Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nửa thời gian ấm áp - Chương 7

Chương 7: Mộng Đẹp.

Thừa dịp bầu trời còn xanh thẳm tươi đẹp, thừa dịp đóa hoa còn kiều diễm ngát hương, thừa dịp bóng tối còn chưa trùm phủ, tất cả mọi điều trước mắt chính là tươi đẹp nhất, thừa dịp thời gian hiện tại vẫn còn đứng yên, hãy làm người mơ mộng. Nhưng hết thảy chỉ là tạm thời, khi tỉnh lại sẽ khóc. — Shelley (1) (1) Mary Wollstonecraft Shelley (30/08/1797 – 01/02/1851) là nữ nhà văn nước Anh, bà nổi tiếng thế giới vì là tác giả của tiểu thuyết nổi tiếng: Frankenstein, hay The Modern Prometheus, lại vừa là vợ của nhà thơ lãng mạn Percy Bysshe Shelley. Nguyên văn trích trong bài thơ “The flower that smiles today” (Đóa hoa mỉm cười ngày hôm nay)

“Whilst skies are blue and bright, Whilst flowers are gay, Whilst eyes that change ere night, Make glad the day; Whilst yet the calm hours creep, Dream thou—and from thy sleep,Then wake to weep…” Sáng sớm thứ hai, vừa mới 6 giờ rưỡi, Nhan Hiểu Thần và Ngô Thiến Thiến đã rời giường. Hai người rửa mặt xong thì tùy tiện uống một bịch sữa, ăn một miếng bánh mì nguội, thay bộ đồ đồng phục đi làm đã chuẩn bị sẵn hôm qua, cùng nhau ra khỏi phòng, ngồi xe buýt đến công ty làm việc. Trường đại học cách công ty khá xa, hai người sợ đến muộn nên cố ý thức dậy đi làm sớm một chút, vốn tưởng là đã sớm lắm rồi, nhưng khi lên đến xe buýt nhìn thấy cảnh chen lấn chật chội toàn người là người, các cô mới hiểu được ở thành phố này có rất nhiều người cũng đi làm giống như các cô.

Nhan Hiểu Thần và Ngô Thiến Thiến xô đẩy đám đông, chen chân lên xe, Ngô Thiến Thiến nhỏ giọng nói: “Về sau chắc phải thuê nhà ở gần công ty thôi.” Nhan Hiểu Thần nói: “Nhà gần công ty không phải là mắc lắm hay sao?” Công ty của bọn họ nằm trong khu kinh tế tài chính Lục Gia Chủy (2), hiển nhiên đất đai và phòng ở khu đó là tấc đất tấc vàng. (2) Là đặc khu kinh tế tài chính của thành phố Thượng Hải, nó nằm phía đông của sông Hoàng Phố thuộc khu Phố Đông. Hiện nay, Lục Gia Chủy có hơn 30 tòa cao ốc hơn 25 tầng mà kinh doanh thương mại là chức năng chính, có hơn 504 tập đoàn tài chính và bảo hiểm trong nước cũng như ngoài nước được đặt ở đây. Lục Gia Chủy cũng là nơi thu hút nhiều khách du lịch hàng năm đến Thượng Hải. (wiki)

Ngô Thiến Thiến không đồng ý nói: “Tiền lương của chúng ta cao mà.” Tuy rằng các cô đã ép giọng thật nhỏ, nhưng mà trong xe buýt chen chúc nhau, cơ hồ thân thể dính sát, người bên cạnh nghe xong lời của các cô đương nhiên hiểu rõ ràng, có một bà dì khá đứng tuổi dùng tiếng địa phương của Thượng Hải nói với người bên cạnh: “Tiểu cô nương phạt hiểu được trời cao đất rộng, na tự dát đương Lý Gia Thành, tay duỗi ra là tiền mặt.” Phiên dịch ra tiếng phổ thông chính là: “Nhóc con không biết trời cao đất dày, tưởng mình là Lý Gia Thành (3), duỗi tay ra là có tiền chắc.” Quê của Nhan Hiểu Thần có tiếng địa phương giống với tiếng Thượng Hải nên nghe hoàn toàn hiểu, Ngô Thiến Thiến là nửa nghe nửa đoán nên đại khái cũng hiểu. (3) Lý Gia Thành (sinh ngày 29/07/1928 tại Triều Châu, Trung Quốc) là tỉ phú, nhà đầu tư, nhà tư bản công nghiệp, nhà từ thiện người Hồng Kông. Vào ngày 06/03/2007, tạp chí Forbes đã xếp ông vào vị trí thứ chín trong danh sách những người giàu nhất thế giới, với tài sản khoảng 23 tỉ USD. Ông là chủ tịch tập đoàn Hòa Ký Hoàng Phố (Hutchison Whampoa Limited) và Trường Giang Thực Nghiệp (Cheung Kong Holdings) tại Hồng Kông. Tuy là người rất giàu, ông Lý được biết đến là người có phong cách sống giản dị, ông thường đi những đôi giày đen đơn giản và đeo đồng hồ Seiko không quá đắt tiền. (wiki)

Một bà dì khác hùa theo nói: “Tiểu địa phương cách ninh, sao gặp qua đại bài tràng, chậm giao liền hiểu được, Thượng Hải ngạch một bộ phòng ở, liền hảo bức tới đây khối hỗn phạt hạ khởi.” Tiếng phổ thông có nghĩa là: “Dân nhà quê, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, rồi sẽ sớm biết nhà thuê ở Thượng Hải sẽ làm cho công việc của các người xất bất xang bang cho mà xem.” Ngô Thiến Thiến tuy rằng chỉ hiểu nửa phần, nhưng ý nghĩa của câu “Dân nhà quê, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, công việc sẽ xất bất xang bang” là hoàn toàn lĩnh hội được, từ trước tới giờ cô là người khá nóng tính, trong lòng lại tự ti nghĩ mình thuộc dạng dân quê tỉnh lẻ nghèo nàn lạc hậu, lập tức bị chọc giận, nhanh miệng phản bác lại: “Mấy người hoàn toàn không biết một tháng tôi kiếm được bao nhiêu tiền mới nói vậy, mấy người mới là không biết trời cao đất dày, mới là chưa gặp chưa biết!” Bà dì kia cười nhạo, chanh chua nói: “Ngô tắc hiểu được, thật cách có tiền mặt ninh, phạt sẽ đến qua công cộng khí xí thô!”

Một bà dì khác hình như sợ Ngô Thiến Thiến không hiểu, cố tình lặp lại bằng tiếng phổ thông, “Bọn ta chỉ biết nếu là người có nhiều tiền thì sẽ không chen chúc đi xe buýt!” Ngô Thiến Thiến tức giận đến lông mày dựng ngược, Nhan Hiểu Thần dùng sức nắm tay cô lại, lắc đầu, ý bảo đừng cãi nữa. Ngô Thiến Thiến cũng thấy mình với hai bà dì chợ búa này tranh luận kiếm được bao nhiêu tiền thật sự nhàm chán, cô cắn răng, mặt dịu lại, nhìn ra ngoài cửa sổ xe buýt. Nhưng hai bà dì kia lại hứng trí đắc thắng, cứ huyên thuyên mãi, một người thì chê bai đứa con của người bạn, bỏ mặc cha mẹ không lo đi mua xe BMW, một kẻ lại khoe khoang đứa con gái của cô em ruột mình vừa mới 18 tuổi, trong nhà đã mua cho nó một căn hộ làm lễ cưới… Xe vừa ghé trạm, Nhan Hiểu Thần liền lôi Ngô Thiến Thiến chen chân xuống xe, Ngô Thiến Thiến tức giận nói: “Mắc mớ gì chúng ta phải xuống xe? Mình muốn nghe xem mấy mụ đó ba hoa đến cỡ nào! Nổ cho cố vào, chỉ là lôi truyện của bạn bè, người thân ra mà nói thôi, khẳng định không động gì vào chuyện của mấy mụ ấy đâu!”

Nhan Hiểu Thần dịu dàng nói: “Thời gian còn sớm, chúng ta chờ chuyến khác là đến mà, đi làm ngày đầu tiên không nên mang theo một bụng không thoải mái đến công ty.” Ngô Thiến Thiến lập tức cảnh giác, nghĩ đến hôm nay việc quan trọng nhất là gì. Cô nhìn đến phía trước trạm xe buýt một đám người chen chúc mà chán nản nhíu mày, giơ tay gọi một chiếc taxi. Nhan Hiểu Thần kinh ngạc nhìn cô, “Gọi xe mắc tiền đó nhe!” Ngô Thiến Thiến đến mở cửa xe, thoải mái nói: “Lên xe, hôm nay mình mời!”

Nhan Hiểu Thần mím môi cười rộ lên, “Được thôi!” xong chui vào trong xe. Ngô Thiến Thiến ngồi trong taxi nhìn ra ngoài cửa xem xe cộ qua lại, đúng lúc đi bên cạnh có một chiếc xe buýt, cả xe chen chúc giống như mấy con cá mòi xếp san sát với nhau trong hộp cá, bởi vì chen lấn nên vẻ mặt của mọi người đều không có chút thoải mái, chỉ là mệt mỏi bơ phờ. Ngô Thiến Thiến nghĩ đến chính mình vừa rồi cũng là một người trong số họ, một khắc ngắn ngủi sau đó cô đã dùng tiền thoát khỏi cảnh tượng kia, không cần phải nghe những kẻ toàn thân thối, miệng cũng thối nói chuyện. Ngô Thiến Thiến nhẹ giọng cảm thán: “Tiền đích thực không phải vạn năng, nhưng cũng phải thừa nhận rằng, nếu thiếu tiền thì vạn năng cũng chả có.” Nhan Hiểu Thần không trả lời, Ngô Thiến Thiến quay đầu nhìn lại thì thấy Nhan Hiểu Thần đang cầm cái điện thoại Samsung mới, chậm chạp viết blog. Ngô Thiến Thiến đoán được cô phát tin cho Thẩm Hầu, cười nhạo nói: “Đúng là một ngày không thấy như cách ba thu.” Nhan Hiểu Thần không nói gì, cười làm cái mặt hề rồi vẫn như vậy chuyên tâm đăng blog.

Đến công ty sớm hơn giờ quy định nửa tiếng, nhưng trong công ty đã có không ít người bận rộn công việc, Nhan Hiểu Thần cùng Ngô Thiến Thiến lập tức hiểu rõ, những công ty đầu ngành hiển nhiên sẽ trả lương cao hơn bình thường, nhưng cũng hiển nhiên cần phải trả giá cho sự cố gắng cao hơn bình thường. Tiếp tân dẫn các cô đến phòng chờ ngồi đợi, hai người không phải là những thực tập sinh đến sớm nhất, trong phòng chờ đã có năm sáu người. Nhan Hiểu Thần và Ngô Thiến Thiến đều cảm thấy áp lực ngày càng lớn đập vào mặt, không trò chuyện tán gẫu, mạnh ai người nấy im lặng chờ đợi. Đúng giờ làm việc, hơn hai mươi thực tập sinh đã có mặt đầy đủ. Mọi người đợi thêm khoảng 10 phút nữa thì quản lý phòng nhân sự mới đi vào phòng chờ, tự giới thiệu, sau đó đại diện cho công ty nói vài câu chào mừng, tiếp theo yêu cầu các bạn giới thiệu bản thân một chút, để thuận tiện cho mọi người nhanh chóng quen thuộc với công việc.

Mỗi người giới thiệu về bản thân không giống nhau, người có tính tình hoạt bát hướng ngoại sẽ nói hết những chuyện đam mê hứng thú bình thường, chủ động mời mọi người sau giờ làm có thể đến kết bạn với anh ta, người có tính khí trầm ổn cẩn thận hiển nhiên sẽ nói ít đi một chút, Nhan Hiểu Thần coi như là nói ít nhất, chỉ mỉm cười giới thiệu tên tiếng Hoa, và tên tiếng Anh sẽ dùng tại công ty này, Nhan Hiểu Thần lười nghĩ nhiều nên cô tiếp tục dùng lại tên đã sử dụng ở quán Bar Lam Nguyệt là Olivia. Sau khi các bạn tự giới thiệu xong, ai nấy đều đã đánh giá được năng lực của nhau, một nhân viên khác từ phòng nhân sự đem thẻ nhân viên tạm thời đến phát cho bọn họ, sau đó dẫn bọn họ đi tham quan công ty, phổ biến một số nội quy và những điều cần lưu ý. Buổi trưa, phòng nhân sự mời những người phụ trách các phòng ban cùng các thực tập sinh ăn một bữa tiệc liên hoan. Buổi chiều mở một cuộc họp, phát một ít tài liệu liên quan đến công việc, tiếp đến bắt đầu phân chia nhóm, mọi người tự lựa chọn phòng ban theo chuyên ngành mong muốn của mình. Nhan Hiểu Thần và Ngô Thiến Thiến học cùng trường, lại cùng ngành, nên hai cô xin việc theo chuyên môn là giống nhau, do đó đã cùng bốn bạn nam khác đi đến phòng tài chính.

Tiếp đón bọn họ là Vice President (Phó phòng, viết tắt là VP), là một nam nhân 28 tuổi, họ Trần, tên tiếng Anh là Jason, người Bắc Kinh, tính tình rất khôi hài và hay nói. Jason cùng bọn họ nói chuyện tán gẫu trong chốc lát, giới thiệu bọn họ với các đồng nghiệp khác cùng phòng, vừa đúng lúc cũng đến giờ tan ca, Jason nói cho bọn họ biết có thể ra về, mấy bạn thực tập sinh nhìn thấy các anh chị đồng nghiệp hình như không có ai ra về nên tất cả đều chần chừ, Jason cười nói: “Sau này chuyện tăng ca sẽ như cơm bữa thôi, bây giờ các bạn chưa phải là nhân viên chính thức, thật sự chưa có nhiều việc để làm, nên về đi!” Lúc này, nhóm thực tập mới cầm lấy đồ dùng cá nhân của mình rời khỏi công ty. Xe buýt ghé trạm, Nhan Hiểu Thần vừa xuống xe liền nhìn thấy Thẩm Hầu, cô vừa vui vừa lo hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

“Anh tới đón em!” Thẩm Hầu cầm lấy túi xách của cô, thân thiết hỏi: “Có mệt không?” (Hai người chính thức yêu nhau rồi nhé, đổi cách xưng hô thôi ^.^) Nhan Hiểu Thần cười lắc đầu, “Không mệt, công ty sẽ không cho thực tập sinh làm công việc chính thức đâu, với lại hôm nay là ngày đầu tiên, chỉ là giới thiệu thủ tục thôi.”

Ngô Thiến Thiến cười nhạo, “Thẩm Hầu, bọn mình là đi làm văn phòng, không phải là làm lao công!” Thẩm Hầu thản nhiên nghe qua rồi cười nhạo, “Mình quan tâm bạn gái mình, cậu có ý kiến gì không?” Ngô Thiến Thiến bĩu môi, “Không có ý kiến!”

Thẩm Hầu ôm chặt bả vai của Nhan Hiểu Thần, “Buổi tối đi căng tin ăn cơm nhé? Hay đi ăn cơm thố (4) đi!” Gần trường đại học có một quán cơm thố, một phần khoảng 20 đồng, còn kèm theo súp với vài món phụ, vừa tiện lợi vừa phải chăng. (4) Cơm được bày biện sẵn trong nồi đất, tiện cho việc hâm nóng và giữ ấm thức ăn. “Được đó!” Nhan Hiểu Thần hỏi Ngô Thiến Thiến, “Muốn cùng đi ăn với bọn mình không?”

Ngô Thiến Thiến phất tay với Nhan Hiểu Thần, “Mình không muốn làm bóng đèn (5), bái bai.” (5) ý là không muốn có tồn tại mà như không tồn tại. Thẩm Hầu cùng Nhan Hiểu Thần đi đến quán cơm thố dùng cơm chiều, sau đó tản bộ về trường.

Dọc theo con đường rợp bóng cây, cả hai đi đến bên bờ hồ. Cảnh sắc tháng 4 như có tình, xuân về hoa nở, từng đôi yêu nhau hoặc là đi chầm chậm dạo mát xung quanh hồ, hoặc ngồi trên những tảng đá bên bờ hồ ngồi tâm sự. Vừa hay có một chiếc ghế trống dưới một gốc cây, xung quanh bóng mát và cây um tùm chắn hết tầm nhìn, không thể nhìn thấy cảnh trên hồ, lại rất yên tĩnh. Thẩm Hầu kéo Nhan Hiểu Thần đến ngồi trên ghế, lấy điện thoại di động ra đưa cho Nhan Hiểu Thần xem, hình nền trên di động là ảnh chụp của Nhan Hiểu Thần, cô đứng tại một giá sách của thư viện, đang lật xem một quyển sách, ánh sáng từ cửa sổ ở một góc chiếu lên người cô, tạo nên xung quanh thân hình của cô một quầng sáng hình tròn mờ ảo. Nhan Hiểu Thần chính mình còn chưa được nhìn thấy tấm ảnh này, cũng không biết là Thẩm Hầu đã lén chụp từ lúc nào, cô ngượng ngùng hỏi: “Sao muốn dùng ảnh của em?”

Thẩm Hầu gửi một tấm ảnh cho Nhan Hiểu Thần, bá đạo nói: “Chẳng phải bây giờ em mau chóng học tập theo anh hay sao?” Nhan Hiểu Thần nhận được tấm ảnh, nhất thời không biết làm sao để lấy ra, Thẩm Hầu cầm điện thoại của cô, vài thao tác đã đem tấm hình cài đặt thành hình nền. Trên màn hình di động, nhìn về phía cô là Thẩm Hầu với nụ cười tươi sáng đến vầng dương cũng phải ghen tỵ, Nhan Hiểu Thần đột nhiên nhận ra, với cái này mỗi giây mỗi phút đều có thể nhìn thấy Thẩm Hầu, cảm giác vô cùng tuyệt vời. Thẩm Hầu thấy Nhan Hiểu Thần nhìn chằm chằm vào hình của hắn, cười hì hì nói: “Này! Anh hiện ở bên cạnh em mà, muốn thì nhìn anh đây.”

Nhan Hiểu Thần xin lỗi, cất điện thoại di động. Thẩm Hầu hỏi: “Đi làm cảm giác thế nào?” “Bởi vì quá xa lạ, hơi mờ mịt không biết nên làm cái gì, nhưng lại nghĩ có thể kiếm được tiền nên rất chờ mong và cũng rất hưng phấn.”

Thẩm Hầu cười nói: “Nghe nói ngành nghề của em hiện giờ rất hot, lương một năm 7 8 chục ngàn là không thành vấn đề, anh đến bây giờ còn chưa đi tìm việc làm, xem ra chắc là không kiếm được công ty nào tốt rồi, đến lúc đó em không khinh thường anh chứ?” Nhan Hiểu Thần cảm thấy những câu nói của Thẩm Hầu có ý nghĩa khác, nhưng cô đoán không ra rốt cuộc Thẩm Hầu muốn nói gì, thản nhiên lưu loát nói: “Em mãi mãi sẽ không bao giờ khinh thường anh, ngược lại em chỉ lo lắng anh khinh thường em thôi.” Thẩm Hầu đưa tay ra sau gáy, tựa vào băng ghế, xa xăm nói: “Lúc tốt nghiệp cũng là lúc chia tay! Anh có mấy người bạn có bạn gái đều rầu rĩ khổ sở. Tìm được việc làm thì buồn rầu vì không thể cùng ở lại một thành phố, không tìm được việc làm thì không nghĩ đến chuyện cùng nhau vượt qua khó khăn, mà suốt ngày cãi nhau. Vì vậy công việc cũng lơ là! Em có biết không, em với anh quen nhau bây giờ có nhiều người nói ra nói vào lắm, hiện tại em tài giỏi xuất sắc, sự nghiệp tỏa sáng, tương lai rộng mở, lựa chọn anh, là tự hạ thấp mình!”

Tuy từ trước đến nay Nhan Hiểu Thần không quan tâm đến lời qua tiếng lại của mọi người, nhưng không ít thì nhiều cũng cảm nhận được đã gì đó thay đổi, trước kia các bạn học đều cảm thấy cô không thể giữ nổi Thẩm Hầu, nay đơn giản là vì cô đã tìm được một công việc tốt lương cao, chẳng còn ai nghĩ như vậy nữa, Ngô Thiến Thiến thậm chí còn tỏ vẻ rất hiểu rằng Thẩm Hầu đối xử tốt với cô là chuyện đương nhiên. Nhan Hiểu Thần hỏi: “Vậy bản thân anh nghĩ gì?” “Anh hơi tò mò, cho đến bây giờ anh vẫn chưa có việc làm mà em còn chưa sốt ruột, em hoàn toàn không để ý sao? Em vẫn chưa nghĩ đến tương lai của chúng ta sao?”

“Không phải như vậy.” Thẩm Hầu dương mắt lên nhìn Nhan Hiểu Thần, tỏ vẻ sẵn lòng chăm chú lắng nghe. Nhan Hiểu Thần nói: “Em tin tưởng anh, cũng tin tưởng chính mình.”

Có lẽ trong khoảng thời gian này đã nhìn thấy quá nhiều cuộc cãi vã và chia tay, tình yêu của tuổi trẻ nóng rực như lửa nhưng cũng nhanh tàn như lửa, Thẩm Hầu lại bị bạn bè vô tình hay cố ý chê cười hắn trèo cao, hắn tin tưởng mình, nhưng lại không có đầy đủ tự tin đối mặt với Nhan Hiểu Thần , thật giống với câu nói, khi quá yêu một người, không tự chủ được bản thân mà cảm thấy chính mình hèn kém. Thẩm Hầu bén nhọn hỏi: “Nếu anh không tìm được việc làm, em cũng tin tưởng anh sao?” Nhan Hiểu Thần thong dong nói: “Tìm không được thì tiếp tục tìm, từ từ thế nào cũng có, dù sao em đã có thể kiếm được tiền, không sợ cả hai chết đói đâu.” “Nếu tìm được công việc ở nơi khác thì sao?”

“Em có thể xin công ty điều động nội bộ, nếu mà không được, em sẽ đổi việc khác, việc làm chắc chắn sẽ có, nhưng tiền kiếm được có thể ít một chút, còn nếu ít hơn nữa, hai chúng ta hai người chẳng lẽ không tự nuôi sống được chính mình hay sao?” Những vấn đề phức tạp của người khác đối với Nhan Hiểu Thần lúc này đều trở thành hoàn toàn không là vấn đề, xem ra cô đã thật sự có suy xét kỹ càng về tương lai của bọn họ, cũng đã chuẩn bị cách đối phó thật chu đáo, Thẩm Hầu bật cười lắc đầu, đúng là do hắn suy nghĩ quá nhiều rồi. Nhan Hiểu Thần giữ chặt bàn tay của Thẩm Hầu, “Em tin tưởng anh chắc chắn đã có suy nghĩ đến tương lai của chính mình, cũng đã tự có quyết định. Em tin vào năng lực của bản thân, mặc kệ anh đã quyết định cái gì, chỉ cần anh vẫn muốn ở bên em, em nhất định sẽ mãi bên cạnh anh. Đừng nói chỉ là chuyển đi thành phố khác, nếu anh đột nhiên thay đổi quyết định, muốn xuất ngoại, em cũng có thể bắt đầu chuẩn bị thi TOEFL, để đi nước ngoài tìm anh.” Thẩm Hầu nắm lấy tay Nhan Hiểu Thần, dùng sức kéo cô vào ngực mình, thì thầm bên tai cô: “Tiểu Tiểu, anh yêu em!”

Thân thể Nhan Hiểu Thần cứng đờ, nói nhỏ: “Anh vừa kêu em là gì?” Thẩm Hầu dịu dàng nói: “Không phải em đã nói tên từ nhỏ của em là ‘Tiểu Tiểu’ hay sao? Về sau anh sẽ gọi em là ‘Tiểu Tiểu’.” Nhan Hiểu Thần kinh ngạc một thoáng, chậm rãi nhắm mắt lại, dùng sức ôm Thẩm Hầu thật chặt. Vậy ra, trên đời này vẫn còn một người có thể gọi cô bằng cái tên tràn đầy yêu thương: ‘Tiểu Tiểu’.

Mặc dù phòng tài chính có công việc áp lực lớn, nhưng cho dù là trưởng phòng hay các nhân viên đồng nghiệp đều có yêu cầu rất thấp đối với thực tập sinh, hơn nữa phần lớn công việc đều là buôn bán cơ mật, không thích hợp để giao cho bọn họ, cho nên nếu so với các nhân viên đồng nghiệp thì công việc của Nhan Hiểu Thần không đến nỗi là “làm mệt chết”, nhưng mỗi ngày cũng phải đi sớm về muộn. Mỗi tuần còn có hai lần huấn luyện, họp hành giao bài tập, tuy rằng không có người chấm điểm bài tập, nhưng nếu ai làm tốt sẽ được điểm danh khen ngợi, còn có thể được gặp riêng trưởng phòng để giải trình, vô hình trung lại biến thành một kiểu cạnh tranh, chung quy không phải ai cũng không nghĩ đến việc sẽ để lại ấn tượng tốt cho cấp trên. Nhan Hiểu Thần vốn là người thành thạo, kiến thức cực kỳ vững chắc, lại là người có tinh thần cố gắng, bất kể là giao cho công việc gì, hay bắt làm bài tập gì, cô đều hoàn thành rất tốt. Hơn nữa sau lưng cô còn có sư phụ tài giỏi Trình Trí Viễn, nếu có bài tập khó chưa tìm ra được hướng giải quyết cô sẽ gọi ngay cho Trình Trí Viễn nhờ giúp đỡ, Trình Trí Viễn chỉ bày ra hướng đi, hoặc đề cử sách tham khảo, Nhan Hiểu Thần lập tức sẽ hiểu rõ nên làm như thế nào. Được điểm danh tuyên dương vài lần, Nhan Hiểu Thần liền trở thành thực tập sinh nổi tiếng, các trưởng phòng của các phòng ban khác ai cũng đều nhớ kỹ cô. Có một lần, một nhóm tực tập sinh vừa mới huấn luyện xong, cùng đi vào thang máy, đúng lúc cũng có một nhóm trưởng phòng vừa họp xong đi ra, bọn họ đi qua như vậy nhưng lại chào hỏi Nhan Hiểu Thần. Chỉ là lịch sự bình thường hỏi thăm nhau của các đồng nghiệp, nhưng đã khiến cho đám người trẻ tuổi vô cùng hâm mộ và ghen tị.

Cho dù là có thiện ý hâm mộ, nhưng vẫn có chút gì đó là ác ý ghen tị, Nhan Hiểu Thần hoàn toàn làm như không biết, cô toàn tâm toàn lực làm tốt công việc của mình, người khác nghĩ như thế nào, cô không quan tâm. Cuối tháng tư thì quản lý phòng nhân sự công bố một tin tốt lành, đó là sẽ chọn ra trong nhóm thực tập một bạn có biểu hiện nổi trội xuất sắc để đưa sang tổng công ty ở Mỹ thực tập hai năm. Đến tháng 6 sẽ lấy bằng chứng nhận tốt nghiệp đại học, bọn họ một khi chính thức được nhận vào công ty, lương khởi điểm sẽ không thấp hơn 300 ngàn nhân dân tệ, ở trong nước đã được xem là lương rất cao rồi, nếu qua tổng công ty ở Mỹ, lương khởi điểm sẽ không thua kém 100 ngàn đô la. Nếu không kể đến lợi ích tiền tài, có thể làm việc ở trung tâm kinh tế tài chính tại New York, đối với bọn họ mà nói, sự nghiệp cả đời này không thể tưởng tượng được sẽ tuyệt vời đến mức độ nào.

Thực tập sinh nghe được tin này đều háo hức sôi sục, có người còn hận không thể dốc hết sức lực để tranh thủ trở thành người may mắn. Nhan Hiểu Thần đối với chuyện này là hoàn toàn không có hứng thú, nếu Thẩm Hầu có ý định xuất ngoại thì bây giờ vẫn còn sớm để cô đi, còn nếu kế hoạch tương lai của Thẩm Hầu không có suy nghĩ đến xuất ngoại, thì như vậy cô tuyệt đối cũng sẽ không nghĩ tới. Cô vẫn như ngày thường, nghiêm túc tiếp nhận mỗi một việc, sẽ không cố ý tranh giành để thể hiện mình, nhưng nếu đến phiên cô thể hiện, thì cũng sẽ không cố ý nhường nhịn một ai. Dù sao, muốn được chọn thì không dễ dàng, nhưng nếu đã được chọn mà muốn từ chối thì lại rất dễ dàng. Bởi vì đã quyết định là từ chối nên Nhan Hiểu Thần không nói với Thẩm Hầu chuyện này. Đầu tháng 5, Nhan Hiểu Thần nhận được tháng lương đầu tiên, trừ đi các loại thuế, có hơn 5000 đồng, đối với Nhan Hiểu Thần mà nói, đây là một số tiền lớn.

Cô chuyển cho mẹ 1500 đồng, tính toán trả lại cho Trình Trí Viễn 1000, còn dư lại hơn 2000. Cô tra cứu giá cả một số nhà hàng Tây gần khu chung cư của Trình Trí Viễn mới phát hiện, nếu như mời Trình Trí Viễn ăn đại tiệc, chí ít phải tốn 500 đồng. Như vậy, nhiều nhất cũng chỉ còn dư lại hơn một ngàn, nhìn thì không ít, nhưng đi làm không phải như đi học, chi tiêu lớn hơn rất nhiều, hơn 1000 duy trì cho một tháng mới chỉ vừa đủ, nhưng Nhan Hiểu Thần đã hài lòng lắm rồi. Cô chọn nhà hàng tốt, cao hứng phấn khởi gọi điện thoại cho Trình Trí Viễn mời anh ta ăn cơm, Trình Trí Viễn rất vui vẻ đồng ý. Tất cả đều đã quyết định nhưng Nhan Hiểu Thần không biết nên nói sao với Thẩm Hầu. Thẩm Hầu là người có rất nhiều bạn bè, hoạt động của hắn cũng rất nhiều, Nhan Hiểu Thần không có hứng thú tham gia nên Thẩm Hầu cũng sẽ không đưa cô đi cùng. Nếu Nhan Hiểu Thần không nói với hắn, kiếm cớ gì đó để đi ăn cơm cùng Trình Trí Viễn thì Thẩm Hầu chắc chắn là không biết, nhưng Nhan Hiểu Thần không nghĩ là sẽ lừa gạt hắn. Có điều Thẩm Hầu đối với Trình Trí Viễn thành kiến quá sâu, Nhan Hiểu Thần đã thử đủ cách, muốn hóa giải hiểu lầm của hắn đối với Trình Trí Viễn nhưng không được. Mỗi lần cô nói với Thẩm Hầu kể rõ Trình Trí Viễn là người tốt như thế nào thì Thẩm Hầu luôn nói với vẻ mặt quái lạ khinh thường: “Hắn có ý đồ với em, dĩ nhiên đối tốt! Hắn không đối tốt với em, làm thế nào thực hiện ý đồ của hắn đây?” Thẩm Hầu kiên quyết không tin Trình Trí Viễn xem Nhan Hiểu Thần là bạn bè bình thường, cho nên Nhan Hiểu Thần càng nói Trình Trí Viễn tốt, giống như càng chứng mình ý đồ xấu của anh ta.

Nhiều khi Nhan Hiểu Thần nói nhiều quá, Thẩm Hầu phát ghen, chua xót nói rằng: “Hắn tốt như vậy, không bằng em tìm hắn làm bạn trai đi!” Nhan Hiểu Thần không muốn Thẩm Hầu buồn bực nên chỉ có thể im lặng không đề cập gì đến Trình Trí Viễn nữa, nhưng đương nhiên cô cũng kiên quyết không nghe theo lời của Thẩm Hầu mà tuyệt giao với Trình Trí Viễn. Thẩm Hầu biết cô vẫn liên hệ với Trình Trí Viễn, bởi vì mỗi lần gọi điện thoại cho Trình Trí Viễn hỏi về công việc cô đều không dối gạt Thẩm Hầu, có khi cô còn cầm điện thoại đưa cho Thẩm Hầu xem, chứng minh tin nhắn của cô với Trình Trí Viễn là trong sạch, giống như buôn bán sách giáo khoa vậy, Thẩm Hầu không có cách gì nổi giận, nhưng hắn vẫn là không chấp nhận được anh ta. Dần dần cả hai đều trở nên ngang ngạnh cứng đầu, bọn họ đều cho rằng chính mình rất có lý, chẳng ai nhường nhịn ai, nhưng cũng không muốn phải cãi nhau, chỉ có thể mỗi người nhường một bước, Thẩm Hầu bất quá không hỏi đến chuyện của cô và Trình Trí Viễn, Nhan Hiểu Thần cũng không chủ động đi gặp anh ta.

Bởi vì không biết phải nói với Thẩm Hầu như thế nào, nên Nhan Hiểu Thần muốn trì hoãn thêm một lát. Nhan Hiểu Thần đến khu ký túc xá của Thẩm Hầu tìm hắn thì thấy hắn đang vô trang taobao (6) nhìn ngó linh tinh, cái này thì không lạ, nhưng lạ là mấy trang web hắn đang xem đều là thời trang trẻ em hoặc trang phục phụ nữ, Nhan Hiểu Thần tò mò hỏi, “Anh muốn mua quần áo cho ai?” (6) taobao.com là trang web mua sắm trực tuyến của Trung Quốc, giống như eBay hay Amazon, được tạo ra tại Trung quốc nhờ nhóm Alibaba.

“Không có mua, chỉ là tùy tiện xem thôi, để coi bây giờ người ta thích nhất là loại quần áo gì.” Thẩm Hầu đóng máy tính lại, “Tối nay ăn cơm ở đâu?” “Tối nay anh tự đi ăn đi! Em có hẹn với bạn…” Nhan Hiểu Thần lắp bắp, cô định nói chuyện mời Trình Trí Viễn đi ăn cơm tối cho Thẩm Hầu nghe.

Thẩm Hầu quả nhiên nổi giận, hơi lớn tiếng nói: “Em có tiền lương, chỉ mời anh ăn một phần cơm thố, vậy mà muốn mời Trình Trí Viễn ăn cơm Tây! Chẳng lẽ hắn quan trọng hơn anh?” Nhan Hiểu Thần còn chưa nói cho Thẩm Hầu biết cô đã hai lần mượn tiền của Trình Trí Viễn, nên chỉ có thể giải thích: “Em tìm việc làm anh ta đã giúp rất nhiều, lúc trước em có đồng ý sẽ cảm tạ anh ta thật tốt, không mời người ta ăn tiệc lớn, là bởi vì không đủ tiền, cho nên lúc đó đành nhẫn nhịn một chút.” Thẩm Hầu nghe mấy câu đầu không đồng ý cho lắm, nhưng hắn đối với Nhan Hiểu Thần tràn đầy tin tưởng, cảm thấy Trình Trí Viễn cùng lắm là “dệt hoa trên gấm” (7), không có anh ta, Nhan Hiểu Thần khẳng định vẫn có thể có được việc làm tốt, nhưng nghe đến câu sau lại hết sức chú tâm, bực tức giảm đi một chút, than thở nói: “Thì em tự mua cho Trình Trí Viễn món quà nào có giá trị một chút, không cần cùng đi ăn cơm như thế, có được không?”

(7) Gấm đã có hoa, dệt lên cũng thừa: ý là Trình Trí Viễn có làm việc gì đi nữa cũng không ảnh hưởng gì đến Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần xin lỗi nhìn Thẩm Hầu, đột nhiên nảy ra ý định, nhanh trí nói: “Nếu anh không yên tâm, hay là đi chung đi?” Thừa dịp này, cô muốn giúp cho Thẩm Hầu hiểu con người của Trình Trí Viễn một chút, nói chung rất nhiều hiểu lầm đều bắt nguồn từ không hiểu biết. Thẩm Hầu tỏ thái độ cực kỳ không ưa, nghiêm túc nói với Nhan Hiểu Thần: “Tiểu Tiểu, anh không phải không yên tâm, anh đối với mình vẫn thừa tự tin, cũng tuyệt đối tin tưởng em! Anh chỉ là không thích con người của Trình Trí Viễn, nói chung cảm thấy hắn rất quái lạ!”

Nhan Hiểu Thần cười nói: “Anh tin tưởng vào việc đánh giá người khác của em một lần không được sao? Trình Trí Viễn thực sự là một người bạn rất tốt.” Thẩm Hầu không lay chuyển được Nhan Hiểu Thần đành thở dài, “Em đi đi, cùng lắm bù lại tổn thất cho anh.” Nhan Hiểu Thần lập tức nói: “Được, anh muốn bù lại cái gì?”

Thẩm Hầu cười xấu xa, chỉ chỉ vào môi của Nhan Hiểu Thần, “Anh muốn cái này.” Nhan Hiểu Thần vừa “hừ” nhẹ một tiếng, Thẩm Hầu đã bịt kín môi của cô bằng môi của hắn, tiến quân thần tốc, hung hăng tàn bạo một trận, sau đó dời xuống đến cổ của cô. Nhan Hiểu Thần là điển hình con gái miền Nam sông nước, làn da trắng nõn trơn láng, chạm vào như đồ sứ, còn mát lạnh nhạy cảm, khiến cho Thẩm Hầu hết sức cẩn thận dịu dàng. Nhưng đêm nay, hắn lại nhớ tới mấy thằng bạn trong ký túc xá nói “dấu ấn dâu tây” gì đó, ý định đùa cợt nổi lên, ấn lực một chút dùng môi mút thật mạnh lên cổ của Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần cảm thấy hơi đau, nhưng cũng không đến nỗi không chịu được, cô có chút bất an liền cấu Thẩm Hầu một cái, Thẩm Hầu trấn an dỗ dành cô. Mấy phút sau, Thẩm Hầu nghiêng đầu nhìn thấy phía trên xương quai xanh của Nhan Hiểu Thần là một cái dấu đỏ ửng giống như dâu tây, lấp ló ngay tại đường viền cổ áo. Thẩm Hầu cười nói với Nhan Hiểu Thần: “Em đi ăn cơm đi, anh đã để lại dấu ấn dành riêng cho anh trên người em rồi, em không chạy thoát được đâu!” Nhan Hiểu Thần cũng không để ý trên cổ cô có cái gì, nghe được Thẩm Hầu chịu cho cô đi thì vui vẻ nói: “Em đi đây, buổi tối không cần chờ, em sẽ gửi blog cho anh.”

Thẩm Hầu không có ý kiến gì cười cười, “Em đi ăn cơm của em đi, anh đi ăn cơm của anh, anh không can thiệp chuyện của em, em cũng đừng động đến chuyện của anh.” Nhan Hiểu Thần hôn lên hai má của Thẩm Hầu một chút rồi rời khỏi. Nhan Hiểu Thần vừa đến nhà hàng Tây thì đã thấy Trình Trí Viễn ở đó.

Cô cười cười đi qua anh ta, “Xin lỗi, tôi tới trễ.” Ánh mắt của Trình Trí Viễn hơi dừng lại trên cổ của Nhan Hiểu Thần một thoáng, dường như không có việc gì nên rời đi, anh ta cười nói: “Em không trễ, là do tôi đến sớm.” Bồi bàn lấy menu đưa cho bọn họ, tuy rằng Nhan Hiểu Thần đã vì bữa cơm này mà tra cứu trên mạng để biết thêm kiến thức về các món Tây, nhưng ngồi đối diện cô lại là chuyên gia về món ăn Tây, cô nói: “Mấy món ăn Tây tôi không biết nhiều, anh muốn ăn gì?”

“Em đặc biệt thích món gì? Có ăn kiêng không?” “Không có ăn kiêng, cái gì cũng đều thích ăn.” Trình Trí Viễn cười rộ lên, gọi hai phần món ăn khai vị, cho anh ta món gà, cho Nhan Hiểu Thần món cá, bồi bàn hỏi: “Hai vị có cần chút đồ ngọt không?”

Trình Trí Viễn hỏi Nhan Hiểu Thần: “Có sợ mập không?” Nhan Hiểu Thần lắc đầu, “Nhà tôi có gien tốt, ăn nhiều bao nhiêu cũng không mập.” Trình Trí Viễn vì Nhan Hiểu Thần gọi một món rất bình thường, là loại bánh ngọt phô mai chanh phổ biến.

Khi bồi bàn thu lại menu, Nhan Hiểu Thần lặng lẽ nói với Trình Trí Viễn: “Tôi luôn cảm thấy ánh mắt mấy người bồi bàn nhìn tôi có chút quái lạ, có phải bọn họ nhận ra tôi là kẻ lần đầu đến nhà hàng sang trọng dùng bữa hay không?” Tầm mắt của Trình Trí Viễn nhìn qua cổ của Nhan Hiểu Thần cười nói: “Có lẽ họ cảm thấy đêm nay em rất đẹp.” Nhan Hiểu Thần làm cái mặt quỷ, “Cám ơn anh vì đã có lòng tốt nói dối khen tôi.” Trình Trí Viễn cười nhìn Nhan Hiểu Thần, “Gần đây em có tâm trạng rất tốt, có chút gì đó hợp với cô gái trẻ như em, cứ như vậy nhé!”

Nhan Hiểu Thần ngạc nhiên, cầm ly lên uống một ngụm nước đá chanh, “Vậy trước kia tâm trạng của tôi như thế nào?” “Giống như có tâm sự đè nặng trong lòng, dáng vẻ như người bị mắc nợ vậy, hiện tại đã thoải mái hơn nhiều rồi, như vậy rất tốt.” Nhan Hiểu Thần im lặng một lúc, khẽ cười nói: “Tôi cũng thấy gần đây mọi thứ đều quá tốt, tốt như vậy chắc không phải là sự thật.”

“Tất cả đều là thật.” Phục vụ bàn bưng đến món khai vị, lịch sự hỏi nên đưa cho ai, Trình Trí Viễn nói: “Chúng tôi đi cùng nhau, không cần chú ý đến phong cách nước ngoài đâu.” Người bồi bàn liền theo phong cách dùng cơm của Trung Quốc, đem hai món khai vị đặt ngay chính giữa bàn.

Nhan Hiểu Thần để cho Trình Trí Viễn ăn trước một chút mới bắt đầu ăn. Hai người vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm, Nhan Hiểu Thần kể đến công việc thực tập, đem chuyện công ty sẽ tuyển người để sang tổng công ty ở New York làm việc nói cho Trình Trí Viễn nghe, anh ta nói: “Từ lợi ích phát triển sự nghiệp mà nói, chắc hẳn em đã dốc hết sức tranh thủ cơ hội này.” Nhan Hiểu Thần trả lời: “Tôi không muốn đi.”

Trình Trí Viễn hiểu ra, “Là vì tình yêu.” “Chẳng lẽ anh không ủng hộ?” “Chỉ cần em cảm thấy lựa chọn như vậy khiến mình vui vẻ thì tôi hoàn toàn tán thành. Mọi người cố gắng tìm đến công việc tốt là vì để cho bản thân vui vẻ, nếu vì một phần công việc mà mất đi niềm vui thì quả thật không đáng.”

Thanh niên bây giờ thường dễ có khuynh hướng “Tình yêu không đáng tin, sự nghiệp mới đáng tin”, đây là lý do vì sao đại đa số bọn họ sẽ vì sự nghiệp tốt mà buông bỏ tình yêu tốt, Nhan Hiểu Thần cười híp mắt nâng ly, “Không hổ danh là đồng hương của tôi!” Hai người chạm ly, uống một ngụm rượu. Ăn xong món bánh ngọt tráng miệng cuối cùng, đã hơn 8 giờ tối. Nhan Hiểu Thần đưa một cái bì thư cho Trình Trí Viễn, “Tháng sau tôi chỉ còn một khoản nợ cuối cùng thôi.” Trước đó, Nhan Hiểu Thần đã lấy tiền trong thẻ ngân hàng đang báo mất ra 1000 đồng, cùng với số hôm nay tổng cộng là 2000, như vậy chỉ còn nợ lại 1000 đồng.

Trình Trí Viễn tiếp nhận phong bì. Nhan Hiểu Thần gọi bồi bàn đến tính tiền, hơn 400 đồng, Nhan Hiểu Thần lo lắng Trình Trí Viễn sẽ giành trả tiền, may mắn sao điều cô lo lắng không xảy ra, Trình Trí Viễn chỉ mỉm cười ngồi nhìn. Thanh toán xong xuôi, hai người đi ra khỏi nhà hàng, Trình Trí Viễn đang muốn nói sẽ đưa Nhan Hiểu Thần về, thì ở ngã tư đường đối diện đột nhiên có tiếng gọi lớn, “Tiểu Tiểu!” Cách dòng xe cộ như nước chảy không ngừng ở ngã tư đường bên kia, lóe sáng dưới ánh đèn nê ông, Thẩm Hầu đứng tại cửa của một tiệm cà phê, ra sức vẫy tay. Dĩ nhiên, từ bấy đến giờ hắn đã chờ ở quán cà phê đó, nhìn thấy Nhan Hiểu Thần và Trình Trí Viễn ăn cơm xong thì lập tức chạy ra.

“Tiểu Tiểu!” Thẩm Hầu gọi lớn tiếng một lần nữa. Nhan Hiểu Thần cười vui vẻ, giơ tay lên vẫy vẫy, tỏ vẻ là chính mình đã nhìn thấy hắn. Thẩm Hầu chỉ vào giao lộ có đèn xanh đèn đỏ cách đó không xa, ý bảo cô qua đó để gặp hắn, Nhan Hiểu Thần giơ tay ra làm ký hiệu OK, hắn cũng hướng về phía giao lộ bước nhanh mà đi. Nhan Hiểu Thần vội vàng chào tạm biệt với Trình Trí Viễn, “Tôi phải đi rồi, có gì thì liên hệ qua điện thoại.”

Trình Trí Viễn nói: “Được!” Hai người một trước một sau quay lưng, hướng đến hai nơi khác nhau mà đi tới. Nhan Hiểu Thần chạy vài bước, đột nhiên như nhớ đến điều gì, xoay người lại gọi: “Trình Trí Viễn!” Trình Trí Viễn quay đầu, lẳng lặng nhìn Nhan Hiểu Thần.

Nhan Hiểu Thần cười cười, thật tâm nói rằng: “Cảm ơn anh!” Ánh đèn chốn đô thị mờ ảo say lòng người, xe cộ phố xá ồn ào xôn xao không dứt, Trình Trí Viễn khóe mắt chân mày mang theo vài phần bi thương, đứng trong dòng người náo nhiệt, dường như cảm giác thê lương giảm đi chút ít. Anh ta cười nhẹ, trịnh trọng nói: “Hiểu Thần, xin em đừng nói với tôi những lời đó nữa!” “Mặc dù chúng ta là bạn tốt, nhưng mà…Dù sao, được rồi, tôi sẽ cố gắng!” Nhan Hiểu Thần cười phất phất tay, xoay người, hướng về giao lộ đèn xanh đèn đỏ mà đi, nhìn đến dáng vẻ ấm áp của một người tại nơi không xa đó đang chờ cô, nụ cười trên môi ngày càng tươi tắn sáng lạn, bước chân một lúc một nhanh.

Trình Trí Viễn vẫn đứng lặng phía sau, ngưng mắt nhìn cô chạy về phía tươi sáng hạnh phúc của mình. Thẩm Hầu cùng Nhan Hiểu Thần đi với nhau cũng khá lâu, đến gần giờ khóa cổng thì hắn đưa cô trở về. Cuối tuần ký túc xá không tắt đèn, trong ký túc xá đèn đuốc sáng trưng, Nhan Hiểu Thần đi dọc theo hành lang để về phòng, cô đi đến đâu đều thấy các bạn học nhìn mình cười một cách khó hiểu, Nhan Hiểu Thần bị cười đến sởn tóc gáy. Về đến phòng, Ngô Thiến Thiến và Ngụy Đồng cũng với cái kiểu khó hiểu như vậy mà đón cô, Ngô Thiến Thiến chỉ là nhìn cô đầy cảm xúc, Ngụy Đồng thì trực tiếp phóng tới, trên dưới trước sau kiểm tra nhìn ngó Nhan Hiểu Thần, lẩm bẩm nói, “Chậc chậc! Cậu cùng với Thẩm Hầu đã làm rồi à? Chúng ta có nên uống một chút rượu mừng hay không?”

Nhan Hiểu Thần khó hiểu hỏi, “Làm cái gì?” “Cậu nói cậu và Thẩm Hầu có thể làm gì?” Nhan Hiểu Thần vẫn là chưa phản ứng kịp, hoang mang nhìn Ngụy Đồng.

Ngụy Đồng tùy tiện nói: “Đương nhiên là làm chuyện ‘ấy’ rồi! Uống rượu chúc mừng một chút đi, đời ‘trong sạch’ của Nhan Hiểu Thần đã kết thúc!” Ngụy Đồng nói vậy thế nhưng lại thật sự đi đến giá sách lấy rượu. Nhan Hiểu Thần trợn mắt, há hốc mồm một lát, lắp bắp nói: “Mình, chúng mình…còn chưa chuẩn bị gì hết, nếu thực sự là có làm thì mới chúc mừng. A, không đúng…” Cô quả thật muốn cắn lưỡi cho rồi, “Có muốn làm, cũng không nói cho cậu biết!” Ngụy Đồng nghi ngờ hỏi, “Thật sự là không có? Vậy trên cổ của cậu là cái gì?”

Nhan Hiểu Thần phóng tới trước gương, nhìn vào cổ, không thể che mặt đi, gần như muốn khóc ròng mà gào lên: Thẩm Hầu, ngươi thật đáng ghét! Trình Trí Viễn, ngươi cũng thật đáng ghét! Cuối tuần, Thẩm Hầu mời Nhan Hiểu Thần đi ăn cơm Tây, địa điểm là nhà hàng mà Nhan Hiểu Thần đã mời Trình Trí Viễn ăn cơm hồi tuần trước. Nhan Hiểu Thần ngồi vào chỗ mà cô cùng Trình Trí Viễn đã ngồi , dở khóc dở cười nhìn Thẩm Hầu, tên tiểu tử này biểu hiện bề ngoài thật sự rất hào phóng rộng lượng, nhưng thực tế là một kẻ hẹp hòi keo kiệt không ai bằng.

Thẩm Hầu nhìn nét mặt của cô là biết cô đang trách thầm hắn, hắn nghiêm túc nói: “Em đừng cho rằng anh cố ý, anh thật sự có điều muốn chúc mừng.” Nhan Hiểu Thần chống cằm nhìn hắn, ra vẻ muốn chờ xem ‘anh giải thích thế nào đây’. Thẩm Hầu hắng giọng một cái, nói: “Anh tìm được việc làm rồi.”

“Hả?!” Nét mặt của Nhan Hiểu Thần có vẻ hơi mất tự nhiên, lập tức vui vẻ, liền cầm ly nước trái cây, cùng Thẩm Hầu cụng một cái, “Thật tốt quá!” Thẩm Hầu ra vẻ buồn bực nói: “Bây giờ còn cảm thấy anh cố ý không?” Nhan Hiểu Thần nghiêng đầu ngẫm nghĩ, nói: “Hiện tại em vẫn cảm thấy là anh cố ý! Anh muốn tạo ra ký ức cùng một chỗ với Trình Trí Viễn để che lấp đi ký ức về anh ta, về sau khi em muốn nhớ đến nhà hàng này, cũng chỉ sẽ nhớ kỹ đêm nay cùng với anh thôi!”

Thẩm Hầu cợt nhả hỏi: “Vậy là em thích, hay là không thích?” Nhan Hiểu Thần ra vẻ nghiêm túc nói: “Nếu anh vẫn như vậy để cho da mặt của mình dày thêm nữa, thì cho dù là thích cũng trở thành chán ghét.” Thẩm Hầu vỗ vào hai má của Nhan Hiểu Thần một cái, “Khẩu thị tâm phi!” (1)

(1) Ý là nói vậy nhưng nghĩ khác. Nhan Hiểu Thần ngượng ngùng gỡ tay của hắn ra, “Nói về công việc của anh xem, công ty nào? Làm gì?” Thẩm Hầu nói: “Là công ty kinh doanh đồ thể thao NE, so với Nike, Adidas thì thương hiệu có kém hơn một chút, nhưng sản phẩm cũng thuộc loại hàng hiệu, anh nhận làm nhân viên bán hàng, tiền lương rất thấp, tạm thời chỉ có hơn 4000 đồng, nếu làm tốt, có thể có thêm chiết khấu bán hàng.”

Nhan Hiểu Thần buồn bực ra mặt, “Sao anh lại đi chọn bán hàng? Hơn nữa còn là công ty bán đồ thể thao?” Chuyên môn của họ chắc chắn sẽ hướng tới ngân hàng, công ty chứng khoán hay cơ quan tài chính nào đó, các bạn học ai cũng đều như vậy, nói chung là phải “gãi đúng chỗ ngứa”, hơn nữa chuyên ngành tài chính có tiền lương cao hơn các chuyên ngành khác không ít. Thẩm Hầu thần bí nói: “Cá nhân anh có hứng thú chính là tiền lương thấp một chút, nhưng vẫn sợ bạn bè chê cười.” Nhan Hiểu Thần cười nói: “Anh thích mới là quan trọng nhất, tiền à, còn nhiều thời gian mà, cần gì phải nóng lòng trong một lúc chứ?” Thẩm Hầu cầm tay của Nhan Hiểu Thần, “Cảm ơn em đã ủng hộ.”

Bởi vì có “tin vui” của Thẩm Hầu nên bữa cơm của hai người hôm nay đặc biệt vui vẻ. Cơm nước xong, cả hai nắm tay nhau cùng tản bộ về trường. Nhan Hiểu Thần nhìn đến khách bộ hành đi tới đi lui, chợt tưởng tượng ra tương lai của cô và Thẩm Hầu — giống như những người ở đây vậy, mỗi ngày đều đi làm rồi tan ca về nhà. Nếu tan ca sớm, có thời gian, cô sẽ tự mình nấu cơm, nếu như không có thời gian, bọn họ có thể đi đến nhà hàng dùng bữa, ăn xong lại có thể nắm tay cùng nhau tản bộ về nhà. Nhan Hiểu Thần len lén nhìn Thẩm Hầu, không kềm được lâu lâu lại cười ngây ngốc, đột nhiên nhớ đến một bài hát của Lương Tịnh Như (2), nhịn không được nhỏ giọng ngân nga: “…Trên đời này anh là người tốt nhất, ánh mắt ấy khiến em an tĩnh nhất, chỉ có anh là người em nhớ nhung, mặc kệ có là ai đi nữa. Thế giới của anh là nơi ấm áp nhất, bờ vai anh là chốn yên bình nhất, không có anh em sẽ ra sao? Hãy ở lại bên em đừng rời xa, yêu anh thật hạnh phúc…”

(2) Lương Tịnh Như (Fish Leong) (Sinh ngày 16/06/1978), người Trung Quốc, gốc Quảng Đông, còn là ca sĩ Malaysia. Cô nổi tiếng với dòng nhạc Pop hát bằng tiếng phổ thông, đã thành công ở Đài Loan, Đại Lục, Hong Kong, Malaysia, Singarore và Nhật bản. Leong được biết đến với cái tên “Nữ hoàng nhạc trữ tình”, nổi tiếng với dòng nhạc love ballads, một ít trong số đó đã trở thành những bài hát karaoke đứng top phổ biến nhất hiện nay.(wiki) Thẩm Hầu nghe Nhan Hiểu Thần hát câu được câu mất, tóm lại là nghe không rõ cô rốt cuộc đang hát bài hát gì, cười hỏi: “Em đang hát bài gì vậy?” “Một bài hát cũ của Lương Tịnh Như, tên là…” Lời đã muốn nói ra, Nhan Hiểu Thần lại im bặt, đỏ mặt lắc đầu, vẫn không chịu nói. Cô phát hiện ra tên bài hát chính xác đến đáng sợ, “Khi yêu thật hạnh phúc” (3), quả thật hoàn toàn nói ra suy nghĩ của cô, làm sao cô nói cho được.

(3) tên tiếng Hoa :《恋着多喜欢》, do Lương Tịnh Như thể hiện, đại ý nói về niềm hạnh phúc khi được yêu, giống như tên bài hát. Thẩm Hầu vốn chỉ là thuận miệng hỏi cho biết, nhưng lại thấy phản ứng của Nhan Hiểu Thần như vậy, hắn bắt đầu tò mò, nhưng mặc kệ hắn tra hỏi thế nào, Nhan Hiểu Thần cũng chỉ là mím môi cười, vẫn không chịu nói cho hắn biết tên bài hát, càng không chịu nói lời bài hát. Hỏi càng nhiều, thì cô càng bực bội ngắt lời, “y da, luận văn tốt nghiệp anh viết thế nào rồi?” Mãi cho đến lúc đưa cô đến tận ký túc xá, hắn vẫn chẳng hỏi ra được bài hát tên gì. Đêm khuya, Nhan Hiểu Thần đã ngủ khá sâu, đột nhiên nghe được tiếng chuông điện thoại vang lên, may mắn hôm nay là cuối tuần, Ngụy Đồng và Ngô Thiến đều có tiết mục nên đã đi, trong phòng chỉ có một mình cô.

Nhan Hiểu Thần lấy di động ra, mắt lập tức sáng lên như có điện, là Thẩm Hầu gọi. Cô nhận điện thoại, nói tiếng hơi khàn giọng mũi: “A Lô? Anh còn chưa ngủ à, lại chơi máy tính đến khuya?” “Đúng là đang dùng máy tính, nhưng không phải chơi game, anh tìm ra được bài hát em hát lúc nãy rồi.” Giọng của Thẩm Hầu dường như còn ẩn chứa sự cảm động và vui sướng khi một khắc trước đã được nghe lời của bài hát, hắn lắng nghe một cách dịu dàng đến thật cẩn thận, chỉ e sợ rằng nếu không cẩn thận sẽ không thể hiểu hết ý nghĩa của từng ca từ mà cô gái của hắn đã rất thích. “Anh nói gì vậy?” đầu óc của Nhan Hiểu Thần vẫn còn mơ hồ, chưa kịp phản ứng Thẩm Hầu vừa nói cái gì, lòng cũng đã cảm nhận được giọng nói ngọt ngào âu yếm của hắn, khóe miệng cứ bất giác mỉm cười.

Trong di động im lặng một lát, sau đó truyền đến giọng hát của Thẩm Hầu: “Tâm trạng trở nên rối bời, ánh trăng mỉm cười cong vút, nhìn em ngây ngẩn suốt đêm, như vậy có phải là rất phiền. Anh yêu bản thân không đến một phần, vậy mà yêu em không cần đong đếm, chỉ cần khiến cho em hạnh phúc, anh sẽ đánh đổi mọi điều…” Nhan Hiểu Thần im lặng hoàn toàn, cô nhắm mắt nằm trên giường, gắt gao cầm lấy điện thoại, gắt gao để nó bên tai mình, toàn bộ thể xác và tinh thần đều tập trung vào tiếng hát: “…Trên đời này em là người tốt nhất, ánh mắt ấy khiến anh an tĩnh nhất, chỉ có em là người anh nhớ nhung, mặc kệ có là ai đi nữa. Thế giới của em là nơi ấm áp nhất, bờ vai em là chốn yên bình nhất, không có em anh sẽ ra sao? Hãy ở lại bên anh đừng rời xa, yêu em thật hạnh phúc, không có em anh sẽ cô đơn đến thế nào! Không có em anh sẽ ra sao? Hãy ở lại bên anh đừng rời xa, hãy ở lại bên anh đừng rời xa…” Bởi vì trong ký túc xá có người nên Thẩm Hầu phải trốn ra ban công gọi điện thoại, giọng hát của hắn đã hạ rất thấp, lại là vừa mới tập hát xong, có hơi nhỏ và khó nghe, nhưng trong đêm khuya xung quanh một màu tối đen, lại càng cảm thấy nó thật sự rất âm vang, khiến cho Nhan Hiểu Thần cảm giác từng câu từng chữ như có sức nóng, giống như cái bàn ủi vậy, trực tiếp ấn dấu xuống trái tim của mình. Cuộc đời này sẽ có vô số đêm tối, nhưng cô biết, đêm nay trong vô số những đêm khác sẽ trở thành duy nhất, cô mãi mãi sẽ không bao giờ quên được đêm nay. Bởi vì có một người con trai yêu cô mà thức đêm không ngủ, kiên nhẫn ngồi trước máy tính để nghe Lương Tịnh Như hát, chỉ vì muốn tìm ra bài hát mà cô đã từng hát, đã vì cô mà trốn ra ban công tối đen lạnh lẽo, dùng tiếng hát khó nghe nhất trên đời để hát cho một mình cô nghe.

Rõ ràng trong phòng không có ai, nhưng Nhan Hiểu Thần thật giống như đang sợ có người sẽ lấy đi bí mật hạnh phúc của mình, cô thì thầm thật nhỏ giọng khẩn cầu: “Thẩm Hầu, chúng ta mãi mãi ở bên nhau, vĩnh viễn không rời xa nhau, có được không?” “Được! Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, vĩnh viễn không rời xa nhau!” Thẩm Hầu không chỉ nói ra một câu hứa hẹn, mà còn là thể hiện tấm lòng chân thật của một thiếu niên. Tuổi trẻ bọn họ không phải không biết cuộc đời này có bao nhiêu khó khăn trở ngại, thế gian này có bao nhiêu nan giải vô thường, nhưng tâm hồn trẻ sẽ mãi tin tưởng vào dũng khí và sức mạnh bản thân, sẽ có gan hy vọng vào những điều tồn tại vĩnh viễn, cũng như sẽ dám hứa một lời hứa phải đánh đổi bằng cả cuộc đời mình.

.