ấy mỗi ngày đến tìm mẹ em nói chuyện phiếm, đi chợ chung, còn có thể đi công viên tập thể dục.” Người kia chính là người dì đã làm cho cô ăn hoành thánh rau ăn lót dạ thật ngon, nhìn qua dì ấy có vẻ là người cẩn thận dễ tính, Nhan Hiểu Thần mừng rỡ, ‘Thật tốt quá! Nhưng có được hay không?” “Sao lại không được? Dù sao mỗi ngày dì ấy đều đến nhà tôi, nhà của hai chúng ta cũng rất gần, dì ấy đến đây không phiền gì cả. Tôi đoán dì ấy cũng rất thích có một người đồng hương, có thể cùng dì ấy nói chuyện trên trời dưới đất bằng tiếng địa phương; cùng nhau đi dạo phố, mua thức ăn.”

“Tốt quá, khi nào về đến nhà anh cho tôi số điện thoại, tôi sẽ nhắn địa chỉ cho dì ấy biết.” Trình Trí Viễn cười nói: “Được rồi! Đừng quá khẩn trương, cứ thử trước vài ngày, nếu mẹ em không thích ở đây, chúng ta sẽ đưa dì trở về, qua một thời gian, lại đón dì lên đây, từ từ, vài ngày sẽ biến thành mười ngày, mười ngày sẽ trở thành mấy tháng.” Đúng vậy, có thể từ từ mà đến! Nhan Hiểu Thần lập tức nhẹ nhàng thở ra.

Trình Trí Viễn chỉ lên lầu, nói: “Em lên đi, tôi về đây.” Nhan Hiểu Thần ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thẩm Hầu đứng ở ban công nhìn xuống, cô cười lắc đầu, Cái tên này! Trở lại phòng, Thẩm Hầu cầm Ipad dạy cho bà Nhan mấy trò chơi bài tây và mạt chược.

Bà Nhan lần đầu tiên sử dụng Ipad, cảm thấy vô cùng mới mẻ, chơi rất thích. Động tác của Thẩm Hầu nhanh nhẹn, cài đặt cho bà một tài khoản blog, dặn bà có vấn đề gì thì đăng blog hỏi hắn. Nhan Hiểu Thần đứng xem một lúc, đi vào bếp, chuẩn bị nấu cơm. Lát sau, Thẩm Hầu cũng thong thả đi vào bếp, lặng lẽ nói với Nhan Hiểu Thần: “Lẽ ra chúng ta phải ở bên cạnh dì nhiều hơn, để dì không có thời gian nhớ đến bài bạc, nhưng đây giống như là cai thuốc vậy, không thể lập tức bỏ được, cứ để dì chơi Ipad, thua gì cũng là thua với máy tính, không có vấn đề gì cả.”

Nhan Hiểu Thần lấy một quả nho vừa rửa xong bỏ vào miệng của hắn, “Cảm ơn anh!” “Em lại nói cảm ơn anh, có đáng đánh không đây?” Thẩm Hầu liếc mắt nhìn ra phòng khách, thấy bà Nhan vẫn đang rất chăm chú nhìn chằm chằm cái Ipad, hắn thật nhanh hôn trộm Nhan Hiểu Thần một cái. Thẩm Hầu ở lại cùng Nhan Hiểu Thần và bà Nhan mãi cho đến khuya mới ra về, sau khi hắn đi, Nhan Hiểu Thần và mẹ sắp xếp chỗ ngủ, cô muốn nhường phòng ngủ cho mẹ, nhưng bà nói buổi tối còn muốn xem TV, nên kiên trì muốn ngủ ở phòng khách, cô đành phải đồng ý.

Cách một cánh cửa, Nhan Hiểu Thần và mẹ cùng tồn tại trong hoàn cảnh mới, tuy rằng bọn họ vẫn như trước không nói với nhau lời nào, thậm chí hai người còn cố ý lảng tránh nhau, nhưng ít ra là một cái mới bắt đầu. Mấy ngày nghỉ tết âm lịch kết thúc, Nhan Hiểu Thần bắt đầu đi làm. Mỗi ngày, dì giúp việc ở nhà Trình Trí Viễn, dì Vương, đều đến tìm bà Nhan, có khi dẫn bà đi chợ, có khi dẫn bà đi công viên. Bởi vì Thẩm Hầu đang tìm việc làm, nên nếu có thời gian hắn cũng sẽ ghé qua thăm bà một chút, cả ngày của bà Nhan coi như cũng không nhàm chán.

Buổi tối, Thẩm Hầu, Nhan Hiểu Thần và bà Nhan sẽ cùng ăn cơm tối với nhau. Có đôi khi, Trình Trí Viễn cũng tới. Có lẽ bởi vì mỗi ngày đều có người muốn ăn cơm, nên giống như có sẵn đồng hồ báo thức, luôn luôn nhắc nhở bà Nhan từ sáng đến tối phải nấu cơm, cuộc sống của bà không giống như trước đây, lúc thấy đói mới ăn, không thấy đói thì không ăn, vô cùng tùy tiện như vậy nữa, mà trở nên có quy luật từ lúc nào không hay. Ngoại trừ lúc đi ngủ, Nhan Hiểu Thần và mẹ dường như không có ở chung với nhau, bình thường nếu không có Thẩm Hầu thì cũng có Trình Trí Viễn, cho nên cô và mẹ sinh hoạt cùng nhau cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Bà Nhan tuy rằng vẫn không quan tâm cô, nhưng cùng với Thẩm Hầu và Trình Trí Viễn càng ngày càng thân, đặc biệt là Trình Trí Viễn, cả hai thường xuyên dùng tiếng địa phương tán gẫu với nhau, có khi còn nói hết nửa ngày. Nhan Hiểu Thần cho rằng Thẩm Hầu sẽ ghen tức, không ngờ hắn chẳng để ý gì, cô lặng lẽ hỏi, “Anh không hâm mộ à?”

Thẩm Hầu cười híp mắt nói: “Em thật sự không hiểu!” “Anh nói vậy là sao?” “Trong mắt của mẹ em, anh là con rể tương lai, dì vẫn còn lên mặt, đang từ từ quan sát anh! Còn Trình Trí Viễn? Hắn là khách, là ông chủ của em, đặc biệt là ông chủ mà em đang thiếu tiền, mẹ em đương nhiên muốn nhiệt tình đối tốt một chút rồi!”

Tuy rằng bởi vì chuyện của mẹ, Thẩm Hầu mới không để ý gì đến chuyện mượn tiền Trình Trí Viễn, nhưng trong lòng hắn kỳ thật vẫn không thoải mái, Nhan Hiểu Thần chỉ có thể cố gắng tránh né chuyện này. Bất tri bất giác, mẹ của Nhan Hiểu Thần ở Thượng Hải đã hơn một tháng. Bởi vì không còn thức đêm nhiều, mỗi ngày đều ăn cơm đúng giờ, thường xuyên được dì Vương dẫn đi công viên rèn luyện thân thể, bà so với trước kia mập hơn một chút, tinh thần tốt lên rất nhiều.

Nhưng Nhan Hiểu Thần biết, trong lòng bà, đau khổ vẫn ngày đêm giằng xé, bà không thể cam tâm mà không phẫn nộ, có đôi khi, nửa đêm Nhan Hiểu Thần đi vệ sinh, nhìn thấy bà ngồi trong bóng tối, trầm mặc hút thuốc. Nhan Hiểu Thần cũng biết, bọn họ đều đang rất nỗ lực tiến lên phía trước. Thế giới này do ban ngày và đêm tối cấu tạo thành, cộng đồng cũng có người tốt và kẻ xấu tụ chung lại, trong lòng của mỗi người ngoài thiên thần tất yếu có dã thú, ích kỷ keo kiệt, táo bạo phẫn nộ, tự cho rằng vươn ra móng vuốt xé nát người khác để thỏa mãn cơn giận dữ, nhưng không biết rằng khi tấn công kẻ khác, vuốt bén nhọn kia trước tiên đã xuyên nát chính mình. Mẹ cô đang cố gắng chiến đấu với con dã thú tồn tại bấy lâu trong tâm hồn đã sớm tối đen của bà..