Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Phía bên kia lúc nữa đêm - Chương 8

.Catherine Alexander có cảm giác rằng cuộc đời nàng dường như đã chuyển sang đoạn mới, dường như nàng đã đạt tới một mức cảm xúc cao hơn, tới một đỉnh cao khoái hoạt đến chóng mặt. Khi Bill Fraser ở thành phố, tối nào họ cũng đi ăn với nhau, đi nghe ca nhạc, xem kịch hoặc xem opera. Ông đã kiếm cho nàng một căn nhà nhỏ nhưng dễ chịu ở gần Arlington. Ông muốn trả tiền thuê nhà, xong Catherine nhất định đòi nàng để trả. Ông mua cho nàng quần áo và đồ trang sức.296 / 4157 thuê nhà, xong Catherine nhất định đòi nàng để trả. Ông mua cho nàng quần áo và đồ trang sức. Lúc đầu nàng phản đối, nàng cảm thấy đạo đức của người đạo Tin lành ăn sâu ở nàng khiến nàng lúng túng, xong Fraser rõ ràng là tỏ ra rất thích thú khi cuối cùng Catherine thôi không phản đối chuyện đó nữa.


Nàng nghĩ, dù gì thích hay không thích, mi cũng là một nhân tình. Trước đây cái chữ đó với nàng thật nặng nề, nó ám chỉ những hạng đàn bà rẻ tiền, vụng trộm sống trong những căn nhà khuất nẻo, với những tình cảm chán chường thất vọng. Song bây giờ việc đó lại đang xảy ra với nàng. Catherine cảm thấy không giống như vậy chút nào. Nó chỉ có nghĩa là nàng đang ngủ với một người đàn ông nàng yêu. Không có gì là bẩn thỉu, nhơ nhớp, mà hoàn toàn tự nhiên. Nàng nghĩ: Kể cũng thật là thú vị, có những việc mà đối với người khác thì dường như đáng ghê tởm, vậy mà khi đến lượt mi thì lại không sao cả. Khi mi đọc những chuyện trai gái của người khác thì đó chính là "Những lời bộc bạch" thực sự, nhưng đến lượt mi, chẳng qua nó như Tạp chí viết chuyện gia đình dành cho phụ nữ vậy.
Fraser là một người bạn sâu sắc, biết nghĩ và ông cư xử như thể họ sẽ còn chung sống với nhau mãi mãi. Catherine có thể lường trước những phản ứng của ông hầu như với mọi tình huống, và nắm được từng tâm trạng của ông. Trái với điều Fraser tuyên bố, chuyện tình dục đối với ông không phải là điều hấp dẫn gì, còn Catherine tự nhủ rằng tình dục chỉ là một phần nhỏ trong quan hệ giữ hai người. Nàng không còn là cô học trò nhỏ cần phải được kích thích thường xuyên, nàng đã là một phụ nữ trưởng thành. Vì vậy nàng nghĩ chua chát: "cho" hay "nhận" cũng chỉ một chút đỉnh thôi.
Trong lúc Fraser đi vắng, công ty quảng cáo của ông do Wallace Turne, một nhân viên kế toán cao cấp điều hành công việc. William Fraser hạn chế đến mức thấp nhất việc ainh vào kinh doanh, để ông có thể dành mọi tâm sức vào công việc của ông tại Washington, song mỗi khi có một vấn đề gì quan trọng phát sinh ở công ty và khi người ta cần đến ý kiến của ông, Fraser có thói quen trao đổi công chuyện với Catherine và dùng nàng như một nơi thăm dò ý kiến. Ông phát hiện ra rằng nàng có một khiếu bẩm sinh về kinh doanh. Catherine cũng thường có những ý kiến về vận động tranh cử, tỏ ra rất hữu hiệu.


Trong một bữa ăn tối, Fraser nói: - Catherine ạ, tiếc rằng anh quá ích kỷ, nếu không anh đã để em vào làm công ty, cho em được thoả sức trong những công việc tính toán giấy tờ - Ông đặt bàn tay mình trên bàn tay nàng - Anh sẽ nhớ em qua đỗi. Vì vậy anh muốn em luôn luôn ở đây với anh.
- Em cũng chỉ muốn ở đây thôi, anh Bill ạ. Em rất mãn nguyện với tình hình hiện nay ở đây. Và quả thực là như vậy. Nàng đã từng cho rằng nếu nàng rơi vào một tình thế như thế này, nàng sẽ có đòi hỏi bức thiết là lấy chồng, nhưng tình hình như chưa có gì là khẩn thiết cả. Xét trên mọía cạnh quan trọng họ đã là vợ chồng với nhau rồi.
Một buổi chiều, khi Catherine gần xong công việc thì Fraser bước vào văn phòng của nàng.


- Em có thích tối nay ta đi chơi xa ra vùng nông thôn không? - Ông hỏi.
- Có chứ. Thế ta đi chơi đâu? - Đi Virgima. Chúng mình sẽ về ăn tối với bố mẹ của anh.


Catherine ngạc nhiên nhìn ông: - Họ có biết quan hệ giữa chúng ta không? - Cũng không hoàn toàn - Ông cười - Họ chỉ biết là anh có một cô trợ lý trẻ rất tuyệt vời và anh sẽ đưa nàng về ăn tối nay. Cho dù nàng có vẻ thất vọng thì lúc này nàng cũng không để lộ ra trên nét mặt, nàng bảo.


- Được! Em sẽ ghé về nhà, thay xiêm áo.
- Bảy giờ anh sẽ tới đón em.
- Thế nhé.


* * * * * Ngôi nhà của ông bà Fraser nằm ở vùng đồi chập chùngVirginia, đó là kiểu nhà trại lớn với vạt cỏ xanh và đất trại rộng tới sáu chục acre bao quanh ngôi nhà. Ngôi nhà này xây dựng từ đầu thế kỷ mười tám. Catherine trầm trồ thán phục.
- Em chưa từng thấy ngôi nhà nào như thế này.
- Đây là một trong những trại chăn nuôi tốt nhất ở Mỹ đấy - Fraser thông báo cho nàng biết như vậy.


Chiếc xe hơi chạy qua một bãi đất chăn nuôi đầy những con ngựa đẹp, qua những bãi thả gia súc, được chăm sóc cẩn thận và một ngôi nhà dành cho người trông gia súc. Catherine thốt lên: - Cứ như ở một thế giới khác vậy. Anh đã lớn lên ở đây à? Em ghen với anh đấy.
- Có thực sự em thích sống ở nông trại không? - Đây không hẳn là một trang trại. Đây gần như mảnh đất riêng của anh.


Họ đến trước ngôi nhà.
Fraser quay sang, bảo nàng: - Bố mẹ anh hơi kiểu cách đấy, song em cũng đừng quá bận tâm. Cứ xử sự bình thường. Hồi hộp lắm phải không?

- Không - Catherine đáp - Em sợ lắm. Khi nàng nói vậy, nàng tự thấy ngạc nhiên là nàng đã nói dối. Theo nếp truyền thống của mọi cô gái sắp sửa gặp bố mẹ của người mình yêu, lẽ ra nàng phải thấy hoảng sợ mới đúng. Song ở đây, nàng chỉ thấy tò mò mà thôi. Bây giờ cũng không còn thời gian để tự hỏi xem tại sao. Họ ra khỏi xe hơi, một người quản gia mặc lễ phục tiến ra mở cửa, y nở nụ cười tươi chào đón họ.
Ông đại tá Fraser cùng phu nhân như đang sống trong những trang sách truyện trước thế kỷ thứ nhất. Điều đầu tiên khiến Catherine chú ý là tuổi tác và vẻ yếu ớt của họ. Trước đây đại tá Fraser đẹp trai linh hoạt vậy, thế mà nay trở thành xanh xao, ốm yếu. Ông già gợi cho Catherine rất nhớ đến một người, rồi bất ngờ nhận ra con người đó. Đây chính là hình ảnh người con trai của ông ta khi già yếu. Ông đại tá tóc bạc thưa bước đi lòng khòng, đau đớn. Đôi mắt ông xanh nhạt, hai bàn tay đã từng một thời cứng cáp nay đã nổi cục vì bệnh sưng khớp. Bà vợ ông ta có phong thái của một nhà quý tộc, những nét xuân sắc của thời con gái vẫn còn lưu lại trên nét mặt. Bà rất nồng nhiệt, vui vẻ với Catherine.
Bất chấp những lời Fraser đã dặn dò nàng, Catherine vẫn có cảm giác là nàng về đây để cho ông bà lão này tìm hiểu. Ông đại tá và bà vợ thay nhau thẩm vấn nàng suốt cả buổi tối. Họ tỏ ra rất ý tứ, song cũng hết sức tỉ mỉ.


Catherine kể hết cho họ nghe về gia cảnh và thời thơ ấu của nàng và khi nàng nhắc lại chuyện nàng phải chuyển hết trường này qua trường nàng cố làm cho việc đó mang tính màu sắc phiêu lưu, thú vị chứ không phải là một nỗi tra tấn dày vò nàng. Trong lúc nàng kể, nàng nhận thấy Bill Fraser mắt sáng lên, đầy tự hào nhìn nàng.
Bữa ăn tối thật thịnh soạn. Họ ngồi ăn dưới ánh sáng của những ngọn nến trong một gian phòng ăn kiểu cổ, rộng rãi, với một lò sưởi bằng đá cẩm thạch thực, với những người đầy tớ vận lễ phục. Tiền bạc cũ và rượu vang cũ.
Nàng nhìn Bill Fraser và nàng cảm thấy tràn trề một niềm biết ơn chồng cuồng nhiệt. Nàng có cảm giác rằng nếu nàng muốn nàng có thể được hưởng một cuộc sống như vậy. Nàng biết Fraser yêu nàng và nàng cũng yêu ông ta. Tuy nhiên vẫn thiếu một cái gì đó. Đó chính là cảm xúc hứng khởi: Nàng nghĩ: Có lẽ mình trông đợi quá nhiều. Có lẽ mình phải tìm ngay ở Gary Cooper, Humphrey Bogart và Spencer Tracy những thứ đó. Tình yêu đâu phải là một hiệp sĩ với vũ khí sáng loáng. Nhiều khi chỉ là ở một người chủ trại quý phái vận bộ com lê bằng vải tuýt màu xanh.


Vứt mẹ những bộ phim và cuôn sách đó đi cho rồi! Khi nàng nhìn sang ông đại tá, nàng có thể hình dung ra con người Fraser hai chục năm sau, cũng sẽ giống hệt như cha nàng. Nửa cuối buổi tối nàng hoàn toàn im lặng.
Trên đường về, Fraser hỏi: - Em có thích buổi tối hôm nay không?

- Rất thích. Em thấy mến hai cụ nhà anh.
- Hai cụ cũng mến em đấy.
- Em mừng lắm - Nàng đã nói thật, trừ một ý băn khoăn mơ hồ ẩn rất sâu trong đầu óc vẫn nhắc rằng lẽ ra nàng cần phải lo lắng đến vậy trước khi đi gặp họ.


Tối hôm sau, khi Catherine và Fraser đang ngồi ăn tối ở Câu lạc bộ Jokey, Fraser có báo cho nàng biết rằng ông sẽ phải đi London một tuần. Ông nói: - Trong lúc anh đi vắng, anh có một công việc rất lý thú cho em. Người ta yêu cầu cơ quan chúng ta giám sát việc quay một bộ phim về tuyển mộ phi đoàn không quân đang được thực hiện tại các trường quay của hãng MGM ở Hollywood. Anh muốn em phụ trách việc theo dõi làm phim này trong lúc anh đi vắng.
Catherine nhìn ông, vẻ hoài nghi: - Em ư? Thậm chí đến lắp phim vào chiếc máy ảnh rẻ tiền em còn không biết, huống hồ làm sao biết được việc làm phim huấn luyện thế nào? - Thì người khác cũng thế thôi - Fraser cười rộ. - Đây là một việc khá mới mẻ, song em khỏi phải bận tâm. Họ sẽ có đạo diễn và những người trợ giúp cả rồi. Quân đội định sẽ sử dụng các diễn viên vào bộ phim này.


- Tại sao? - Theo anh thì họ cảm thấy rằng lính đóng lính lại không đủ sức thuyết phục.
Nghe cứ như chuyện quân sự ấy.


- Chiều nay anh đã trao đổi rất lâu với tướng Mathews. Ông ấy nhắc đến "tính hấp dẫn" có lẽ hàng trăm lượt. Bởi vì họ muốn bán được phim này. Họ sắp mở một chiến dịch tuyển lính rất lớn nhằm vào đám thanh niên ưu tú ở Mỹ. Đây là một trong những đợt khai hoả.
- Thế em cần phải làm những gì - Catherine hỏi.
- Em chỉ cần theo dõi xem mọi việc tiến hành có suôn sẻ không, em sẽ đưa ra ý kiến cuối cùng duyệt được hay không. Em đã có vé đi Los Angeles vào chuyến bay chín giờ sáng ngày mai. - Vâng - Catherine gật đầu.


- Có nhớ anh không? - Nhớ lắm chứ - Nàng đáp.
- Anh sẽ mang quà về cho em.


- Em không cần quà gì cả. Chỉ mong anh trở về bình an vô sự - Nàng ngập ngừng - Tình hình ngày một xấu đi có phải không, anh Bill? - Phải - Ông gật đầu - Chúng ta sắp tham chiến rồi.
- Kinh khủng thật? - Nếu chúng ta không tham chiến, tình hình còn kinh khủng hơn kia - Ông nói nhỏ nhẹ - Nước Anh đã thoát khỏi Dunkirk một cách lạ lùng. Nếu giờ đây Hitler quyết định vượt qua eo biển Mache, theo anh người Anh không chặn nổi Hitler.


Họ im lặng uống nốt cà phê rồi ông trả tiền.
- Tối nay em có muốn anh đến với em không? - Tối nay không được - Catherine bảo - Sáng mai anh phải dậy sớm, mà em cũng vậy.


- Thôi được.
Sau khi ông đưa nàng về nhà, nàng chuẩn bị đi ngủ ngay. Catherine tự hỏi tại sao nàng lại không về cùng Bill trước khi họ chia tay vào ngày mai. Song nàng cũng không tự giải đáp được câu hỏi đó .
* * * * * Catherine đã lớn lên ởHollywoodcho dù nàng chưa từng bao giờ tới đó. Nàng đã bỏ ra hàng trăm giờ đồng hồ trong phòng chiếu bóng tối tăm, đắm mình trong những giấc mộng kỳ ảo mà các nhà tư bản làm phim của thế giới đã tạo nên, và bao giờ nàng cũng thấy thầm cảm ơn vì có được những giờ phút sung sướng như vậy.


Khi chiếc máy bay chở Catherine hạ cánh xuống phi trườngBurbank, nàng tràn ngập một niềm phấn khởi. Một chiếc xe hơi đã trực sẵn để đưa nàng trở về khách sạn. Họ đi theo những phố rộng rãi, tràn ngập ánh nắng. Ấn tượng đầu tiên Catherine lưu ý chính là những cây cọ. Nàng đã từng đọc về chúng và đã từng xem nhiều phim về chúng, song hình ảnh thực tế đã gây ấn tượng mạnh. Những cây cọ của chúng trơ trụi, còn phần trên thì xanh tốt tuyệt đẹp ở giữa mỗi cây có một vòm lá rũ rượi trông chẳng khác một chiếc váy rách tả tơi.
Xe của họ chạy dọc một cao ốc trông giống một nhà máy. Có một tấm bảng treo trên cổng vào "WARNER BROS" và dưới đó là hàng chữ "Kết hợp phim có ehất lượng tốt với tư cách công dân "WARNER BROS" và dưới đó là hàng chữ "Kết hợp phim có ehất lượng tốt với tư cách công dân tốt". Khi xe chạy qua cổng, Catherine nghĩ đến James Cagney trong bộ phim Dâu tây vàng và Bette Davis trong phim Chiến thắng bí ẩn và nàng mỉm cười sung sướng.
Họ đi qua Hollywood Boul, và từ bên ngoài nhìn vào nó rất kỳ vĩ, quẹo qua đại lộHighlandvà đi về hướng đông trên Đại lộHollywood. Họ đi qua nhà hát Ai Cập và qua hai khối nhà, về hướng tây là nhà hát Trung Quốc của Gauman. Tinh thần Catherine phấn khởi hẳn lên. Nàng như vừa gặp lại hai người bạn cũ của nàng. Người lái cho xe chạy trên Đại lộ Sunset, rồi hướng tới khách sạ nBeverly Hillsvà nói.


- Cô sẽ hài lòng với khách sạn này. Đây là một trong những khách sạn tốt nhất trên thế giới. Có điều rõ ràng đây là khách sạn đẹp nhất mà nàng từng nhìn thấy. Nó nằm ở phía bắc đại lộ Sunset, giữa một hình bán nguyệt trồng rải rác những cây cọ và bao quanh là một khu vườn rộng. Một con đường xe hơi duyên dáng uốn lượn dẫn tới cổng chính của khách sạn sơn màu hồng trang nhã. Một người giúp việc cho quản lý trưởng còn trẻ, năng nổ đưa Catherine về tận phòng nàng ở, thực ra đó lại là một ngôi nhà trệt sang trọng nằm phía sau toà nhà chính của khách sạn. Trên bàn đã thấy có một bó hoa với tấm thiếp chào mừng của ban giám đốc cùng với một bó hoa khác to hơn, đồng thời đẹp hơn với tấm thiếp: "Ước gì anh ở đó hoặc em ở đây cùng anh. Thương yêu. Bill".
Người trợ lý trao cho Catherine ba tin nhắn qua. Các tin này đều của Allan Benjamin mà nàng được biết ông ta là nhà sản xuất bộ phim huấn luyện tân binh.
Khi Catherine đang đọc tấm thiếp của Bill, chuông điện thoại réo vang. Nàng chạy vội tới, nhấc ống nói lên, hỏi ngay: - Anh Bill?

Song té ra là Allan Benjamin.
- Xin chào cô Alexander tớiCalifornia! - Giọng ông ta choe chóe trong ống nói - Hạ sĩ Allan Benjamin, nhà sản xuất chiếc bánh lương khô nhỏ đây(1).
Sao lại hạ sĩ? Nàng cứ tưởng người ta phải giao việc này cho một đại uý hoặc đại tá phụ trách mới đáng.


- Ngày mai chúng tôi bắt đầu ngay. Có phải người ta đã cho cô biết rằng, chúng ta sẽ dùng diễn viên thay cho các binh sĩ không? - Tôi nghe nói như vậy - Catherine đáp.
- Chúng tôi bắt đầu quay vào lúc chín giờ sáng. Nếu cô đến đây khoảng tám giờ, tôi muốn cô sẽ nhìn qua họ một lượt. Chắc cô hiểu Phi đoàn không quân yêu cầu gì rồi đấy. - Được - Catherine đáp nhanh. Thực ra nàng chưa có khái niệm gì về yêu cầu của Phi đoàn Không quân, song nàng cho rằng nếu như người ta có ý thức đúng đắn mà sử dụng loại diễn viên có tác phong phi công thì cũng được chứ sao.


- Bảy rưỡi sáng mai tôi sẽ đưa xe đến đón cô. Cô đến cơ sở của Metro cũng chỉ mất có nửa giờ thôi. Nó nằm ở Culver City. Tôi sẽ đón cô ở Sân khấu Mười ba. Gần bốn giờ sáng Catherine mới thiếp ngủ được và dường như cô vừa chợp mắt thì chuông điện thoại lại réo vang và người trực điện thoại báo cho nàng biết đang có một chiếc xe hơi đợi nàng ở bên ngoài.
Ba mươi phút sau Catherine đã trên đường tới hãng Metro Goldwyn Mayer.
Đây là hãng phim lớn nhất trên thế giới. Khu đất chính của nó gồm có ba mươi hai sân khấu, toà nhà quản trị Thalberg trong đó có Louis B. Mayer, hai mươi năm uỷ viên trị sự, một số đạo diễn, nhà làm phim và nhà biên kịch nổi tiếng lừng lẫy làm việc tại đây. Khu hai gồm có những bối cầnh lớn đứng ngoài trời, thường xuyên được tân trang để phục vụ cho những bộ phim khác nhau. Chỉ trong khoảng ba mươi phút bạn có thể đi xe vượt qua rặng Alpơ của Thuỵ Sĩ, qua một thị trấn miền tây, một khu cư xá ở Manhaltan và một bờ biển trên đảo Hawaii có những cảnh trang trí căn nhà và tường dựng với giá trị nhiều triệu đô-la, dùng để quay những cảnh trong nhà.


Một cô gái trẻ được chỉ định làm hướng dẫn viên đưa nàng tới sân khấu 13 đã giải thích mọi chuyện kể ở trên cho nàng nghe. - Đây chính là một thành phố - Cô ta nói đầy tự hào - - Chúng tôi tự sản xuất lấy điện, chế biến đủ thực phẩm trong kho lương thực để cung cấp cho sáu ngàn người mỗi ngày và chế tạo lấy các phong cảnh ngay ở khu đất phía sau. Chúng tôi hoàn toàn tự lực không cần đến ai khác.
Trừ khán giả ra chứ? Khi họ đi bộ dọc trên phố, họ đi ngang qua một toà lâu đài chỉ có mặt tiền. Bên kia lâu đài là một hồ nước và phía cuối khối cảnh này là khu tiền sảnh của một nhà hát ở San Francisco. Chỉ có phần sảnh không có phần nhà hát.
Catherine cười rũ rượi, khiến cho cô gái quay nhìn nàng.


- Có chuyện gì vậy? - Cô ta hỏi.
- À không có gì cả - Catherine đáp - Mọi thứ ở đây thật kỳ ảo.
Hàng chục diễn viên quần chúng đang đi dạo trên phố, dân cao bồi và người da đỏ vừa đi về phía các sân khấu vừa chuyện trò thân mngười đàn ông vụt xuất hiện ở một góc quẹo và khi Catherine bước lùi lại để tránh anh ta, nàng nhận ra người đó là một hiệp sĩ đang mặc áo giáp trụ. Phía sau anh ta là một đoàn các thiếu nữ mặc áo tắm. Catherine nhận thấy nàng sắp bị nghệ thuật điện ảnh cuốn hút mất rồi. Giá như bố nàng được thấy những cảnh này, hẳn ông sẽ thích thú vô cùng.


- Chúng ta đến nơi rồi - Người hướng dẫn nói.
Họ đang đứng trước một toà nhà to lớn bằng đá xám. Tấm biển gắn ở một bên ghi rõ "SN KHẤU 13". - Tôi phải chia tay với cô đây. Cô đi một mình được chứ? - Được Catherine đáp - Xin cảm ơn.


Cô hướng dẫn viên gật đầu chào rồi tháo lui.
Catherine quay lại phía khu sân khấu, nơi có tấm biển ghi trên cửa: "Khi có đèn đỏ xin đừng vào". Không thấy đèn đỏ cho nên Catherine đẩy tay nắm để mở của, đúng ra là nàng phải rán hết sức. Cánh cửa nặng vô cùng, nàng phải lấy hết sức mới đẩy ra được.
Khi đã vào bên trong, Catherine lại gặp một cửa thứ hai cũng bề thế và nặng nề như tấm cửa đầu tiên. Thật chẳng khác nào bước vào một phòng nén khí vậy. Bên trong, sân khấu như một cái động lớn hàng chục người đang chạy đi chạy lại: người nào cũng như bận bịu với một công việc bí ẩn. Một nhóm đàn ông vận quân phục phi đoàn không quân mà Catherine nhận ngay ra là họ là diễn viên sẽ xuất hiện trong bộ phim. Ở phía góc xa của sân khấu là một văn phòng có đủ bàn làm việc, ghế ngồi và một tấm bản đồ quân sự cỡ lớn treo trên302 / 4157 khấu là một văn phòng có đủ bàn làm việc, ghế ngồi và một tấm bản đồ quân sự cỡ lớn treo trên tường. Các kỹ thuật viên đang chiếu sáng cảnh trí đó.


- Xin lỗi, ông cho hỏi - Nàng nói với một người đang đi ngang qua - Ông Allan Benjamin có ở đây không? - Ông hạ sĩ người nhỏ thó phải không? - Anh ta chỉ - Ở đằng kia.
Catherine quay lại, thấy một người vẻ yếu ớt mảnh dẻ, vận một bộ quân phục rộng thùng thình mang lon hạ sĩ ông ta đang quát mắng một người mang lon đính sao cấp tướng. - Dẹp mẹ nó cái ý kiến của gã giám đốc phân vai đó lại ông ta ré lên - Tôi cần đếch gì các ông tướng. Tôi cần đám hạ sĩ quan kia - Ông lại giơ cao tay lên vẻ tuyệt vọng - Thằng nào cũng thích làm tướng, chẳng thằng khỉ nào thích làm dân thường.


- Xin lỗi ông - Catherine nói - Tôi là Catherine Alexander.
- Trời đất ơi? - Con người nhỏ thốt lên. Ông quay sang mấy người kia, giọng đay nghiến.
- Lũ mặt dày kia, đủ đởn thế là đủ rồi nhé. Người Washington có mặt ở đây rồi đấy?

Catherine nháy mắt. Và chẳng để nàng kịp nói viên hạ sĩ nhỏ thó nói luôn: - Tôi không biết tôi đang làm gì ở đây nữa. Tôi có một công việc kiếm được ba ngàn năm trăm đô-la mỗi năm ở Derborn, làm biên tập cho một tạp chí của ngành buôn bán đồ gỗ thì tôi bị động viên vào Binh chủng thông tin rồi được phân công viết kịch bản phim huấn luyện. Tôi có biết sản xuất với đạo diễn phim là quái gì đâu. Đây đúng là một mớ hổ lốn lộn xộn nhất tôi thấy từ xưa đến giờ. Tôi đang đau dạ dày đây - Ông ta rên rỉ - Mà tôi cũng chẳng làm cái nghề điện ảnh này đâu. Xin lỗi cô nhé.
Ông ta quay người, đi vội ra phía cửa, bỏ mặc Catherine đứng trơ ở đó. Nàng nhìn quanh, bất lực. Mọi cặp mắt dường như đổ dồn về phía nàng, chờ đợi nàng một hành động gì đây. Một người đàn ông gầy gò, tóc mốiu, vận một chiếc áo thun bước về phía nàng, vẻ mặt đầy đắc ý, hỏi nhỏ: - Cô cần giúp gì không? - Tôi cần một phép thuật - Catherine chân thực đáp.


- Tôi được phân công phụ trách vụ này, song tôi không biết cần phải làm gì đây.
Y cười toét với nàng.
- Chúc mừng cô đã đến Hollywood. Tôi là Tom O Brien Trợ lý đạo diễn.


Nàng nhìn y, lúng túng.
- Trợ lý đạo diễn. Ông bạn của cô, viên hạ sĩ đó, được cử đạo diễn phim này, song tôi có cảm giác ông ấy không "đậu" được. Ở con người này có vẻ gì đó bình thản quả quyết mà Catherine thấy mến.
- Anh làm ở Metro Goldwyn Mayer đã lâu chưa?

- Hai mươi năm rồi.
- Theo anh, anh có thể đạo diễn được phim này không? Nàng thấy y bặm môi.


- Để tôi thử xem - Y nói nghiêm túc - Tôi đã làm sáu phim với Willie Wyler - Đôi mắt y trở lên nghiêm nghị - Tình hình không đến nỗi tồi tệ như ta tưởng đâu. Cái chính là cần tổ chức lại một chút. Kịch bản viết rồi, việc phân cảnh đã làm xong.
- Đó mới chỉ là bước đầu thôi - Catherine nói - Nàng nhìn những người mặc quân phục trong khu vực sân khấu. Phần lớn họ mặc không vừa, trông lúng ta lúng túng. - Catherine bình luận. - Họ đi làm quảng cáo cho Hải quân có lẽ hợp hơn.
O Brien cả cười, tâm đắc.


- Những bộ quân phục này may ở đâu thế? - Ở Western Costume. Bộ phận trang phục của chúng tôi hết quần áo rồi. Chúng tôi đang quay ba bộ phim chiến tranh cùng một lúc. Catherine quan sát mấy người kia, rồi nhận định.
- Có độ nửa tá anh chàng quả là dở ẹt. Ta hãy trả họ về để xem chúng ta có khá hơn không. O Brien gật đầu, tán thành:

- Đúng thế? Catherine và O Brien tiến về nhóm người đóng vai quần chúng. Sân diễn to lớn đang vang lên tiếng chuyện trò ầm ầm váng cả đầu. - Giữ trật tự nào - O Brien la toáng lên - Đây là cô Alexander. Cô ấy sẽ phụ trách ở đây. Có vài tiếng huýt gió, rừ rừ đáp lại.
- Xin cảm ơn - Catherine mỉm cười, nói - Đa số các bạn đều đẹp cả, nhưng một số người phải trở về Western Costume để lấy những bộ quân phục khác. Xếp hàng lại, chúng tôi sẽ điểm qua các bạn một lượt.


- Tôi muốn điểm qua cô trước đã. Cô sẽ ăn gì tối nay? - Một gã vọng ra.
- Tôi sẽ ăn tối với chồng tôi - Catherine đáp - Ngay sau khi anh ấy thi đấu về.
O Brien tập hợp toán người lại thành một hàng rời rạc. Catherine nghe thấy tiếng cười nói vang vang ở khu bên cạnh, nàng xoay qua phía đó, tỏ ý khó chịu. Một diễn viên quần chúng đứng gần bên một phông cảnh cảnh nói chuyện với ba cô gái, ba cô nàng đang như nuốt từng lời của anh ta, chốc chốc lại cười rú lên trước những câu nói của anh ta. Catherine nhìn họ một lúc, rồi nàng tiến về phía người đàn ông mà bảo:

- Xin lỗi. Mời anh đứng xuống cuối hàng.
Người đàn ông từ từ quay lại, cất tiếng hỏi: - Cô nói với tôi đấy à?

- Phải - Catherine đáp - Chúng ta sẽ bắt tay vào việc.
Nàng bỏ đi. Y quay lại thì thào điều gì đó với mấy cô gái làm cho bọn họ cười rộ lên, sau đó mới từ từ tiến đến phía sau Catherine. Y có khổ người cao gầy, nét mặt khắc khổ, y rất đẹp trai, tóc đen nhánh, đôi mắt đen dữ dội. Mỗi khi y nói giọng y trầm có vẻ nhâng nhâng vui vẻ. Y hỏi Catherine.
- Cô cần gì ạ?

- Anh có muốn làm việc không? áp.
- Có chứ, có chứ - Y khẳng định.
Đã một lần Catherine đọc được một bài báo viết về các diễn viên đóng vai quần chúng. Họ là loại người đặc biệt, họ sống một cuộc đời ẩn danh trên các sàn diễn, tạo không khí cho những cảnh đông người, trên đó các diễn viên minh tinh xuất hiện. Họ là những người, không có bộ mặt, không có tiếng nói, một cách tự nhiên họ cũng không có tham vọng tìm kiếm một loại việc làm gì có ý nghĩa hơn.


Người đàn ông đứng trước nàng thật đúng là một thí dụ điển hình. Bởi y là một kẻ đẹp trai dữ dội, có lẽ y đã nghe theo lời khuyên của ai đó ở quê hương y rằng cứ đến Hollywood khắc trở thành minh tinh màn bạc, và y biết rằng cần phải có tài năng cùng với mẽ bề ngoài, vì thế y đã chấp nhận việc bắt đầu làm diễn viên phụ vì đó là cách giải quyết dễ dàng nhất.
- Chúng ta cần phải thay một số bộ quân phục - Catherine kiên nhẫn giải thích.
- Quần áo của tôi đã được chưa? - Y hỏi.


Catherine ngắm kỹ lại bộ quân phục của y. Nàng phải công nhận là vừa như in, làm nổi bật đôi vai rộng đến quá mức, và thót lại ở co lưng gầy của y. Nàng nhìn chiếc áo y mặc. Trên cầu vai có dải băng đại uý. Bên ngực y, gắn những cuốn huân chương nhiều màu lấp lánh.
- Bà chủ thấy có oai không? - Y hỏi.
- Ai bảo anh đóng vai đại uý?

Y nhìn nàng, nghiêm túc: - Đấy là ý kiến của tôi. Theo cô, tôi không đóng nổi đại uý sao? Catherine lắc đầu:

- Không, không được.
Y bĩu môi, vẻ suy xét: - Trung uý, được không?

- Không.
- Vậy thì thiếu uý? - Theo tôi, anh không đáng mặt sĩ quan.


Đôi mắt đen của y nhìn nàng, lúng túng: - Sao? Có gì không được nào? - Y hỏi.
- Phải. - Nàng đáp - Cái đám huân chương kia. Hẳn là anh phải hết sức dũng cảm. Y cười.


- Tôi muốn làm cho cái bộ phim chết dẫm này có thêm chút màu sắc.
- Nhưng anh đã quên mất một điều - Catherine nói rành rọt. - Chúng ta đã đánh nhau đâu. Chắc anh vớ được những của này trong cuộc hội hè. Gã kia cười, bẽn lẽn thừa nhận: - Cô nói đúng. Tôi quên mất điều đó. Để tôi gỡ bớt đi vài chiếc.


- Phải gỡ hết - Catherine bảo.
Y lại nhìn nàng và từ từ nhăn nhở cười.
- Xong ngay, thưa Boss.


Nàng định độp ngay lại: "Không được gọi tôi bằng "boss" nữa, song lại nghĩ, thôi kệ mẹ hắn, và nàng quay gót đi ra nói chuyện với O Brien. Catherine ra lệnh cho tám người đi đổi quần áo và dành một giờ sau đó trao đổi về cảnh quay với O Brien.
Viên hạ sĩ nhỏ thó đã quay lại chốc lát, sau đó biến mất, Catherine cho rằng như vậy lại càng tốt. Ông ta có mặt ở đây chỉ để kêu ca và làm mọi người thêm bực dọc. Trước bữa ăn O Brien đã quay, xong cảnh đầu tiên và Catherine cảm thấy công việc diễn biến không đến nỗi quá tồi. Chỉ có một trục trặc khiến nàng khó chịu trong buổi sáng hôm đó Catherine đã phân công cho diễn viên phụ hay gây gổ kia đọc một vài dòng, nhằm làm hạ uy tín của y. Để trả giá cho sự xấc xược của y, nàng muốn y phải được xuất hiện trong cảnh quay. Nhưng y đã đọc phần y được giao hoàn toàn trôi chảy và y xuất hiện trong cảnh quay với vẻ đầy tự tin. Sau khi y làm xong phận sự, y quay lại phía nàng, nói: - Làm như thế ổn chứ, thưa Boos? Đoàn làm phim nghỉ để ăn trưa về phía nhà ăn rất rộng ở trường quay và ngồi xuống chiếc bàn ở một góc phòng. ơ chiếc bàn bên cạnh có một tốp lính mặc quân phục. Catherine quay ra mặt ra cửa, thấy gã diễn viên phụ nọ đang bước vào, bám quanh là ba cô gái, cô nào cũng tìm cách sán đến gần gã. Catherine cảm thấy mặt nóng bừng. Nàng nghĩ đó chẳng qua chỉ là một phản ứng hoá học bình thường. Có những kẻ cứ trông thấy mặt là ta đủ ghét, mà cũng lại có những người cứ trông thấy mặt ta lại mến ưa. Trong cái thái độ xấc xược đến khó chịu của y có một nét gì khiến cho nàng phải nghĩ khác đi Hẳn y phải là một tay chơi có hạng, mà có lẽ đúng là như vậy đấy.


Y ngồi xuống với mấy cô gái quanh chiếc bàn đưa mắt nhìn quanh bắt gặp Catherine, sau đó y ghé sát vào nói điều gì với mấy cô gái. Họ quay cả sang nhìn về phía nàng, đoạn cười rộ lên. Thằng khốn nạn. Nàng theo dõi y đi về phía nàng. Y nhìn xuống nàng, nụ cười thông cảm từ từ xuất hiện trên môi.
- Tôi ngồi với cô một lát được không? - Y hỏi.
- Tôi…

Song y đã ngồi xuống, nhìn nàng chăm chú, cặp mắt bắt đầu dò xét vẻ thích thú.
- Anh muốn gì? - Catherine sẵng giọng hỏi.
Y lại cười nhăn nhở:

- Có thực cô muốn biết không? Môi nàng mím chặt, giận dữ: - Này, nghe đây…

- Tôi muốn hỏi cô - Y nói nhanh - Sáng nay tôi đóng như vậy có được không? Yvươn người ra phía trước, vẻ chân thành, hỏi - Diễn xuất của tôi có sức thuyết phục không? - Có thể là anh thuyết phục nổi họ đấy - Catherine đáp, gật đầu về phía mấy cô gái - Còn nếu như anh muốn biết ý kiến tôi ư? Anh là một cái máy nói mà thôi.
- Tôi đã làm gì để cô phải phật ý.
- Chuyện gì của anh cũng đều khiến tôi phật ý - Nàng nói đều đều - Tôi không không ưa kiểu người như anh.


- Kiểu người như tôi thì sao? - Anh là một thứ đồ rởm. Anh thích diện bộ quận phục này để trưng với các ả chứ gì, thế đã bao giờ anh nghĩ đến việc đăng lính chưa? Y nhìn nàng, vẻ nghi ngờ, hỏi:

- Cả việc bị bắn chết? Chuyện đó để dành cho bọn khờ khạo - Y nghiêng người về phía trước, cười nhăn nhở - Việc này kể cũng vui đấy chứ. Catherine bặm môi, giận dữ: - Anh không đủ điều kiện để đăng lính sao? - Về kỹ thuật, tôi đủ điều kiện, song một người bạn tôi quen một ông "cốp" ở Washington và… Y hạ giọng - Theo tôi, họ sẽ không lấy tôi đâu. - Anh là đồ để tiện - Catherine bật ra.


- Tại sao? - Nếu anh không rõ tại sao thì tôi cũng chẳng bao giờ giải thích cho anh được.
- Cô cứ thử xem nào. Trong bữa ăn tối nay ở phố cô nhé. Cô có nấu nướng được không?

Catherine đứng phắt dậy, hai má nàng đỏ bừng vì giận dữ.
- Anh đừng trở lại trường quay làm gì nữa - Nàng nói - Tôi sẽ bảo ông O Brien gửi phiếu thanh toán tiền công sáng nay cho anh. Nàng quay đi, chợt nhớ ra điều gì, nàng hỏi: - Anh tên gì?

- Douglas. Larry Douglas - Y đáp.
* * * * * Đêm hôm sau, từLondon, Fraser gọi điện thoại cho Catherine hỏi về tình hình vừa qua. Nàng thông báo cho ông biết mọi chuyện xảy ra ban ngày, song không hề đề cập đến sự kiện với Larry Douglas. Khi nào Fraser trở lạiWashington, nàng sẽ kể lại chuyện đó cho ông sau để hai người có dịp cười hể hả với nhau.
Sáng sớm hôm sau, Catherine đang mặc quần áo để ra tường quay thì chuông ở cửa réo vang. Nàng mở cửa ra đã thấy một chú bé làm việc chuyển tin đứng ngoài cửa tay ôm một bó hoa hồng lớn.


- Catherine Alexander? - Nó hỏi.
- Phải.
- Mời chị ký vào đây.


Nàng ký vào tờ giấy hắn trao cho nàng, rồi đón lấy bó hoa, nàng nói: - Đẹp quá nhỉ. - Phải mất mười lăm đô-la.
- Sao?

- Mười lăm đô-la ạ. Bó hoa này do người nhận trả tiền đấy ạ! - Tôi không hiểu… Môi nàng mím lại. Catherine cầm lấy tấm thiếp gắn ở bó hoa, rút khỏi chiếc phong bì đựng thiếp. Nàng đọc dòng chữ: "Lẽ ra tôi trả tiền bó hoa này, song tôi đã mất việc rồi. Chào thân ái. Larry". Nàng ngây người ra nhìn tấm thiếp, không tin được.


- Chị có nhận bó hoa này không? - Cậu bé phát tặng phẩm hỏi.
- Không - Nàng nói vội, đoạn dúi hoa trở lại tay đứa bé.
Nó nhìn nàng, lúng túng:

- Anh ấy bảo rằng thể nào chị cũng sẽ cười rộ. Đây là trò đùa riêng mà thôi.
- Tôi không cười - Catherine nói rồi giận dữ đóng sầm cửa lại.
Suốt ngày hôm đó, câu chuyện này cứ ám ảnh làm nàng khó chịu. Nàng đã gặp những người rất ích kỷ, song chưa từng thấy ai lại dương dương tự đắc như cái gã Larry Douglas này. Nàng tin rằng y đã từng có hàng loạt chiến công giòn giã với những cô ả tóc vàng đầu óc trống rỗng, những cô da ngăm đen ngực căng đầy sẵn sàng lăn vào giường của y. Chỉ riêng việc y xếp nàng cùng hạng với bọn con gái đó cũng đủ khiến nàng thấy bị rẻ rúng, nhục mạ rồi. Càng nghĩ đến y nàng càng thấy sởn gai ốc. Nàng quyết gạt y ra khỏi đầu.


Lúc bảy giờ tối hôm đó Catherine sửa soạn rời sàn diễn ra về. Một người phụ tá tay cầm một chiếc phong bì, tiến lại chỗ nàng. - Cô Catherine, cô đã tính tiền cái này rồi ư? Đó là tấm phiếu thanh toán của bộ phận phân vai gửi đến.
- Một bộ quân phục (đại uý).


- Sáu dải dây băng.
- Sáu huân chương (có liệt kê).
Tên diễn viên: Laurence Douglas… (tính vào khoản riêng của Catherine Alexander. MGM). Catherine ngẩng lên, mặt đỏ bừng.


- Không? Ông ta nhìn nàng: - Vậy tôi nói với họ sao đây?

Ông báo cho họ rằng tôi sẽ trả tiền huân chương cho hắn nếu như hắn được truy tặng.
Ba ngày sau bộ phim được quay xong. Ngày hôm sau nàng xem bản nháp và duyệt y. Bộ phim chắc sẽ không giật được giải thưởng nào, song rất giản dị và có hiệu quả.
Tom O Brien đã hoàn thành tốt công việc. Sáng thứ bảy Catherine đáp chuyến máy bay trở về Washington. Nàng bao giờ cũng thấy lưu luyến khi phải giã từ bất kỳ một thành phố nào. Sáng thứ hai tới nàng sẽ quay lại với văn phòng của luyến khi phải giã từ bất kỳ một thành phố nào. Sáng thứ hai tới nàng sẽ quay lại với văn phòng của nàng và cố gắng thanh toán các công việc đang chất thành đống trong lúc nàng đi vắng.


Ngay trước giờ ăn trưa, Annie cô thư ký của nàng báo qua máy đàm thoại nội bộ.
- Có một ông Larry Douglas nào đó đang gọi điện từ Hollywood, California tới. Chị có trả lời cú điện thoại này không? - Không - Nàng gạt phắt đi - Bảo với ông ta rằng tôi… thôi được, tôi sẽ nói thẳng với ông ta Nàng hít một hơi dài sau đó ấn vào núm điện thoại.


- Ông Douglas đấy à? - Chào cô - Giọng của y có vẻ nôn nóng - Tôi phải vất vả lắm mới dò tìm ra được cô. Cô không thích hoa hồng ư? - Ông Douglas ạ… Giọng nàng run run vì bực bội.


Nàng lại hít một hơi thật dài rồi nói tiếp - Ông Douglas ạ, tôi rất thích hoa hồng. Song tôi không ưa gì ông, tôi cũng chẳng ưa bất kỳ cái gì có liên quan đến ông. Ông rõ rồi chứ? - Cô không hiểu gì về tôi cả.


- Tôi hiểu hơn những gì tôi cần hiểu. Ông là loại người hèn nhát, để tiện và tôi không muốn ông gọi điện thoại cho tôi nữa.
Run rảy, nàng đặt mạnh ống nghe xuống, đôi mắt nàng ánh lên giọt nước mắt giận dữ. Hắn vẫn còn mặt dày thế ư? Khi Bill trở lại, nàng cảm thấy vui mừng.
Ba ngày sau Catherine nhận được tấm chân dung của Larry Douglas cỡ 10x12 inch trong đống thư từ gởi đến. Tấm ảnh có ghi rõ dòng chữ: "Tặng bà chủ, Larry gửi lời chào thân ái".


Annie chòng chọc nhìn vào tấm ảnh, vẻ kinh hãi.
- Lạy Chúa? Đúng hắn đây không? - Giả mạo hết - Catherine đáp - Chỉ có mỗi tờ giấy in tấm hình này là có thực mà thôi - Nàng xé tan tấm hình ra thành nhiều mảnh. Annie nhìn nàng, hoảng hốt:

- Sao lại phí thế. Em chưa từng bao giờ được gặp một người như vậy bằng xương bằng thịt. Catherine nói ngao ngán: - Ở Hollywood người ta có những cảnh trí chỉ có bề mặt mà không có nền cơ bản đằng sau. Cô vừa mới được thấy một trong cảnh đó. Trong suốt nửa tháng sau đó, Larry Douglas gọi điện thoại tới ít nhất cũng hàng chục lần. Catherine đã chỉ thị cho Annie báo cho y biết đừng gọi điện lại nữa và cô cũng khỏi cần phải cho nàng biết tình hình y gọi điện đến làm gì.
Một buổi sáng trong lúc Annie đang nghe nàng đọc cho viết lại cô ta ngẩng lên hỏi một cách thẹn thùng:

- Tôi biết là chị đã dặn tôi không cần phải báo cho chị biết về các cú phôn của ông Douglas, song ông ta gọi lại, giọng ông ta tỏ ra tuyệt vọng và… có vẻ ngỡ ngàng.
- Y đang ngỡ ngàng - Catherine lạnh lùng đáp - Và nếu cô là người đứng đắn cô sẽ không cần phải tìm hiểu y làm gì. - Y nói năng hấp dẫn lắm.
- Y đã "thuốc" cô rồi đấy.


- Y có hàng loạt câu hỏi về chị - Cô ta thấy Catherine nhìn mình trừng trừng, vội chống chế ngay.
- Song tất nhiên, em không kể gì về chị đâu.
- Em làm như vậy là rất khôn ngoan đấy. Annie ạ. Catherine lại tiếp tục đọc cho Annie chép, song tâm trí nàng không còn tập trung vào việc này nữa. Nếu trên đời này toàn là những gã như Larry Douglas cả thì nàng thấy William Fraser là quý giá.


Sáng chủ nhật sau đó Bill Fraser đã trở về. Catherine ra tận phi trường đón ông. Nàng quan sát ông làm thủ tục hải quan xong và đi về phía cửa ra, nơi nàng đang đứng chờ. Nét mặt ông rạng ngời khi trông thấy nàng.
- Cathy? - Ông thốt lên - Thật là bất ngờ, anh không nghĩ đến việc em sẽ ra đón anh.
- Em không chờ được nữa - Nàng mỉm cười và thân mật ôm chặt lấy ông khiến ông phải quay nhìn nàng, lúng túng. - Em nhớ anh lắm sao? - Ông hỏi.


- Anh không thể tưởng tượng được.
- Tình hình ở Hollywood thế nào? Ổn cả chứ? Nàng ngập ngừng:

- Tốt. Mọi người đều hài lòng với bộ phim đó.
- Anh cũng được biết như vậy.
- Bill, lần sau anh có đi đâu, anh cho em đi theo cùng - nàng nói.


Ông nhìn nàng, vừa lấy làm hài lòng lại vừa cảm động.
- Đồng ý - Ông nói - Anh nhớ em quá. Anh nghĩ đến em không phút nào ngơi.
- Thật không?

- Em có yêu anh không? - Nhiều lắm, anh Fraser ạ.
- Anh cũng yêu em. Tối nay chúng ta phải đi đâu để kỷ niệmi ngộ chứ?

Nàng mỉm cười: - Tuyệt? - Chúng ta sẽ đi ăn tại nhà hàng Câu lạc bộ Jefferson.


Nàng chia tay với Fraser ở nhà ông. Ông bảo: - Anh hiện có vài ngàn cú điện thoại gọi đi. Tám giờ tối em đến câu lạc bộ nhé.
- Vâng - Nàng đáp.


Catherine trở về nhà nàng, giặt giũ, là quần áo. Cứ mỗi lần nàng đi ngang qua máy điện thoại, nàng lại có ý chờ đợi một tiếng chuông reo, song nó vẫn cứ im ắng như không. Nàng nghĩ đến việc Larry Douglas cố tìm cách gặng hỏi Annie tin tức về nàng, và phát hiện ra nàng đang bực bội nghiến răng kèn kẹt. Có lẽ nàng sẽ nói với Fraser về việc cần đưa tên Douglas vào danh sách quân dịch. Rồi nàng tự nhủ: Thôi đi, mình đừng có bận tâm. Có thể họ sẽ gạt hắn ngay. Họ sẽ thử thách và phát hiện ra rằng hắn chỉ là kẻ phóng đãng.
Nàng gội đầu, tắm táp rất lâu và cầu kỳ, đến lúc đang lau khô người thì chuông điện thoại kêu vang. Nàng ra nhấc máy lên, hỏi lạnh lùng: - Chuyện gì vậy? Tiếng Fraser vang lên:

- Chào em. Sao thế? - À không có gì đâu Bill ạ - Nàng nói nhanh - Em… em vừa mới tắm xong đấy mà.
- Xin lỗi em nhé - Giọng Fraser có vẻ đùa giỡn, - À, ý anh nói là anh xin lỗi về việc anh không tới đó để đón em được. - Em cũng vậy - Nàng đáp.


- Anh muốn gọi để bảo với em rằng anh nhớ em lắm.
- Đừng đến chậm đấy.
Catherine mỉm cười:

- Vâng.
Nàng từ từ gác máy, vừa nghĩ đến Fraser. Lần đầu tiên nàng cảm thấy ông sẵn sàng hỏi cưới nàng làm vợ. Ông sắp sửa yêu cầu nàng trở thành bà William Fraser. Nàng nhắc to cái tên "bà Fraser". Kể nghe cũng cao sang đấy chứ. Nàng nghĩ: Lạy Chúa! Mình đang thấy ngán lắm rồi. Giá như cách đây sáu tháng thì mình đã thấy buồn nôn thế mà bây giờ mình lại thấy cái tên đó nghe cao sang cơ đấy! Nàng đã thay đổi nhiều đến thế rồi ư? Ý nghĩ đó chẳng khiến nàng dễ chịu chút nào. Nàng nhìn đồng hồ, rồi nhanh chóng mặc xiêm áo.
* * * * * Câu lạc bộJeffersonnằm ở phố "F" trong một toà nhà bằng gạch khiêm tốn, lùi xa mặt phố, có rào sắt bao quanh. Đây là một trong những câu lạc bộ rất khắt khe trong một thành phố có những câu lạc bộ khắt khe. Điều kiện dễ dàng nhất để có một người gia nhập câu lạc bộ là phải có ông bố trước cũng đã từng là hội viên rồi. Nếu ai không có điều kiện này thì cần phải có được ba hội viên đứng ra giới thiệu. Việc kết nạp hội viên mới được tổ chức mỗi năm một lần và mỗi lần bị khai trừ khỏi câu lạc bộ

Jeffersonlà coi như bị khai trừ vĩnh viễn, bởi vì quy định chặt chẽ của câu lạc bộ là không ai được kếp nạp hai lần. Ông bà William Fraser là một sáng lập viên của câu lạc bộ này vì thế Fraser và Catherine hàng tuần có thể đến ăn tối tại đây ít nhất là một lần. Bếp trưởng đã từng phụ trách món ăn Pháp trong nhà hàng Rothschilds hai chục năm. Bếp núc của ông rất tuyệt, còn hầm rượu vang đứng vào hạng311 / 4157 nhà hàng Rothschilds hai chục năm. Bếp núc của ông rất tuyệt, còn hầm rượu vang đứng vào hạng nổi tiếng thứ ba của nước Mỹ. Câu lạc bộ này được trang trí bởi một hoạ sĩ trang.