Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nửa thời gian ấm áp - Chương 21

Chương 21: Đồng Hành

Chào đón tôi, là ngày tiếp nối đêm, là những việc không thể dự đoán, còn là rất nhiều sai lầm vụn vặt, khiến cho chúng ta từng chút một cách xa nhau, khiến cho hôm nay rốt cuộc tôi nhận ra rằng, tất cả buồn vui đều đã hóa tro tàn, dù trên thế gian này chỉ có một con đường, tôi cũng không thể cùng bạn đồng hành. — Tịch Mộ Dung (21.1) (21.1) Tịch Mộ Dung: Sinh ngày 15/10/1943 Tại thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc, bà lớn lên tại Đài Loan, được biết đến là nữ nhà văn, nhà thơ, họa sĩ nổi tiếng. Năm 1981, NXB Đài Loan xuất bản tập thơ đầu tiên của Tịch Mộ Dung mang tên “Thất Lý Hương” – Đoạn trích trong bài thơ “Cùng bạn đồng hành” Dưới sự kiên quyết của mẹ, Nhan Hiểu Thần nằm trên giường nghỉ ngơi hơn bốn mươi ngày, để bảo đảm cho sức khỏe hoàn toàn hồi phục.

Có thể được tự do hoạt động, việc đầu tiên Nhan Hiểu Thần làm chính là liên hệ với Trình Trí Viễn, bàn tính chuyện ly hôn. Trình Trí Viễn dường như đã sớm chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, cô vừa mở lời, anh lập tức nói hồ sơ đã chuẩn bị xong, chỉ cần dành ra thời gian đi đến cục dân chính một chuyến. Hai người im lặng hoàn thành xong xuôi mọi thủ tục, thời khắc lấy được giấy chứng nhận ly hôn, trên luật pháp, Nhan Hiểu Thần và Trình Trí Viễn không còn quan hệ.

Ra khỏi cục dân chính, Nhan Hiểu Thần và Trình Trí Viễn đều theo bản năng dừng bước. Không giống với kết hôn, khi bước ra khỏi cửa, hai người đã kết lại làm một, sẽ đi cùng một hướng, cho nên không cần nói gì, chỉ cần nắm tay nhau mà đi. Ly hôn là đem hai cá thể kết thành một phân tách thành hai cá thể độc lập, không ai biết người kia sẽ đi theo hướng nào. Nhan Hiểu Thần và Trình Trí Viễn đứng đối mặt nhau, ngại ngùng khó xử im lặng một lúc lâu, Trình Trí Viễn hỏi: “Về sau em định làm gì?” Dường như Nhan Hiểu Thần đã đợi anh hỏi câu hỏi này từ lâu, cô lập tức trả lời: “Cuộc sống ở Thượng Hải chi phí rất cao, bây giờ em không có khả năng gánh vác, trước tiên sẽ cùng mẹ về quê.”

“Em định sống ở quê cả đời sao?” Nhan Hiểu Thần cười, “Đương nhiên không phải! Em định lần này trở về, vừa đi làm kiếm tiền, vừa ôn tập thi nghiên cứu sinh. Giáo sư Vương, chính là người đã bắt em gian lận bài thi, đã đồng ý đề cử em thi nghiên cứu sinh vào trường đại học Z của thành phố. Lúc trước, em có giúp Ngụy Đồng làm luận văn, nên có chữ ký của em trên đó. Những điều này rất có ích cho kỳ thi vấn đáp về sau. Nếu thi viết thuận lợi, sang năm có thể nhập học. Sau khi lấy được học vị thạc sĩ, em sẽ lên thành phố tìm việc làm, rồi đưa mẹ lên thành phố cùng sinh sống.” Trình Trí Viễn bình thường trở lại, biểu hiện một chút ý cười, “Nếu thi vấn đáp không có vấn đề, anh rất tin tưởng em sẽ thi viết thật tốt.”

“Nếu em có thể thi đậu nghiên cứu sinh, rất muốn cám ơn…” Nhan Hiểu Thần nghĩ đến Trình Trí Viễn không bao giờ muốn cô nói cảm ơn anh, lời nói lên đến miệng liền nuốt ngược trở lại, “Muốn cám ơn giáo sư Vương. Giáo sư Vương đã nói cho em biết, là anh giúp em cầu xin, trường học mới cân nhắc bỏ qua chuyện gian lận bài thi, cấp cho em bằng tốt nghiệp.” Lúc đó, Nhan Hiểu Thần đã cảm thấy rất kỳ lạ, rõ ràng giáo sư Vương đã tỏ ra chán ghét cô, nhưng đến cuối cùng lại thay đổi thái độ. Hóa ra, Trình Trí Viễn từ lúc biết được tin tức từ Lục Lệ Thành, liền chạy tới trường học tìm ông ta. Nay giáo sư Vương lại chủ động đưa ra đề nghị giúp cô thi nghiên cứu sinh, hẳn là ông ta đã được lợi ích khi Trình Trí Viễn giúp cô nói tốt. Trình Trí Viễn cười nhẹ, không muốn tiếp tục đề tài nhạy cảm này, “Em định khi nào thì rời khỏi Thượng Hải?”

“Ngay hôm nay, mẹ hẳn đã ra đến ga xe lửa rồi.” Trình Trí Viễn sửng sốt một chút, mới hồi phục lại tinh thần, đè nén nội tâm đang bốn bề dậy sóng, bình tĩnh nói: “Anh đưa em đi.” Nhan Hiểu Thần suy nghĩ, mỉm cười gật đầu, “Được!”

Hai người lên xe của Lý tài xế, Nhan Hiểu Thần ngồi trên chiếc xe quen thuộc, cảnh trí trong hai năm như cái đèn kéo quân từng cảnh từng cảnh hiện lên trước mắt. Khi cô vì 1000 đồng, ở quán Bar, trước mặt mọi người mời Trình Trí Viễn ăn bữa cơm, bất luận thế nào, cũng không nghĩ đến giữa bọn họ lại có ân oán, lại càng không nghĩ đến anh sẽ trở thành “chồng trước” của mình. Cô lặng lẽ nhìn về phía Trình Trí Viễn, có lẽ bởi vì bí mật đã được hé lộ dưới ánh sáng, anh không còn dáng vẻ xa cách khó gần, nhưng gương mặt vẫn chẳng có một chút nét cười. Nhìn đến chiếc nhẫn cưới trên bàn tay đang đặt ở đầu gối của anh, Nhan Hiểu Thần trong lòng đau xót. “Trí Viễn.”

Trình Trí Viễn quay đầu lại, vẫn giống như trước, ôn hòa thân thiết nhìn cô, nét mặt lộ ra chút ý cười, hỏi: “Sao?” “Cái này…trả lại cho anh!” Nhan Hiểu Thần bỏ một chiếc nhẫn vào bàn tay của anh. Là nhẫn cưới anh đã trao cho cô! Trình Trí Viễn cười, chậm rãi nắm tay lại, gắt gao nắm chặt, để chiếc nhẫn hằn sâu vào lòng bàn tay. Còn nhớ rõ ngày đó, anh đã đi chọn mua chiếc nhẫn với tâm tư phức tạp, lúc đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô, đôi tim kết hợp, anh đã hướng ông trời khẩn cầu, chính là bách niên giai lão, thiên trường địa cửu.

Nhan Hiểu Thần nói: “Anh cũng tháo chiếc nhẫn của anh xuống đi! Mẹ em nói, sẽ tha thứ cho anh, anh cũng nên buông tha chính mình! Anh đã từng nói với em, ‘everyone deserves a second chance’, không phải đã cho người khác một cơ hội, thì không thể cho chính mình một cơ hội!” Trình Trí Viễn sờ đến chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình, không lập tức làm theo đề nghị của Nhan Hiểu Thần. Anh không hề để ý đến, cười trêu chọc: “Yên tâm đi! Cho dù anh đã qua một lần hôn nhân, những vẫn là nam nhân tốt, không bao giờ không có cơ hội thứ hai.”

Nhan Hiểu Thần nhìn thấy anh rất tự nhiên, tâm tình hoàn toàn không bị ảnh hưởng ít nhiều, rốt cuộc cũng yên tâm. Trình Trí Viễn nhoài người ra phía băng ghế phía trước, lấy trong hộc đựng đồ trên xe một cái túi nhỏ có khóa kéo, đưa cho Nhan Hiểu Thần, “Cái này… trả cho em, Anh nghĩ chắc em muốn giữ lại.” Nhan Hiểu Thần kéo khóa kéo, phát hiện bên trong là cái điện thoại di động cũ cô đã ném đi. Cái điện thoại này là quà Thẩm Hầu đã tặng cô, bên trong có rất nhiều tin nhắn blog cùng ảnh chụp của cô và Thẩm Hầu, nếu không phải nó đã làm mẹ phải vào bệnh viện, cô tuyệt đối sẽ không ném nó đi. Nhan Hiểu Thần kinh ngạc nhìn cái di động, trong lòng rối như tơ vò, không biết là vui mừng hay đau xót, vốn đã từng cho rằng cái điện thoại này đã theo rác rưởi hoàn toàn biến mất, không ngờ Trình Trí Viễn đã lặng lẽ giữ lại nó cho cô. Từ trước đến nay, anh làm việc rất có nguyên tắc, dường như không bao giờ quan tâm đến mình có thích có cần hay không, mà chỉ quan tâm đến cô có thích có cần hay không.

Nhan Hiểu Thần nhét cái túi chứa điện thoại vào túi xách của mình, cúi đầu nói: “Trước đây em có nói…Anh mang đến cho em và mẹ ác mộng, câu nói đó em xin rút lại! Có thể gặp anh, quen anh, em… ở bên anh trong hai năm qua, tuyệt đối không phải là ác mộng, mà chính là mộng đẹp.” Trình Trí Viễn có cảm giác cực kỳ ngoài ý muốn, biểu cảm buồn vui lẫn lộn, kinh ngạc nhìn Nhan Hiểu Thần một thoáng, nhẹ giọng nói: “Cám ơn em cũng đã cho anh có được giấc mộng đẹp.” Nhan Hiểu Thần hít sâu một hơi, tựa hồ như vậy mới có thêm dũng khí ngẩng đầu, cô khẽ cười, nói: “Chúng ta hẳn đã từng là đôi vợ chồng hòa hợp nhất!”

Thời khắc này, Trình Trí Viễn không có dũng khí đối mặt với cô, anh lập tức quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, đem tâm sự ở trong lòng giấu kín. Anh mỉm cười trêu chọc: “Đó là vì em và anh không có tranh chấp tài sản, kiên quyết dứt khoát ly hôn!” Nhan Hiểu Thần cười nói: “Cái gì là kiên quyết dứt khoát? Có rất nhiều thứ anh không tính toán với em đó thôi!” Trình Trí Viễn quay đầu lại nói: “Là do em không chịu tính với anh! Anh cám ơn em mới phải!”

Nhan Hiểu Thần cười cười, im lặng không nói gì, giữa bọn họ căn bản không thể tính rõ, cho nên đơn giản không cần phải tính, lùi một bước, khiến cho đối phương an lòng. Trình Trí Viễn làm bộ như lơ đãng hỏi: “Em và Thẩm Hầu…không thể ở bên nhau sao?” Nhan Hiểu Thần nhẹ nhàng lắc đầu.

Trình Trí Viễn không biết cái lắc đầu này là không biết có thể ở bên nhau, hay không thể ở bên nhau. Nhưng cho dù là gì đi nữa, sớm hay muộn gì cũng sẽ biết, anh cười tự giễu, không hỏi thêm gì nữa. Xe đi hơn bốn mươi phút, dường như rất ngắn, tựa hồ chỉ trong chốc lát, thì đã đến nhà ga. Lý tài xế dừng xe, Trình Trí Viễn và Nhan Hiểu Thần có chút trố mắt kinh ngạc, ngồi bất động. Bọn họ biết rằng phải chào từ biệt, nhưng không nghĩ một khắc kia rốt cuộc đã đến.

Nhan Hiểu Thần trước hết phục hồi tâm trạng, nhẹ giọng nói: “Cám ơn…Lý tài xế đã đưa em đến nhà ga, em phải đi rồi!” Trình Trí Viễn đưa Nhan Hiểu Thần xuống xe, nhưng không đưa cô đến tận nhà ga. Anh và Nhan Hiểu Thần đều biết, bà Nhan đã tha thứ cho anh, nhưng không có nghĩa là bà muốn gặp anh, hay cùng anh nói chuyện phiếm. Thế giới này, không có ai muốn buồn khổ, cũng không có ai muốn cùng người gây ra buồn khổ làm bạn. Nhan Hiểu Thần nhìn Trình Trí Viễn, tâm trạng mang nhiều tâm tình phức tạp, dường như có ngàn vạn câu chữ dồn ứ nơi lồng ngực muốn phát ra, nhưng lại không tìm thấy một câu thích hợp để nói. Trình Trí Viễn khẽ cười nói: “Anh định sẽ ở lại Thượng Hải làm việc. Nếu em đến Thượng Hải, có thể tìm anh. Số điện thoại của anh mãi mãi không thay đổi.” Nhan Hiểu Thần kiên cường nở nụ cười gật đầu, quyết tâm nói: “Tạm biệt!” Cô phất tay, xoay người hướng đến cửa nhà ga.

Nói lời “Tạm biệt”, nhưng Nhan Hiểu Thần biết, lần tạm biệt này rất có thể sẽ là vĩnh viễn không bao giờ gặp lại. Không phải không nhớ đến, cũng không phải không quan tâm, vậy tạm biệt có ý nghĩa gì? Cô là quá khứ, nhưng tuyệt đối sẽ không là tương lai của anh, vậy tại sao phải khiến cho quá khứ ràng buộc tương lai? “Hiểu Thần!” Giọng của Trình Trí Viễn từ sau lưng truyền đến. Nhan Hiểu Thần lập tức quay người lại, cách đám đông ồn ào nhốn nháo, cô ngưng mắt nhìn anh. Cô không biết thời khắc này trong ánh mắt của cô biểu lộ điều gì, nhưng biết rằng sự luyến tiếc lại khiến bản thân khổ sở. Hóa ra bất tri bất giác, từ lâu cô đã đem anh hòa nhập vào cuộc đời mình, muốn gọn gàng cắt đứt quả thật rất đau đớn.

Trình Trí Viễn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt thâm trầm xa xăm, dường như có rất nhiều lời muốn nói, cuối cùng chỉ có thể khẽ mỉm cười, “Em nhất định phải hạnh phúc!” Nhan Hiểu Thần mắt ngấn lệ, dùng sức gật đầu. Trình Trí Viễn cười phất phất tay, không muốn khiến cho cô nhìn thấy mặt nạ của mình bị rơi xuống, chỉ có thể cố gắng xoay người lên xe, trước khi nụ cười trên gương mặt hoàn toàn biến mất.

Trình Trí Viễn vô lực dựa vào lưng ghế, nhìn xe chậm rãi nhập vào dòng xe cộ ồn ào tấp nập. Anh xòe bàn tay, ngưng mắt nhìn vào hai chiếc nhẫn, một chiếc ở lòng bàn tay, một chiếc ở trên ngón áp út. Đã ký vào giấy ly hôn, đã đưa cô đi, anh lại không có chút ý muốn tháo bỏ chiếc nhẫn cưới này. Dường như chỉ cần anh còn đeo nó, giữ lấy lời ước hẹn, sớm muộn gì cũng có một ngày, tất cả mọi thứ đang gián đoạn sẽ lại tiếp tục. Hai chiếc nhẫn có kiểu dáng giống nhau như đúc này, vốn nên ở trên hai bàn tay kề sát nhau, vĩnh viễn tỏa sáng.

Nguyện nắm chặt tay, bên nhau trọn đời. Bất tri bất giác, hốc mắt của Trình Trí Viễn đã ngân ngấn nước, anh nghĩ đến ngày hôn lễ, anh nắm tay cô, ngưng mắt nhìn vào ánh mắt của cô, đồng ý nguyện thề: “Tôi, Trình Trí Viễn, đồng ý cưới Nhan Hiểu Thần làm vợ. Từ nay về sau, bất luận giàu có hay nghèo hèn, bất luận khỏe mạnh hay bệnh tật, bất luận khó khăn hay thuận lợi, bất luận gặp gỡ hay biệt ly, anh đều không rời xa em, vĩnh viễn chăm sóc bảo vệ em.” Người chủ trì hôn lễ nghe thấy anh tự ý sửa lại lời thề nguyện, liền giật mình, không ngừng nháy mắt ra dấu với anh. Anh không phải cố ý, cũng không phải quên mất lời thề, chỉ là xuất phát từ tâm tư mà thành. Một khắc đó anh đã hiểu được, cô không thuộc về anh, hạnh phúc và những thứ tốt đẹp ở trước mắt chỉ là lén lút có được, cho nên anh không dám khẩn cầu được vĩnh viễn, chỉ nói “bất luận gặp gỡ hay biệt ly”; cũng không dám khẩn cầu được làm bạn, chỉ nói “chăm sóc bảo vệ”. Từ đầu, anh đã không có ý muốn xa vời tham lam đến hạnh phúc cùng với cô, chỉ hi vọng có thể lẳng lặng chăm sóc bảo vệ cô ở bên ngoài hạnh phúc đó. Trình Trí Viễn lấy ví tiền ra, kéo khóa kéo, bỏ chiếc nhẫn ở trong lòng bàn tay vào ngăn thứ hai của ví tiền, ngón tay vô tình chạm vào một khối giấy cứng, là một mảnh giấy được xếp ngay ngắn chỉnh tề, tờ tiền 5 đồng đã cũ. Anh im lặng nhìn nó một lúc lâu, sau đó nhét tờ tiền 5 đồng cẩn thận ở bên dưới chiếc nhẫn, kéo khóa kéo, khép lại ví tiền.

Hiểu Thần, không xa cách biệt ly, bởi vì anh không muốn phải rời xa em! Cho dù em ở nơi nào, cho dù giàu có hay nghèo hèn, cho dù khỏe mạnh hay bệnh tật, cho dù khó khăn hay thuận lợi, cho dù gặp gỡ hay biệt ly, anh đều sẽ ở đây đợi em! Nhà ga. Đám đông náo nhiệt ồn ào, âm thanh xôn xao không dứt.

Nhan Hiểu Thần và mẹ ngồi trên hàng ghế đợi, chờ đến chuyến xe lửa về nhà tiến vào sân ga. Nhan Hiểu Thần nhìn đến thời gian trên bảng điện tử, những con số màu đỏ không ngừng nhảy nhót biến hóa, mỗi một lần thay đổi, cuộc đời lại thêm một phút để chạy trốn. Cô và Thẩm Hầu ở bên nhau rốt cuộc là bao lâu? Có bao nhiêu ký ức vui vẻ? Có bao nhiêu ký ức đau thương? Rốt cuộc là vui vẻ nhiều hơn, hay đau thương nhiều hơn? Đột nhiên, mẹ cô khẩn trương hỏi: “Mày có nói cho Thẩm Hầu biết chúng ta sắp đi không ?”

Nhan Hiểu Thần cười nói: “Con nói rồi.” Chính là vừa rồi, cô đã gửi tin nhắn nói cho Thẩm Hầu biết, cô và mẹ muốn rời khỏi Thượng Hải. Mẹ cô chua xót nói: “Vậy thì tốt! Mấy hôm nay mày hoạt động bất tiện, mẹ thì lại có chút không quen chăm sóc người bệnh, may mắn có nó chạy tới chạy lui hỗ trợ, đi mà không nói có vẻ không tốt lắm!” Nhan Hiểu Thần kiên nhẫn trấn an bà: “Mẹ yên tâm đi, con và anh ấy đã nói nhiều lắm.”

Mẹ cô do dự cẩn thận quan sát cô, “Mày và Thẩm Hầu… Mày đã suy nghĩ kỹ?” Nhan Hiểu Thần khẽ cười nói: “Mẹ à, con đã hai mươi bốn tuổi rồi, chuyện của con, con biết nên làm gì mà.” Mẹ cô vội vàng lấy lòng nói: “Được, tốt! Mẹ không quan tâm nữa! Về sau tất cả đều nghe theo mày!”

Nhan Hiểu Thần biết mẹ rối rắm bất an, nhưng kỳ thật bà cũng không muốn lại tiếp xúc với Thẩm Hầu, vì quan tâm đến cô, không thể không cố ý đè nén tâm tư, ngoài miệng nói có thể chấp nhận Thẩm Hầu, hành động thực tế lại là không nhịn được cứ muốn lảng tránh hắn. Thẩm Hầu vừa nhận được tin nhắn của Nhan Hiểu Thần, lập tức liều mạng chạy đến nhà ga. Số của hắn rất tốt, không bị kẹt xe, đèn xanh đèn đỏ cũng cực kỳ phối hợp, đi một đường nhanh như điện xẹt, không thể tin được chỉ có hai mươi phút đã đến nhà ga.

Thẩm Hầu đã cùng Nhan Hiểu Thần đi chuyến xe lửa về quê một lần, hắn còn nhớ sơ sơ nơi nào là cửa soát vé, hắn vừa vội vã hướng về phía cửa soát vé chạy đến, vừa tìm kiếm bóng dáng của Nhan Hiểu Thần trong đám người nhốn nháo đông đúc. Đã bắt đầu soát vé, trước cửa kiểm vé có rất nhiều người xếp thành một hàng dài. Từ xa xa Thẩm Hầu nhìn thấy Hiểu Thần và bà Nhan, hắn lớn tiếng gọi: “Hiểu Thần, Hiểu Thần…” Trong nhà ga tiếng nói chuyện la hét, cùng với tiếng loa phát thanh hòa lẫn hỗn tạp, cực kỳ nhốn nháo ầm ĩ, cả hai người đều không nghe được tiếng gọi của hắn. Còn mười phút nữa, chuyến xe lửa sẽ xuất phát, mọi người đều cước bộ thật nhanh, tốc độ tăng dần. Hiểu Thần đã qua cửa soát vé, bước nhanh về phía trước, bóng dáng sắp đi đến đường hầm tiến vào sân ga để hoàn toàn biến mất. Đột nhiên, một túi hành lý nhỏ của cô rơi xuống đất, cô không thể không dừng lại, đi nhặt hành lý, sau đó treo hành lý lên tay cầm của cái vali có tay kéo.

Thẩm Hầu rốt cuộc cũng thở hồng hộc chạy đến cửa soát vé, vui sướng phát hiện Hiểu Thần ở cách đó không xa, chỉ cần hắn hét to một tiếng, cô có thể nghe được. “Hiểu Thần —“ Là tiếng gọi của bà Nhan, bà đang chen lấn vào đám đông đi được vài bước, mới phát hiện con gái không theo kịp, bà vừa dừng lại chờ cô, vừa lớn tiếng thúc giục: “Hiểu Thần, nhanh lên!”

Thẩm Hầu há miệng, hai chữ “Hiểu Thần” liền dính tại đầu lưỡi, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, hắn đột nhiên như bị ma ám, biến thành một pho tượng, vẫn đứng đó không nhúc nhích, không chớp mắt nhìn Hiểu Thần —— Cô cúi thấp người, kiểm tra qua hành lý một chút, biết chắc hành lý sẽ không rơi được nữa, cô vừa nói chuyện với mẹ, vừa kéo hành lý, vội vàng đi về phía trước. Cô đi đến chiếc thang cuốn tự động, theo thang cuốn từ từ đi xuống đường hầm vào sân ga, từng chút một biến mất trong tầm mắt của Thẩm Hầu. Nhan Hiểu Thần cùng mẹ lên xe lửa, tìm đến chỗ ngồi của hai người, sau khi cất xong hành lý, liền ngồi xuống. Có lẽ rốt cuộc có thể được trở về nhà, bà Nhan khẩn trương bất an bấy lâu, nay cũng đã thoải mái hơn một chút, khi xe lửa vừa khởi động, bà liền tựa vào lưng ghế, ngủ thiếp đi.

Nhan Hiểu Thần ngồi thẳng trên ghế, không nhúc nhích ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ xe. Cho đến khi nhìn thấy những cảnh vật này đều lùi về phía sau, Nhan Hiểu Thần rốt cuộc cũng khẳng định, cô thật sự rất muốn rời khỏi Thượng Hải! Cô gắt gao cắn chặt môi, một bàn tay vô thức sờ đến sợi dây chuyền đang đeo ở cổ. Một sợi dây chuyền làm bằng bạc đơn giản, mặt trên của nó là hai chiếc nhẫn lớn nhỏ bất đồng, không thể nói là có đẹp hay không, nhưng khá đặc biệt, là do chính cô tạo ra, từ hai chiếc nhẫn mà Thẩm Hầu đã ném đi, cùng với sợi dây bằng bạc có trị giá hơn 100 đồng. Nhan Hiểu Thần nhìn những tòa nhà cao tầng đang dần dần biến mất, dòng xe cộ ồn ào đông đúc, cảm thấy vận mệnh thật sự rất khó lường. 5 năm trước, cô kéo hành lý, đi vào thành phố này, khát vọng có được cuộc sống mới; 5 năm sau, cô lại kéo hành lý, rời khỏi thành phố này, cũng khát vọng có được cuộc sống mới.

Nhan Hiểu Thần nhìn về phía mẹ đang nhắm mắt ngủ ở bên cạnh, 5 năm qua đi, đã có rất nhiều thay đổi, nhưng thay đổi lớn nhất chính là: trước kia, mẹ không đi cùng với cô; nhưng lúc này, bà đã ở bên cạnh cô. Cô tin rằng, chính lúc này đây, tất cả mọi chuyện thật sự sẽ tốt đẹp hơn! Bên trong nhà ga, đám đông vẫn xôn xao nhốn nháo, âm thanh vẫn huyên náo ồn ào.

Loa phát không ngừng thông báo chuyến xe lửa nào đang dừng ở sân ga, xe lửa nào sẽ rời khỏi, Thẩm Hầu nghe được rất rõ ràng, chuyến xe về quê nhà của Nhan Hiểu Thần đã rời khỏi sân ga. Cửa soát vé đã sớm trống rỗng, không còn một bóng người, hắn lại giống như bị cơn ác mộng làm ngẩn người, vẫn đứng không nhúc nhích tại cửa soát vé, vẫn im lặng nhìn về hướng bóng dáng của Nhan Hiểu Thần đã dần dần biến mất. Một khắc kia, rõ ràng hắn có thể gọi cô trở lại !

Một khắc đó, rõ ràng hắn có thể giữ cô ở lại ! Tại sao không thể mở miệng gọi cô ? Tại sao lại để mặc cô đi ra khỏi tầm mắt ?

Thẩm Hầu không trả lời được câu hỏi của chính mình, chỉ là bên tai vẫn vang lên những lời cuối cùng mà Nhan Hiểu Thần đã gửi cho hắn: Hôm nay, em cùng mẹ đến ga xe lửa để rời khỏi Thượng Hải. Em không muốn nói cho anh biết, bởi vì không nghĩ rằng anh sẽ đến tiễn em. Em không biết nên chào từ biệt anh thế nào, em nghĩ chắc anh cũng không biết nên tiễn biệt em ra sao. Em biết anh vẫn còn rất yêu em, và anh cũng biết em vẫn còn rất yêu anh, nhưng điều đó không có nghĩa là hai người yêu nhau thì có thể được ở bên nhau. Trong cuộc sống này, chúng ta hẳn là có thể làm cho cả hai vui vẻ hạnh phúc, nhưng bởi vì em và anh quá xem trọng nhiều thứ, nên đã mất đi tất cả. Chúng ta có rất nhiều ký ức hạnh phúc, nhưng chúng ta cũng có rất nhiều ký ức đau khổ. Chúng ta có thể buông bỏ hận thù, nhưng chúng ta không có cách nào thoát khỏi bi thương, anh và em đều hiểu rõ, nếu chúng ta ở bên nhau, chính là bắt buộc chính mình, bắt buộc những người thân của chúng ta từng ngày từng giờ phải đối mặt với tất cả bi thương.

Em và anh, chúng ta có tình yêu, cho nên chúng ta có thể chống chọi và xem nhẹ tất cả thương tổn, có thể đối xử tử tế quý trọng lẫn nhau, nhưng em không yêu mẹ của anh, anh cũng không yêu mẹ của em. Anh có thể giống như đứa con rể bình thường tôn kính hiếu thuận đối với mẹ em không? Hay em cũng có thể giống như một đứa con dâu bình thường tôn kính hiếu thuận đối với mẹ anh không? Chúng ta không có cách nào làm trái với lương tâm để trả lời những câu hỏi đó, ít ra bây giờ là không thể. Cho nên, ngay tại nơi đây, ngay chính lúc này hãy nói lời chia tay! Không cần lo lắng cho em, trong khoảng thời gian nằm trên giường bệnh, không thể làm được gì, em đã suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ bởi vì thế giới này có ban ngày, cũng có đêm tối, có mùa đông, cũng có mùa xuân, cho nên ánh sáng luôn cùng bóng đêm tương tác, giá rét luôn cùng ấm áp giao hòa. Giữa ánh sáng và bóng tối, giữa ấm lạnh trong cuộc đời dài đằng đẳng này, không phải hoàn toàn là hạnh phúc, cũng chẳng mãi mãi là đau khổ, bên cạnh niềm vui, chắc chắn sẽ có nỗi buồn.

Gặp phải hạnh phúc hay buồn khổ, chúng ta không có quyền lựa chọn, cho dù đang cười vui mà gặp phải đau thương, cũng giống như vầng dương đang rực rỡ mà lại bị bóng tối bao trùm; nhưng không phải là không còn lối thoát, em sẽ vĩnh viễn lựa chọn hướng tới ánh sáng thái dương, sẽ bỏ lại bóng ma đêm tối ở phía sau lưng mình. Gặp phải chuyện gì, chúng ta không thể nào quyết định được; nhưng thái độ đối mặt, chúng ta hoàn toàn có thể tự quyết định được. Em sẽ sống thật tốt, sẽ cố gắng làm cho mình thật hạnh phúc, bởi vì em biết, mẹ và mọi người đều hi vọng em có một cuộc sống vui vẻ bình an. Anh cũng phải sống thật tốt, cũng phải khiến cho mình thật hạnh phúc, bởi vì em và ba mẹ anh cũng đều hi vọng anh có một cuộc sống vui vẻ bình an. Em xin lỗi, em không thể cùng anh chung hưởng cuộc đời tươi đẹp ấy, nhưng hãy luôn nhớ rằng, bên ngoài sự tươi đẹp đó, sẽ có một người mãi mãi chúc phúc cho anh!

- Hết -.