Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Phượng Hoàng lưu lạc - Chương 9

Chương 9.

Ban đêm, quân doanh Thịnh vương quân. Không ngờ tới Triêu vương gia sẽ nhẫn tâm đối đãi cháu gái ruột của mình như vậy, hận ý Hướng Lăng Ba đối với hắn càng điên cuồng. “Lăng nhi. “ nhiệt độ cơ thể nam tính ấm áp từ phía sau truyền đến, thêm một tia ấm áp vào buổi đêm hơi lạnh. “Đêm đã khuya, vì sao còn không đi ngủ?”

“Ta ngủ không được. “ Hướng Lăng Ba không có tránh vòng ôm Phục Thành Ngạn, nhu thuận ở trong lòng hắn, bất đắc dĩ trả lời. Chẳng bao lâu sau, nàng đối với ngực của hắn không còn có cảm giác xa lạ, thậm chí còn sinh ra ỷ lại cùng với quyến luyến? Điều này đối với nàng mà nói không thể nghi ngờ là cấm kỵ. Nhưng mà, nàng không cách nào cự tuyệt, bởi vì việc này hình như đã thành thói quen; mà thói quen thường đều khó có thể thay đổi.

Thật đáng sợ nha! Nam nhân này chỉ mới xuất hiện một khoảng thời gian, cũng đã triệt triệt để để thay đổi cuộc sống của nàng; nếu tiếp tục nữa, hắn cùng với nàng rốt cuộc sẽ biến thành thế nào? Là tốt? Là xấu? Là bi thương? Là vui? “Cho nàng mứt quả, mua suy nghĩ bây giờ của nàng. “ Giọng nói nam nhân trêu tức lại vang lên, trong giọng nói mang theo nồng đậm dịu dàng.

Nghe vậy, sắc mặt nàng đỏ lên, không muốn cho hắn biết chính mình đang suy nghĩ về hắn, nhớ hắn. “Không có gì, chẳng qua là đang suy nghĩ về hoàng tỷ mà thôi. “ Nàng nói dối. “Yên tâm, Triêu vương gia kia cũng nhanh đầu hàng thôi. Đến lúc đó, nàng sẽ được nhìn thấy hoàng tỷ nhớ mãi không quên. “ Phục Thành Ngạn giọng điệu không vui nói. Từ khi nữ vương xảy ra chuyện, tâm tư Hướng Lăng Ba toàn đặt trên người nàng, cho dù hắn mỗi ngày ngày ngày thời thời khắc khắc làm bạn ở bên cạnh nàng, nàng cũng sẽ hoàn toàn quên người yêu thân mật là hắn, thời gian hai người bồi dưỡng tình cảm ít lại càng ít, làm hắn vừa giận vừa tức.

Bất quá nhìn ở nữ vương là hoàng tỷ ruột của nàng, vì thế hắn nhịn! “Ta không biết, trong lòng ta luôn tồn tại một tia bất an. “ Nàng gối đầu lên vai hắn, nhắm mắt lại. “Không cần bất an, Công Tôn Minh Trạch sẽ bảo vệ tốt hoàng tỷ của nàng. Nếu không thể cứu hoàng tỷ của nàng bình yên vô sự ra, hắn cũng uổng là nam nhân!” Đến nữ nhân mình yêu thích đều không cứu được, loại nam nhân này cũng xứng đáng là nam nhân sao?

Kia quả thực là nói xấu nam nhân! “Chàng nói tể tướng cùng hoàng tỷ bọn họ. . . “ Hướng Lăng Ba kinh ngạc mở mắt ra, ở trong lòng Phục Thành Ngạn xoay người nhìn hắn. “Tám chín phần mười. “ Công Tôn Minh Trạch thường xuyên xuyên qua Lăng nhi của hắn tưởng niệm nữ nhân yêu mến, nếu không phải biết tâm tư Công Tôn Minh Trạch không ở trên người Lăng nhi, hắn đã sớm hạ độc độc chết nam nhân kia !

“Bọn họ. . . Thật khiến người ta ngoài ý muốn. “ Hướng Lăng Ba khó có thể tin được nói. Còn nhớ hồi bé Công Tôn Minh Trạch cùng Uất Trì Phượng Nhi hình như bát tự không hợp nhau, cả ngày làm cho lão hoàng đế cùng với tiền tể tướng rất đau đầu. Cái này kêu là không oán không thành phu thê sao?

“Lăng nhi, thời gian này nàng thật sự bỏ bê ta. “ Thấy Hướng Lăng Ba lại bắt đầu đem lực chú ý đặt ở trên người những người khác, Phục Thành Ngạn bộ dạng “Khí phu” oán giận nói. Thấy thế, Hướng Lăng Ba nhịn không được bị hắn chọc cười. “Nàng chỉ biết cười. “ Hắn mím môi, vẻ mặt không tốt nhìn nàng. “Còn không mau một chút đến thân thân người yêu thân mật của nàng? Ta đang chờ đây!”

“Chàng bỏ ý định đó đi. “ Nàng cười khẽ đẩy hắn ra, không cho hắn thực hiện được. “A a a, trái tim của ta bị thương, tiểu Lăng nhi của ta lại đẩy người tuấn mỹ không tỳ vết như ta ra? Trời ạ! Tiểu Lăng Ba, nàng thật ác độc, thật nham hiểm!” Hắn giả vờ bị thương đem mặt vùi vào gáy nhỏ của nàng, xấu xa cọ xát. Nàng ngứa ngáy cười, giãy giụa muốn đẩy hắn ra, không ngờ hắn dính nàng chặt muốn chết, hoàn toàn không cho nàng có cơ hội giãy giụa.

“Mau buông, bây giờ ta mặc nam trang, hai nam nhân ôm nhau, còn ra thể thống gì?” Nàng ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đứng đắn nói. “Cho dù nàng là nam nhân, ta cũng nguyện ý vì nàng mà có đoạn tụ chi phích. “ Hắn vô lại nói, bàn tay to còn làm càn đặt trước ngực nàng. Nàng mặt đỏ lên, một tay nắm lấy bàn tay đang vuốt ve mông nàng. “Đừng quá phận. “ Nàng thấp giọng cảnh cáo, lại bất đắc dĩ thấy hắn nở một nụ cười xấu xa.

Nàng không thể tránh được than nhẹ một tiếng, hắn lại đột nhiên bỏ một viên thuốc vào trong miệng nàng. “Ăn. “ Hắn ở bên tai nàng nói nhỏ. Căn cứ vào lần trước bị hắn đút vào độc trà, lần này nàng cũng không có như vậy ngoan ngoãn nuốt vào dược hoàn. Nhưng hắn lại bắt nàng nuốt vào, bá đạo lấy nụ hôn phong kín môi, thẳng đến viên thuốc tan trong miệng của nàng. Nàng quay mặt đi, lại ngửi được một trận mùi thơm kỳ dị.

“Mê hương. “ Hắn thấp giọng giải thích. Vẫn chưa nói xong, hơn mười tên hắc y nhân liền từ ngoại chạy vào doanh trướng. “Giao nhị công chúa ra, ta còn có thể cho ngươi toàn thây. “ “Mơ tưởng. “ Phục Thành Ngạn dấu tay về phía thắt lưng, tính toán lấy ra độc dược làm cho mấy khách không mời mà đến này nếm thử.

“Vậy đừng trách chúng ta thủ đoạn độc ác. Lên!” Hắc y nhân rút ra đại đao, đao đao hướng trên người Phục Thành Ngạn khua tới. Không giống với một đám ô hợp lần trước của Ngạch Long, lần này tất cả hắc y nhân đều có công phu thật tốt, một đao một quyền một cước hoàn toàn nghiêm túc. Phục Thành Ngạn ôm Hướng Lăng Ba lui về phía sau, né tránh đao quyền đến trước mặt, đem độc phấn cất trong ống tay áo hướng hắc y nhân vẩy tới.

Nhưng mà, độc phấn đối với hắc y nhân lại không tạo nên một chút tác dụng, hắc y nhân dường như không có việc gì tiếp tục lấy đao bổ về phía Phục Thành Ngạn, đao đao trí mạng. “Bây giờ mới có chút thú vị. “ Phục Thành Ngạn thấy độc phấn của mình không có chút tác dụng, trái lại càng có vẻ hưng trí bừng bừng. “Chàng có nắm chắc không?” Thấy hắn bộ dáng dễ dàng, Hướng Lăng Ba tò mò hỏi: “ độc phấn của chàng đối với bọn họ một chút hiệu quả cũng không có. “

“Đương nhiên. Nàng có nhìn thấy kim châm trên đỉnh đầu bọn họ?” Lui mấy bước nữa né tránh, hắn bất ngờ kề gần nàng tai hỏi. Hướng Lăng Ba giương mắt nhìn nhìn, quả nhiên, trên đỉnh đầu bọn họ có kim châm. “Kia có tác dụng gì?” “Mấy cây kim châm kia che lại mấy huyệt vị chủ yếu bên trong cơ thể của bọn họ, có thể trong khoảng thời gian ngắn bách độc bất xâm. “ Phục Thành Ngạn nhàn nhạt giải thích, một bên rút ra châm bạc đính ở cổ tay.

“Trong thời gian ngắn bách độc bất xâm?” Có lợi hại như vậy? “Thế nhưng đồng thời cũng sẽ làm tuổi thọ bọn hắn rút ngắn. “ Trở thành danh xứng với thực quỷ đoản mệnh. Trong lúc nói chuyện, hắn ném mấy cây châm bạc, thẳng cắm ở trên cánh tay hai hắc y nhân. Chỉ thấy hai hắc y nhân sau khi trúng châm, không nói tiếng nào té trên mặt đất, không nhúc nhích.

Thấy đồng bạn ngã xuống đất không dậy nổi, mấy hắc y nhân thiếu kiên nhẫn lập tức tiến lên, một đao bổ về phía đôi nam nữ dường như không có việc gì vẫn có thể dễ dàng nói chuyện. Mấy người đồng thời công kích, Phục Thành Ngạn đặt Hướng Lăng Ba sang bên cạnh, trở tay rút ra mười mấy cây châm bạc ném về bọn họ, trong nháy mắt khiến mấy đại hán ngã xuống đất không dậy nổi. Hắc y nhân dẫn đầu mắt thấy đồng bạn của mình từng người một ngã xuống đất không dậy nổi, mục tiêu lập tức chuyển dời đến trên ngườiHướng Lăng Ba đứng một bên xem cuộc vui.

Hắn xông lên trước, bả đao gác ở trên cổ Hướng Lăng Ba, sau đó hét lớn: “Dừng tay! Nhị công chúa hiện tại ở trong tay của ta. “ Nghe tiếng, Phục Thành Ngạn quả nhiên dừng lại động tác, vốn tròng mắt thấp thoáng hứng thú trở nên lạnh lùng không có nhiệt độ. Hắc y nhân kia phạm vào lỗi sai tương tự- - hắn lại gác đao lên cổ Hướng Lăng Ba!

Trong cơ thể có một cỗ tức giận khó có thể ức chế, khiến Phục Thành Ngạn cơ hồ mất đi lý trí muốn tiến lên đem hắc y nhân bầm thây vạn đoạn. Nhưng sau một khắc, Hướng Lăng Ba lại một tay bẻ tay hắc y nhân, thân thể gầy yếu nhìn như vô lực lại dùng sức quật ngã đại hán! “Ta chưa bao giờ nói qua ta biết võ công. “ Hướng Lăng Ba nhún nhún vai, mắt trừng lớn nhìn một đám hắc y nhân nói. “Được rồi, bây giờ tốt nhất các ngươi nói cho ta biết, là ai cho các ngươi vào?”

Dây dưa lâu như vậy, nhưng không thấy bất luận một tên lính quèn nào tiến vào điều tra xảy ra chuyện gì, rất hiển nhiên những hắc y nhân này không chỉ có chuẩn bị mà đến, hơn nữa còn có nội ứng tiếp ứng bọn họ. Hắc y nhân không nói một câu, lại sử dụng chiêu thức ác liệt hơn để đối phó bọn họ. Hướng Lăng Ba lấy đầu ngón chân nâng đại đao trên mặt đất, dùng đao pháp gọn gàng rất nhanh phản kích địch nhân. Vừa nhấc chân, gạt ngã một trong đó tới gần của nàng đại hán, giẫm nát dưới chân.

“Nói! Ai là nội ứng của các ngươi?” Nàng dưới chân dùng sức, giẫm nát huyệt đạo giữa cổ tay đại hán. Đại hán nhịn xuống tiếng kêu đau, liều chết không chịu lên tiếng. Thật mạnh miệng! Hướng Lăng Ba một cước giẫm hướng huyệt đạo đang đau của hắn, sau một hồi không cần thiết, hắn hô to một tiếng, miệng sùi bọt mép ngất đi.

Giải quyết xong một tên, nàng hướng về phía Phục Thành Ngạn đi đến; thình lình khóe mắt thoáng nhìn ngoài doanh trướng lại hiện lên mấy đạo ngân quang, thẳng hướng Phục Thành Ngạn. Một câu “Cẩn thận” xuất ra khỏi miệng, còn không kịp kêu lên, thân thể của nàng đã làm ra động tác phản xạ, lao thẳng tới bên người Phục Thành Ngạn, lấy thân thể vì hắn chặn lại phi tiêu trí mạng. “A. . . “ đau đớn tận xương tủy khiến nàng nhịn đau không được phát ra tiếng, thân thể vô lực hướng mặt đất gục xuống.

“Lăng nhi!” Phục Thành Ngạn hét lớn một tiếng, một tay ôm thân thể đang trượt xuống của Hướng Lăng Ba “Nàng. . . Nàng thế nào rồi?” Hắn lo lắng hỏi. “Ta. . . A. . . “ Đau đớn kịch liệt khiến nàng không thể không nhắm mắt lại, muốn an ủi hắn một câu cũng nói không nên lời. “Xuỵt. . . Đừng nói chuyện. “ Hắn thấp giọng ở của nàng bên tai nói, thu lại vẻ mặt như trêu tức trước kia trên mặt hiện lên sự âm lãnh như tử thần đòi mạng.

Nàng bị thương làm lý trí của hắntoàn bộ phá hủy, hắn hiện tại chỉ muốn giết sạch tất cả những người thương tổn nàng trước mắt không chừa một ai. Con ngươi dày đặc sát ý nhìn thẳng những hắc y nhân còn sót lại, Phục Thành Ngạn giơ tay lên, vài cây châm bạc lạnh lẽo bay ra ngoài doanh trướng, mấy tiếng động ngã xuống đất vang lên. Giải quyết quân địch bên ngoài xong, hắn tranh thủ thời gian lần thứ hai lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai ném châm bạc ra, chính xác xen vào tử huyệt hắc y nhân nhanh chóng giải quyết xong những hắc y nhân còn sót lại trong doanh, sau đó vội vã đặt Hướng Lăng Ba lên trường kỷ.

“Lăng nhi, chịu đựng. “ Hắn lo lắng ở bên tai nàng phân phó, lấy ra một miếng nhân sâm làm cho nàng ngậm trong miệng, bàn tay rút ra phi tiêu sau lưng nàng. Máu theo vết thương ồ ồ chảy ra, Phục Thành Ngạn cả kinh, vội vàng từ ống tay áo lấy ra mấy viên thuốc giải độc trân quý kéo dài tính mạng nhét vào trong miệng nàng. “Lăng nhi, nuốt vào, mau nuốt vào!” Thấy nàng đóng chặt môi, không chịu đem dược hoàn nuốt vào, hắn lấy lưỡi khai mở môi của nàng, đem dược hoàn đưa vào vào trong miệng nàng,

“Phục công tử, rốt cuộc làm sao vậy?” Sau khi nghe tiếng động lộn xộn truyền đến, Công Tôn Minh Trạch mang theo vài hộ vệ đi vào trong doanh trướng, lại thấy Hướng Lăng Ba bị Phục Thành Ngạn ôm vào trong ngực. “Nhị công chúa làm sao vậy?” “Công Tôn Minh Trạch, ta tạm thời giao Lăng nhi cho ngươi, ngươi cẩn thận bảo vệ nàng tốt cho ta. “ Phục Thành Ngạn cẩn thận từng li từng tí đặt Hướng Lăng Ba lên trường kỷ, lạnh giọng nói. “Phục công tử, huynh muốn đi đâu?” Công Tôn Minh Trạch ngăn cản Phục Thành Ngạn rời khỏi, lại bị sát ý trong mắt của hắn làm kinh sợ.

“Đem thương tổn Lăng nhi phải chịu, từng cái trả lại cho Triêu vương gia!” Lần trước là bị Ngạch Long làm thương cổ, lần này thì là vì cứu hắn khỏi trúng phi tiêu kịch độc mà bị thương phía sau lưng, tất cả những gì Triêu vương gia làm đã vượt quá xa giới hạn Phục Thành Ngạn, nếu hắn không làm gì, vậy hắn thực sự không xứng làm nam nhân! “Phục công tử, huynh tính toán làm thế nào?” Công Tôn Minh Trạch tuy biết Phục Thành Ngạn không phải vật trong ao, nhưng khổ nổi không cách nào biết được năng lực thật sự của hắn, thế nhưng lần này là một cơ hội thật tốt - -

Một nhân tài có thể mời chào, đồng thời lại là cơ hội tốt có thể làm cho nhị công chúa về nước cùng nữ vương đoàn tụ. “Huyết tẩy hoàng cung!” Đau. . .

Trên lưng đau có như lửa đốt, Hướng Lăng Ba từ trong bóng tối vô biên vô hạn tỉnh lại, cảm giác đầu tiên chính là cảm thấy đau đớn từ phía sau. Nàng nằm thẳng trên trường kỷ thở phì phò, sau một hồi khá lâu, thần trí mới trở về. Nàng cùng Phục Thành Ngạn bị tập kích, nàng vì cứu Phục Thành Ngạn bị thương, như vậy Phục Thành Ngạn đâu? Nàng chịu đựng đau đớn trên lưng, cố gắng khởi động thân thể mềm yếu vô lực.

Đáng chết! Vì sao nàng toàn thân vô lực? Nàng tức giận nắm chặt tay, tay nhu nhược vô lực đấm vào giường mềm- Chờ một chút! giường mềm? ! Trong quân sao có thể có giường mềm? Nàng ngẩng đầu, vẫn nhìn sương phòng bố trí ưu nhã, một cảm giác thân thuộc trong ký ức ấp đến. Này tẩm cung là. . .

Một thân ảnh mơ hồ tiến vào trong đầu, thân ảnh ấy giống như đã từng quen biết - - Phảng phất là. . . mẫu phi của nàng. “Nhị công chúa, ngài tạm thời còn chưa thể đứng lên. “ Mang theo giọng nói nữ tính kinh hoảng cách sa trướng hồng nhạt truyền đến.

Sau đó, hai nữ tử trang điểm như cung nữ vén lên sa trướng, đi về phía Hướng Lăng Ba đang nửa ngồi ở trên giường. “Nhị công chúa, nô tỳ là Sắc nhi, nàng là Hồng nhi, sau này do hai nô tỳ chiếu cố nhị công chúa tất cả vấn đề ẩm thực và cuộc sống hằng ngày. “ cung nữ tự xưng là Sắc nhi, cùng một cung nữ khác đồng thời bái kiến Hướng Lăng Ba. “Nơi này là. . . Hoàng cung? !” Hướng Lăng Ba hết sức kinh ngạc.

“Vâng. “ “Vậy hoàng tỷ đâu?” “Nữ vương đã bình yên vô sự trở lại Hướng Phượng Cung nghỉ ngơi, cũng phân phó nô tỳ ở bên cạnh cẩn thận hầu hạ nhị công chúa. “ Cung nữ Hồng nhi cung kính trả lời.

“Tể tướng đã đánh vào thành, giải cứu hoàng tỷ. . . “ Biết được hoàng tỷ bình yên vô sự, đá lớn trong lòng nàng tảng rốt cuộc đặt xuống. Nhưng. . . “Như vậy Phục Thành Ngạn đâu?” Vì sao làm bạn ở bên người nàng không phải hắn?”Phục Thành Ngạn người đâu? Hắn ở nơi nào?” Chẳng lẽ. . . Chẳng lẽ hắn xảy ra điều gì ngoài ý muốn? Sau khi nàng té xỉu, hắn ra sao? Chẳng lẽ hắn cũng bị thương sao?

Liên tiếp suy đoán làm cho Hướng Lăng Ba kinh hãi không ngớt, không khỏi bắt chặt tay Sắc nhi hỏi tới. “Nhị công chúa, Phục công tử hắn. . . “ Không kịp đợi Sắc nhi trả lời, Hướng Lăng Ba sớm đã chống thân thể hư mềm, lảo đảo vòng qua bình phong, hướng phía cửa lảo đảo chạy đi.

“Nhị công chúa! Thân thể của ngươi còn chưa có khỏi hẳn. . . “ Sắc nhi cùng Hồng nhi ở phía sau gọi theo, lại không thể gọi Hướng Lăng Ba trở về. Kéo một thân thể suy yếu vừa mới có khởi sắc, Hướng Lăng Ba không có mục đích ở trong hoàng cung hồ đồ xông loạn, làm một đám cung nhân vô tội sợ hãi. Nhưng mà, nàng lại không quản được nhiều như vậy, bây giờ trong lòng chỉ có hình bóng một nam nhân bao trùm- -

Phục Thành Ngạn. . . Phục Thành Ngạn. . . Nàng ở trong lòng gào thét, nơi nơi tìm kiếm, lại tìm không được thân ảnh quen thuộc. Thể lực dần dần hao mòn, không bao lâu nàng liền thể lực tiêu hao nằm úp sấp trên cầu, thở phì phò.

Vì sao? Vì sao nàng hoang mang tìm kiếm hắn như vậy? Lúc này nàng bất lực cùng hoang mang, so với khi biết hoàng tỷ bị cầm tù chỉ có hơn chứ không kém. Vì sao? Chẳng lẽ vị trí của Phục Thành Ngạn trong lòng nàng, đặt trên cả hoàng tỷ ? Phục Thành Ngạn. . .

Lòng như bị kim châm đau đớn. thì ra, trong lúc không để ý nàng đã quan tâm hắn như vậy, an nguy của hắn cũng điều khiển cảm xúc của nàng. Đau đớn nảy lên viền mắt, nhanh chóng hóa thành từng giọt nước mắt tuôn ra viền mắt, như dây truyền trân châu bị đứt dây, từng giọt từng giọt mềm mại nhỏ xuống trên áo. “Phục Thành Ngạn. . . “ Nàng thầm gọi, vô lực trượt ngồi trên cầu, đem mặt nhỏ khóc ướt vùi giữa hai tay.

Bất ngờ, bàn tay ôn nhu, cùng một câu nói ẩn chứa sự bất đắc dĩ cùng ão não trách cứ, ôm nàng vào một khối ấm áp. “Lăng nhi, nàng không nên xuống giường. “ Mùi hương quen thuộc, giọng nói quen thuộc, nhiệt độ cơ thể quen thuộc, làm cho nước mắt của nàng rơi mãnh liệt hơn, cũng làm cho nàng càng thêm chật vật.

“Ô. . . “ Vốn nức nở chận ở trong miệng, lúc này cũng nhịn không được nữa tràn ra bên môi, làm sợ hãi nam nhân vốn đang tức giận. “Lăng nhi?” Hắn đặt nàng lên thành cầu, một tay nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn nước mắt loang lổ. “Vì sao khóc?” “Vì sao ta tìm không được chàng? Chàng. . . Chạy đi nơi nào?” Đây là một câu lên án, một câu mang theo vô số sợ hãi cùng kinh ngạc lên án.

“Công Tôn Minh Trạch triệu ta tới, thương lượng ta một số chuyện. “ Phục Thành Ngạn dịu dàng nói. Vì hắn một mình hạ độc quân đội Triêu vương gia, hơn nữa còn trong một đêm ngắn ngủi, liền làm cho cả đám Triêu vương gia khóc lóc la hét muốn đầu hàng, vì thế bị Công Tôn Minh Trạch triệu tới thương lượng, hi vọng hắn có thể ở lại Hoa Triêu quốc đảm đương chức vụ hộ quốc tướng quân. Một mình hắn, có thể hơn hẳn quân đội Công Tôn Minh Trạch ở Thịnh vương triều mượn về! Nếu như không đem hắn ở lại Hoa Triêu quốc, không phải không công lãng phí cơ hội thật tốt trời ban tặng? !

Nhưng Phục Thành Ngạn không có lập tức đồng ý, bởi vì người trong lòng, so với bất cứ quyền quý càng thêm quan trọng. Nàng ở lại Hoa Triêu quốc, hắn liền ở lại; nàng không chịu ở lại, hắn cũng tuyệt đối không để nàng một mình, ở Hoa Triêu quốc một mình hưởng thụ vinh hoa phú quý. “Nàng chính vì chuyện này mà khóc thành cái dạng này?” Đối với nguyên nhân nàng khóc sướt mướt, hắn có chút không thể tin được hỏi. Bình thường nàng xem hắn hình như có cũng được mà không có cũng không sao, lần này làm sao sẽ bởi vì hắn biến mất mà khóc sướt mướt?

Nghe được lời của hắn, nàng cũng phát hiện mình quá nhạy cảm, nhưng. . . Nàng không khống chế được nước mắt không ngừng rơi xuống. Như muốn vãn hồi một chút mặt mũi, nàng không khỏi thấp giọng mắng: “Chàng xấu xa. . . “ Làm cho nàng lo lắng như vậy! Phục Thành Ngạn bị mắng cực kỳ vô tội không có lập tức cãi lại, mà lẳng lặng nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của nàng, biểu tình tha thiết hình như phát hiện một việc - - một việc làm hắn mừng rỡ như điên!

“Lăng nhi, nàng đang lo lắng cho ta?” Hắn cẩn thận từng li từng tí thăm dò. Nàng cắn môi, bị nói trúng tâm sự, một đôi con ngươi bị nước mắt rửa qua trừng mắt nhìn hắn, nhưng hiệu quả cũng không lớn. “Lăng nhi, nói cho ta biết, nàng là đang lo lắng cho ta?” Hắn hỏi lại, không để ý cho dù phải cùng nàng hao tổn cả đời.

Lúc Hoa Triêu nữ vương gặp chuyện không may, phản ứng của nàng còn chưa có lớn như vậy, chỉ là biểu hiện lo lắng, lo lắng, sau đó theo Công Tôn Minh Trạch xuất chinh cứu nữ vương. Nhưng lần trở lại này, vì hắn, nàng lại lo lắng đến mức khóc sướt mướt, đây là chứng tỏ việc hắn chờ đợi sắp có kết quả? “Chàng là kẻ khốn nạn. . . “ Hướng Lăng Ba ão não trừng Phục Thành Ngạn, thế nhưng không ngăn được nước mắt chảy xuống chứng minh nàng khẩu thị tâm phi. ( câu này mình thấy không dịch là hay nhất)

Phục Thành Ngạn rất có tính nhẫn nại chờ đợi, chờ nàng mở miệng nói ra lời thật lòng. Sau một hồi khá lâu, Hướng Lăng Ba than nhẹ một tiếng, hai tay kéo cổ hắn xuống, đem môi nhỏ ấn trên môi hắn, dành cho hắn một nụ hôn ôn nhu triền miên. “Đúng vậy, ta quan tâm chàng, ta lo lắng chàng, ta. . . Yêu chàng. “ Đem bí mật trong lòng toàn bộ nói ra, nàng từng câu từng chữ, thong thả mà rõ ràng nói cho hắn biết.

Hắn chăm chú nhìn nàng, trên khuôn mặt tuấn tú chưa từng có biểu tình kịch liệt, dường như nàng nói chẳng qua là “Hôm nay khí trời rất sáng sủa” một ít lời nói bình thường, mà không phải là lời yêu mà hắn trông đợi từ lâu. Nhưng phản ứng thân thể bán đứng hắn - - hắn đang run rẩy! Chết tiệt! Tay hắn đang run rẩy, làm cho nàng thể nghiệm rõ kích động của hắn, hắn mừng rỡ như điên. Bây giờ hắn hận không thể chiêu cáo thế giới, nàng yêu hắn, nàng thực sự yêu hắn!

Cho dù hắn biết việc đó rất ngu ngốc. Nàng vung lên một nụ cười ngọt ngào, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào cổ của hắn, nhỏ giọng hỏi lại: “Vậy chàng có yêu ta hay không?” Nữ nhân đều thích nghe dỗ ngon dỗ ngọt, cho dù nàng biết tâm ý của hắn, vẫn muốn từ trong miệng của hắn nhận được xác minh.

“Đến lúc này nàng còn hỏi ta vấn đề này? Nàng có biết khi nàng bị thương té xỉu ở trong lòng ta, ta có bao nhiêu sợ hãi sao?” Nhớ lại tình cảnh lúc ấy, hắn vẫn còn sợ hãi. “Ta chưa bao giờ quan tâm một nữ nhân như vậy, cũng chưa bao giờ vì một nữ nhân lo lắng như vậy. “ Hắn ôm chặt nàng. Nàng gật gật đầu, muốn nghe hắn nói tiếp. “Ta thà rằng bị thương là ta, cũng không muốn nàng vì ta ma bị thương. Ta. . . “ Hắn dừng lại, sau một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Ta nguyện ý vì nàng mà chết, vì nàng mà sống, đời đời kiếp kiếp làm bạn ở bên cạnh nàng, không rời không bỏ. Hướng Lăng Ba, ta yêu nàng, đến chết không hết. “

Nụ cười bên môi nàng càng ngọt. Nàng biết, muốn hắn nói ra những lời này tuyệt không dễ dàng. Nhưng bây giờ nàng nghe được, hơn nữa là những câu xuất từ tâm can hắn, những câu bao hàm tâm ý thật lòng của hắn. Tình ý của hắn, so với tất cả thề non hẹn biển càng muốn đánh động lòng nàng. “Đáp ứng ta, lần tới không nên vì cứu ta mà khiến mình bị thương. “ Hắn thình lình yêu cầu nói.

Nàng cho hắn một nụ cười yếu ớt, không có thẳng trả lời hắn. Bởi vì nàng không thể bảo đảm nha! Cùng giống hắn, muốn nàng trơ mắt nhìn hắn bị thương, đó cũng là tuyệt đối không thể. “Lăng nhi!” Hắn tức giận gọi.

“Xuỵt. . . Hôn ta. “ Nàng ý cười dịu dàng đưa lên môi, dán trên môi mỏng của hắn, trằn trọc triền miên, thành công làm hắn gầm nhẹ một tiếng, tiếp nhận nụ hôn của nàng. Nam nhân a, có một khuyết điểm rất lớn, chính là đối với nữ nhân yêu mến một chút cự tuyệt cũng không có. Nhìn xem! Trước mắt không phải là một ví dụ chứng minh tốt nhất sao?

Hai tay Hướng Lăng Ba leo lên cổ Phục Thành Ngạn, hôn lại hắn. Các cung nhân đang ở xung quang đồng loạt vui mừng, vì nhị công chúa tìm được phò mã mà vui mừng. Xem ra, hoàng cung sắp cử hành tiệc mừng !

.