Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Phượng Ẩn Thiên Hạ - Chương 194

Chương 23: Nổi danh

Hôm sau ta không dám ra khỏi cửa. Đơn giản vì ta không biết phải đối mặt với Thập Lục thế nào, giả thành lão bà bà trước mặt hắn thế nào. Ta hận tới nghiến răng nghiến lợi. Mất nửa ngày ta mới dịch dung xong rồi chống long trượng bước ra ngoài. Thập Lục đang ở ngoài chờ ta. Hôm nay, hắn mặc bộ cẩm bào màu đỏ thêu hoa văn màu vàng, thoạt nhìn trông vô cùng ung dung, cao quý. Trên đầu cũng thắt một dải dây đỏ cùng màu, chân đi giày da hươu mềm, thong thả tựa vào cửa thu hút không ít ánh nhìn.

Nhất thời, ta tức giận quên cả chuyện đêm qua. “Thập Lục, ngươi là hộ vệ của ta, chức trách của ngươi là bảo vệ ta chứ không phải đi trêu hoa ghẹo nguyệt. Mau về thay bộ áo xám của ngươi đi.” Ta lạnh lùng nói. Ngước nhìn ta, trong mắt Thập Lục thoáng hiện ý cười.

“Bà bà, ngươi là gió hay là bướm?” Ta: “………” ==! Ta là hoa, hoa tươi. Trước kia hắn không gọi bà bà, giờ gọi như vậy, có phải hắn đang cố tình trêu ta không?

“Bảo thay thì thay đi, nói nhảm gì mà nhiều vậy?” “Ta mặc thế này không đẹp sao?” “Rốt cuộc ngươi có thay không?”

“Rốt cuộc đẹp hay xấu? Ngươi nói đẹp ta sẽ đi thay ngay.” “Được, đẹp.” “Nếu đẹp sao còn bắt ta đổi. Chẳng lẽ…..” Thập Lục tiến tới, cúi đầu ghé sát bên tai. “Chẳng lẽ bà bà sợ người khác thích ta sao?”

Ta: “…..” Choáng váng, giờ cứ gặp Thập Lục ta lại thấy choáng váng. Thế nhưng ta vẫn không cam lòng ngẩng cao đầu: “Vậy thì tốt quá, nếu được cô nương nào để mắt tới, Tây Giang Nguyệt sẽ lập tức chuẩn bị đồ cưới cho ngươi.” “Đồ cưới?” Thập Lục nheo mắt đầy nguy hiểm.

“Đúng vậy, dù gì ngươi cũng là người của Tây Giang Nguyệt, là người của Kê bà bà.” Ta hừ lạnh. Nghe được câu này, sắc mặt vốn đang nguy hiểm của Thập Lục nhu hòa lại. “Bà bà, Thập Lục.” Lam Nhạn bước ra khỏi phòng, khi thấy Thập Lục đứng cạnh ta, trong mắt lộ rõ ánh sáng kinh diễm.

“Hôm nay là ngày thi đấu cuối cùng, chúng ta phải mau lên.” Ta lạnh lùng ra lệnh, bước đi trước. Lúc xuống dưới cầu thang, ta đụng phải ác lang Lục. Hắn nheo mắt đầy nguy hiểm, mà ánh mắt đông lạnh đầy hàn ý kia giống như một chuỗi phi đao sắc bén ghim chặt vào người ta. Nhớ tới tình cảnh đêm qua, ta nín cười tới khóe môi co giật.

“Kê bà bà, xem ra bà cũng đã tiến được vào trận cuối, hôm nay, chúng ta sẽ gặp nhau trên đài.” Hắn lạnh lùng nói. Lúc hắt nước thơm đêm qua, ta dám dùng giọng của Kê bà bà thì đương nhiên ta cũng không sợ hắn trả thù. “Xem ra đêm qua công tử rất hài lòng với thùng nước thơm kia. Nhìn da này, vừa trắng vừa có hương thơm thật mất hồn.” Kỳ thực trên người ác lang Lục không còn mùi gì. Nhưng nghe lời ta xong, hắn lại theo bản năng kéo cổ áo lên ngửi. Thấy động tác này, ta đập đập quải trượng cười ha ha, cười muốn chảy cả nước mắt.

Đến khi thấy sắc mặt ác lang Lục đen hơn chó mực, ta mới kiềm chề bước xuống lầu. Lam Nhạn bối rối không biết ta cười chuyện gì. Còn Thập Lục lại mơ hồ lên tiếng nhắc nhở: “Lát nữa, ngươi nhớ phải cẩn thận.” Sự thực chứng minh lời Thập Lục nói luôn đúng.

Khi gặp lại ác lang Lục trên võ đài, dù ta đã cố gắng cẩn thận, nhưng người kia đánh đấm như liều mạng. Chiêu thức không chỉ tàn nhẫn tuyệt tình mà còn cả nội công thâm hậu kia cũng chèn ép ta tới đường cùng. Một phút sơ ý, ta bị hắn đấm mạnh vào ngực, nằm bẹp xuống võ đài. Ngực vừa đau vừa tức, thế mà tên ác lang Lục kia còn giơ chân dẫm đạp xuống lưng ta.

“Thối yêu bà, đứng lên đánh tiếp.” Ta nghĩ đây là lần thương vong nặng nhất từ trước tới nay. Trước giờ, mỗi lần vào thời điểm quan trọng, Thập Lục luôn đứng ra bảo vệ ta. Tuy võ công hắn không tốt, nhưng lần nào cũng may mắn biến nguy thành an. Nếu nhận thua, ta có thể xuống đài. Ta vốn không phải đối thủ của ác lang Lục, nếu chống cự chỉ sẽ bị đánh đau thêm. Nhưng còn thanh danh của Tây Giang Nguyệt thì sao?

“Nhận thua đi, ta sẽ lên thu thập hắn.” Nhìn Thập Lục ngọc thụ lâm phong trong bộ cẩm bào màu đỏ kia, ta thầm ai oán: “Thập Lục, ngươi tưởng mình thay bộ trang phục hoa hòe hoa sói kia vào thì võ công của ngươi sẽ thay đổi sao. Người ta không đánh được, ngươi càng đánh không lại.” Thế nhưng, sự thật chứng minh ta luôn sai.

Trận chiến này, cái tên Dịch Thập Lục giương danh thiên hạ..