Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Phù Cừ - Thái Cô Nhi tục tập - Chương 28

Tục Nhị Thập Thất.

Lâm Lang nhíu mày, "Không làm được sao?" Đại Minh triều đối với chuyện các giai cấp có thế có bao nhiêu nô bộc, kỳ thật có quy định nghiêm khắc. Nhưng hào môn phú gia bình thường đều bằng mặt không bằng lòng, trong nhà tràn ngập những kẻ không có hộ khẩu, thật sự đi đăng ký ở quan phủ không nhiều lắm, chỉ có dùng khế ước bán thân làm như hợp đồng. Thật sự đi đăng ký ở quan phủ, thân phận sẽ bị đánh xuống giai tầng phó dịch, tương lai cho dù thời hạn khế ước kết thúc, cũng sẽ bị đăng ký ở quê quán. Chỉ cần ở quê quán từng có ghi lại, tương lai không thể ra thi khoa cửa để làm quan được. Mà trong lúc là gia nô, không thể trốn chạy, chủ nhân còn có thể tự do mua bán, nô bộc kết hôn cũng phải do chủ nhân tác chủ. Bạch Trọng Mưu thản nhiên nở nụ cười, "Đi." Phi thường rõ ràng.

"Ngươi không hỏi một câu, cứ thế quyết định?" Lâm Lang cảm thấy hứng thú nghiêng đầu nhìn hắn. "Không cần hỏi? Phu nhân lo vãn bối nạp thiếp, cô phụ Lâm Nhi. Lại lo lắng ta đối Lâm Nhi không tốt, Lâm Nhi không thể trở về nhà." Hắn lộ ra vẻ mặt thận trọng, "Lúc trước ta đem chính mình bán cho Lâm Nhi, cũng không phải mưu lược. Ta không thi cử làm quan, đăng ký vu quan đối với ta không hề có trở ngại, có gì không thể?" Ánh mắt Lâm Lang mềm mại, mang theo ý cười.

"Ngươi đối với chính mình, ngoan độc như thế. Không tiếc tánh mạng bản thân, dám bố trí như vậy để cứu Lâm Nhi... Nó đều nói cho ta mọi việc rồi." Nàng ôn hòa nói, "Cho nên đáp án của ngươi, ta cũng không ngoài ý muốn. Ngươi đã cứu con gái ta, con gái ta lại yêu ngươi, không nên làm khó dễ ngươi như vậy. Nhưng chuyện tình yêu, luôn có rất nhiều diện mạo. Tốt thì như hoa xuân, xấu thì như lá úa... Ta cũng không cần ngươi bán cả đời, năm năm là được rồi. Chờ Lâm Nhi hai mươi tuổi, có thể chịu trách nhiệm với hành vi của chính mình, chúng ta làm cha mẹ, cũng nên buông tay. "Chỉ là mong ngươi hiểu được, chúng ta cũng không phải loại gia đình phổ biến trong Đại Minh triều, không có loại suy nghĩ ngu ngốc ‘lễ giáo vượt qua cả tình thân’. Ngươi nếu đổi tâm, muốn thú thiếp, xin cho Lâm Nhi trở về nhà. Nếu trong thời gian đó các ngươi có đứa nhỏ, cũng để cả đứa nhỏ về, ngươi có quyền được thăm hỏi, lúc nào muốn tới gặp cũng được, chúng ta cũng sẽ đối đãi ngươi như với thân nhân. "Li hôn cũng không phải lỗi của ai cả, chỉ là không có duyên phận mà thôi." Nàng đưa cho Bạch Trọng Mưu một tập sách thật dày, trên có ghi hai chữ ‘hợp đồng’, "Ta đề nghị ngươi cẩn thận đọc, nếu ngươi có vấn đề gì, chúng ta có thể thảo luận với nhau một chút." Gặp được mẹ vợ cấp bậc cao nhân này, một đống mưu kế vốn có thể sử dụng trong một vòng luân hồi Thiên Can của Bạch Trọng Mưu, toàn bộ không có đất dụng võ.

Nói nàng làm khó dễ... nhưng nàng nói lại hợp tình hợp lý. Nhưng ai từng thấy thành thân còn lập hợp đồng chưa a? ‘Hợp đồng hôn nhân’ này phân ra mấy trăm điều, từ phân chia tài sản trước hôn nhân, tài sản sở hữu trong hôn nhân, chia sẻ phí dụng nuôi dạy con cái, nghĩa vụ cùng trách nhiệm sau hôn nhân, cùng với điều kiện li hôn, quyền nuôi nấng con cái sau khi li hôn, quyền thăm hỏi....Xem thế là đủ rồi. Hắn đối với vị mẹ vợ bí hiểm, uyên bác lại rõ ràng này, lại càng thêm vài phần kính sợ cùng khó hiểu.

Không biết, mẹ vợ hắn từ khi nữ nhi hai ba tuổi lộ ra nụ cười thánh mẫu thuần khiết đã bắt đầu sầu lo, hao hết khổ tâm vắt hết óc bắt đầu biên soạn "Hợp đồng hôn nhân" này, nhất là mấy năm trước Lý Thược Thần tự hưu rời nhà, nàng lại càng kinh sợ, mỗi ngày đều ôm "Đại Minh luật" không rời, càng thêm hoàn thiện "Hợp đồng hôn nhân". Nàng thực hiểu được, vận khí của mình đúng là tốt đến phát nổ, mới có thể gặp được tiểu chính thái kiêm đại học sĩ Tiên Tâm, bằng không một cô gái xuyên qua đến từ thế kỉ hai mươi mốt như nàng, sớm đã bị lễ giáo Đại Minh triều nghiền nát...Tựa như nữ bác sĩ Lý Thược Thần cao ngạo. Cho dù thế nào, nàng cũng không thể dạy con gái mình thành thục nữ tiêu chuẩn Đại Minh triều được, nàng có thể làm, chính là trấn giữ cửa kén rể.

So với Tiên Tâm cùng Vương Lang, nàng đối với Bạch Trọng Mưu cũng không kết mâu thuẫn gì. Thứ nhất là nàng tán thành tự chủ hôn nhân, thứ hai võ lâm minh chủ này cũng không bị trói buộc bởi lễ giáo. Nói lại, một nam nhân có thể tự bán chính bản thân mình cho con gái nàng, thậm chí bày ra cục diện nguy hiểm để cứu con gái nàng... Chỉ sợ không còn kẻ nào có thể tốt hơn hắn để tuyển chọn. Quan trọng nhất là, Lâm Nhi thương hắn. Nàng im lặng chờ Bạch minh chủ xem xong hợp đồng, ước chừng mất một canh giờ. Bạch công tử tuấn nhã lại anh khí ngời ngời này, đưa tay cầm lấy bút, không chút do dự ký tên mình xuống, điểm dấu tay.

Đáy lòng Lâm Lang, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Đứa con gái bé bỏng của nàng, sẽ giao vào tay người khác...Cho dù thế nào cũng vẫn lo lắng. Nhưng một nam nhân như vậy, cùng tiểu chính thái âu yếm của nàng cũng không khác biệt nhiều lắm, nói không chừng có thể nắm chắc vài phần đi? "Chúc mừng ngươi... Cũng chúc mừng ta." Nước mắt nàng rơi xuống.

Bạch Trọng Mưu phi thường nghiêm túc mà cung kính quỳ xuống, hướng nàng dập đầu lạy ba cái, phi thường vang dội. *** Không thể không nói, "Dân chủ" ở Vương gia phi thường tiên tiến mà hữu hiệu, trừ bỏ một phiếu không đồng ý của Vương Lang, hôn sự của Vương Lâm toàn thể thông qua.

Tuy rằng thông qua có điểm nghiến răng nghiến lợi, nhưng đại để không khí vẫn là hòa bình... Không cần so đo tới chuyện Vương Lang ném một vài thứ vào đầu Bạch Trọng Mưu. Bất quá tin tức tốt này làm cho Bạch công tử tâm tình phi thường thư sướng, có thể khoan thứ cho chuyện anh vợ ‘lỡ tay’, cũng không âm thầm lập ra kế hoạch gì ‘ngoài ý muốn’. Hôn sự của bọn họ, dưới sự chung sức hợp tác giữa Võ Lâm Minh và Vương gia, được ra roi thúc ngựa chuẩn bị.

Lâm Lang cực lực sắp xếp, thương nghị với mọi người, không bắt Bạch công tử ở rể, nhưng dưới sự kiên trì của cha con Vương gia, phi thường trái với tục lệ, đem tân phòng an bài ở Vương gia, náo loạn thành ra chẳng còn thể thống gì. Nhưng ngay cả Hoàng Thượng cũng đưa hạ lễ tới Vương gia, còn chưa thành thân đã phong cho Lâm Nhi một cái danh "Thục nữ", không ai còn dám phê bình Vương gia bại hoại tục lệ nữa. Cho nên ngày đó thành thân, kiệu hoa xuất phát từ tam viện, đi tới đại sảnh đón tân nương, sau đó lại về phòng tân hôn ở Nghênh Vân các thuộc tam viện, tuy rằng chỉ ngắn ngủi có nửa dặm, tiếng chiêng trống vẫn động trời, phi phàm náo nhiệt.

Tới lúc uống rượu mừng, Bạch minh chủ mới lĩnh giáo sự thâm hiểm cùng thù dai của cha con Vương gia. Tuy rằng giang hồ hào kiệt đều quen uống rượu, nhưng ngày đại hỉ này, nhạc phụ cùng anh vợ kính rượu, con rể gia nô có thể nói không uống sao? Đương nhiên không thể, càng không thể uống ít. Bạch công tử tuy rằng một thân nội lực cao thâm, nhưng ba huynh đệ Vương gia đồng tâm hiệp lực, hơn nữa còn có một anh vợ vẫn luôn không vừa mắt với hắn, sau một phen xa luân chiến, hắn cũng cảm thấy ăn không tiêu, vận công tiêu rượu cũng không kịp nữa rồi.

Người Vương gia quả nhiên không có kẻ nào đơn giản! Đáy lòng hắn không khỏi thất kinh. Lại không biết những người trong Vương gia uống rượu tỏ vẻ bình thường, kì thật là do thầy thuốc Tiền Thông đã tỉ mỉ điều chế "Rượu giống như trà", nhiều lắm cũng chỉ cắt lượt chạy toilet, một chút men say cũng không có. Cứ thế này thì không được. Chỉ sợ đêm động phòng hoa chúc quan trọng nhất trong đời hắn cũng đi tong. Đang định trở mặt, nhạc phụ trạng nguyên của hắn, lại triển lộ chiêu thức lợi hại nhất với hắn: nụ cười thánh mẫu vô cùng sáng lạn huy hoàng tới cực đỉnh!

Không nói tới những kẻ trong Võ Lâm Minh đã uống đến say trái ngã phải đều bị trúng chiêu, ngay cả Bạch minh chủ tố chất tâm lý kiên cường đến biến thái cũng sửng sốt, bất tri bất giác để cho nhạc phụ đại nhân tiếp tục nâng cốc cùng uống... Quả nhiên là cha và con gái. Hắn kinh sợ cảm thán. Người Vương gia thật sự là đáng sợ, rất đáng sợ... May mắn nhạc phụ đại nhân của hắn thân thể không tốt, không thể chịu được suốt đêm, thế cho nên Bạch minh chủ chỉ còn một tia thanh tỉnh mới có thể sống sót, hơi hơi lảo đảo đi về tân phòng. Trải qua chiến dịch không có khói thuốc súng nhưng kết quả lại vô cùng tàn khốc, cuối cùng cũng có thể ôm Phù Cừ về... Hắn có chút bi thương nghĩ. Sớm biết vậy nên trực tiếp đưa Phù Cừ đi thật xa, còn tốt hơn đối chọi với người Vương gia... Nhà bọn họ người người đều là nhân vật âm ngoan, làm cho giang hồ đệ nhất cao thủ hô phong hoán vũ như hắn cũng phải ăn đủ đau khổ a ăn đủ đau khổ... Nhấc tấm khăn hồng, khuôn mặt nho nhỏ của Lâm Nhi sáng bừng dưới ánh nến đỏ, mềm mại trong vắt, ẩn ẩn sinh huy, chậm rãi nở một nụ cười ngọt ngào như phù dung hé nở, trực tiếp cướp đi hô hấp của hắn.

Nhân sinh tựa như một bức tranh thủy mạc, vì thiên hạ nho nhỏ này, mới có màu sắc đẹp đẽ. Hắn đưa tay chạm khẽ lên gương mặt mềm mại của nàng, chậm rãi cúi đầu... Cửa lớn bị mở rộng một cách thô lỗ, Vương Lang phẫn nộ rống, "Nháo động phòng đến đây!" ‘Ba’ một tiếng, cảm xúc bị chặt đứt. Ở trong đầu mưu sát anh vợ hơn một ngàn lần, hắn quyết định nhất định sẽ thực hiện. Tuy rằng hắn uống rất nhiều rượu, không vận được nội lực, nhưng cũng không gây trở ngại tới việc hắn tống cho anh vợ một quyền trúng mũi, làm cho gã bị chảy máu một chút.

Nhưng người Vương gia thực không đơn giản. Vương Lang ra ngoài đọc sách ba năm, không phải chỉ thành lập được ‘Thuận Phong’ mà thôi. Gã nhanh nhẹn tung một quyền vào mắt Bạch minh chủ, không hề khách khí hay có chút đùa giỡn. Cuối cùng cuộc ‘trả thù’ của cha con Vương gia, thực thành công mĩ mãn. Bạch đại minh chủ đêm động phòng hoa chúc, loạn ẩu với anh vợ, phá hư cả gian phòng tân hôn sạch sẽ.

Cuối cùng tân nương phải mời mẫu thân tới, Lâm Lang hổn hển, mỗi tay kéo một tai (tai con trai cùng con rể), mới tách được bọn họ ra. Nhưng chưa mắng được hai câu, Bạch đại minh chủ mặt mũi bầm dập liền say tới bất tỉnh. Tức giận đến phát run Lâm Lang nhéo tai con trai mình, lôi về phạt quỳ, tuy vậy, Lâm Lang vẫn cười đến phi thường đắc ý..