Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Phượng Ẩn Thiên Hạ - Chương 193

Chương 22: Lại thêm lần nữa?

Thật ra ta cũng đang choáng váng, quên đi bản thân đang là một bà lão tám mươi, ta mở to mắt nhìn Thập Lục không chớp. Khoảng cách quá gần, ta có thể thấy ánh mắt Thập Lục ngời sáng như có hai ngọn lửa đang thiêu đốt. Nhìn thấy dáng vẻ của ta, mắt hắn hơi nheo lại lộ rõ ý cười. Buông môi ta ra, hắn dịu dàng nói: “Ngoan, nhắm mắt lại.” Cúi đầu, âm thanh truyền tới tai ta thật nhẹ nhàng, ôn nhu đầy sủng ái.

Vốn không thể nhúc nhích, sao ta có thể nhắm mặt được. Thập Lục tươi cười, một tay nâng cằm ta, một bên cúi đầu khóa môi ta lại lần nữa. Cảm giác ấm áp, tê dại trên môi lan khắp toàn thân. Ta ngây ngốc mặc cho hắn muốn làm gì thì làm. Mãi đến khi Thập Lục muốn dùng lưỡi cạy hàm răng của ta, ta mới hoàn hồn dùng tay đẩy hắn ra.

“Ngươi, ngươi……ngươi định làm gì….” Đẩy hắn ra, ta lắp bắp nói. Vừa nói, ta vừa vươn tay chà xát môi. Trời ạ, sao hắn lại hôn ta, chuyện này sao có thể!

“Ngươi không thích?” Hắn cúi đầu, cô đơn hỏi. “Ta…” Thật sự ta không ghét cảm giác này, nhưng sao ta có thể nói với người đã bất kính với mình. “Vậy ngươi thích hắn.” Thập Lục phức tạp nói.

Ai? Ta không biết Thập Lục nói tới ai. Nhưng việc hắn đột ngột chuyển đề tài suýt nữa đã làm ta quên mất hành vi bất kính của hắn. Chống mạnh quải trượng, ta nói giọng lên lớp: “Thập Lục, bà bà là hạng người gì, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Ta đến Hồng Tụ Lâu vì có chuyện quan trọng, hoàn toàn không giống như những lời đồn bên ngoài. Ngươi mau ra ngoài bác bỏ tin đồn để tránh làm tổn hại thanh danh của Tây Giang Nguyệt. Còn chuyện tối nay, niệm tình ngươi theo ta lâu như vậy, ta không so đó với ngươi nữa.”

Giảng giải đạo lý một hồi, ta nhận ra Thập Lục vẫn còn đứng đó, ý cười trên môi càng lúc càng sâu. Ta ngây người. Khi vừa định vung tay gõ quải trưởng thêm lần nữa, Thập Lục bỗng giơ tay lên. Khi nhìn thấy rõ vật trong tay hắn, ta há hốc miệng, nóng mắt chạm vào mái tóc đã xổ tung ra ra ngoài.

Thứ trong tay Thập Lục chính là bộ tóc giả màu trắng của ta. Ta cải trang lâu như vậy nhưng chưa từng bị ai vạch trần. Không ngờ, đêm nay….mất công lên lớp lâu như vậy cuối cùng lại trở thành trò cười. “Ngươi…..ngươi….” Ta lắp bắp nói không nên lời, cảm giác xấu hổ kia khiến ta không chịu nổi.

Chậm rãi đi tới trước mặt, vuốt ve mái tóc đen dài như thác của ta, hắn dịu dàng nói: “Ngươi muốn nói gì? Thêm một lần nữa sao?” “Cút ra ngoài, ra ngoài!” Vừa hét lên, ta vừa hung dữ đẩy Thập Lục ra, sập cửa vào. Nhớ lại Thập Lục rất ít khi gọi ta là bà bà, nhất là những lúc chỉ có hai người một chỗ. Có phải hắn đã biết thân phận của ta từ lâu.

Thập Lục à Thập Lục, ta nhất định phải dạy dỗ ngươi cho tốt. Đêm đó, ta lăn lộn mãi trên giường cũng không thể vào giấc..