Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Phượng Ẩn Thiên Hạ - Chương 178

Chương 7: Giao dịch

Phong Vân Lâu là tòa tửu lâu lớn nhất Túc Châu. Vốn ta cũng cũng không muốn gặp mặt cố chủ, nhưng vì sợ Lam Nhạn hấp tấp làm hỏng chuyện, ta đành phải tự mình xuất mã. Địa điểm hẹn gặp là một gian nhã thất ở tầng hai Phong Vân Lâu. Trong phòng đã có mấy người chờ sẵn. Đến khi nhìn thấy chúng ta bước vào. Có một cô nương ngồi trong đó đứng dậy hỏi: “Cơ bà bà của Tây Giang Nguyệt?” Khi mới bước chân vào giang hồ, phụ hoàng không cho chúng ta sử dụng họ Hoàng Phủ. Lúc đó ta và hồ ly đã thương lượng sẽ dùng họ của phụ hoàng và mẫu hậu năm đó. Ta không thích họ “Hoa” mềm mại nữ tính kia nên đã dịch dung thành một bà lão mang họ “Cơ”. Nhưng sau khi hành tẩu giang hồ được một thời gian, ngoại hiệu này của ta đã bị đổi thành Kê bà bà.

Còn hồ ly lựa chọn họ “Hoa”, trên giang hồ được gọi là “Trân châu hồ ly”. Theo lời nhân sĩ giang hồ, vì hắn giảo hoạt mà cao quý nên mới có được ngoại hiệu này. Vốn ta đã tiếp nhận danh xưng “Kê bà bà”, nhưng khi nghe ca ca được gọi là “Trân châu hồ ly”, lòng ta lại dậy sóng. Vì sao hắn là hồ ly mà ta phải là gà?

Về sau, nếu có ai dám gọi ta là Kê bà bà, ta sẽ phẫn nộ dùng quải trượng đánh người đó. Dần dần, không còn ai dám gọi thẳng ngoại hiệu của ta mà chỉ dám gọi ta là bà bà. Nhưng không ngờ đến Túc Châu lại có người gọi thẳng ngoại hiệu của ta. Ta nhướn mày, nhàn nhạt hỏi: “Ngươi là cố chủ lần này sao?”

Cô nương kia gật đầu: “Xin hỏi Kê bà bà đã đưa Bát Nhã Khanh tới đây chưa?” Ta khẽ thở dài: “Thật có lỗi, đã để hắn chạy rồi!” Cô nương kia biến sắc. “Không phải nói Tây Giang Nguyệt làm việc chưa từng xảy ra sơ suất sao? Sao các ngươi lại để hắn chạy mất?”

Ta nheo mắt ngồi xuống chiếc ghế không còn sót lại trong phòng. Ngoài cô nương đang nói chuyện với ta, những người còn lại đều là nam nhân, quần áo lam lũ, vẻ mặt thu liễm làm người ta khó đoán được thân phận và suy nghĩ của họ. Ta vừa nhìn đã biết bọn họ không phải chủ nhân chân chính. Kiểu trang phục và khí thế này chỉ phù hợp với những người làm ám vệ như Dịch Thập Lục. Ta khẽ cười nói với cô nương kia: “Tây Giang Nguyệt chúng ta làm việc không xảy ra sai sót nhưng không có nghĩa chuyện gì cũng có thể thể hoàn thành một cách tuyệt mỹ. Đúng là chúng ta có trách nhiệm với chuyện xảy ra lần này, nhưng Bát Nhã Khanh vốn không phải là một tên hải tặc đơn giản. Hắn là ngươi như thế nào, ngươi còn rõ hơn cả chúng ta. Là do các ngươi giấu diếm làm chúng ta khinh địch nên mới thất thủ như vậy.”

Cô nương kia nghe vậy xấu hổ cúi đầu. Ta thầm thở phào nhẹ nhõm. “Người của chúng ta rất vất vả mới tìm được hành tung của hắn ở Nam Triều, để đánh bại hắn, người của chúng ta đã bị tổn thất không ít. Vì không đủ nhân lực áp tải nên mới tới cầu xin các ngươi giúp đỡ, nhưng không ngờ các ngươi cũng lại thất thủ.” Cô nương kia nhíu mày nói.

“Chúng ta không phải thần, nhưng chuyện xảy ra lần này vẫn có một phần lỗi của chúng ta. Tiền công lần này chúng ta sẽ không thu nữ.” Ta chậm rãi đứng dậy. “Cáo từ.” “Bà bà đừng đi vội.” Cô nương kia vội vàng đuổi theo. “Chúng ta vẫn còn chuyện muốn nhờ!” Ta nhếch môi cười. “Các ngươi vẫn tin vào Tây Giang Nguyệt chúng ta sao?”

Cô nương kia nói: “Yêu cầu của chúng ta rất đơn giản. Ta biết Tây Giang Nguyệt rất giỏi trong việc truy tìm tung tích người khác. Ta muốn nhờ các ngươi hỗ trợ tìm kiếm Bát Nhã Khanh.” Ta định nhíu mày từ chối. Dường như nhìn thấu tâm tư của ta, cô nương kia vội nói: “Không cần bắt giữ, chỉ cần nói lại hành tung của hắn là được.”

Vụ mua bán này cũng không tệ. Hơn nữa, ta có thể nhận ra những người này chưa bắt được Bát Nhã Khanh thì sẽ không bỏ qua. Đương nhiên, trong lòng ta cũng muốn tên ác ma Bát Nhã Khanh kia bị bắt lại nên mới cười nói: “Được, chúng ta tiếp nhận vụ mua bán này.” Cô nương kia nghe vậy liền cảm tạ rồi cho ta địa chỉ liên lạc. Để Lam Nhạn ghi nhớ, ta liền quay người rời khỏi Phong Vân Lâu. Đến khi bước ra ngoài đường rồi, ta vẫn cảm nhận được ánh mắt ai đó chăm chú bám theo sau lưng làm ta sốt ruột nói.

“Thập Lục, mau đi tra xét lai lịch của những người này.” “Không cần tra đâu, chắc chắn sẽ không tra được gì.” Ta nhíu mày, không ngờ vẫn còn có chuyện ở Nam Triều mà Tây Giang Nguyệt không điều tra được. Giống như nhìn thấu tâm tư của ta, Thập Lục lạnh nhạt lên tiếng. “Đừng quên đây là đâu, ở đây cũng không phải chỉ có người Nam Triều chúng ta.”

Lam Nhạn đứng bên cười nói: “Bà bà, Thập Lục ca nói rất có lý.” Ta đưa mắt lườm Lam Nhạn. “Thập Lục ca ca của ngươi nói gì mà chẳng đúng.” Lam Nhạn xấu hổ cúi đầu.

Ta đưa mắt nhìn Thập Lục với vẻ mặt lạnh lùng và Lam Nhạn thẹn thùng động lòng người, càng nhìn càng thấy xứng đôi. Bực nhất là tiểu tử Thập Lục kia chẳng có biểu hiện gì, thật làm người ta cảm thấy sốt ruột..