Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nửa thời gian ấm áp - Chương 17

Chương 17: Lựa Chọn

Cuộc đời gặp chuyện bất hạnh không thể lường trước được, có một số việc không phải do lỗi của bạn, cũng không phải bạn muốn ngăn cản là có thể ngăn cản. Đừng bao giờ lựa chọn từ bỏ, mà hãy tiếp tục cố gắng sống tốt hơn. — Nick Vujicic (17.1) (17.1) Nicholas James “Nick” Vujicic (sinh ngày 04/12/1982) là một người truyền bá Phúc Âm và nhà diễn thuyết truyền động lực người Úc gốc Serbia. Nick bị hội chứng tetra-amelia bẩm sinh, một loại rối loạn hiếm gặp, gây ra sự thiếu vắng cả 4 chi. Từ thuở ấu thơ, anh đã phải đấu tranh cả về tinh thần, tình cảm cũng như thể xác, nhưng cuối cùng đã quyết định đối mặt với khuyết tật của mình. Tháng 6, mang thai được 4 tháng, đã nhìn thấy khá rõ rệt. Nhan Hiểu Thần mặc quần áo đi làm, bụng đã hơi hơi lộ ra, nhưng nhìn chưa rõ lắm, bởi vì khuôn mặt có hơi gầy, mọi người đều cho rằng gần đây cô ăn khỏe, ngồi làm việc ở văn phòng không thường xuyên vận động, nên mỡ đều dồn đến bụng.

Trình Trí Viễn có chút việc cần xử lý, nên phải đi công tác Bắc Kinh, hội họp với một số lãnh đạo ngành kiểm sát. Đây là chuyến công tác đầu tiên sau khi kết hôn, sớm đã có thói quen đi đây đi đó, nhưng hiện tại anh ta có chút không quen, nếu không phải không thể không đi, anh ta rất muốn hủy bỏ lần công tác này. Nhan Hiểu Thần ngược lại chẳng có cảm giác gì, anh ta chỉ là đi Bắc Kinh thôi mà, khách sạn năm sao chẳng thiếu thứ gì, cũng sẽ không buồn chán, vì có bạn bè người quen đi cùng, nếu nói ích kỷ một chút, cô lại cảm thấy khá thoải mái, không cần phải ở trước mặt mẹ diễn trò, lúc nào cũng phải tập trung diễn tốt vai phu thê ân ái, đúng là không dễ chịu chút nào! Trước khi đi, Trình Trí Viễn không ngừng dặn dò, chẳng những dặn dò dì Vương chuẩn bị đầy đủ điểm tâm khi anh ta không có ở nhà, mà còn dặn dò Kiều Vũ giúp anh ta quan tâm một chút đến Nhan Hiểu Thần, làm cho Kiều Vũ không nhịn được mà cười nhạo anh ta, rốt cuộc Trình Trí Viễn cũng rời khỏi Thượng Hải.

Bởi vì Trình Trí Viễn không có ở nhà, ăn cơm tối xong, bà Nhan kéo Nhan Hiểu Thần cùng đi công viên tản bộ, nhưng lại đụng phải ba mẹ của Thẩm Hầu. Bà Thẩm và ông Thẩm mặc bộ đồ thể thao thường ngày cùng giày chạy bộ, dĩ nhiên đang rèn luyện sức khỏe. Trên con đường nhỏ có chút bóng cây, bọn họ đối mặt với nhau, muốn giả vờ không nhìn thấy cũng không được. Hai bên biểu hiện rất quái lạ, đương nhiên ai nấy đều không ngờ, trong biển người mênh mông này lại có thể “Oan gia tương phùng”.

Bà Thẩm cố nặn ra một nụ cười ôn hòa, chủ động chào hỏi Nhan Hiểu Thần, “Hiểu Thần, cháu đi bộ rèn luyện sức khỏe à?” Nhan Hiểu Thần lại lạnh nhạt, không nói một lời, kéo bà Nhan bước đi. Bà Nhan cảm thấy bực bội, người Trung Quốc trọng lễ nghĩa, chẳng những không tươi cười chào hỏi cho phải phép, mà còn để trưởng bối lên tiếng trước, huống chi là một trưởng bối hòa ái dễ gần. Bà túm lấy Nhan Hiểu Thần, xin lỗi bà Thẩm: “Chị đừng để ý, nha đầu này với tôi không có ý gì cả! Tôi là mẹ của Hiểu Thần, Chị là…” Bà Thẩm nhìn bà Nhan, nụ cười cứng đơ, không biết là kích động hay sợ hãi, không nói được tiếng nào, may sao ông Thẩm vẫn còn bình tĩnh, vội vàng giải vây: “Chúng tôi là ba mẹ của Thẩm Hầu.”

“A?” Bà Nhan vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Nhan Hiểu Thần dùng sức kéo bà Nhan: “Mẹ, con muốn đi về.” Bà Nhan không để ý tới cô, cho đến nay bà vẫn còn áy náy chuyện của Thẩm Hầu, vừa nghe là ba mẹ của hắn, lập tức cảm thấy thân quen. Bà gượng cười, bất an nói: “Thì ra anh chị là ba mẹ của Thẩm Hầu; trước kia có lần tôi nói với Thẩm Hầu là muốn gặp mặt, nhưng vẫn chưa có cơ hội… Thẩm Hầu nhà anh chị là một đứa con trai tốt, rất tốt! Hiểu Thần, mau qua đây chào đi!”

Nhan Hiểu Thần xoay mặt đi chỗ khác, làm như không nghe thấy. Bà Nhan tức giận đến mức muốn véo hai lỗ tai của cô thật đau, “Cái con nha đầu này, nói sao chẳng nghe? Không có chút lễ phép gì cả…” Ông Thẩm và bà Thẩm vội nói: “Không sao, không sao!” Bà Nhan vẫn còn áy này, trong lòng nghĩ, khó trách Thẩm Hầu ngoan như vậy, đều là do ba mẹ hắn giáo dục tốt, bà quan tâm hỏi: “Thẩm Hầu có việc làm mới chưa?”

“Có rồi.” “Làm ở đâu vậy? Có chính quy không?” “Công ty làm về may mặc, buôn bán quần áo, cũng coi như là chính quy!”

“Lãnh đạo có tốt với Thẩm Hầu không? Lúc trước Thẩm Hầu cũng làm cho công ty bán quần áo, ông chủ của công ty đó thật xấu tính, rõ ràng nó làm rất tốt, vậy mà vì lý do cá nhân, lại đi đuổi việc nó.” Ông Thẩm ho khan một tiếng, nói: “Lãnh đạo không bạc đãi Thẩm Hầu.” “Vậy thì tốt rồi! Tôi vẫn còn lo lắng cho công việc của Thẩm Hầu, nhưng lại ngại không dám gọi điện cho nó. Anh chị đến Thượng Hải chơi sao?”

“Đúng vậy, đến chơi vài ngày.” “Nếu có thời gian rảnh, tôi muốn mời anh chị dùng bữa cơm…” Ông Thẩm, bà Thẩm cùng bà Nhan đều mang tâm trạng áy náy lấy lòng, nên nói chuyện vô cùng thuận lợi, quả thật càng nói càng hăng, lúc này Thẩm Hầu bước nhanh chạy tới, “Ba, mẹ…” Lúc đầu hắn không để ý lắm, nhưng đến khi chạy đến gần, mới nhận ra bà Nhan. Hắn sửng sốt một chút, khẽ cười nói: “ Ồ, dì cũng chạy bộ thể dục sao?” Ánh mắt của hắn không kiềm chế liếc nhìn sang bên cạnh, hắn trông thấy Nhan Hiểu Thần đang đứng một bên, có vẻ rất tức giận.

Bà Nhan vỗ vào người Nhan Hiểu Thần một cái, ý bảo xem con nhà người ta lễ phép thế nào kìa. Bà cười nói: “Đúng đó, con cùng ba mẹ cũng chạy bộ tập thể dục à?” “Dạ.” Thẩm Hầu nhìn Nhan Hiểu Thần, nhưng Nhan Hiểu Thần vẫn quay mặt đi chỗ khác, không muốn nhìn thẳng bọn họ, vẻ mặt lạnh nhạt, hiển nhiên không có hứng thú cùng bọn họ nói chuyện. “Dì à, dì tập tiếp đi, con đi về trước đây!” Thẩm Hầu cũng nổi máu tự ái, kéo ba mẹ rời khỏi.

Nhìn thấy bọn họ đã đi xa, bà Nhan hung hăng đánh vào trán Nhan Hiểu Thần một cái, “Tính tình kiểu gì thế hả? Không phải trên TV người ta hay nói chia tay nhau vẫn có thể làm bạn sao? Mày và Thẩm Hầu dù sao cũng là bạn thân hồi đại học, cùng làm chung một thành phố, về sau không còn nhiều cơ hội để gặp nhau đâu, mày còn trẻ mà còn thua mấy lão già bọn tao.” Trông thấy Nhan Hiểu Thần mặt vẫn lạnh nhạt không nói lời nào, bà thở dài, “Thẩm Hầu quả là đứa con ngoan! Ba mẹ nó cũng là người tốt! Mày thật là…” Ngẫm lại Trình Trí Viễn cũng là người tốt, ba mẹ của anh ta càng là người tốt, mấy lời định nói ra tới miệng bị bà Nhan nuốt hết vào bụng. Thẩm Hầu vẫn im lặng bước đi, ông Thẩm và bà Thẩm cũng im lặng không nói gì, cả ba người đều có tâm sự nặng nề, không khí có chút trầm xuống. Ông Thẩm trông thấy con trai và vợ thần sắc đều nặng nề, chuẩn bị tinh thần nói: “Tôi thấy Hiểu Thần hình như mập hơn trước một chút, chắc cuộc sống rất tốt, hẳn là con bé đã lựa chọn đúng, bà và con…”

Bà Thẩm đột nhiên nói: “Không phải! Con bé không phải mập lên, hình như là mang thai? Nhưng nó mới kết hôn có một tháng, cho là có thai đi, không thể nào lộ bụng như vậy, chẳng lẽ là song thai…” Thẩm Hầu lộ ra nét châm biếm, làm như không có việc gì, nói: “Đã bốn tháng rồi.” Bà Thẩm và ông Thẩm kinh ngạc, “Cái gì?” “Làm sao mày biết?”

Bà Thẩm cùng Ông Thẩm ngầm đưa mắt nhìn nhau, bà Thẩm dò hỏi: “Bốn tháng, vậy khi đó… Mày và Nhan Hiểu Thần chắc là vẫn còn ở với nhau?” Thẩm Hầu tự giễu cười cười, “Không phải là con của con! Nếu không phải biết việc này, con không thể hạ quyết tâm đoạn tuyệt với cô ấy.” Sắc mặt của bà Thẩm và ông Thẩm biến ảo khó lường, lại trao đổi ánh mắt, bà Thẩm cười tếu nói: “Làm sao mày biết không phải con của mày?”

Thẩm Hầu cười nhạo, “Nhan Hiểu Thần chính miệng thừa nhận, chẳng lẽ là con của con, lại phải khăng khăng nói là con của Trình Trí Viễn hay sao? Cô ấy được cái gì? Cho là Nhan Hiểu Thần chịu đi, nhưng Trình Trí Viễn cũng sẽ không đồng ý, ai lại muốn mình bị cắm sừng chứ!” Bà Thẩm còn muốn dò hỏi thêm, nhưng Thẩm Hầu có vẻ như không muốn bàn đến đề tài này nữa, hắn nói: “Ba mẹ tập thể dục xong, thì tự về nhé! Con có hẹn với bạn, đi quán Bar một lát.” “Này, mày…uống ít thôi, nhớ về sớm đấy!”

Nhìn thấy Thẩm Hầu đi xa, bà Thẩm càng nghĩ càng rối, “Này lão Thẩm, ông nói làm sao bây giờ? Nếu Hiểu Thần đã có thai bốn tháng rồi, đó là dịp tết âm lịch. Mà tết âm lịch vừa rồi, Thẩm Hầu cũng không có nhà, nó cùng với Hiểu Thần ở chung với nhau, lúc đó nó còn tranh cãi với chúng ta rằng nhất định phải cưới Hiểu Thần.” Ông Thẩm chau mày, hiển nhiên cũng mang nặng tâm sự, “Phải điều tra rõ vụ này!” Buổi sáng, Nhan Hiểu Thần đến công ty làm việc, thì nghe tiếp tân bảo có quý bà họ Hầu cần tìm cô.

Nhan Hiểu Thần nói không muốn gặp. Không lâu sau, tiếp tân lại gọi điện thoại cho cô, “Quý bà họ Hầu kia nói, nếu cô không muốn không gặp bà ấy, bà ấy vẫn sẽ đợi bên ngoài công ty, bà ấy còn nói chỉ làm phiền cô vài phút thôi.” Nhan Hiểu Thần nói: “Nói cho bà ta biết, tôi sẽ không gặp bà ta đâu, bảo bà ta đi đi.”

Một lúc sau, di động của Nhan Hiểu Thần vang lên, là một số lạ hoắc. Nhan Hiểu Thần có chút do dự, cô sợ là khách hàng gọi, nên nhận điện thoại, vừa nghe được giọng nói, thế nhưng lại là tiếng của bà Thẩm, Nhan Hiểu Thần lập tức muốn cúp điện thoại, bà Thẩm vội nói: “Là chuyện của Thẩm Hầu, rất quan trọng.” Nhan Hiểu Thần im lặng một thoáng, hỏi: “Thẩm Hầu bị làm sao?” “Sự việc rất quan trọng, giáp mặt nói chuyện sẽ tốt hơn, cô ra ngoài một chút, tôi đang chờ ở bên ngoài.”

Nhan Hiểu Thần vừa ra khỏi công ty, liền nhìn thấy mẹ của Thẩm Hầu. “Hiểu Thần!” bà Thẩm gượng cười, đi đến trước mặt của Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần không muốn gây sự chú ý đối với đồng nghiệp, chưa nói tiếng nào, cô đã đi ra hướng công viên nhỏ ở bên cạnh, bà Thẩm theo sau cô. Nói là công viên nhỏ, kỳ thật không giống với công viên cho lắm, chẳng qua chỉ là mấy cái ghế đá, được đặt trong một khoảng sân nhỏ có cỏ xanh và một chút hoa, tiện cho việc nghỉ ngơi giữa giờ. Vào buổi trưa, thường có rất nhiều người, nhưng bây giờ đang trong giờ làm việc, nên chẳng có người nào, Nhan Hiểu Thần đi đến phía sau vài gốc cây thì dừng bước, cô lạnh lùng nhìn bà Thẩm, “Tôi cho bà ba phút, nói đi!”

Bà Thẩm cố gắng mỉm cười, nói “Tôi biết tôi quấy rầy cô.” Nhan Hiểu Thần cười lạnh, “Đã biết mà còn đến? Bà cũng thật là mặt dày! Nói đi Thẩm Hầu thế nào?” Bà Thẩm nói: “Từ lúc cô và Thẩm Hầu chia tay, Thẩm Hầu vẫn rất khổ sở, nhưng thứ tôi muốn nói đến không phải là nó, mà là đứa con trong bụng của cô.”

Nhan Hiểu Thần theo bản năng đặt tay lên bụng, lập tức lùi lại, cất bước đi, “Không liên quan đến bà!” Bà Thẩm cười cười, giọng nói nghe ra có vẻ như rất thong dong tự tin, “Thẩm Hầu là ba của đứa bé, làm sao không liên quan đến tôi?” Nhan Hiểu Thần giậm mạnh chân dừng lại, vốn tưởng rằng sau hôn lễ, hết thảy sẽ chấm dứt, tất cả bí mật đều sẽ bị chôn vùi, nhưng không thể ngờ nó lại bị moi lên. Cô cảm thấy bên tai mình như có vài chiếc phi cơ bay qua, âm thanh rền vang từng đợt, làm cho đầu óc choáng váng, chân tay run rẩy, dường như đứng không vững.

Cô chậm rãi xoay người, sắc mặt tái nhợt, nhìn chằm chằm bà Thẩm, giọng nói cũng thay đổi, “Làm sao bà biết? Thẩm Hầu có biết không?” Bà Thẩm sắc mặt trắng bệch, giọng nói không kiềm chế được, run rẩy, “Tôi chỉ suy đoán thôi, cảm thấy cô không phải là loại người đã cùng Thẩm Hầu yêu nhau, mà còn có thể quan hệ với một người đàn ông khác, nếu cô là đứa con gái như vậy, đã sớm chấp nhận lợi lộc và đe dọa của tôi. Nhưng tôi cũng không dám khẳng định, lời nói vừa rồi chỉ là muốn thử cô một chút, không ngờ lại là sự thật…Thẩm Hầu nó không biết gì cả.” “Bà…Bà thật là quá đáng!” Nhan Hiểu Thần vừa tức giận vừa buồn chán, vừa xúc động, lại vừa đau khổ.

Cho dù mẹ của Thẩm Hầu tin tưởng cô không phải là loại người như vậy, nhưng Thẩm Hầu lại vì một đoạn blog, hai tấm ảnh chụp liền tin tất cả. Nhưng không phải cô muốn hắn tin như vậy sao? Tại sao phải khổ sở vì hắn đã tin như vậy? Bà Thẩm vội vàng nắm được tay của Nhan Hiểu Thần, “Hiểu Thần, cô làm như vậy sẽ khiến bản thân đau khổ, cũng làm cho Thẩm Hầu đau khổ, tương lai còn khiến cho đứa con đau khổ! Cô nói cho tôi biết, chúng tôi phải làm gì để cô có thể tha thứ cho chúng tôi? Cái gì cũng được! Đừng tra tấn chính mình nữa, có được không?” Trong ánh mắt của Nhan Hiểu Thần đã ngân ngấn lệ, nhưng cô trừng mắt nhìn bà Thẩm, khiến cho những giọt nước mắt nhỏ bé kia trở thành kim châm, đâm vào mắt bà Thẩm, khiến bà ta sợ hãi buông tay. Nhan Hiểu Thần nói: “Bà nghe đây, đứa bé này không có bất kỳ quan hệ nào đối với gia đình bà! Cũng không có quan hệ gì với Thẩm Hầu! Tôi không muốn nhìn thấy mặt của bà nữa!”

Nhan Hiểu Thần quay người, đi về phía công ty. Bà Thẩm còn chưa từ bỏ ý định, vừa bước nhanh đi theo sau cô, vừa không ngừng nói: “Hiểu Thần, cô hãy nghe tôi nói, đứa bé là của Thẩm Hầu, không thể nào không có quan hệ với chúng tôi…” Nhan Hiểu Thần bỗng nhiên dừng bước, lạnh lùng chất vấn: “Hầu Nguyệt Trân, bà còn nhớ ba của tôi chứ? Còn nhớ một lão nông dân trung thực, nghèo hèn, ngay cả tiếng phổ thông còn chưa nói rõ kia chứ? Bà có nhìn thấy ông ấy ngồi xổm trước cửa sở giáo dục ngây ngốc hồ đồ chờ đợi lãnh đạo hỏi ý kiến hay không? Bà có sai người đi đánh chửi ông ấy, xua đuổi ông ấy hay không? Bà có nhìn thấy ông ấy quỳ gối dập đầu, cầu xin người ta nghe ông ấy nói, có biết được ông ấy cảm thấy mình là một con ốc sên yếu đuối, bị người ta khinh ghét hay không? Bà nhìn thấy ông ấy ngồi chịu đựng cái nóng của mùa hè, ngay cả một chai nước cũng tiếc tiền không dám mua, chỉ biết nhe răng cười, có phải cảm thấy ông ấy là kẻ thấp cổ bé họng không bằng một con kiến, xứng đáng để bà bóp chết?” Bà Thẩm trong lòng run rẩy, dừng bước. Theo lời nói của Nhan Hiểu Thần, bà ta giống như bị thứ gì đó giữ lại ở cổ họng, môi run rẩy, hơi thở dốc, không thể nói được lời nào, dáng vẻ thập phần đau đớn.

“Bà nhớ rõ, đúng không? Vậy bà hẳn là người hiểu rõ hơn ai hết——“ Nhan Hiểu Thần đưa tay đặt lên bụng, nói với bà Thẩm rành mạch từng chữ: “Đứa bé này mang họ Nhan, nó vĩnh viễn không có bất cứ quan hệ gì với bà!” Bà Thẩm nước mắt tuôn rơi, bất lực nhìn Nhan Hiểu Thần đi vào công ty. Lúc còn trẻ vẫn luôn tin tưởng nhân định thắng thiên; nhưng tuổi càng lớn, càng nhìn thấy nhiều, lại càng tin rằng, lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó thoát, nhân quả tuần hoàn, báo ứng không sai, nhưng tại sao lại phải báo ứng lên con cháu của bà?

Bà Thẩm hồn bay phách lạc thất thiểu trở về nhà. Ông Thẩm nhìn thấy bộ dáng của bà như vậy, liền đoán ra được sự tình, nhưng bởi vì là chuyện quan trọng, nên ông vẫn muốn hỏi cho rõ ràng, “Đứa nhỏ là con của Thẩm Hầu nhà chúng ta?” Hai mắt của bà Thẩm vô hồn, nặng nề gật đầu, “Hiểu Thần nói đứa bé sẽ mang họ Nhan, không quan hệ gì với chúng ta.”

Ông Thẩm thở dài buồn bã, đỡ bà Thẩm ngồi xuống, đưa cho bà hai viên thuốc đông dược. Từ lúc gặp mặt Nhan Hiểu Thần, tinh thần của bà Thẩm sa sút hẳn, lại hay mất ngủ, nên đã tìm đến thầy thuốc đông y, dù thuốc viên hay thuốc sắc, đều đã uống qua, nhưng thuốc chỉ chữa được thực bệnh, không chữa được tâm bệnh, bà đã uống thuốc khoảng nửa năm, nhưng vẫn chưa thuyên giảm. Bà Thẩm uống thuốc xong, thì thào hỏi: “Lão Thẩm, ông nói nên làm gì bây giờ? Hiểu Thần nói đứa nhỏ không có quan hệ gì với chúng ta, nhưng làm sao không có quan hệ được chứ?” Cả đời này, cho dù gian nan vất vả đến đâu, bà đều biết nên làm gì. Tuy rằng bề ngoài, bà vẫn rất tôn trọng ba của Thẩm Hầu, bất kỳ việc gì cũng hỏi qua ý kiến của ông, nhưng quả thật cho dù là người trong công ty, hay khách hàng bên ngoài, ai cũng đều biết, người ra quyết định cuối cùng là bà. Vậy mà lần đầu tiên, bà lại không biết nên làm gì. Nếu làm theo yêu cầu của Nhan Hiểu Thần, cứ việc im lặng, xem như đứa bé kia không tồn tại, còn có thể khiến cuộc sống của Nhan Hiểu Thần và mẹ của cô được bình yên, nhưng đứa bé thì sao? Thẩm Hầu thì sao? Trình Trí Viễn có thể là người tốt, sẽ coi đứa bé như con ruột của mình, nhưng phía trước hai chữ “con ruột” là hai chữ “coi như”, một người cha “coi như” thì làm sao bằng một người cha “thân sinh” cho được. Nhưng nếu không quan tâm đến ý muốn của Nhan Hiểu Thần, chẳng lẽ đi giành lại đứa bé? Bọn họ đã gây cho Nhan Hiểu Thần và mẹ của cô biết bao đau khổ, cho dù bọn họ rất muốn đứa bé, nhưng sẽ không bao giờ gây tổn thương cho hai mẹ con cô thêm lần nào nữa. Ông Thẩm ngồi trầm mặc trên sô pha một lúc, liền ra quyết định, “Đứa nhỏ có thể không liên quan đến chúng ta, nhưng không thể không có quan hệ với Thẩm Hầu!”

Bà Thẩm chưa hiểu lắm, hỏi: “Ông có ý gì?” “Chúng ta nhất định phải đem mọi chuyện nói cho Thẩm Hầu biết, đứa bé là con của Thẩm Hầu và Nhan Hiểu Thần, mặc kệ xảy ra chuyện gì, cứ để hai đứa nó tự giải quyết đi.” Bà Thẩm nhất định không đồng ý, “Không được! Chưa nghĩ ra được cách giải quyết, thì không thể nói với Thẩm Hầu! Thẩm Hầu không làm sai gì cả, nó không đáng phải chịu đau khổ như vậy! Là tôi đã tạo nghiệt, cho dù đau khổ thế nào, tôi cũng phải gánh chịu…”

“Hiểu Thần thì sao? Nó đã làm sai cái gì, mà bây giờ phải chịu tất cả? Hiểu Thần cũng giống như Thẩm Hầu, bà chỉ nghĩ đến đau khổ cho con trai bà, Hiểu Thần còn chưa đủ đau khổ hay sao?” Bà Thẩm bị hỏi đến á khẩu không thể trả lời được, nước mắt tuôn rơi. Ông Thẩm vội nói: “Tôi không có ý đó, không phải là trách bà…Tôi chỉ muốn nói, Hiểu Thần cũng vô tội, không nên để nó một mình chịu đựng tất cả.”

“Tôi hiểu.” “Tôi cũng đau lòng cho con mình, nhưng việc này nằm ngoài khả năng của chúng ta, chúng ta không giải quyết được! Chúng ta không thể lại dối gạt Thẩm Hầu, nhất định phải nói cho nó biết.” Bà Thẩm vẫn còn nức nở, hỏi: “Thẩm Hầu có thể giải quyết được sao?”

Ông Thẩm vuốt mặt, cảm thấy nghẹn ứ ở ngực đến mức khó chịu, ông đứng lên lấy gói thuốc lá mà lão Lưu đã gửi tặng, “Chắc cũng không giải quyết được!” “Vậy nói cho nó biết có ích gì? Ngoại trừ thêm một người đau khổ?” Ông Thẩm mở ra một gói thuốc lá mới tinh, lấy một điếu châm lửa hút. Làm việc ở cục cảnh sát, nam nhân không nghiện thuốc lá có hơi hiếm, lúc đó ông đã là người nghiện thuốc lá nặng, nhưng sau khi đứa con đầu bị sinh non, vì muốn đứa nhỏ và vợ đều khỏe mạnh, nên ông đã bỏ thuốc lá, vài chục năm không hút lại nữa, vậy mà trong khoảng thời gian này, liền giống như bị nghiện lại. Ông Thẩm vừa hút thuốc vừa nói: “Bây giờ Thẩm Hầu còn chưa đau khổ hay sao? Ngày hôm qua lão Lưu mang đến cho tôi bốn cây thuốc, hiện giờ trong ngăn tủ chỉ còn lại hai cây, hai cây kia đều bị con trai bà đem đi hút hết, trong phòng nó còn có rượu, bà hẳn là cũng nhìn thấy.”

Bà Thẩm lau nước mắt, im lặng không nói tiếng nào. Từ lúc chia tay với Nhan Hiểu Thần, tâm trạng của Thẩm Hầu đã xuống dốc. Hắn một bên làm việc điên cuồng, sốt ruột muốn thể hiện mình, một bên say rượu hút thuốc, tụ tập ăn chơi. Thẩm Hầu giống như thay đổi hoàn toàn thành một con người khác, chẳng thấy tương lai sáng sủa, chỉ thấy âm u lạnh lẽo đầy người. Bà Thẩm vốn chưa hiểu lắm, nhưng bây giờ bà đã hiểu hoàn toàn, cách thể hiện tình cảm của nam và nữ là khác nhau, nhưng yêu trong tin tưởng, vui vẻ, hy vọng thì đều giống nhau. Nhan Hiểu Thần đã dùng “việc mang thai” phản bội sự tin tưởng lớn nhất, chê cười sự vui vẻ ngọt ngào nhất, đập nát hy vọng chân thật nhất. Nhìn qua chỉ như là một đoạn tình cảm bị phản bội đã chấm dứt, nhưng kỳ thật chính là hủy diệt tất cả những đều tốt đẹp nhất trong lòng của Thẩm Hầu. Bà Thẩm đột nhiên có suy nghĩ, có lẽ, để cho Thẩm Hầu biết sự thật, không chắc là một chuyện xấu, mặc dù sẽ phải đối mặt với nỗi đau khổ tuyệt vọng khác, nhưng ít ra hắn sẽ hiểu rõ, tất cả sai lầm đều do ba mẹ hắn gây ta, không phải là lỗi của hắn, những thứ hắn từng tin tưởng, từng quý trọng, từng tốt đẹp ở trong lòng vẫn còn tồn tại. Ông Thẩm nói: “Bà là mẹ, không muốn con trai mình chịu đau khổ là chuyện bình thường, nhưng Thẩm Hầu bây giờ đã làm cha của người ta rồi, có một số chuyện, nó phải tự mình đi đối mặt. Tôi là đàn ông, cũng đã làm cha, tôi khẳng định, Thẩm Hầu nhất định tình nguyện đối mặt với đau khổ, càng không đồng ý bị chúng ta xem như một kẻ ngốc suốt ngày được che chở nâng niu. Tiểu Nguyệt, hiện tại chúng ta làm vậy không phải là bảo vệ nó, mà là dối gạt nó! Nếu một ngày nó phát hiện ra, nó sẽ hận chúng ta! Người hận chúng ta đã nhiều lắm rồi, tôi không muốn con chúng ta cũng như vậy!”

Bà Thẩm cười khổ, “Chúng ta nói cho nó biết tất cả, nó sẽ không hận chúng ta hay sao?” Ông Thẩm vô lực thở dài, cha mẹ nào cũng hy vọng con cái mình luôn giữ được hình tượng “ngay thẳng” của mình trong lòng bọn chúng, nhưng sẽ có một ngày bọn chúng phải tự tay đập vỡ đi hình tượng đó, “Thẩm Hầu chắc chắn sẽ oán trách chúng ta, càng thất vọng về chúng ta, nhưng trước sau gì nó cũng sẽ hiểu, chúng ta là cặp cha mẹ ích kỷ luôn muốn tốt cho con của mình, vả lại, trước nay chúng ta cũng không có phạm tội giết người!” Nghe được mấy chữ “Tội phạm giết người”, bà Thẩm lập tức òa khóc nức nở, Mấy năm nay, lưng đeo một tính mạng, lương tâm ngày đêm dày vò, cứ dai dẳng ám ảnh bà.

Ánh mắt của ông Thẩm cũng đỏ lên, ông ôm bà Thẩm, vỗ lưng bà, nói: “Hiểu Thần đối với chúng ta chỉ có hận thù, nhưng đối với Thẩm Hầu thì lại khác, ít ra, con bé còn có thể đồng ý nghe nó nói.” Bà Thẩm vừa khóc vừa gật đầu, “Gọi điện thoại cho Thẩm Hầu, lập tức bảo nó về.” Từ lúc nói chuyện với mẹ của Thẩm Hầu xong, tâm trạng của Nhan Hiểu Thần vẫn thấp thỏm bất an.

Theo lý trí mà phân tích, cho dù bà Thẩm biết đứa bé là con của Thẩm Hầu, cũng sẽ không có dũng khí nói cho Thẩm Hầu biết, bởi vì nếu bọn họ nói ra sự thật, sẽ dính dáng đến chuyện quá khứ, chắc chắn bọn họ sẽ không dám nói gì cả. Nhưng Nhan Hiểu Thần vẫn cứ bất an, vẫn luôn cảm thấy có thứ gì đó đang nấp chờ sẵn ở một nơi bí mật, đang im lặng theo dõi cô. Nếu Trình Trí Viễn có ở nhà, cô có thể bàn bạc với anh ta một chút, nhưng hiện tại anh ta đang ở Bắc Kinh, cô chỉ có thể một mình ngồi suy nghĩ lung tung. Nơm nớp lo sợ qua một tuần, chẳng có chuyện gì xảy ra, ba mẹ của Thẩm Hầu cũng không xuất hiện, Nhan Hiểu Thần dần dần yên tâm. Nếu có chuyện gì xảy ra, thì hẳn đã sớm xảy ra, nếu một tuần không phát sinh chuyện gì, chứng tỏ mọi chuyện đều đã qua, ba mẹ của Thẩm Hầu nhất định đã đem bí mật giấu kín.

Cô không hề lo lắng khẩn trương, nhưng lại bắt đầu buồn phiền, cô không biết mình đang buồn phiền chuyện gì, cũng chẳng muốn biết. Hiện tại mà nói, cô hoàn toàn không để ý bên trong cuộc sống của cô có vỡ nát, có đau khổ hay không, cô chỉ muốn duy trì một cuộc sống khác an ổn, bình lặng ở bên ngoài những đều đó mà thôi. Cuối tuần, bà Nhan lại kéo Nhan Hiểu Thần ra ngoài tản bộ tập thể dục. Nhan Hiểu Thần lười biếng không muốn đi, Bà Nhan thì đang tinh thần phấn chấn, sức lực dồi dào. Một nhóm phụ nữ trung niên thường xuyên nhóm họp gọi bà đi khiêu vũ, bà Nhan có chút hứng thú, nhưng lại lo lắng cho con gái. Nhan Hiểu Thần nói: “Mẹ đi đi, con tự mình đi tản bộ cũng được, giờ đang là ban ngày, mẹ không cần đi theo con đâu.”

“Vậy mày cẩn thận một chút, có chuyện gì thì gọi cho mẹ.” Bà Nhan cùng một nhóm phụ nữ vô cùng phấn khởi đi ra khỏi nhà. Nhan Hiểu Thần đi tản bộ dọc theo con đường nhỏ có bóng cây, cô không thích ồn ào, nên thường tìm những khúc đường tĩnh lặng, những chỗ vắng người mà đi, cây cối ở những nơi đó nhiều, rợp bóng mát, không khí cũng trong lành. Đi được khá lâu, giống như được giãn gân giãn cốt, cả người không còn uể oải lười biếng nữa, tinh thần nhờ thế cũng khá lên rất nhiều. Nhan Hiểu Thần càng đi càng phấn chấn tinh thần, từ con đường nhỏ đi ra, bước xuống các bậc thang bằng đá, cô định đi đến một con đường nhỏ khác trong chốc lát, rồi mới trở về nhà tìm mẹ. Đang bước trên các bậc thang, không ngờ giẫm phải bậc bị trơn, cô trượt chân, cả người ngã về phía trước, Nhan Hiểu Thần không thể nào ngăn cản mọi chuyện, chỉ biết trơ mắt nhìn toàn bộ thân thể của chính mình đang thật mạnh ngã xuống, trong lòng tràn ngập sợ hãi, thôi xong rồi !

Nhanh như điện xẹt, một người giống như một con vượn nhanh nhẹn nhảy ra, không quan tâm đến bản thân có thể bị thương, kiên quyết từ trên các bậc cao lập tức nhảy xuống, vươn tay, đỡ cô từ phía dưới. Hai người không đứng vững, cùng ngã nhào trên mặt đất, nhưng người đó vẫn cố gắng nâng đỡ Nhan Hiểu Thần, dùng thân thể của mình giúp cô làm chỗ dựa, Nhan Hiểu Thần ngoại trừ hai bên sườn có chút đau do hai bàn tay của người kia đỡ, còn lại là hoàn toàn bình thường. Từ lúc trượt ngã đến lúc được đỡ, có vẻ như đã xảy ra rất nhiều việc, nhưng thực tế chỉ là trong nháy mắt, Nhan Hiểu Thần thậm chí còn chưa nhìn thấy rõ người đã đỡ cô. Cô cảm thấy quả thực là chết đi sống lại, nghĩ đến hậu quả thật sự, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi, tay chân bủn rủn, không thể cử động. Người đỡ cô cũng không động đậy, hai bàn tay đang đỡ lấy eo của cô thế nhưng lại đổi sang ôm cô, đem cô giam vào lồng ngực của mình.

Nhan Hiểu Thần từ lòng đầy cảm kích biến thành tràn ngập phẫn nộ, chống người ngồi dậy, muốn thoát khỏi đối phương. Vừa đối mặt, bốn mắt giao nhau, thấy rõ là Thẩm Hầu, cô ngây ngẩn cả người. Thẩm Hầu thoáng dùng lực ôm chặt cô lại, cả người cô nằm dựa trên ngực của hắn. Bốn phía là cây cối âm u rậm rạp, đường mòn, bậc thang đá không có một bóng người qua lại, làm cho người ta cảm giác như đang ở trong một không gian khác. Dựa vào lồng ngực quen thuộc mà cũng xa lạ, Nhan Hiểu Thần cảm thấy mơ hồ, thì thào hỏi: “Anh…Tại sao anh lại ở đây?” Thẩm Hầu nheo mắt nói: “Em thật là có thể hù chết người ta!”

Nhan Hiểu Thần bình tĩnh lại, tránh thoát khỏi vòng tay của Thẩm Hầu, chống người ngồi dậy. Thẩm Hầu vẫn nằm trên mặt đất, ánh mặt trời xuyên qua bóng cây, chiếu rọi ánh sáng ẩn hiện trên gương mặt của hắn. Nhan Hiểu Thần nhìn Thẩm Hầu, Thẩm Hầu cũng nhìn cô, Thẩm Hầu cười cười, Nhan Hiểu Thần lại không cười. Thẩm Hầu nắm lấy tay cô, cô dùng sức kéo ra, đứng lên muốn rời khỏi, Thẩm Hầu bắt lấy cổ tay cô, “Em đừng đi, anh không đụng đến em nữa.” Giọng nói của hắn có chút run rẩy, Nhan Hiểu Thần buồn bực nhìn thoáng qua hắn, phát hiện hắn nương theo cử động của cô, cả người như đang đau đớn, sắc mặt trắng bệch, trán ứa mồ hôi lạnh, hiển nhiên là bị thương ở nơi nào đó.

Nhan Hiểu Thần không dám làm rối thêm chuyện, lập tức ngồi xuống, “Anh đau ở đâu? Em đưa anh đi bệnh viện nhé?” “Ừ, em gọi 120 đi. Đừng quá lo lắng, chắc là bị giãn cơ thôi, tạm thời không thể cử động được.” Nhan Hiểu Thần lấy điện thoại gọi 120, nói rằng có người bị thương, bảo bọn họ nhanh chóng cho xe cứu thương đến đây. 120 hỏi rõ ràng tình hình thương tật, sau đó bảo cô chờ một lát. Thẩm Hầu nhìn chằm chằm vào di động ở trên tay của cô, trong mắt ẩn hiện ánh sáng.

Theo như tình hình giao thông ở Thượng Hải lúc này, đoán chừng “chờ một lát” chắc phải cần hai ba mươi phút. Nhan Hiểu Thần không thể bỏ mặc Thẩm Hầu một mình ở chỗ này, chỉ có thể im lặng ngồi chờ ở bên cạnh hắn. Thẩm Hầu nói: “Tiểu Tiểu, anh xin lỗi!” Nhan Hiểu Thần xoay mặt, nhìn đi nơi khác, không nói tiếng nào.

Thẩm Hầu nói: “Tiểu Tiểu, nói với anh vài câu có được không, anh nằm trên đất không động đậy khó chịu lắm.” “Anh biết được bao nhiêu?” “Tất cả, ba đã đem mọi chuyện kể cho anh nghe rồi.”

Nhan Hiểu Thần cười tự giễu, “Nếu đã biết hết rồi, anh cảm thấy câu xin lỗi thật sự có ích hay sao?” “Quả thật không có ích! Vừa rồi anh xin lỗi em không phải là vì chuyện của ba mẹ, mà là chuyện do chính anh gây ra, anh đã vì đơn giản một đoạn blog, hai tấm ảnh chụp liền tin em biến thành kẻ hoàn toàn khác với con người của em!” Nhan Hiểu Thần lạnh nhạt nói: “Anh thích nghĩ gì thì cứ nghĩ, em không để ý.”

Sống mũi của cô lại cay cay, cảm thấy không nói ra được sẽ rất buồn bực khổ sở. “Ba anh nói do anh quá để tâm, quá khẩn trương, cho nên lý trí không thể thấy rõ mọi chuyện, trong khoảng thời gian đó, anh đang thất nghiệp, đang căng thẳng với ba mẹ, mà việc làm tìm mãi chẳng có, Trình Trí Viễn lại là người khiến cho người khác có cảm giác bị bức bách, mỗi lần em xảy ra chuyện, anh lại chẳng giúp được gì, anh…” “Em nói, em không để ý! Anh đừng nói lung tung nữa!”

“Anh chỉ muốn nói, anh thật vô liêm sỉ! Xin lỗi em!” Nhan Hiểu Thần kiên quyết xoay người, quay lưng lại với Thẩm Hầu, cho thấy rằng cô thật sự không có hứng thú nghe hắn nói, xin hắn hãy im lặng. Thẩm Hầu nhìn bóng lưng của cô, nhẹ giọng nói: “Hôm đó, ba anh gọi điện thoại gọi anh về nhà, đúng lúc anh đang phải thay mẹ chủ trì một cuộc họp quan trọng, ba mẹ anh cũng biết là không thể vắng mặt, anh sợ bọn họ quên, còn cố ý nhắc nhở một tiếng, nhưng ba bảo anh phải lập tức trở về, rằng bọn họ có chuyện rất quan trọng nói cho anh biết. Anh có chút hoang mang, nghĩ là sức khỏe của mẹ có vấn đề, mấy hôm nay tinh thần của bà đã không tốt, ngày nào cũng đến bệnh viện. Anh lái xe chạy vội về nhà, trên đường suy nghĩ lung tung, còn tự nói với mình nhất định phải bình tĩnh, mặc kệ là bệnh gì, cũng phải cổ vũ mẹ hợp tác với bác sĩ, trị bệnh cho tốt. Về đến nhà, ba và mẹ anh ngồi sóng đôi trên ghế sô pha, giống như đang họp bàn chuyện nghiêm túc, chỉ vào phía đối diện, muốn anh cũng ngồi. Anh ngoan ngoãn ngồi xuống, kết quả là ba anh vừa mới kêu một tiếng tên của anh, mẹ anh đã khóc òa lên, anh không nhịn được, chủ động hỏi ‘Mẹ bị bệnh gì’, ba anh nói ‘Không phải là mẹ mày bị bệnh, mà là mày có đứa con, Hiểu Thần có thai là của mày, không phải của Trình Trí Viễn’. Anh bị chọc cười, nói ‘Ba mẹ làm sao biết rõ hơn con? Nếu là con của con, Nhan Hiểu Thần vì sao không thừa nhận? Chẳng phải cô ấy hận con, nên mới đi làm chuyện thất đức như vậy?’ Ánh mắt ba anh đỏ lên, nói ‘Nó không phải hận mày, là hận ba mẹ!’ Mẹ anh vừa khóc, vừa kể cho anh nghe mọi chuyện…”

Cho đến bây giờ, Thẩm Hầu vẫn khó mà tin được cái giá cho chiếc ghế đại học của hắn phải đánh đổi bằng sinh mạng của ba Hiểu Thần. Trong tiếng khóc nức nở của mẹ, hắn giống như bị cưa từng chút một thành hai nửa con người: một nửa đang ở giữa ngày hè ấm áp sau giờ ngọ, ngây ngốc ngồi đối diện mẹ, hoang mang luống cuống nghe mẹ kể chuyện quá khứ khổ tâm; một nửa khác đang ở giữa đêm đông lạnh giá lúc sập tối, buồn bã ngồi bên cạnh Hiểu Thần, thương tiếc bàng hoàng nghe cô kể về ký ức đau thương. Trước mắt hắn giống như hiện lên những thước phim phóng đại quay chậm, mẹ của Hiểu Thần cầm cây gậy trúc, như kẻ điên quật liên hồi vào Hiểu Thần, những đòn roi trí mạng nhưng vẫn không chùn tay, nhưng Hiểu Thần không có một chút kháng cự lại, cô ngồi xổm trước mặt mẹ, ôm đầu, im lặng nhận hết tất cả. Không phải cô không có sức lực để phản kháng, mà chính là cô vẫn hận bản thân mình, nếu thời khắc đó bị đánh đến chết, cô cũng cam tâm tình nguyện gánh chịu. Trong hình ảnh đòn roi túi bụi đó, hai nửa của hắn đem hai lời kể hoàn toàn bất đồng kia, giống như hai mảnh ghép khác nhau, gượng ép ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ tất cả nhân duyên và số mệnh! Ý nghĩ lạnh giá âm ti tựa như những cái kim châm từ trong lòng phân tán ra tứ chi, toàn thân trên dưới đều vừa đau vừa lạnh, từng khớp xương, từng lỗ chân lông dường như đang chảy máu, nhưng trong nỗi đau khổ tuyệt vọng đó, ở một góc khuất bí mật thuộc tâm can của hắn, lại có một chút xíu vui vẻ hạnh phúc, thì ra đứa bé là của hắn! Thì ra Hiểu Thần vẫn còn yêu hắn! “Sau khi biết hết mọi chuyện, anh đã lập tức đến tìm em ngay trong đêm đó, nhìn thấy em và mẹ đang tản bộ, nhưng anh không có dũng khí bước ra nói chuyện với em. Mấy ngày nay, anh vẫn không biết nên làm cái gì bây giờ, mỗi lần nhìn thấy em, đều không thể kềm chế bản thân muốn đến gần em, hận mình không thể được ở bên cạnh em, nhưng lại vẫn không dám gặp em. Hôm nay cũng như thế, từ sáng khi em và mẹ ra khỏi nhà, anh đã đi theo em, nhưng vẫn chẳng có dũng khí xuất hiện, nếu không phải vừa rồi em đột nhiên bị té ngã, anh nghĩ chắc cũng giống như mấy ngày trước, lặng lẽ đi theo em, cuối cùng không dám làm gì, rồi lặng lẽ về nhà.”

Nhan Hiểu Thần kinh ngạc nhìn chằm chằm vào một bụi cỏ đến ngẩn người, mấy ngày nay cô luôn cảm thấy có kẻ ẩn nấp ở một nơi bí mật nào đó xung quanh đang nhìn cô, thì ra thật sự là có người. Thẩm Hầu khao khát nhìn bóng dáng của Nhan Hiểu Thần, hắn vươn tay, nhưng lại không dám chạm vào cô, chỉ là nhẹ nhàng nắm lấy quần áo của cô, “Tiểu Tiểu, hiện tại anh cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, mọi chuyện đã xảy ra rồi, anh không có cách nào thay đổi, cho dù là gì đi nữa, cũng không thể bù đắp lại cho em và mẹ, nhưng vừa rồi khi ôm em thì anh đã hoàn toàn khẳng định, anh muốn ở bên em, anh muốn cùng em, còn có con của chúng ta nữa, ở bên nhau. Cho dù có khó khăn thế nào, chỉ cần anh không buông tay, vẫn luôn có cách vượt qua.” “Em không muốn ở bên anh!” Nhan Hiểu Thần đứng lên, góc áo bị Thẩm Hầu đang nắm lấy liền bị kéo ra.

“Tiểu Tiểu…” Nhan Hiểu Thần xoay người, từ trên cao nhìn xuống Thẩm Hầu đang nằm dưới đất, lạnh lùng nói: “Anh có thể gọi em là cô Nhan, hoặc là cô Trình, Tiểu Tiểu chỉ có ba của em được gọi thôi, còn anh! Tuyệt đối không được!” Sắc mặt của Thẩm Hầu xám như tro, thấp giọng nói: “Anh xin lỗi!” Nhan Hiểu Thần nghiêng đầu nhìn ngó, từ trên bậc thang cô đi đến một con đường khác. Cô không hề để ý đến Thẩm Hầu, vừa thong thả bước đi, vừa ngắm cảnh. Chốc lát sau, cô nhìn thấy có vài người mặc áo y tá đang mang cáng vội vã chạy vào, cô vẫy tay gọi một tiếng: “Ở phía này!” Nói xong, cô lập tức xoay người rời khỏi.

Thẩm Hầu nằm trên mặt đất, gọi với theo bóng dáng của Nhan Hiểu Thần: “Hiểu Thần, đi chậm một chút, cẩn thận nhìn đường!” Về đến nhà, Nhan Hiểu Thần tâm trí rối loạn, đứng ngồi không yên. Trước kia, cô đã tưởng tượng ra kết quả sau này sẽ giống như bây giờ, dù sao đó cũng là một đứa bé, làm sao có thể giấu kín, làm sao có thể để người khác không phát hiện? Thẩm Hầu và bọn họ sớm muộn gì cũng biết, cho nên, cô đã muốn bỏ đi đứa bé này, tránh mối ràng buộc với bọn họ. Nhưng cô đã không làm được! Cô vốn cho rằng, dưới sự giúp đỡ của Trình Trí Viễn, tất cả mọi chuyện sẽ được chôn giấu một cách hoàn mỹ, nhưng cô lại bị mẹ của Thẩm Hầu chỉ vài câu liền để lộ ra tất cả. Cô không biết Thẩm Hầu rốt cuộc muốn gì, cũng không thể nghĩ ra ba mẹ của Thẩm Hầu muốn gì, tại sao bọn họ lại cho Thẩm Hầu biết chuyện này? Chẳng lẽ bọn họ không rõ, cho dù Thẩm Hầu biết tất cả, ngoại trừ có thêm người đau khổ, căn bản chẳng có ích lợi gì, cô không thể tha thứ cho bọn họ! Càng không thể đem đứa con này giao cho bọn họ!

Nhan Hiểu Thần một mặt tâm trí rối loạn nghĩ ngợi về sau nên làm gì, một mặt lại có chút lo lắng cho Thẩm Hầu, lúc ấy hắn vừa cử động liền đổ mồ hôi lạnh, không biết rốt cuộc đã bị thương ở nơi nào, nhưng cô tuyệt đối không thể chủ động đi hỏi thăm hắn. Đang lúc buồn bực khó chịu, thì tiếng di động dễ chịu vang lên, Nhan Hiểu Thần tưởng là Trình Trí Viễn, cô mở điện thoại ra xem, lại phát hiện là Thẩm Hầu. “Đã làm kiểm tra toàn thân, cả não cũng đã chụp CT, không cần lo cho anh, chỉ là giãn cơ thôi, vật lý trị liệu vài lần, có thể đi lại bình thường, trong thời gian ngắn không được vận động nhiều, không được làm việc nặng, một tháng sau có thể hoàn toàn bình phục.”

Nhan Hiểu Thần nhìn chằm chằm vào màn hình, cười lạnh một tiếng, “Ai lo cho anh? Em chỉ sợ phải trả tiền thuốc cho anh thôi!” Điện thoại vừa ném đi, âm thanh tin nhắn lại vang lên. “Anh biết em sẽ không hồi âm cho anh, có lẽ em đã sớm cho địa chỉ của anh vào danh sách đen rồi, căn bản không nhìn thấy mấy lời này, cho dù em không hồi âm, hay thậm chí không nhìn thấy, cũng chẳng sao, bởi vì anh quá nhớ em, muốn nói chuyện với em, nên xem như em cũng nghe được mấy lời anh muốn nói này.” Nhan Hiểu Thần đối với blog chỉ là biết một số tính năng cơ bản, nói chuyện với người khác cũng rất đơn giản, chưa từng có nhu cầu không muốn nói chuyện với ai, nên căn bản không biết blog có tính năng danh sách đen, hơn nữa lúc ấy Thẩm Hầu đã vứt bỏ cô như vứt bỏ đôi giày cũ, là hắn chủ động cắt đứt tất cả liên hệ với cô, Nhan Hiểu Thần không thể nhận được tin nhắn của hắn, so với cho vào danh sách đen chẳng có gì khác biệt, chỉ là bọn họ không nghĩ đến, hai tháng sau, Thẩm Hầu lại chủ động nhắn tin cho cô. Nhờ lời nhắc nhở của Thẩm Hầu, Nhan Hiểu Thần lên máy tính tra cứu cách sử dụng tính năng danh sách đen, cô muốn xóa địa chỉ của Thẩm Hầu, đang làm thì lại nhận được một tin nhắn khác: “Trong tiểu thuyết viễn tưởng trên mạng có viết về một không gian khác, có lẽ ở không gian khác đó, anh chỉ là một con khỉ yêu em, em sẽ chỉ là Tiểu Tiểu người yêu của anh, chúng ta có thể giống như điều đơn giản mà chúng ta đã từng mơ ước, đó là được ở bên nhau.”

Nhan Hiểu Thần đau xót trong lòng, sống mũi hơi cay, kiềm chế nước mắt, bỏ di động xuống. Buổi tối, Trình Trí Viễn gọi điện thoại cho cô, Nhan Hiểu Thần hỏi: “Khi nào anh về?” Đây là chuyến công tác nhiều ngày của Trình Trí Viễn, lần đầu tiên nghe cô hỏi ngày về, anh ta nhịn không được cười hỏi: “Em muốn gặp anh sao?”

“Em…” Nhan Hiểu Thần không biết nếu bây giờ nói cho Trình Trí Viễn chuyện này, anh ta có thể làm được gì. Trình Trí Viễn không làm khó Nhan Hiểu Thần, lập tức nói: “Anh về đến nhà ngay bây giờ đây, anh đang ở sân bay, ở trên xe của Lý tài xế rồi.” “A? Anh đã ăn tối chưa? Có muốn em nấu cho anh ăn một chút không?

“Anh ăn ở sân bay rồi, em nói với mẹ một tiếng. Lát nữa gặp.” “Được, lát nữa gặp.” Nhan Hiểu Thần muốn bỏ di động xuống, nhưng lại nhìn chắm chằm vào nó đến ngẩn người, là chiếc điện thoại Samsung, không để ý đến, đã dùng hơn một năm rồi, nút bấm và góc cạnh đã có chút mòn.

Từ lúc chia tay với Thẩm Hầu, rất nhiều thứ, cô đã muốn quyết định bỏ đi, nhưng luôn có đủ loại nguyên nhân để giữ lại: Mua điện thoại mới phải tốn tiền, chỉ là một cái điện thoại thôi mà; mấy ngày nay quá bận rộn, khi nào mua di động mới thì bỏ; đợi đến tháng sau có lương…Cô cứ lần này đến lần khác quyết định vứt đi, nhưng lại lần này đến lần khác có nguyên nhân để tạm thời giữ lại, vậy là vẫn dùng nó đến bây giờ. Nhan Hiểu Thần nghe được tiếng nói chuyện của Trình Trí Viễn và mẹ, vội vàng mở cửa ra, đi đến đầu cầu thang, thì nhìn thấy Trình Trí Viễn vừa nói xong mấy tiếng chào hỏi mẹ, đúng lúc anh ta ngẩng đầu nhìn lên lầu, trông thấy cô đứng tại cầu thang, ý cười trên gương mặt lập tức gia tăng. Trình Trí Viễn mang hành lý lên lầu. Hai người đi vào phòng ngủ, anh ta vừa mở hành lý, vừa hỏi: “Mấy ngày nay sức khỏe của em thế nào?”

“Tốt lắm.” “Sau khi hết giờ làm em làm gì?” “Sau bữa cơm chiều thì ngồi ở dưới lầu một chút, sau đó thì đi tản bộ ở công viên với mẹ vài vòng…” Nhan Hiểu Thần chần chừ, không biết nên làm thế nào để trình bày mấy việc làm vụng về của mình.

Trình Trí Viễn xoay người, đưa cho cô một món quà. “Cho em à?” Nhan Hiểu Thần một tay nhận quà, một tay đặt trên mặt mình, ngạc nhiên hỏi. Trình Trí Viễn cười gật đầu. Nhan Hiểu Thần mở giấy gói quà, là điện thoại di động nhãn hiệu Samsung kiểu mới nhất, so với cái cũ của cô đẹp và thời trang hơn, cô kinh ngạc nói: “Sao phải đến Bắc Kinh mua điện thoại cho em? Ở Thượng Hải không mua được sao?”

Trình Trí Viễn không để ý nói: “Gần khách sạn có một cửa hàng kinh doanh điện thoại di động, cái Iphone đã dùng lâu rồi, đột nhiên anh muốn đổi một cái khác tương tự như vậy, anh mua một cái cho mình, tiện thể mua cho em một cái.” Nói xong, anh ta xoay người đi dọn dẹp hành lý. Nhan Hiểu Thần cầm di động, ngẩn ngơ đứng trong chốc lát, nói: “Cám ơn anh! Anh muốn tắm không? Em giúp anh pha nước ấm.” “Ừ!”

Nhan Hiểu Thần tiện tay để di động lên tủ chứa đồ, sau đó đi vào phòng tắm. Trình Trí Viễn nghe được tiếng nước chảy, ngẩng đầu lên, thông qua cửa phòng tắm đang khép hờ, anh ta nhìn thấy Hiểu Thần đang nghiêng người ngồi trên bồn tắm, đưa tay thử độ ấm của nước, cô cúi đầu, tóc đang kẹp có chút bung ra, lõa xõa xuống hai bên tai, rũ xuống mặt. Anh ta mỉm cười nhìn cô trong chốc lát, sau đó lấy quần áo bẩn, chuẩn bị ném vào chậu đồ trong phòng giặt, khi đứng lên liếc mắt, liền nhìn thấy điện thoại mới của Nhan Hiểu Thần đang ở trên tủ chứa đồ, cách đó không xa là ví tiền và điện thoại mà anh ta lúc mới vào phòng đã tùy tay bỏ lên đó. Anh ta nhịn không được ý cười gia tăng, theo bản năng sắp xếp gọn gàng lại một chút, đem ví tiền bỏ qua một bên, sau đó đem điện thoại của mình và điện thoại của Nhan Hiểu Thần song song đặt gần nhau, giống như hai người yêu nhau đang ngồi gần bên nhau. Anh ta cười cười, ôm quần áo bẩn xoay người rời khỏi, đã đi ra khỏi phòng ngủ, lại lập tức quay trở về, nhanh chóng khôi phục lại nguyên trạng mọi vật ở trên tủ chứa đồ, thậm chí còn cố ý ném điện thoại của mình càng xa càng tốt. Anh ta nhìn vào phòng tắm, thấy Hiểu Thần vẫn đang ngồi bên trong, mới yên tâm rời đi. Sáng sớm thứ hai, Nhan Hiểu Thần và Trình Trí Viễn cùng nhau đi làm, tâm trạng của Nhan Hiểu Thần có chút không yên, lên xe liền nhìn ngó xung quanh, Trình Trí Viễn hỏi: “Em sao thế?”

Nhan Hiểu Thần cười cười, “Không có gì.” Nói xong liền lên xe. Trình Trí Viễn có ý nghĩ khác ở trong lòng, không chú ý đến cử chỉ hơi khác thường của Nhan Hiểu Thần, anh ta nhìn đến túi xách của Nhan Hiểu Thần đang đặt tại chỗ ngồi phía trước mặt, khóa kéo của túi xách đã đóng chặt, không thể nhìn thấy bên trong. Sau khi đến công ty, như thường ngày, hai người cố ý tách ra, ai đi đường nấy, tuy rằng người của công ty đều biết quan hệ của bọn họ, nhưng công việc vẫn phải làm, nên mọi người vẫn tỏ thái độ bình thường.

Có việc làm luôn bận rộn, Nhan Hiểu Thần tạm thời quên đi tâm sự, nói chung trên có mẹ già, dưới có con thơ, chuyện khó khăn gì cũng không bằng phải chăm sóc tốt cho gia đình, cho nên nhất định phải cố gắng làm việc. Mở xong cuộc họp thường kỳ, Trình Trí Viễn theo Lý Chủy vào văn phòng của anh ta, bàn bạc một số hạn mục, tầm mắt của Trình Trí Viễn lại nhìn xuyên qua cửa sổ bằng kính, nhìn về phía bàn làm việc cùa Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần thì đang nhìn chằm chằm vào máy tính làm việc, trên bàn chỉ có tài liệu giấy tờ. Bàn bạc xong, Trình Trí Viễn đi ra hỏi văn phòng, sắp bước ra đến cửa, đột nhiên nghe được tiếng chuông di động quen thuộc, anh ta lập tức quay đầu lại nhìn, thì trông thấy một đồng nghiệp khác đang vội vàng lấy điện thoại ra nghe, Nhan Hiểu Thần vẫn nhìn không chớp mắt lên máy tính, đang chăm chỉ làm việc.

Trình Trí Viễn cười tự giễu, xoay người bước vào thang máy. Bình thường bận rộn nguyên một ngày, đến tối hết giờ làm thì hai người hẹn thời gian, tự mình đến, lên xe như đã hẹn. Trình Trí Viễn hỏi: “Em có mệt không?” “Em không mệt.” Nhan Hiểu Thần nói không mệt, nhưng tinh thần hiển nhiên là không được tốt cho lắm, nên có chút ngẩn người. Trình Trí Viễn nói: “Em nhắm mắt nghỉ ngơi một lát đi, nhìn thấy kẹt xe lại mệt thêm.”

Nhan Hiểu Thần cười cười, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, dựa vào lưng ghế. Chuông điện thoại vang lên, Nhan Hiểu Thần cầm túi, kéo khóa ra, lấy di động lên nghe, “A lô?” Trình Trí Viễn nhìn chằm chằm vào cái điện thoại Samsung cũ ở trong tay của Nhan Hiểu Thần, Nhan Hiểu Thần nghĩ anh ta muốn biết ai gọi đến, nhỏ giọng nói: “Là Ngụy Đồng.”

Trình Trí Viễn cười cười, vội vàng rời tầm mắt. “Cậu thật là…Ừ…Anh ấy đang ở bên cạnh mình, được…” Cô cười nói với Trình Trí Viễn: “Ngụy Đồng muốn em hỏi thăm anh.” Nhan Hiểu Thần thì thầm tâm sự gần hai mươi phút, vừa cúp điện thoại thì nhìn thấy Trình Trí Viễn đang nhắm mắt chợp mắt một lúc, dường như rất ít khi nhìn thấy anh ta như vậy, Trình Trí Viễn là loại người ham mê làm việc điển hình, chưa đến đêm, thì chưa thể ngừng việc, cô nhỏ giọng hỏi: “Anh mệt lắm sao?”

Trình Trí Viễn mở mắt, thản nhiên nói: “Có một chút. Ngụy Đồng nói gì với em vậy?” Nhan Hiểu Thần cười rộ lên, “Ngụy Đồng viết một bài luận văn, nhờ em tìm giúp một số tài liệu, phân tích và góp chút ý kiến cho cậu ấy. Cậu ấy còn nói muốn làm mẹ nuôi của cục cưng.” Lúc về đến nhà, dì Vương đã làm cơm tối xong, đang chuẩn bị ra về. Bà đưa cho Nhan Hiểu Thần một bức thư, “Buổi chiều có nhân viên chuyển phát nhanh mang đến, dì giúp cháu nhận đó.”

Trên phong bì không có ghi địa chỉ, cũng không có tên người gửi, nhưng vừa nhìn thấy nét chữ gọn gàng tinh tế kia, Nhan Hiểu Thần liền biết rõ là của ai. Tim cô đập thình thịch, liếc mắt nhìn mẹ, mẹ cô vừa đang bê thức ăn, vừa nói chuyện với Trình Trí Viễn, căn bản không để ý đến cô. Cô vội vàng cầm bức thư, kiếm cớ đi thay đồ, vội vàng lên lầu, đem bức thư nhét vào ngăn tủ. Ăn cơm xong, giúp mẹ dọn dẹp chén bát, ở lại phòng khách xem TV một chút, cô mới lên lầu như thường ngày. Nhan Hiểu Thần đi vào phòng ngủ của mình, cầm phong thư ra, không biết là nên mở ra hay ném vào thùng rác. Do dự một lúc lâu, cô xé mở nó, nín thở tĩnh khí rút ra thứ gì đó, đang muốn nhìn kỹ, thì có tiếng gõ cửa truyền đến.

Nhan Hiểu Thần hoảng sợ, tay chân luống cuống, đem mấy thứ đang cầm trên tay nhét vào ngăn tủ, “Vào đi.” Trình Trí Viễn đẩy cửa ra, cười nói: “Đột nhiên nhớ tới, điện thoại mới trước khi sử dụng, tốt nhất nên nạp điện liên tục trong 24 giờ, em đã nạp chưa?” “À…Được, em biết rồi.”

“Có muốn ra ngoài một lát không?” “Không cần đâu, hôm nay có chút mệt, em đã nghỉ ngơi rồi, hôm nay ở công ty có vận động một lát.” Nét mặt của cô rõ ràng không muốn tiếp tục trò chuyện, Trình Trí Viễn nói: “Ừ…Em bận gì thì làm đi, anh đi tắm.”

Sau khi Trình Trí Viễn đóng cửa lại, Nhan Hiểu Thần thở ra một hơi, kéo ngăn kéo ra, lấy ra bức thư. Một phong bì màu trắng bên trong có chứa hai tấm ảnh chụp, tấm ảnh đầu tiên là hình một bức tượng Tôn Ngộ Không bằng gỗ, trên tường, phía bên trên cây trượng của Tôn Ngộ Không, gần cái laptop, có treo một tờ giấy được xé ra từ một quyển sổ, trên đó viết ba chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: Em yêu anh. Mặt sau của tấm ảnh, cũng viết ba chữ đẹp tinh tế như mây bay nước chảy, nét chữ ấn mạnh hằn lên mặt trước của tấm ảnh: Anh yêu em. Nhan Hiểu Thần trấn tĩnh nhìn qua một thoáng, liền rút ra tấm ảnh thứ hai, là một bức ảnh thập phần mỹ lệ, cô mặc áo cưới trắng tinh, Thẩm Hầu mặc u Phục màu đen, hai người sánh vai đứng dưới giàn tử đằng rũ hạ, hướng về phía máy chụp ảnh mỉm cười, trời xanh trong vắt, hoa tươi dạt dào, ánh nắng tháng 5 chiếu sáng lên đầu và vai của bọn họ lấp lánh. Nhan Hiểu Thần nhớ rõ tấm ảnh chụp này, sau hôn lễ, cô đã cố ý tìm nó trong những tấm ảnh mà thợ chụp ảnh gửi cho bọn họ, nhưng không tìm được, cô cho là có thể chụp đã bị hư, nên thợ chụp ảnh đã xóa nó đi, không ngờ lại bị Thẩm Hầu lấy được.

Nhan Hiểu Thần lật ra mặt sau của tấm ảnh, đập vào mắt là mấy hàng chữ ngay ngắn nắn nót, không rối không lệch, đồng dạng đồng cỡ nhỏ nhắn. Không thể nghi ngờ, người viết mấy chữ này đang có tâm trạng rất thanh tĩnh kiên định — Anh sẽ chờ, chờ đến khi băng tuyết tan rã, chờ đến khi xuân về hoa nở, chờ bình minh ló dạng, chờ đợi đến ngày có được hạnh phúc. Nếu như không có ngày đó, cũng sẽ không sao, ít nhất anh có thể yêu em cả đời, không ai có thể ngăn trở. “Ăn nói lung tung!” Nhan Hiểu Thần hung hăng cầm mấy tấm ảnh cùng phong bì ném vào thùng rác. Nhưng một lát sau, cô lại nhịn không được quay đầu nhìn về phía thùng rác.

Lỡ như lúc mang thùng rác đi đổ, dì Vương và mẹ nhìn thấy thì sao? Nhan Hiểu Thần lấy mấy tấm ảnh và phong bì từ trong thùng rác ra, hai tay xiết chặt muốn xé nát tất cả, nhưng khi nhìn thấy hai người đang đứng sóng vai dưới giàn tử đằng trong tấm ảnh chụp, lại không hạ được quyết tâm. Cô ngẩn người một lát, đem mấy tấm ảnh chụp nhét trở lại phong bì màu trắng. Nhan Hiểu Thần quan sát qua phòng ngủ một chút, cô đi đến giá sách bên cạnh, đem phong bì kẹp vào một quyển sách tiếng Anh bình thường không được chú ý tới, sau đó nhét nó vào giữa một đống sách trên giá sách. Dì Vương và mẹ đều không biết tiếng Anh, cho dù có quét dọn vệ sinh, cũng không thể lấy mấy quyển sách tiếng Anh này ra xem. Nhan Hiểu Thần quay trở lại giường, ngồi xuống thì nhìn thấy chiếc điện thoại cũ đang ở trên đầu tủ, cô cắn môi, lấy ra di động mới và dây sạc, cắm lên ổ cắm điện, bắt đầu nạp pin cho điện thoại mới.

.