Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Phù Cừ - Thái Cô Nhi tục tập - Chương 29

Vĩ Thanh.

Thời gian trôi mau, Bạch minh chủ cùng Vương nhị tiểu thư thành thân đã một năm, vẫn ở tại Giang Nam Vương phủ, ru rú trong nhà. Hôn sự này, giang hồ đều biết, cũng nổi lên bàn tán xôn xao không ngớt. Có kẻ khinh thường Bạch minh chủ cư nhiên dựa vào cạp váy quan hệ đầu phục quan phủ, nhưng cũng có người nói, Vương đại học sĩ cư nhiên vì sản nghiệp Vương gia, hy sinh nữ nhi mượn sức võ lâm minh chủ, lan truyền ồn ào huyên náo, lại không có được một chút sự thật. Tự nhiên là bởi vì môn không đăng hộ không đối tới cực điểm, có thể nói là không có nửa phần khả năng xảy ra, cho nên hôn sự này, đã khiến cho thế nhân thường xuyên âm mưu tính toán, không khỏi nghĩ đi vô cùng sai lệch. Nhưng cho dù bàn tán thế nào, những bang phái phụ cận Vương gia, có thể chuyển nhà đều chuyển nhà, không thể chuyển nhà đành phải co đầu rút cổ, an phận thủ thường. Ngay cả đám lưu manh cuồn cuộn trên đường, cũng đều không thể không trở thành người tốt. Dù sao Võ Lâm Minh cũng đã thành lập một phân đà trong thành, mà con rể Vương phủ, lại là một ma đầu hung mãnh ác danh lan xa.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, trị an thanh minh, khiến huyện lệnh đại phương mừng tới phát điên, đưa tới tổng cộng mười tám tấm biển khen ngợi con rể Vương gia. Vạn Kiếm sơn trang Bạch lão gia tử, vốn cười nhạt, không chịu thừa nhận cọc hôn sự này. Bạch công tử bởi vậy thần bí ra khỏi nhà vài ngày, không bao lâu sau liền truyền ra tin tức kinh người Vạn Kiếm sơn trang "tự động" quy phụ lệ thuộc trực tiếp Võ Lâm Minh, Bạch lão gia tử kiêu căng, ngàn dặm xa xôi đi tới Vương phủ thăm thân gia, trừ bỏ trên mặt có mấy vết bầm dập tụ máu tới xanh tím, cũng là phong độ phiêu phiêu, hòa ái dễ gần. Trịnh Liệt đi theo Bạch công tử rời nhà, lúc này đứng im. Đừng tưởng rằng cha con xa cách lâu ngày nên tình cảm đột nhiên tốt đẹp... Nghĩ tốt vậy sao. Cũng không ngẫm lại ma đầu này trí nhớ siêu quần, lại cực kì thù dai. Chẳng lẽ hắn lại quên Vạn Kiếm sơn trang cũng từng bao vây muốn tiễn trừ hắn? Quá ngây thơ a quá ngây thơ a. Tin tưởng ta, đây chỉ là vấn đề về trình tự, ai cũng không chạy thoát. Vẫn là đám sát thủ thức thời, vừa nghe nói Vạn Kiếm sơn trang hàng, nhân lúc kẻ nào đó chưa đánh tới Ngự Phong lâu, bọn họ liền tự mình chạy đi tìm hữu hộ pháp xin hàng.

So với công tử, hữu hộ pháp quả thực vẫn là đại từ đại bi Quan Thế m Bồ Tát. Ngu ngốc mới chờ công tử đánh tới. Vừa nghĩ vậy, thoáng nhìn tới Vương Lang công tử đang túm tóc túm áo ẩu đả với công tử, hắn thực sự kính phục, thật sự là thao thao bất tuyệt cuồn cuộn như nước Trường Giang Hoàng Hà cũng không thể nói hết... Người Vương gia thật sự là nhân trung long phượng. Không nói tới tiểu chủ mẫu bọn họ ôn nhu mảnh mai như vậy lại làm cho ma đầu hóa thành nhiễu chỉ phu (*), chung quy là do yêu thôi, cũng không tính. Nhưng cữu gia này cũng thực nhanh nhẹn dũng mãnh, nhanh nhẹn dũng mãnh đến mức có thể cùng công tử mỗi ngày đánh nhau còn vui vẻ? (* nhiễu chỉ phu: lấy ý từ hai câu thơ: "Hà ý bách luyện kim, hóa tác nhiễu chỉ phu "(ngờ đâu loại kim cứng trăm lần tôi lại hoá thành chất mềm vòng vào ngón tay được) của Lưu Công)

Phải biết rằng, những lúc công tử lẩm bẩm một mình, thường thiết kế vô số loại độc kế mưu sát anh vợ a... Nhưng thiết kế thì thiết kế, ghi hận cứ ghi hận, khi đánh nhau công tử thật đúng là không vận một chút chân khí, thuần túy cùng công phu quyền cước... Chỉ là càng đánh lại càng phẫn nộ, không biết cữu gia này học ở đâu, ẩn ẩn khắc chế tiểu cầm nã thủ của công tử... Đáy lòng gã âm thầm tính toán, có nên cùng cữu gia tạo quan hệ tốt, học từ y nửa chiêu một chiêu, ít nhất cũng có thể chống đỡ với công tử được nửa khắc. "Ta dạy cho ngươi." Hắc Nha ngồi xổm cạnh gã, lấy nhánh cây viết. "Tiểu cữu gia dạy ngươi ?" Lòng Trịnh Liệt run lên.

"Đúng vậy." Hắc Nha nhếch miệng cười thầm. "Chống đỡ được bao lâu? Mấy chiêu?" Trịnh Liệt truy vấn. "...Nửa chiêu." Hắc Nha nghẹn một chút, "Nửa chiêu rất mạnh!"

Không nói gì một lát, Trịnh Liệt cúi đầu viết, "...Dạy ta đi." Bọn họ càng thêm kính ngưỡng tiểu cữu gia mấy phần. Phải biết rằng người bị công tử ghi hận tới trình độ này mà có thể còn sống, y là người duy nhất trong khắp thiên hạ này. Công tử còn không dám thật sự nặng tay. Chỉ điểm đấy, cũng có thể khiến bọn họ bội phục sát đất.

"Phu nhân tới cửa sân!" Gã sai vặt chạy tới mật báo, hai vị công tử vốn đang lăn trên mặt đất, lập tức nhảy dựng dậy, vội vàng chỉnh y phục, phủi bụi đất, đội lại thúc phát, cho nhau một cái trừng mắt hung tợn, mới tự khắc tránh ra. Trịnh Liệt cùng Hắc Nha vội vàng theo sau... Tuy rằng bọn họ nhất trí cho rằng đây là bịt tai trộm chuông. (bịt tai trộm chuông: tự lừa dối mình nhưng không lừa được người khác.)

Nhìn minh chủ đại nhân càng ngày càng bị thoái hóa bản chất ma đầu như vậy...Bọn họ cũng có chút lo lắng, dù sao ngày bọn họ rời khỏi Vương gia cũng sắp đến. Năm ấy Vương Lâm mười sáu tuổi, cuối cùng bái biệt cha mẹ huynh trưởng, theo Bạch Trọng Mưu rời khỏi Vương gia. Một khắc kia khi bước ra khỏi Vương phủ, Bạch công tử thật sự là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Một năm này, đấu trí (cùng nhạc phụ), so dũng khí (cùng anh vợ...), cung kính nghe mẹ vợ dạy bảo (ngẫu nhiên cũng bị nhéo lỗ tai), cuộc sống tân hôn ngọt ngào mật mật cùng Phù Cừ (yên tâm, hắn thật sự ăn được), là thời gian đặc biệt nhất trong nhân sinh hai mươi mấy năm của hắn. Muôn vàn tư vị nói không nên lời, chỉ có thể hóa thành ngọn roi phá không vung lên, thúc ngựa phóng xe, nhanh chóng tránh xa Vương phủ. Chỉ là thật lâu sau hắn mới phát hiện, một người lãnh đạm vô tình như hắn, ngay cả phụ tử huynh đệ cũng đều không thèm để ý, nhưng đám người Vương gia không chút huyết thống này lại có thể khiến hắn đau đầu không thôi, lại để lại dấu vết trong lòng hắn, không phải hoàn toàn chỉ vì quan hệ với Phù Cừ.

Năm năm một lần lôi đài Võ lâm minh chủ, là chuyện quan trọng nhất trong võ lâm. Thời điểm Bạch công tử cùng phu nhân xuất hiện, khiến cho một trận ồ lên. Rất nhiều người nghĩ đến "Phấn hồng tiêu ma anh hùng cốt", Bạch Trọng Mưu làm con rể đại học sĩ, sẽ không xuất hiện nữa. Hắn thoạt nhìn cũng hoàn toàn không giống trước. Tuy rằng vẫn sáng rọi như trước, nhưng lại không lụng lùng vô tình, ngược lại có loại ôn nhuận từ trong tâm. Giai công tử tựa như gió xuân, cười yếu ớt, thiếu đi rất nhiều phần lạnh lùng cùng sắc bén. Điều này làm cho rất nhiều kẻ ôm ấp hy vọng chiến thắng, làm cho lôi đài càng khí thế ngất trời, không khí nhiệt liệt cơ hồ muốn bốc cháy. Nhưng rất nhanh, những kẻ tham dự luận võ đều hiểu được, cái gì gọi là "Giang sơn dễ đổi, đánh chết cái nết không chừa".

Giống như muốn phát tiết toàn bộ áp bức cùng buồn bực suốt một năm qua, hắn cười yếu ớt, miệng lại nhẹ giọng nói, "Vương Lang, chịu chết đi!" Những đối thủ xui xẻo của hắn, chỉ cần ngón tay như bạch ngọc của hắn phất qua, toàn bộ các đốt ngón tay đều phát ra thanh âm răng rắc, bị tá cực kì sạch sẽ, thảm trạng giống hệt những gì hắn vẫn thường nghĩ để đối phó với anh vợ. Nếu không phải Vương Lâm đứng một bên nhìn, chỉ sợ thật sự sẽ xảy ra tai nạn chết người. Thẳng đến khi có một tên đáng thương vừa kêu to, "Ta không phải con mẹ nó Vương Lang a ~" vừa bay ra khỏi lôi đài, Lâm Nhi mới biết vì sao hắn phấn khởi như vậy. "Bạch ca ca, tại sao huynh không thể hòa thuận với ca ca được?" Lâm Nhi trừng mắt liếc hắn.

"Nào có." Hắn khí định thần nhàn phủi phủi đám bụi trên thực tế không hề tồn tại. "Lừa muội, huynh lại lừa muội." Lâm Nhi cau mày nhìn hắn. Hắn cười mà không đáp, chậm rãi xuống lôi đài nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng. Cuối cùng, bàn tay này cùng con người này, đều là thuộc về hắn. Hắn xúc động, thật sự là không dễ dàng. Nhưng lại cảm thấy... Hết thảy đều thực đáng giá. Cho dù lại chọc vài phát kiếm vào ngực, cũng thực đáng giá. ...Bất quá, người Vương gia...

Ngẫm lại một năm trải qua này, vị võ lâm minh chủ (liên tục ba nhiệm kì) ma đầu tà ác, Vô Tình công tử Ngọc Diện Diêm La của chúng ta, cũng không nhịn được rùng mình một cái. Trăm ngàn đừng có một lần nữa. ( Toàn văn hoàn )

----------oOo----------.