Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Phượng Ẩn Thiên Hạ - Chương 181

Chương 10: Bưu hãn

“Thì ra là Hoa công tử, quả thật trông rất Hoa!” Ta hừ lạnh. Còn hắn, hắn nở nụ cười tao nhã, chói sáng như muốn làm mù mắt đám người đang si ngốc trong khách điếm. Không những thế, nụ cười của hắn còn kéo theo không ít ánh mắt oán hận của các cô nương trẻ tuổi về phía ta. Vì không muốn bị những ánh mắt kia giết chết, ta đành phải vùi đầu dùng cơm

Khóe mắt nhìn mỹ nữ đứng bên cạnh hắn rút chiếc khăn tay trắng như tuyết lau qua chiếc ghế một lần, hắn mới chịu ngồi xuống. Lúc này, mọi người trong khách điếm mới biết bốn mỹ nữ kia là nha hoàn của vị công tử này. Người đẹp như vậy không lấy về làm thê tử mà chỉ được làm nha hoàn thật khiến người ta dậm chân giận dữ. “Công tử, hay chúng ta tới Ngu gia đi, người nhìn xem, khách điếm như vậy sao ở được?” Một thị nữ thấp giọng nói.

“Người khác ở được, chẳng lẽ bản công tử không ở được sao?” “Công tử….” “Có chết ta cũng không đi Ngu gia.”

Ta bắt đầu thấy kỳ quái, sao có chết cũng không đi Ngu gia? Không phải hắn thấy ta ở đây nên mới chen chúc vào ở trong khách điếm này sao? Nhưng khả năng này không lớn lắm. Có khi nào, hắn không muốn gặp ai đó ở Ngu gia. Ban đầu, ta chỉ định tới xem náo nhiệt, không định tham gia thi đấu thì lại nhận được thư của Nam Cung thúc thúc – lâu chủ đương nhiệm của Tây Giang Nguyệt. Biết chúng ta tới Vị thành, thúc thúc chỉ điểm ba người chúng ta xuất hiện dự thi. Trong Tây Giang Nguyệt có không ít người tài, Ở các đợt đại hội trước, đã không ít người của Tây Giang Nguyệt đạt được thành tích cao. Đến lượt chúng ta, đương nhiên cũng phải tô vẽ thêm cho đẹp mắt một chút.

Đại hội võ lâm bốn năm một lần chính thức bắt đầu. Lần này, có không ít anh hùng hào kiệt trong võ lâm tề tụ ở đây. Nhưng số người đến quan sát, cổ vũ còn đông đảo hơn gấp mấy lần. Có không ít người tới đây với những mục đích khác nhau. Tỷ như có mấy thiếu nữ hoài xuân, ngoài tới xem náo nhiệt còn hy vọng kiếm được lang quân như ý.

Thật ra, ta cũng có tâm tư. Nếu có thể lọt vào vòng trong, ta sẽ càng thêm nổi tiếng. Chỉ là, khi nghe các cô nương nói ra cảm nhận về ba người được coi là lang quân như ý nhất, ta lại không nhịn được bốc hỏa.

Ba người này theo thứ tự là: Hoa Vô Tuyết, Bát Nhã Khanh, Đường Thất Thất. Chưa kể tới Hoa Vô Tuyết và Đường Thất Thất, ta thật không hiểu sao danh tiếng của Bát Nhã Khanh có thể vang dội như thế. Kém, ánh mắt của các cô nương này thật sự rất kém. Do là đại hội đấu võ bốn năm một lần nên khâu tổ chức cũng khá long trọng. Ngoài sân tỷ võ còn có bốn lôi đài. Xung quanh lôi đài có rất nhiều khán đài.

Ta dùng hai thân phận báo danh dự thi. Một là Cơ bà bà, một là Dung Sơ Nhi. Cơ bà bà đại diện cho Tây Giang Nguyệt, còn Dung Sơ Nhi đại diện cho ta, ta cũng muốn chơi vui một chút. Hôm sau, ta đấu trận đầu, đối thủ của ta cũng chính là Hoa Vô Tuyết. Hoa Vô Tuyết, tên thật là Hoàng Phủ Doanh, ngoại hiệu trân châu hồ ly, cũng chính là ca ca bất lương của ta.

Ta không ngờ mình lại gặp hắn trong trận đấu đầu tiên. Quả là xui xẻo. Trước nay, mỗi lần tỷ thí, ta đều đứng hạng hai. May mắn, thân phận hiền giờ của ta không phải Cơ bà bà, cũng không sợ làm mất mặt Tây Giang Nguyệt. Vận khí hơi kém, nhưng ý chí vẫn phải kiên cường.

Hơn hai năm không được luận võ với hồ ly. Nhất định hôm nay phải đánh cho đã. “Hoa thiếu tất thắng, Hoa thiếu tất thắng!” Chúng ta còn chưa bắt đầu, những tiếng reo hò phía dưới đã rộ cả lên. Khi quay đầu lại, ta kinh ngạc nhìn không ít mỹ nữ chen lấn tới cổ vũ cho hồ ly.

Ta toát mồ hôi! Quả là tình lang số một trong lòng các thiếu nữ. Vốn đã không phải đối thủ của hồ ky, giờ còn bị đám người điên cuồng kia làm nhụt ý chí. Ta vung gậy chống lại một kiếm của hồ ly, đồng thời cũng không quên hạ giọng nói: “Giờ Sơ nhi mới hiểu lý do ca ca chọn họ của mẫu thân hành tẩu giang hồ. Ngươi cũng Hoa quá đi, ở đâu ra lắm mỹ nữ tới trợ uy cho ngươi vậy?”

Hồ ly khẽ cười nói: “Không có gì, chỉ là tình cờ gặp gỡ trên đường.” “Phải không?” Mới không gặp mấy ngày, da mặt hồ ly đã dày thêm mấy tấc.

Cuối cùng, kết quả không ngoài dự liệu. Trận này ta thua. Hồ ly thắng.

Đám mỹ nữ la hét chói tai. Đêm đó, ta thật xui xẻo khi phải ở cùng tầng với hồ ly. Mệt mỏi suốt một ngày, vừa mới mơ màng đã nghe thấy tiếng đạp cửa và tiếng người la hét đầy sợ hãi.

Lại thêm một tiếng đạp cửa và rất nhiều tiếng la hét sợ hãi. Ta ngồi bật dậy khoác thêm áo. Đúng lúc này, cửa phòng ta cũng bị đạp. Một cô nương mặc đồ trắng phi thân vào phòng ta, sau khi đảo mắt nhìn quanh một vòng liền bỏ ra ngoài nói gì đó với ông chủ và tiểu nhị khách điếm. Nhìn dáng vẻ này, trông thật giống người tới bắt gian.

Ta không hứng thú mà chỉ thấy kỳ quái. Nhìn dáng vẻ cô nương kia cũng khá xinh đẹp, đoan trang. Nhưng sao lại làm ra loại chuyện dũng mãnh như vậy. Phải biết trong khách điếm này có đủ nam nữ, già trẻ. Cứ đạp binh binh như vậy không sợ sẽ nhìn thấy cảnh không nên xem sao. Rốt cuộc là hạng người gì đã ép cô nương dịu dàng, đoan trang kia tới mức này? Ta hào hứng đứng dậy. Tuy khá buồn ngủ, nhưng chuyện náo nhiệt đưa tới tận cửa cũng không thể không ra xem.

Bước ra, cũng có không ít người cùng tư tưởng xúm đông xúm đỏ xem náo nhiệt. Không có ai ngăn cản, cô nương kia đạp tung từng cửa phòng một tìm kiếm tới gà bay chó sủa..