Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nửa thời gian ấm áp - Chương 4

Chương 4: Giữa Ấm Và Lạnh.

Tất cả đàn ông và phụ nữ trên đời này đều có một nỗi đau riêng, tâm tư của bọn họ luôn bị che giấu —Charles Dickens (1) (1) Charles John Huffam Dickens (7 tháng 2 năm 1812 – 9 tháng 6 năm 1870), là tiểu thuyết gia người Anh nổi tiếng nhất thời đại Nữ hoàng Victoria. Charles Dickens được xem là một trong những nhà văn vĩ đại viết bằng ngôn ngữ tiếng Anh, ông được ca ngợi về khả năng kể chuyện và trí nhớ, được nhiều người ở khắp nơi yêu mến trong suốt quãng đời của ông. Ông là tác giả hiện thực lớn nhất của nước Anh thế kỷ 19. Các tác phẩm của ông chủ yếu dành cho thiếu nhi và mang tính chất hiện thực. Sang thế kỷ 20, thiên tài văn học của ông đã được các nhà phê bình và các học giả thừa nhận rộng rãi. Tiểu thuyết và những chuyện ngắn của ông tiếp tục được phổ biến.(Theo wiki) Qua tết tây, rất nhanh sẽ đến kì thi cuối kỳ.

Chị cả Ngụy Đồng đã thi xong nghiên cứu sinh, mặc kệ kết quả cuối cùng thế nào, cực khổ cố gắng một năm cuối cùng cũng đã kết thúc, có thể được nghỉ ngơi thư giãn. Ngô Thiến Thiến và Nhan Hiểu Thần đều có đề nghị đi làm, tuy công việc không đến nỗi nào, nhưng hai cô không hẹn mà cùng lựa chọn không ký hợp đồng, cũng có nghĩa là chưa có việc làm, dù sao đã có thu hoạch về kinh nghiệm xin việc, các cô cũng phần nào tin tưởng vào năng lực bản thân. Không khí của cả phòng bây giờ dễ chịu hơn rất nhiều. Vì phải thi cuối kỳ, mọi người tạm thời gác mọi chuyện qua một bên, nghiêm túc tập trung ôn thi, bốn cô gái cùng phòng lại giống như trước kia, nói nói cười cười, lâu lâu còn cùng nhau đi phòng tự học ôn tập. Nhan Hiểu Thần bình thường trong lúc học đã dùng rất nhiều thời gian nghiêm túc học tập, đến kỳ thi thì ngược lại không cần phải tốn nhiều thì giờ để ôn, nhưng do giúp Thẩm Hầu đi thi, cô lại phải tập trung nhiều thời gian và công sức vào việc này. Lần thi trước, điểm kinh tế học vĩ mô của Nhan Hiểu Thần rất cao, nhưng đã qua hai năm, thầy dạy và giáo trình cũng đã đổi khác, cô sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nên bảo Thẩm Hầu đưa tài liệu năm nay cho cô xem, để cô ôn lại từ đầu đến cuối một lần nữa. Thẩm Hầu thấy Nhan Hiểu Thần vì hắn mà cố gắng như vậy, cũng tỏ ra là người nói-được-làm-được, mỗi ngày đều đem tập sách lên phòng tự học, nghiêm túc ôn tập các môn cuối khóa. Nhan Hiểu Thần nhìn thấy hắn như thế cũng tạm yên tâm.

Buổi tối, Nhan Hiểu Thần và Thẩm Hầu lên phòng tự học, lúc ra về tự dưng lại đụng mặt Lưu Hân Huy. Nhan Hiểu Thần trước giờ sợ gặp bạn cùng khoa, cố ý chọn phòng học xa nhất, điều kiện kém nhất, thường ở trên lầu cao, cô không nghĩ là người tính không bằng trời tính, vậy mà cũng bị bắt gặp. Lưu Hân Huy cười đầy ngụ ý, “Sao các cậu lại đến đây học vậy?” Nhan Hiểu Thần có chút không tự nhiên, “Đang mùa thi, các phòng tự học khác đã đầy người rồi, mấy phòng học không tốt thì vẫn còn chỗ.”

Thẩm Hầu thì tỏ ra bình thường, tùy tiện chào hỏi, “Cậu cũng tới đây học à?” Lưu Hân Huy trả lời: “Mình đến tìm bạn. Các cậu từ từ về nhé, mình về ký túc xá trước đây.” Cô lặng lẽ làm cái mặt quỷ với Nhan Hiểu Thần, sau đó lên xe đạp rời khỏi. Nhan Hiểu Thần nói với Thẩm Hầu: “Cậu ấy khẳng định là về phòng nói lung tung rồi!”

Thẩm Hầu cho là đúng nói: “Lung tung thì cứ để lung tung đi!” Nhan Hiểu Thần trở về phòng ký túc xá, quả nhiên ba cô bạn cùng phòng hứng trí bừng bừng, nhìn cô chằm chằm, Ngụy Đồng nói: “Nhanh chóng khai thật! Thẳng thắn thì được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị!” Nhan Hiểu Thần bỏ túi xách lên bàn, “Mình với Thẩm Hầu đi ôn tập cùng, chẳng qua chỉ là bạn bè tốt giúp đỡ nhau lúc cần thôi, không phải là tư tình thân mật yêu đương gì đâu. Các cậu biết mà, sắp thi cuối kỳ rồi.”

Ngụy Đồng cười ha hả, “Ha Ha! Cám ơn Hân Huy bữa cơm trưa, cám ơn Thiến Thiến bữa cơm chiều!” Nguyên nhân là, Lưu Hân Huy trở về phòng, đem chuyện đụng mặt Thẩm Hầu và Nhan Hiểu Thần bô bô ra, ba người thế là đánh cá, Ngụy Đồng cá Nhan Hiểu Thần chỉ bởi vì thi cuối kỳ mới giúp Thẩm Hầu ôn tập, Lưu Hân Huy và Ngô Thiến Thiến thì ngược lại cho rằng hai người đã nối lại tình xưa. Lưu Hân Huy buồn bực nói: “Nhan Hiểu Thần, cậu thật khiến mình sốt ruột, Thẩm Hầu đã chia tay với cậu rồi, lại còn đi giúp cậu ấy?”

Ngô Thiến Thiến cười cười, giờ có nói gì cũng như không, cô cầm lấy sách giáo khoa quay ra tiếp tục đọc. Nhan Hiểu Thần thấy các bạn đều đã rửa mặt xong, cô xắn tóc buộc lên cao, một tay cầm chậu rửa và khăn mặt, một tay cầm ấm nước, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Đang rửa mặt, nghe được Lưu Hân Huy lớn tiếng hỏi: “Hiểu Thần, tài liệu môn kinh tế pháp luật của cậu ở đâu, cho mình mượn một chút!”

Nhan Hiểu Thần nhắm mắt lại, vừa vốc nước rửa sạch bọt xà phòng trên mặt, vừa nói: “Trong túi ấy!” Nhan Hiểu Thần tắt vòi nước, dùng khăn lau mặt thì đột nhiên sực nhớ trong túi xách còn có tài liệu và giáo trình môn kinh tế học vĩ mô, cô vội vàng kéo cửa toilet đi ra. Đã muộn rồi, Lưu Hân Huy đứng tại bàn học của Nhan Hiểu Thần, cầm giáo trình môn kinh tế học vĩ mô, hoang mang lật lật, nhìn thấy bìa bên trong có tên của Thẩm Hầu, đột nhiên hiểu được, đắc ý nhìn cả phòng, phẩy phẩy cuốn giáo trình, “Các cậu xem đây là cái gì! Hiểu Thần, cậu còn nói cậu với Thẩm Hầu là quan hệ bạn bè trong sạch à? Hừ! Mình không tin đâu! Giáo trình của Thẩm Hầu sao lại ở trong túi của cậu?”

Ngụy Đồng hay suy nghĩ cũng kịp phản ứng, “Thẩm Hầu học kỳ này muốn thi lại kinh tế học vĩ mô à?” Nhan Hiểu Thần đi ra khỏi nhà vệ sinh, vừa đặt chậu rửa và khăn mặt xuống, vừa làm bộ thật tự nhiên nói: “Cậu ấy nhờ mình xem qua tài liệu giúp cậu ấy chỉ ra trọng điểm để ôn tập.” Lưu Hân Huy nhìn cuốn giáo trình sợ hãi than: “Dày như vậy, cậu đối với cậu ta cũng quá thật lòng đi!” Nhan Hiểu Thần lấy tài liệu kinh tế pháp luật từ trong túi ra đưa cho Lưu Hân Huy. Lưu Hân Huy một tay nhận tài liệu kinh tế pháp luật, một tay trả cuốn giáo trình kinh tế học vĩ mô cho Nhan Hiểu Thần, cô lập tức nhét vào túi. Ngụy Đồng tỏ ra là người từng trải, thấm thía nói: “Hiểu Thần, Thẩm Hầu không xứng đáng để cậu đầu tư công sức như vậy, chẳng thu được gì đâu.” Ngụy Đồng từ lúc học trung học đã có bạn trai, sau khi thi xong đại học, hai người một thì vào trường danh tiếng, một thì vào trường làng, Ngụy đồng không để ý đến cha mẹ phản đối, kiên trì cùng bạn trai quen nhau. Bỏ cả lòng tự trọng cô đi chăm sóc hắn, ngây thơ nghe lời hắn mọi chuyện. Đến năm thứ hai, hắn lại đi quen cô gái khác cùng trường, nhưng đó không phải là chuyện tệ nhất, Ngụy Đồng phát hiện ra hắn lên QQ (2) nói hươu nói vượn, nói rằng hắn chán ghét cô vì động tác trên giường của cô quá nhàm chán.

(2) Tencent QQ, thường được gọi là QQ, là một dịch vụ phần mềm nhắn tin tức thời phát triển bởi công ty Tencent Holdings Limited, Trung Quốc. QQ cũng cung cấp một loạt các dịch vụ, bao gồm cả trò chơi trực tuyến, âm nhạc, mua sắm, blog, nhóm và voice chat. (Theo wiki) Nhan Hiểu Thần lấy chậu, hứng một ít nước lạnh, nói “Các cậu lại nghĩ lung tung rồi, chỉ là bạn bè giúp đỡ nhau thôi! Từ đây đến lúc tốt nghiệp cơ hội giúp cậu ấy không có nhiều nữa. Sau khi có việc làm, bạn bè đi đông đi tây, rất khó gặp lại, nhân lúc có cơ hội, giúp được bao nhiêu thì giúp!” Ngô Thiến Thiến buồn cười nói: “Nếu không muốn ở bên cạnh cậu ấy, tại sao còn muốn tốt với cậu ấy?”

Nhan Hiểu Thần hỏi lại: “Đối xử tốt với một người nhất định phải có hồi đáp hay sao?” Ngô Thiến Thiến sắc bén nói: “Một người, nhất là phụ nữ, việc đầu tiên là phải yêu bản thân! Chính mình còn không yêu được mình, làm sao bảo người khác yêu mình! Trương Ái Linh (3) là một ví dụ, yêu quá hèn mọn trong xã hội đầy hiện thực này, bà ta còn tự cho rằng “hiện thực có thể khắc ra hoa”, căn bản không thực tế! Cậu nhìn cuộc đời bi thảm của bà ấy thì biết!” (3) Trương Ái Linh (30 tháng 9, 1920 – 8 tháng 9, 1995) là một nhà văn nữ của Trung Quốc. Những tác phẩm nổi tiếng nhất của bà bao gồm Sắc, Giới (Lust, Caution) và Tình yêu khuynh thành (Love in a Fallen City).Bà được chú ý vì những tác phẩm nói về những căng thẳng giữa nam giới và nữ giới trong tình yêu. Bà cũng được một số học giả nhận định là một trong những tác giả văn học Trung Quốc xuất sắc nhất trong thời kỳ bà sống. Những miêu tả của bà về bối cảnh ở Thượng Hải và Hong Kong bị Nhật chiếm đóng trong những năm 1940 gây ấn tượng vì chỉ tập trung vào cuộc sống đời thường chứ không có những ẩn dụ chính trị như những nhà văn cùng thời khác.Danh vọng và tiếng tăm của bà tương phản với cuộc sống cá nhân gặp nhiều trở ngại với những nỗi thất vọng, bi kịch, xa lánh và kết thúc bằng cái chết do bệnh tim vào tuổi 74. (Trích Wiki)

Ngụy Đồng gật đầu, cảm khái nói: “Muốn tốt với một kẻ, trước tiên phải biết lựa chọn! Đàn ông trên đời này không thiếu, nhất định phải có mắt nhìn người!” Chuyện của Thẩm Hầu, Nhan Hiểu Thần chỉ muốn giấu kín trong lòng mình, cô cười cười, không nói gì cả. Lưu Hân Huy đột nhiên cảm thấy có chút xót xa, không còn hứng thú trêu ghẹo Nhan Hiểu Thần nữa, “Hiểu Thần, nếu không thể dứt bỏ được tình cảm, thì luôn luôn nhớ rằng, nên tìm một người yêu mình, đừng tìm người mình yêu!” Nhan Hiểu Thần bê chậu nước đến ghế bên cạnh, bỏ thêm nước nóng vào, ngồi xuống rửa chân, lúc này phòng cũng đã tắt đèn, chằng còn ai muốn thảo luận những điều đáng hay không đáng trong tình yêu nữa.

Các môn tự chọn của Nhan Hiểu Thần đã xong, học kỳ này chỉ có hai môn chuyên ngành, bản thân dự thi tất cả đều suôn sẻ, giúp Thẩm Hầu thi môn kinh tế học vĩ mô cũng thuận lợi, giảng đường dùng để thi hôm nay chỉ có hơn 100 bạn, mười mấy bạn khác thì đi trễ, không được vào giảng đường, đành qua một phòng nhỏ khác dự thi. Giám thị coi thi và trợ giảng căn bản không nhớ được mặt nhiều sinh viên như vậy, các bạn cũng không nhớ rõ mặt nhau, cười cười nói nói như chưa quen biết, Nhan Hiểu Thần ngồi ở một góc trống, không quan tâm vùi đầu làm bài thi. Sau khi làm xong, cô cũng không dám đi nộp ngay, đợi cho thời gian làm bài chấm dứt, trợ giảng đi thu bài, cô mới đưa cho bạn bên cạnh, bạn bên cạnh sẽ gom luôn bài của mình đưa tiếp cho bạn bên cạnh nữa, cứ như vậy, người này truyền cho người kia, cuối cùng sẽ truyền đến tay của trợ giảng.

Nhan Hiểu Thần cúi đầu, theo dòng người nhanh chóng chạy ra khỏi phòng thi. Đợi đến khi ra khỏi tòa nhà, cô mới thở ra, cảm thấy khối đá tảng đè trong lòng mấy ngày nay cũng đã rơi xuống. Lấy điện thoại ra, đang định gửi tin nhắn cho Thẩm Hầu, đột nhiên có người vồ lên vai cô, “Sao cậu lại ở đây?” Nhan Hiểu Thần bị doạ thiếu chút nữa nhảy dựng lên, “Hân, Hân Huy!”

Lưu Hân Huy hoang mang nhìn toà nhà dạy học, “Cậu vào đây tự học à? Hôm nay không phải chỗ này đang thi, phòng học đều không có hay sao?” “Mình…Mình không phải tự học, mình đi tìm giáo sư hỏi vài vấn đề.” “Đúng là sinh viên ngoan! Mình bây giờ mà nhìn tài liệu, cảm thấy chúng đều là vấn đề!” Lưu Hân Huy làm cái mặt hề, nghĩ chẳng còn gì để nói, thân thiết kéo tay Nhan Hiểu Thần: “Cùng đi căng tin ăn cơm nhé?”

“Ừ!” Nhan Hiểu Thần vừa đi vừa nhắn tin cho Thẩm Hầu, báo mọi việc thuận lợi, nhân tiện nói cho hắn biết, cô cùng với Hân Huy đi ăn cơm rồi, hắn không cần chờ cô ở căng tin nữa. Buổi chiều Thẩm Hầu đến phòng tự học tìm cô, hai người cùng nhau ôn thi môn pháp luật kinh tế.

Buổi sáng ngày thứ hai, dự thi môn pháp luật kinh tế, bọn họ quả thật ngồi một trước một sau, Nhan Hiểu Thần không biết Thẩm Hầu làm bài được bao nhiêu, hỏi hắn, hắn trả lời là làm được khoảng bảy tám mươi điểm. Cô tính tính, kỳ thi giữa kỳ chiếm 30%, bình thường bài tập chiếm 20%, thi cuối kỳ chiếm 50%, bài tập cô có giúp hắn, chắc sẽ được điểm cao, bây giờ thi cuối kỳ có khoảng bảy tám mươi điểm, Thẩm Hầu qua được môn này chắc không thành vấn đề. Hai tuần thi cuối kỳ, ôn tập và dự thi, thoáng một cái đã qua. Hơn một nửa học kỳ của năm thứ tư đại học đã kết thúc, kỳ nghỉ đông chính thức bắt đầu. Nghỉ đông không giống như nghỉ hè, nghỉ hè có không ít sinh viên muốn ở lại trường để tham gia các lớp học TOEFL, GRE (4), ôn thi nghiên cứu sinh, đi làm thêm…Trường học sẽ vô cùng náo nhiệt. Kỳ nghỉ đông trời giá rét đông lạnh, làm gì cũng không được, mà trong đó còn có ngày cả nước nghỉ lễ, nhà nhà đoàn tụ tết âm lịch, nên các bạn đều vội vã về quê. Rất nhanh, trong phòng ký túc xá, ba cô bạn đều đã đi hết, hành lang cũng trở nên vắng vẻ. Quê nhà của Nhan Hiểu Thần và Thẩm Hầu cách Thượng Hải không xa lắm, có xe lửa, có xe buýt, giao thông lại thuận tiện, nên cũng không cần lo lắng đến chuyện về quê ăn tết.

(4) các loại chứng chỉ quốc tế tiếng Anh Thẩm Hầu đến hỏi Nhan Hiểu Thần: “Vé xe cậu mua chưa? Khi nào thì về nhà?” Vốn hắn nghĩ hai người sẽ cùng về, bất quá hắn đi xa một chút, đưa cô về nhà trước, xem như đi du lịch. Lúc hai người đang ôn thi ở phòng tự học hắn đã có hỏi qua cô vài lần thời gian về quê, nhưng Nhan Hiểu Thần lại bảo sau khi thi xong mới tính, kết quả là ba mẹ hắn thấy hắn chưa chịu mua vé, đã trực tiếp sai người đến đón hắn về. Nhan Hiểu Thần nói: “Một hai tuần nữa mình mới về.”

“Sao cậu về trễ vậy? Ở lại trường làm cái gì?” “Còn có thể làm cái gì? Thì là làm thêm kiếm tiền!” “Tham tiền!”

Nhan Hiểu Thần cười cười, không phản bác lời nói của hắn. Thẩm Hầu nhịn không được hỏi: “Nhan Hiểu Thần, nhà cậu phải dựa vào cậu kiếm tiền à? Hàng năm cậu đều có học bổng cao nhất, có thể nói học phí hay tiền thuê nhà đều miễn, cậu lại làm việc ở quán Bar, mỗi tháng chắc sẽ có một hai ngàn đồng, mà cậu lại tiết kiệm như vậy, căn bản là không tốn bao nhiêu tiền…” Nhan Hiểu Thần nửa đùa nửa thật cắt lời của Thẩm Hầu, hỏi: “Mình tiêu tiền thế nào, kiếm tiền ra sao là chuyện của mình, không nhọc công “ngài” quan tâm!”

“Cậu cho rằng mình muốn quan tâm sao? Thuận miệng hỏi một chút thôi!” Thấy thái độ của Nhan Hiểu Thần đối với hắn như người xa lạ, hắn rất đau lòng nhưng không muốn thừa nhận, chỉ có thể mạnh miệng tỏ vẻ ta đây chẳng để ý gì. Thẩm Hầu nghẹn một bụng tức giận bỏ đi. Trở lại phòng, mở máy sưởi, ăn đồ ăn vặt, nằm trên ghế salon chơi game, nhớ đến Nhan Hiểu Thần một mình lẻ loi ở lại ký túc xá không có lò sưởi làm ấm người, cơn giận của hắn mới dần dần biến mất. Hắn nuốn biết thêm chút ít về cô, nhưng lại không có mặt mũi, còn cố tình làm như hắn và Nhan Hiểu Thần không có liên hệ gì với nhau, hắn tức giận nghiến răng nghiến lợi, nói yêu hắn là cô, bây giờ vô tư lạnh nhạt không để ý đến hắn cũng là cô!

Đang cùng tính khí cao ngạo của mình phân cao thấp thì may mắn sao thành tích cuối kỳ của hắn tệ hại, như vậy là thuận lý thành chương cho hắn có lý do đi tìm Nhan Hiểu Thần. Thẩm Hầu lên trang mạng của trường tra kết quả thi, hắn nhắn cho Nhan Hiểu Thần một tin, “Kinh tế học vĩ mô 82 điểm, pháp luật kinh tế 68 điểm, toàn bộ thông qua, có thể thuận lợi tốt nghiệp! Cảm ơn!” Hắn vừa chờ tin nhắn hồi âm của Nhan Hiểu Thần, vừa ở trên mạng lướt web lung tung, trong lúc vô tình nhìn đến tin tức các vụ án cướp giật, bài báo còn nhắc nhở lữ khách dịp tết về quê nhớ chú ý an toàn, Thẩm Hầu liền nhắn cho Nhan Hiểu Thần một tin nhắn: “Tết âm lịch cướp giật nhiều, nhớ chú ý an toàn, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho mình!” Tin đã gửi đi, cảm thấy hơi mất mặt, vội vàng nhắn thêm một tin nữa: ”Cậu đã giúp mình rất nhiều, mình còn chưa trả công cho cậu, coi như lần này mình thiếu cậu một việc, có chuyện gì cần thì cứ mở miệng nói với mình!”

Thẩm Hầu lâu lâu lại liếc nhìn điện thoại, mong chờ tin nhắn hồi âm, nhưng Nhan Hiểu Thần vẫn chưa trả lời, đợi lâu đến nỗi hắn muốn nổi đóa lên thì tin nhắn của Nhan Hiểu Thần rốt cuộc cũng khoan thai mà đến, liên tục hai cái. “Tốt quá rồi!” “Được, mình sẽ nhớ mà đòi cả vốn lẫn lời.”

Thẩm Hầu vội vã gửi tin nhắn chất vấn: “Cậu vì sao lâu như vậy mới trả lời tin nhắn?” Viết xong, suy nghĩ lại, không được rồi! Viết như vậy không phải cho rằng hắn canh chừng điện thoại là để đợi tin nhắn của cô? Hắn lập tức xóa bỏ tin nhắn, quyết định muốn giống như Nhan Hiểu Thần, “ngoảnh mặt làm lơ”! Hắn đi uống một chút nước, xong đứng bên cửa sổ ngắm phong cảnh một lát, cảm giác chờ cũng rất lâu rồi, nhìn đồng hồ, mới qua có năm phút, hiển nhiên là không đủ “ngoảnh mặt làm lơ”. Thẩm Hầu ở trong phòng đi vài vòng, thật sự chẳng có chuyện gì làm, mới qua có hơn mười phút, vẫn cảm thấy không đúng với “ngoảnh mặt làm lơ” lắm; hắn chạy xuống nhà bếp, sờ đông sờ tây, ngó chỗ này, ngó chỗ nọ, thậm chí hắn còn lấy ra một quả dứa, gọt gọt khoét khoét hết vỏ, cắt ra từng miếng, bưng đi cho dì bảo mẫu ăn, làm cho dì ấy kinh ngạc nhìn hắn đăm đăm. Thẩm Hầu là một người rất giảo hoạt, hành sự trước giờ đều “một đường mà tiến”, không bận tâm đều gì, vậy mà lần đầu tiên trong đời bởi vì một người đã thành ra như vậy. Hắn tưởng hắn đã “làm lơ” với Nhan Hiểu Thần, nhưng thế này không đúng, thế kia cũng không phải, thật ra căn bản hắn chỉ là “làm lơ” với chính hắn thôi.

Tuy vẫn chưa mãn nguyện với mục tiêu mình đặt ra, nhưng Thẩm Hầu đã không chịu được nữa, hắn vọt nhanh vào phòng, lập tức gửi tin nhắn cho Nhan Hiểu Thần, “Cậu đang làm gì đó?” Lần này thì tin nhắn của Nhan Hiểu Thần lập tức đến, “Tham tiền đương nhiên là đang vội vàng kiếm tiền!” Tâm trạng của Thẩm Hầu tốt lên được một chút, cố ý trả lời mấy tin nhắn của người khác trên blog trước tiên, sau đó mới chậm rãi trả lời Nhan Hiểu Thần, “Cậu tìm việc làm thêm ban ngày nữa à?”

Tin nhắn của Nhan Hiểu Thần liền đến: “Đúng vậy!” Thẩm Hầu cười rộ lên, tâm trạng mấy ngày không thoải mái toàn bộ tan thành mây khói, “Tham tiền cần phải nhớ rõ là thân thể khỏe mạnh quan trọng hơn tiền tài phú quý, chú ý sức khỏe!” “Công việc rất nhẹ nhàng, chính là phát tờ rơi, sức khỏe hoàn toàn tốt!”

Thẩm Hầu nhe răng cười, mắng câu “Tham tiền!”, cảm thấy thật thỏa mãn mà buông điện thoại xuống. Lúc này, kẻ tham tiền Nhan Hiểu Thần đang đứng ở đầu đường, vội vàng kiếm tiền. Cô vẫn như trước sẽ đến quán Bar Lam Nguyệt làm thêm, nhưng các quán xá gần trường cũng đã nghỉ, quán Bar vì thế cũng chịu ảnh hưởng, vắng vẻ hẳn, cho nên thu nhập của bồi bàn dĩ nhiên càng ít.

Đến gần tết âm lịch, công việc làm thêm ngắn hạn thật không dễ tìm, Nhan Hiểu Thần chỉ tìm được một công việc phát quảng cáo nho nhỏ. Mỗi ngày từ 12 giờ trưa đến 5 giờ chiều, cô sẽ đứng tại ngã tư đông người nhất thành phố mà phát quảng cáo. Gió thổi lạnh, Nhan Hiểu Thần nhắn tin trả lời cho Thẩm Hầu xong, cầm điện thoại nhét vào túi áo, lập tức tiếp tục công việc.

Mỗi lần nhìn thấy một người đi qua, cô liền vội vàng đem quảng cáo đưa cho người ta, động tác nhất định phải nhanh. Cô mặc áo lông thật dày, đội mũ ấm, quàng khăn cổ Thẩm Hầu tặng, hết sức giữ ấm cho bản thân, chỉ có bao tay mang vào làm việc sẽ không thuận tiện, nên cô không mang nó. Trong những người đi qua đi lại, Nhan Hiểu Thần liếc nhìn thoáng qua một người đi gần cô, vội vàng đưa tờ quảng cáo, đối phương nhận được lại không tránh ra, chỉ đứng ngay bên cạnh cô. Nhan Hiểu Thần quay đầu lại nhìn, là Trình Trí Viễn, cô nhe răng cười, vui vẻ nói: “Tôi còn đang thắc mắc người này sao lại không đi? Thì ra là anh!” Trình Trí Viễn không nói gì, im lặng nhìn cô, tầm mắt chậm rãi nhìn từ trên mặt cô đến bàn tay của cô, dừng lại đó một lúc lâu.

Nhan Hiểu Thần bởi vì lúc nhỏ đã hay bị nứt da trên bàn tay, một khi đến mùa đông lạnh giá rất dễ bị tái phát, mấy ngày nay cô đứng trong gió lạnh, bàn tay bắt đầu bị nứt, hai tay nhìn qua có chút sưng trướng, đỏ hồng, rất là khó coi. Nhan Hiểu Thần ngượng ngùng cười nói: “Là bệnh cũ, đã thoa cao trị nứt da nhưng không có tác dụng!” Trình Trí Viễn vội vàng rời tầm mắt, “Em…Em ban ngày là đi làm công việc này?” “Đúng vậy!”

“Sao không tìm một công ty tuyển sinh viên thực tập? Chắc sẽ có nhiều công ty hoan nghênh sinh viên của trường em!” “Kỳ nghỉ đông này chỉ có một hai tuần, không có công ty nào tuyển sinh viên làm ngắn hạn như vậy.” Nhan Hiểu Thần vừa nói chuyện, vừa tranh thủ phát thêm mấy tờ quảng cáo nữa. Trình Trí Viễn đột nhiên giật lấy xấp quảng cáo trong tay cô, “Tôi giúp em phát!” Anh ta căn bản không phán đoán được người nào có thể tiếp nhận quảng cáo, động tác hơi lúng túng, nhưng do ăn mặc chỉnh tề, tác phong nhanh nhẹn, dường như không có ai từ chối anh ta cả, có không ít các cô gái từ xa xa nhìn anh ta, cố ý lại gần, đi qua người anh ta, lấy vài tờ quảng cáo, để nghe anh ta nói “Cám ơn.”

Nhan Hiểu Thần lặng người nhìn anh ta . Một xấp quảng cáo chỉ chốc lát đã phát xong, Trình Trí Viễn nói: “Phát xong rồi! Em có thể nghỉ làm chưa?” Nhan Hiểu Thần vỗ vỗ ba lô trên lưng, cười rộ lên, “Bên trong còn đầy một bao đây này! Dù sao, cảm ơn anh đã giúp tôi! Vừa rồi anh làm tôi giật cả mình!”

Trình Trí Viễn sửng sốt một chút, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, tôi thấy còn lại một ít, nghĩ rằng trời lạnh như vậy, nhanh chóng giúp em làm xong, tưởng là đã xong việc.” Người này nhìn thì ôn hòa, nhưng thật ra làm việc rất gọn gàng và cương quyết. Nhan Hiểu Thần bình thường trở lại, “Không có gì! Không có gì! Anh đã giúp tôi nhiều rồi! Tôi mặc áo dày lắm, thật sự không lạnh!” Cô mở ba lô, lấy ra một xấp quảng cáo nữa, vừa phát vừa hỏi: “Anh tới gần đây làm việc sao?” Trình Trí Viễn nói: “Tôi có hẹn bạn uống cà phê bàn bạc vài việc ở gần đây, không nghĩ là gặp em ở đây, nên qua chào hỏi.”

Nhan Hiểu Thần thấy Trình Trí Viễn không nói sẽ đi, sợ anh ta trễ hẹn, có ý tốt thúc giục: “Tôi còn phải tiếp tục công việc, anh mau đi gặp bạn đi, đừng vì tôi mà đến muộn.” “Vậy em làm việc đi, tôi đi trước!” Nhan Hiểu Thần phất phất tay, cười híp mắt nói: “Hẹn gặp anh sau!”

Công việc phát quảng cáo, nhìn thì thật dễ dàng, chỉ là đưa cho người ta một tờ giấy mỏng manh, không phải ngại gì cả, họ tùy tay nhận cũng có thể tùy tay ném đi, nhưng có nhiều người đi ngang qua, chính là không muốn nhận. Trong khoảng thời gian này Nhan Hiểu Thần từ từ cảm nhận được điều đó, nhiều lúc đã qua 5 giờ chiều mà chưa phát xong, tiền công sẽ bị khấu trừ, chỉ có thể đứng trong gió lạnh thêm một lúc nữa, đợi đến khi phát xong hết quảng cáo mới thôi. Trời rét thế này cùng với nguyên tắc lợi ích cận biên giảm dần (1) của kinh tế học hoàn toàn khác nhau, nó là giới hạn lợi ích tăng dần, lúc mới bắt đầu khoảng một hai giờ, chưa tính là khó khăn, thậm chí không cảm thấy lạnh là mấy; nhưng sau đó một hai giờ, cho dù mặc áo lông, cũng bắt đầu cảm thấy toàn thân lạnh, chân cũng lạnh, lúc này chỉ có thể dựa vào bình giữ ấm, uống nước ấm vào cơn lạnh có thể đi qua; rồi sau đó một hai giờ nữa, nước nóng chưa uống xong, đã chuyển sang thành nguội, bây giờ không chỉ toàn thân lạnh mà ngay cả dạ dày với phổi cũng lạnh, dường như mỗi một hơi hít nào, đều là đem giá lạnh tràn vào lục phủ ngũ tạng. (1) Nguyên tắc lợi ích cận biên giảm dần: Lợi ích cận biên của một hàng hóa có xu hướng giảm đi khi lượng hàng hóa đó được tiêu dùng nhiều hơn trong một thời gian nhất định. (Chỗ này Đồng Hoa dùng nguyên tắc kinh tế học so sánh với độ chịu lạnh của Nhan Hiểu Thần, hàng hóa ở đây là sự giá lạnh của thời tiết, đáng lẽ càng dùng nhiều tức là hít vào nhiều thì nó phải càng giảm đi bản chất, nhưng thật ra càng hít thì càng lạnh. Chỗ này mình suy nghĩ như vậy, không biết có đúng không, lần đầu tiên không học chuyên ngành kinh tế mà phải mất cả buổi để đi tra về các nguyên lý của kinh tế >”<)

Hôm nay hiển nhiên là một ngày không may mắn, năm giờ rồi mà Nhan Hiểu Thần vẫn chưa phát xong quảng cáo. Sắc trời đã chuyển sang tối sẫm, nhiệt độ không khí càng xuống thấp, trên đường mọi người đi bộ càng lúc càng nhanh, tiếp nhận quảng cáo cũng ngày càng ít, có người không biết bực bội từ lúc nào, bị Nhan Hiểu Thần cản đường thì chán ghét mà quát lớn một câu “Tránh ra!” Đang làm với tâm trạng như vậy mà bị người ta quát “Tránh ra!”, Nhan Hiểu Thần cũng sẽ phần nào khó chịu, nhưng khó chịu xong , cô sẽ như trước mỉm cười, mang theo xấp quảng cáo mà tiếp tục phát. Tiệm cà phê ở góc ngã tư đường, Trình Trí Viễn một mình ngồi uống cà phê tại một chỗ gần cửa sổ. Mọi chuyện sớm đã nói xong, bạn của anh ta lúc 4 giờ rưỡi đã ra về, nhưng anh ta vẫn ngồi đó, lẳng lặng nhìn Nhan Hiểu Thần từ xa xa —— Nhan Hiểu Thần nhân lúc lấy ra một xấp quảng cáo khác, từ trong túi cầm bình giữ nhiệt lên, mở ra uống một ngụm, lại phát hiện nước đã đóng vài mảnh băng đá, cô nhe răng trợn mắt cố nuốt xuống ngụm nước lạnh, nhanh chóng đem bình giữ nhiệt cất lại vào trong túi. Nhiều lúc cô vừa phát quảng cáo, vừa liếc mắt thèm thuồng nhìn đến mấy tiệm bán đồ uống nóng ở gần đó. Mấy tiệm này không quan trọng chỗ ngồi, mặt tiền ở đầu đường nên khá hẹp, khẳng định là đồ uống không đắt lắm, đại khái chắc khoảng bốn năm đồng có thể mua được, nhưng cô vẫn chỉ nhìn, không muốn bỏ tiền ra mua.

Công việc phát quảng cáo tuyệt đối không phải là công việc được người ta coi trọng, đa số những người cho dù không muốn nhưng cũng vẫn tỏ ra lạnh lùng tránh xa, một số khác thì nhìn với ánh mắt chán ghét, Nhan Hiểu Thần chắc chắn là không chịu được, nhưng cô cùng lắm chỉ nhìn lướt qua họ, xem như chưa có chuyện gì xảy ra, luôn luôn tươi cười, vẫn đem mấy tờ quảng cáo tiếp tục phát, hi vọng họ có thể nhận lấy. Đến gần 6 giờ tối, Nhan Hiểu Thần rốt cuộc cũng đã phát xong quảng cáo, cô chạy đến một đầu đường khác, nơi có người phát tiền công để nhận lương, vì cách hơi xa, Trình Trí Viễn nhìn không rõ lắm, hình như là sáu bảy mươi đồng gì đó, nhưng chắc chắn không đến 100 đồng. Cô đeo túi xách, chuẩn bị đến quán Bar làm việc, đi qua từng tiệm bánh ngọt, tiệm cà phê, cửa hàng quần áo, cửa hàng thức ăn nhanh…Cô đều không nhìn vào, vẫn phớt lờ mọi thứ mà bước đi, đột nhiên cô dừng lại. Trình Trí Viễn có chút giật mình, tưởng rằng cô đã phát hiện ra anh ta, nhưng lại lập tức nhận ra là không phải, cô chỉ đi tới bên lề ngã tư đường. Ở đó có 2 người ăn mày, buổi chiều từ lúc Trình Trí Viễn đi vào tiệm cà phê, anh ta đã thấy họ ở đó. Một người thì tàn tật, hai chân đều teo rút, còn một kẻ không biết vì nguyên nhân gì, đầu rũ xuống, quỳ trên mặt đất, dùng phấn viết viết trên đất vài chữ. Bởi vì bọn họ cứ câm lặng giống như hai pho tượng, cũng bởi vì quá nhiều kẻ giả làm ăn mày lừa gạt xuất hiện đầy rẫy trên internet, mà khách đi đường cũng vội vội vàng vàng nên rất ít người để ý đến họ.

Nhan Hiểu Thần nhìn họ một lúc, sờ sờ trong túi, đi đến trước một người ăn mày, cúi thấp người thả một tờ tiền xuống, rồi đi đến người kia vẫn quỳ trên mặt đất, cũng cúi thấp người bỏ một tờ nữa cho hắn ta. Sau đó cô lùi về sau mấy bước, xoay người vội vàng đi vào dòng người, biến mất trong tầm mắt của Trình Trí Viễn. Trình Trí Viễn gọi bồi bàn lại tính tiền, anh ta đi ra khỏi tiệm cà phê, đi đến chỗ hai kẻ ăn mày, theo thói quen nhìn lướt qua họ, kẻ ăn mày thứ nhất đã đem tiền cất đi, kẻ kia vẫn quỳ trên mặt đất, hắn vẫn chưa động vào đống tiền trong hộp giày rách nát của hắn, một đống linh tinh tiền xu chỉ có một tờ tiền giấy, đồng 5 tệ. Trình Trí Viễn dừng bước. Có hai cô gái trạc tuổi với Nhan Hiểu Thần, một tay cầm túi mua hàng, một tay bưng đồ uống nóng, họ đi qua anh ta và hai kẻ ăn mày, Trình Trí Viễn nhìn lướt qua đồ uống nóng trên tay bọn họ, sau đó nhìn chằm chằm vào hộp giày đựng tiền của tên ăn mày kia. Anh ta đến gần trước mặt hắn, cúi người lấy từ trong hộp giày ra đồng 5 tệ, không chỉ tên ăn mày bên cạnh khiếp sợ trừng mắt nhìn anh ta, tên cúi đầu đang quỳ trên mặt đất cũng kinh ngạc ngẩng đầu lên, giận mà không dám nói gì, chỉ nhìn anh ta chằm chằm.

Trình Trí Viễn lấy ví tiền ra, bỏ đồng 5 tệ vào ví của mình, gã ăn mày tàn tật phẫn nộ kêu lên một tiếng, anh ta lại rút ra một tờ 50 tệ, bỏ vào hộp giày, “Năm đồng này tôi mua. Cảm ơn!” Anh ta cất ví tiền cẩn thận, bước nhanh, vội vàng rời khỏi, đi qua tên ăn mày còn lại, bỏ vào hộp giày của hắn thêm 10 đồng. Hơn 8 giờ tối, Nhan Hiểu Thần đang ngồi xổm trước ngăn tủ, đặt cái chén vào thì nghe được tiếng William giọng khá kỳ lạ gọi cô, cô đứng dậy thì thấy Trình Trí Viễn đứng ngay ở cửa quán Bar.

Lúc Nhan Hiểu Thần xin nghỉ hai tuần để dự thi cuối kỳ, cô nghe nói anh ta có đến quán một hai lần, nhưng sau khi thi xong đi làm lại, cô chẳng thấy anh ta đến quán nữa. Đã lâu không gặp anh ta, mọi người đếu rất cao hứng, đúng lúc khách trong quán cũng không nhiều, ai cũng đều cười nói chào hỏi anh ta. Nhan Hiểu Thần bước nhanh ra tiếp đón, ngửi thấy trên người anh ta có mùi rượu, cô có chút kinh ngạc, anh ta đã uống rượu rồi, sao còn muốn đến đây uống nữa? Trình Trí Viễn đem ra một túi giấy nhỏ đưa cho cô, “Hôm nay tôi đến đây không phải để uống rượu, vừa cùng bạn ăn xong bữa cơm, lúc về thuận đường nên ghé qua đây, đưa cho em cái này.”

Tuy rằng hai người họ đứng ở ngoài hành lang, đã thấp giọng nói chuyện, nhưng mọi người bên trong đều không nhịn được tò mò vểnh tai nghe lén, không biết là ai đã “Xùy” một tiếng châm biến, Nhan Hiểu Thần lập tức thấy xấu hổ. Trình Trí Viễn lúc này mới để ý đến túi giấy, anh ta đã nhờ trợ lý tùy ý tìm một túi để bỏ vào, nhưng không ngờ nó lại là túi đựng trang sức nổi tiếng của Châu u, không biết Nhan Hiểu Thần có nghĩ gì hay không, nhưng khẳng định những người khác đã nghĩ sai. Anh ta không nhanh cũng không chậm, khẽ cười nói với Nhan Hiểu Thần: “Tôi thấy bàn tay của em bị nứt da, tuy rằng bệnh này không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lại vừa đau vừa ngứa, rất khó chịu, ngủ cũng không ngon giấc. Vừa đúng lúc tôi có một hộp Unguentum của Canada (2) là thuốc bôi ngoài chuyên trị nứt da. Không phải là quý giá gì đâu, hộp này tôi đã dùng qua rồi, không đáng một xu, để ở chỗ tôi không dùng hết hạn thì rất phí, em đừng chê, cứ cầm lấy mà dùng, xem có hiệu quả hay không.” Trình Trí Viễn nói xong mở túi giấy, lấy ra một hộp thuốc bôi, nhìn đã cũ và chỉ còn một nửa, anh ta nói qua công dụng và cách dùng, cũng như mấy điều cần kiêng kị. Bởi vì thái độ anh ta bình thường nên khiến cho mấy kẻ nghe trộm có chút ngượng ngùng. (2) Unguentum là thuốc bôi ngoài chuyên trị nứt da và các bệnh mẫn cảm ngoài da, là sản phẩm của Công ty dược phẩm Amiral Ltd Canada, thuốc này có nhiều loại bao gồm 50g, 100g, 200ml, 500g, giá loại 100g khoảng 5 đô la một hộp. (Google)

Nhan Hiểu Thần cảm thấy tâm trạng dễ chịu được một chút, việc này lợi người không hại mình, nếu đổi lại là cô, cô cũng sẽ làm, cô cười nhận lấy hộp thuốc, nói với Trình Trí Viễn: “Cảm ơn anh!” “Đừng khách sáo, tôi về đây!” Trình Trí Viễn đem túi giấy ném vào thùng rác, nhìn lại hướng William và bọn Mary cười phất phất tay, quay người rời khỏi. Mọi người trong quán Bar hiện giờ đều rất trọng sĩ diện, William bọn họ đều thấy có lỗi với Nhan Hiểu Thần nhưng không biết nên nói gì với cô, ai nấy cũng đều làm như bận rộn công việc, không hề nhắc đến chuyện này nữa. Nhan Hiểu Thần nhịn không được cười trộm, rốt cuộc cũng hiểu vì sao Trình Trí Viễn đã 30 tuổi, sự nghiệp thành công, tính cách ôn hòa nhưng thực tế là “Miên lý tàng châm.” (3) (3) ý là ngoài cứng trong mềm

Nhan Hiểu Thần buổi tối trở lại ký túc xá, rửa mặt xong, bôi thuốc trị nứt da. Đúng là có tác dụng, lập tức cảm thấy hết ngứa. Bởi vì đã thoa thuốc lên tay, nên không tiện cầm di động. Nhan Hiểu Thần nằm lỳ trên giường, dùng một ngón tay bấm gửi tin nhắn cho Trình Trí Viễn, “Đã dùng thuốc bôi, cảm ơn anh!” Trình Trí Viễn vẫn chưa trả lời tin nhắn của cô, có lẽ anh ta đang bận, hoặc có lẽ anh ta xem xong không thấy cần thiết phải trả lời, Nhan Hiểu Thần hoàn toàn không để ý đến.

Trong căn phòng khách, chỉ có chiếc đèn tường, ánh sáng mờ ảo u ám, Trình Trí Viễn ngồi trên sô pha, một tay cầm ly uống rượu, một tay cầm điện thoại, nhìn vào tin nhắn: “Đã dùng thuốc bôi, cảm ơn anh!” Trình Trí Viễn nhìn chằm chằm vào tin nhắn không hề chớp mắt, sau đó thì buông điện thoại. Anh ta lấy từ trên bàn 5 đồng tiền đã “mua lại” từ kẻ ăn mày, vừa nhìn kỹ nó, vừa lẳng lặng nốc hết ly rượu. Trình Trí Viễn hơi say, thân hình đứng không vững đổ sụp xuống, anh ta chỉ đơn giản nằm vật ra trên ghế sô pha, hai tay cầm tờ tiền nhìn một mặt, sau đó vô thức lật qua lật lại nhìn ngắm, dường như muốn nghiên cứu xem nó không giống với các tờ tiền bình thường khác ở chỗ nào. Nhan Hiểu Thần có chút nhớ đến Thẩm Hầu, không biết lúc này hắn đang làm gì, cô chậm rãi đánh hàng chữ, “Cậu đang làm gì đó?” Nhưng khi đánh xong lại cảm thấy chính mình quấy rầy hắn, thế giới của hắn muôn màu muôn vẻ, cô gửi tin nhắn như vậy cho hắn, nếu hắn không trả lời, cô nhất định sẽ cảm thấy thất vọng khó chịu, nhưng nếu hắn trả lời, thì lại gây phiền cho hắn. Nhan Hiểu Thần xóa tin nhắn đi, xem lại những tin nhắn của Thẩm Hầu lúc chiều đã nhắn tới nhắn lui cho cô, rồi từ từ thiếp đi.

Thẩm Hầu đang cùng bạn bè trung học hẹn ra ngoài ca hát, hiện giờ ai đi tới đâu cũng đều kề kề điện thoại bên mình, có người còn vừa hát vừa xem weibo và blog. Thẩm Hầu cũng thường lấy điện thoại di động ra chơi, icon (biểu tượng) của weibo có những con số màu đỏ báo hiệu có tin mới, icon blog cũng có mấy con số đỏ đỏ, chỉ có icon của tin nhắn thì không có một biểu hiện gì, cho dù có mở đi mở lại nhiều lần, cũng đều không thấy mấy con số màu đỏ xuất hiện. Quả thật, bây giờ có nhiều người không dùng tin nhắn để liên hệ, đa số họ đều đã sử dụng blog, bất kể là hình ảnh hay giọng nói, đều rất là tiện lợi, nhưng cô gái ngốc kia cứ cố chấp dùng cái di động cũ, không có cách nào có blog, chỉ có thể gửi tin nhắn thôi. Tâm trạng của Thẩm Hầu càng lúc càng kém, nhưng càng tỏ ra bộ dạng chẳng thèm để ý, hắn buộc mình không đụng vào di động, cao hứng phấn chấn thét to kêu gọi mọi người cùng nhau ăn chơi, uống rượu đến say mèm, cuối cùng rốt cuộc cũng giống như điều hắn mong muốn, quên hết nguyên nhân làm cho tâm trạng không vui.

Nhan Hiểu Thần lại đứng tại đầu đường, tiếp tục làm công việc ngắn hạn để kiếm tiền. Tuy rằng đứng trong gió lạnh, vội vàng bận rộn phát quảng cáo, nhưng trong lòng cô vẫn thầm mongThẩm Hầu có thể giống như hôm qua, đột nhiên sẽ cho cô một vài tin nhắn. Trên đường ồn ào huyên náo, căn bản khó nghe được âm thanh thông báo tin nhắn, ngày hôm qua cô đã không nghe thấy, sau khi xem thời gian thì mới phát hiện có tin chưa đọc. Cô đổi tất cả các thông báo qua chế độ rung, để điện thoại của mình ngay tại túi áo lông, nếu như có tin tức gì, cô sẽ phát hiện ra ngay, nhưng cô vẫn chưa mấy yên lòng, lâu lâu lại cầm điện thoại ra xem một chút, sợ sẽ bỏ lỡ tin nhắn nào đó của Thẩm Hầu.

Chỉ tiếc là mỗi một lần xem đều không có tin nhắn của hắn, không phải là bỏ lỡ, mà là không có gì cả. Lúc này, Thẩm Hầu cũng tái diễn cùng một bộ dáng giống Nhan Hiểu Thần, hắn ngồi trước máy tính, vừa chơi trò chơi, vừa lâu lâu cầm lấy di động xem một chút, rõ ràng điện thoại để ngay tại máy tính trước mặt hắn, có tin nhắn hắn nhất định có thể nghe được, nhưng hắn lại sợ chính mình không nghe thấy. Thường khi chơi một trò chơi, cái gì hắn cũng đều quên hết, nhưng hiện tại lại không yên tâm mà chơi, nhịn không được cứ xem di động hết lần này đến lần khác. Thẩm Hầu muốn mắng chính mình một câu: Đồ ngốc! Ngày hôm qua hắn đã chủ động nhắn tin cho cô, cô còn từ từ thoải mái gửi tin chậm chạp, hôm nay bất luận thế nào, nhịn không được cũng phải nhịn! Nếu cô thật sự chú ý đến hắn, nhất định cô phải gửi tin cho hắn chứ?

Đáng tiếc, chờ tới chờ lui, không chờ được đến lúc Nhan Hiểu Thần nhắn lại, đúng lúc mấy đứa bạn ăn chơi quậy phá gọi điện tới hỏi hắn muốn chơi đánh bài hay không, Thẩm Hầu quyết định phải dùng một chuyện khác để quên chuyện này đi, nói một tiếng liền tắt máy tính, mặc áo khoác vào, cầm lấy chìa khóa xe cùng ví tiền, lao xuống lầu. Nhan Hiểu Thần trong lúc chờ đợi, thấp thỏm bất an vài giờ, không thể cứ như vậy làm tâm trạng không tốt, cô bắt đầu tạo tâm lý thôi miên, làm cho mình không cần phải chờ mong nữa. Không có chờ mong, nếu ngẫu nhiên được toại nguyện sẽ rất vui vẻ, giống như tâm trạng ngày hôm qua vậy, nếu như có chờ mong, mà bị thất vọng thì sẽ tồi tệ đến mức thở cũng không được. Phương pháp thay đổi sự chú ý hay nhất chính là dùng một việc hấp dẫn khác để thực hiện, Nhan Hiểu Thần cố gắng đem hết hứng thú bản thân tập trung vào công việc, chính mình tạo ra các mục tiêu thử thách để phấn đấu —50 tờ quảng cáo này vừa phát xong, tốt! Tiếp theo sẽ khiêu chiến với 60 tờ!

Cô nhảy vài cái tại chỗ đứng, làm cho cơ thể ấm lên đôi chút, vừa phát quảng cáo, vừa nói với chính mình: Cố gắng lên! Nhan Hiểu Thần! Cố gắng lên! Ngươi xem, ngươi có thể làm được! Cố gắng lên! Cố gắng lên… Lý tài xế chậm rãi dừng xe ở ven đường, cười ha ha nói: “Trình tổng, đến rồi. Đừng quên ngài vừa mua đồ uống nóng!” “Cảm ơn!” Trình Trí Viễn bưng hai ly đồ uống nóng xuống xe, nhưng lại chần chừ không đi về phía trước, chỉ đứng bên cạnh xe, cách một đám đông ngày càng nhiều, anh ta lặng lẽ nhìn từ xa xa một người đang đi tới đi tui, nhảy lên nhảy xuống phát truyền đơn quảng cáo.

Sau một lúc lâu, Trình Trí Viễn vẫn như trước bình tĩnh đứng đó, vừa không giống là muốn rời đi, lại vừa không giống là muốn lên xe . Trời đã ngã sang tối sẫm, anh ta đứng im lặng trong gió lạnh, mày hơi nhíu lại, nhìn ra xa xa, giống như đang lâm vào tính thế khó lựa chọn lúc gặp cảnh khốn cùng vậy. Lý tài xế trong lòng có đôi chút thắc mắc, cũng không biết nên đi hay ở, nơi này không thể dừng xe, thường khi tới đây Trình Trí Viễn đều xuống xe đi bộ. Tài xế Lý nghĩ sẽ lái xe rời đi, nếu Trình Trí Viễn muốn về thì trước đó có thể gọi điện cho anh ta, anh ta sẽ đến đón Trình Trí Viễn. Một người ăn mặc giống như bảo vệ đi tới hét to: “Nơi này không được dừng xe!” Trình Trí Viễn đột nhiên trở lại bình thường, mỉm cười lịch sự thật thành thục, xin lỗi nói: “Xin lỗi, tôi lập tức đi ngay.” Anh ta bưng hai ly nước nóng còn nguyên chưa đụng tới, xoay người lên xe, nói với Lý tài xế: “Về nhà thôi!”

Ba ngày trước khi đến tết âm lịch, ông chủ quán Bar đến phát hồng bao lì xì, quán Bar Lam Nguyệt tạm thời ngừng kinh doanh để nghỉ tết. Công việc phát quảng cáo cũng xong, Nhan Hiểu Thần xem như hoàn toàn nhàn rỗi. Chuyển tiền cho mẹ 1000 đồng, trong tài khoản còn dư hơn hai ngàn đồng, cô cảm thấy khoảng thời gian này không phải là hoàn toàn trắng tay. Hầu như mọi người trong ký túc xá đều đã đi hết, Nhan Hiểu Thần vẫn chưa mua vé xe về nhà. Gần tết âm lịch, tất cả cán bộ, công nhân viên trường cũng đã nghỉ hết, ký túc xá sẽ sớm đóng cửa, cô biết mình nhất định phải rời khỏi, nhưng vẫn là nhịn không được muốn kéo dài thêm vài hôm.

Ngày 29 âm lịch hôm đó, Thẩm Hầu một tuần không có liên lạc gì đột nhiên gửi cho cô tin nhắn: “Mấy ngày nay rất bận, mình quên mất chuyện của cậu, đột nhiên nhớ tới hỏi thăm cậu một chút, chắc cậu về đến nhà rồi? Có đang bận việc gì không?” Giữa những hàng chữ thể hiện rằng Thẩm Hầu một chút cũng không để ý đến cô, Nhan Hiểu Thần không biết nên trả lời thế nào. Cô cầm di động, ngồi im lặng trong căn phòng lạnh lẽo của ký túc xá, sững sờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Không biết có phải do không khí ô nhiễm hay không, tầng mây quá dày nhìn không thấy thái dương, bầu trời âm u, đang là ban ngày ban mặt mà lại có một loại màu tối sẫm u ám của trời về chiều, làm cho người ta như đặt mình trong nỗi tuyệt vọng của ngày tận thế. Cũng không biết đã qua bao lâu, di động của Nhan Hiểu Thần đột nhiên vang lên, cô nhìn đến màn hình thấy tên “Thẩm Hầu”, bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ đều trở nên có chút sắc thái.

Cô vừa mới bấm nút nghe thì tiếng của Thẩm Hầu đã ào ào ập tới, căn bản không có cơ hội cho cô nói chuyện, “Nhan Hiểu Thần, cậu có thấy tin nhắn của mình không?” (Ha ha, cuối cùng bạn Thẩm Hầu nhà ta đã thua Nhan Hiểu Thần về cái khoản kiên nhẫn rồi ^.^) Giọng của Thẩm Hầu rất là lớn tiếng, Nhan Hiểu Thần tưởng cô trả lời tin nhắn không kịp thời, nên cẩn thận từ tốn nói: “Mình thấy!”

“Vì sao không trả lời mình?” “Mình…Mình vừa đúng lúc bận chuyện khác, nên chưa kịp trả lời.” “Cậu bận cái gì?”

“Cũng không có gì, chỉ là…một số việc vặt vãnh.” Thẩm Hầu cười ha ha hỏi: “Việc vặt gì mà làm cho cậu không có thời gian trả lời tin nhắn?” Nhan Hiểu Thần cảm thấy tiếng cười của hắn có chút bực bội, “Thẩm Hầu, cậu giận mình à?”

“Làm gì có chuyện đó? Mình vừa gửi tin cho cậu xong là đi đánh bài, đánh vài vòng mới phát hiện ra cậu không trả lời, tùy tiện gọi điện hỏi qua một chút.” Nhan Hiểu Thần cũng cảm thấy chính mình suy nghĩ nhiều, bất kể cho hắn có tùy ý hay tức giận, đều là quan tâm đến cô. Cô sợ Thẩm Hầu hỏi cô ở nhà đang làm gì, vội vã nói: “Cảm ơn cậu đã ân cần thăm hỏi mình, mình có việc cần làm, cũng không có nhiều việc để nói với cậu, nghỉ đông thật tốt nhé!” Không đợi cô chào tạm biệt, Thẩm Hầu liền cười nói: “Mình dĩ nhiên sẽ từ từ hưởng thụ ngày nghỉ! Bạn mình đang giục đánh bài tiếp đây, vậy nhe…” Âm thanh còn chưa phát ra xong, hắn đã cúp điện thoại.

“Chào cậu…” Nhan Hiểu Thần cầm cái điện thoại đang vang lên mấy tiếng tút tút, nhẹ nhàng nói. Vừa công bố là đang bận rộn cùng với lũ bạn ăn chơi đánh bài, Thẩm Hầu tức giận ném điện thoại lên giường, tiện thể đang ở trên giường hắn nằm vật ra, trong phòng ngủ im ắng, chỉ có một mình hắn, buồn bực nhìn chằm chằm lên trần nhà. Nhan Hiểu Thần ngồi ngây ngốc một lúc, nghĩ ra không biết nên làm cái gì, cô nhìn qua giá sách của Thiến Thiến tìm cuốn tạp chí kinh tế tài chính. Thật ra cũng rất vô vị, cô không xem vào được cái gì, nhưng mà cùng lắm là có chuyện để làm. Đến lúc trời đã tối hẳn, Nhan Hiểu Thần mới giật mình nhận ra cô đã ở ký túc xá đợi một ngày mà quên ăn cơm. Không thấy đói bụng nhưng Nhan Hiểu Thần cảm thấy ăn cơm là một loại nghi thức, một ngày phải thực hiện ba lần để duy trì sự sống. Cô cầm phiếu cơm, quyết định đi lên căng tin tùy tiện ăn một chút, nhưng căng tin hôm nay cũng đã đóng cửa. Ngày mai đã là đêm trừ tịch (4), trường học, căng tin toàn bộ đều đã nghỉ. Cô chỉ có thể ra cửa hàng, mua mì ăn liền, bánh quy để ăn tạm, nhưng phát hiện các cửa hàng cũng đã đóng cửa.

(4) Đêm trừ tịch, còn được gọi tên là đêm ba mươi, là khoảng thời gian trước nửa đêm, thời khắc giao thừa giữa năm mới và năm cũ. Nhan Hiểu Thần trở lại ký túc xá, dì gác cổng đang bận rộn vài việc kiểm tra cuối cùng, xem xét các cửa đều đã khóa kỹ hay chưa, bất chợt nhìn thấy cô, giật mình, kinh ngạc hỏi: “Sao cháu còn chưa đi?” Giọng nói rất là không vui, hiển nhiên Nhan Hiểu Thần còn ở đây thì thêm phiền toái cho bà ấy, nếu không có cô, bà ấy đã có thể khóa hết các cổng mà về nhà, yên tâm cho tới hết lễ. Nhan Hiểu Thần cười cười nói: “Ngày mai cháu sẽ về.”

Dì gác cổng cảnh cáo nói: “Sáng sớm ngày mai về?” “Vâng, sáng sớm ngày mai!” “Vậy cháu đi đi, nhớ kiểm tra cửa nẻo, đóng kỹ vào!” Dì gác cổng không mấy hứng thú liền bỏ đi.

Nhan Hiểu Thần bắt đầu thu dọn hành lý, một cái áo khoác ngoài, mấy bộ quần áo để thay, vài cuốn sách, cũng không nhiều lắm, nhưng cô cố gắng thật chậm mà thu dọn, cẩn thận tỉ mỉ xếp từng cái quần cái áo thành những hình vuông vức phẳng phiu, sau đó mới bỏ chúng vào rương đồ. Thu dọn xong hành lý, cô đi rửa mặt, chuẩn bị đi ngủ, lúc từ nhà vệ sinh đi ra thì cảm thấy có chút đói bụng. Nhan Hiểu Thần muốn tìm gì đó để ăn, nhưng chẳng tìm được gì cả, Ngụy Đồng và các bạn cùng phòng thường có trữ đồ ăn như bánh quy, ô mai, khô bò…, nhưng các cô đi rồi, phòng lúc này thật chẳng có gì để bỏ bụng. Nhan Hiểu Thần ngẫm nghĩ, dù sao ngày mai sáng sớm cũng phải đi mua vé xe, đơn giản bây giờ đi ngủ sẽ quên đói, khi nào thức dậy thật đói, lúc đó đi ăn điểm tâm cũng không muộn. Cô bò lên giường, lăn qua lăn lại nhưng vẫn không ngủ được, không biết dì gác cổng đã về chưa, hay còn đang ở dưới phòng trực, nghĩ lại toàn bộ ký túc xá có một mình cô, hình ảnh ghê sợ của mấy bộ phim kinh dị trước kia đã xem qua hiện lên trong đầu, rồi lại nghĩ đến những người cùng cô xem phim kinh dị, cô không cảm thấy sợ hãi, chỉ cảm thấy khổ sở.

Sáng sớm, cơn đói làm cho Nhan Hiểu Thần tỉnh giấc. Cô nhanh chóng rửa mặt xong, mang theo hành lý, rời khỏi ký túc xá. Vốn định đến ven đường mua chút sữa đậu nành và bánh bao làm điểm tâm, nhưng không như thường ngày, khắp nơi, những quán nào có thể mở cửa sớm đều đã đóng cửa, những tiệm tạp hóa vỉa hè cũng đã nghỉ bán. Nhan Hiểu Thần cười khổ, thật là không nghĩ thấu đáo, những người tiểu thương này đều là người ở quê, bôn ba bên ngoài làm việc ở đây một năm, không phải mong chờ mấy ngày này để về với gia đình hay sao?

Mua không được đồ ăn sớm, Nhan Hiểu Thần chỉ có thể nhịn đói mà lên đường. Cô đến khu vực gần trường đại học để mua vé xe lửa. Nhưng dù Nhan Hiểu Thần có hỏi đến tất cả các loại xe, một dì mập bán vé đều có bộ mặt không thay đổi, lạnh như băng ném ra hai chữ, “Không có!” Nhan Hiểu Thần nói thầm, “Có không ít xe mà dì, vì sao một tấm vé cũng không có?”

Dì bán vé liếc mắt nhìn cô, “Cô không xem tin tức à? Hôm này là ngày gì? Một vé để về ngày tết đều đã hết sạch! Sao không đi sớm hơn? Đến ngày 30 mới đến đây mua!” Nhan Hiểu Thần ngoan ngoãn nghe xong, cười nói: “Xin lỗi, làm phiền dì quá!” Cô kéo hành lý muốn đi. Dì mập nhìn thấy thái độ của cô lễ phép, lòng lại thấy thương, “Nhanh đến bến xe đường dài đi, có lẽ còn mua được vé xe buýt!” “Cảm ơn dì!” Nhan Hiểu Thần quay đầu lại cười cười, cô chạy sang đường đối diện đến trạm xe buýt để đi đến bến xe.

Bến xe ồn ào náo nhiệt, có vài tiệm bán đồ ăn đã mở sớm, nhưng cô vừa nhìn thấy phía trước quầy bán vé rất nhiều người đang xếp thành hàng dài, cô quyết định hy sinh cái bụng đói của mình, nhanh chóng đi đến xếp hàng mua vé. Bến xe tấp nập người qua lại, có người có vẻ mặt lặng ngắt, kéo túi lớn túi nhỏ; có người khuôn mặt mỏi mệt, ngồi xổm trên mặt đất ăn mì ăn liền; còn có người đầu tóc rối bù bẩn thỉu, nằm bẹp trên đất mà ngủ, mùi hôi cùng mùi mì ăn liền xen lẫn, có chỗ còn thoang thoảng mùi khai của nước tiểu. Nhan Hiểu Thần biết chỗ này rất phức tạp, cô nghĩ trong vali không có gì đáng giá, chỉ có sách với quần áo, nhưng bên trong ba lô đeo ở trên lưng có tiền mặt, có thẻ ngân hàng, cô vì an toàn, đem ba lô đeo ra trước ngực, một tay kéo hành lý, một tay giữ chặt ba lô.

Hàng xếp dài một giờ đồng hồ, rốt cuộc cũng tiến được tới quầy vé, nhưng vẻ mặt người bán vẫn là không chút thay đổi, lạnh lùng ném ra hai chữ: “Không có!” Nhan Hiểu Thần đã lường trước sẽ có việc này, cũng đã nghĩ cách đối phó, không có xe buýt tốc hành, vậy trước tiên mua một tấm vé qua thành phố lân cận, khi đến đó sẽ tìm cách chuyển xe một lần. Cô đang định mở miệng hỏi, thì đúng lúc phía sau hàng có một cặp vợ chồng chắc cũng đi về tỉnh xa giống cô, xếp hàng lâu nên rất bực tức, nghe được câu này lập tức bùng nổ, rống lên chất vấn người bán vé: “Không còn vé sao các người không nói sớm? Xếp hàng hơn một giờ mới nói là không có?” Đối với loại tình huống này, người bán vé đã sớm quen, xem như không nghe thấy gì, mặt chẳng một chút thay đổi, lớn tiếng nói: “Người kế tiếp!”

“Thái độ gì đây?” Cặp vợ chồng càng giận dữ hơn, không chịu rời khỏi, tranh cãi ầm ĩ, hét lớn tiếng với người bán vé. Những người khác không quan tâm đến sự thất vọng và tức giận của họ, ai nấy cũng đều nóng vội mua vé về nhà, tất cả kéo đến quầy bán vé chen lấn, hàng xếp từ bấy đến giờ lập tức náo loạn. Nhan Hiểu Thần bị chen lấn thiếu chút nữa ngã sấp xuống, cô vội vàng chen ra ngoài. Cũng may trong dịp lễ tết như thế này, bến xe đều đã sớm có kinh nghiệm ứng phó, mấy người cảnh sát duy trì trị an lập tức chạy tới, dùng uy lấn áp bọn họ, đám người rất nhanh yên lặng trở lại.

Nhan Hiểu Thần sớm bị mấy người bên ngoài xô đẩy, vừa rồi thời gian hỗn loạn không dài, nhưng cô bị giẫm chân vài lần, lúc đó cô chỉ cố gắng bảo vệ mình theo bản năng, cố gắng lấn ra bên ngoài. Lúc này an toàn rồi, cô mới phát hiện đai an toàn của ba lô trước ngực đã bị cắt đứt, trên đó bị rạch nhiều lỗ, cô hoảng sợ, lập tức kéo ra, phát hiện tiền mặt và thẻ ngân hàng đều đã mất. Cô không thể tin được, lôi hết tất cả đồ trong ba lô ra một lần nữa, thật sự không có! May sao cô không có mua ví tiền, cho nên đồ rải rác lộn xộn trong ba lô, chứng minh thư vì vậy mà vẫn còn. Nhan Hiểu Thần biết chắc là có kẻ chen lấn thừa dịp lúc hỗn loạn mà ra tay, đương nhiên những người xếp hàng sẽ không thấy, có hỏi họ cũng sẽ không biết.

Nhan Hiểu Thần chạy tới tìm cảnh sát, “Tôi bị trộm!” Bởi vì đã trực một thời gian dài, vị cảnh sát sắc mặt hơi mệt mỏi nhưng anh ta cũng lấy lại tinh thần, thân thiết hỏi: “Mất bao nhiêu tiền!” “Hơn bốn trăm đồng.” Hơn một trăm là dùng để mua vé xe, còn lại là tiền tiêu vặt.

Cảnh sát nghe đến số tiền, vẻ mặt thả lỏng, “Còn mất gì nữa không?” “Một tấm thẻ ngân hàng, còn thẻ sinh viên nữa.” Cảnh sát nghe cô là sinh viên, biết hơn 400 đồng là hơn nửa tháng phí sinh hoạt, anh ta đồng tình nhưng bất đắc dĩ nói: “Người ở bến xe rất đông, trừ phi bắt được tại chỗ, chứ không khả năng lấy lại tiền là rất ít, người không bị gì là tốt rồi, cô nhanh chóng đi báo mất giấy tờ để làm lại!”

Nhan Hiểu Thần chỉ là theo bản năng muốn đi tìm cảnh sát, quả thật cô rất hiểu không có khả năng lấy lại tiền. Cảnh sát hỏi: “Cô có bị mất điện thoại không? Có cần tôi nhờ nhóm hỗ trợ cho cô gọi điện thoại liên lạc với người thân không?” Nhan Hiểu Thần được cảnh sát nhắc nhở, vội vàng tìm kiếm trong túi áo lông, chiếc Nokia cũ vẫn còn, còn có chừng 20 đồng tiền lẻ. May mắn túi áo lông khá to, cô lại gầy, điện thoại để bên trong không ai nhìn ra. Nhan Hiểu Thần nói với cảnh sát, “Cảm ơn anh, di động của tôi vẫn còn.”

“Vậy thì tốt rồi!” Người cảnh sát dặn dò Nhan Hiểu Thần vài câu sau này nhớ chú ý cẩn thận, xong thì bảo cô đi về. Nhan Hiểu Thần trước hết gọi cho nhân viên ngân hàng báo mất thẻ. Cô kéo hành lý, vai đeo ba lô, chán nản đi ra khỏi bến xe.

Đứng trong gió rét, nhìn thấy mấy vết chém gọn gàng trên ba lô, uể oải dần dần biến mất, cô bắt đầu thấy sợ. Đai an toàn dày như thế, vậy mà một nhát rạch rất gọn, có thể thấy dao rạch rất sắc bén, thật sự không biết là bọn kia làm thế nào được, nếu mà sơ xuất, cô sẽ bị thương ngay, không chừng còn bị dao đâm chết, chết thì xong rồi, sợ là không chết được, lại khổ. Di động đột nhiên vang lên, mắt cô lập tức sáng lên, là “Trình Trí Viễn”, lúc này cô thật sự không có tâm trạng nói chuyện phiếm, nhét điện thoại trở lại túi, mặc kệ nó kêu. Cô đứng ở ven đường, ngây ngốc nhìn xe qua lại, sau một lúc lâu, tâm trạng mới từ từ hồi phục. Thẻ ngân hàng đã mất, tiền trong đó không có cách nào lập tức lấy ra được, ký túc xá đã đóng cửa, trên người chỉ còn lại hai mươi đồng tiền lẻ, dĩ nhiên, cách giải quyết lúc này chính là gọi điện thoại nhờ giúp đỡ, nhưng mà nhờ ai đây? Tuy đã sống ở thành phố này gần bốn năm, nhưng ngoại trừ trường học, cả thành phố này đối với cô rất xa lạ. Tên bạn bè cùng khoa dần dần xẹt qua trong đầu cô, người duy nhất có thể nhờ là Thẩm Hầu, nhưng hắn đang ở nhà, nước xa không cứu được lửa gần, huống chi cô nên giải thích với Thẩm Hầu thế nào về tình hình hiện tại? Nhưng không nhờ hắn giúp, hôm nay cô thật sự không nghĩ ra được chỗ nào để ở nữa. Trước mắt là đường cùng rồi, cô do dự trong chốc lát, chỉ có thể nhờ Thẩm Hầu thôi, mặc kệ nói như thế nào, bạn bè hắn nhiều, có lẽ sẽ có cách giải quyết.

Cô lấy di động ra, định gọi cho Thẩm Hầu, thì phát hiện ngoài cuộc gọi nhỡ, còn có ba tin nhắn chưa đọc, nhưng toàn là của “Trình Trí Viễn”. Tin nhắn thứ nhất là hơn 9 giờ sáng, “Em về nhà chưa?” Tin nhắn thứ hai là hơn 10 giờ sáng, “Em đang bận sao?”

Tin nhắn thứ ba là hơn 1 giờ chiều, cũng chính là mười phút trước, “Gửi tin nhắn cho em, không có hồi âm, gọi điện thoại, cũng không có người bắt máy. Tôi có chút lo lắng, nếu tiện hãy hồi âm cho tôi.” Có lẽ tâm trạng của người nghèo dễ bị tổn thương, Nhan Hiểu Thần nhìn ba cái tin nhắn, cảm thấy sống mũi hơi cay, cô do dự nên gọi điện nhờ Thẩm Hầu trước, hay nhờ Trình Trí Viễn trước đây. Di động vang lên, trên màn hình là “Trình Trí Viễn”, ngược lại làm cho cô đỡ phải rối lòng lựa chọn. Nhan Hiểu Thần nhận điện thoại, “A lô?”

Trình Trí Viễn nhẹ nhàng thở ra, “Thật tốt quá, rốt cuộc đã liên lạc được với em, nếu vẫn chưa có tin tức gì, chắc tôi sẽ đi báo cảnh sát.” Có người quan tâm lo lắng đến cảm giác của mình thật tốt, Nhan Hiểu Thần trong lòng cảm thấy ấm áp, lại áy náy hành động không tiếp nhận điện thoại của mình lúc nãy, cô nhẹ giọng nói, “Tôi không sao, làm anh lo lắng rồi.” Trình Trí Viễn cười nói: “Xin lỗi, tôi từng tuổi này rồi, nhìn thấy tin tức xã hội nguy hiểm quá nhiểu, dễ suy nghĩ chuyện xấu, em đừng để tâm!”

“Không…Cám ơn anh! Thật sự rất cám ơn anh!” Trình Trí Viễn nghe giọng của cô không được bình thường, hỏi: “Em đang ở đâu? Tôi nghe thấy ở đó có nhiều tiếng xe?” “Tôi đang ở bến xe đường dài.”

“Thượng Hải?” “Đúng vậy.” “Em mua được vé chưa?”

“Chưa.” “Em tìm nơi nào đó ấm áp an toàn mà ngồi đợi, tôi lập tức đến.” Nhan Hiểu Thần định nói gì đó, Trình Trí Viễn đã dồn dập nói tiếp: “Tôi có tài xế, có xe, đi lại rất dễ dàng. Nếu em cảm thấy mắc nợ tôi, thì hãy nhớ thật kỹ, về sau tôi sẽ nhờ em giúp đỡ lại…”

Nhan Hiểu Thần ngắt lời anh ta, “Tôi muốn nói là ‘Được’!” “À? Sao… Em nói được?” Trình Trí Viễn lập tức lắp bắp, “Là, là…tốt rồi!” Nhan Hiểu Thần phì cười, Trình Trí Viễn trở lại bình thường, “Tôi sẽ đến nhanh thôi.”

————————————– ĐỒNG NĂM TỆ (1 NHN DN TỆ ~ 3500 VNĐ) Đợi khoảng 30 phút, Trình Trí Viễn rất nhanh đã đến.

Nhìn thấy chiếc Mercedes Benz màu đen quen thuộc Nhan Hiểu Thần nhẹ nhàng thở ra, rốt cuộc lễ trừ tịch đêm nay không phải đói khổ lạnh lẽo, lưu lạc đầu đường xó chợ của Thượng Hải nữa rồi. Tài xế giúp Nhan Hiểu Thần mang hành lý ra sau xe, cô lên xe. Trình Trí Viễn nhìn thấy bộ dạng của Nhan Hiểu Thần, lập tức đoán được đã xảy ra chuyện gì, “Em bị cướp à?” “Không phải cướp, mà là trộm. Tôi không biết ai làm.”

Trình Trí Viễn cầm lấy ba lô, cẩn thận xem qua xem lại một chút, cảm thấy may mắn nói: “Của đi thay người, người không có việc gì là tốt rồi, lần sau khi đến mấy chỗ này, em nên tìm người đi cùng.” Nhan Hiểu Thần nói: “Kỳ thật tiền mặt không mất bao nhiêu, chỉ có thẻ ngân hàng là mất, hiện tại tiền để mua một gói mì ăn liền cũng không đủ, anh…anh có thể cho tôi mượn một ít hay không?” Mặc dù đối với Trình Trí Viễn một ít tiền không là gì, nhưng mượn như vậy quả thật không tốt cho lắm. “Đương nhiên có thể.”

“Còn chuyện này…cũng muốn làm phiền anh…” Nhan Hiểu Thần chần chừ không biết nên nói thế nào, nhưng cái bụng của cô thì không chờ được nữa, kêu lên ục ục… Trình Trí Viễn hỏi: “Em chưa ăn cơm trưa à?” Nhan Hiểu Thần đỏ mặt nói: “Cả ngày hôm qua chưa ăn gì, hôm nay chỉ ăn được chút bánh mì, trên xe của anh có đồ ăn không?”

Trình Trí Viễn nhìn ngó xung quanh xe, “Không có rồi! Ông Lý, gần đây có nhà hàng nào không?” Lý tài xế nói: “Hôm nay là trừ tịch, các nhà hàng còn bán không nhiều, hơn nữa giờ này đã quá giờ cơm trưa, mà cũng chưa đến giờ cơm chiều, chẳng có gì ăn đâu.” Nhan Hiểu Thần vội nói: “Phiền quá ạ, tùy tiện mua chút bánh mì hay bánh quy cũng được.”

Lý tài xế nói: “Ngày 30 tết, tiệm bánh mì hay bánh ngọt đều không mở cửa!” Trình Trí Viễn đề nghị với Nhan Hiểu Thần: “Chi bằng đến nhà tôi!” Đã phiền người ta tiếp đón, lại phiền người ta cho mượn tiền, khách khí thì không phải, Nhan Hiểu Thần không suy nghĩ gì thêm, thoải mái nói: “Được ạ!”

Nơi ở của Trình Trí Viễn nằm trong một khu chung cư cao cấp, là căn hộ đôi, tuy diện tích không lớn lắm nhưng trang trí rất trang nhã, sang trọng. Hình như do bên trong có hơi ấm nên căn phòng nhìn qua rất ấm áp, không thể cảm nhận đang là mùa đông. Nhan Hiểu Thần do sống trong điều kiện bình thường đã quen nên thấy đây là nơi quá tốt, vừa bước vào đã có chút rụt rè, Trình Trí Viễn dẫn cô đến phòng vệ sinh xong liền rời khỏi. Không có anh ta bên cạnh, chút rụt rè của Nhan Hiểu Thần liền biến mất. Cô đến bồn rửa tay nhìn vào gương, mới phát hiện bộ dáng của cô quá xơ xác, khó trách Trình Trí Viễn nhìn qua liền nói rằng cô bị cướp. Nhan Hiểu Thần rửa mặt, chải đầu, buộc chặt tóc đuôi ngựa một lần nữa, rốt cuộc không còn giống “Người bị hại” nữa rồi. Trình Trí Viễn vội vàng đi vào gian bếp, bật lửa hai bếp lên: lửa cháy, một bếp đang nấu hoành thánh, một bếp đang nấu súp, bên trong có tôm khô màu hồng, vài sợi mì vàng óng, hành lá màu xanh, rong biển màu đen. Một lúc sau hoành thánh sôi, anh ta thêm vào đó nước tương, giấm, dầu mè. Khi Nhan Hiểu Thần đi ra từ phòng vệ sinh thì Trình Trí Viễn đã làm xong hoành thánh, anh ta dùng một cái tô lớn màu lam trang trí theo phong cách Nhật Bản, mang hoành thánh đến bàn, “Có thể ăn rồi.”

Nhan Hiểu Thần vốn tưởng rằng sẽ thấy vài miếng bánh mì, không nghĩ sẽ thấy một tô hoành thánh đầy đủ hương sắc như vậy, cô muốn nói nhưng không thể nói, chỉ cắm đầu ăn, khoảng lưng lửng dạ mới quay ra nói với Trình Trí Viễn: “Anh thật lợi hại! Trong khoảng thời gian ngắn mà nấu ra được hoành thánh rau cải (1) ngon như thế này!” (1) là hoành thánh có nhân là thịt trộn với rau cải “Hoành thánh đông lạnh, khoảng 10 phút chắc chắn là nấu xong!”

“Hoành thánh này ngon thật, anh mua ở đâu vậy?” “Là tôi nhờ bà dì của tôi gói, để tủ đông, nếu buổi tối có đói bụng, rất nhanh sẽ có đồ ăn lót dạ, gia vị cũng chính bà ấy làm, cho nên tô hoành thánh này tôi chẳng góp tí công sức nào, chắc chỉ góp chút tiền.” Nhan Hiểu Thần cầm nắm tay, cười híp mắt nói: “Có tiền thật tốt! Tôi muốn cố gắng kiếm tiền, về sau chất đầy trong tủ lạnh lúc nào cũng có thể tự nấu món hoành thánh rau cải mà ăn!”

Trình Trí Viễn cười nói, “Nếu đó là nguyện vọng của em, nhất định em sẽ làm được!” Đợi đến lúc Nhan Hiểu Thần ăn no, Trình Trí Viễn thu dọn bát đũa mang vào phòng bếp. Nhan Hiểu Thần đề nghị: “Anh mời tôi ăn hoành thánh, để tôi rửa bát nhé?”

“Không cần đâu, dùng máy rửa bát là được rồi, em vào phòng khách ngồi một lát, tôi xong ngay đây.” Nhan Hiểu Thần trước giờ chưa thấy qua máy rửa bát lớn, biết là không giúp được gì, ở lại càng rối thêm, nên cô ngoan ngoãn đi ra phòng khách. Nguy cơ bị ở ngoài đường đã được giải quyết, ăn uống cũng đã no đủ, Nhan Hiểu Thần bắt đầu suy tư không biết bước tiếp theo nên làm gì bây giờ. Hôm nay chắc chắn là không kịp về nhà, mà ngày mai mua vé cũng không phải dễ. Ngày hôm sau thì chắc mua được, muốn về nhà luôn, hoàn toàn có thể, nhưng về nhà không phải là trở về căn phòng thân quen, mà là trở về bên tình cảm ấm áp của gia đình.

Sẽ có người mong đợi cô về hay sao? Nhan Hiểu Thần lấy điện thoại ra, không có bất kỳ tin nhắn hay điện thoại nào của mẹ. Cô ngẫm nghĩ gửi cho mẹ tin nhắn: “Con vẫn ổn, đã định hôm nay về nhưng vé xe không mua được, không về được hôm nay rồi, mai con sẽ đi mua vé.”

Nhấn nút gửi đi, nhìn tin nhắn gửi thành công xong cô buông điện thoại xuống, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Trình Trí Viễn đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn cô. Nhan Hiểu Thần cười nói: “Anh dọn xong rồi à?” “Ừ.” Trình Trí Viễn đi tới, ngồi một bên khác của ghế sô pha, “Em gửi tin nhắn cho mẹ à?”

“Sao anh biết?” “Đêm trừ tịch em không về nhà, chắc chắn là muốn cho người nhà biết tin tức. Lúc ở bến xe em đã xảy ra chuyện nhưng chưa dám báo, lúc này mọi chuyện đã được giải quyết, nhất định sẽ báo bình an, để bà ấy không phải lo lắng.” Chuyện nhà mình chỉ có mình biết, Nhan Hiểu Thần chua xót cười cười, hỏi: “Sao tết anh không về nhà?”

“Công ty có chút việc trì hoãn. Đúng rồi, mai tôi định sẽ về nhà, em về cùng tôi nhé!” “Việc này…” Nhan Hiểu Thần do dự. “Tài xế dù sao cũng muốn đưa tôi về nhà, có thêm em cũng sẽ không thêm tiền dầu, nếu đi từ Thượng Hải thì sẽ đến nhà em trước. Chúng ta là ở chung một thị xã, lộ trình hoàn toàn giống nhau, xe tôi còn chỗ trống, để em đi xe buýt quả thật không cần thiết.”

Nhan Hiểu Thần cảm thấy lời anh ta rất có lý, “Vậy làm phiền anh!” Mùa đông trời tối sớm, Nhan Hiểu Thần nhìn thấy bên ngoài đã sẫm tối, sợ trễ chút nữa tìm chỗ trọ sẽ không tiện, quyết định cáo từ, cô nói: “Tôi muốn mượn anh 2000 đồng, trước ngày khai giảng học kỳ mới sẽ trả lại, có được không?” Trình Trí Viễn nói: “Chờ tôi một lát.” Anh ta xoay người đi lên lầu, một lát sau cầm 2000 đồng đi xuống, đem đến đưa cho Nhan Hiểu Thần.

“Cảm ơn anh!” Nhan Hiểu Thần cất tiền đi. Trình Trí Viễn hỏi: “Em đang định đợi một lát nữa đi tìm nhà trọ à?” “Đúng vậy, tôi đang muốn hỏi anh xung quanh đây có chỗ trọ nào tốt không?”

“Em phải tin tôi, đêm nay cứ ngủ lại đây, tôi ngủ trên lầu, phòng khách thuộc về em, chúng ta mỗi người một tầng, tuyệt đối sẽ không bất tiện, sáng sớm ngày mai sau khi ăn điểm tâm, chúng ta sẽ cùng nhau xuất phát, đỡ phải phiền tài xế đưa tới đưa lui.” Anh ta đã nói rõ ràng như vậy, cô có thể không tin được sao? Huống chi, cô hoàn toàn tin tưởng anh ta! Sự thật là, sau khi trải qua chuyện sáng nay, cô đã có chút sợ, vốn định thà rằng có tốn nhiều tiền cũng phải tìm chỗ trọ tuyệt đối an toàn. Bây giờ quả thật có một chỗ còn hơn cả an toàn, không phải quá tốt hay sao? Nhan Hiểu Thần cười nói: “Rận nhiều không sợ ngứa, có nợ hơn cũng không lo, tôi cũng không để ý nợ anh thêm một lần nữa, cảm ơn anh!” Trình Trí Viễn mang hành lý của Nhan Hiểu Thần, dẫn cô đến phòng khách, “Em đi tắm nước ấm trước, muốn hết mệt mỏi hãy đi nghỉ một tí, lát nữa chúng ta sẽ cùng ăn bữa tối.” Anh ta cho cô biết nơi để dầu gội đầu, sữa tắm, máy sấy, khăn tắm, còn cố ý làm qua một lần cách chỉnh nhiệt độ nước nóng lạnh, vòi hoa sen làm ướt áo anh ta, anh ta cũng không để ý, ngược lại còn nhắc nhở Nhan Hiểu Thần sau khi tắm rửa xong cẩn thận bị trượt ngã.

Anh ta mang thảm chống trượt và khăn tắm trang bị bên trong lẫn bên ngoài thật cẩn thận, Nhan Hiểu Thần đứng ở cửa kinh ngạc nhìn anh ta. Trình Trí Viễn ngồi dậy sau khi làm xong, nhìn thấy Nhan Hiểu Thần đang nhìn mình, tự giễu nói: “Thấy tôi quá phiền à?” Nhan Hiểu Thần lắc đầu, “Không phải…chỉ là…”

“Chỉ là gì?” Nhan Hiểu Thần giống như đang nhìn Trình Trí Viễn, nhưng ánh mắt ở nơi xa xăm nào, không biết là nhìn ở đâu, “Chỉ là đột nhiên cảm thấy, tương lai anh nhất định là người cha tốt.” Sắc mặt Trình Trí Viễn trở nên kỳ lạ, sửng sốt một thoáng, cười khổ nói: “Nhan nữ sĩ, em không cần thiết từng ngày từng giờ nhắc nhở là tôi đã già rồi chứ?”

Nhan Hiểu Thần cười le lưỡi, “Tôi sai rồi! Lần sau nhất định nhớ rõ khen anh là người yêu tốt!” Trình Trí Viễn cười lắc đầu, “Em đi tắm đi! Có chuyện gì thì nói với tôi.” Anh ta giúp cô đóng chặt cửa, liền rời khỏi. Nhan Hiểu Thần tắm nước nóng xong, cảm thấy có chút mệt, cô nghĩ nằm một chút rồi dậy, nhưng cứ thế mà thiếp đi. Cô mơ mơ màng màng tỉnh lại, cảm thấy chăn êm nệm ấm hơn bình thường nên lăn qua lăn lại, còn muốn ngủ tiếp, nhưng đột nhiên ý thức được mình đang ở đâu, lập tức tỉnh táo.

Nhan Hiểu Thần vội vàng lấy di động ra xem thời gian, đã hơn tám giờ tối. Cô mặc quần áo xong, dọn dẹp giường gọn gàng một chút, đi đến nhà vệ sinh, chải tóc lại, ngắm khuôn mặt xem chỉnh tề chưa, sau đó kéo cửa đi ra. Phòng khách đèn đuốc sáng trưng, TV đang mở nhưng không có tiếng, Trình Trí Viễn tựa vào ghế sô pha đọc sách, anh ta mặc áo sơ mi sọc ca rô màu lam bên trong, bên ngoài khoác áo len màu lông dê có nhũ trắng hở cổ, anh ta một tay cầm sách, một tay vô tình đặt trên cằm, vẻ mặt nghiêm túc, cùng với cặp mắt kính, làm cho anh ta nhìn giống như mấy vị giáo sư của trường đại học Cambridge (2). (2) Một trường đại học nổi tiếng ở Anh

Nhan Hiểu Thần nhìn anh ta chăm chú, không biết có nên đi qua đó hay không, nên dừng bước. Trình Trí Viễn giống như có chút mệt mỏi, ngẩng đầu lên, nhìn vào không khí trầm tư một thoáng, tựa như nghĩ đều gì, buông sách xuống, cầm lấy ví tiền, rút từ trong ví một mảnh gì đó, nhìn ngắm nó thật kỹ. Nhan Hiểu Thần tập trung nhìn kỹ vật đó, phát hiện đó là một tờ năm đồng, Trình Trí Viễn giống như đang nhìn cái gì vô cùng đặc biệt, vừa nhìn vừa nhíu mày, trên môi mang theo một tia cười mà như không cười.

Nhan Hiểu Thần hơi ho khan một tiếng, Trình Trí Viễn lập tức ngẩng đầu, nhìn cô, vẻ mặt có chút khác thường. Nhan Hiểu Thần đi qua, liếc mắt nhìn tờ tiền trong tay anh ta, không có chữ, cũng chẳng có ký hiệu gì, hoàn toàn bình thường, là một tờ năm đồng đã cũ, cùng với mấy tờ năm đồng khác trên thế giới không có gì khác. Trình Trí Viễn rất nhanh trở lại bình thường, thuận tay đem tiền kẹp vào trang sách, đứng lên, “Em tỉnh ngủ rồi à? Tôi còn định nếu em không dậy sẽ đi gọi.”

Nhan Hiểu Thần ngượng ngùng nói: “Tôi ngủ quên.” Trình Trí Viễn hỏi: “Đói không?” “Tôi không đói.” Nhan Hiểu Thần đi đến bên ghế sô pha ngồi xuống.

“Tôi đã kêu đồ ăn rồi, mặc kệ có đói bụng hay không, cứ ăn một chút đi.” Trình Trí Viễn đi vào phòng ăn, Nhan Hiểu Thần vội vàng đi theo, muốn giúp, Trình Trí Viễn không cự tuyệt nữa, nói với Nhan Hiểu Thần: “Em mang thức ăn ra phòng khách, chúng ta vừa xem TV vừa ăn.” Hai người cùng nhau đem hộp đồ ăn đến bên bàn trà vừa dọn xong, Trình Trí Viễn mang đến mấy bình nước ép trái cây, cũng là đầy đủ màu sắc. Trình Trí Viễn cầm điều khiển từ xa, hủy bỏ tắt tiếng, âm thanh lễ hội tết âm lịch phút chốc tràn ngập phòng khách, giống như một cây đuốc, lập tức đốt nóng bầu không khí với hương vị lễ hội tết. Hai người, mỗi người một đĩa, vừa dùng bữa, vừa xem TV, Nhan Hiểu Thần cười nói: “Mặc dù mọi người hàng năm đều bảo rằng lễ hội tết âm lịch thật chán, vậy mà mỗi năm cũng không thể thiếu nó được.”

Trình Trí Viễn nâng ly, cùng cô chạm một cái, “Thật vui vì được đón tết cùng em.” Nhan Hiểu Thần uống một ngụm nước trái cây, nói với Trình Trí Viễn: “Cảm ơn anh đã cho tôi ở nhờ, khiến tôi không đến mức phải đói khát lạnh lẽo lưu lạc đầu đường xó chợ trong đêm trừ tịch.” Hai người tiếp tục cụng ly, Trình Trí Viễn dùng tiếng địa phương nói: “Tôi cũng muốn cám ơn em, khiến tôi không phải lẻ loi một mình đón tết trong đêm trừ tịch.”

Nhan Hiểu Thần vui vẻ nói, “Là anh như vậy, hay những người cùng độ tuổi của anh đều như vậy? Luôn quan tâm chú ý đến vẻ mặt của người khác, rõ ràng là anh giúp tôi, còn nói giống như là tôi giúp anh!” Trình Trí Viễn ngẫm nghĩ nói: “Tôi ngược lại ở độ tuổi của em thì không giống như em bây giờ, luôn muốn trải nghiệm vài điều, sau đó sẽ bớt gai góc đi, biết thông cảm cho người khác.” Hai người xem lễ hội tết âm lịch trên TV, vừa ăn vừa nói chuyện, không để ý đã hơn 10 giờ đêm. Trình Trí Viễn nói: “Tôi đi gọi điện chúc tết cho ba mẹ.” Anh ta cầm lấy di động, đi đến phòng ăn gọi điện thoại, cách cửa kính, nghe không được gì cả, chỉ thấy anh ta đứng trước cửa sổ, thấp giọng nói chuyện.

Nhan Hiểu Thần cầm di động lên, do dự trong chốc lát, bấm gọi cho mẹ, vừa nghe chuông điện thoại, vừa chỉnh nhỏ âm thanh của TV. Điện thoại vang lên rất lâu mới có người nghe. Qua điện thoại có thể nghe thấy tiếng rào rào của bàn đánh mạt chược (3), Nhan Hiểu Thần gọi một tiếng “Mẹ…”

(3) Mạt chược là một môn chơi cờ có nguồn gốc từ Trung Hoa, có thể đến 4 hay 6 người chơi cùng lúc.(wiki) (Mạt chược là một trò chơi rất hay, nhưng quy luật chơi khá dài và phức tạp, bạn nào có quan tâm thì lên wiki đọc nhe, viết rất đầy đủ và rõ ràng. Mình mạn phép giữ nguyên ngôn ngữ chơi mạt chược luôn nhe, tại vì không biết dịch ra thế nào nữa ^.^) Lại không có trả lời, chỉ nghe được một đám người la ó xuất bài thu bài. Trong chốc lát, giọng mẹ của Nhan Hiểu Thần cao hứng truyền tới, “Ngũ bính, ăn!”. Kèm theo với tiếng chơi mạt chược, mẹ cô không kiên nhẫn nói: “Chuyện gì?”

Nhan Hiểu Thần thở ra, còn chưa kịp nói, bà ấy đã nói: “Mẹ đang bận! Không có việc gì thì nhanh cúp máy đi, dư tiền gọi điện thoại đường dài, không bằng hiếu thảo mua cho mẹ một bao thuốc lá!” Lời của bà ấy mơ hồ không rõ, Nhan Hiểu Thần có thể tưởng tượng được, bà ấy khẳng định miệng thì đang ngậm điếu thuốc, một tay thì vội vàng chơi mạt chược, một tay thì cầm di động một cách bất đắc dĩ. Nhan Hiểu Thần nói: “Con muốn cho mẹ biết, ngày mai con sẽ về nhà.”

“Biết rồi! Nói nhiều quá!” trong tiếng hô chơi bài mạt chược, mẹ cô cúp điện thoại. Nhan Hiểu Thần nắm chặt điện thoại trong tay, theo bản năng cô ngẩng đầu lên nhìn Trình Trí Viễn, anh ta vẫn như trước đứng trong phòng ăn nói chuyện, ánh mắt của cả hai chạm nhau, anh ta cách cửa kính đưa tay ra hiệu, cười với cô, Nhan Hiểu Thần cũng miễn cưỡng cười lại, mở lớn âm thanh của TV lên, tiếp tục xem. Nhưng trên TV rốt cuộc đang chiếu cái gì, cô hoàn toàn không biết. m thanh nhắc nhở có tin nhắn trên di động đột nhiên vang lên, Nhan Hiểu Thần mở ra xem, nhìn thấy tin nhắn nhưng lại là của Trình Trí Viễn.

“Cầu mong chuyện buồn năm cũ sẽ đi qua, cầu mong may mắn năm mới sẽ đến bên em. Chúc em năm mới vui vẻ, hạnh phúc!” Cô ngẩng đầu, Trình Trí Viễn đứng ở phòng ăn, một tay cầm di động, một tay cho vào túi quần, nghiêng đầu lẳng lặng nhìn cô. Nhan Hiểu Thần nhịn không được, mím môi cười rộ lên, không nghĩ rằng anh ta lại có mặt thú vị như vậy, cô nhìn anh ta lắc lắc di động, lớn tiếng nói: “Cám ơn anh!” Trình Trí Viễn cười cười kéo cánh cửa trượt bằng kính, đi tới ngồi xuống, vừa cắm đầu gửi tin nhắn, vừa nói: “Tôi còn phải gửi tin nhắn chúc tết cho bạn bè và đồng nghiệp nữa.”

Nhan Hiểu Thần ngồi một lát, có chút nhàm chán, xem qua thời gian mới hơn 11 giờ, cô quyết định gởi cho mấy người bạn học vài cái tin nhắn chúc tết. Từ lúc bắt đầu học đại học, Nhan Hiểu Thần ít khi chủ động làm việc này, đều là các bạn gửi cho cô, lúc đó cô sẽ nghiêm túc trả lời lại. Viết vài câu chúc phúc, bấm tới bấm lui gửi đi, chỉ một lát sau, tin nhắn trả lời lục tục kéo đến, điện thoại chốc chốc lại vang lên một tiếng, lát sau lại vang thêm tiếng nữa. Xem ra rất vui vẻ sung sướng, nhận được tin nhắn của bạn bè, cô trả lời, sau đó bạn bè trả lời, cô lại nhắn trả lời nữa. Trả lời tới, trả lời lui, thời gian đặc biệt qua rất nhanh, thoáng cái đã đến 12 giờ đêm. Trên TV, một số diễn giả đứng cùng nhau trên sân khấu, say sưa nói chuyện, chờ đợi cho họ nói xong, sẽ bắt đầu đếm ngược. Nhan Hiểu Thần nãy giờ vẫn đợi thời khắc này, cô nhảy vọt ra giống như con thỏ nhảy ra từ ghế ngồi, “Tôi đi gọi điện thoại!”

Cô vừa bấm di động, vừa nhanh bước vào phòng ăn, tay còn lại đẩy cửa kính ra. Gọi lần thứ nhất, điện thoại không ai bắt máy, Nhan Hiểu Thần không chút do dự bấm gọi lại lần nữa. Thẩm Hầu đang cùng một người bạn nói chuyện điện thoại, người kia nói chuyện rất chăm chú, nhưng hắn lại bực bội không vui, thấy không yên tâm. Âm thanh nhắc nhở vang lên, nhắc hắn có cuộc gọi đến, hắn không để ý, một bên nghe điện thoại, một bên chơi máy tính. Em họ của hắn Thẩm Lâm đang ở trong sân nhà gọi lớn tiếng, “Hầu ca, đã 12 giờ rồi, có muốn đốt pháo hoa hay không?” Một đám huynh đệ tỷ muội cười ha ha, khi còn nhỏ cả đám đã gọi Thẩm Hầu là “Hầu ca ca”, sau này không biết đứa quỷ sứ nào xem xong “Tây Du Ký” đã đổi lại là “Hầu ca”, cả bọn là một lũ quỷ quậy phá chuyên trêu ghẹo thiên hạ, dại gì không lập tức hùa theo, toàn bộ đều đổi qua kêu như vậy. Mới đầu, Thẩm Hầu rất đắc ý với cái tên này, vì hắn là Tề Thiên Đại Thánh có 72 phép biến hóa, khi lớn lên, lại đau đầu xấu hổ vì bị gọi như vậy, nhưng mà hối hận cũng đã muộn rồi. Thẩm Hầu đẩy cửa kính đi ra, đi đến ban công, dựa vào lan can, từ trên cao nhìn xuống thằng em họ Thẩm Lâm, giả bộ cười nói: “Bát Giới, đệ chơi đi, ca không thèm chấp với đệ!”

Cả đám huynh đệ tỷ muội cười càng vui vẻ hơn, chị cả Thẩm Chu nói: “Lửa đâu? Chuẩn bị đốt! Đếm 12 tiếng nhé!” Cả bọn toàn mấy đứa trẻ con vô cùng náo nhiệt tụ lại một chỗ, có đứa đứng ở bậc thang, có đứa đứng dưới mái hiên, có đứa cầm bật lửa ngồi xổm chỗ pháo hoa, cùng nhau nghe mấy diễn giả trên TV đếm ngược, rồi cùng nhau hét to đếm theo, “Mười, chín, tám…” Điện thoại lại vang lên, Thẩm Hầu cầm lấy di động, hắn không chút để ý đến mấy đứa bạn đang dông dài kể lễ, nghĩ không biết Nhan Hiểu Thần lúc này đang làm gì, đột nhiên hắn có linh tính, liền chào hỏi mấy đứa bạn qua loa, lập tức ngắt điện thoại, sau đó mới bắt điện thoại lên nghe.

“…Sáu, năm, bốn…” Điện thoại đã có người nghe, một tiếng “A lô” nhẹ nhàng, vượt qua không gian, vang lên bên tai hắn, một âm thanh vô cùng mỹ diệu, làm cho thế giới của hắn trong khoảnh khắc trở nên tươi đẹp, tâm hồn của hắn trong khoảnh khắc trở nên mềm nhũng. Vậy mà lúc này, hắn làm như không nói được gì, chỉ có thể giống như Nhan Hiểu Thần, “A lô?”

“Hai, một…” Lao xao tiếng hoan hô vang lên, pháo hoa đầy trời nở rộ ngay trên đỉnh đầu hắn. Cô chắc cũng đã nghe tiếng hoan hô, tiếng thét chói tai bên này, cười nói: “Năm mới vui vẻ! Bên nhà cậu náo nhiệt quá!” Vài phút trước, Thẩm Hầu cảm thấy lễ tết thật không thú vị, bọn anh chị em trong nhà cứ phiền phức chơi trò pháo hoa thật nhàm chán, vậy mà bây giờ, hắn mới phát hiện, căn bản mọi thứ đều có ý nghĩa, nếu như có điều gì đó không thú vị hay nhàm chán thì cả thế giới trong khoảnh khắc sẽ vì hắn mà trở nên rực rỡ. Hắn ngửa đầu nhìn pháo hoa đang bùng nổ sáng lạng đầy trời, cười nói: “Mình có một bác cả, có hai chú, một cô, còn có hai dì, một cậu, bọn họ đều tụ tập ở nhà mình ăn tết, cậu nói đi, có thể không náo nhiệt vui vẻ được hay sao? Cậu chờ một chút.” Hắn cầm điện thoại, làm cho điện thoại biến thành máy ảnh, hướng lên bầu trời, nhanh chóng chụp vài tấm ảnh. Đáng tiếc di động của Nhan Hiểu Thần không thể nhận hình ảnh, nếu không, cô có thể cùng hắn chia sẻ thời khắc này, bầu trời rực rỡ chính là đều hắn muốn cô nhìn thấy. Bất quá, về sau cho cô xem lại, cũng giống như vậy thôi.

Thẩm Hầu chụp xong liền nói: “Mọi người đang đốt pháo hoa, rất đẹp. Chỗ cậu có đốt pháo hoa không?” Nhan Hiểu Thần nhìn ra phía ngoài cửa sổ, thành thị đèn đuốc xán lạn, ánh neon lập lòe, nhưng không có ai đốt pháo hoa. Cô giả bộ nói: “Mình không để ý.” Nhanh chóng chuyển đề tài: “Cậu có xem lễ hội tết trên TV không?” “Mình không có xem, để lát nữa ra phòng khách xem một chút, cậu đang xem à?”

“Ừ!” Thẩm Hầu cười: “Hay không?” “Cũng được.”

“Cậu thì chương trình nào mà chẳng thấy hay! Buổi tối ăn gì?” … … Hai người nói dông nói dài, cằn nhằn, nhàm chán, nhưng lại cố tình tỏ ra câu chuyện rất thú vị, nói với nhau cảm giác cứ như trong chốc lát, nhưng thực tế đã hơn hai mươi phút. Anh em của Thẩm Hầu liên tục gọi “Hầu ca”, giục hắn cúp điện thoại, Nhan Hiểu Thần nén cười nói: “Cũng muộn rồi, cậu đi chơi với anh chị em đi, mình cúp máy đây.” Thẩm Hầu chỉ muốn đối phó với đám người nhà, lát sau hắn lại gọi đến, Nhan Hiểu Thần nhìn thoáng qua Trình Trí Viễn đang ngồi trên sô pha xem TV, cảm thấy thật không phải khi ở nhà người ta mà nấu cháo điện thoại, cô lấy cớ muốn đi ngủ, nên từ chối Thẩm Hầu.

Nhan Hiểu Thần mỉm cười đi ra khỏi phòng ăn, tâm trạng vui vẻ đúng là không thể giấu được, Trình Trí Viễn quay đầu, cười nhìn cô, không nói gì. Nhan Hiểu Thần nói: “Anh muốn nói gì thì nói đi!” Trình Trí Viễn không khách khí nữa, “Thì giống như em nói, vừa rồi em không có gọi cho Thẩm Hầu?”

“Đúng vậy!” Trình Trí Viễn gật đầu, cười đến ý tứ thâm sâu. Nhan Hiểu Thần biết anh ta đang suy nghĩ gì, nhưng thời khắc này, cô không biết rằng mình đã vui vẻ quá mức đối với người được cho là “bạn trai trước”..