Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nửa thời gian ấm áp - Chương 6

Chương 6: Tuổi Trẻ Vô Hối.

Tôi không nhận thấy hai người thật lòng muốn đến với nhau sẽ có bất kỳ chướng ngại nào. Tình yêu giống như ngọn tháp cổ minh đăng mãi trường tồn, sẽ vững chãi trong bão táp và thời gian; nó cũng giống như các vì sao để con thuyền tình cảm hướng đến, nếu bạn cho rằng nó quá cao xa, nó sẽ không bao giờ chạm tới được. —William Shakespeare (1) (1) William Shakespeare (?/?/1564 – 23/4/1616) được coi là nhà văn vĩ đại nhất và là nhà viết kịch đi trước thời đại. Ông cũng được vinh danh là nhà thơ tiêu biểu của nước Anh. Những tác phẩm của ôngbao gồm 38 vở kịch, 154 bản sonnet, 2 bản thơ tường thuật dài, và vài bài thơ ngắn. Những vở kịch của ông đã được dịch ra thành rất nhiều ngôn ngữ và được trình diễn nhiều hơn bất kì nhà viết kịch nào. (wiki) Mùng chín tháng giêng, Nhan Hiểu Thần đi nhờ xe của Trình Trí Viễn trở về Thượng Hải.

Lý tài xế bây giờ đã vô cùng quen thuộc, không cần Nhan Hiểu Thần nhắc nhở, đã dừng xe đúng chỗ gần cổng ký túc xá. Ông cởi dây an toàn, muốn xuống xe lấy hành lý giúp Nhan Hiểu Thần, nhưng Trình Trí Viễn nói: “Lão Lý, ông cứ ở trên xe, tôi sẽ đưa Nhan Hiểu Thần vào.” Nhan Hiểu Thần vội nói: “Không cần, không cần! Tay của tôi đã tốt lên rồi, không sao cả, hành lý cũng không nặng lắm.” Trình Trí Viễn đẩy cửa xe đi xuống, một bên mở cốp xe phía sau lấy hành lý, một bên nói: “Young lady, it’ s the least a gentleman can do for you!”(Cô bé, ít ra đó là điều một người đàn ông có thể làm cho em!)

“Thank you!” Nhan Hiểu Thần chỉ có thể làm ra vẻ giống như một thục nữ, đứng sang một bên, chấp nhận lòng tốt của một “quý ngài”. Trình Trí Viễn kéo hành lý, vừa hướng vào ký túc xá, vừa hỏi: “Em có kế hoạch làm thêm chưa?” “Quán Bar một hai ngày nữa chắc sẽ mở cửa buôn bán lại, ngoại trừ công việc ở đó ra, tôi sẽ tìm thêm công việc khác làm vào ban ngày.”

“Tôi có thể cho em vài lời khuyên không?” “Đương nhiên là được ạ!” Trình Trí Viễn chỉ chỉ đầu mình, “Hãy dùng đầu óc, đừng dùng thể lực mà kiếm tiền. Một người muốn thành công, điều đầu tiên cần biết đó là phải cố gắng phát huy sở trường, tận lực tránh xa sở đoản. Em cảm thấy thứ quý giá nhất của con người là gì?”

Nhan Hiểu Thần suy nghĩ, nói: “Là sinh mạng!” “Đúng vậy, là sinh mạng, cũng chính là thời gian! Hãy tin tôi, ở tuổi của em bây giờ, tiền không phải là quan trọng nhất! Quan trọng nhất là phải biết cách sử dụng thời gian của mình. Em ở đại học bốn năm đã học làm thế nào để kinh doanh tài sản, quản lý tài phú, trên thực tế, tài sản và tài phú lớn nhất của con người chính là thời gian, nếu em có thể kinh doanh và quản lý tốt loại tài sản hay tài phú này, đừng nói sẽ có bánh mì hay sữa để ăn, mà đến Kim Cương Bảo Mã (BMW) (2) cũng sẽ có!” (2) BMW (Bayerische Motoren Werke AG – Các nhà máy động cơ Bayern) là một công ty sản xuất xe hơi và xe máy quan trọng của Đức. Thương hiệu ôtô của BMW nổi tiếng thế giới bởi sự sang trọng, thiết kế thể thao, khả năng vận hành cao. (Chỗ này Trình Trí Viễn ẩn dụ kim cương bảo mã là chiếc xe hơi BMW ^.^)

Nhan Hiểu Thần không nhịn được xì một tiếng nở nụ cười. Trình Trí Viễn nhìn cô xem xét, Nhan Hiểu Thần vội nói: “Anh nói rất có đạo lý.” Hai người đi đến khu ký túc xá, Nhan Hiểu Thần nói: “Tôi ở lầu ba.” Lên lầu, Nhan Hiểu Thần dùng chìa khóa mở cửa: “Đến rồi ạ, hành lý anh đặt ở bên cạnh bàn dùm tôi là được.” Cửa sổ một thời gian dài không mở, trong phòng có mùi hơi lạ, Nhan Hiểu Thần vội vàng mở cửa sổ và cửa ban công.

Trình Trí Viễn buông hành lý xuống, nói: “Công việc tại quán Bar tạm thời em có thể tiếp tục, nhưng không cần phải làm những việc không giúp ích gì cho sự phát triển sự nghiệp tương lai của mình. Tranh thủ trước lúc khai giảng hãy chuẩn bị thật tốt, cố gắng đi tìm việc ở một số công ty nhận sinh viên thực tập, những công việc như vậy mới có thể giúp em phát huy sở trường, lại có thể giúp em ở hiện tại và tương lai.” Nhan Hiểu Thần đứng bên cửa sổ, nhíu mày trầm mặc. Trình Trí Viễn nghĩ rằng cô không tán thành lời đề nghị của anh ta, mỉm cười tự giễu, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Tôi thật sự suy nghĩ nhiều rồi, có lẽ lời của tôi sẽ không đúng, nói chung hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, em thấy có ích thì nghe vậy! Tôi đi trước, có gì thì liên hệ qua điện thoại.”

Nhan Hiểu Thần vội vàng đuổi theo, gọi: “Trình Trí Viễn!” Trình Trí Viễn quay người lại, mỉm cười nhìn cô. Nhan Hiểu Thần muốn thể hiện lòng cảm kích, nhưng thật sự không giỏi dùng từ ngữ để diễn đạt, chỉ có thể nói: “Cám ơn anh, thật sự rất cám ơn anh! Kỳ thật tôi vốn có kế hoạch qua tết âm lịch sẽ vừa tiếp tục cố gắng tìm việc làm, vừa tranh thủ kiếm thêm cơ hội thực tập. Nhưng tiền mặt lại đột nhiên xảy ra chút vấn đề, làm cho tôi muốn thay đổi dự định, nhưng mà bây giờ tôi đã quyết định giữ nguyên kế hoạch. Tiền anh cho tôi mượn có thể từ từ trả được không?” Ý cười trên môi của Trình Trí Viễn càng tăng lên, giọng nói đều lộ ra sự vui thích: “Được chứ! Tôi có thể thu tiền lời, em từ từ trả cho tôi thêm vài phần, tôi sẽ từ từ tính em thêm vài bữa cơm.”

Nhan Hiểu Thần gật đầu thật mạnh, “Được ạ!” Trình Trí Viễn dùng tay ra vẻ đang gọi điện thoại nói, “Tôi đi đây, có gì gọi điện thoại cho tôi.” Anh ta cười xoay lưng, bước nhanh chóng xuống lầu. Nhan Hiểu Thần nhìn bóng lưng anh ta, trong lòng lại thầm nói một lần nữa “Cám ơn anh.”

Lúc quét dọn phòng ký túc xá Nhan Hiểu Thần phát hiện cô không phải là người duy nhất trở về đây, phòng kế bên cũng đã có bạn về rồi. Không bao lâu sau, các sinh viên đều lục tục trở về trường, đặc biệt là những bạn chưa tìm được việc làm đều lựa chọn trước tiên là trở về. Kỳ nghỉ tết âm lịch vừa kết thúc, những người phụ trách chuyên ngành của các công ty lớn cũng vừa nghỉ phép xong, trong khoảng thời gian này sẽ không có các buổi thông báo tuyển dụng, cũng càng không có phỏng vấn, nhưng do áp lực nghề nghiệp ở trước mắt, mọi người cảm thấy thà rằng về trường nhàn tản, còn hơn đối mặt với gia đình. Thẩm Hầu vốn dự định trước hết trở về trường, thậm chí đã lên kế hoạch sẽ về cùng ngày với Nhan Hiểu Thần, nhưng cũng bởi vì ba mẹ, nên hắn không thể không thay đổi kế hoạch. Mùng năm hôm đó, ba mẹ hắn đã nghiêm túc thảo luận với hắn chuyện tương lai, về việc có nên cho hắn đi học ở nước ngoài hay không. Hắn và mẹ có quan điểm khác nhau nên xảy ra tranh cãi, mẹ hắn muốn hắn xuất ngoại đào tạo chuyên sâu, hắn lại cảm thấy như vậy là lãng phí thời gian, hai mẹ con không ai chịu nhường ai, cuối cùng ba hắn phải ra mặt dàn xếp. Ông bảo Thẩm Hầu cùng mẹ trước tiên đi Mỹ một chuyến, đến vài trường đại học xem qua, rồi sau đó hai mẹ con tự nghiêm túc suy xét lại một lần nữa quyết định của mình.

Vậy là đến trước hôm khai giảng một ngày, Thẩm Hầu mới trở lại trường học. Hắn đem cất hành lý xong xuôi, liền gọi điện cho Nhan Hiểu Thần, cô vui vẻ hỏi: “Cậu về rồi à?” Lúc Thẩm Hầu đi rất vội vàng, chỉ nhắn tin cho cô nói là muốn đưa mẹ đi nước ngoài du lịch, cô cũng không có ý hỏi nhiều, nên không biết hắn khi nào thì về. Thẩm Hầu nghe được giọng của cô, nhịn không được cười rộ lên, “Mình về trường rồi, cậu đang ở đâu vậy?”

“Phòng vi tính.” “Làm gì ở đó?” “Viết hồ sơ xin việc thực tập.”

“Buổi tối cậu có đi làm thêm không? Có thời gian nói chuyện ăn cơm không?” Nhan Hiểu Thần lập tức trả lời: “Không cần làm thêm, có thời gian.” “Mình đến phòng máy tìm cậu.”

Nhan Hiểu Thần vội vàng lưu lại tài liệu đang làm trên máy, thu dọn túi xách, chạy xuống lầu. Bên ngoài dãy phòng học, dòng người rộn ràng, náo nhiệt qua lại không ngừng, nhưng Nhan Hiểu Thần vẫn nhìn thấy Thẩm Hầu. Tuy rằng đã là đầu mùa xuân, nhưng thời tiết vẫn chưa thực sự ấm áp, có rất nhiều người vẫn còn mặc áo lông và áo bành tô, Thẩm Hầu bởi vì sức khỏe tốt, từ trước đến giờ không sợ lạnh, ăn mặc luôn ít hơn người khác. Ánh mặt trời đã ngã về phía tây, xuyên qua mấy ngọn cây, hắt bóng mát xuống sân trường, hắn trên người mặc áo len màu trắng, quần bò màu xanh, cưỡi xe đạp, hét to giọng mà đến, ánh sáng trên người hắn tỏa ra, cả người nhẹ nhàng thanh thoát mà sạch sẽ, giống như đám tùng bách vững vàng xanh mướt sau cơn mưa, hơn nữa, hắn đang ở cái tuổi vốn mang trên người tinh thần phấn chấn tươi trẻ, khiến cho Nhan Hiểu Thần nhịn không được mà có chút lóa mắt mê mẩn. Thẩm Hầu đang ở giữa dòng người, lao vút đến trước mặt Nhan Hiểu Thần. Một chân của hắn chống xuống đất, một chân vẫn để ở bàn đạp, thân thể hơi nghiêng về phía Nhan Hiểu Thần, cười nhìn cô. Hai người không gặp nhau mới có hai tuần, không biết vì sao lại giống như rất lâu rồi chưa gặp mặt, trong lòng tràn đầy vui sướng, gần như là tham lam nhìn ngắm đối phương. Mặt Nhan Hiểu Thần từ từ ửng đỏ, mi mắt hướng xuống dưới, che giấu nói: “Đi căng tin ăn cơm à?”

Thẩm Hầu cười hất hất đầu, nói: “Lên xe!” Nhan Hiểu Thần ngồi vào chỗ phía sau xe, Thẩm Hầu dùng chân trên bàn đạp, đạp xe rời khỏi. Hắn không đi căng tin mà đi lòng vòng, tìm đến chỗ ít người cưỡi xe đạp chậm rì rì. Nhan Hiểu Thần cũng không để ý có đi ăn cơm hay không nữa, ngọt ngào bối rối ngồi phía sau.

Thẩm Hầu hỏi: “Mấy ngày nay cậu thế nào?” “Tốt vô cùng, còn cậu? Chơi ở nước ngoài có vui không?” Thẩm Hầu nhớ đến ý định cố chấp của mẹ liền thấy phiền lòng, không muốn nói thêm, thuận miệng trả lời: “Cứ cho là vui đi!”

Nhan Hiểu Thần cảm giác được tâm trạng của hắn không được tốt lắm, lại không biết là mình đã nói sai gì, nên chỉ có thể im lặng. Thẩm Hầu hỏi: “Tại sao không nói chuyện? Cậu đang nghĩ gì thế?” Nhan Hiểu Thần nhẹ giọng nói: “Đang nghĩ về cậu. Tâm trạng của cậu hình như không được tốt?”

Lời nói của Nhan Hiểu Thần giống như một cốc nước lạnh giữa ngày hè nóng nực, khiến tâm tình bức bối của Thẩm Hầu lập tức dịu mát, hắn đột nhiên cảm thấy sự cố chấp của mẹ quả thật chẳng đáng là gì, cùng lắm hắn bỏ thêm chút thời gian để thuyết phục bà ấy, dù sao hắn cũng là quý tử độc nhất, bà ấy thế nào rồi cũng phải nghe theo hắn thôi. Thẩm Hầu kéo dài thanh âm, cười cợt nói: “Nghĩ…đến…mình?! Nghĩ nhiều không?” Nhan Hiểu Thần đập bộp vào lưng Thẩm Hầu, “Cậu biết rõ là mình không có ý đó mà!” Thẩm Hầu “ai da” một tiếng, đột nhiên dừng xe lại, Nhan Hiểu Thần đang ngồi không vững, liền bị chúi nhũi về phía trước, “oái” một tiếng sợ hãi, theo bản năng dùng tay nắm bừa cái gì đó, đúng lúc Thẩm Hầu sợ cô ngã, hắn nhào đến định đỡ, Nhan Hiểu Thần vừa vặn nắm gọn bàn tay của hắn.

Thẩm Hầu vững vàng đỡ lấy cô, cố ý nhìn chằm chằm vào bàn tay của cô đang nắm chặt tay hắn, cười đến độ khó ưa nói: “Cậu chủ động như vậy, làm sao mình không nghĩ gì đây?” “Mình sợ sẩy chân, không cẩn thận…” Nhan Hiểu Thần nhảy xuống xe, muốn buông tay, Thẩm Hầu lại gắt gao nắm chặt tay cô, không nói một lời, cười híp mắt nhìn cô, Nhan Hiểu Thần đỏ mặt, tim đập nhanh, cúi đầu, không nói được tiếng nào. Thẩm Hầu xáp lại gần thêm một chút, nhẹ giọng nói: “Mình nói sai sao? Cậu như vậy không phải là ‘Khiêm khiêm quân tử (3), thục nữ hảo cầu’ à?”

(3) tức là nam nhân khiêm tốn, giữ lễ nghĩa. Thẩm Hầu đang rất hứng thú chờ xem Nhan Hiểu Thần sẽ phản ứng thế nào, nhưng hắn không ngờ tính tình của Nhan Hiểu Thần lại giống như cái lò xo, gặp chuyện bị ép đến bước đường cùng, thì trước tiên sẽ nhẫn nhịn, nếu bị ép quá mức sẽ hung hăng bật ngược lại. Nhan Hiểu Thần đỏ mặt ngẩng đầu lên, cười nói: “Đúng là có ‘Thục nữ hảo cầu’, nhưng không phải là ‘Khiêm khiêm quân tử’, mà là kẻ vô lại không biết xấu hổ!” Thừa lúc Thẩm Hầu đang ngẩn ngơ, Nhan Hiểu Thần dùng sức kéo tay mình ra, nhanh chóng nhảy tránh xa vài bước, làm bộ dáng như không có chuyện gì xảy ra, ngắm nhìn phong cảnh xung quanh. Thẩm Hầu da mặt cũng thật dày, đem xe dựng lại một chỗ, đi đến gần bên Nhan Hiểu Thần, tiếp tục không biết xấu hổ khiêm tốn hỏi Nhan Hiểu Thần: “Mình là kẻ vô lại không biết xấu hổ à?”

Nhan Hiểu Thần là không nhịn được nữa, dở khóc dở cười nói: “Nếu so da mặt với cậu, quả thật mình không sánh bằng! Thẩm đại gia, ngài tha cho tôi đi!” Thẩm Hầu nửa thật nửa giả nói: “Cậu thừa nhận đang rất ham muốn mình đi, mình tạm tha cho cậu!” “Được được được! Mình đang rất ham muốn cậu đó!”

“Ham muốn như thế nào?” “Hầu ca, giống như yêu tinh muốn ăn thịt Đường tăng vậy, cậu hài lòng chưa?” Thẩm Hầu buồn cười, gõ vào trán Nhan Hiểu Thần một cái, “Tiểu tham tiền, tối hôm nay phạt cậu mời mình ăn món xào.”

Nhan Hiểu Thần cảm thấy được thoát khỏi đề tài này, không chút do dự đáp ứng ngay, “Được, cậu muốn ăn gì?” Hai người đang bàn tính xem tối nay ăn gì, thì di động của Nhan Hiểu Thần vang lên. Nhan Hiểu Thần cầm điện thoại, nhìn vào biểu tượng Lưu Hân Huy đang gọi, cô có chút buồn bực ấn nút nghe.

“A lô?” Lưu Hân Huy cao hứng phấn chấn nói: “Cậu đi ăn cơm căng tin chưa?” “Mình chưa đi, cậu muốn mình mua cơm giùm à?”

“Không phải, cậu về nhanh lên, tối hôm nay Ngụy Đồng mời chúng ta ra ngoài ăn.” Nhan Hiểu Thần sửng sốt, liền hiểu ra ngay, vui mừng hỏi: “Ngụy Đồng thi đậu nghiên cứu sinh rồi à?” Nghe tiếng Ngụy Đồng bên kia ồn ào: “Chỉ là qua môn viết thôi, chưa có thi vấn đáp!”

Lưu Hân Huy không khách khí nói lớn tiếng: “Được, được, Ngụy Đồng! Đừng có làm bộ khiêm tốn! Mấy giáo viên vấn đáp toàn là người của khoa mình, cậu đều quen biết, làm sao thi không qua được? Hiểu Thần, nhanh lên nhé! Chờ cậu đó!” Nhan Hiểu Thần dùng tay che điện thoại, vẻ mặt xin lỗi nhìn Thẩm Hầu, nhỏ giọng nói: “Phòng mình muốn cùng ra ngoài ăn tối, chúc mừng Ngụy Đồng thi đậu.” Thẩm Hầu liếc nhìn cô, cười nói: “Mình là người keo kiệt như vậy à? Sắp tốt nghiệp rồi, bạn bè đều muốn tụ tập, đi một lần sợ thiếu một lần, hai chúng ta thời gian ăn cơm với nhau còn nhiều mà! Đi, mình đưa cậu về.”

Nhan Hiểu Thần yên tâm, cười nói với Lưu Hân Huy: “Mình về ngay đây.” Cô cúp điện thoại, nhảy lên xe đạp, đột nhiên phát hiện câu nói của Thẩm Hầu vừa rồi có điều không đúng. Ngụy Đồng, Lưu Hân Huy là bạn học của cô, Thẩm Hầu cũng là bạn học của cô, vì sao cô cùng bọn Ngụy Đồng tụ tập một lần thì sợ thiếu một lần, nhưng cùng hắn thì có nhiều cơ hội? Nhan Hiểu Thần muốn hỏi Thẩm Hầu là có ý gì, nhưng Thẩm Hầu một bên thì đạp xe đạp chạy như bay, một bên thì vô tư ngâm nga hát mấy câu, hiển nhiên là hoàn toàn quên mất vừa rồi mình đã nói cái gì, Nhan Hiểu Thần rối trí nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ cho đến dưới lầu của ký túc xá vẫn chưa nghĩ ra kết quả.

Thẩm Hầu cười phất phất tay, hí hửng rời khỏi. Nhan Hiểu Thần chỉ có thể tự nói với mình, hắn chắc chắn là chẳng có ý gì, chỉ là một câu nói khách sáo thôi! Nhan Hiểu Thần đẩy cửa phòng thì nhận ra Ngụy Đồng cùng các bạn đang hưng phấn tán chuyện, trông thấy cô, lập tức hỏi: “Ăn lẩu nhé, được không?” Nhan Hiểu Thần đặt túi xách xuống, giơ hai tay lên nói: “Tán thành cả hai tay!”

Lưu Hân Huy nói: “OK, toàn phiếu thông qua, đi ăn lẩu thôi.” Bốn người đi đến một quán lẩu gần trường, gọi ngay món lẩu Uyên Ương (4), do Ngụy Đồng kịch liệt yêu cầu, có người còn muốn một chai bia lạnh. (4) Lẩu Uyên Ương có nguồn gốc từ Trùng Khánh, điểm đặc biệt là kết hợp hai loại nước lèo cùng một nồi, nhờ ở giữa nồi có một vách ngăn. Thường lẩu Uyên Ương có hai loại nước lèo màu đỏ và màu trắng, như vậy có thể ăn cùng một lúc nước lèo cay và không cay. Lẩu có nhiều hương vị có thể dùng với thịt hoặc rau. Bây giờ nó đã phổ biến ở nhiều nơi. (wiki baike)

Rót đầy rượu, bốn cô bạn cụng ly, Nhan Hiểu Thần ba người cùng hướng về Ngụy Đồng nói: “Chúc mừng!” Ngụy Đồng vui sướng nói: “Cùng vui vẻ!” Bốn cô gái vừa ăn vừa nói chuyện, Nhan Hiểu Thần mới nghe ra trong ngành học có ba bạn khác cùng lớp nghiên cứu sinh đều không đậu, khó trách người có nhiều mối quan hệ tốt như Ngụy Đồng lại chỉ muốn ăn mừng với bạn cùng phòng thôi.

Một năm vất vả rốt cuộc cũng đạt được kết quả tốt, Ngụy Đồng vô cùng vui vẻ, cô cầm lấy bình rượu nói với Nhan Hiểu Thần, “Hiểu Thần, mình có thể thi đậu, thứ nhất muốn cảm ơn chính mình, thứ hai là muốn cám ơn cậu.” Nhan Hiểu Thần sảng khoái giơ ly rượu lên, uống một hơi cạn ly. Lưu Hân Huy nghe không hiểu, lớn tiếng hỏi: “Vì sao lại muốn cám ơn Hiểu Thần?”

Ngô Thiến Thiến tỏ vẻ như hiểu rõ mọi chuyện, im lặng không lên tiếng, chỉ mỉm cười. Ngụy Đồng nói: “Mọi chuyện đã xong rồi, mình cũng không muốn giấu các cậu, các cậu giữ bí mật giùm mình vậy.” Lưu Hân Huy lập tức nói: “Mình không nói với ai đâu!”

“Mình thi nghiên cứu sinh của khoa chúng ta, giáo sư ra đề có nhiều tài liệu đã dạy qua các giáo viên đang dạy tụi mình. Từ năm nhất đại học đến giờ, Hiểu Thần chưa nghỉ một tiết nào, các cậu chắc phải biết là Hiểu Thần ghi chép kỹ càng ra sao rồi. Đến năm thứ ba đại học mình quyết định thi nghiên cứu sinh, liền đi hỏi mượn Hiểu Thần tài liệu, lúc đó mình rất có quyết tâm, khiến cho Hiểu Thần đồng ý, mặc kệ có ai tới hỏi mượn cậu ấy đều không cho, nói là đã vứt đi hết rồi. Vì việc này, Hiểu Thần đã đắc tội với một vài bạn.” Lưu Hân Huy giật mình nhìn Ngụy Đồng, ngạc nhiên nói: “Thật không ngờ là Ngụy Đồng cùng hội với ‘cạnh tranh bất chính’ nha.” Ngụy Đồng có chút xấu hổ, ngượng ngùng cười gượng, “Không có cách khác, ai cũng có tư tâm hết !”

Ngô Thiến Thiến khẽ cười nói: “Lũng đoạn nhân tài, cạnh tranh bất chính, đều là thể hiện thực lực thôi.” Lưu Hân Huy lập tức hiểu ra, vội vàng cười nói: “Đúng! Cạn ly!” Bốn cô bạn ăn uống đến hơn chín giờ tối, đến lúc quán gần đóng cửa mới cùng nhau tính tiền ra về. Khách bộ hành trên đường đã không còn nhiều, bốn người kéo tay, cặp kè với nhau. Đầu tiên là Ngụy Đồng nhỏ giọng ngân nga, dần dần bốn cô gái cùng nhau hát bài hát “Đôi cánh vô hình” (5). Tiếng ca của những thiếu nữ trẻ tuổi thanh thoát dễ nghe, phiêu lãng trong đêm đen giá lạnh đầu mùa xuân, dường như cái rét buốt kia cũng vì bọn họ mà bớt đi sự khắc nghiệt.

(5) Tên tiếng Hoa: 《隐形的翅膀》do Trương Thiều Hàm (Angela Zhang) thể hiện, đại ý nói về sự kiên cường. Mỗi một lần Tự mình không thể kiên cường

Mỗi một lần Bị tổn thương không thể khóc được Ta biết

Ta vẫn có đôi cánh vô hình Giúp ta Bay qua tuyệt vọng

Đừng nghĩ rằng bọn họ có ánh mặt trời tuyệt đẹp. Mỗi ngày ta đã thấy hoàng hôn cũng có sắc thái riêng. Ta biết

Ta vẫn có đôi cánh vô hình Mang ta bay lên Cho ta hi vọng

Rồi sẽ thấy được mọi giấc mơ đều nở hoa Đuổi theo tiếng hát thanh xuân nhiều âm sắc. Cuối cùng ta sẽ được bay lượn

Nhìn khắp mọi nơi mà không hề sợ hãi Cùng với gió phiêu du thật xa. … …

Học kỳ cuối cùng của năm thứ tư đại học không có môn học bắt buộc, chỉ có luận văn tốt nghiệp, cho nên không cần phải đến lớp, chỉ cần tìm một giáo sư hướng dẫn làm luận văn, trước khi học kỳ đầu kết thúc, phải có đề tài để làm. Mặt khác, đã học đến năm cuối rồi, cho dù sinh viên viết ít hay viết nhiều, chỉ cần là có viết, giáo sư nhất định sẽ thương tình các bạn nôn nóng muốn tốt nghiệp mà cho điểm nhẹ tay. Như vậy cũng có nghĩa là, học kỳ này không phải đi học, cũng không phải lo làm luận văn, đối với mấy đứa sắp tốt nghiệp mà nói, nhiệm vụ duy nhất chính là tìm việc làm. Nếu học xong học kỳ đầu mà đã quyết định đi làm, lại không có hứng thú đi thực tập, sinh viên có thể tìm ngay đến các giáo sư làm luận văn thật tốt, sau đó có thể tốt nghiệp. Trong khoa đã có nhiều bạn làm vậy, nán lại sau học kỳ vài tuần, tìm giáo sư hướng dẫn, sau đó ra đi, tính toán đi du lịch xuyên bắc nam, hưởng thụ sự tự do đời sinh viên lần cuối cùng. Lưu Hân Huy cũng đã đi, nhưng cô không phải đi hưởng thụ tự do, mà là về nhà, ba mẹ cô đã chuẩn bị cho cô một chỗ thực tập, giúp cô nhanh chóng hòa nhập xã hội. Ngụy Đồng muốn học tiếp lên nghiên cứu sinh, dĩ nhiên luận văn tốt nghiệp không thể qua loa cho xong, cô quyết định vừa chuẩn bị luận văn thật tốt, vừa tìm một công việc thực tập để làm, nói chung “money” vẫn là quan trọng nhất.

Nhan Hiểu Thần và Ngô Thiến Thiến vẫn còn đang trong trận chiến tìm việc làm, thi viết hết lần này đến lần khác, phỏng vấn hết vòng này qua vòng khác, giờ đây, mỗi người đều đã trải qua lần này đến lần khác chịu đựng mất mặt, kinh nghiệm phỏng vấn đều đã dày công tôi luyện, tinh thần ngày càng vững vàng như thép, phía trước là hi vọng, dưới chân là tuyệt vọng, ánh mắt có thể nhìn thấy hi vọng, nhưng đều cảm thấy rằng, mỗi một ý nghĩ chợt lóe lên đều có thể trở thành tuyệt vọng. Cuối tuần Nhan Hiểu Thần đến văn phòng của Trình Trí Viễn luyện tập tiếng Anh, cô cảm thấy có chút khẩn trương. Trình Trí Viễn hỏi: “Buổi phỏng vấn cuối tuần này quan trọng lắm à?”

“Là công ty luôn mơ ước, đến vòng phỏng vấn cuối cùng rồi.” “Là công ty nào?” Lần trước Nhan Hiểu Thần và Trình Trí Viễn đã trao đổi với nhau về những công ty cần xin vào. “MG.” (1)

(1) MG Car Company Limited là một công ty sản xuất xe hơi thể thao của Anh, được thành lập vào năm 1920, tiền thân là chi nhánh con của công ty WR Morris chuyên bán lẻ và cung cấp dịch vụ kinh doanh. MG nổi tiếng với loại xe thể thao có hai ghế ngồi dạng mở (two-seats open), MG còn kinh doanh quán rượu và coupe (xe hơi thông thường có hai cửa và mái cố định). MG là tên viết tắt của Morris Garages. Sau đó MG qua nhiều lần đổi chủ. Đến đầu năm 2000, MG trở thành một phần của MG Rover Group là tập đoàn được tiếp quản và mua lại bởi một doanh nghiệp Trung Quốc, Nanjing Automobile Group, có tổng tài sản khoảng 53 triệu bảng Anh. MG sản xuất trở lại vào năm 2007 ở Trung Quốc, và sản xuất rất hạn chế ở MG Motor tại Anh. Trình Trí Viễn khen ngợi nói: “Công ty tốt đó, khi tôi vừa tốt nghiệp đại học đã sang New York làm việc ở tổng công ty này hai năm.” Hai mắt của Nhan Hiểu Thần lập tức lóe sáng, hâm mộ nhìn Trình Trí Viễn, “Anh có điều gì tâm đắc truyền đạt cho tôi không?”

Trình Trí Viễn lắc đầu, “Không có, nền tảng kinh nghiệm của các giám khảo không giống nhau, sở thích cũng không nắm được.” Nhan Hiểu Thần thất vọng thở dài. Trình Trí Viễn cười nói: “Tôi không biết người khác sẽ chọn nhân viên như thế nào, nhưng nếu là giám khảo phỏng vấn, tôi sẽ chọn em. Em chăm chỉ, thông minh, khát vọng thành công, làm việc không câu nệ, lại nắm chắc chuyên môn, sự nghiệp sẽ tiến xa.”

Nhan Hiểu Thần có chút ngượng ngùng, tự giễu nói: “Anh thật biết nhìn ra những điểm tốt của tôi, cảm ơn anh, nếu anh là giám khảo phỏng vấn thì tốt rồi.” Trình Trí Viễn cổ vũ cô, “Em đã làm rất tốt, chỉ cần chân thật biểu hiện chính mình là được.” Có lẽ nhờ có Trình Trí Viễn cổ vũ mà buổi phỏng vấn hôm đó Nhan Hiểu Thần cảm thấy tâm trạng cực kỳ tốt, đối mặt với quyết định vận mệnh trong tay quản lý MG, cô vẫn như vậy, thể hiện giống như cùng với Trình Trí Viễn trao đổi, bình tĩnh chân thành trả lời từng câu hỏi một.

Sau khi phỏng vấn kết thúc, trở lại ký túc xá, Ngụy Đồng hỏi cô: “Thế nào rồi?” Nhan Hiểu Thần nói: “Mình đã cố gắng hết sức rồi, tự mình cảm thấy biểu hiện không tệ lắm, nếu có thất bại thì coi như tiếp thu thêm một lần nữa.” Ngụy Đồng nói: “Thiến Thiến về trước cậu, mình cũng có hỏi, cậu ấy nói quyền quyết định vận mệnh của mình nằm trong tay người khác, nghĩ nhiều cũng vô ích, thà không nghĩ còn hơn.”

Nhan Hiểu Thần và Ngô Thiến Thiến cùng nhau tiến đến vòng phỏng vấn cuối cùng của MG, hai người trước giờ không bàn đến chuyện này, cho dù đi cùng một công ty phỏng vấn nhưng là đường ai nấy đi. Nhan Hiểu Thần cười nói: “Cậu ấy nói rất đúng.” Ngụy Đồng bĩu môi, giễu cợt nói: “Đúng ở chỗ nào? Cậu ấy chính là không muốn nói sự thật, dùng mấy lời linh tinh gà chó cho có lệ thôi. Từ đầu tới cuối, cậu chưa từng nghe qua cậu ấy chuẩn bị phỏng vấn như thế nào, vậy mà cậu ấy lại dò hỏi mình cuối tuần cậu đi đâu, còn nói mỗi lần cậu trở về đều sẽ cẩn thận chỉnh sửa sơ yếu lý lịch, quả thật là đã có cao thủ có chuyên môn chỉ đạo cậu tìm việc làm.”

Ở cùng một phòng, chẳng có gì là riêng tư cả, Ngô Thiến Thiến cẩn thận để ý cô mỗi cuối tuần đi gặp Trình Trí Viễn cũng không phải chuyện lạ, Nhan Hiểu Thần cười nói: “Thiến Thiến rất lợi hại. Mình cuối tuần đi gặp một người đồng hương, anh ta rất tốt, cũng làm ngành tài chính, thấy mình vì tìm việc làm mà cả ngày ủ rũ, đúng là đã hướng dẫn mình làm sơ yếu lý lịch và phỏng vấn.” Ngụy Đồng không phải không thừa nhận Ngô Thiến Thiến thận trọng thông minh, nhưng lại thấy cô ta quá nhỏ nhen, nhận ra đây không phải là chuyện tốt, nói: “Lầu sau nếu cậu có vứt thư xin việc và hồ sơ lý lịch thì hãy chú ý tiêu hủy đi nhé.” Nhan Hiểu Thần không hiểu nhìn Ngụy Đồng, “Mình xé xong rồi mới ném mà!” Ngụy Đồng muốn nói lại thôi, do dự một thoáng, cuối cùng đến gần Nhan Hiểu Thần nói nhỏ, “Lần sau có vứt thứ gì quan trọng, nên xé nát đi rồi hãy bỏ, cũng đừng cho vào thùng rác phòng mình. Mấy ngày trước, mình vô tình bắt gặp Thiến Thiến đang xem mấy tờ giấy vụn, cậu ấy nhìn thấy mình lập tức lúng túng, liền lấy giấy che lại, mình cũng không muốn đến gần nhìn kỹ, có lẽ do mình suy nghĩ nhiều, nhưng mà mình cảm thấy cậu ấy đi lượm lại mấy tờ sơ yếu lý lịch của cậu.”

Nhan Hiểu Thần mặt đầy kinh ngạc, thật không dám tin. Ngụy Đồng thở dài, “Toàn là bạn bè cùng phòng cả, cậu coi như mình suy nghĩ nhiều đi!” Nhan Hiểu Thần gật đầu, “Mình hiểu rồi, cảm ơn cậu.”

Cuối tháng 3, Nhan Hiểu Thần và Ngô Thiến Thiến cùng lúc nhận được thư thông báo tuyển dụng của MG, đồng thời công ty còn gửi email hoan nghênh các cô trước khi tốt nghiệp đến công ty thực tập, lương mỗi tháng trừ thuế không ít hơn 5000 đồng. Công ty cho các cô ba lần suy nghĩ để ra quyết định, Nhan Hiểu Thần và Ngô Thiến Thiến không chút do dự trước tiên đã đồng ý. Kiểm tra sức khỏe xong thì đến công ty ký hợp đồng, hôm đó Ngô Thiến Thiến chủ động đề nghị cô đi cùng, Nhan Hiểu Thần đồng ý.

Hai người tuân theo quy định thực hiện từng bước một quá trình đăng ký vào công ty, sau khi ký tên các tư liệu cá nhân, từ cao ốc MG đi ra, Nhan Hiểu Thần cảm thấy có một cảm giác hưng phấn khác thường, Ngô Thiến Thiến cũng có cảm giác giống như vậy, cười nói với Nhan Hiểu Thần: “Cuối cùng cũng đã ký tên vào khế ước bán thân rồi, trước khi thực tập, chúng ta chọn ngày mời Ngụy Đồng đi ăn ngon một bữa đi!” Nhan Hiểu Thần cũng đang có ý này, lập tức trả lời, “Được đó!” Hai người trở lại ký túc xá, Ngô Thiến Thiến cất xong hợp đồng, gọi điện thoại, thay quần áo, lập tức đi ra ngoài.

Nhan Hiểu Thần ngồi trước bàn học, tự hỏi việc vui vẻ đầu tiên cô sẽ thông báo cho ai biết đây. Lúc cô vừa nhận được thư thông báo tuyển dụng, Thẩm Hầu đã biết, ngoài hắn ra, cô không nói với bất kỳ ai, cho đến hôm nay đã ký xong hợp đồng, mọi chuyện đã thật sự được xác định, cũng là lúc cô nên thông báo cho bạn bè và gia đình. Nhan Hiểu Thần muốn gọi điện thoại cho Trình Trí Viễn, lại sợ anh ta đang bận, suy nghĩ một lúc, đành lựa chọn nhắn tin, “Thứ hai tôi đã nhận được yêu cầu đi làm, hôm nay cũng vừa ký xong hợp đồng vào MG, thứ hai tới sẽ bắt đầu thực tập, chờ khi nào tôi nhận được tháng lương đầu tiên sẽ mời anh ăn cơm. Trong khoảng thời gian này, rất cám ơn anh!”

Rất nhanh sau đó tin nhắn của Trình Trí Viễn đã đến, “Chúc mừng em, thật sự rất vui. Tôi không khách sáo nữa, chờ ăn mừng thật lớn!” Nhan Hiểu Thần cười nhắn tin trả lời: “Được ạ!” Nhan Hiểu Thần nhắn tin cho mẹ: “Con đã có việc làm rồi, sức khỏe rất tốt.”

Mặc dù biết mẹ sẽ không nhắn tin trả lời, nhưng cô vẫn như trước cầm di động, ngồi ở bàn lẳng lặng chờ. Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, lòng cô tràn đầy vui sướng, nhưng lại là “Thẩm Hầu” đang gọi. Cũng không thể nói là thất vọng, nói chung thì nhận được điện thoại của Thẩm Hầu, cô cũng rất vui, nhưng mà hai loại vui sướng này không giống nhau. Nhan Hiểu Thần nhấn phim ‘call’, “A lô?” “Là mình! Vừa đụng mặt với Ngô Thiến Thiến trước cổng trường, cậu về rồi à? Mọi việc thuận lợi chứ?”

“Rất thuận lợi.” “Chúc mừng, chúc mừng! Cậu đang ở đâu?” “Ký túc xá.”

“Đây là lần đầu tiên cậu ký hợp đồng đi làm, coi như công bằng với công sức bỏ ra, có muốn tối nay đi ăn mừng không? Nhan Hiểu Thần buồn bực nói: “Mình rất muốn, nhưng tối nay phải đi làm thêm ở quán Bar rồi.” “Cậu định sau này vẫn làm việc tại quán Bar à? Xin nghỉ một ngày không được sao?”

“Thứ hai tới là bắt đầu đi làm rồi, mình muốn làm cho xong mấy ngày cuối này, cũng định cảm ơn ông chủ cho mình công việc mấy năm nay.” “Cậu muốn đi thực tập, chắc sẽ xin nghỉ làm ở quán Bar?” “Mình định tối nay nói với ông chủ luôn.”

Thẩm Hầu không nói linh tinh nữa, lưu loát dứt khoát nói: “Tốt rồi, vậy nhe, mình cúp máy đây.” “Ừ!” Nhan Hiểu Thần có chút không muốn cúp điện thoại. Buổi tối, Nhan Hiểu Thần đi đến quán Bar làm việc, nhìn thấy Apple và Yoyo đang rất vui vẻ mà bận rộn, phòng tạp vật dùng để thay đồ chất đầy hoa tươi cùng bong bóng, hôm nay chắc không được yên ổn rồi.

Nhan Hiểu Thần vừa trốn phía sau tủ thay quần áo, vừa hỏi: “Hôm nay có sinh nhật của khách à? Muốn em giúp gì không?” Apple cùng Yoyo đều không để ý đến Nhan Hiểu Thần, Mary nói: “Screaming Eagle gọi điện thoại cho Yoyo, nhờ em ấy hổ trợ chuẩn bị một ít hoa tươi và bong bóng, anh ta cùng vài người bạn muốn đến uống rượu.” Apple sợ Nhan Hiểu Thần không biết Screaming Eagle là ai, khoe khoang nói: “Vị khách Screaming Eagle 1992 của Yoyo là khách hàng đứng thứ nhất trên bảng xếp hạng của quán Bar Lam Nguyệt, vị khách Heidsieck 1907 của cô chỉ đứng thứ hai thôi đấy.”

Nhan Hiểu Thần nói: “Tôi có nghe các cô nhắc tới Screaming Eagle rồi, nhưng chưa có cơ hội nhìn thấy người thật, chỉ biết anh ta là khách quen của Yoyo, có quan hệ rất tốt đối với cô ấy.” Apple hí hửng nói: “Screaming Eagle vừa đẹp trai vừa vui tính, so với người khó dò tâm ý như Heidsieck tuyệt đối tốt hơn nhiều! Đoán chắc tối nay tiền boa cộng với chiết khấu thưởng của Yoyo sẽ bằng với một tháng tiền lương của chúng ta.” Nhan Hiểu Thần cười nịnh hót nói, “Dáng vẻ của Yoyo so với ngôi sao điện ảnh rất đẹp mắt, kiếm được nhiều tiền hơn chúng ta là chuyện bình thường.”

Apple không ngờ Nhan Hiểu Thần chẳng có chút ghen tị nào, không biết nên nói cái gì tiếp nữa, sắc mặt của Yoyo dịu đi vài phần, nói với Nhan Hiểu Thần một cách không được tự nhiên: “Đợi lát nữa nếu Screaming Eagle mời bạn bè đến đông, tôi sẽ không nhiều lời, nhưng nếu cô giúp tôi tiếp đãi họ, tiền công sẽ không bạc đãi cô đâu.” “Được thôi!” Nhan Hiểu Thần thay xong đồ làm việc, đi ra khỏi phòng tạp vật. Bình thường ông chủ không có mặt tại quán, đều là chị Từ trông coi, Nhan Hiểu Thần đem chuyện muốn xin nghỉ việc nói cho chị Từ. Chị Từ biết Nhan Hiểu Thần năm nay tốt nghiệp, đã sớm chuẩn bị tâm lý, nên chỉ quan tâm hỏi han về công việc mới ra sao, làm ở công ty nào. Nhan Hiểu Thần cảm thấy không có gì phải giấu diếm cả, nói cho chị Từ biết, chủ yếu để chị vui. Chị Từ thật tâm chúc mừng Nhan Hiểu Thần, nói rằng: “Vừa đúng lúc mấy ngày nay có người đến tìm việc, quán Bar cũng không phải thiếu người, chiều mai em đến đây, kết toán luôn tiền lương là được.”

Nhan Hiểu Thần không nghĩ là thuận lợi như vậy, cảm ơn chị Từ, sau đó tiếp tục công việc. Chị Từ âm thầm quan sát Nhan Hiểu Thần, nhận thấy cô vẫn như trước, không nói nhiều, vẫn chăm chỉ làm việc, không một chút nào tỏ ra sắp nghỉ việc mà giở trò trộm cắp hay gian dối điều gì, trong lòng chị thầm khen một tiếng. Chị Từ nói với William chuyện Nhan Hiểu Thần muốn xin nghỉ, bảo anh ta gọi điện thoại cho người mới tối mai đi làm, William là kẻ to mồm, chỉ một lát sau, chuyện Nhan Hiểu Thần tìm được việc làm lương cao, sắp rời khỏi Lam Nguyệt truyền khắp quán Bar. Hai chị lớn tuổi hơn Nhan Hiểu Thần là Mary và April đã quen cảnh đồng nghiệp làm chung người vào người ra, buồn có vui có, cho nên tâm trạng rất bình thản, cười nói chúc mừng với cô. Trong khi hai kẻ bằng tuổi là Apple và Yoyo thì trong lòng không được thoải mái cho lắm, rõ ràng không cảm thấy Nhan Hiểu Thần giỏi hơn mình, chỉ nhận thấy rằng Nhan Hiểu Thần như “cá chép vượt long môn” ngược lại là cướp đi cơ hội thể hiện của bọn họ.

Đối với loại con gái xét nét hay so bì ghen tỵ, Nhan Hiểu Thần không ưa gì, nhưng có thể thông cảm, cô xem như không biết, nên làm cái gì thì làm cái đó, chẳng thèm quan tâm đến. Yoyo và Apple nhìn thấy thái độ của Nhan Hiểu Thần lại cảm thấy cô thắng thế thì kinh thường ngạo mạn, trong lòng không được thoải mái, chỉ có thể hy vọng vào Screaming Eagle, sẽ giúp họ vui vẻ, quên đi chuyện bực bội hiện giờ. Hôm nay không phải cuối tuần, khách quen ở quán Bar không nhiều, Yoyo và Apple khá rảnh rỗi, liên tục nhìn ra ngoài cửa mong đợi, nhưng Screaming Ealge còn chưa đến, hơn chín giờ ngược lại là Trình Trí Viễn bước vào. Yoyo tỏ ra không vui, William lại rất hưng phấn, nói nhỏ: “Đêm nay vô cùng đặc sắc nha, song hùng tranh bá.” Nhan Hiểu Thần bưng rượu ra cho Trình Trí Viễn, Trình Trí Viễn đưa cho cô một túi quà: “Chúc mừng em!” Nhan Hiểu Thần kinh ngạc một lúc, nói: “Lời chúc mừng của anh tất cả tôi sẽ nhận, nhưng quà thì không cần đâu ạ, chỉ là tìm được việc làm thôi mà.”

Trình Trí Viễn cười nói: “Em cứ mở ra xem đã, rồi quyết định không nhận cũng chẳng muộn.” Nhan Hiểu Thần mở quà, là một túi kẹo hoa quả đầy màu sắc, rực rỡ như cầu vồng, trông rất đẹp mắt. Tuy hiện nay giá cả tăng cao, nhưng một túi kẹo hoa quả như thế này khẳng định không quá 30 đồng. Trình Trí Viễn nói: “Tìm được một công việc như ý hiển nhiên là chuyện tốt, hãy cùng bạn bè chia sẻ điều ngọt ngào này nhé!” Anh ta lấy ra một viên kẹo, bỏ đi lớp bọc nilon, cho vào miệng, làm một bên má hơi phồng lên, cười híp mắt nhìn Nhan Hiểu Thần, trong phút chốc anh ta dường như trẻ ra mười tuổi. Nhan Hiểu Thần bị tinh thần thoải mái hoạt bát của anh ta ảnh hưởng, cũng chọn một viên kẹo cho vào miệng, “Cảm ơn anh.” Cô cầm túi kẹo, đem chia cho William và mọi người dùng, một lát sau, mỗi người trừ Yoyo và Apple, miệng đều ngậm một viên kẹo. Có lẽ do thời thơ ấu, mỗi người đều có ký ức về hương vị ngọt ngào của kẹo, khi nếm qua cảm giác trong khoang miệng tràn ngập hương vị thân quen, khiến ai nấy đều nhịn không được mà khẽ mỉm cười.

Nhan Hiểu Thần có chút hoảng hốt, cô không nhớ rõ mình đã bao lâu rồi không ăn kẹo nhân trái cây. Từ nhỏ đến lớn, cô vẫn rất thích đồ ngọt, vì một thỏi chocolate cô đã phải nài nỉ ba rất lâu, nhưng từ khi ông ra đi, cô đã không còn ăn nữa, thật ra căn bản cô đã quên trên thế giới còn có thứ ngọt ngào này. Nhan Hiểu Thần mang đến một cốc rượu Gin (2) đá, đưa cho Trình Trí Viễn. (2) Rượu Gin là một loại rượu mạnh có nguồn gốc chủ yếu từ quả cây bách xù – Juniper Berry, nó là một trong những loại rượu phổ biến, có phạm vi phân bố rộng rãi nhất trong các loại rượu mạnh. Rượu Gin có các sản phẩm với nguồn gốc khác nhau, kiểu dáng và hương vị đa dạng, tất cả đều sử dụng cây bách xù làm thành phần chính.

Trình Trí Viễn nói: “Tôi không nhớ là mình có gọi loại rượu này.” Nhan Hiểu Thần nói: “Tôi mời anh.” Trình Trí Viễn nhướng mày cười, cầm ly rượu lên, “Cảm ơn em!”

Đột nhiên, Apple kích động gọi lớn: “Yoyo, anh ta đến! Screaming Eagle đến!” Trong quán Bar đang rất yên tĩnh, khách uống rượu thì ít, chỉ có âm nhạc êm dịu nhẹ nhàng, tiếng gọi hưng phấn của Apple không chỉ khiến Yoyo lập tức ngẩng đầu nhìn ra cửa, mà còn làm cho khách trong quán đều ngước lên nhìn ngó xung quanh. Apple ngượng ngùng nhìn chị Từ cười trừ, chị Từ nhận thấy không có vị khách nào không hài lòng một nữ nhân viên quá lỗ mãng xúc động, nên cũng không trách cứ gì Apple, chỉ nhìn chòng chọc vào cô cảnh cáo, phất phất tay, ra ý cô nhanh chóng đi làm việc. Cửa quán Bar đẩy ra, một đám thanh niên xuất hiện giống như cơn đại hồng thủy ồ ạt tràn vào, làm cho cả quán bar trong nháy mắt ồn ào nhốn nháo.

Ngụy Đồng, Ngô Thiến Thiến… Mỗi một người đều rất quen thuộc, nhưng trong đó có một người rất nổi bật, khiến Nhan Hiểu Thần giật mình vì dáng vẻ của quá thân quen của hắn — Thẩm Hầu. Nhan Hiểu Thần không thể tin được đứng thẳng người lên, yên lặng nhìn hắn, trong ánh mắt tràn đầy nghi vấn: tại sao cậu lại đến đây? Thẩm Hầu nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô tỏ ra hài lòng, đắc ý nhìn cô cười cười, làm như mình là kẻ không biết gì cùng Yoyo nói chuyện, Yoyo rất vui vẻ vừa cười vừa nói, dẫn đám bọn họ đến một chỗ đã chuẩn bị thật tốt từ trước, trên bàn đặt đầy hoa tươi, ghế dựa bên cạnh buộc mấy quả bong bóng, nhìn qua cực kỳ vui vẻ náo nhiệt. Apple bưng rượu đi ngang qua Nhan Hiểu Thần, dùng khuỷu tay huých cô một cái, “Có phải hơn hẳn Heidsieck của cô không?” Nhan Hiểu Thần ngây ngốc nhìn Apple, Thẩm Hầu chính là Screaming Eagle 1992 mà các cô hay lải nhải sao? Lần đầu tiên Apple nhìn thấy vẻ mặt của Nhan Hiểu Thần như vậy, đang muốn châm chọc cô thêm vài câu, nhưng lại thấy Thẩm Hầu đang đi về hướng của mình, cô ta lập tức quay ra nhìn Thẩm Hầu tươi cười tiếp đón. Nhưng mà Thẩm Hầu căn bản không chú ý đến Apple, hắn đi qua cô ta, trực tiếp hướng đến trước mặt Nhan Hiểu Thần, nắm lấy tay, kéo cô đến giữa đám đông.

Mary vừa đúng lúc mở chai rượu sâm banh, “Phanh” một tiếng, đám thanh niên giơ cao ly rượu reo hò hoan hô, “Chúc mừng Nhan Hiểu Thần, Ngô Thiến Thiến, bán thân với giá cao!” (chỗ này chắc ý là tìm được việc làm có lương cao ^.^) Nhan Hiểu Thần vẫn còn cảm thấy choáng váng, cử động giống như cái máy, bắt chước mọi người cầm ly rượu lên uống, cùng với Ngô Thiến Thiến không ngừng nói: “Cám ơn, cám ơn!” Những người khác không nhận ra điểm khác thường của cô, Thẩm Hầu ngược lại đã phát hiện, hắn cười cầm lấy ly rượu trong tay cô, “Rượu này trên chai ghi độ hơi cao, cậu đừng uống nhiều say đó.” Hắn đưa cho cô một ly Sprite, nhấn mạnh từng chữ nói: “Cậu lần này là ngạc nhiên hay vui vẻ đây?”

Nhan Hiểu Thần nhìn đến Yoyo và Apple đang mang vẻ mặt đầy kinh ngạc, khó hiểu nhìn cô, cô cảm thấy có gì đó không đúng, nói với Thẩm Hầu: “Mình còn phải làm việc, các cậu chơi đi, mình phải đi rồi.” Thẩm Hầu giữ chặt cô, “Đã hết giờ làm rồi, biết trước gặp người cứng nhắc như cậu, mình đã canh thời gian để đến.” Nhan Hiểu Thần nhìn về phía đồng hồ treo tường, vừa mới qua 10 giờ rưỡi, thật đúng là đã hết giờ làm. Thẩm Hầu ấn Nhan Hiểu Thần ngồi xuống, chỉ vào cái ly của cô, cười nói với Yoyo và Apple, “Phiền các cô cho thêm một ít Sprite.” Ánh mắt Yoyo và Apple nhìn cô như muốn phanh thây xẻ thịt, tên Thẩm Hầu này tuyệt đối là cố tình làm vậy! Nhan Hiểu Thần quả thật muốn lấy cái bao thật to đem hắn quăng vào đó, đỡ phải nhìn thấy hắn gây ra mấy chuyện thị phi mất mặt.

Thẩm Hầu đi đến dàn nhạc bên cạnh, cùng với mấy thành viên trong ban nhạc kề vai sát cánh nói mấy câu, April cầm lấy micro, cười nói với cả quán: “Tối hôm nay, có người bạn yêu cầu tôi hát một bài giai điệu hơi nhanh một chút, hy vọng mọi người chịu khó nghe, nhưng nếu thật sự không chịu được thì có thể lên đây kéo tôi xuống!” Không ai có thể cự tuyệt một mỹ nhân lịch sự như vậy cả, mọi người vỗ tay nhiệt liệt biểu hiện sự đồng ý. Once upon a time

A few mistakes ago I was in your sights You got me alone

You found me You found me You found me I guess you didn’ t care And I guess I liked that

And when I fell hard You took a step back Without me without me without me

And he’ s long gone when he’ s next to me And I realize the blame is on me Cause I knew you were trouble when you walked in (3)

… … (3) Bài hát “I knew you were trouple” do Taylor Swift biểu diễn (Thường mấy bài hát tiếng anh dịch ra rất khó hiểu, các bạn thông cảm mình chỉ nói đại ý của bài hát thôi, “I knew you were trouble” tạm dịch là “Anh là nỗi phiền muộn của tôi.”)

Hoạt động hàng ngày của Nhan Hiểu Thần chính là học tập và đi làm thêm, nên không có thời gian chú ý đến mấy bài hát nước ngoài đang thịnh hành, nhưng mà bài hát “I knew you were trouble” cô đã từng nghe Lưu Hân Huy hát đi hát lại mấy lần, cô còn nhớ rõ Lưu Hân Huy nói: “Chỉ cần cậu thật lòng yêu một người, thì người đó sẽ trở thành nỗi phiền muộn của cậu, nếu nói ra tiếng Trung Quốc của chúng ta, chính là kiếp số cả đời!” Nhan Hiểu Thần không biết Thẩm Hầu muốn nói cái gì, vẫn nghĩ chắc là hắn trùng hợp chọn đại một bài hát đang thịnh hành, cô vừa nghe vừa suy nghĩ miên man. Tiếng hát vẫn còn đang văng vẳng thì Yoyo đi tới nói với Nhan Hiểu Thần: “Heidsieck muốn về rồi, cô không định đi thu rượu lại sao, nếu không tôi làm giùm cho.” Trình Trí Viễn mua một chai rượu ký gửi, mỗi lần uống xong, Nhan Hiểu Thần đều sẽ đi giúp anh ta niêm phong, gửi lại.

Thẩm Hầu nghe đến cái tên Heidsieck hiển nhiên là rất nhạy cảm, vốn đang cùng mấy đứa bạn nói chuyện, lập tức ngước nhìn về phía Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần đứng lên, “Tôi đi!” Thẩm Hầu duỗi chân ra, chặn đường cô, “Này, cậu đã hết giờ làm rồi.” Nhan Hiểu Thần xin lỗi nói: “Anh ta không phải là khách hàng bình thường, mình sẽ quay lại ngay.” Cô nói xong, vượt qua chân hắn, rời khỏi.

Trình Trí Viễn nhìn thấy Nhan Hiểu Thần bước nhanh chạy tới, cười nói: “Em cứ vui chơi với các bạn đi; các bồi bàn khác có thể phục vụ tôi mà, chẳng lẽ về sau em không đi làm, tôi sẽ không đến đây uống rượu nữa?” Nhan Hiểu Thần vừa niêm phong bình rượu, vừa nói: “Sau này là chuyện của sau này, dù sao hôm nay tôi vẫn còn đang làm, phục vụ anh chính là việc của tôi.” “Vậy thì cám ơn em.” Trình Trí Viễn mặc áo khoác vào, đang muốn đi thì “bộp” một tiếng, có cái túi gì đó bay tới. Trình Trí Viễn theo bản năng dùng tay cản lại, thứ đó rớt ngay trên bàn, đồ trong túi văng tung tóe, rơi đầy mặt đất, chính là túi kẹo mà Trình Trí Viễn đã tặng cho Nhan Hiểu Thần.

Nhan Hiểu Thần nhớ rất rõ ràng, cô đã đem túi kẹo hoa quả bỏ vào ngăn chứa đồ trong phòng tạp vật, định là hết giờ làm sẽ mang về ký túc xá, nhưng làm thế nào mà nó lại vào tay của Thẩm Hầu? Nhìn thấy thái độ vui sướng xem chuyện vui của Yoyo và Apple cô lập tức hiểu ra ngay, các cô lại giở trò. Tuy rằng Thẩm Hầu xử sự có chút bá đạo, nhưng tuyệt đối không phải loại làm bừa, không biết Yoyo và Apple đã nói bậy bạ gì mà làm cho hắn tức giận đến như vậy. Thẩm Hầu mặt mày hầm hầm đi đến bên cạnh Nhan Hiểu Thần, nói với Trình Trí Viễn: “Thì ra anh chính là khách quen đã ‘chiếu cố’ Hiểu Thần, xem ra đêm nay tôi phải ‘chiếu cố’ anh tốt một chút!” Hắn tiện tay lấy bình rượu đang ở trong tay của Nhan Hiểu Thần, nhào tới muốn đánh Trình Trí Viễn, Nhan Hiểu Thần vội vàng giữ chặt cánh tay hắn lại, nhưng cô là con gái làm sao giữ được người cao to lực lưỡng như Thẩm Hầu? Hắn hất tay cô ra, giơ bình rượu lên hướng theo Trình Trí Viễn mà nện xuống, Trình Trí Viễn vội vàng né tránh, khó khăn lắm mới tránh được công kích của Thẩm Hầu, Nhan Hiểu Thần không thể không hét lên, “Thẩm Hầu! Dừng tay!”

May mắn đúng lúc này, William cùng mấy tay trống trong ban nhạc chạy tới, bọn họ rất có kinh nghiệm, ngăn cản được Thẩm Hầu, Thẩm Hầu không chịu bỏ qua càng muốn nhào tới, William dùng giọng nhẹ nhàng khuyên hắn: “Cậu thì không sợ gây ra chuyện lớn, nhưng nếu kinh động đến cảnh sát thì đối với Olivia không tốt cho lắm! Chẳng phải Olivia vừa tìm được một công ty rất tốt đó sao?” Thẩm Hầu rốt cuộc cũng bình tĩnh trở lại, không động thủ nữa, nhưng vẫn như trước tức giận trừng mắt nhìn Trình Trí Viễn: “Lão cáo già! Tôi cảnh cáo anh, đừng tưởng rằng có mấy đồng tiền bẩn thỉu đó mà làm bậy! Anh còn có ý định bén mảng Nhan Hiểu Thần, xem tôi có đánh anh tàn phế hay không!” Trình Trí Viễn căn bản không để ý tới Thẩm Hầu, tỏ ra vô cùng bình tĩnh, anh ta tác phong nhanh nhẹn, rất lễ phép nhìn William bọn họ gật đầu, tỏ vẻ cảm tạ, rồi nhìn Nhan Hiểu Thần nói: “Tôi đi trước.”

Nhan Hiểu Thần hết sức xin lỗi, “Thực sự xin lỗi anh.” “Không sao cả!” Trình Trí Viễn nhặt từ trên bàn hai viên kẹo rơi ra từ trong túi, đi đến gần Nhan Hiểu Thần, một viên cầm trong tay, một viên đưa cho cô, “Khi nào về thì điện thoại cho tôi, chúng ta tìm một nhà hàng thật tốt để ăn cơm,” Nhan Hiểu Thần theo bản năng nhận lấy viên kẹo, trả lời: “Được ạ.”

Thẩm Hầu lại bị chọc giận, lớn tiếng nói: “Nhan Hiểu Thần, về sau không cho cậu gặp hắn nữa!” Nhan Hiểu Thần bất đắc dĩ nhìn Thẩm Hầu, giải thích: “Cậu hiểu lầm rồi, bọn mình là đồng hương, chỉ là bạn bè tốt bình thường thôi.” Thẩm Hầu bá đạo nói: “Mình mặc kệ hắn là cái gì của cậu, không cho gặp là không cho gặp! Có nghe hay không?”

Nhan Hiểu Thần trong lòng không đồng ý với lời nói của Thẩm Hầu, nhưng cũng chẳng muốn cãi lại hắn, chỉ có thể không lên tiếng. Trình Trí Viễn phong thái bình thản, đứng ngay bên cạnh Nhan Hiểu Thần, mỉm cười, từ tốn nói với Thẩm Hầu, “Tôi nhớ không lầm thì cậu chỉ là bạn học của Nhan Hiểu Thần thôi! Có tư cách gì can thiệp chuyện kết bạn của em ấy?” Thẩm Hầu bị Trình Trí Viễn công kích liên tiếp, cơn giận lên đến cực điểm, nhưng ngược lại hết sức bình tĩnh. Hắn không nói một lời, trực tiếp lao tới, Nhan Hiểu Thần cho rằng hắn lại muốn động thủ, vội vàng dang hai cánh tay ra, chắn trước mặt Trình Trí Viễn, không ngờ Thẩm Hầu lại nắm lấy cô, lôi mạnh vào ngực hắn, gắt gao ôm lấy cô. Nhan Hiểu Thần không biết làm sao nhìn Thẩm Hầu, không rõ hắn muốn cái gì.

Nháy mắt sau đó, không đợi cô kịp phản ứng, Thẩm Hầu đột nhiên cúi đầu, hung hăng hôn cô, Nhan Hiểu Thần cảm thấy đau, vùng vằng muốn đẩy hắn ra, nhưng ánh mắt của Thẩm Hầu nhìn cô chằm chằm, trong ánh mắt ấy có vẻ như rất bình tĩnh nhưng ẩn chứa điều gì đó, bàn tay hắn ôm cô hơi run rẩy, dường như sợ hãi cô cự tuyệt, cái này đích thị là cưỡng hôn, nhưng biểu hiện của hắn không có vẻ gì là bình tĩnh tự tin. Nhan Hiểu Thần không còn giãy dụa nữa, mềm mại tựa vào khuỷu tay của Thẩm Hầu, nhắm hai mắt lại, tuy rằng nụ hôn này thời gian đến không đúng, hoàn cảnh cũng không đúng, nhưng quan trọng không phải là thời gian hay hoàn cảnh, mà là ai đã hôn cô. Thân thể hai người kề sát, những cử chỉ rất nhỏ của Nhan Hiểu Thần, Thẩm Hầu đều cảm nhận được. Tâm trạng tuổi trẻ kích động, sẳn sàng ôm trọn cả thế giới, nhưng khi đối mặt với tình yêu, lúc thì tự tin quá mức, lúc thì mất đi tự tin. Một khắc trước, hắn vì quá xúc động đã chọn cách trực tiếp nhất để chứng minh, nên mới làm, nhưng sau đó lại sợ cô sẽ chán ghét mình. Giờ phút này, lòng hắn rốt cuộc đã bình tĩnh lại, cử chỉ cũng dần dần trở nên dịu dàng, tràn ngập yêu thương, trong lúc môi lưỡi quấn quýt, cô là dòng nước ngọt ngào, mềm mại dành riêng cho hắn, khiến cho hắn quên mất chính mình đang ở đâu, hết thảy cả thế giới đều ở bên cô.

Không biết đã qua bao lâu, Thẩm Hầu hơi thở dồn dập mới buông Nhan Hiểu Thần ra. Nhan Hiểu Thần cũng không biết là ngượng ngùng hay xấu hổ, giấu mặt trên vai Thẩm Hầu, giống như con đà điểu giấu mặt của nó đi vậy, giả vờ như người khác không thấy mình. Lúc Thẩm Hầu xông đến cưỡng hôn Nhan Hiểu Thần đã hận không thể để cả thế giới nhìn thấy, muốn tỏ rõ quyền sở hữu, nhưng lúc này, hắn lại hận không thể cho mọi người biến mất, người yêu của hắn xấu hổ chỉ một mình hắn được thấy mà thôi. Hắn giơ tay ra, ôm lấy đầu cô, che kín hết gương mặt của cô. Mọi người trong quán Bar im lặng nhìn họ, mặc dù có người hứng thú xem xét, có người khinh thường, nhưng hiển nhiên ai cũng cảm thấy đã được xem trò vui, William còn nhướng nhướng mày nhìn Thẩm Hầu đưa hai ngón tay cái ra, tỏ ý khen: Làm rất tốt!

Thẩm Hầu nhìn về phía Trình Trí Viễn, Trình Trí Viễn thần sắc vô cùng bình tĩnh, nhìn kỹ đánh giá Thẩm Hầu. Thẩm Hầu nhướng nhướng mày, nhép miệng không tiếng hỏi: Tôi có tư cách chứ? Trình Trí Viễn cười nhẹ, chậm rãi bóc giấy gói kẹo ra, bỏ vào miệng, ngậm kẹo hoa quả, cười tươi nhìn Thẩm Hầu, không coi thị uy của hắn ra gì. Thẩm Hầu lần này ngược lại không tức giận, chỉ là nhếch mép khinh thường, một tay ôm eo Nhan Hiểu Thần, một tay che chở cô, muốn rời khỏi, đi được vài bước thì cảm thấy không tự nhiên cho lắm, hắn cứ như vậy bế thốc cô lên. Trong tiếng kêu “A” kinh ngạc của Nhan Hiểu Thần, hắn sải bước rời khỏi quán Bar.

Thẩm Hầu bế Nhan Hiểu Thần đi thẳng đến đầu ngõ, không có ý buông cô ra, Nhan Hiểu Thần ngược lại cảm thấy sợ hãi, nếu lát nữa đi ra tới đường lớn, nhiều người bu lại xem thì khổ, cô giùng giằng muốn xuống. Thẩm Hầu buông cô xuống, cười híp mắt nhìn cô. Nhan Hiểu Thần tránh nhìn vào mắt của hắn, cô lắc hai tay đi về hướng trường đại học, cố ý ăn nói qua loa, “Khu ký túc xá bây giờ chắc chắn là khóa cổng rồi, lát nữa trở về lại bị dì gác cổng mắng.” “Khẳng định chẳng nói gì cậu đâu, nếu có nói thì Ngụy Đồng với Ngô Thiến Thiến sẽ chịu chung với cậu.” Thẩm Hầu muốn nắm tay Nhan Hiểu Thần lại.

Nhan Hiểu Thần linh hoạt né tránh được, nhảy vài bước trên lối đi vỉa hè có lát gạch ô vuông, đưa hai tay ra sau gáy, làm bộ như không có việc gì hỏi: “Ha, Screaming Eagle 1992 tiên sinh, cậu có gì cần giải thích không?” Thẩm Hầu cười to, “Cậu muốn nghe giải thích cái gì?” “Cậu muốn nói cái gì, mình sẽ nghe cái đó.”

Thẩm Hầu hỏi: “Từ lúc nào cậu đến quán Lam Nguyệt làm thêm?” “Thì là nửa học kỳ sau của năm thứ hai; trước đó mình có làm cho một quán Bar khác khoảng nửa năm, quán này tuy rằng kiếm được nhiều tiền hơn nhưng hay xảy ra chuyện ồn ào, nên mình đổi qua Lam Nguyệt.” “Hơn nửa học kỳ đầu năm thứ ba mình bắt đầu đến quán Lam Nguyệt, nguyên nhân là…Lúc mới bắt đầu là bởi vì mình nghe được một số bạn bàn tán, ý muốn biết cậu rốt cuộc là làm việc ở đâu, sau này lại thấy lo cho cậu, nên thường đến Lam Nguyệt đi một vòng, hỏi thăm về cậu một chút, không biết cậu làm việc có tốt hay không, nhưng lại không muốn cậu biết, cho nên cố ý lảng tránh, mấy ngày cậu đi làm dĩ nhiên là không đến.”

Trong lòng của Nhan Hiểu Thần đã nghĩ như vậy, nhưng vẫn không dám tự cho mình thoải mái nghĩ theo hướng này, bây giờ nghe Thẩm Hầu chính miệng xác nhận, cô vẫn không thể tin được, “Cậu vì cái gì mà muốn làm vậy?” Thẩm Hầu tức giận nói: “Cậu nói cái gì? Chẳng lẽ biểu đạt tiếng Hoa của mình nghe khó hiểu như vậy?” “Mình, mình đích thực là nghe không hiểu! Cậu vì sao muốn biết chuyện của mình?”

Thẩm Hầu tức giận đến mắt trợn trắng, nhưng chẳng biết cách đối phó với Nhan Hiểu Thần thế nào, nén lửa giận, kiên nhẫn giải thích, “Thích một người, tự nhiên sẽ suy nghĩ nhiều về người đó, muốn biết nhiều một chút, lo lắng nhiều một chút, nhưng mà người kia như cái hũ nút vậy, cái gì cũng đều giấu kín trong lòng.” Nhan Hiểu Thần ngẩn ngơ nhìn Thẩm Hầu, như là nhìn thấy người ngoài hành tinh. Thẩm Hầu che mặt thở dài, “Vẻ mặt của cậu như vậy thật sự rất đả kích!”

“Cậu nói mình?” Thẩm Hầu nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhan Hiểu Thần, là đang nói cậu đó! Mình đang tỏ tình! Sao cậu không có chút gì phản ứng như người bình thường vậy? Không để không khí lãng mạn thêm một chút được à?” “Mình, mình…Nhưng mà…Mình đã thổ lộ với cậu…Là cậu muốn chia tay…”

Thẩm Hầu nhịn không được gõ lên trán Nhan Hiểu Thần một cái, lên giọng giáo huấn nói: “Ngốc quá! Cậu cho rằng Thẩm Hầu này lần đầu tiên được con gái tỏ tình à? Nói cho cậu biết, từ nhỏ đến lớn mình được nhiều lắm rồi! Cậu tưởng mấy lời tỏ tình khô khan, không có chút nào là văn hoa bay bướm của cậu lại khiến mình muốn cậu làm bạn gái hay sao?” Nhắc tới chuyện này Thẩm Hầu nổi trận lôi đình, “Nói đến cậu! Tỏ tình thì chẳng chịu tỏ tình cho ra hồn, lúc mình nhận được tin nhắn tỏ tình của cậu là đang cùng đám bạn chơi đánh bài, vừa thắng được 500 đồng, rất là vui mừng sung sướng, bởi vì lo nghĩ gửi tin nhắn trả lời cậu mà bị bọn nó lừa cho mất hết tiền. Kết quả đang rất bực bội thì nửa giờ sau cậu gửi lại một cái tin nói là xin lỗi đã quấy rầy, còn nói là hãy quên đi tin nhắn trước đó. Mình cảm thấy cậu đang chơi mình, đám bạn cũng nghĩ y như vậy, khẳng định là cậu cá cược với bạn bè bị thua rồi, chơi trò chơi tỏ tình gì đó, bọn nó bảo mình đừng có tin, nếu nhắn tin trả lời nhất định sẽ bị cậu cười nhạo! Mình chỉ có thể nhịn, nhịn lâu đến mức muốn nội thương luôn mà cậu lại chẳng có động tĩnh gì. Thật vất vả mới chờ được đến hôm khai giảng, mỗi ngày mình đều tìm cơ hội giả vờ đi ngang qua trước mặt cậu, lâu lâu lại làm bộ mượn sách người ngồi gần cậu, lâu lâu lại chạy tới ký túc xá nữ mượn bài tập, kết quả cậu đối với mình là hoàn toàn không thấy, mình cảm thấy không thể nhịn được nữa, chỉ có thể phóng tới trước mặt cậu nói ‘Làm bạn gái mình nhé’. Mình vốn nghĩ nếu cậu dám không đáp ứng, giả vờ là không có gửi tin nhắn thổ lộ kia, mình nhất định sẽ cùng cậu lý luận một trận! Nhưng rốt cuộc cậu chỉ bình tĩnh nói một tiếng ‘Được’! Làm cho mấy lời nói tranh luận bực bội chuẩn bị từ trước bị nghẹn tức đầy một bụng!” Nhan Hiểu Thần nhỏ giọng tự biện hộ: “Lúc ấy sắc mặt của cậu nhìn không được đẹp mắt cho lắm, mình…không dám nói nhiều.” “Mình bị một cái tin nhắn mà biến thành kẻ đứng ngồi không yên hơn một tháng trời, sắc mặt có thể đẹp mắt hay không?”

“Nhưng mình đã đồng ý rồi mà!” “Thôi đi! Đồng ý gì mà mặt mày chẳng có một chút thay đổi, so với không đồng ý càng làm cho người ta tức chết! Nếu cậu nói không đồng ý, ít ra còn có thể làm cho bụng tức của mình phát hỏa ra hết!” “Sau này cậu…chia tay với mình!”

Thẩm Hầu cười nhạo, “Hừ! Mình chia tay với cậu à?! Người nói thích mình là cậu, từ tốn khoan thai, không thể hiện đến nơi đến chốn cũng là cậu, bạn cùng lớp hỏi về quan hệ của chúng ta, cậu lại trả lời là ‘bạn bè bình thường’! Cậu xem mình là cái gì của cậu? Mình đưa ra lời chia tay, là muốn cậu nếu có chút tình cảm gì với mình thì nghĩ lại một chút, nhưng cậu sao hả? Cậu đã làm gì? Nói đi, cậu đã làm gì? Nhan Hiểu Thần lí nhí nói: “Mình đã…đồng ý.” “Cậu không phải là đồng ý, mà là lưu loát dứt khoát, không có một chút lưu luyến nào mà đồng ý! Cậu muốn mình phải làm thế nào? Chẳng lẽ ôm chân cậu khóc nói rằng cậu đừng rời xa mình?”

Nhan Hiểu Thần cảm thấy mọi chuyện rất khó hiểu, rõ ràng là Thẩm Hầu muốn chia tay, mà hiện tại lại thành ra cô là kẻ bội tình bạc nghĩa rời bỏ hắn? Nhìn thấy bộ dạng của Thẩm Hầu vẫn như vậy nổi giận đùng đùng, ý muốn trừng phạt cô, cô nhịn không được tự mình biện bạch, “Bởi vì mình thích cậu, không muốn khiến cậu phiền lòng, nên bất kỳ việc gì cũng để ý đến ý tứ của cậu, cậu không chủ động nói cho người khác biết quan hệ của chúng ta, mình dĩ nhiên cũng không thể nói; cậu không muốn mình đến gần, mình cũng không dám mặt dày mà xuất hiện trước mặt cậu; cậu muốn chia tay, mình không muốn nói không đồng ý, sẽ làm cậu khó xử.” Một câu “Mình thích cậu” khiến cho bao nỗi phẫn uất bất mãn lập tức tan thành mây khói. Bàn tay muốn nắm tay Nhan Hiểu Thần trở thành xoa xoa tóc cô, “Cậu thật đúng là không để người khác bớt lo!” Tay của hắn nương theo tóc hạ xuống vậy là tự nhiên nắm lấy tay Nhan Hiểu Thần. Lúc này, Nhan Hiểu Thần không còn né tránh nữa, để cho hắn nắm được. Bọn họ không phải là lần đầu tiên nắm tay, nhưng đây là lần đầu tiên hai người hiểu rõ tâm ý của đối phương mà nắm tay, nên không có lúng túng khẩn trương hay nghi ngờ, chỉ có thẳng thắn thành khẩn cùng tiếp nhận, vì vậy Nhan Hiểu Thần lần đầu phát hiện ra bàn tay của Thẩm Hầu tuy to nhưng rất ấm áp, hoàn toàn nắm gọn tay cô, cô nhẹ nhàng dùng ngón tay mình xuyên qua các kẽ hở trên ngón tay của hắn, mười ngón tay của hai người đan xen vào nhau, tư thế thân mật nắm thật chặt. Thẩm Hầu cảm giác được từng cử chỉ nhỏ của cô, biết cô đã cảm nhận được tâm ý của hắn, cảm thấy vui sướng tràn ngập trong lòng, dường như muốn bộc phát ra ngoài, hắn nhịn không được khom người xuống, hôn nhanh lên trán Nhan Hiểu Thần một cái. Nhan Hiểu Thần nhẹ nhàng chạm nhẹ trán, cúi đầu mỉm cười, chỉ cảm thấy hạnh phúc như mọc thêm cánh, lập tức có thể bay lên. Cô nắm tay của Thẩm Hầu, nhẹ giọng hỏi: “Khi nào cậu thực sự thích mình?”. “Là năm thứ hai! Thật ra năm thứ nhất lúc cậu giúp mình làm bài tập, mình đã có chút để ý đến cậu rồi, sau này thì càng để ý hơn, đại khái cho là thích, cùng lắm chưa thật sự là thích lắm, chỉ là lúc lên lớp muốn ngồi phía sau nhìn cậu, có một khoảng thời gian, cậu là động lực duy nhất làm mình muốn đến lớp học. Hơn nửa học kỳ đầu năm thứ hai, sau khi thi xong kỳ thi giữa kỳ, mình với mấy đứa bạn cùng ra ngoài chơi, bọn họ đều có bạn gái, chỉ có mình là một mình một bóng, lúc đó, có một bạn nữ la lên là muốn giới thiệu bạn gái cho mình, đứa bạn kia nói cô ấy đừng bận tâm, cười nhạo mình rằng kiếp trước mình là hòa thượng, không có vương vấn phàm trần, căn bản không hiểu tình yêu nam nữ là gì. Mình đột nhiên lại nghĩ đến cậu, cứ tưởng là đã có thể khống chế được, nhưng lại nhịn không được luôn tìm cơ hội vô tình gặp cậu. Nhưng cũng lạ, khi mình đến khu căng tin thứ 3 ăn cơm, cậu lại ở khu thứ 5, mình đi khu căn tin thứ 5 muốn vô tình gặp cậu, thì cậu lại chạy qua khu thứ 3, đến khi mình về khu 3 thì lại thấy cậu bên khu 5, tóm lại là không gặp được! Có một buổi tối nằm mơ thấy mình đang tìm cậu ở một nhà ga, người đi qua kẻ đi lại, giống y như đúc hoàn cảnh ở căng tin, rõ ràng mình nhìn thấy cậu nhưng đuổi mãi vẫn không đuổi kịp, cuối cùng đành trơ mắt nhìn cậu lên một toa xe lửa, biến mất hoàn toàn. Mình sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh khắp người, từ trong mơ bừng tỉnh, sau đó ngồi trên giường hút một điếu thuốc, coi như đã hiểu rất rõ ràng, hòa thượng mình đây đã động lòng phàm rồi!” Nhan Hiểu Thần nhớ rất rõ, năm thứ hai đại học thì Thẩm Hầu thường hay ngồi bàn cuối cùng phía sau cô, biết hắn thích ngồi góc đó, cô cũng sẽ chiếm vị trí thích hợp, cách khoảng ba bốn dãy bàn ở trước mặt hắn, mỗi lần quay đầu lại làm bộ lơ đãng nhìn qua cuối lớp thì có thể nhìn thấy hắn, ngẫu nhiên vừa vặn lọt vào tầm mắt của hắn, hắn luôn cười một cách lười biếng, cô cũng mỉm cười theo. Một tiết học buổi sáng bình thường là như vậy, chỉ có trao đổi ánh mắt thoáng qua, nhưng trong phút thoáng qua đó lại rất ngọt ngào, khiến cho tất cả sự chờ đợi đều trở nên đáng giá. Bình thường cô hay ăn cơm ở khu căng tin thứ 5, nghe nói Thẩm Hầu thích ngồi ở khu căn tin thứ 3, liền đổi qua khu 3, nhưng lúc bấy giờ vẫn chưa gặp được hắn, ngược lại nghe Lưu Hân Huy nói gặp Thẩm Hầu ở khu thứ 5, cô lại quay về khu 5, không ngờ là Thẩm Hầu lại bắt đầu ở khu 3 ăn cơm, hai người vẫn không gặp được, khi đó cô còn cảm khái rằng chắc ông trời đang nói cho cô biết “Các ngươi thật sự vô duyên.” Sau này bởi vì thành tích học tập của cô rất tốt, lại chịu cho hắn mượn tài liệu ghi chép cẩn thận, Thẩm Hầu thường đến tìm cô, mượn bài tập, mượn tài liệu, rồi khóa sau nữa, cùng nhau nói chuyện, cùng nhau đi căng tin ăn cơm, dần dần hai người cũng quen đến khu căng tin thứ 2, là khu gần trường học nhất để dùng bữa.

Thẩm Hầu hỏi: “Khi nào thì cậu thích mình?” Nhan Hiểu Thần cười híp mắt nói: “Sớm hơn cậu.” Thẩm Hầu không tin nói, “Đùa à! Mình thực sự không nhìn ra!”

Nhan Hiểu Thần nói: “Thật mà! Nếu không tại sao có chuyện cậu đi khu căn tin thứ 5 tìm mình, mình lại đến khu căng tin thứ 3 tìm cậu, chờ cậu đi khu 3 tìm mình, mình lại đi khu 5 tìm cậu?” Thẩm Hầu đã nghĩ nhiều về điều này đến nỗi líu lưỡi, nhưng lại rất cao hứng đứng lên nói, “Dĩ nhiên là như vậy!” Nhan Hiểu Thần cảm khái: “Phải ha, không ngờ đương nhiên là như vậy!”

Thẩm Hầu hỏi: “Vậy là từ lúc vừa khai giảng năm thứ hai cậu đã biết cậu có tình cảm với mình?” Nhan Hiểu Thần lắc đầu, Thẩm Hầu kinh ngạc hỏi tiếp: “Vậy khoảng giữa học kỳ đầu năm thứ nhất?” Nhan Hiểu Thần vẫn lắc đầu, Thẩm Hầu bất mãn nói: “Cũng không phải kỳ thi giữa kỳ của năm thứ hai, vậy sao còn nói là sớm hơn mình?”

Nhan Hiểu Thần cười híp mắt nói: “Là lúc chưa chính thức khai giảng, thời điểm tân sinh viên báo danh.” Thẩm Hầu hoàn toàn bất ngờ, nhìn Nhan Hiểu Thần, hỏi lại: “Thật sao?” Nhan Hiểu Thần gật đầu thật mạnh, “Thật.”

Thẩm Hầu lập tức vui mừng như điên, “Ha ha, thì ra cậu đối với mình là nhất kiến chung tình!” Thẩm Hầu vui vẻ hỏi: “Mình như thế nào mà khiến cho cậu nhất kiến chung tình? Không phải là do mình đẹp trai chứ? Không nghĩ cậu lại háo sắc như vậy!” Ánh mắt của Nhan Hiểu Thần thoáng chút buồn, khẽ cười không nói lời nào, Thẩm Hầu cười huých huých Nhan Hiểu Thần, “Nói ngay!”

“Không nói!” Nhan Hiểu Thần vừa cười vừa chạy đi. Thẩm Hầu đuổi theo cô, “Không nói mình không bỏ qua đâu nhé!” “Không nói là không nói!”

Hai người cười đùa ồn ào vui vẻ, vốn con đường về trường đại học đã rất ngắn, cảm giác hôm nay chẳng mấy chốc đã đến phía dưới lầu của ký túc xá. Ngụy Đồng, Ngô Thiến Thiến, cùng với hai bạn nữ khác rất là ý tứ, vẫn chờ sẵn dưới lầu, trông thấy Thẩm Hầu và Nhan Hiểu Thần tay trong tay xuất hiện, cả đám cười hì hì nhìn bọn họ. Ngô Thiến Thiến trêu nói: “Thẩm Hầu, cậu phải mời bọn mình một bữa đền đáp công lao đấy nhé.” Thẩm Hầu cười nói: “Không thành vấn đề, nhưng bây giờ phiền các cậu có thể tránh mặt đi một chút có được không?”

Mấy bạn nữ “Woa” lên một tiếng phấn khích, quay mặt cười trêu chọc, túm tụm lại với nhau bàn luận xôn xao. Thẩm Hầu lấy trong túi áo khoác ra một hộp quà nhỏ đưa cho Nhan Hiểu Thần, “Đây là quà mừng cậu nhận được việc làm.” Một cái điện thoại Samsung được đặt trong hộp màu đen, có thắt ruy băng nơ bướm màu đỏ. Nhan Hiểu Thần do dự không muốn nhận, thì thầm nói: “Quà giá trị như vậy sao?” Thẩm Hầu nhét vào tay cô, “Mình đã muốn vứt cái điện thoại kia của cậu đến chịu hết nổi rồi, lâu lâu muốn gửi cho cậu ảnh chụp, rồi tin nhắn thoại cũng không được. Cậu tốt xấu gì cũng đã là người có việc làm lương cao, cải thiện phúc lợi của bạn trai cậu một chút đi chứ! Nếu cảm thấy đắt quá, về sau đối xử tốt với mình một chút.”

Nhan Hiểu Thần không cự tuyệt nữa, nhận lấy di động, tươi cười nói: “Ai là bạn trai của mình?” Thẩm Hầu suy nghĩ, đúng vậy, tối nay thân mật cũng đã thân mật rồi, tỏ tình cũng đã tỏ tình rồi, nhưng mà vẫn chưa xác nhận chính xác thân phận của nhau! Hắn liếc nhìn Nhan Hiểu Thần, “Cậu nói đi?” “Mình không biết!”

Thẩm Hầu giận nghiến răng nghiến lợi, vỗ hai má của Nhan Hiểu Thần một cái, làm bộ đi đến trước mặt cô, “Hay là hôn thêm lần nữa? Có lẽ cậu sẽ biết đáp án.” Nhan Hiểu Thần sợ tới mức vội vàng nhảy bước lớn tránh xa, quay đầu lại nhìn bọn Ngụy Đồng vẫn đứng quay lưng hướng về phía họ thì cảm thấy yên tâm. Thẩm Hầu nhất quyết không tha, kéo cô vào ngực, Nhan Hiểu Thần vội vàng cầu khẩn xin tha, “Biết rồi, mình biết rồi!” Thẩm Hầu ôm eo cô hỏi: “Ai là bạn trai của cậu?”

“Là cậu.” Thẩm Hầu hài lòng nhưng còn muốn trừng phạt Nhan Hiểu Thần thêm một lúc, mấy cô gái “Không nể mặt ai, sẳn sàng nghe lén” không nhịn được cười, Vương Thanh Nghiên lanh mồm lanh miệng, ỷ vào mối quan hệ tốt của bạn trai và Thẩm Hầu đùa cợt nói: “Yên tâm đi! Tối nay có một cảnh quá nóng bỏng ai cũng đều thấy, Nhan Hiểu Thần không muốn thừa nhận cũng phải chịu thừa nhận thôi.” Mặt của Nhan Hiểu Thần lập tức bị nóng đến đỏ bừng, nhẹ nhàng đẩy Thẩm Hầu ra một chút, nhỏ giọng nói: “Muộn rồi, mình về đây.”

Thẩm Hầu rất là luyến tiếc, muốn thân mật với Nhan Hiểu Thần thêm một lát, nhưng bên cạnh có bốn người đang xem, thái độ cũng nghiêm chỉnh lại, chỉ có thể quyến luyến ôm cô thêm một lúc mới buông ra, “Có muốn mình giúp các cậu nói với dì gác cổng một tiếng không?” Ngụy Đồng vội nói: “Đừng làm vậy, dì ấy mà nhìn thấy nam sinh sẽ nổi giận, tự bọn mình đi gọi là được rồi, cậu mau chóng về đi!” Ngô Thiến Thiến đi gõ cửa, dì gác cổng khoác áo ấm đi ra, vừa lấy chìa khóa mở cửa, vừa mắng mấy câu: “Đừng có ỷ sắp tốt nghiệp mà làm bừa…” Bốn nữ sinh xếp thành một hàng, làm ra bộ dáng “tiểu bạch thỏ”, ngoan ngoãn nghe dạy. Dì gác cổng dạy dỗ vài câu, xem các cô có thái độ rất tốt, dù sao cũng sắp tốt nghiệp rồi, lười cằn nhằn thêm, cho các cô đi vào. Nhan Hiểu Thần vào cửa thì quay đầu lại nhìn quanh, trông thấy Thẩm Hầu đang đứng bên chiếc xe đạp nhìn vào, cô không nhịn được cười nhìn hắn phất phất tay, ý bảo hắn cũng nhanh chóng đi về nghỉ ngơi.

Trở lại phòng ký túc xá, ba người khẩn trương mở đèn của mình, phòng lập tức sáng trưng. Ngô Thiến Thiến cầm bình nước nóng và chậu nước, trước tiên đi đến nhà vệ sinh rửa mặt, Ngụy Đồng đem ra một cái ba lô hai quai đưa cho Nhan Hiểu Thần, Nhan Hiểu Thần bây giờ mới nhớ, cô lúc ấy cùng với Thẩm Hầu vội vàng đi khỏi, quên mất là có để lại quán đồ dùng cá nhân. “Cảm ơn cậu!”

“Đừng cảm ơn mình, cảm ơn người kia đi!” “Hả? Người nào?” “Thì cái người chọc tức Thẩm Hầu nổ trận xung thiên lên đấy! các cậu ồn ào xong liền đi luôn, bạn bè của Thẩm Hầu giúp thanh toán, bồi thường tiền sau, bọn mình cũng định đi về thì người đó lặng lẽ gọi mình lại, đem đồ của cậu đưa cho mình, bảo mình đem về giùm. Cậu nói đi, anh ta làm sao nhìn ra mình và cậu là bạn thân với nhau?”. “Anh ta chính là người đồng hương mà cuối tuần nào mình cũng đi gặp, có lúc mình đã nói một chút về các bạn ở ký túc xá, chắc anh ta đoán được cậu là Ngụy Đồng!”

Ngụy Đồng nhìn vào cửa toilet đang đóng chặt, câu cổ Nhan Hiểu Thần nhỏ giọng nói: “Nói thật, mình ngược lại là thích người kia hơn, tuy tuổi lớn hơn bọn mình nhiều, nhưng lớn hơn cũng tốt chứ sao, kinh tế ổn định, làm việc nghiêm túc, cũng từng trải hiểu chuyện.” Nhan Hiểu Thần trừng mắt nhìn Ngụy Đồng, “Đừng nói linh tinh! Mình và anh ta là bạn bè bình thường thôi, anh ta đích thực là siêu tốt hiếm có, lại không có bạn gái, nếu cậu thích, mình giới thiệu cho các cậu làm quen.” Ngụy Đồng cười hì hì nói: “Anh ta tốt thì có tốt thật, nhưng mình tự hiểu mà, trèo cao không nổi! Chờ cậu đi làm đã, lúc làm nhớ kỹ là để ý dùm mình vài vị trí đầu ngành có tiềm năng là được. Về sau nếu cùng một nhà rồi, anh ta phụ trách kiếm tiền, mình phụ trách ổn định hậu cần, phối hợp tuyệt vời.”

“Không thành vấn đề!” Nhan Hiểu Thần đem cất túi xách xong, cầm cái điện thoại cũ ra, suy nghĩ có nên gọi điện thoại cho Trình Trí Viễn hay không, cô muốn tự mình xin lỗi anh ta, nói tiếng cám ơn, nhưng mà nhìn vào thời gian đã thấy hơn 12 giờ. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là thôi vậy, ngày mai gọi cũng được. Đang muốn bỏ di động xuống, nghe được tiếng “đinh đinh” báo tin nhắn, là tin nhắn của Thẩm Hầu, nhắc nhở cô mau chóng đem SIM cũ đổi qua điện thoại mới, với lại tạo blog này nọ. Nhan Hiểu Thần ngồi ở bàn học, đổi thẻ SIM qua điện thoại mới. Ngụy Đồng sáp lại gần xem, “Di động mới Thẩm Hầu tặng à?” “Ừ.”

“Haizz, đồ đáng giá như này, mình cũng không thể nói mấy lời khó nghe được, chỉ có thể chúc mừng cho cậu thôi, Good luck, Lady!” Nhan Hiểu Thần vừa cẩn thận thay đổi thẻ SIM, vừa nhẹ giọng nói: “Mình nghĩ kỹ rồi, duyên phận hợp hay không hợp ở trên đời này căn bản không nằm trong tay bọn mình, mình thích Thẩm Hầu, cậu ấy cùng thích mình, đã là điều rất là may mắn rồi. Cho dù trong tương lai kết quả có thế nào, cậu ấy có thể thích mình được bao lâu, không thể muốn là được, điều duy nhất mình có thể làm lúc này là hết sức quý trọng từng giây từng phút ở bên cậu ấy.” Dưới ánh đèn bàn, vẻ mặt của Nhan Hiểu Thần nhìn rất nghiêm túc, trên mặt còn lóe lên ánh sáng của sự tự tin, đêm nay cô chắc hẳn là rất vui sướng hạnh phúc, nhưng không biết tại sao, dù là đang nói mình rất may mắn, nhưng đuôi mày khóe mắt của cô lại mang nét u buồn, làm cho người ta cảm thấy dường như cô đang một thân một mình đứng tại ranh giới vực thẳm tối đen.

Ngụy Đồng nhịn không được rướn người khoác lên vai cô, kéo cô lại gần mình, cố ý cười thật khoa trương nói, “Mình đột nhiên có chút hiểu rõ vì sao Thẩm Hầu lại yêu cầu bài hát “ I knew you were trouple”. Bởi vì trong mắt mọi người, cậu ấy là “trouple” của cậu, và cậu cũng là “trouple” của cậu ấy!” Ngày thứ hai, Nhan Hiểu Thần đến quán bar Lam Nguyệt tính tiền lương. Thẩm Hầu muốn đưa cô đi nhưng bị cô từ chối, đêm qua chưa đủ mất mặt hay sao, cô cũng không muốn hôm nay hai người lại mặt dày như không có chuyện gì xảy ra mà xuất hiện. Thẩm Hầu có chút bất mãn, Nhan Hiểu Thần trấn an hắn nói rằng: “Mình chỉ là không muốn cậu đưa mình vào quán thôi, cậu giúp đưa mình tới quán, đến lúc đó cậu chờ mình ở bên ngoài.”

Lúc này Thẩm Hầu mới vừa lòng, nhưng đang ăn cơm trưa thì hắn nhận được điện thoại, có một bạn học thời phổ thông đến Thượng Hải tìm việc làm, một đám lâu la thời trung học muốn cùng nhau tụ tập, Thẩm Hầu không thể từ chối. Lần này vậy là đến phiên Thẩm Hầu xin lỗi Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần cười nói: “Cậu đi đi!” Năm giờ chiều, Nhan Hiểu Thần mang theo hai túi trái cây đến quán Bar Lam Nguyệt. Vào giờ này ở quán Bar rất ít người, chỉ có hai bàn có khách, nhưng trong đó một bàn là chị Từ và ông chủ đang ngồi. Dàn nhạc cũng chưa đến, ngoại trừ người pha rượu là William thì chỉ có một người bồi bàn thôi, quán Bar cực kỳ yên tĩnh.

William nhìn thấy Nhan Hiểu Thần, lập tức nhướng mày cười rộ lên. Nhan Hiểu Thần cảm thấy có lỗi, đem hai túi trái cây để tại quầy bar, “Em có mua chút trái cây, phiền anh đưa cho mọi người ăn giùm em.” William xem xét qua túi trái cây, loại trừ nho và chuối là bình thường, trong túi còn có anh đào, việt quất là hai loại trái cây nhập khẩu, hai túi trái cây này tuyệt đối tốn không ít. Trong lòng anh ta thầm khen một tiếng, Olivia bình thường tiêu tiền rất keo kiệt, nhưng đến lúc cần thiết thì không keo kiệt chút nào, cô là người rất hiểu chuyện. Anh ta cao hứng đem túi trái cây cất vào, “Cám ơn em, buổi tối bọn anh sẽ ăn.” Ông chủ và chị Từ đi tới, chị Từ cười nói: “Sao phải khách sáo như vậy?”

Nhan Hiểu Thần nói: “Là một ít tâm ý thôi ạ, cảm ơn mọi người hai năm qua giúp đỡ em.” Ông chủ đưa một cái phong bì cho Nhan Hiểu Thần, “Cám ơn em hai năm qua hỗ trợ quán.” Nhan Hiểu Thần dùng hai tay tiếp nhận, “Quán Bar có hay không có em phục vụ thì không ảnh hưởng gì, nhưng nếu em không có công việc này, căn bản không có khả năng hoàn thành việc học.”

Ông chủ hơi ngạc nhiên một chút, cười nói: “Tất cả mọi việc đều đã qua rồi, về sau sẽ tốt hơn.” Nhan Hiểu Thần cười nói, “Cảm ơn ông chủ, em phải đi rồi.” Chị Từ tiễn Nhan Hiểu Thần đến tận cửa, chân thành nói: “Về sau nếu có thời gian thì trở về đây chơi, cho dù em đưa bạn bè tới ủng hộ hay đi một mình đến đây nói chuyện phiếm, uống rượu với bọn chị đều có thể đến bất cứ lúc nào.”

Nhan Hiểu Thần nghiêm túc trả lời, “Vâng ạ.” Trở lại trường, ăn xong cơm chiều, Nhan Hiểu Thần lại đi một chuyến đến siêu thị, cô muốn mua trái cây cho Trình Trí Viễn. Cô nhớ rõ đêm trừ tịch đến nhà anh ta ở nhờ có nhìn qua tủ lạnh thì nhìn thấy quả anh đào và cam Mỹ, nghĩ rằng bình thường chắc anh ta thích ăn trái cây. Nhan Hiểu Thần mang theo túi trái cây, ngồi xe buýt đến nhà của Trình Trí Viễn, mới phát hiện chung cư đô thị cao cấp không như nhà ở quê, ở quê khách có thể đến thăm chủ nhà bất cứ lúc nào, nhưng ở đây an ninh rất chặt chẽ, dĩ nhiên bảo vệ không cho cô vào, khách cần phải gọi điện thoại trước cho chủ nhà, chủ nhà xác nhận đúng thì mới cho phép khách đi lên.

Bảo vệ gọi điện thoại lên nhà Trình Trí Viễn, không có ai bắt máy, anh ta nói: “Chủ hộ không có ở nhà, cô không có hẹn trước à?” Nhan Hiểu Thần nói: “Để tôi gọi điện thoại cho anh ấy.” Điện thoại vang lên vài tiếng, Trình Trí Viễn nhận điện thoại: “A lô?”

“Là tôi.” Trình Trí Viễn cười nói: “Tôi biết là em, thế nào?” “Anh có ở nhà không?”

“Vẫn ở công ty, có việc gì?” Nhan Hiểu Thần nhìn vào đồng hồ treo tường trong phòng bảo vệ, đã nhanh đến 8 giờ tối, công việc của Trình Trí Viễn chắc chắn không được thuận lợi! Cô nói: “Tôi đang ở dưới khu nhà anh.” Trình Trí Viễn cho là có chuyện gì xảy ra, vội nói: “Tôi lập tức quay về, em chờ một lát.”

“Không cần, không cần! Tôi muốn đến đưa anh một chút trái cây thôi, chỉ là tiện thể xem anh có nhà hay không, anh không có ở nhà cũng không sao, tôi gửi trái cây ở phòng bảo vệ, khi nào anh xong việc về nhà tiện tay thì cầm lên.” Trình Trí Viễn trầm tĩnh lại, đùa nói: “Em mời tôi ăn trái cây? Phải làm rõ trước đã, cái này không thể tính là trả công cho tôi đâu, tôi muốn ăn tiệc lớn.” Bởi vì thái độ của Trình Trí Viễn thoải mái, cũng không biết là mỗi lần bắt đầu nhắc tới mắc nợ tiền bạc, cô lại không một chút xấu hổ nào, ngược lại có vài phần vui vẻ. Nhan Hiểu Thần cười nói: “Tôi biết, tuyệt đối không có ý đồ quỵt nợ. Đúng rồi…Chuyện tối qua thật sự xin lỗi anh.”

“Không sao cả, em và Thẩm Hầu trở lại?” Nhan Hiểu Thần ngượng ngùng nói: “Vâng.” Trình Trí Viễn im lặng một thoáng, “Chúc mừng! Nhưng mà có lẽ cậu ta không thích tôi, chúng ta về sau có cần giữ khoảng cách không?”

Nhan Hiểu Thần lập tức nói: “Không cần! Không cần! Thẩm Hầu chỉ là chưa hiểu anh thôi, đối với anh có một chút hiểu lầm, chờ cậu ấy hiểu, khẳng định sẽ coi anh là bạn tốt, Thẩm Hầu là một người rất tốt để kết bạn.” “Được rồi, mong sao điều đó mau chóng đến.” Nhan Hiểu Thần nói: “Xế chiều tôi đã đến quán Bar Lam Nguyệt tính lương rồi, về sau không đến đó làm việc nữa, sau thứ hai thì bắt đầu công việc thực tập.”

“Tốt, tôi biết rồi. Khi nào em nhận được tháng lương đầu tiên, nhớ là phải gọi điện thoại cho tôi, tôi luôn sẳn sàng chờ đợi.” Nhan Hiểu Thần cười nói: “Được mà, nhất định nhớ rõ liên lạc với chủ nợ, bảo chủ nợ đến tận cửa để đòi.” Trình Trí Viễn nói: “Làm việc cho tốt nhé, có gì thì cứ gọi điện thoại cho tôi, không được khách sáo.”

“Yes, sir!” Nhan Hiểu Thần cười cúp điện thoại, mang túi trái cây đưa cho bảo vệ, kính nhờ bọn họ chuyển cho Trình Trí Viễn..