Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nửa thời gian ấm áp - Chương 3

Chương 3: Trái tim tuổi trẻ.

“Chúng ta luôn khát khao đến với tương lai, bởi vì hiện tại luôn làm con người buồn khổ, mọi thứ đều là tạm thời, là giây phút thoáng qua.” – Pushkin (1) (1) Aleksandr Sergeyevich Pushkin (1799 – 1837) là một nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng người Nga. Được tôn vinh là đại thi hào, Mặt trời thi ca Nga, ông đã có những đóng góp to lớn trong việc phát triển ngôn ngữ văn học Nga hiện đại và là biểu tượng của dòng văn học lãng mạn Nga thế kỷ XIX. (Theo wiki) Dù đã tham gia các buổi phỏng vấn tuyển dụng hết lần này đến lần khác, đã nộp hồ sơ lý lịch hết cái này rồi cái khác, nhưng vẫn có người nhận được việc làm, có kẻ thì không.

Tìm việc làm và học tập không giống nhau. Quá trình thực hiện và kết quả cuối cùng của việc học mọi người đều thấy rất rõ ràng, người giỏi là phải cố gắng chăm chỉ, bỏ ra tâm sức mà đạt được thành tích, đó là chuyện phải có, kẻ yếu kém là do không đủ chăm chỉ, không đủ quyết tâm nên gánh lấy thất bại, dĩ nhiên là không thể than trời trách đất. Nhưng tìm việc làm lại khiến người ta rất mơ hồ, rõ ràng người này thành tích học tập rất tốt vậy mà đã bị loại ra ngay từ vòng phỏng vấn đầu tiên, trong khi một người khác có thành tích rất bình thường nhưng đến vòng phỏng vấn thứ hai lại đột nhiên tỏa sáng. Cùng một ngành học thì phương hướng tìm việc là hoàn toàn giống nhau, mỗi một lần nộp hồ sơ xin việc là một vòng cạnh tranh. Lúc bắt đầu, mọi người chưa có cảm giác gì, không dè chừng, không đố kỵ trao đổi với nhau về cách viết sơ yếu lý lịch, về kinh nghiệm phỏng vấn. Nhưng dần dần, khi trải qua thất bại và thành công, mọi người bắt đầu nhận ra bọn họ không chỉ là bạn học, mà còn là đối thủ, không ai để ý, bầu không khí trong ký túc xá từ lúc nào đã trở nên kỳ lạ. Họ sẽ không như trước hi hi ha ha than thở tìm việc làm thật là phiền hà, thật là bực bội, mà thay vào đó bắt đầu lảng tránh bàn luận cụ thể chi tiết, ví dụ như trong lúc phỏng vấn thì vấn đề quan trọng nào được hỏi và họ đã trả lời vấn đề đó như thế nào. Nhan Hiểu Thần bị thất bại hai lần ở vòng phỏng vấn đầu tiên, tự mình phân tích cô đã nhận ra có nhiều nguyên nhân, nhưng tiếng Anh là quan trọng nhất, bởi vì biểu cảm diễn đạt không đủ tự tin nên làm cho người ta có ấn tượng ban đầu không tốt. Trải qua thêm mấy vòng phỏng vấn, tích lũy thêm một ít kinh nghiệm, cô biết được rằng thực chất tất cả các vòng phỏng vấn đều có chung nguyên tắc, đặc biệt là ở vòng đầu tiên, cho nên tùy theo mục đích mà cô có thể chuẩn bị thật tốt.

Nhan Hiểu Thần đã thỏa thuận với du học sinh một cách thuận lợi, một mặt cô sẽ không hời hợt trong việc luyện phát âm, một mặt khác cậu ta sẽ tập thêm cho cô các tình huống phỏng vấn. Người du học sinh này ban đầu đã làm rất tốt, nhưng đột nhiên cậu ta lại thay đổi ý định, thậm chí yêu cầu chấm dứt học phụ đạo với cô. Lúc đầu, Nhan Hiểu Thần nghĩ do lỗi của mình nên cô đã đi tìm cậu ta để hỏi cho ra, nhưng cậu ta lại ăn nói quanh co, có chút gì đó bất đắc dĩ, cô không hiểu cho lắm. Sau này, cô mới phát hiện ra cậu ta đã bị một bạn nữ khác cùng khoa cướp mất, lúc hai người nói chuyện tỏ ra khá thân mật, quan hệ vô cùng mờ ám. Nhan Hiểu Thần đã biết tình thế này không liên quan gì đến năng lực của mình, cô có thành tích học tập tốt như vậy mà cũng bị cướp đi cơ hội, cô gởi cho cậu ta một cái email, cảm ơn cậu ta nhiều tháng qua đã giúp cô học tiếng Anh, chúc cậu ta học tập tại Trung Quốc không gặp trở ngại, luôn vui vẻ và may mắn. Trường đại học của cô có không ít các sinh viên nước ngoài, nhưng các bạn đến từ các quốc gia nói tiếng Anh thì không nhiều, mà hiện tại học kỳ cũng đã nhanh kết thúc, Nhan Hiểu Thần không có khả năng tìm được thêm ai để hổ trợ, chỉ có thể tự mình luyện tập, dĩ nhiên hiệu quả kém đi rất nhiều, nhưng cô đã tự cổ vũ chính mình, quen tay thì hay việc, cần cù bù thông minh! Vì tìm việc làm, Nhan Hiểu Thần không có nhiều thời gian làm thêm tại quán Bar Lam Nguyệt, nên cô giảm xuống còn 3 ngày. Lui tới quán cũng không ít người nước ngoài, nhưng đại bộ phận họ là những giáo viên ở gần trường đại học, đương nhiên là dựa vào tiếng Anh để kiếm tiền, vì vậy không thể trông cậy luyện tập phát âm với họ được. Hơn nữa những người này không ít thì nhiều đều muốn nói tiếng Hoa, cố gắng luyện phát âm giống như cô vậy. Nhan Hiểu Thần vẫn mặc kệ, cứ có cơ hội là cô tận dụng triệt để, chỉ cần gặp khách nước ngoài cô sẽ dùng tiếng Anh nói chuyện, đôi khi bất quá chỉ là nói đi nói lại tên của các loại rượu, nhưng như vậy cũng đủ luyện thêm một chút biểu cảm ngôn ngữ.

Trình Trí Viễn đến quán Bar cũng là lúc Nhan Hiểu Thần vừa tiếp xong một bàn toàn khách nước ngoài, cả buổi chiều cũng đã luyện phát âm, nên trong đầu cô bây giờ chỉ toàn là Anh ngữ, tự nhiên cũng nói với anh ta bằng tiếng Anh: “Sir, what can I do for you?” (Chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh?) Anh ta cười cười, cũng nói tiếng Anh với cô: “Sure, I just want to have some drink.” (Dĩ nhiên, tôi chỉ muốn uống chút gì đó.) Nhan Hiểu Thần sực nhớ ra, vội nói: “Xin lỗi, hơi bất ngờ.”

Trình Trí Viễn hỏi: “Em gần đây luyện tập phát âm sao?” Nhan Hiểu Thần kinh ngạc, “Làm sao anh biết?” “Rất nhiều năm trước, tôi đã từng sống ở Mỹ và cũng đã từng như em, nắm bắt cơ hội cùng người bản địa nói tiếng Anh.”

Nhan Hiểu Thần cười rộ lên, “Tôi thì vì tìm việc làm mới cố gắng như vậy. Ghét thật, rõ ràng là trên lãnh thổ Trung Quốc, giám khảo phỏng vấn cũng là người Trung Quốc, vậy mà lại muốn dùng tiếng Anh để phỏng vấn!” Trình Trí Viễn nhìn cô thật lâu, thân thiết hỏi: “Sao vậy? Tìm việc không thuận lợi à?” Anh ta mỗi tuần đều đến quán Bar, có khi đi một mình, có khi đi với bạn, mỗi lần như vậy đều do Nhan Hiểu Thần tiếp đón, anh ta vẫn tao nhã lễ độ, chưa từng có ngôn từ khiếm nhã, hơn một tháng gặp nhau, Nhan Hiểu Thần và anh ta tuy rằng không thể nói là thân thiết, nhưng cũng coi như có thể trò chuyện với nhau một cách thân mật. “Tôi đã qua được vòng phỏng vấn đầu tiên của một vài công ty lớn, không thể nói là không thuận lợi, nhưng nghe nói vòng phỏng vấn cuối sẽ có người nước ngoài, tôi thì phát âm không được tốt, sợ vì nguyên nhân này mà thất bại.” Trong khoảng thời gian này, không khí ở ký túc xá thật ngột ngạt, rất nhiều điều không thể nói ra. Không nói thì mọi người cho rằng mình vờ vịt giấu diếm, mà nói ra thì lại bảo mình khoe khoang. Cuộc sống của Trình Trí Viễn đối với cô khác xa nhau, cho nên Nhan Hiểu Thần cảm thấy yên tâm mà than phiền với anh ta chút ít.

Trình Trí Viễn nói: “Tôi hiện tại không bận gì, nếu em muốn, tôi có thể giúp em.” “Anh giúp tôi?” Nhan Hiểu Thần không hiểu nhìn Trình Trí Viễn. “Tôi ở nước ngoài học tập và làm việc rất nhiều năm, tiếng Anh coi như cũng khá, huống chi công ty của tôi tuyển dụng cũng rất nhiều, tôi tính ra kinh nghiệm làm giám khảo phỏng vấn cũng không ít.” Anh ta cười nhìn Nhan Hiểu Thần, “Thế nào, có hứng thú chấp nhận thử thách mới không?”

Nhan Hiểu Thần đột nhiên nhớ ra, hình như Apple và Yoyo có nói đến công việc của anh ta, là kinh tế tài chính, vậy là cùng ngành rồi. Chữ “Có” đã muốn nói ra, nhưng Nhan Hiểu Thần lại kềm chế được, “Tôi đi lấy rượu cho anh trước.” Đưa anh ta rượu, Nhan Hiểu Thần vội vàng đi tiếp đón các vị khách khác, nên không có thời gian tiếp tục đề tài này.Cô vừa làm việc vừa rối rắm suy nghĩ. Đề nghị của Trình Trí Viễn rất là hấp dẫn, anh ta là tiền bối trong ngành tài chính, hơn nữa nhìn qua có thể thấy sự nghiệp rất thành công, nếu có được dịp tiếp cận, cùng nhau trao đổi, chính là cơ hội học tập tốt nhất, nếu nói vì mục đích luyện phát âm, cùng lắm chỉ là cách nói hơi tế nhị một chút. Nhưng “vô công bất hưởng lộc” (2), cô lấy gì báo đáp ơn nghĩa này đây? (2) không làm thì không được hưởng, ý câu này nói rằng Nhan Hiểu Thần không muốn mình mắc nợ người khác.

Đấu tranh tư tưởng một hồi, Nhan Hiểu Thần nén lòng quyết định, vẫn là muốn dựa vào chính mình! Cô cầm bình nước, đi qua thêm một ít nước chanh cho anh ta, nói rằng: “Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tôi không muốn làm phiền anh”. Cô rót đầy nước vào ly, cười cười, muốn nói thêm vài câu, nhưng Trình Trí Viễn đột nhiên có điện thoại. Anh ta ra hiệu ý bảo cô chờ một lát. Câu đầu tiên “Chào anh”, Trình Trí Viễn dùng tiếng phổ thông, nhưng sau đó khi bắt đầu đối thoại anh ta lại dùng tiếng địa phương, người ngoài nghe qua dĩ nhiên là không quen, vậy mà Nhan Hiểu Thần lại thấy thân thiết dễ nghe, khó trách cô và Trình Trí Viễn có duyên như vậy, hóa ra là đồng hương!

Trình Trí Viễn cúp điện thoại, liền nói: “Xin lỗi, vừa rồi em muốn nói…” Nhan Hiểu Thần quên mất mình muốn nói gì, nhịn không được dùng tiếng địa phương nói lại: “Thì ra chúng ta là đồng hương nha!” Trình Trí Viễn kinh ngạc, chỉ chỉ Nhan Hiểu Thần, cười rộ lên, “Thật không nghĩ tới, chúng ta dĩ nhiên là đồng hương!” Hai người không hẹn mà cùng hỏi: “Nhà anh/em ở đâu?” Hỏi xong cùng cười.

Giống như có chung ám hiệu vậy, bọn họ dùng tiếng địa phương nhanh chóng trao đổi tin tức, phát hiện hai người cùng thị xã nhưng khác huyện, Trình Trí Viễn biết trường học cấp 2 của Nhan Hiểu Thần, nếu không phải vì đến cấp 2 nhà anh ta dọn đi, không chừng anh ta cũng học trường đó. Nhan Hiểu Thần biết trường tiểu học của anh ta, thì chính cô đã tốt nghiệp từ trường đó, không chừng bọn họ đã ngồi cùng bàn với nhau. Bởi vì khách hàng ngoắc gọi bồi bàn, Nhan Hiểu Thần không muốn nán lại cùng Trình Trí Viễn nói chuyện phiếm, cô vội vàng rời khỏi. Bởi vì ngẫu nhiên phát hiện chuyện này, khiến Nhan Hiểu Thần cảm thấy, khoảng cách giữa cô và Trình Trí Viễn tự nhiên kéo gần lại. Vài phút trước, Trình Trí Viễn và các khách hàng khác là cùng một loại người, đều là những kẻ sống nơi đô thị phồn hoa, trú ngụ tại thành phố Thượng Hải nơi có ánh đèn nê ông xa hoa trụy lạc, cuộc sống ngợp trong vàng son, phù phiếm. Nhưng vài phút tiếp theo, cuộc sống phía sau anh ta hiện ra rõ ràng, như trông thấy một bộ rễ lớn, bộ rễ này biến thành một gốc cây to, hơn nữa cây đại thụ này Nhan Hiểu Thần rất quen thuộc. Cô lúc tiểu học có đến trường của anh ta tham dự cuộc thi thả diều, thầy chủ nhiệm của anh ta giờ đã là hiệu trưởng, ông ấy còn đọc diễn văn trao giải tại buổi thi thả diều đó. Như ngày thường, Trình Trí Viễn ngồi ờ quán Bar khoảng một canh giờ (3).

(3) tương đương 2 tiếng. Lúc rời khỏi, anh ta trêu chọc Nhan Hiểu Thần: “Tiểu đồng hương, nghĩ xong chưa? Lời đề nghị của tôi đó.” Có lẽ lúc nói anh ta tươi cười, nên Nhan Hiểu Thần nhất thời khó từ chối, do dự không trả lời. Trình Trí Viễn hỏi: “Đề nghị của tôi làm em khó quyết định sao?”

Nhan Hiểu Thần thành thật nói: “Cơ hội rất tốt, nhưng tôi cảm thấy làm phiền anh quá!” Trình Trí Viễn dùng tiếng địa phương nói: “Bạn bè với nhau nếu có chút ít bận rộn cũng bình thường, huống chi chúng ta không chỉ là bạn bè, đều là người sống xa quê. Em suy nghĩ thêm một chút, nếu muốn, có thể điện thoại cho tôi, chúng ta sẽ thử qua một lần, nếu em thấy có kết quả, chúng ta sẽ tiếp tục.”Nói xong, anh ta ra về. Nhan Hiểu Thần suy nghĩ mãi cho đến lúc tan ca mới ra quyết định. Sợ thời gian đã muộn, cô không muốn gọi điện cho Trình Trí Viễn mà gửi tin nhắn trước, “Anh đã nghỉ ngơi chưa?”

Một lúc sau, điện thoại của Nhan Hiểu Thần vang lên. “Nhan Hiểu Thần?”Qua điện thoại, giọng nói của anh ta dường như mang ý cười, làm cho người nghe cảm thấy thoải mái. “Là tôi.”

“Em đã quyết định?” “Đúng vậy, là muốn làm phiền anh!” “Thật sự không phiền, lúc nào là tiện cho em nhất?”

“Thời gian anh cứ tự quyết định, tôi là sinh viên, giờ giấc tự do hơn anh nhiều.” “Ngày mai là chủ nhật, em chắc là không bận học, có thể chứ?” Nhan Hiểu Thần lập tức đáp: “Ngày mai được ạ.”

“Thời tiết lúc này trở lạnh, bên ngoài không thích hợp. Mục đích của chúng ta là luyện tập phỏng vấn bằng tiếng Anh, nếu ở nơi công cộng em sẽ thấy không được tự nhiên, chi bằng đến văn phòng của tôi, có được không?” “Được ạ.” “Quyết định như vậy nhé, hẹn gặp em ngày mai.”

“Hẹn gặp anh sau.” Cúp điện thoại, Nhan Hiểu Thần mới nhớ ra là không biết văn phòng công ty của anh ta ở đâu, sực nhớ tới tấm danh thiếp anh ta đã đưa, cô vội vàng đi tìm, lúc đó cô thuận tay bỏ nó vào túi xách, bây giờ không biết đã bỏ chổ nào nữa. Nhan Hiểu Thần bực bội vò đầu bứt tóc, không thể không mặt dày gửi cho anh ta một tin nhắn nữa, “Làm phiền anh cho tôi biết địa chỉ văn phòng, cảm ơn!” Trong lòng cầu mong anh ta đã quên là có đưa cho cô danh thiếp.

Điện thoại lại vang lên, Nhan Hiểu Thần vội vàng nhận, rất là chột dạ nói: “Làm phiền anh quá.” Trình Trí Viễn cười nói: “Là tôi sơ sót, sáng sớm ngày mai tôi đến đón em.” Nhan Hiểu Thần vội nói: “Không cần, không cần, tôi muốn đi xe buýt, anh cho tôi địa chỉ là được rồi.”

Trình Trí Viễn cũng không khách khí nữa, “Được rồi, tôi sẽ gửi địa chỉ cho em ngay.” Một lát sau, tin nhắn đến, địa chỉ công ty rất rõ ràng cụ thể. Nhan Hiểu Thần lên mạng tra cứu tuyến xe buýt gần nhất, chuẩn bị thật tốt các loại tư liệu, xong cô an tâm đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Nhan Hiểu Thần đi xe buýt đến công ty của Trình Trí Viễn. Thường thì các công ty tài chính đều ở khu Phố Đông (4), nhưng công ty của anh ta lại không ở khu đó, chỉ cách trường đại học của Nhan Hiểu Thần không xa, cô đổi một lần xe buýt là đã đến nơi. (4) Phố Đông tên chính thức là Phố Đông Tân Khu hay “Quận mới Phố Đông” là một quận của thành phố Thượng Hải, Trung Quốc. Kể từ khi bắt đầu được phát triển năm 1990 – thời điểm công bố quy hoạch lần đầu tiên, Phố Đông đã nổi lên như là trung tâm tài chính và thương mại của Trung Quốc. Phố Đông nổi bật với Tháp Minh Châu Phương Đông, Tháp Kim Mậu – biểu tượng của Thượng Hải và của sự phát triển kinh tế Trung Quốc. (Theo wiki)

Xuống xe buýt, Nhan Hiểu Thần vừa hỏi đường vừa nhìn ngó xung quanh, đi khoảng 10 phút cô đã tìm được công ty của Trình Trí Viễn, đó là một tòa nhà nhỏ bốn tầng, có một chút phong cách kiến trúc Châu u, mái nhà có khu vườn không lớn lắm. Trong tin nhắn Trình Trí Viễn không có nói số tầng và số phòng , Nhan Hiểu Thần không biết nên làm gì, đành lấy điện thoại gọi cho anh ta. “Tôi đến rồi, đang ở dưới lầu, anh ở tầng mấy?” “Tôi xuống ngay.”

Một lát sau, anh ta đi ra. Thời tiết bên ngoài rất lạnh, nhưng có lẽ do vội vàng đi xuống, anh ta không mặc áo khoác mà chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, Nhan Hiểu Thần sợ anh ta lạnh, nên nhanh chóng chạy sang. Anh ta dẫn Nhan Hiểu Thần vào cửa, bên dưới tầng trệt không có bật đèn, đại sảnh trống trải có vẻ âm u, tiếng bước chân trên thảm nghe văng vẳng, có cảm giác như toàn bộ khu nhà này chỉ có hai người bọn họ, Nhan Hiểu Thần đột nhiên có chút khẩn trương. Vào thang máy, Trình Trí Viễn cười nói: “Một mình đến một nơi xa lạ, em không sợ tôi là người xấu à?”

Bị anh ta nhìn thấu tâm sự, chút khẩn trương dường như bớt đi vài phần, Nhan Hiểu Thần nói : “Anh không phải người xấu.” Làm việc tại quán Bar hơn hai năm, cô đã gặp qua không ít loại người, ngôn hành và cử chỉ của Trình Trí Viễn thật sự không giống người xấu. Nhan Hiểu Thần nói với chính mình: Ngươi phải tin vào phán đoán của mình chứ. Trình Trí Viễn nhìn cô nói: “Có phải người xấu hay không, nhìn bề ngoài không biết được.” Nhan Hiểu Thần cảm thấy ánh mắt anh ta dường như có nhiều cảm xúc, đang muốn tìm hiểu thì cửa thang máy mở ra.

Đại sảnh ở tầng bốn vô cùng sáng sủa, một phụ nữ có gương mặt thanh tú đang ngồi trước bàn làm việc, nghe tiếng bước chân của bọn họ đi vào, lập tức đứng lên, cung kính thưa: “Trình tổng.” Trình Trí Viễn nói: “Đây là thư ký của tôi, Tân Lỵ” Tân Lỵ nhìn Nhan Hiểu Thần mỉm cười, chút khẩn trương còn lại của Nhan Hiểu Thần biến mất hoàn toàn.

Trình Trí Viễn dẫn cô đi vào một phòng họp nhỏ, phía bên ngoài cửa sổ là toàn cảnh một con sông, không có tòa nhà nào che chắn, nhìn rất thoáng đãng. Trình Trí Viễn mời Nhan Hiểu Thần ngồi, Tân Lỵ bưng hai tách trà đi vào, nhìn thấy Nhan Hiểu Thần đang cởi áo khoác ngoài, liền nói: “Tôi giúp cô treo áo khoác lên nhé?” Nhan Hiểu Thần vội nói: “Không cần, tôi để tạm trên ghế là được rồi.”

Tân Lỵ lễ phép tươi cười, im lặng rời khỏi. Trình Trí Viễn ngồi xuống một bên bàn, đối diện với Nhan Hiểu Thần, “Chúng ta bắt đầu nhé?” Nhan Hiểu Thần đem sơ yếu lý lịch cùng các loại giấy tờ khác đưa cho anh ta.

Anh ta cúi đầu xem qua các tài liệu của cô một lượt, đoạn ngẩn đầu nói: “Hi, you must be Xiaochen, I’m Zhiyuan Cheng. Nice to meet you!” (Xin chào, em chắc là Nhan Hiểu Thần, tôi tên Trình Trí Viễn. Rất vui được gặp em!) Nhìn qua, anh ta cũng ngồi tư thế đó, dáng ngồi không thay đổi, cũng như lúc đầu tươi cười dịu dàng, không biết là có điểm nào khác hay không, nhưng trong nháy mắt, Nhan Hiểu Thần đã cảm thấy anh ta trở nên thật sắc bén, có chút gì đó lạnh nhạt, chăm chú nhìn kỹ từng cử chỉ lúng túng của cô. Nhan Hiểu Thần bất giác ngồi thẳng, không tỏ ra bất kỳ một cử chỉ bất thường nào: “Hi, Mr. Cheng, nice to meet you too!” (Chào anh Trình, tôi cũng rất vui được gặp anh!)

Anh ta chỉ vào bảng điểm của Nhan Hiểu Thần, “Wow! I am quite impressed by your GPA (5) as I know it’s very tough to get top scores in your university. I was wondering how you did it. You must work really hard or you are extremely smart, maybe both?” (Tuyệt! Tôi khá ấn tượng với điểm GPA của em, theo như tôi biết điều này rất khó thực hiện ở trường của em. Tôi thắc mắc bằng cách nào mà em đạt được. Chắc hẳn em phải học tập chăm chỉ hoặc em có trí thông minh tuyệt vời, hoặc em có cả hai?) (5) GPA là viết tắt của Grade Point Average (điểm trung bình), là một chỉ số để đánh giá một học sinh hoặc sinh viên. Chỉ số này được tính bằng cách cộng các điểm trung bình của các môn học rồi chia đều ra để lấy số trung bình. GPA được tính theo thang điểm 4, khác với thang điểm của Việt Nam là 10. Trong đó 4 là cao nhất. (theo wiki) Kinh nghiệm phỏng vấn của Nhan Hiểu Thần còn rất ít, nhưng cô biết Trình Trí Viễn quả thật rất lợi hại, anh ta nhìn qua giống như đang khen ngợi cô, nhưng cô biết mỗi câu đều là cạm bẫy.

Vì sao thành tích tốt như vậy? Bạn cho rằng mình thông minh? Hay bạn thích học? Nếu vậy tại sao không tiếp tục học lên thạc sĩ? Nếu không thích học tiếp mà tính toán ra đi làm tại sao không tham gia các hoạt động đoàn trường hay các câu lạc bộ học thuật? Vì sao đến công ty chúng tôi? Vì sao thích vị trí này? Công ty chúng tôi có gì hấp dẫn bạn?…Vấn đề này nối tiếp vấn đề khác, tất cả đều là vấn đề thường hay hỏi trong các buổi phỏng vấn, nhưng qua lời nói sắc bén của anh ta, tất cả những điều cẩn thận tỉ mỉ chuẩn bị từ trước đều không dùng được, nếu như nói dối, khẳng định sẽ lòi đuôi ngay. Hơn ba mươi phút sau, anh ta bỏ tư liệu của cô xuống, tỏ vẻ cuộc phỏng vấn đã chấm dứt thì Nhan Hiểu Thần mới nhẹ nhàng thở ra. Trình Trí Viễn cười nói: “Cảm giác thế nào?”

Nhan Hiểu Thần uống một ngụm nước nói: “Cảm giác thật không xong!” Anh ta cười cười: “Tôi đã biết rồi, là do em chuẩn bị quá kỹ. Phỏng vấn đương nhiên phải chuẩn bị, nhưng hãy nhớ rằng, trước hết cần chân thành đối diện với chính mình! Giám khảo phỏng vấn tuy rằng chức vụ cao hơn em, kinh nghiệm xã hội phong phú hơn em, nhưng đều đã trải qua tuổi của các em. Bọn họ không nghĩ các em là những người chưa ra khỏi giảng đường có thể làm được gì, bọn họ chỉ muốn nhìn ra tiềm năng của các em có phù hợp với công ty của họ hay không thôi.” Nhan Hiểu Thần nghi ngờ nhìn Trình Trí Viễn.

Anh ta nói: “Lấy ví dụ, Công ty Tài Chính sẽ cần người chăm chỉ và kiên định, Ngân Hàng Đầu Tư sẽ thích những người thông minh và có tham vọng, Công Ty Cố Vấn thì lựa chọn người có tính cách cầu tiến, thích đi công tác, Ngân Hàng Thương Mại Nhà Nước thì sẽ chú ý đến người có tính cách ôn hòa, cẩn thận và hiểu chuyện…Nếu một người có tính cách thích hợp với Ngân Hàng Đầu Tư lại lọt vào Ngân Hàng Thương Mại Nhà Nước, đối với anh ta chính là bi kịch, còn đối với công ty anh ta là một lần lãng phí nhân tài. Nói ngược lại, cũng là như vậy.” (Khúc này toàn nói về lĩnh vực ngân hàng, kinh tế, tài chính là sở trường của Đồng Hoa, xin lỗi không phải sở trường của mình. Nếu có bạn nào muốn mình giải thích rõ từng công ty này thì mình chào thua >”<) Nhan Hiểu Thần hình như có chút hiểu vấn đề, vừa nghe vừa suy tư.

Trình Trí Viễn tiếp tục nói: “Kỳ thật, khi giám khảo phỏng vấn từ chối một người, không phải là vì anh ta không đủ ưu tú, mà bởi vì người giám khảo đã căn cứ vào kinh nghiệm của bản thân, đoán được anh ta không thích hợp cho công ty này. Cho dù được thông qua nhờ chuẩn bị thật kỹ, lừa gạt giám khảo phỏng vấn, nhưng cuộc sống cuối cùng cũng sẽ chứng minh, con người không bao giờ lừa gạt được chính mình!” Nhan Hiểu Thần cảm thấy buồn bực! Vừa cảm thấy chính mình tìm được thành công, kết quả lại bị anh ta nói là, cho dù thành công, cuối cùng cũng sẽ thất bại. Trình Trí Viễn nói: “Bọn em vừa mới ra trường, dĩ nhiên thiếu tự tin, rất sốt ruột nghĩ rằng tìm được công viêc nào thì tốt công việc đó, nhưng nếu một ngày khi trở thành giám khảo đi phỏng vấn người khác, bọn em sẽ hiểu lựa chọn sai lầm là như thế nào. Nghề nghiệp là chuyện của cả đời người, hiện tại nếu trong tình huống cho phép, hãy hết sức trung thực với chính mình, chọn một vị trí phù hợp với tính cách bản thân, xứng đáng với niềm đam mê vốn có. Công việc đầu tiên trong đời là đặc biệt quan trọng. Nếu chọn sai, bọn em cần phải nỗ lực rất nhiều để sửa chữa lại.”

Nhan Hiểu Thần thở dài: “Đạo lý anh nói chắc là đúng rồi, nhưng chúng tôi có đời nào lo lắng nhiều như vậy? Chỉ mong có thể tìm được công việc, nuôi sống chính mình.” Trình Trí Viễn ôn hòa nói: “Tôi hiểu, ai cũng đều đã trải qua độ tuổi của em. Tôi chỉ lấy góc độ của người từng trải nói thêm vài câu, hi vọng có thể giúp được cho em.” Nhan Hiểu Thần gật đầu thật mạnh, “Rất có ích ạ, tôi cảm thấy anh so với những người phỏng vấn tôi trước đây lợi hại hơn rất nhiều! Nếu như được anh chiếu cố thêm vài lần, tôi nhất định có thể tự tin đối phó với bọn họ.”

Trình Trí Viễn cười, “Xem ra tôi phải chiếu cố em dài dài rồi. Chúng ta có thể quyết định thời gian, mỗi tuần một lần tập phỏng vấn bằng tiếng Anh.” Nhan Hiểu Thần chần chừ nói: “Có phiền anh không?” Trình Trí Viễn nói: “Tôi mới về nước hồi tháng 5, còn chưa có cơ hội kết giao bạn bè, thời gian rảnh rỗi rất nhiều, một tuần có thể tùy hứng dư ra một hai tiếng, tôi đoán chừng việc này không mất nhiều thời gian lắm, chờ khi nào em có việc làm thì hãy từ từ trả ơn tôi!”

“Vậy tôi không khách sáo nữa, mỗi tuần vào ngày này nhé?” “Không thành vấn đề!” Trình Trí Viễn trả tư liệu lại cho Nhan Hiểu Thần, đùa nói: “Công ty chúng tôi sang năm cũng sẽ có thông báo tuyển dụng một vài người mới, đến lúc đó nếu em còn chưa ký hợp đồng, có thể cân nhắc một chút đến công ty chúng tôi.” Nhan Hiểu Thần cũng nói đùa lại: “Đến lúc đó phải nhờ anh nói tốt cho tôi vài câu.” Trình Trí Viễn cười cúi nhìn xuống đồng hồ, “Sắp mười hai giờ rồi, cùng ăn cơm đi!”

“Không được, tôi phải về trường.” Nhan Hiểu Thần bắt đầu thu dọn đồ đạc. Trình Trí Viễn đi đến phía trước cửa sổ, nói: “Trời đang đổ mưa, từ từ hãy về.” Nhan Hiểu Thần nhìn về phía cửa sổ mới phát hiện trời đã âm u, trên cửa thủy tinh rơi lác đác vài giọt mưa.

Công ty của Trình Trí Viễn cách trạm xe buýt khoảng mười phút đi bộ, Nhan Hiểu Thần hỏi: “Anh có ô không? Cho tôi mượn nhé?” “Công ty đã gọi sẵn cơm hộp, em ở lại ăn một chút, có lẽ ăn xong mưa sẽ tạnh.” Tân Lỵ mang hai hộp cơm đi vào, giúp bọn họ thay trà nóng, nếu từ chối nữa có vẻ không phải, Nhan Hiểu Thần chỉ có thể nói: “Cám ơn!” Nhan Hiểu Thần cùng Trình Trí Viễn vừa ăn cơm vừa tán gẫu, ăn xong anh ta lại mời cô ở lại uống thêm chút trà.

Trình Trí Viễn kiến thức rộng, lại làm ngành tài chính, cùng hướng chuyên môn với Nhan Hiểu Thần. Khi tán gẫu với anh ta, cô cảm thấy mới mẻ thú vị, kiến thức bổ sung thêm rất nhiều, bất tri bất giác một giờ đã trôi qua. Ngoài cửa sổ mưa không nhỏ giọt chậm rãi nữa mà càng lúc càng lớn, tiếng đập lách tách bụp bụp ngày càng nhiều. Nhan Hiểu Thần buồn bực nghĩ, mưa lớn như vậy có che ô cũng bị ướt hết. Trình Trí Viễn nói: “Chỗ tôi cách trường của em không xa, đúng lúc tôi cũng muốn đi về, chi bằng em chờ tôi một lát, chúng ta cùng về, dù sao cũng tiện đường.”

Nhan Hiểu Thần cũng chỉ có thể đáp: “Được ạ.” Trình Trí Viễn tiện tay lấy trên giá sách vài quyển tạp chí tiếng Anh đưa cho cô, “Em xem tạp chí một lát, khoảng nửa giờ nữa tôi sẽ quay lại.” “Không sao cả, dù sao tôi trở lại trường cũng là đọc sách hoặc làm bài tập, anh cứ thong thả.”

Gần hai mươi phút sau, Trình Trí Viễn gõ gõ cửa kính, cười nói: “Có thể đi rồi.” Anh ta có dáng cười cao ráo, mặc một bộ áo khoác măng tô lông cừu màu xám tro, mang giày da đen mỏng, nhìn qua cực kỳ nho nhã. Trước kia, Nhan Hiểu Thần luôn cho rằng “nho nhã” là từ cổ xưa, chỉ dùng để hình dung cho những văn nhân nho sĩ, nhưng Trình Trí Viễn làm cho cô cảm thấy chỉ có từ này mới xứng đáng dùng để nói về anh ta. Nhan Hiểu Thần vội vàng mặc áo khoác vào, gói ghém sách vở và tài liệu, chạy ra khỏi phòng họp. Đến dưới lầu, Nhan Hiểu Thần đang định hỏi Trình Trí Viễn xe anh ta ở đâu thì một chiếc xe Benz (Mercedes Benz) màu đen đỗ ngay trước mặt bọn họ, tài xế mở một chiếc ô màu đen to xuống xe, bước nhanh qua mở cửa xe.

Trình Trí Viễn đưa tay ra nói, “Phụ nữ ưu tiên.” Tài xế hộ tống Nhan Hiểu Thần lên xe trước, sau đó mới quay lại hộ tống Trình Trí Viễn đi vòng qua một bên khác để lên xe. Bon bon đi trong mưa to, tài xế lái xe thật vững vàng, Nhan Hiểu Thần suy nghĩ miên mang. Chiếc Mercedes Benz này không thể chứng minh được điều gì, hai ba triệu cũng có thể mua, mà mấy trăm ngàn cũng có thể mua, quả thật Nhan Hiểu Thần nhìn không ra. Nhưng theo kinh nghiệm hiểu biết xã hội không phong phú của cô, một công ty bình thường thì chỉ có giám đốc điều hành mới có tài xế riêng. Tuy rằng công ty của Trình Trí Viễn không lớn, mà anh ta cùng lắm chỉ mới hơn 30 tuổi, nhưng ở cái tuổi này, đã có thể quản lý ngân sách của cả một công ty tài chính, có thể nói không phải chuyện đơn giản.

Trình Trí Viễn hỏi: “Em đang suy nghĩ gì vậy?” Nhan Hiểu Thần cười làm cái mặt quỷ, “Tôi đang suy nghĩ rốt cuộc anh có bao nhiêu thành công, tôi vốn cho rằng anh cùng lắm chỉ là một nhân viên cấp trung ở mấy công ty tài chính.” Trình Trí Viễn khẽ cười nói: “Thành công là một từ có ý nghĩa rất phức tạp, chỉ là tôi có chút tiền mà thôi.”

Ánh mắt, chân mày của anh ta biểu hiện nét ủ dột, Nhan Hiểu Thần tuy còn nhỏ tuổi, nhưng có thể hiểu rõ ý của anh ta, kiếm tiền không phải là chuyện khó, nhưng để luôn được hạnh phúc vui vẻ thì cực kỳ khó! Trên đời này có một vài thứ, cho dù có nhiều tiền cũng không thể mua được! Cô trầm mặc nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa to như một bức màn sương mù lớn, không có một chút tươi sáng nào, giống như nội tâm bị che dấu của cô vậy. Tiếng di động đột nhiên vang lên, là chiếc Nokia cũ rích, bên trong xe đang rất yên ắng, tiếng chuông của nó nghe rất là chói tai. Nhan Hiểu Thần vội vàng lấy di động từ trong túi xách ra, dĩ nhiên là Thẩm Hầu gọi.

“A lô.” Thẩm Hầu nói: “Trời mưa rất lớn nha!” Nhan Hiểu Thần nhìn về phía ngoài cửa sổ xe, “Ừ.”

“Cậu đang ở ngoài mưa à?” “Không có.” “Buổi tối cậu phải đi làm thêm à?”

“Ừ” “Mưa lớn như vậy sao còn phải đi?” “Không đi sẽ không có tiền.”

Hắn cười nhạo, “Đồ ham tiền! Cậu định đi như thế nào?” Nếu trời vẫn mưa như vậy dĩ nhiên là không thể đi được bằng xe đạp, Nhan Hiểu Thần nói: “Hi vọng đến lúc đi thì hết mưa, nếu không được cũng phải đi.” “Mình đang ở trường, để mình lái xe đưa cậu đi, cậu đang ở phòng tự học hay ở ký túc xá vậy? Mình đến đón.”

Nhan Hiểu Thần theo bản năng nhìn thoáng qua Trình Trí Viễn, “Không cần đâu, mình đang ở ngoài trường, đợi một lúc mình tự về cũng được.” “Tiểu ham tiền! Đừng có đi xe buýt! Trời mưa lạnh như vậy cậu không sợ bị bệnh à? Đi bác sĩ cũng phải tốn tiền đó! Cậu đang ở đâu? Mình lập tức đến.” “Mình không ngồi xe buýt, có một người bạn ở gần trường chúng ta, anh ta có xe, tiện đường đưa mình về.”

“Bạn của cậu?” Có nói ra tên của Trình Trí Viễn, Thẩm Hầu cũng sẽ không biết, Nhan Hiểu Thần trả lời: “Cậu không biết đâu, khi nào về mình nói cho cậu biết.” “Người đó đang ở bên cạnh cậu à?”

Trước mặt Trình Trí Viễn mà bàn đến anh ta, Nhan Hiểu Thần có chút bối rối, nhỏ giọng nói, “Phải.” “Là nam?” “Phải”

“Được, mình biết rồi!” Thẩm Hầu nói xong lập tức cúp điện thoại. Nhan Hiểu Thần ngẩm nghĩ, viết cho hắn một cái tin nhắn, “Cảm ơn cậu! Trời mưa, lái xe cẩn thận một chút!” Trình Trí Viễn cười hỏi: “Bạn trai của em à?”

Nhan Hiểu Thần lập tức biện hộ: “Là bạn trai trước đây.” “Hai người vì sao còn chưa làm lành?” Nhan Hiểu Thần buồn bực nói, “Không phải đã nói với anh rồi sao, chúng tôi không phải giận dỗi, mà là chính thức chia tay.”

Trình Trí Viễn đặt tay lên cằm, làm bộ dáng suy tư, ra vẻ nghiêm túc nói: “Đúng vậy, tôi biết hai người đã chính thức chia tay, nhưng chia tay rồi cũng có thể tốt với nhau vậy, tôi nói có gì sai à?” Nhan Hiểu Thần bất đắc dĩ giải thích: “Chúng tôi là bạn học cùng khoa, muốn chia tay nhưng không thể tránh mặt được, cho nên lúc đó chúng tôi thỏa thuận sẽ tiếp tục làm bạn bè tốt.” Trình Trí Viễn cười lắc đầu, “Hai người đang ở cái tuổi yêu hận rõ ràng, chia tay rồi rất khó làm bạn bè bình thường được, nếu quả thật còn có thể tâm bình khí hòa tiếp tục làm bằng hữu, thì căn bản không cần phải chia tay, trừ phi hai bên còn tình cảm.”

Nhan Hiểu Thần lười cùng “Lão nhân gia” này tranh luận lắm rồi, “Dù sao chúng tôi hiện tại cũng là bạn bè bình thường.” Trình Trí Viễn không có ý kiến gì, chỉ mỉm cười, để chờ xem hai người sau này thế nào đã. Đến trường đại học mưa đã nhỏ đi rất nhiều. Tuy rằng vẫn rơi rã rích tí ta tí tách, nhưng cầm ô đi đường thì tuyệt đối không thành vấn đề. Trường đại học không cho phép xe đi vào, Nhan Hiểu Thần đành phải làm phiền tài xế dừng xe ở gần cổng ký túc xá. Tài xế vội vàng xuống xe, bung ô, mở cửa xe cho cô.

Trình Trí Viễn bảo tài xế đưa ô cho Nhan Hiểu Thần, anh ta nói : “Trên xe của tôi còn nhiều ô, em cứ lấy chiếc đó dùng tạm.” Nhan Hiểu Thần cười nói : “Cảm ơn anh! Cuối tuần tôi sẽ trả lại…” Lời còn nói chưa hết, đột nhiên có một chiếc ô khác bạo lực hất mạnh chiếc ô trong tay của tài xế ra, che lên đầu cô. Nhan Hiểu Thần quay đầu lại, là Thẩm Hầu, cô kinh ngạc hỏi : “Cậu sao lại ở đây ?” Thẩm Hầu tức giận nói : “Mình cũng là sinh viên của trường này, vì sao không được ở đây ?”

Ánh mắt của hắn lướt qua Nhan Hiểu Thần, đánh giá qua Trình Trí Viễn ở trong xe. Trình Trí Viễn lịch sự mỉm cười gật đầu chào, Thẩm Hầu không chút khách khí, chẳng nói tiếng nào, trợn mắt nhìn anh ta tỏ vẻ khinh thường. Nhan Hiểu Thần không thấy được biểu hiện của Thẩm Hầu, nhớ tới lời nói lúc nãy còn chưa nói xong, có chút lúng túng nhìn Trình Trí Viễn nói : « Tôi đi về cùng với bạn rồi, không cần mượn ô của anh nữa. Cảm ơn anh đã đưa tôi về tận nơi. » Trình Trí Viễn khẽ cười nói : « Tiện đường thôi, đừng bao giờ khách sáo như vậy. »

Tài xế khởi động xe, chiếc Mercedes Benz màu đen rẽ vào khúc quanh, rất nhanh nhập vào dòng xe trên đường, biến mất hút. Nhan Hiểu Thần cùng Thẩm Hầu sánh vai đi trong mưa, Thẩm Hầu nói : « Ngươi vừa rồi nhìn rất quen, có phải là cái gã cùng cậu ăn cơm ở căng tin không vậy ? » « Là anh ta. »

« Hắn không phải là muốn theo đuổi cậu đấy chứ ? » « Đừng nói linh tinh ! Bọn mình chỉ là bạn bình thường ! » « Tầm phào ! Đàn ông mà tốt với phụ nữ không bao giờ là bạn bè bình thường ! »

Nhan Hiểu Thần buồn bực, « Cậu nhìn dáng vẻ của anh ta đi, không phải là có nhiều phụ nữ muốn mà không được sao ? Cần gì phải phí công sức theo đuổi mình ? » Thẩm Hầu kinh thường, « Giả tạo thôi ! Hai người làm sao mà quen ? » « Gặp ở quán Bar. »

Thẩm Hầu lập tức lớn tiếng, « Nhan Hiểu Thần, cậu có nhầm không vậy ? Người lạ hay lui tới quán Bar mà cậu dám ngồi lên xe của hắn ? » Nhan Hiểu Thần nhẹ giọng giải thích : « Không phải người lạ, đã gặp nhau hơn một tháng rồi, hơn nữa anh ta với mình là đồng hương. » « Được ! Đây là thời buổi nào rồi ? Đồng hương gặp nhau còn phải ôm nhau mà khóc chắc ? Trong khoa của chúng ta có thiếu gì đồng hương, sao không thấy cậu thân với họ như vậy ? »

« Mình và anh ta đồng hương gần gũi hơn, là cùng thị xã, đều dùng chung tiếng nói. » Nhan Hiểu Thần và Thẩm Hầu cũng là đồng hương, nhưng chỉ cùng tỉnh khác thị xã, mười dặm tiếng nói cũng đã khác rồi, đằng này họ còn xa hơn như vậy, chỉ có thể miễn cưỡng nghe hiểu, cho nên hai người trước giờ không nói chuyện với nhau bằng tiếng địa phương. Thẩm Hầu lạnh lùng nói : « Mình cảnh báo với cậu cẩn thận hơn một chút, đàn ông cỡ tuổi như hắn bây giờ tâm địa rất xấu xa ! » Nhan Hiểu Thần nhịn không được cười rộ lên, « Cậu sao vậy ? Khẩn trương như thế không phải là đang ghen chứ ? »

« Nhảm nhí ! Mình mà ghen ? Nằm mơ đi ! Chẳng qua nể tình cậu là bạn gái trước kia, nhắc nhở một tiếng thôi ! » Nhan Hiểu Thần nói : « Cảm ơn đã nhắc nhở ! Sao cậu lại đúng lúc ở cổng trường vậy ? » Thẩm Hầu nói : « Không có gì, chỉ là muốn đến phòng tự học ôn bài thôi, một mình học không vô nên định tìm cậu học cùng. »

Nhan Hiểu Thần vốn không có ý định ôn bài, nhưng khó khăn lắm mới có dịp « Thẩm đại gia » muốn học, cô vội nói : « Được đó, chúng ta đến phòng tự học luôn đi. » Đến phòng tự học hai người lấy sách vở ra cùng nhau ôn bài. Thẩm Hầu nhìn ngó tài liệu một lát thì buồn ngủ, hắn ngục đầu lên bàn nằm ngủ ngon lành.

Nhan Hiểu Thần để cho hắn ngủ hai mươi phút thì gọi hắn dậy, Thẩm Hầu than thở, « Không muốn xem tài liệu nữa. » Nhan Hiểu Thần nói : « Cậu đang bị rớt một môn đó, nợ một môn là không lấy được bằng tốt nghiệp đâu. Trước kia nếu có bị rớt thì năm sau cậu còn có thể thi lại, nhưng năm nay là năm cuối, năm sau tốt nghiệp rồi cậu thi cái kiểu gì ? Nhanh lên ngồi dậy học bài đi ! » Thẩm Hầu lười biếng ghé sát mặt lên bàn học, chỉ chỉ môi hắn, vô lại nói : « Cậu hôn mình một cái mình dậy học bài ngay. »

Nhan Hiểu Thần có chút giận dữ, « Cậu nghĩ mình là gì ? Cậu và mình đã chia tay rồi, nói những lời này thú vị lắm sao ? » Thẩm Hầu nói : « Thì chia tay rồi mới hối hận ! Mình còn chưa hôn được cậu, nghĩ tới nụ hôn đầu của cậu lại bị kẻ khác giành mất, mình đúng là quá thua thiệt ! Hay là bây giờ chúng ta bù lại nhé ? » Nhan Hiểu Thần nhìn chằm chằm Thẩm Hầu một lúc, không nói lời nào, cúi đầu viết mấy từ tiếng Anh.

Thẩm Hầu đẩy đẩy cô, « Không phải chứ ? Mới đùa một chút đã giận à ? » Nhan Hiểu Thần không để ý tới hắn, tiếp tục viết tiếng Anh. Thẩm Hầu gọi : « Nhan Hiểu Thần ! Nhan Hiểu Thần ! Hiểu Thần ! Hiểu Thần ! »

Nhan Hiểu Thần xem như không nghe thấy, Thẩm Hầu giật lấy cây viết của cô, dương dương tự đắc liếc nhìn, diễn ra bộ mặt « xem cậu còn dám không để ý đến mình nữa không » . Nhan Hiểu Thần cúi đầu lục lọi tìm trong túi xách, lấy ra một cây viết khác, Thẩm Hầu há hốc mồm, im lặng nhìn một lát rồi lại giật đi. Nhan Hiểu Thần nhìn chằm chằm Thẩm Hầu, hắn cợt nhả nhìn lại cô, trưng ra bộ mặt “Cậu lấy nữa thì mình giật nữa” trông rất vô lại.

Nhan Hiểu Thần chỉ đem theo tổng cộng hai cây viết, muốn lấy lại viết từ trong tay Thẩm Hầu, nhưng cô cố lấy vài lần mà không được, đành nói: “Trả lại cho mình!” Thẩm Hầu cười híp mắt nói: “Cậu nói cho mình một câu, mình chẳng những lập tức trả viết cho cậu mà còn lập tức đi học bài.” “Là câu gì?”

Thẩm Hầu ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo cô tới gần chút nữa, Nhan Hiểu Thần ghé sát lại, lắng tai nghe, Thẩm Hầu kề sát bên tai cô, nói nhỏ: “Nói cho mình biết là cậu yêu mình!” Môi hắn gần như muốn hôn cô, hơi thở ấm nóng của hắn thổi vào tai, giống như có luồng điện từ lỗ tai truyền vào cơ thể, Nhan Hiểu Thần tê dại hết nửa người, cô ngồi bất động, im lặng không nói gì. Thẩm Hầu lại hiểu lầm ý của cô, không còn tươi cười nữa, đứng phắt dậy, dọn dẹp sách vở, muốn rời khỏi. Nhan Hiểu Thần vội vàng nắm lấy tay hắn, trong phòng tự học các sinh viên khác nghe được tiếng động liền quay đầu lại nhìn hắn chằm chằm, Thẩm Hầu không nể nang nói lại: “Nhìn cái gì? Chưa thấy người ta cãi nhau à?”

Các sinh viên quay đầu trở lại nhưng vẫn ngóng lỗ tai nghe xem chuyện gì xảy ra tiếp theo. Thẩm Hầu vẫn đang cầm bút của Nhan Hiểu Thần, cô nắm lấy tay hắn, viết lên sổ tay một cách chậm rãi. Ba chữ xiêu xiêu vẹo vẹo dần dần hiện ra: “Mình yêu cậu.” Ba chữ vừa viết xong, đuôi lông mày, khóe mắt của Thẩm Hầu đều là ý cười. Hắn lẳng lặng ngồi xuống, “rẹt” một tiếng, xé phăng tờ giấy vừa mới viết trên sổ tay, gấp lại cẩn thận, đưa ra trước mặt Nhan Hiểu Thần lắc lắc, xong bỏ vào ví tiền nói: “Đây là chứng cớ, nếu ngày nào cậu thay lòng, mình sẽ lấy ra nhắc nhở cậu!”

Thẩm Hầu nhìn vào mắt của Nhan Hiểu Thần, bá đạo nói: “Không được mình cho phép, không được thay lòng đổi dạ! Nghe chưa?” Nhan Hiểu Thần không nói gì, bị ánh mắt bá đạo của hắn ép buộc, chỉ có thể gật gật đầu. Cô thật sự không hiểu Thẩm Hầu suy nghĩ cái gì nữa, nói chia tay là hắn, không cho cô thay lòng đổi dạ thích người khác cũng là hắn. Nhưng mà tất cả đều không quan trọng, quan trọng là cô biết mình đang nghĩ gì là được rồi. Đến những tuần cuối tháng 12, trong khoa đã có người nhận được bản đề nghị đi làm, có người còn có đến 3 bản, khiến cho những bạn chưa có bản nào cảm thấy rất là thèm muốn.

Ngụy Đồng tuy rằng thỉnh thoảng cũng có tham gia mấy buổi tuyên truyền phỏng vấn, cũng chú ý cách thức tìm việc, nhưng mục tiêu của cô rất rõ ràng, đó là nghe lời các tiền bối đi trước, một lòng ôn tập thi nghiên cứu sinh, kiên quyết không phân tâm vì tìm công việc. Người ngoài ý muốn nhất lại là Lưu Hân Huy, cô là người nhận được bản đề nghị đi làm nhiều nhất phòng. Mà trước đó chính cô cũng đã nhận định, lấy được nhiều bản đề nghị nhất nếu không phải là người có thành tích nổi trội Nhan Hiểu Thần, thì cũng là kẻ khôn khéo sôi nổi Ngô Thiến Thiến, không nghĩ đến người vô cùng bình thường như cô lại được nhận nhiều như vậy. Lưu Hân Huy lấy được bản đề nghị hôm đó vừa phấn khởi vừa buồn rầu. Bởi vì cô trước sau gì cũng về quê, tìm việc ở Thượng Hải chẳng qua là hùa theo mọi người đi cho biết. Cô cầm điện thoại, nũng nịu với bạn trai: “y da anh à, tiền lương rất tốt nha, so với chổ của nhà em xin ở quê cao hơn rất nhiều, còn được nhập hộ khẩu Thượng Hải nữa, hộ khẩu với tiền cùng bay đến như vậy mà phải bỏ, thật là quá đau lòng! Thà không có còn hơn…” Ngụy Đồng đeo headphone lên đầu, tiếp tục ôn tập mấy bài thi mẫu, Nhan Hiểu Thần nằm tựa trên giường, học thuộc từ mới, còn Ngô Thiến Thiến thì ngồi ở bàn sửa lại hồ sơ xin việc.

Lưu Hân Huy vừa nhận được điện thoại quá vui mừng, không để ý thuận tay đặt chậu rửa mặt xuống dưới chân bàn kế bên chổ Ngô Thiến Thiến đang ngồi, vốn không chấp chuyện nhỏ nhặt, nhưng Ngô Thiến Thiến vừa đứng dậy nhìn thấy cái chậu cản đường, liền một cước đá cái chậu ra ngoài, do dùng sức quá mạnh, cái chậu bay tuốt ra cửa, rơi xuống đánh “Coong” một tiếng đinh tai, lộn vài vòng rồi mới dừng lại. Cả phòng lập tức im lặng, Ngụy Đồng tháo tai nghe xuống, Nhan Hiểu Thần ngồi thẳng dậy, Ngô Thiến Thiến không nghĩ mình vừa rồi dùng sức hơi quá, cô xấu hổ đứng im lặng. Lưu Hân Huy nói một tiếng cúp điện thoại, thật nhanh từ trên giường nhảy xuống xông tới bên Ngô Thiến Thiến. Ngụy Đồng không hổ danh là chị cả lâu năm của phòng, lập tức chạy ra nhặt cái chậu lên, phóng tới bàn, đứng xen giữa Ngô Thiến Thiến và Lưu Hân Huy, cười nói: “Thiến Thiến, cậu luyện Phật Sơn vô ảnh cước (1) à?”. Lưu Hân Huy vừa muốn mở miệng, Nhan Hiểu Thần cũng cười nói: “Sắp qua năm mới rồi, đón tết xong cũng là lúc kết thúc học kỳ, Hân Huy, cậu đặt vé máy bay về quê chưa?”

(1) Tuyệt chiêu của Hoàng Phi Hồng, là một người rất giỏi võ và có nhiều truyền thuyết về cuộc đời, Hoàng Phi Hồng sống ở Phật Sơn nên thế võ này lấy tên quê hương của ông ta. (nguồn google) Bị hai lần can ngăn, cơn giận của Lưu Hân Huy giảm đi một nửa, nghĩ đến sắp tốt nghiệp rồi, không cần phải làm lớn chuyện như vậy, cô nén cơn giận lại, nói: “Đã tính hết rồi, buổi sáng thi xong môn cuối cùng, buổi chiều mình lên máy bay, đến tối là về đến nhà, có thể còn kịp ăn bữa cơm chiều.” Ngụy Đồng cùng Nhan Hiểu Thần tìm đề tài nói về nhà cửa sang năm mới, rồi tiệc tết âm lịch…Ngô Thiến Thiến cầm bàn chải đánh răng, không nói một tiếng đi vào nhà vệ sinh.

Lưu Hân Huy nhỏ giọng, thì thầm nói: “Cậu ấy tìm không được việc chẳng lẽ do lỗi của mình? Tự nhiên nổi giận với mình?” Ngụy Đồng nói: “Áp lực quá lớn, cậu thông cảm một chút!” Lưu Hân Huy ấm ức nói: “Vậy là trút hết vô mình à? Sao không thấy Hiểu Thần làm vậy đi!” Nhan Hiểu Thần cười nói: “Mình cũng có bực đấy chứ! Cậu xem cậu kìa, việc làm đã có gia đình hỗ trợ sắp xếp, lại được bạn trai che chở yêu thương, ngay cả tùy tiện đi xin việc làm cũng được nhận nhiều nhất, cậu còn không cho phép bọn mình hâm mộ ganh tỵ một chút à?”

Lưu Hân Huy thở dài, “Sao cậu biết mình tốt? Mình có nhiều việc buồn bực lắm!” Ngụy Đồng nắm lấy tay Lưu Hân Huy, đặt lên đầu mình, “Nữ thần may mắn, cho con một chút may mắn đi! Con không cần nhiều, chỉ cần thi đậu nghiên cứu sinh là được rồi.” Lưu Hân Huy phì cười làm ra bộ dáng của nữ thần, bắt chước cử chỉ dịu dàng vỗ vỗ lên đầu của Ngụy Đồng, “Được, ta ban cho ngươi đấy!” Ngụy Đồng quỳ gối, học theo mấy lời thoại trong phim truyền hình: “Tạ chủ tử ân điển!”

Ba người trêu đùa với nhau xong, Lưu Hân Huy không còn để tâm chuyện vừa rồi nữa, bò lên giường tiếp tục nấu cháo điện thoại, Ngụy Đồng và Nhan Hiểu Thần nhìn nhau, cười cười, cũng tiếp tục đi ôn bài. Tuy rằng vừa trải qua một trận phong ba bão táp, nhưng không khí trong phòng vẫn rất yên ắng. Đối với phần lớn sinh viên ở cái tuổi sắp tốt nghiệp mà nói, từ khi sinh ra cho đến bây giờ vẫn sống trong vòng tay đùm bọc của gia đình, tìm việc làm sau khi tốt nghiệp là việc đầu tiên trong cuộc đời bọn họ phải tự lựa chọn, cũng là lần đầu tiên phải tự đối mặt với áp lực cuộc sống, cho nên ai nấy cũng đều không thoải mái, tinh thần nặng nề thấy rõ, mất cân bằng tâm lý là điều không thể tránh khỏi. Vào cuối những năm trước, cả phòng bốn người bọn họ đều sẽ tổ chức liên hoan một lần, nhưng năm nay bởi vì hết thi rồi lại kiểm tra, hết xin việc rồi lại tìm việc, nên chẳng còn ai có tinh thần để ý đến điều này, ngày tháng cứ bình bình ổn ổn trôi đi cho đến ngày 31 tháng 12. Một đêm trước năm mới, quán Bar đặc biệt náo nhiệt, đi đâu cũng thấy người với người, Nhan Hiểu Thần ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có, phải làm việc không ngừng giống như con quay vậy. Trình Trí Viễn cùng hai người bạn đến quán, trừ lúc gọi đồ uống có nói chuyện với nhau, còn lại Nhan Hiểu Thần không có thời gian để nói với anh ta nữa, ngay cả khi anh ta đi từ lúc nào cô cũng không hay biết, đột nhiên nhớ tới thì anh ta đã đi rồi.

Vất vả cả buổi tối, Nhan Hiểu Thần mệt đến nỗi đứng không vững. Cô chạy xe về ký túc xá, trong phòng lúc này trống vắng chẳng còn ai. Hàng năm vào ngày đón năm mới, theo truyền thống trường sẽ có tiết mục gõ mười hai tiếng chuông vào lúc 12 giờ khuya cùng với bài diễn văn chúc mừng năm mới của các lãnh đạo nhà trường, vì vậy hằng năm vào tối nay, ký túc xá sẽ có ngoại lệ, qua 12 giờ đêm mới đóng cửa. Nhan Hiểu Thần không biết các cô bạn cùng phòng đã đi đâu, dù sao bọn họ ai cũng có tiết mục riêng, chỉ còn lại một mình cô chào năm cũ đón năm mới. Quá sức mỏi mệt, Nhan Hiểu Thần không có sức lực để đi rửa mặt nữa, cô buồn bã ỉu xìu ngồi tựa vào ghế, ngơ ngẩn nhìn vào không khí. Di động vang lên vài tiếng, cô lấy ra, nhìn thấy có 3 tin nhắn mới chưa đọc, là của ba nàng đi-đâu-không-biết kia gửi cho cô, nội dung đại khái giống nhau, đều là chúc cô năm mới vui vẻ. Nhan Hiểu Thần vẽ cái hình hồ lô hồi âm lại bọn họ, chần chờ giây lát mới mở ra mục tin nhắn, gửi cho mẹ một tin, “Buổi chiều đã gửi cho mẹ 1000 đồng rồi, mẹ kiểm tra đi nhé! Năm mới…” Hai chữ sau chắc là “vui vẻ”, nhưng ngón tay của cô cứng ngắc, giống như bị đá tảng đè lên vậy, không đánh ra được hai chữ kia, cô nhìn chằm chằm màn hình điện thoại một lúc lâu, cuối cùng xóa đi hai chữ “Năm mới”, chỉ giữ lại câu đầu tiên, sau đó ấn nút gửi đi.

Nhan Hiểu Thần cầm di động, trong lòng cứ thầm lặng mong đợi cái gì đó, giống như ngày trước vậy, tin nhắn như viên sỏi chìm sâu dưới đáy biển, chẳng có một hồi âm nào, cứ như cô chưa hề gửi gì cả. Cầm di động trong tay giống như cầm vật nhọn, đâm vào tay đau nhói, nhưng cô càng nắm càng chặt. Đột nhiên, di động vang lên, trên màn hình xuất hiện tên “Thẩm Hầu”, Nhan Hiểu Thần lập tức thấy thư thái hẳn, cô nhắm mắt lại, chầm chậm ấn nút nghe. “Nhan Hiểu Thần, cậu đang ở đâu?” Giọng nói của hắn giống như con người của hắn vậy, từ kiêu căng bá đạo đến tiêu sái hống hách, thật sự như ánh nắng mùa hè, liều mạng chiếu sáng khắp mọi nơi.

“Mình ở ký túc xá.” “Xuống đây! Mình đang ở dưới lầu! Nhanh lên!” hắn nói xong, mặc kệ Nhan Hiểu Thần có phản ứng gì hay không, lập tức cúp máy. Vừa mới về, còn chưa cởi áo khoác ngoài, Nhan Hiểu Thần đã vội vàng uống ngụm nước, chạy ngay xuống lầu.

Thẩm Hầu không nghĩ là vừa mới cúp điện thoại chưa tới một phút mà Nhan Hiểu Thần đã xuất hiện, hắn cười tủm tỉm nói : « Cậu như thỏ ấy, nhanh quá vậy ? » Nhan Hiểu Thần hỏi : « Tìm mình có việc gì ? »

Thẩm Hầu nói : « Đi dạo một chút ! » « Đi dạo ? Bây giờ à ? » « Cậu có đi hay không ? Không đi thì nghỉ ! » Thẩm Hầu vênh váo hống hách, làm bộ muốn trở về.

Nhan Hiểu Thần vội nói : « Đi ! » Nhan Hiểu Thần và Thẩm Hầu sóng vai nhau đi dưới sân trường. Lúc này cô mới phát hiện, trong trường cũng có không ít người đang đi dạo, nắm tay, ôm eo, khoác vai, đôi này rồi đôi khác, chắc là đang đón chờ tiếng chuông năm mới cùng với người yêu. Nhan Hiểu Thần và Thẩm Hầu đi đến bên hồ nước đúng lúc nghe tiếng chuông báo hiệu năm mới, hai người không hẹn mà dừng lại, lẳng lặng lắng nghe, một tiếng lại một tiếng…Tiếng chuông du dương văng vẳng, báo hiệu một năm đã kết thúc, một năm mới nữa lại đến.

Thẩm Hầu cười nói : « Chúc cậu năm mới vui vẻ ! » Nhan Hiểu Thần nói : « Chúc cậu năm mới bình an, vui vẻ ! » Hai người chúc xong, bốn mắt nhìn nhau, thấy có điều gì đó không ổn, nghiên đầu cười hi hi, thì nhìn thấy bên bờ hồ có không ít các cặp tình nhân đang ôm ấp hôn nhau, thân thể quấn quýt thật chẳng coi ai ra gì, hôn dây dưa, nồng nhiệt, giống như hận không ăn luôn đối phương vậy. Nhan Hiểu Thần trước kia không phải là chưa thấy mấy cảnh này trong trường học, nhưng mà đây là lần đầu tiên thấy nhiều như vậy, cũng là lần đầu tiên thấy cùng với Thẩm Hầu. Cô hết sức khó xử, không biết nên nhìn đi đâu, nhìn tới nhìn lui, nhìn qua ánh mắt của Thẩm Hầu đang nhìn lại, cô càng xấu hổ, vội vã quay đầu bước đi : « Chúng ta đi chổ khác đi ! »

Thẩm Hầu đi đến gần trước mặt cô, cúi xuống cười nói : « Cậu ngượng cái gì ? Bọn họ dám làm sao chúng ta không dám nhìn ? » Nhan Hiểu Thần đẩy hắn ra, tức giận nói : « Bởi vì mình là người bình thường, không phải mặt dày như cậu ! » Thẩm Hầu đem ra một túi giấy đưa cho cô : « Quà năm mới này. »

Nhan Hiểu Thần không nghĩ là có quà, cô kinh ngạc một thoáng, rất vui vẻ nói : « Cảm ơn cậu ! » « Không mở ra xem à ? » Nhan Hiểu Thần mở túi ra, trong túi giấy là một bộ mũ ấm, khăn quàng cổ, bao tay, chất liệu mềm mại và màu sắc tươi trẻ. Thượng Hải tuy rằng không lạnh bằng phương Bắc, nhưng nếu mùa đông ngồi xe buýt thì gió thổi vào người cũng rất lạnh. Nhan Hiểu Thần hiểu Thẩm Hầu muốn cô mở quà ngay là có ý gì, cô lập tức lấy mũ, khăn quàng cổ, bao tay ra mặc lên người, cười nói : « Cảm ơn cậu ! »

Thẩm Hầu nhìn cô, đánh giá một lúc, gật gật đầu nói : « Phải rồi, rất hợp với cậu, mình chọn quả thật không sai ! » Nhan Hiểu Thần lập tức có chút ngượng ngùng, vừa bước nhanh đi tới trước, vừa nói lảng sang chuyện khác, « Mình chưa chuẩn bị quà gì cho cậu cả, qua tết âm lịch mình sẽ tặng bù ! » Thẩm Hầu nói : « Thôi phiền lắm, như vầy, mình có chuyện cần cậu giúp ! »

« Ừ ? » « Học kỳ này mình muốn thi lại môn kinh tế học vĩ mô, cậu có thể giúp mình không ? » Niềm vui nhận được quà năm mới của Nhan Hiểu Thần nhạt đi vài phần, Thẩm Hầu không phải vì cô mà tỉ mỉ chuẩn bị quà, thì ra là có chuyện nhờ. Nhan Hiểu Thần nghĩ mình tự suy diễn, thầm thở dài, « Cậu làm cho mình một việc, mình sẽ giúp cậu. »

Kinh tế học vĩ mô là môn cuối khóa bắt buộc, mỗi lần dự thi phải vào giảng đường thật lớn, hơn 200 người cùng nhau thi, thầy giáo căn bản không nhận ra ai với ai, lúc nộp bài cho dù có viết tên người khác thì khẳng định là cũng không biết được, cô giúp hắn việc này không khó. Thẩm Hầu cợt nhả nói : « Muốn thân thể mình thì không thành vấn đề ! Muốn trái tim mình thì để mình suy nghĩ kỹ một chút ! » Nhan Hiểu Thần không thèm để ý đến hắn, nghiêm túc nói : « Cậu phải nghiêm túc ôn tập môn pháp luật kinh tế, ngoài ra còn có hai môn chuyên ngành và một môn bắt buộc, nhất định phải qua ! »

« Thi môn pháp luật kinh tế cậu và mình ngồi gần nhau. » Nhan Hiểu Thần nhịn không được, gõ vào trán Thẩm Hầu một cái, quả thật muốn gõ ra xem cái đầu của hắn bên trong có chứa thứ rách nát gì mà toàn là nghĩ chuyện tầm phào, « Cậu được lựa đề à, thi vấn đáp cậu copy cái kiểu gì ? Tốt xấu gì cũng phải tự ôn tập đi chứ ! » Thẩm Hầu cười nói : « Mình đồng ý ! »

Nhan Hiểu Thần tận tình khuyên bảo nói : « Học kỳ tiếp theo không có lớp học nữa đâu, chỉ có làm luận văn tốt nghiệp thôi, đây là mấy môn cuối rồi, cậu kiên trì một chút đi ! » Thẩm Hầu đứng thẳng tắp, đưa tay chào theo kiểu đội thiếu niên. « Vâng ! Nhan lão sư ! » Nhan Hiểu Thần dở khóc dở cười, sợ nói thêm lại phiền, đành kết thúc đề tài học tập, « Cứ như vậy đi ! »

Thẩm Hầu hỏi : « Cậu tìm việc thế nào rồi ? » « Hai ngày vừa qua lấy được một bản đề nghị đi làm, mình không muốn làm ngay, mà tiền lương cũng không cao, cùng lắm coi như cổ vũ tinh thần. Còn cậu ? » « Thời gian trước mình không phải đi thi IELTS để đi nước ngoài đâu ! Học kỳ sau mình sẽ đi tìm việc làm ! »

« Cậu không định đi nước ngoài thật à ? » « Không hề ! Mình như vậy thì ở nước ngoài cũng sống tùy tiện thôi, chi bằng tùy tiện ở trong nước cho rồi. » Hai người vừa đi vừa trò chuyện, đi vòng quanh sân trường hết một vòng lớn, khi trời mắt đầu hửng sáng thì Thẩm Hầu mới đưa Nhan Hiểu Thần về ký túc xá.

Trong phòng cũng giống như trước không một bóng người, xem ra hôm nay các nàng ấy sẽ không trở về. Nhưng cũng bởi vì vừa gặp Thẩm Hầu, lại được nhận quà năm mới, Nhan Hiểu Thần không cảm thấy phòng ký túc xá lạnh lẽo gì cả, ngược lại cô cảm thấy ở một mình thật thoải mái, không cần phải quanh co giải thích mấy cái mũ, khăng quàng cổ với bao tay này là ở đâu ra. Vội vàng rửa mặt xong, lên giường, chuẩn bị nạp pin điện thoại thì Nhan Hiểu Thần phát hiện có hai tin nhắn chưa đọc, đều là của Trình Trí Viễn.

Tin thứ nhất : « Thời khắc chào cũ đón mới, chúc em một năm mới khỏe mạnh bình an ! » Tin nhắn này nhận được lúc 11 giờ 59 phút, Nhan Hiểu Thần nghĩ rằng chắc đây là tin nhắn gửi cho nhiều người cùng một lúc, nên không quá để ý. Tin nhắn thứ hai : « Chúc em sớm tìm được công việc như ý ! »

Tin nhắn này mới nhận được cách đây 10 phút, không giống là tin nhắn gửi cho nhiều người, Nhan Hiểu Thần ngẫm nghĩ, khẽ cười rồi viết tin nhắn trả lời : « Cảm ơn anh ! Chúc anh năm mới dồi dào sức khỏe, sự nghiệp được nâng cao. » Tin nhắn của Trình Trí Viễn rất nhanh đã đến : « Em cũng còn chưa ngủ, cuối tuần này có đến chỗ tôi như đã hẹn không ? » Nhan Hiểu Thần trả lời lại : « Tôi sắp phải thi cuối kỳ, tuần sau muốn ở lại trường ôn tập. Gần đến tết âm lịch anh nhất định sẽ có nhiều việc bận rộn, tôi không muốn làm phiền anh giúp luyện tập tiếng Anh, đợi khai giảng học kỳ sau, chúng ta lại tiếp tục. Trong khoảng thời gian này anh đã giúp tôi rất nhiều, cảm ơn anh ! »

Trình Trí Viễn : « Đừng khách sáo, bạn bè chính là cần những lúc giúp đỡ nhau như thế này. Công việc ở quán Bar em có phải xin nghỉ không ? » Nhan Hiểu Thần : « Có xin nghỉ. Đúng rồi, hai ngày nay tôi đã có được một đề nghị đi làm. » Trình Trí Viễn : « Chúc mừng em ! Em sẽ làm gì ? »

Nhan Hiểu Thần : « Công ty đó chỉ cho tôi 2 tuần quyết định có ký hợp đồng hay không, nếu chấp nhận ký rồi thì không thể tìm các công việc khác. Tôi lại muốn tìm thêm vài chổ nữa, chắc phải đợi đến học kỳ tiếp theo mới biết được, tôi đã suy nghĩ rồi, quyết định bỏ qua. » Trình Trí Viễn : « Em quyết định đúng ! Cố gắng lên ! » Nhan Hiểu Thần : « Tôi sẽ cố gắng, chúc anh ngủ ngon ! »

Trình Trí Viễn : “Chúc em ngủ ngon !” Nhan Hiểu Thần buông di động xuống, nằm trên giường một lúc lâu, đột nhiên ngồi bật dậy, cầm lấy điện thoại, giống như sợ chính mình mất đi dũng khí, cô dùng tốc độ thật nhanh gửi cho mẹ một tin nhắn : Chúc mẹ khỏe mạnh bình an ! « Hạnh phúc » là điều vô cùng quý giá, nếu lấy đi chúc tụng sẽ rất xa xỉ, giống như tự chế nhạo mình vậy ! « Khỏe mạnh bình an » mới chính là điều mong đợi duy nhất của cô lúc này.

.