Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Phù sinh mộng, Tam sinh ước - Trăm dặm Trường An - Chương 9

Chương 7: Say rượu

. Nàng ta nói xong còn liếc mắt nhìn ta. Sao ta không nhớ khi nào thì tình cảm tiến bộ đến mức này nhỉ? Ta quay đi, tránh nặng tìm nhẹ nói: “Băng Khiết, ngươi có thể uống rượu không?”

Nàng nhướn mày cười, cầm cổ tay ta bắt mạch. Một lúc sau, nàng nói: “Ngươi cũng không sao nữa rồi, nếu muốn uống rượu, trong viện Trường Hằng Sơn của ta có ủ chút rượu ba ngàn năm, hay ngươi đưa ta đi? Có điều, đến Trường Hằng Sơn phải đợi nửa đêm.” Nghe nói thế, ta hết sức vui mừng. Cuộc đời ta không có ham mê gì, chỉ thích cảm giác say rượu thôi, vô tri vô giác, đắm trong màn sương mù. Đến đêm, ta đưa nàng ta theo, một đường đằng vân giá vũ thẳng đến Trường Hằng Sơn. Mặc Băng Khiết chỉ chỗ cho ta hạ xuống, nơi này dựa vào nước, một căn nhà trúc bỗng hiện ra từ giữa, xung quanh là một vườn lan, thanh nhã u tĩnh.

Ta vẫn luôn thích hoa lan, chân thân của ta vốn là Ám Nguyệt U Lan của U Minh Phủ, thấy sân nhà nàng ta trồng đủ các loại lan quý, ta liên tục khen ngợi: “Thật biết thưởng thức, Băng Khiết, ngươi quả nhiên có phẩm vị cao!” Nàng chua xót cười, đi đến giữa vườn lan, cẩn thận nâng niu: “Có một nữ tử yêu thích hoa lan, vì thế ta dựng nên vườn lan này, muốn đợi nàng trở về.” Trực giác mách bảo ta có uẩn khúc, nhanh nhảu nói: “Băng Khiết, nữ tử ngươi nói là ngươi hay nam nhân?”

Mặc Băng Khiết cười yếu ớt không đáp, bước vào căn nhà trúc, hồi sau mang theo vài hũ rượu ra. Ta ôm lấy eo nàng, cả hai cùng bay lên nóc nhà. Ta nhớ, đêm đó ánh trăng sáng ngời, ánh trăng như dòng nước, chậm rãi chảy qua mặt đất, qua mái hiên, qua ngàn dặm đường trường. Mặc Băng Khiết mỉm cười mở một vò rượu, nâng lên, nói với ta: “Uống đi, không say không về!” Dứt lời, nàng ngửa đầu lên uống, bộ dáng lọt vào mắt ta là vạn trượng hào hùng, ta quyết định nói: “Băng Khiết, ngươi là một nam nhân tuấn nhã vô song.”

Nàng bị lời nói của ta làm sặc, nhưng có vẻ rất vui, ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt sắc bén dưới ánh trăng lại lấp lánh sáng. Nàng nói: “Tiếu Nhi, ta cũng muốn nhìn thử, chân thân của ngươi có hình dáng thế nào. Thanh nhã như lan hay xấu xí như quỷ dạ xoa làm người ta sợ hãi?” Người khác luôn gọi ta là Tiếu Tiếu, ít ai gọi ta là Tiếu Nhi. Ta luôn cảm thấy, nếu ai gọi ta một tiếng ‘Tiếu Nhi’, ta chắc chắn sẽ nổi ba tầng da gà. Nhưng, một tiếng Tiếu Nhi từ miệng Mặc Băng Khiết thốt ra, ta lại không thấy có gì không ổn, ngược lại cảm thấy hết sức vui vẻ. Nghe ra, tựa như trời sinh hắn đã gọi như thế.

Nói đến dung mạo này, thật không kém thần tiên chút nào, huống chi ở U Minh Phủ không có nhiều thần tiên, phần lớn là u hồn dã quỹ, ở cùng nhóm quỷ quái này lâu quá, tiên khí sẽ biến hoá, bộ dáng tự nhiên cũng sẽ thay đổi. Vì thế, kẻ bất tài này vận khí vô cùng tốt, cũng được xem là đệ nhất mỹ nhân của U Minh Phủ nhưng trong mắt mọi người, luận về dáng điệu, so với thần giới thì U Minh Phủ còn kém rất, rất xa, không thể lọt vào mắt nổi. Nhưng đệ nhất vẫn có cái tốt của nó, vì thế ta đắc ý nói: "Tại hạ tuy rằng dung mạo không tuyệt sắc nhưng cũng là đệ nhất mỹ nhân của U Minh Phủ.” Mặc Băng Khiết cười thành tiếng, nhướn mày nói: “Ở U Minh Phủ không phải u hồn dã quỹ thì tiên khí cũng bất chính, làm đệ nhất mỹ nhân của U Minh Phủ, sợ cũng chỉ là danh hiệu thôi?”

“Hừ.” nghe lời nói thẳng này, ta nổi giận: "Có bản lĩnh thì kêu họ đến U Minh Phủ bắt quỷ trừ tà đi. Muốn tìm mỹ nhân đi Bồng Lai đảo mà tìm!” Nghe ta nhắc tới Bồng Lai đảo, Mặc Băng Khiết lại nhướn mày đầy vẻ hứng thú. Ta sáp lại gần, cười ám muội: “Ngươi không biết sao? Mỹ nhân tiên giới, phải nói đến Bồng Lai đảo. Bọn họ người người tiên khí thuần khiết, ngũ quan tinh tế, nhất là đảo chủ của họ - Bách Lý Quân Hoa thượng thần, eo nhỏ chân thon, da thịt nõn nà, như từ tranh bước ra, một tên mỹ nam cực kỳ hoạ thuỷ, trời đất không gì sánh bằng!” Ta nói động lòng người như vậy mà Mặc Băng Khiết không chút biểu hiện nào đối với mỹ nhân, vẫn cứ lộ ra nụ cười thản nhiên dịu dàng, ánh mắt lại sâu kín làm ta nhìn không thấu. Hắn lặng lẽ nhìn ta một lát, đột nhiên mở miệng nói: “Tiếu Nhi, ngươi nói xem, Bách Lý Quân Hoa là vị thần tiên thế nào?”

Hắn là vị thần tiên thế nào? Ta uống một ngụm rượu, mùi vị quả thật khác biệt, không giống cái thứ Đại Miêu thường cho ta uống. Trong miệng, hương lan thoang thoảng, ta cười nói: “Ta không biết hắn, chỉ biết hắn là mỹ nam thôi. Thần tiên ở Bồng Lai đảo luôn cao ngạo, Bồng Lai đảo cũng ẩn cư, ít giao thiệp với bên ngoài, ngoài lúc đảo chủ lên ngôi có mời tiên gia các nơi hội tụ, đến khi lịch kiếp thì lên thiên đình, e rằng mấy vạn năm cũng không qua lại với ngoại giới.” Hắn nhìn ta thật sâu, một lát, lại chua xót cười, uống tiếp một ngụm rượu mới nói: “Xem ra, có một số việc thật sự là đã quên.”

“Việc gì?” Ta tò mò. Hắn không trả lời, chỉ lắc lắc cái bình, ta hiểu ý hắn, chạm vào bình của hắn, sau đó nâng bình lên uống. Rượu rất ngon, ta cùng hắn uống hơi nhiều, hai người không nói chuyện, chỉ cụng bình, uống rượu, lại cụng.

Ta lười nhác nằm kềnh ra mái nhà, hắn ngồi bên, không biết là qua bao lâu, hắn đột nhiên mở miệng: “Tiếu Nhi, nếu một người nam tử làm tổn thương một nữ tử, hắn vì trách nhiệm với thiên hạ, vì lê dân bá tánh, hết lần này đến lần khác thương tổn nàng, ngươi nói nàng có thể tha thứ cho hắn không?” Nghe hắn nói ta lại miễn cưỡng mở mắt, uống thêm một ngụm rồi nói: “Ta cũng không phải nàng ta, sao biết được?” “Nếu là ngươi thì sao?” Hắn hỏi, ta giương mắt nhìn hắn, dưới ánh trăng, cặp mắt trong veo ngập đầy cảm giác cẩn trọng và đợi chờ, như sợ sẽ nhận được câu trả lời làm người ta thương tâm muốn chết.

Ta lại nhắm mắt lại, hỏi bừa: “Nàng ta đi rồi?” “Chẳng những đã đi, còn quên sạch chuyện trước kia.” Âm thanh của hắn có chút khàn, toát lên vẻ chua chát. Ta không hiểu sao trong lòng lại đau xót, thở dài nói: “Nếu là ta, nếu đi rồi, sẽ không bao giờ quay lại nữa.” “Nếu hắn muốn sửa sai thì sao?” Hắn tiếp tục truy vấn, bám riết không tha: “Bất luận thế nào cũng không thể tha thứ sao?”

“Băng Khiết, có tha thứ hay không, không quan trọng.” Ta lắc đầu, hít hà hương rượu ngon: “Chuyện tình cảm, vốn là cam tâm tình nguyện, tại sao lại nói đến tha thứ. Tuy nhiên, nếu ta là nàng ta, nếu đã quyết tâm rời đi, quyết tâm quên hết thì thực chất, đó là do yêu người quá mệt mỏi, trả giá quá nhiều, rồi lại liên tiếp bị thương tổn, không thể tiếp tục được nữa, vì thế mới rời đi. Chỉ vì duyên trần đã hết, lòng đã không còn vướng bận mới có thể chọn cách ra đi, chọn cách quên đi những thị thị phi phi. Lúc ấy, không thể tiếp tục được nữa, đó là đau lòng. Đau càng lúc càng nhiều, dù từ đầu đến cuối thủy chung vẫn luôn có một cái hố ngăn cách, tình cảm như thế, tội gì phải tiếp tục nữa? Huống chi, nhân sinh bất quá chỉ là cảnh xuân tươi đẹp nhất thời, thời gian trôi xa, vết thương nào rồi cũng có thể liền, hết thảy yêu hận, Băng Khiết ngươi nếu cứ chấp nhất, liệu có từng nghĩ, người kia liệu có còn yêu ngươi?” “Băng Khiết,” ta trợn mắt nhìn hắn, dù sao cũng một hồi tương giao, ta nói với hắn chút đạo lý to tát, cũng coi như giúp hắn một đoạn, hắn ma khí không thuần, vẫn có hi vọng thành thần.

“Ngươi cũng biết, trên đời này vĩ đại nhất, đó là thời gian. Dù cho thề non hẹn biển, dù cho thâm cừu đại hận, mấy ngàn mấy vạn năm trôi qua, cũng sẽ phai nhạt, sẽ bị lãng quên.” Nghe ta nói, khuôn mặt Mặc Băng Khiết thản nhiên, giống như vô hỉ vô bi. Nhưng ta lại thấy, bên dưới tay áo dài, đôi bàn tay đã nắm thành quyền, gần như muốn nắm đến chảy máu, sắc mặt lại không biết có phải do ánh trăng, lại trắng như tuyết. Ta vươn tay, kéo tay hắn ra, trong lòng bàn tay máu chảy đầm đìa, sợ là đã nhẫn nhịn từ lâu. Ta cuối cùng không đành lòng, trấn an nói: “Bất quá, cũng có thể là ta bạc tình, người khác có lẽ không giống. Ta vốn chỉ là một cây ám nguyệt u lan.”

Không tâm không máu, tất nhiên cũng sẽ vô dục vô cầu. Hắn nghe ta nói cũng dần thả lỏng, vì áp lực đè nén mà thân thể cứng ngắc, im lặng nhìn ta một hồi, hắn đột nhiên hỏi ta: “Tiếu Nhi, ngươi có từng yêu chưa?” Ta cười phá lên, bộ dáng vân đạm phong khinh. Ta gật đầu nói với hắn: “Có lẽ đã từng. Nhưng, yêu rồi, qua mấy vạn năm, cũng chỉ còn chút hoài niệm.”

Dứt lời, ta nhắm mắt lại, nằm xuống, lặng lẽ nhớ lại chuyện đã qua. Khoảng 3 vạn năm trước, lúc đó ta mới hơn hai vạn tuổi, vừa được thăng thượng tiên. Tứ hải bát hoang tuổi tác cũng ngoài trăm vạn, người người đối với ta cũng tôn kính, vì thế không khỏi có chút ngang ngạnh, không kềm chế được. Khi đó, ta gặp Liễu Hoa Hiên.

Thời gian lâu quá rồi, ta gần như không còn nhớ được hình dáng hắn, nhưng ta vẫn nhớ cảm giác lần đầu tiên gặp hắn, ung dung lãnh đạm, như mưa bụi Giang Nam, mông lung không rõ. Hắn đứng trên cầu Nại Hà, nhìn dòng vong xuyên xuôi ngược, không nhúc nhích, nhưng lại giống một cái cây. Ta chưa từng gặp mỹ nam nào xinh đẹp đến thế ở U Minh Phủ này. Vì thế đã dõi theo hắn rất lâu, cứ nhìn cứ nhìn, hắn đột nhiên quay đầu, nhìn về phía ta, cười tự nhiên. Nụ cười đó nhất thời làm ta thấy dù ở nơi lạnh lẽo như U Minh Phủ cũng vẫn có được cảnh xuân diễm lệ. Ta cười hỏi hắn: “Này, mỹ nhân, có muốn theo ta không?”

Hắn trả lời ta: “Tiểu u lan, ngươi có thể cùng ta đứng đây không?” Hắn liếc mắt đã nhìn thấu chân thân của ta, ta không khỏi giật mình, thốt lên “Ngươi là ai?” Hắn cười nhạt không nói, quay đầu đi, tiếp tục đứng nhìn dòng vong xuyên nước chảy không ngừng kia.

Ta cũng không biết vì sao, thời gian này, ta ngày ngày đều đến nhìn hắn, cứ nhìn như vậy, thoáng cái đã hai trăm năm. Chúng ta không nói chuyện, cũng không làm gì, chỉ đứng thế thôi, hắn nhìn dòng vong xuyên, ta nhìn hắn. Chợt có một ngày, hắn hỏi ta: “Tiểu u lan, ngươi cùng ta đứng đây hai trăm năm, ta sẽ theo ngươi. Ngươi muốn đi đâu?” Ta vui vẻ nói bừa: “Tứ hải bát hoang, mỗi nơi đều đến, ngươi đồng ý không?”

Hắn gật đầu cười khẽ, vì thế ta hớn hở, kéo hắn từ từ đi hết một vòng tứ hải bát hoang. . 7.