Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nửa thời gian ấm áp - Chương 20

Chương 20: Tha Thứ

Vì bản thân, tôi nhất định phải tha thứ cho bạn. Làm con người, không thể vĩnh viễn nuôi dưỡng trong tâm hồn một loài rắn độc; càng không thể hằng đêm tỉnh giấc với cảm giác tâm hồn tràn ngập bụi gai — Oscar Wilde (20.1) (20.1) Oscar Wilden (16/10/1854 – 30/11/1900), tên đầy đủ là Oscar Fingal O’Flahertie Wills Wilde, là một nhà văn nổi tiếng của Ireland. Ông được biết đến như một nhà mĩ học nổi bật, là người đầu tiên giảng giải về phong trào nghệ thuật lúc bấy giờ, nổi tiếng về tài tranh luận và phong cách ăn mặc lịch lãm. Ký túc xá sinh viên, trong hành lang buổi sáng sớm truyền đến vài âm thanh vụn vặt của tiếng xì xào nói chuyện cùng tiếng đi lại, Nhan Hiểu Thần ngủ không được sâu, lập tức tỉnh giấc.

Cô lấy điện thoại di động ra, theo thói quen xem thời gian, muốn biết còn bao lâu nữa sẽ đến giờ đi làm, nhưng cô rất nhanh ý thức được công việc hiện tại là do Trình Trí Viễn bố thí, cô không cần phải đi làm. Còn có cái điện thoại này nữa, cũng là của anh ta bố thí, cô cũng không nên dùng đến. Nghiêm túc mà nói, số tiền cô vất vả kiếm được trong tấm thẻ ngân hàng cũng là của anh ta cho, cô càng không nên tiêu xài dù chỉ một ít. Nhưng nếu đem tất cả những thứ này trả lại cho Trình Trí Viễn, cô sẽ lấy gì đi thanh toán viện phí cho mẹ? Ăn, mặc, ở, đi lại, phải lấy thứ gì mà giải quyết đây? Nếu quả thật đem mọi thứ mà Trình Trí Viễn bố thí cho cô, đều lập tức trả lại, thì dường như chỉ trong nháy mắt, cô liền trở thành người không còn một đồng xu dính túi, là hoàn toàn trắng tay, phải tồn tại như thế nào ở cái đô thị rộng lớn này, khi mà mỗi một hớp nước đều phải có tiền, mỗi nửa bước chân đều rất khó đi? Hóa ra, cô và Trình Trí Viễn đã có quan hệ thân thiết đến mức ấy, muốn một lần cắt đứt, đoạn tuyệt quan hệ, chỉ sợ lại giống như Na Tra, cắt xương trả cha, khoét thịt trả mẹ, hoàn toàn phải chết đi sống lại một lần, mới có thể thật sự phân định rõ ràng.

Nghĩ đến từng chút từng chút một, Trình Trí Viễn từ xa lạ đến quen thuộc, từ bất hòa đến thân mật, từ đề phòng đến tin tưởng, nước mắt của Nhan Hiểu Thần lại muốn trào ra, cô đã từng cảm thấy anh ta là thứ may mắn duy nhất trong cuộc đời đầy ác mộng của cô, là thiên sứ bảo hộ mà ông trời đã ban xuống cho cô, nhưng không ngờ thì ra anh ta đích thực là Đọa Lạc Thiên Sứ, sẽ kéo người ta xuống địa ngục. Nhưng bất luận là gì đi nữa, cho dù có chết, cô cũng muốn phân định rõ ràng! Nhan Hiểu Thần kiềm nén nước mắt, quyết định trước hết trả điện thoại di động.

Cô đang định mở di động, lấy thẻ SIM ra, thì di động vang lên. Vốn không muốn nhận, liếc mắt nhìn qua màn hình hiển thị, lại phát hiện là điện thoại của mẹ. Dùng điện thoại Trình Trí Viễn bố thí để nhận điện thoại của mẹ? Nhan Hiểu Thần đau khổ do dự. Đây là cuộc điện thoại đầu tiên từ sau khi mẹ nằm bệnh viện gọi cho cô, cô do dự trong một thoáng, cuối cùng, sự lo lắng cho mẹ đã vượt qua lòng tự trọng. Cô ngậm nước mắt, nhận điện thoại, không dám khiến mẹ nghe ra bất kỳ bất thường nào, cố gắng kiềm chế giọng nói như bình thường, “Mẹ!”

“Hôm nay mày không tới bệnh viện.” Giọng nói của mẹ tuy lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng không chửi rủa ầm ĩ, khiến cho Nhan Hiểu Thần có một chút dễ chịu. “Trưa nay con sẽ đến, nhưng không dám vào phòng bệnh gặp mẹ.” “Mày cũng biết làm những chuyện khiến người khác không nhận ra sao?”

Nước mắt của Nhan Hiểu Thần lốc tốc rơi xuống, cô không dám để cho mẹ nghe ra đều khác thường, chỉ có thể cắn chặt môi, càng không ngừng dùng tay lau nước mắt. Bà Nhan nói: “Trưa nay mày tranh thủ giờ nghỉ trưa, một mình đến đây gặp mẹ, mẹ có vài lời muốn nói với mày. Nếu không muốn đến, thì coi như xong, dù sao mày cũng đã lớn rồi, mẹ căn bản không thể động vào mày được, nếu mày không muốn nhận người mẹ này, thì không ai có thể ngăn cản!” Bà Nhan nói xong, lập tức cúp điện thoại. Nhan Hiểu Thần nhìn điện thoại, che miệng rơi nước mắt.

Vài phút trước, cô còn ngây thơ cho rằng, chỉ cần có quyết tâm cắt xương khoét thịt, liền nhất định có thể đem tất cả mọi thứ trả lại cho Trình Trí Viễn, nhưng bây giờ, cô mới nhận ra, ngay cả cái điện thoại di động cũng không thể trả, mẹ vẫn còn nằm bệnh viện, cô muốn chắc chắn bệnh viện và mẹ có thể liên lạc với cô bất cứ lúc nào. Cô đã từng vì mẹ, xót xa đau khổ ném đi một cái điện thoại không nên giữ lại; bây giờ, cũng bởi vì mẹ, lại đau khổ xót xa giữ lại một cái điện thoại không nên bảo lưu, tại sao phải như vậy? Đêm qua Trình Trí Viễn có tiếp tục gặp ác mộng hay không, cô không biết, nhưng bây giờ, cô đang sống trong cơn ác mộng mà anh ta đã cho cô, tránh không được, trốn cũng không xong. Nhan Hiểu Thần rửa mặt xong, liền muốn rời khỏi.

Ngụy Đồng gọi: “Cậu còn chưa ăn sáng!” Nhan Hiểu Thần cười nói: “Đừng lo lắng, trên đường đi làm, mình sẽ mua điểm tâm sớm, tiện thể ăn luôn.” “Ừ, vậy cũng được!” Ngụy Đồng nhìn thấy Nhan Hiểu Thần ngoại trừ sắc mặt có chút thiếu sức sống, ánh mắt có chút thâm quầng, những cái khác dường như cũng bình thường, cô cười nói: “Buổi tối mình đợi cậu cùng ăn cơm tối, chúng ta sẽ tâm sự.” Nhan Hiểu Thần vừa đi qua cửa ký túc xá, vừa nói: “Được, tối gặp lại!”

Nhan Hiểu Thần ra khỏi khu ký túc xá, nhìn đám sinh viên rộn ràng vui vẻ, cô suy nghĩ ngẩn ngơ trong chốc lát, mới nghĩ ra chính mình có thể tạm thời đi đâu. Cô đi đến sân thể dục lớn, ngồi trên các bậc thang, nhìn đến các sinh viên nhiệt tình rèn luyện thân thể. Trước kia, khi tâm trạng suy sụp, cô sẽ thường đến đây ngồi trong chốc lát, cô thích nhìn các bạn cùng lứa tuổi đổ mồ hôi như tắm, cố gắng phấn đấu vượt qua gian khổ, những hình ảnh đó khiến cô cảm thấy chính mình không phải là người duy nhất phải phấn đấu vượt qua khó khăn gian khổ, cô tin tưởng thế giới này rất công bằng. Nhưng bây giờ không thể không thừa nhận, thế giới này thật ra cũng chẳng công bằng, có người khi sinh ra đã có một chút may mắn, cũng có người lúc sinh ra chẳng có chút may mắn nào, mà cô chính là kẻ cực kỳ bất hạnh ở phía sau.

Có người đi lại ngồi bên cạnh cô, Nhan Hiểu Thần không quay đầu nhìn, dựa vào trực giác hỏi: “Thẩm Hầu?” “Ừ.” “Anh không cần phải đi làm à?”

“Đời người không thể lúc nào cũng phải phấn đấu nỗ lực, đôi lúc cũng muốn ngẫu nhiên nhàn hạ thư giãn trong chốc lát.” Một túi thức ăn đưa ra trước mắt cô, một ly sữa đậu nành, một cái bánh bao, một quả trứng gà luộc, trước kia, khi cô đến trường, thì đây là bữa sáng tiêu chuẩn, mỗi sáng sớm khi đi học, cô sẽ tiện đường mà mua lấy một túi, hoàn toàn tiện lợi, đầy đủ dinh dưỡng, vừa thuận tiện, vừa bồi bổ sức khỏe, cô đã ăn chúng gần bốn năm. Nhan Hiểu Thần nhận lấy, giống như trước kia lúc sáng sớm đến trường, trước hết ăn quả trứng gà, sau đó một tay cầm ly sữa đậu nành, một tay cầm cái bánh bao, ăn ngấu nghiến. Ăn, ăn, nước mắt của cô lặng lẽ trượt dài trên má. Từng cảnh từng cảnh của bốn năm đại học dần dần hiện ra trước mắt, cô đã từng cho rằng đó là khoảng thời gian đen tối nhất trong cuộc đời mình, nếu cắn răng chịu đựng hết thảy, sẽ có thể đợi được ánh bình minh, nhưng cô không, biết hóa ra đó chỉ là màn mở đầu cho thời kỳ đen tối, sau bóng đêm đen tối không phải là bình minh, mà chính là địa ngục âm ty lạnh thấu xương. Nếu cô biết kết quả của kiên trì nổ lực sẽ như bây giờ, thì ở cái quá khứ tối đen đó, liệu cô có còn dũng khí cố gắng mỗi ngày hay không?

Thẩm Hầu đưa một miếng khăn giấy cho Nhan Hiểu Thần, Nhan Hiểu Thần dùng khăn che mặt, kiềm chế phải òa khóc. Thẩm Hầu vươn tay, do dự trong một thoáng, cắn răng, dùng sức kéo Nhan Hiểu Thần vào ngực mình. Nhan Hiểu Thần chống cự vài cái, nhưng lại vô lực nằm trong lòng hắn, đau khổ mà khóc. Đau khổ đến như vậy, nước mắt của cô nhanh chóng thấm ướt áo sơ mi của hắn, làm phỏng da thịt hắn, Thẩm Hầu gắt gao ôm cô, mặt không chút thay đổi ngắm nhìn sân thể dục quen thuộc, cảnh tượng đã quá thân quen, làm cho ánh mắt của hắn ngân ngấn nước. Bốn năm đại học, hắn đã từng vô số lần chạy đua huyên náo, từng vô số lần lén nhìn Nhan Hiểu Thần ngồi trên khán đài. Tại không khí phấn chấn tươi trẻ của sân trường đại học, cô một thân một mình, bóng dáng mảnh mai, có vẻ thật không hòa đồng. Lúc hắn ở trên sân thể dục cao hứng chạy đua, cười to sảng khoái, thì căn bản không biết cô gái ngồi trên khán đài kia rốt cuộc cần cái gì. Năm đó, hắn chẳng giúp được gì cho cô, bây giờ, hắn cũng vẫn như vậy.

Thẩm Hầu biết Hiểu Thần bi thương thống khổ không chỉ bởi vì hắn, mà còn bởi vì Trình Trí Viễn. Theo một góc độ nào đó mà nói, mẹ của hắn và Trình Trí Viễn đều là hung thủ giết chết ba của Hiểu Thần, nhưng Hiểu Thần đối với mẹ hắn không có cảm tình, nhưng đối với Trình Trí Viễn thì có yêu thích, tin tưởng, thậm chí có thể nói, trong mấy tháng này, anh ta là nơi ấm áp duy nhất mà cô ỷ lại, bởi vì như vậy, nên bây giờ nỗi đau đớn của cô sẽ càng lớn hơn rất nhiều. Thẩm Hầu không để tâm Hiểu Thần thù hận Trình Trí Viễn, nhưng tất cả thù hận đó lại tra tấn chính bản thân cô trước tiên, hắn không nghĩ cô bởi vì muốn ép buộc mình thù hận Trình Trí Viễn mà khiến bản thân đau khổ. Thẩm Hầu vô thanh thở dài, nói: “Trước kia nếu biết được đã nói những lời này, anh khẳng định sẽ tự mắng mình là nói bậy. Hiểu Thần, không phải anh muốn nói tốt cho Trình Trí Viễn, nhưng có những lời không nói không được. Ngày hôm qua em mắng hắn là người điên, anh lại cảm thấy, hắn không phải là người điên, mà là kẻ ngốc! Là người duy nhất biết được mọi chuyện, mỗi ngày phải đối mặt với em và mẹ em, hắn sẽ thật sự vui vẻ hay sao? Em hận chính mình đã hết lòng tin tưởng cảm kích, nhưng sự tin tưởng và cảm kích của em thực tế chính là công cụ trừng phạt tốt nhất đối với hắn, từng giờ từng phút tra tấn dày vò hắn. Trong lúc em không biết gì thì hắn mỗi ngày đều giống như em, luôn bị nỗi đau giằng xé.” Hiểu Thần không nói gì, nhưng Thẩm Hầu cảm giác được cô đang nghiêm túc lắng nghe.

Thẩm Hầu nói: “Anh sẽ không tha thứ cho Trình Trí Viễn vì đã cưới em, nhưng anh nhất định sẽ vì hắn mà nói những lời công đạo. Trình Trí Viễn không phải là vì không muốn chính mình gặp ác mộng, mới lựa chọn dối gạt em! Phải nói rằng, trước kia hắn chỉ gặp ác mộng vào ban đêm, nhưng từ lúc hắn lựa chọn dối gạt em, đám cưới với em, thì từ ngày đó trở đi, hắn chẳng những không tránh được ác mộng, mà ngay cả cuộc sống vào ban ngày cũng gặp ác mộng!” Nhan Hiểu Thần nghẹn ngào nói: “Không có ai ép buộc anh ấy làm vậy!” “Đúng là không có ai ép buộc hắn làm như vậy, nhưng hắn yêu em, hắn thà rằng chính mình ngày ngày đêm đêm gặp ác mộng, cũng muốn cùng em chịu đựng mọi đau khổ, hắn thà rằng luôn bị lương tâm tra tấn, cũng hy vọng em có thể có cuộc sống vui vẻ hạnh phúc.”

Nhan Hiểu Thần lập tức ngẩng đầu lên, khiếp sợ trừng mắt nhìn Thẩm Hầu. Cô nhìn thấy nét mặt của Thẩm Hầu không giống như đang nói đùa, lắc đầu thật mạnh, “Không thể nào!” Thẩm Hầu nói: “Em hoàn toàn không biết, bởi vì hắn sợ hãi áy náy đến nỗi không dám biểu lộ gì cả. Cho dù hắn dối gạt em, cũng là dùng chính bản thân hắn trả giá tất cả.” Nhan Hiểu Thần há hốc miệng, hoàn toàn không thể chấp nhận lời nói của Thẩm Hầu.

“Hiểu Thần, Trình Trí Viễn thật sự không phải là kẻ ích kỷ bị điên, mà chỉ là một kẻ phạm sai lầm ngốc nghếch. Chúng ta đều không phải thật sự muốn phạm sai lầm, nhưng có đôi khi, chuyện ngoài ý muốn trên đời này giống như cơn địa chấn vậy, không ai muốn cả, nhưng nó xảy ra thì sẽ xảy ra. Anh thoải mái nhờ em giúp anh thi học kỳ, nhưng căn bản không biết hành động vô tình đó, sẽ dẫn đến hậu quả đáng sợ như thế nào, bản thân anh cảm thấy không thể tha thứ cho chính mình, nhưng em lại tha thứ cho anh. Chỉ cần chúng ta đều vì sai lầm của chính mình chấp nhận tất cả mọi trừng phạt, thật tâm sám hối, có phải nên được nhận một cơ hội được tha thứ?” “Sao có thể giống được?” “Vì sao lại không giống?”

Nhan Hiểu Thần đứng phắt dậy, khóc lóc kêu lên: “Đó là sinh mạng của ba! Các người phạm lỗi, đã lấy mất sinh mạng của ba!” Thẩm Hầu cũng đứng lên, dùng sức giữ chặt tay của Nhan Hiểu Thần, gắt gao đặt lên ngực của mình, hắn muốn cho cô cảm nhận được thời khắc này, nỗi thống khổ của hắn so với cô không hề thua kém, “Mọi người đều biết tất cả! Em cho rằng chỉ có nước mắt của em là nước mắt sao? Chỉ có người đau khổ mới thật sự đau khổ sao? Nước mắt của mọi người cũng giống như vậy! Trái tim của em bị giày xéo thì trái tim của mọi người cũng bị giày xéo!” “Nhưng chỉ có em và mẹ là mất đi người yêu thương nhất!” Nhan Hiểu Thần một bên rơi lệ, một bên dùng sức rút tay ra, kiên quyết xoay người, rời khỏi sân thể dục.

Thẩm Hầu mất hết sức lực ngồi xuống, hắn nhìn bóng lưng của cô, từng chút một ra khỏi tầm mắt của hắn, thấp giọng nói: “Không phải chỉ có em và mẹ em, anh cũng đã mất đi người yêu thương nhất!” Nhan Hiểu Thần không muốn mẹ sinh lòng nghi ngờ, nên làm bộ vẫn còn đang đi làm bình thường, đến giờ tan ca thì chạy tới bệnh viện. Đến phòng bệnh, mẹ cô không có ở đó, cô gọi điện thoại cho mẹ, bà nói đang ở trong vườn hoa của bệnh viện tản bộ, bảo cô đi xuống lầu tìm bà. Nhan Hiểu Thần đi xuống lầu, đến một bể phun nước dưới một tán cây thì cô nhìn thấy mẹ. Mẹ mặc bộ đồ màu lam có sọc của bệnh nhân, đang ngồi trên băng ghế, sửng sờ nhìn bể phun nước, ánh mắt thanh tĩnh đến cô độc.

Nhan Hiểu Thần đi đến bên cạnh bà, không dám ngồi xuống, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Mẹ ơi, con đến rồi.” Mẹ cô dường như vẫn đang ngẩn ngơ, không nói tiếng nào. Nhan Hiểu Thần nhìn bà từ trên cao xuống, vừa đúng lúc nhìn thấy đỉnh đầu của bà. Mới bốn mươi tuổi, ở độ tuổi này rất nhiều phụ nữ sẽ vẫn còn dáng vẻ trẻ trung, nhìn tới nhìn lui cũng không thể nhìn ra là người già, nhưng tóc mẹ đã thưa thớt hẳn, còn có không ít sợi bạc, nhìn xuôi nhìn ngược quả thật rất giống người già. Nhan Hiểu Thần nhớ rõ nhà mẹ có 3 chị em, ai nấy cũng đều có dáng dấp rất đẹp, nhưng mẹ cô được tính là đẹp nhất, đầu tóc từ trước tới nay suông dài, đen mượt, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng nõn, đôi mắt hai mí vừa lớn vừa sáng, lúc cô đã bảy tám tuổi, vẫn còn có đàn ông hàng ngày ra vào tiệm uốn tóc, muốn theo đuổi mẹ. Nhưng sau khi ba mất, mẹ liền giống như một gốc hoa hồng mất đi người làm vườn chăm sóc, nhanh chóng tàn úa héo rũ, bây giờ, không thể còn nhìn ra nét diễm lệ của ngày xưa.

Nhan Hiểu Thần nước mắt ở trong hốc mắt đã muốn trào ra, nhưng lại không muốn khiến mẹ khóc, nên lặng lẽ lau đi nước mắt. Mẹ cô dường như đã hồi phục lại, rốt cuộc cũng mở miệng nói chuyện: “Nếu mẹ có thể quên ba của mày, có lẽ mẹ đã dễ chịu hơn rất nhiều, mày cũng có thể dễ chịu hơn rất nhiều, nhưng mẹ không có cách nào quên được! Ba mày đã đi được bao lâu rồi? Là 5 năm ! Mày có biết trong những năm tháng đó mẹ đã tồn tại như thế nào không?” Bà kéo tay áo lên, trên cánh tay của bà có nhiều vết thương, chằng chịt, chồng chéo lên nhau, như một đám mạng nhện rối rắm tụ lại một chỗ, Nhan Hiểu Thần khiếp sợ nhìn, trước nay cô không hề biết trên người mẹ có nhiều viết thương đến thế.

Mẹ cô một bên vuốt ve vết thương, một bên khẽ mỉm cười, nói: “Sống sót thật là đau khổ! Mẹ muốn uống nông dược tự sát, mày lại không để mẹ chết, bắt buộc mẹ phải sống! Khi mày đi học một vài ngày, có đôi khi, mẹ trở lại ngôi nhà lạnh lẽo kia, cảm thấy không thể nào sống nổi, lại muốn uống nông dược thì nhìn thấy con dao khắc gỗ của ba mày, liền lấy cắt vào tay mình. Mẹ phải khiến cho ba mày luôn luôn phải nhắc nhở mẹ, lúc mẹ muốn chết, cũng không thể mang theo con gái cùng chết!” Nước mắt của Nhan Hiểu Thần tuôn trào, giống như sông Hoàng Hà vỡ đê. Bà Nhan nhìn cô một cái, nói: “Mày đừng khóc! Mẹ đang muốn nói chuyện nghiêm túc với mày, không phải chúng mày muốn mẹ bình tĩnh, nghiêm túc nói chuyện hay sao?”

Nhan Hiểu Thần dùng tay không ngừng lau đi nước mắt, nhưng không cách nào lau sạch được. Bà Nhan cười khổ một tiếng, nói: “Vốn cảm thấy chính mình coi như có một chút phúc đức, có người tốt như Trình Trí Viễn hiếu thuận làm con rể, cũng có thể hưởng phước về sau, nhưng mày lại mang thai với người khác, vậy mà cùng Trình Trí Viễn giả vờ giả vịt làm vợ chồng, là như thế nào? Mẹ xấu hổ khi nghe Trình Trí Viễn gọi mẹ là ‘mẹ’, nên nghiêm chỉnh chấp nhận thêm chút lòng tốt của nó. Bác sĩ nói bệnh tình của mẹ đã ổn định, ngày mai, mẹ sẽ xuất viện, về nhà!” Nhan Hiểu Thần khóc, nói: “Mẹ, con lập tức ly hôn với Trình Trí Viễn! Con không muốn sống ở Thượng Hải nữa! Con và mẹ sẽ cùng nhau về nhà, con có thể đến tiệm uống tóc làm việc, sẽ tập làm đầu, học cắt tóc, con sẽ cố gắng kiếm tiền, hiếu thuận thật tốt với mẹ!”

Bà Nhan rưng rưng nhìn Nhan Hiểu Thần, “Mày muốn cùng về với mẹ? Tốt! Chúng ta cùng nhau về nhà! Mẹ sẽ nghe lời mày không đánh bài nữa, không hút thuốc uống rượu nữa, mẹ còn trẻ, cũng có thể đi làm việc, mặc kệ mày làm gì, chúng ta đều có thể sống tốt! Nhưng trước khi về nhà, mày nhất định phải làm xong một việc!” Nhan Hiểu Thần một bên khóc, một bên tùy tiện gật đầu, “Về sau con đều sẽ nghe lời mẹ!” Cả đời này, cô đã không ngừng đấu tranh cùng với số mệnh, cô muốn có một xuất thân giàu có, muốn học trường đại học tốt, muốn đi tìm hiểu thế giới bên ngoài; nghĩ đến một cuộc sống tốt đẹp hơn; muốn thay đổi sự quẫn bách sau cái chết của ba, muốn cho mẹ biết cô có thể cho bà cuộc sống tốt hơn, muốn chứng minh sự cố chấp bướng bỉnh của mình là không sai! Nhưng cô càng đấu tranh, lại càng nhận thấy số mệnh quá lớn ở trước mặt, giống như cái tổ kiến thật lớn chắn ngang đường. Cô đã sức cùng lực kiệt, không thể đấu tranh tiếp tục được nữa! Có lẽ ngay từ đầu, cô đã sai lầm, giống như lời nói của thân thích họ hàng, cô không có số mạng được hưởng điều tốt đẹp, cô nên thật tâm lưu lại ở thị trấn nhỏ, làm một cô gái gội đầu thuê, không cần phải suy nghĩ học đại học gì, đi đến thế giới rộng lớn thế nào, cuộc sống tốt đẹp ra sao, như vậy tất cả mọi chuyện đều đã không xảy ra. Bà Nhan nói: “Tốt! Mày đi bỏ đứa nhỏ ngay!”

Nhan Hiểu Thần như bị sét đánh, ngơ ngác nhìn chằm chằm mẹ, thân thể không kềm chế được, khẽ run lên. “Mẹ biết mày muốn giữ lại đứa nhỏ, nhưng mẹ không có cách nào chấp nhận! Vừa nghĩ đến Thẩm Hầu cả nhà bọn chúng hại chết ba mày, mẹ liền hận không thể giết chết cả nhà bọn chúng! Mẹ không thể nào chấp nhận mày lại mang một đứa nhỏ có cùng huyết thống với bọn chúng, Hiểu Thần, không phải mẹ tàn nhẫn độc ác, là mẹ không thể nào chấp nhận được!” Bà Nhan nghẹn ngào nói: “Mày trưởng thành rồi, mẹ cũng đã già, mẹ không còn khả năng giống như lúc nhỏ dẫn mày đến bệnh viện chích ngừa, nên chỉ có thể cố gắng khuyên bảo mày, khiến mày phải tự đến bệnh viện bỏ đứa bé đi. Nhưng nếu mày muốn giữ lại nó, đời này kiếp này mày cứ vĩnh viễn ở lại Thượng Hải, mãi mãi đừng về quê nữa! Ngày mai mẹ sẽ về quê, từ nay về sau, mặc kệ mẹ sống hay chết, mẹ biến thành cái dạng gì, cũng vĩnh viễn không muốn thấy mày, mày cũng đừng bao giờ tới gặp mẹ, mẹ coi như không sinh ra mày, mày cũng nên coi mẹ như đã chết! Chúng ta ai cũng chẳng muốn nhìn thấy ai, ai cũng không muốn ép buộc ai. Có được không?” Nhan Hiểu Thần lập tức quỳ trước mặt mẹ, nước mắt tuôn như mưa, đau xót kêu lên: “Mẹ ơi! Con van xin mẹ…” Mẹ cô cũng đã khóc ròng, “Mẹ rất hiểu, đây là quyết định mẹ đã nghĩ mấy đêm rồi! Mày cũng phải cẩn thận suy xét lại, ngày mai mẹ sẽ xử lý thủ tục xuất viện.” Bà Nhan nói xong, đứng lên, cước bộ lảo đảo về phòng bệnh.

Nhan Hiểu Thần khóc đến không thành tiếng, tê liệt ngồi trên mặt đất. Cô giống như kẻ không hồn rời khỏi bệnh viện, trở về trường đại học. Trình Trí Viễn và Thẩm Hầu đang ở dưới lầu phòng ký túc xá của Ngụy Đồng nói chuyện, Trình Trí Viễn biết Nhan Hiểu Thần không thể về nhà, nên sắp xếp một vài bộ quần áo cùng một ít đồ dùng cá nhân, mang đến cho cô. Anh ta giao rương hành lý cho Thẩm Hầu, vừa muốn đi, liền nhìn thấy Nhan Hiểu Thần, nên không khỏi dừng bước.

Nhan Hiểu Thần liếc nhìn Trình Trí Viễn, lại giống như hoàn toàn không nhìn thấy, chẳng có bất kỳ phản ứng gì, trực tiếp đi qua người anh ta, hướng vào ký túc xá. Thẩm Hầu cho rằng chính mình cũng sẽ bị không đếm xỉa tới, cũng sẽ bị đi ngang qua, nhưng hoàn toàn không ngờ, Nhan Hiểu Thần thế nhưng lại đi thẳng đến trước người hắn, ôm lấy hắn, đem mặt vùi vào ngực hắn. Trong phút chốc, tâm trạng của Thẩm Hầu giống như cái bugi, thay đổi rất nhanh, trước là kinh ngạc, sau là vui mừng, sau lại sợ hãi, thế nhưng không biết nên phản ứng thế nào. Hắn thận trọng hỏi: “Hiểu Thần, đã xảy ra chuyện gì? Có phải mẹ em đã biết chuyện của Trình Trí Viễn?”

Nhan Hiểu Thần không nói lời nào, chỉ là nhắm mắt lại, im lặng tựa vào lòng hắn, ấm áp đến mức giống như mộng đẹp giữa đêm hè. Ngày hè tươi đẹp, ánh nắng chói chang, cây ngô đồng cao cao, dưới tầng lầu của ký túc xá nữ, túm năm tụm ba sinh viên đang chuyện trò, Thẩm Hầu cảm thấy thời gian giống như đảo ngược, bọn họ lại trở về ngôi trường đại học khi vẫn còn là sinh viên. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Nhan Hiểu Thần, nhắm hai mắt lại. Thời khắc này, ôm nhau trong lòng ấm áp, tất cả đau xót đều mơ hồ, chỉ có tốt đẹp còn tồn tại. Nhan Hiểu Thần nhẹ giọng nói: “Dù nguyên nhân có thế nào, hậu quả có ra sao, được gặp anh, yêu anh, là điều tươi đẹp nhất trong cuộc đời này. Em sẽ cẩn thận cất giấu những ký ức tốt đẹp của chúng ta, tiếp tục sống tốt, anh đã cho em ký ức, những ký ức đó sẽ trở thành viên bảo thạch sáng chói cuối cùng trong cuộc đời em. Anh không nên hận em! Nghĩ rằng anh sẽ hận em, dù là hiện tại hay tương lai, em đều sẽ rất đau khổ.”

“Em nói gì vậy?” Nhan Hiểu Thần dịu dàng nhưng kiên quyết đẩy Thẩm Hầu ra, cách xa lồng ngực của hắn, cô nhìn hắn mỉm cười, lôi kéo rương hành lý, không quay đầu lại, đi vào ký túc xá. Thẩm Hầu cùng Trình Trí Viễn nhíu mày, kinh ngạc nghi ngờ nhìn vào bóng lưng bất định của cô.

Sáng sớm, Ngụy Đồng còn chưa rời giường, Nhan Hiểu Thần đã lặng lẽ rời khỏi ký túc xá. Theo yêu cầu của bác sĩ, cô không được ăn điểm tâm, mang bụng rỗng đi đến bệnh viện. Trong lúc chờ làm phẫu thuật, Nhan Hiểu Thần trông thấy một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, đang ngồi xổm tại góc tường khóc đến nôn mửa, nhưng không có ai quan tâm đến cô, để mặc cô gào khóc ở đó. Bệnh viện là chỗ phức tạp nhất thế giới, là nơi giao nhau giữa âm dương, từng giờ từng phút diễn ra sự sống và cái chết, vui mừng hay buồn khổ là điều không hiếm gặp.

Nhan Hiểu Thần mặc y phục của bệnh nhân, ngồi trên giường bệnh, vẫn nhìn cô gái kia cách cái cửa sổ, có lẽ tiếng khóc tuyệt vọng bi thương của cô gái đã hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của Nhan Hiểu Thần, khiến cho cô giống như một kẻ không quan tâm đến chuyện bên ngoài, vẫn bình tĩnh ngồi chờ. Bà Nhan đi đến bên giường của Nhan Hiểu Thần, ngồi lên giường bệnh, theo tầm mắt của cô, cũng nhìn cô gái cách cái cửa sổ đang gào khóc thảm thiết. Vẻ cứng rắn lạnh lùng của bà Nhan cũng dần dần biến đổi, trong mắt dường như có nước, toàn bộ cơ mặt giống như đang run lên, bà chậm chạp vươn cánh tay, đặt lên vai của Nhan Hiểu Thần.

Nhan Hiểu Thần quay đầu, nhìn thấy mẹ như sắp khóc, trong mắt đã ngân ngấn nước, nhưng cô vẫn tươi cười nhìn mẹ, vỗ vỗ vào tay của bà, ra ý bảo rằng cô rất ổn, “Mẹ đừng lo lắng, chỉ là một ca phẫu thật nhỏ thôi.” Bà Nhan nói: “Khi nào giải phẫu xong, chúng ta sẽ lập tức về nhà.” Nhan Hiểu Thần gật đầu, bà Nhan quay sang ngồi trên ghế ở bên cạnh giường bệnh.

Bởi vì đứa bé đã hơn ba tháng, đã qua thời gian tốt nhất có thể phá thai nhẹ nhàng, không thể làm những tiểu phẫu thông thường được, mà thật sự phải làm ca phẫu thuật lớn, bác sĩ cố ý đến thăm bệnh, giảng giải quá trình và thủ tục giải phẫu cho Nhan Hiểu Thần nghe, yêu cầu cô trước khi tiến hành phẫu thuật phải ký tên vào giấy cam kết không truy cứu trách nhiệm, để bản thân cô nhận thấy tất cả nguy hiểm, mà sẵn sàng đồng ý tiến hành phẫu thuật. “Sau khi phẫu thuật, tử cung có thể có hiện tượng xuất huyết, nếu trong một thời gian ngắn mà xuất huyết quá nhiều, sẽ dẫn đến choáng váng, rất nguy hiểm đến tính mạng. Trong quá trình giải phẫu, bởi vì thai quá to hoặc dụng cụ phẫu thuật quá lớn, rất có thể gây tổn tương đến tử cung, thậm chí làm tử cung bị vỡ. Nếu trong quá trình giải phẫu hay sau khi giải phẫu xong, bệnh nhân bị sốt trên 38 độ C, liên tục 24 giờ sau, có nghĩa là đã bị nhiễm trùng, rất có khả năng nguy hiểm đến tính mạng…” Bà Nhan càng nghe sắc mặt càng trắng bệch, bác sĩ đem giấy cam kết đến cho Nhan Hiểu Thần, lúc Nhan Hiểu Thần muốn kí tên thì bà kêu lên một tiếng, “Hiểu Thần!”

Nhan Hiểu Thần nhìn mẹ, bà Nhan trên mặt luống cuống mờ mịt, lại chẳng nói gì. Nhan Hiểu Thần cười nói: “Mẹ đừng quá lo lắng, cái này phải làm theo nguyên tắc, nếu là phẫu thuật viêm ruột thừa, thì bệnh viện cũng làm vậy thôi.” Nhan Hiểu Thần rồng bay phượng múa ký tên của mình, đưa giấy cam kết trả lại cho bác sĩ. Bác sĩ nhìn qua, xem ra tất cả thủ tục đều đã đầy đủ, liền quay người rời khỏi phòng bệnh, “Một giờ sau sẽ phẫu thuật, đừng ăn uống gì cả.” Bà Nhan sững sờ nhìn theo hướng của bác sĩ đi ra khỏi phòng bệnh, thần kinh khẩn trương cao độ, vô thức xoa xoa bàn tay.

Một y tá đẩy một chiếc xe chứa dụng cụ phẫu thuật đi đến trước giường bệnh của Nhan Hiểu Thần, bà Nhan đột nhiên nhảy dựng lên, vô cùng lo lắng hỏi: “Đến lúc phẫu thuật rồi sao?” Y tá vừa đeo vào găng tay cao su, vừa nói: “Còn chưa tới giờ đâu, đến lúc làm phẫu thuật sẽ có y tá đến đẩy cô ấy đến phòng giải phẫu. Bà Nhan nhẹ nhàng thở ra, lắp bắp hỏi: “Vừa rồi bác sĩ nói cái gì là tử cung bị vỡ, lần phẫu thuật này chắc không ảnh hưởng đến việc có thai về sau chứ?”

Y tá liếc mắt nhìn Nhan Hiểu Thần, bình thản nói: “Cũng tùy người, có người bình phục rất tốt, sau mấy tháng có thể mang thai lại, cũng có người cả đời vô sinh.” Sắc mặt của bà Nhan lập tức trở nên hết sức khó coi, Nhan Hiểu Thần thấp giọng trấn an bà: “Mẹ à, sức khỏe của con chịu được, không có gì đâu.” “Roẹt” một tiếng, y tá đến kéo rèm, nói với bà Nhan: “Xin bà tránh ra một chút được không? Tôi muốn giúp cô ấy sát trùng thân thể, để chuẩn bị phẫu thật.”

“À! Được, tôi đi ra ngoài!” Bà Nhan sắc mặt tái nhợt đi ra khỏi phòng bệnh, đứng chờ ở hành lang. Bà giống như một kẻ đang gặp hoàn cảnh khốn khó, nôn nóng đi tới đi lui, nhìn thấy y tá đẩy những bệnh nhân đang hôn mê đi qua trước mặt, bà lại nghĩ tới lời của bác sĩ, “Xuất huyết, hôn mê, bị choáng…” Bà Nhan càng nghĩ càng buồn rầu bất an, sờ soạng trên người, lấy ra một điếu thuốc, đi đến nơi có cửa sổ, mở cửa sổ ra, bắt đầu hút thuốc. Bà dựa vào cửa sổ, một bên vô cùng lo lắng hút thuốc, một bên rối rắm tự hỏi, đột nhiên có người chạy đến phía sau lưng bà, chần chừ một chút, kêu lên, “Dì, Hiểu Thần đâu?” Bà Nhan quay đầu lại, thì nhìn thấy Trình Trí Viễn, nghe được lời xưng hô của anh ta, chua xót cười. Bởi vì yếu đuối cùng tự ti, biểu hiện của bà càng trở nên cường liệt kêu ngạo. Bà hút thuốc, làm bộ như chẳng để ý chuyện gì, nói: “Đang chuẩn bị làm phẫu thuật, đây là việc riêng nhà chúng tôi, con và Nhan Hiểu Thần đã không còn quan hệ gì, không cần bận tâm!” Trình Trí Viễn đang muốn nói tiếp, thì Thẩm Hầu vẻ mặt nôn nóng, vội vã chạy tới, phía sau hắn, ông Thẩm và bà Thẩm mặt cũng đầy hoảng sợ, thở hồng hộc chạy đến.

Sắc mặt của bà Nhan bất chợt tối sầm lại, bà ném điếu thuốc đang hút một nửa xuống đất, dùng chân hung hăng giẫm lên, giống như một đấu sĩ chuẩn bị sắp phải chiến đấu, hai mắt trợn lên, trừng trừng nhìn ba mẹ của Thẩm Hầu. Thẩm Hầu chạy đến trước mặt của bà Nhan, cầu xin nói: “Dì à, xin dì đừng ép buộc Hiểu Thần như vậy.” Bà Thẩm cũng ăn nói khép nép cầu xin: “Tôi sinh non hai lần, nên quá rõ sự đau đớn khi thai bị mất! Cho dù bà hận chúng tôi bao nhiêu, cũng không nên đối xử với Hiểu Thần như vậy! Đứa bé đã biết cử động, chúng ta là người ngoài không biết, nhưng Hiểu Thần ngày đêm đều có thể cảm nhận được!”

Ông Thẩm cũng cầu xin nói: “Bà thật không thể làm như vậy, cho dù bà không thích đứa bé, nhưng Hiểu Thần là con gái ruột của bà, bà phải nghĩ đến con gái chứ!” Trình Trí Viễn cũng nói: “Dì à, ngay từ đầu Hiểu Thần đã suy nghĩ đến cảm nhận của dì, không phải không nghĩ tới bỏ đi đứa bé, lúc nó hơn hai tháng, cô ấy đã từng vào đến phòng phẫu thuật, đã lên đến bàn mổ, nhưng lại không thể hạ quyết tâm, nên đã từ bỏ ý định! Cô ấy đã chấp nhận quá nhiều đau khổ, mới quyết định muốn giữ lại đứa con này! Dì ép cô ấy như vậy, cô ấy sẽ mang nỗi đau khổ giết đi đứa con của mình cả đời.” Bà Nhan nhìn bốn người trước mặt tranh nhau nói, đột nhiên nở nụ cười chua xót, “Các người như thế này, thật giống như tôi mới là kẻ xấu, giống như tôi mới là kẻ đầu sỏ gây ra tất cả tội lỗi!”

Bốn người đều lập tức im lặng Bà Thẩm nói: “Tôi mới là kẻ đầu sỏ gây ra tội ác!” Bà Nhan nhìn chằm chằm vào người đàn bà ở trước mặt, tuy rằng vội vàng chạy tới đây, sắc mặt có chút đỏ hồng, ánh mắt có chút thâm quầng, nhưng toàn thân của bà ta trên dưới đều là hàng hiệu, khí chất giàu sang, có thể nhận ra hàng ngày sống an nhàn sung sướng, đầu tóc cũng được nhà tạo mẫu tóc nổi tiếng chải bới, có vẻ như sự tháo vát nhanh nhẹn không làm mất đi vẻ nữ tính quyến rũ. Người đàn bà này từ đầu đến chân đều cho thấy bà ta đang sống rất tốt, nhưng còn bà và con gái của bà thì sao? Cả người chồng đã mất của bà nữa?

Bà Nhan đột nhiên cảm giác được, đã nhiều năm như vậy, phẫn nộ và oán hận tràn ngập trong lòng bà rốt cuộc cũng tìm được một nơi chính xác để phát tiết. Lúc trước bà hận Hiểu Thần, nhưng Hiểu Thần chỉ là một đứa trẻ, cô không biết chính mình chỉ vì nhất thời thiếu suy nghĩ sẽ dẫn đến chuyện như vậy! Bà hận tài xế Trịnh Kiến Quốc, nhưng Trịnh Kiến Quốc không uống rượu, không chạy tốc độ cao, không có phạm luật, trên đạo đức có thể sai, nhưng trên luật pháp không có bất kỳ sai lầm nào! Bà Nhan thù hận bọn họ đều là không chính đáng, bản thân bà biết đó chỉ là một loại đau thương bất đắc dĩ phải phát tiết ra. Nhưng lúc này đây, bà tin rằng bản thân đã thù hận đúng rồi, chính là người đàn bà trước mặt này! Là bà ta ỷ vào quyền thế, vọng tưởng cướp đi cơ hội vốn nên thuộc về Hiểu Thần của nhà bà, nên mới dẫn đến tất cả hậu quả! Chính là người đàn bà này! Ba của Hiểu Thần mới chết! Chính người đàn bà này! Mới khiến bà oán hận con gái, tra tấn con gái!

Chính người đàn bà này! Mới khiến cho mấy năm nay bà sống không bằng chết, say mê bài bạc, vài lần muốn uống nông dược tự sát! Chính người đàn bà này! Hiểu Thần mới phải đến phòng phẫu thuật, đi làm cái phẫu thuật có nhiều nguy hiểm đó! Chính là bà ta! Là bà ta! Là bà ta…

Bên trong đầu của bà Nhan giống như có người đang gào thét: Nếu không phải là bà ta, sẽ không xảy ra điều đáng sợ này! Nếu không phải bà ta, ba của Hiểu Thần sẽ còn sống! Đều là lỗi của bà ta! Là lỗi của bà ta! Y tá đẩy xe chứa dụng cụ phẫu thuật đi qua bọn họ, trên khay inox có chứa dao phẫu thuật, kéo, cồn, vải thưa, nhíp… Đầu óc của bà Nhan mờ mịt như có một mảng sương mù, ma xui quỷ khiến bà cầm lấy cái kéo, hướng về phía bà Thẩm đâm tới.

Trong lúc y tá kéo màn ra, rời khỏi phòng bệnh thì Nhan Hiểu Thần phát hiện mẹ không có ở ngoài. Cô lo lắng đi ra khỏi phòng bệnh, liền giật mình nhìn thấy mẹ và bà Thẩm đang đứng mặt đối mặt, nghĩ đến tính tình xúc động thái quá của mẹ, Nhan Hiểu Thần vội vàng đi qua. Trình Trí Viễn phát hiện cô trước tiên, ngay sau đó Thẩm Hầu cũng phát hiện, hai người không hẹn mà cùng phản ứng, hướng về phía cô rất nhanh chạy tới, ông Thẩm trông thấy hành động của con trai, theo bản năng quay đầu nhìn về con trai. Tầm mắt của bọn họ đều ngưng đọng trên người Nhan Hiểu Thần đang mặc y phục bệnh nhân, sắc mặt trắng bệch. Nhan Hiểu Thần nhìn thấy mẹ thừa lúc y tá không chú ý, lặng lẽ cầm lấy cái kéo. Cô há hốc miệng, muốn la lên nhưng chưa kịp phát ra, liền dùng hết toàn bộ sức lực chạy về phía trước, cô chạy qua giữa Trình Trí Viễn và Thẩm Hầu, chen sát hai người bọn họ mà lao qua.

Trình Trí Viễn và Thẩm Hầu khó khăn dừng bước, quay đầu lại, nhìn thấy Nhan Hiểu Thần đẩy bà Thẩm ra, sau đó cô chầm chậm cúi gập người ngã quỵ. Cho đến lúc đó, bọn họ vẫn chưa ý thức được chuyện gì đang diễn ra, chỉ là theo bản năng hướng về phía trước mà chạy, muốn đỡ lấy Hiểu Thần đang lảo đảo ngã xuống. Chỉ là trong khoảnh khắc như điện xẹt nảy lửa, hết thảy đều giống như màn quay chậm phóng đại ở trước mắt bọn họ một cách thật rõ ràng. Hiểu Thần từ từ ngã xuống, trên y phục bệnh nhân đều là máu, bà Nhan duỗi tay, sợ hãi nhìn Hiểu Thần ở trên mặt đất, cái kéo nhuốm đầy máu “keeng” một tiếng rơi xuống sàn nhà.

Bà Nhan dường như rốt cuộc đã phản ứng kịp mọi chuyện trước mắt không phải là ảo giác, chân tay mềm nhũn, quỳ đến bên cạnh Nhan Hiểu Thần. Bà há miệng run rẩy, vươn tay muốn đỡ Hiểu Thần, lại bị Thẩm Hầu vọt đến hung hăng đẩy ra. Thẩm Hầu ôm lấy Nhan Hiểu Thần, trong đầu là một mảnh hỗn loạn, miệng nói lung tung: “Không sợ, không sợ! Đây là bệnh biện, không có việc gì! Không có việc gì…”, không biết hắn đang trấn an Hiểu Thần, hay đang trấn an chính mình. Nhan Hiểu Thần đau đến mức sắc mặt trắng bệch trở nên tái xanh, nhưng thần trí vẫn thanh tỉnh, cô tựa đầu vào ngực của Thẩm Hầu, cố gắng gượng cười, nói với y tá: “Bà là mẹ tôi, là tôi không cẩn thận đụng vào, chỉ là ngoài ý muốn.” Nhìn thấy y tá nửa tin nửa ngờ tạm thời bỏ qua dự định báo nguy, cô nhẹ nhàng thở ra, rồi lại thở phì phò khó khăn nói: “Mẹ à, đừng làm chuyện điên rồ nữa!” Máu trên bụng của Nhan Hiểu Thần liền giống như vòi nước quên khóa, tí tách chảy không ngừng, nhanh chóng trào ra, toàn bộ bên dưới thân thể của cô đều là màu máu đỏ chói mắt, bà Nhan hoảng sợ nhìn Hiểu Thần, đã hoàn toàn mất đi khả năng nói chuyện, chỉ là không ngừng thì thào lặp đi lặp lại: “Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu…”

Trên tay của Thẩm Hầu tràn đầy máu tươi, ánh mắt của hắn đều là màu đỏ, hắn gào thét “Bác sĩ”, Nhan Hiểu Thần gắt gao nắm chặt tay hắn, dần dần mất đi ý thức. Bên ngoài phòng cấp cứu. Nhan Hiểu Thần được một nhóm y tá nhanh chóng đẩy vào phòng cấp cứu, bà Nhan bị chặn lại ở ngoài cửa, bà nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đang nhanh chóng khép lại, y tá bảo bà ngồi xuống nghỉ ngơi, nhưng bà vẫn đứng ở cửa, nhìn chằm chằm vào cửa phòng cấp cứu, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, cả môi miệng đều là màu xám trắng.

Trình Trí Viễn nói: “Dì à, thời gian giải phẫu sẽ không ngắn, dì ngồi xuống nghỉ ngơi một lát. Bác sĩ chính phẫu thuật là bác sĩ tốt nhất Thượng Hải, chúng ta lại đang ở bệnh viện, cứu chữa hoàn toàn kịp thời, Hiểu Thần nhất định sẽ không sao.” Bà Nhan dưới sự nâng đỡ của Trình Trí Viễn xoay người lại, bà nhìn thấy bà Thẩm. Vừa rồi, khi tất cả mọi người tâm thần rối loạn, thì bà Thẩm là người đầu tiên ngồi xuống, lấy vải thưa trên khay dụng cụ y tế, đè lại miệng vết thương của Hiểu Thần, giúp cô cầm máu, biểu hiện trấn tĩnh còn hơn cả y tá; bà thét ra lệnh Thẩm Hầu buông Nhan Hiểu Thần ra, để Hiểu Thần nằm thẳng, thét ra lệnh Trình Trí Viễn lập tức gọi điện thoại cho mẹ của anh ta, nhờ viện trưởng phái bác sĩ tốt nhất làm phẫu thuật. Biểu hiện của bà gặp nguy không loạn, lý trí trấn tĩnh, nhưng lúc này, thế nhưng bà đứng cũng không vững, Thẩm Hầu và ông Thẩm mỗi người một bên nâng đỡ hai cánh tay của bà, bà vẫn run rẩy, càng không ngừng run cầm cập. Bà nhan nhìn chằm chằm bà Thẩm, bà cũng nhìn chằm chằm bà Nhan, giống như người câm, không nói được tiếng nào, chỉ có những giọt nước mắt lớn bằng hạt đậu rơi xuống.

Phẫn nộ kích động ở trong lòng bà Nhan vốn giống như một quả bóng không ngừng to lên, làm cho bà cơ hồ như kẻ điên cuồng, nhưng nỗi xúc động lúc cầm kéo đâm phải Hiểu Thần, đã làm quả bóng đó nổ tung. Giờ phút này, liền giống như quả bóng đã nổ, tinh thần hoàn toàn xẹp xuống, bà thì thào hỏi: “Hiểu Thần vì cái gì mà muốn cứu bà ta? Là bà ta đã hại cả nhà của nó!” Trình Trí Viễn nói: “Có lẽ Hiểu Thần không giống như cô ấy đã từng cho rằng mình rất hận ba mẹ của Thẩm Hầu, cũng có lẽ là nguyên nhân quan trọng hơn, Hiểu Thần không phải muốn cứu mẹ của Thẩm Hầu, mà là cứu dì.” Bà Nhan mờ mịt nhìn Trình Trí Viễn. Trình Trí Viễn cố gắng dùng hết lời nói hòa khí: “Bởi vì một lần gian lận kết quả kỳ thi đại học, dẫn đến một tai nạn giao thông, khiến Hiểu Thần mất đi ba. Nếu lại bởi vì một lần gian lận kết quả thi đại học, dẫn đến một cái án giết người, làm cho cô ấy mất đi mẹ, cô ấy thật sự không còn thiết sống nữa.”

Bà Nhan khóc nói: “Nó mà chết, ta cũng không muốn sống! Bây giờ nó làm vậy, tương lai làm sao ta có thể đi gặp ba của nó?” Trình Trí Viễn im lặng không nói gì, dẫn bà Nhan đến ghế ngồi xuống, sau đó cầm lấy ly nước, đưa thuốc trị bệnh tim cho bà Nhan, giúp bà uống thuốc. Sau khi bà Nhan uống thuốc xong, anh ta ném ly nước bằng giấy vào thùng rác, đi đến trước mặt bà Nhan, cách xa vài bước, kêu lên một tiếng: “Thưa dì!”

Bà Nhan vỗ vỗ xuống chỗ ngồi bên cạnh, mệt mỏi nói: “Chuyện của Hiểu Thần luôn làm phiền con, con cũng ngồi xuống đi!” Trình Trí Viễn quỳ gối, quỳ thẳng trước mặt của bà Nhan. Bà Nhan hoảng sợ, muốn đứng lên, Trình Trí Viễn nói: “Dì à, dì hãy ngồi xuống, con có vài lời muốn nói với dì.” Sau đó anh ta cũng hướng về phía ba mẹ của Thẩm Hầu nói: “Chú và cô cũng nghe một chút, Thẩm Hầu khẳng định còn chưa nói cho hai người biết.”

Thẩm Hầu lo lắng nhìn bà Nhan, “Anh nhất định phải nói ngay bây giờ sao?” Trình Trí Viễn nói: “Tôi không nói, Hiểu Thần liền muốn giấu đi bí mật này. Tôi đã quá hiểu nỗi đau khổ khi cứ giữ mãi bí mật ở trong lòng, tôi hi vọng, khi cô ấy phẫu thuật xong, có thể sống vui vẻ thoải mái một chút.” Bà Nhan hoang mang hỏi: “Rốt cuộc con muốn nói gì? Là nói chuyện ly hôn sao? Ta biết rồi, cũng sẽ không trách con đâu!”

Trình Trí Viễn quỳ nói: “Mùa hè 5 năm trước, con ở trong nước, ngụ tại thành phố. Vào ngày 1 tháng 8 hôm đó, con cùng Trịnh Kiến Quốc chạy thử một chiếc xe mới. Đoạn đường đó rất hẻo lánh, con thì đang chiêm nghiệm các tính năng của chiếc xe mới, không chú ý đến ven đường lại có người, khi con nhìn thấy người đàn ông kia đang đeo hành lý, cầm túi nilon đi ngang đường thì đã phanh gấp, nhưng không kịp. Vì sợ không kịp cứu chữa, Trịnh đại ca đã lái xe, đưa người bị con đụng xe kia đến bệnh viện. Con ngồi bên cạnh người đó, nắm tay ông ấy, nói chuyện với ông ấy, cầu xin ông ấy cố gắng chịu đựng mà sống sót. Nhưng khi chúng con chạy đến bệnh viện thì ông ấy đã rơi vào trạng thái hôn mê, không thể nói chuyện, cuối cùng không cứu được nên đã mất. Cảnh sát tới hỏi thì Trịnh đại ca vì bảo vệ con, đã chủ động nói do anh ấy lái xe, thực tế người lái xe là con. Dì à, là con đụng chết chồng của dì, ba của Hiểu Thần.” Bà Nhan há miệng, ngây ngốc nhìn Trình Trí Viễn. Có lẽ chuyện ngoài ý muốn hôm nay đã quá nhiều, chuyện của Trình Trí Viễn mà đem so sánh với chuyện của Hiểu Thần, cũng không tính là gì, bà Nhan không giống như bình thường bị chọc giận, chỉ gần như chết lặng ngây ngốc nhìn Trình Trí Viễn. Trình Trí Viễn dập đầu thật mạnh trước mắt bà Nhan, trán và gạch lót sàn chạm vào nhau, phát ra âm thanh bồm bộp, “5 năm trước, ở bệnh viện của thành phố, nhìn thấy dì và Hiểu Thần, con đã muốn làm như hôm nay, nhưng con đã yếu đuối trốn chạy. Con biết tội lỗi của mình không thể tha thứ được, mấy năm nay, sống một cuộc sống đau khổ, chưa từng có một ngày quên đi, con đã hại chết một người, khiến một gia đình tan nát, khiến dì mất đi người chồng, khiến Hiểu Thần mất đi người cha! Dì à, con xin lỗi!” Sau khi Trình Trí Viễn nói xong, nước mắt cũng từ khóe mắt chậm rãi chảy xuống, trán của anh ta đặt sát mặt đất, gần đến trước mặt bà Nhan, dùng tư thế khiêm tốn nhất biểu đạt sự hối hận áy náy, khẩn cầu tha thứ.

Bà Thẩm giống như từ trong mộng chợt bừng tỉnh, đẩy mạnh Thẩm Hầu cùng ông Thẩm, run rẩy đi đến trước mặt bà Nhan, “bộp” một tiếng cũng quỳ xuống, mọi người đều kinh ngạc sững sốt. Bà Thẩm nói: “Tôi đã đến cổng chính của sở giáo dục để nhìn qua ba của Hiểu Thần. Tôi nhớ rất rõ, ngày đó, thời tiết khắc nghiệt, nhiệt độ cao nhất là 41 độ, lãnh đạo sở giáo dục nói với ba của Hiểu Thần ‘Sự việc con gái của ông học đại học đã được giải quyết’, ông ấy không ngừng cảm ơn lãnh đạo. Lúc ba của Hiểu Thần rời khỏi, tôi đã làm bộ như nhân viên của sở giáo dục, mang đến cho ông ấy một chai nước trà xanh ướp lạnh, ông ấy nhìn vào mắt của tôi, khiến cho tôi cảm thấy ông ấy kỳ thật đã biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tôi cho rằng ông ấy không nhận, nhưng không ngờ ông ấy lại nhận lấy chai nước đó. Tôi nói với ông ấy ‘Thật xin lỗi, bởi vì chúng tôi làm việc có sai sót, mấy ngày nay để cho ông chịu khổ’, ông ấy cười nói ‘Không sao cả, đều là cha mẹ, có thể hiểu được’.” Bà Thẩm mặt đầy nước mắt, khóc không thành tiếng, nói: “Mặc kệ bà có tin hay không, mấy năm nay, tôi chưa bao giờ quên hoàn cảnh lúc đó! Tôi vẫn cố gắng trốn tránh tất cả, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, thậm chí còn tự gạt chính mình đó là tai nạn giao thông, không phải do tôi gây ra. Nhưng tôi rất hiểu đến cuối cùng tôi đã làm ra chuyện gì, lương tâm chưa bao giờ buông tha tôi! Sự việc đã đến nước này, tôi không có mặt mũi đâu mà cầu xin bà tha thứ, tôi chỉ nhất định phải nói cho bà biết tất cả, tôi thiếu bà 5 năm, thiếu bà một lời giải thích rõ ràng, một lời giải thích thật lòng!”

Bà Thẩm cúi người dập đầu, “Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Thật sự xin lỗi bà…” Ông Thẩm và Thẩm Hầu quỳ phía sau bà Thẩm, cũng làm theo bà dập đầu trước mặt bà Nhan. Bà Nhan sững sờ nhìn bọn họ, thì thào hỏi: “Bà đã cho ba của Hiểu Thần một chai nước?”

Bà Thẩm không ngờ đến bà Nhan lại đi hỏi một chi tiết không quan trọng, sững sốt trả lời: “Vâng, một chai nước trà xanh ướp lạnh.” “Ông ấy thích uống trà!” Bà Nhan khẳng định gật đầu, lại nhìn Trình Trí Viễn hỏi: “Ba của Hiểu Thần trước khi hôn mê đã nói gì?” Trình Trí Viễn lập tức ngẩng đầu lên đáp: “Chú trông thấy con hoảng sợ đến mức hoang mang, ngược lại đã an ủi con đừng sợ, nói rằng hoàn toàn không phải lỗi của con, là do chú không tuân thủ luật giao thông, đi ngang qua đường, còn nói…” Trình Trí Viễn đổi thành tiếng địa phương mà nói, không tự chủ bắt chước giọng nói của ông Nhan, “Vợ của tôi tâm địa tốt, nhưng tính tình yếu đuối bốc đồng, bà ấy mà nhìn thấy tôi thế này, khẳng định sẽ nổi giận với cậu, nói không chừng còn có thể ra tay đánh cậu, tiểu tử cậu nên nhịn một chút, đừng bao giờ tính toán với bà ấy! Cậu nói cho bà ấy biết, đừng có giận lây sang Tiểu Tiểu… Con gái tôi tên là Nhan Hiểu Thần, rất hiểu chuyện, lúc nào nó khóc, cậu giúp tôi an ủi nó một chút, bảo nó hãy học cho tốt, đừng bao giờ vì chuyện của ba mà phân tâm. Chỉ cần nó vui vẻ, ba sẽ không sao, thế nào đi nữa cũng sẽ không sao…” Trình Trí Viễn ngậm nước mắt nói: “Sau đó… Chú liền hôn mê, những lời này…Chính là những lời cuối cùng của chú.”

Bà Nhan nhìn chằm chằm Trình Trí Viễn, vội vàng hỏi: “Ba của Hiểu Thần nói tiếng phổ thông không được tốt, con vẫn dùng tiếng địa phương nói chuyện với ông ấy? Vẫn ở cùng ông ấy?” Trình Trí Viễn gật đầu. Đột nhiên bà Nhan che mặt lại, cúi gập người, gào khóc.

5 năm! Đã 5 năm! Bà đã từng tưởng tượng vô số lần, ở cái thành phố xa lạ kia, tha hương đầu đường xó chợ, chồng của bà lẻ loi một mình, rốt cuộc đã trải qua thời khắc cuối cùng của cuộc đời như thế nào. Có phải rất cô độc? Có phải rất sợ hãi? Có phải rất khổ đau? Trong trí tưởng tượng vô số lần như vậy, nghĩ ra hình ảnh ngày càng đen tối, ngày càng tuyệt vọng, bà cũng ngày càng bi thương, ngày càng phẫn nộ. Hiện tại, rốt cuộc bà đã biết được chồng bà trước khi chết đã trải qua chuyện gì! Lúc trải qua những giây phút cuối đời, tại cái thành phố xa lạ kia, ông không phải là một kẻ chết lạnh lẽo cô độc tại đầu đường. Có người đã cho ông một chai nước uống, nói với ông câu “Xin lỗi”; có người đã nắm tay ông, cùng ông đến bệnh viện… Tuy rằng nỗi bi thương thống khổ trong lòng của bà Nhan không giảm bớt đi chút nào, bà vẫn như trước đau đớn khóc vì người thân của mình ra đi vĩnh viễn, nhưng bởi vì biết ông đi rất bình thản, biết chuyện cuối cùng ông làm, biết lời cuối cùng ông nói, sự không cam tâm phẫn nộ chất chứa trong lòng bà Nhan lại theo nước mắt chậm rãi chảy ra.

Nghe tiếng khóc thảm thiết của bà Nhan, bà Thẩm và Trình Trí Viễn cũng đều buồn khổ rơi nước mắt, tránh né 5 năm, mới biết được không tránh khỏi lương tâm của mình, cũng sẽ vĩnh viễn không tránh được đau khổ. Tuy rằng bây giờ bọn họ quỳ trước mặt bà Nhan, hèn mọn khẩn cầu sự tha thứ của bà, nhưng chỉ có bọn họ mới biết, trong 5 năm đã qua, lương tâm của bọn họ mới được thanh thản một ngày. Hàng ghế trước phòng cấp cứu ngồi đầy người, bà Nhan, ông Thẩm, bà Thẩm, Trình Trí Viễn, Thẩm Hầu. Bởi vì mỏi mệt không còn sức lực, bọn họ chẳng còn hơi sức nói chuyện, thậm chí không có dư sức lực để phản ứng, chỉ là ngây dại lo lắng nhìn lên bản điện phía trên phòng cấp cứu: Đang phẫu thuật. Romain Rolland (20.2) có nói rằng: “Trên thế giới không có bất kỳ sinh vật nào được tự do, thậm chí thứ có thể khống chế vạn vật cũng không được tự do, có lẽ chỉ có cái chết mới có thể giải thoát tất cả.” Kỳ thật ông ta phải nói rằng: Trên thế giới không có sinh vật nào bình đẳng, ngay cả thứ khống chế vạn vật cũng không được bình đẳng.

(20.2) Romain Rolland (29/01/1866 – 30/12/1944) là nhà văn, nhà viết kịch Pháp đoạt giải Nobel Văn học năm 1915. Xã hội hiện đại tin tưởng rằng: Con người là bình đẳng. Nhưng trên thực tế, trong xã hội này, từ cổ chí kim, vẫn tồn tại giai cấp, con người có huyết thống, là sinh vật có bộ rễ chủng tộc, từ khi sinh ra đã không bình đẳng. Một khắc lúc mới sinh ra, chúng ta liền mang theo địa vị trong gia tộc, giai cấp thuộc về chúng ta. Nhưng chỉ khi chết đi tất cả sẽ trở nên bình đẳng.

Tại cánh cửa tử thần, mặc kệ bọn họ có xuất thân bối cảnh, mặc kệ bọn họ có ân oán tình thù; bọn họ đều chỉ có thể bình đẳng ngồi trên ghế, im lặng chờ đợi, không ai có thể đi quan hệ giao tiếp, tránh né tử thần; cũng không ai có thể giấu đi bí mật, trì hoãn cái chết. Tất cả đều trở về một vấn đề cực kỳ đơn giản, đó là sống hoặc chết. Sống sẽ có được cái gì? Chết sẽ mất đi cái gì?

Có lẽ chỉ có ở trước cánh cửa của tử thần, nhân loại mới nhận ra cái chết gần đến như vậy, cái chết là thứ có thể mang lại bình đẳng thì nhân loại mới có thể bình tâm tĩnh khí mà tự hỏi, cái gì là quan trọng nhất, chúng ta sẽ nhớ mãi không quên thật sự có thứ quan trọng đến thế sao? Nhan Hiểu Thần mơ mơ màng màng, mắt hé mở thì cảm thấy ánh sáng có chút chói mắt, cô theo bản năng nghiêng đầu một chút, mới mở mắt ra. Từ góc độ này, đập vào mắt là giá treo hai túi truyền dịch, không biết ánh sáng ở nơi nào phản chiếu vào, thế như ở trên một túi truyền dịch xuất hiện một đường cầu vòng nho nhỏ cong cong, đầy màu sắc, đỏ cam vàng lục lam chàm tím, màu sắc rực rỡ động lòng người. Nhan Hiểu Thần có chút kinh ngạc, lại có chút cảm động, ngưng mắt nhìn thứ mĩ lệ mà thiên nhiên tùy ý ban tặng này, nhịn không được mỉm cười. “Hiểu Thần.” Có người nhẹ giọng gọi cô.

Cô mang theo nụ cười nhìn về phía bên cạnh giường bệnh, mẹ, ba mẹ của Thẩm Hầu, Trình Trí Viễn, Thẩm Hầu đều ở đây. Cô nghĩ đến việc xảy ra trước khi hôn mê, tươi cười dần biến mất, lo lắng nhìn mẹ. Trong mắt của mẹ cô ngấn lệ, lại cố gắng nhìn cô mỉm cười, “Hiểu Thần, mày cảm thấy thế nào?”

Nhan Hiểu Thần không biết xảy ra chuyện gì, nhưng cô cảm giác được cho đến bây giờ, trong mắt của mẹ đã vơi đi ít nhiều nước mắt, tuy rằng nụ cười của mẹ vẫn cứng ngắc đề phòng, nhưng mẹ đã không còn dùng ánh mắt lạnh lùng đối với mọi thứ xung quanh. Cô dễ chịu được vài phần, nhẹ nhàng nói: “Mẹ, con không sao?” Bà Thẩm đột nhiên xoay người, gục vào vai ông Thẩm vô thanh khóc sụt sùi, bà Nhan cũng cúi đầu, lau đi nước mắt không ngừng trào ra. Nhan Hiểu Thần nhìn bọn họ trong chốc lát, dường như ý thức được cái gì, liền nói: “Con muốn cùng Thẩm Hầu nói chuyện một lát, có được không?”

Ông Thẩm đỡ bà Thẩm ra khỏi phòng bệnh. Trình Trí Viễn nhìn thật sâu vào mắt của Nhan Hiểu Thần, sau đó cùng bà Nhan cũng ra khỏi phòng bệnh. Trong phòng bệnh chỉ còn lại Thẩm Hầu và Nhan Hiểu Thần, Thẩm Hầu ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, nhìn thẳng vào ánh mắt của Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần nâng tay không cắm truyền dịch, vuốt ve bụng của mình, đã từng có một sinh mệnh nhỏ bé lặng lẽ nằm tại đây, nhưng đã không còn. Nó im lặng như vậy, ngoan ngoãn như vậy, không để cô nôn nghén, cũng không quấy rầy cô, vậy mà cô vẫn để mất nó.

Nhan Hiểu Thần nói với Thẩm Hầu: “Em xin lỗi!” Thẩm Hầu nước mắt tuôn rơi, hắn cúi đầu, cắn chặt răng muốn khống chế, nhưng nước mắt không thể nào kiềm chế được. Nước mắt của Nhan Hiểu Thần cũng theo khóe mắt chảy xuống, cô muốn nói chút gì, nhưng lòng đau như cắt đang giằng xé, cả người đang run rẩy, căn bản không thể nói được lời nào, chỉ có thể vươn tay, đặt lên đỉnh đầu của Thẩm Hầu, muốn an ủi hắn một chút, bàn tay run rẩy, biểu hiện tất cả nỗi đau đớn của cô.

Thẩm Hầu nắm được tay cô, vùi mặt vào lòng bàn tay cô, “Tiểu Tiểu, không sao hết, không sao hết, không phải lỗi của em…” Mấy ngày trước, hắn lần đầu tiên cảm nhận được sự tồn tại của đứa bé, mặc dù chỉ là động tác nhỏ bé cách cái bụng, lại mang đến cho hắn kinh ngạc cùng khát khao khó diễn tả được bằng lời, từ lúc sinh ra cho đến nay, chưa từng trải qua cảm giác kỳ diệu như vậy, dường như trong khoảnh khắc cả thế giới đều trở nên khác lạ. Hắn tình nguyện hi sinh, tự mình đi bảo hộ cho đứa nhỏ hắn chưa từng được gặp, nhưng hắn đã mãi mãi mất nó. Nhan Hiểu Thần cảm giác được nước mắt của Thẩm Hầu chậm rãi thấm ướt bàn tay, cô nhắm hai mắt lại, để mặc cho nước mắt lặng lẽ mãnh liệt trượt dài trên má..