Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Phượng Ẩn Thiên Hạ - Chương 185

Chương 14: Chơi đùa

Chắc hẳn dáng vẻ lúc này của ta rất chật vật nên dù đã tỏ vẻ đắm đuối xấu xa, nam tử áo đen kia vẫn giữ khoảng cách, khinh thường nhìn ta. “Lục….” Ta kéo dài chất giọng phong tình vạn chủng. Nhưng cảm giác lạnh lẽo xuất hiện đột ngột trên cổ làm ta vội vàng ngậm miệng lại. “Ngươi thử gọi thêm một tiếng nữa xem!” Nam tử áo đen lạnh lùng nói. Lệ khí của hắn lớn như hận không thể găm con dao kia vào cổ ta, đồng thời việc ta gọi tên đã làm vấy bẩn tên hắn vậy.

Ta vội thay thế dáng vẻ đắm đuối kia bằng nét mặt bi thương: “Ta không gọi nữa là được. Công tử, đại hiệp, lão thân không quen biết người, nếu lão thân từng vô tình đắc tội ngươi, ngươi có lấy cái mạng ti tiện này cũng chẳng có chỗ dùng. Không bằng, ngươi cho ta làm trâu làm ngựa. Công tử cũng biết năng lực của Tây Giang Nguyệt chúng ta mà, chỉ cần công tử muốn, lão thân sẽ dốc lòng giúp đỡ. Xin công tử tha cho lão thân.” Lấy tay chấm nước mắt, vị thuốc kích thích tuyến lệ giấu trong móng tay lại làm nước mắt tuôn trào như suối. Nhìn thấy cảnh này, ngay cả ta cũng không nhịn được cảm động. Nam tử áo đen chậm rãi thu kiếm về, sắc mặt không đổi đứng trong bóng tối nhìn ta. Toàn thân hắn tản ra khí chất tà ác như loài sói trên thảo nguyên. Cuối cùng, đôi mắt kia khẽ nheo lại lộ ra vẻ hứng thú. “Không ngờ bà bà lại thú vị như vậy. Nếu ta giết bà thì thật đáng tiếc, người thú vị chỉ có thể hợp với một nơi thú vị.” Ác lang Lục khẽ cười.

[1] Ác lang hiểu vui có thể là sói già gian ác. Ta có thể khẳng định, ban đầu hắn định dẫn ta tới nơi này để giết ta, nhưng bây giờ, hắn đã thay đổi chủ ý. Tiếp tục bị hắn áp giải trong màn đêm u ám. Cuối cùng, hắn không đi từ cửa chính mà lại nhảy qua tường, lẻn qua đường cửa sổ.

Cửa sổ đột ngột mở ra làm một đôi tình nhân trong phòng kinh ngạc há hốc miệng vì còn chưa kịp la lối đã bị ác lang Lục điểm huyệt. Thò đầu qua nách hắn, ta mới thấy cả hai người đều không mặc quần áo. Nữ nhân kia vừa xinh đẹp lại vừa có làn da trắng mịn với đôi mắt lúng liếng. Thế nhưng ác lang Lục lại chẳng chút thương hoa tiếc ngọc dùng dây thừng trói chặt cô ta rồi đá xuống gầm giường. Còn hán tử kia đã bị điểm huyệt, tuy không thể xin tha nhưng trong mắt đầy vẻ hoảng sợ và ai oán. Nếu có thể cử động, chỉ e hắn đã quỳ rạp xuống đất gọi hai tiếng ông nội.

Nhìn quanh phòng, ta cũng nhận ra nơi này là đâu. Đây chính là kỹ viện. Ác lang Lục định làm gì? Chẳng lẽ hắn muốn dẫn ta đi chơi gái?

Trong lúc ta mải suy nghĩ lung tung, ác lang Lục đã nhìn hán tử kia nói: “Chơi đùa lão thái bà này, ta cho ngươi một trăm lượng bạc.” Nói xong, ác lang Lục giải huyệt đạo cho hán tử kia rồi nhìn hắn liên tục dập đầu dưới đất. “Đại hiệp tha mạng.” “Một trăm lượng vàng!” Ác lang Lục cũng không dài dòng vô nghĩa mà trực tiếp tăng giá đổi bạc thành vàng khiến ta bất ngờ khi thấy mình “có giá” như vậy.

Hai mắt hán tử lóe sáng hình nguyên bảo. Nhưng khi nhìn thấy ta, hắn vẫn không nỡ nói: “Xin đại hiệp hãy cho tiểu nhân chết đi.” Ta: “@,#@^#@&” Thấy hán tử kia không đồng ý, ác lang Lục cũng mất kiên nhẫn, trực tiếp kề đao vào cổ hắn nói. “Được, theo ý ngươi, giờ ta sẽ tiễn ngươi về Tây Thiên!”

Hán tử hoảng sợ xin tha: “Đừng, đừng, đại hiệp tha mạng, đại hiệp tha cho tiểu nhân đi!” “Hoặc là chết, hoặc là chơi! Hai cái chọn một!” Ác lang Lục nheo mắt lại tỏa ra khí chất lạnh lùng và đầy ngạo khí. Sát khí quanh người hắn cho thấy hắn không nói chơi. Sau vài giây sửng sốt, hán tử kia run rẩy một lúc mới liều chết không sờn. “Ta chọn cái chết!”

Ta: “…..”–! Quá sỉ nhục. Thật không nhịn nổi nữa, ta hừ lạnh: “Ngươi không tự nhìn lại xem bản thân mình thế nào, mặt to như cái ruộng lại còn bị rỗ, đôi mắt ti hí gian xảo kia, còn chẳng xứng được đổ nước tiểu cho lão bà ta.”

Ác lang Lục: “……” Hắn yên lặng nhìn ta một lúc lâu cũng không nói gì. “Ngươi buông ta ra.” Ta khàn giọng hô. Một tay ném ta lên giường, một tay cầm bảo kiếm múa vài đường trong không trung đã cắt đứt quần áo trên người ta.

Sau khi quay người đi, ác lang Lục mới nói với hán tử kia: “Bản công tử không giết ngươi, cũng không bắt ngươi chơi bà ta. Ta chỉ cần ngươi lột quần áo của bà ta rồi nằm chung chăn. Lát nữa, khi có người đến, ngươi chỉ cần nói lão bà này cưỡng ép ngươi, ta sẽ cho ngươi một trăm lượng vàng.” Hán tử kia gật đầu không ngừng: “Hiểu rồi, hiểu rồi!” Bố trí xong xuôi, ác lang mới nói với ta: “Nếu bà muốn kêu, ta sẽ cho cả thành này biết bà thích ức hiếp nam nhân đàng hoàng thế nào.”

Nằm sấp trên giường với bộ quần áo xộc xệch, đương nhiên ta không dám kêu la. Thấy cảnh này, ác lang Lục vỗ tay tán thưởng rồi mới lắc mình thoát ra ngoài..