Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quảng thời gian trong hồi ức - Chương 16

Chương 16.

Dư Tịnh về tới nhà, trước tiên tắm rửa sạch sẽ, gột sạch cơn mệt mỏi trên người, rồi đi tìm điện thoại khắp nơi, cuối cùng thấy nó nằm lặng lẽ trên bàn trang điểm. Cắm sạc pin vào, cô nghe thấy lời nhắn thoại Hạ Sính Đình gửi lại. Cô ngẩn ra, thực sự đó là điều cô không ngờ tới. Nếu khi trước biết được chuyện này, có lẽ cô sẽ đau khổ, thậm chí oán trách ông trời bất công, nhưng giờ đây không còn. Có những chuyện nếu đã xảy ra, thì oán trời trách người cũng vô dụng. Nhớ những điều cần nhớ, quên nhưng chuyện nên quên. Thay đổi những thứ có thể thay đổi, đón nhận những thứ không thể thay đổi. Cô cười khẽ, tất cả đã qua, cô chờ đợi một tương lai mới. Dư Tịnh nhắn lại cho Hạ Sính Đình một tin: Sính Đình, tớ không trách cậu, chúng ta vẫn là bạn thân nhất.

Hạ Sính Đình giây sau đã gọi ngay, giọng như muốn khóc: “Tiểu Tịnh Tịnh, cậu đi đâu vậy, không có tin tức gì hết, làm tớ lo muốn chết”. “Tớ chỉ biến mất ba ngày thôi mà.” Dư Tịnh cười nói. “Cậu có biết tớ lo đến mức nào không, tớ sợ từ nay về sau cậu sẽ không đếm xỉa gì tớ nữa.” Hạ Sính Đình lo lắng mấy ngày trời, ăn không ngon ngủ không yên, gầy đi thấy rõ.

“Ngốc quá.” Dư Tịnh nở nụ cười: “Tớ đi du lịch, quên mang theo di động”. “Tớ còn tưởng cậu và Trình Lãng bỏ trốn chứ.” Hạ Sính Đình bình tĩnh lại, rồi bộc lộ bản chất đùa giỡn như trước. Nhưng cô nàng thực sự nghĩ vậy, nên không dám gọi điện cho Hứa Gia Trì. Dư Tịnh cười khì: “Tớ và Trình Lãng nói rõ rồi, tớ sẽ không trốn tránh anh ấy nữa, cũng không cần ngại ngùng, sau này chỉ xem như bạn tốt thôi”.

“Tiểu Tịnh Tịnh, hình như cậu thật sự nghĩ thông suốt rồi.” Hạ Sính Đình cảm thấy mừng thay bạn. “Ừ”. Dư Tịnh ngập ngừng hỏi: “Liệu có hơi muộn không?”. “Đương nhiên không.”

Dư Tịnh mỉm cười, trước kia cô lúc nào cũng sống trong sự yêu chiều của Hứa Gia Trì, anh bao dung mọi khuyết điểm của cô, thế thì, cô cũng phải vì anh mà thay đổi chút ít chứ. Đầu tiên là bắt đầu học nấu ăn, Dư Tịnh chạy ra siêu thị mua sườn và rau về, bình thường cũng nhìn ngó suốt, bây giờ nửa tiếng rưỡi vật vã cũng tạo ra bốn món mặn một món canh. Cô xoa tay, lén nếm thử miếng trứng chiên cà chua, cũng khá chứ, quả nhiên là có năng khiếu, cô dương dương đắc ý.

Không biết Hứa Gia Trì hôm nay có làm thêm giờ không, mặc kệ, hôm nay thế nào cũng bắt anh về nhà đúng giờ, nếu không cả bàn thức ăn này ai tiêu diệt đây. Dư Tịnh nhắn tin cho anh: Khi nào anh về? Mãi mà không thấy trả lời.

Dư Tịnh nhấc máy gọi luôn, lần này nghe máy rất nhanh. “Anh đang bận sao?” Giọng Hứa Gia Trì khàn đặc lạ thường: “Một chút”.

“Em đã nấu cơm xong ở nhà đợi anh, anh về đúng giờ được không?” Dư Tịnh cười trộm, anh nhất định sẽ bàng hoàng khi liên hệ cô và hai chữ “nấu cơm” với nhau. Hứa Gia Trì đáp gọn: “Anh cố gắng”. Dư Tịnh hơi thất vọng vì anh không hề phản ứng, nhưng cũng có khả năng anh đang bận nên không để ý đến, nghĩ thế, cô vui vẻ: “Vậy em đợi anh”.

“Ừ” Giọng Hứa Gia Trì đầy lạnh nhạt. Dư Tịnh không để tâm, không chào mà đi là cô sai, lát nữa sẽ bù đắp cho anh. Hứa Gia Trì không phải người nhỏ mọn, lại yêu vợ như mạng sống, Dư Tịnh không hề lo là Hứa Gia Trì sẽ giận cô. Cô bày biện hai bộ bát đũa, đợi anh về. Cơ thể mới bệnh dậy của cô vẫn yếu nên gục lên bàn ngủ thiếp đi.

Hứa Gia Trì mở cửa, tiếng động không nhỏ nhưng Dư Tịnh lại không nghe thấy, cô đang ngủ say. Hứa Gia Trì vuốt tóc cô, thấy thức ăn trên bàn, không thấy ấm áp, ngược lại còn lạnh người. Dư Tịnh tuy đối với anh rất tốt, nhưng chưa hề chịu xuống bếp, hôm nay chịu nấu cơm vì anh, là bù đắp, là hổ thẹn, hay là bữa tối cuối cùng? Trong lòng anh bỗng dâng lên nỗi đau khôn tả. Dư Tịnh dụi mắt: “Anh về rồi”. Cô cười: “Đồ ăn nguội mất rồi, em đi hâm lại”. “Để anh làm.” Hứa Gia Trì không quen lắm dáng vẻ chăm chỉ của cô.

Dư Tịnh ấn anh ngồi xuống ghế: “Để em”. Hứa Gia Trì cay đắng khó tả, e rằng duyên phận vợ chồng của anh và cô đã đến hồi kết. Dư Tịnh nhanh chóng bưng thức ăn nóng hổi lên, xới đầy bát cơm cho anh: “Mau ăn đi anh”.

“Em ăn rồi à?” Hứa Gia Trì hỏi, nhưng trên bàn rõ ràng hai đôi đũa, thức ăn cũng có vẻ chưa đụng tới. Dư Tịnh vỗ trán: “Em quên mất chưa ăn cơm”. Cô nghịch ngợm lè lưỡi, cũng xới một bát, ngồi cạnh Hứa Gia Trì. Hứa Gia Trì cụp mắt xuống, cô lơ đãng như thế là vì đang nhớ nhung A Lãng chăng. Có lẽ sự kết hợp của họ ngay từ đầu đã là nhầm lẫn, anh chưa từng là ứng cử viên cho vị trí người chồng lí tưởng của Dư Tịnh, nếu cô mới nhớ mãi A Lãng không quên. Quên một người rất khó, nhưng nếu vì niềm vui của cô, anh thà hi sinh bản thân, tác thành cho họ.

Dư Tịnh hỏi: “Ngon không anh?”. Bất kì sơn hào hải vị gì bây giờ Hứa Gia Trì ăn vào cũng thấy như sáp nến, nhưng anh vẫn gật gù: “Tay nghề khá lắm”. Dư Tịnh bỗng hiểu ra, tại sao lần nào Hứa Gia Trì nhìn cô ăn ngon lành, anh cũng cười tươi thỏa mãn, vì người mình yêu mà rửa tay nấu ăn, lẽ nào không phải chuyện hạnh phúc? Môi cô cong lên, tâm trạng rất vui vì hiểu ra đạo lí đó.

“Ăn nhiều một chút.” Dư Tịnh chọn miếng sườn nhiều thịt gắp cho anh. Trước kia đều là Hứa Gia Trì khuyên cô ăn nhiều, hôm nay hoàn toàn ngược lại, Hứa Gia Trì rầu rĩ, lộ vẻ buồn bã. “Anh không khỏe sao?” Dư Tịnh tinh ý quan sát thấy sắc mặt anh không tốt lắm.

Hứa Gia Trì đáp khẽ: “Không”. “Vậy chắc là mệt rồi, lát nữa ăn xong anh nghỉ sớm đi.” Dư Tịnh ân cần nói, trước khi cô quan tâm Hứa Gia Trì chưa đủ, cũng may cô đã kịp thời nhận ra vấn đề, chưa muộn lắm. Hứa Gia Trì như suy nghĩ, lặng lẽ nhìn cô, không nói gì.

“Sao vậy?” Dư Tịnh cười phá lên, quen nhau bao lâu rồi, còn chưa ngắm đủ sao. Hứa Gia Trì có vẻ buồn bã: “Không có gì”. Dư Tịnh bỗng chồm tới, đỏ mặt hôn khẽ lên má anh một cái.

Hứa Gia Trì lặng lẽ thở dài, sự đối đãi khi sắp chia tay này quả thật là cao, trước kia Dư Tịnh hiếm khi chủ động như thế. Vẻ mặt anh vô cảm, không phản ứng, Dư Tịnh có phần thắc mắc, xem ra đúng là mệt quá rồi, nếu không cô chủ động đến thế mà anh còn không nhân cơ hội này ôm lấy cô để sưởi ấm nhau. Hứa Gia Trì buông bát đũa, Dư Tịnh không cho anh dọn, dịu dàng nói: “Để em”. Cô nhanh nhẹn rửa sạch nồi niêu bát đũa, ra khỏi nhà bếp còn tiện thể gọt một đĩa trái cây.

Kiểu này chắc chuẩn bị nói dài rồi, Hứa Gia Trì nghĩ. Nhưng Dư Tịnh cầm nĩa cắm một miếng táo đút cho anh: “Anh tắm trước hay em?”. Hứa Gia Trì ngớ ra, sự việc sao không giống như anh nghĩ. Đáy mắt anh phức tạp: “Em tắm đi”.

“Vâng, tắm xong em có chuyện muốn nói với anh.” Dù đã chuẩn bị từ trước, nghe câu đó tim Hứa Gia Trì vẫn trĩu nặng. Những gì phải đến cũng sắp đến, muốn trốn cũng không được. Dư Tịnh tắm xong, Hứa Gia Trì còn lần khần một lúc mới chịu đi tắm, anh muốn kéo dài thời gian kết thúc từng chút một, cho dù anh biết đó là cách lừa mình dối người.

Hứa Gia Trì lúc đi ra thì Dư Tịnh đã sấy tóc xong, dựa vào đầu giường đọc sách. “Đến đây ngồi đi.” Dư Tịnh vỗ vỗ xuống giường. Hứa Gia Trì y lời ngồi xuống, quay sang nhìn cô. Dư Tịnh cầm tấm khăn bông lớn nhẹ nhàng lau tóc cho anh, cười nói: “Xong rồi”. Khóe môi Hứa Gia Trì nở nụ cười chua chát, đây chắc là lần dịu dàng cuối cùng.

Dư Tịnh hít thở thật sâu: “Gia Trì, anh có gì muốn nói với em không?”. Hứa Gia Trì mím môi, không phải cô có chuyện muốn nói ư, sao lại thành là anh. Chẳng lẽ Dư Tịnh muốn giữ lại chút thể diện cho anh, giữ lại lời chia tay để anh nói? “Anh không có gì để nói.” Hứa Gia Trì lạnh lùng, anh không cần thương hại. Dư Tịnh hỏi rất ôn hòa, còn Hứa Gia Trì thì trả lời dửng dưng. Nhưng cô không tức giận, cô đã nghĩ kĩ, muốn sống cả đời bên Hứa Gia Trì, thì sẽ không lằng nhằng vì một chuyện nhỏ. Cô nhéo mũi anh, cố nói với giọng vui vẻ: “Em nhắc một chút nhé, Dư Khiết”.

Hứa Gia Trì đờ ra, giọng trở nên lạnh lẽo: “Sao em biết?”. Rồi lập tức vỡ lẽ: “Em lục đồ đạc của anh?”. Dư Tịnh giật mình sợ hãi trước thái độ của anh, cơ thể căng cứng, Dư Khiết là cái gai trong tim anh, đụng vào nhẹ nhàng cũng không được. Nhưng cô vẫn muốn giành lấy một lần, cô không muốn bỏ cuộc dễ dàng. “Gia Trì, em chỉ hỏi anh một câu, bây giờ anh còn yêu Dư Khiết không?”. Hứa Gia Trì bỗng thấy nổi giận, đối với chuyện cô và Trình Lãng, anh không nói câu nào, nhưng bây giờ cô lại lấy Dư Khiết ra để hỏi. Anh đã không so đo chuyện cô giấu diếm tình cảm với Trình Lãng, cũng muốn trả tự do cho cô, toại nguyện cho cả hai. Nhưng cô lại lấy mối tình đầu của anh ra để che đậy lỗi lầm của mình, lấy cớ đó để làm dây dẫn lửa, đạt được mục đích li hôn. Anh cũng có tôn nghiêm, không thể tùy tiện bị chà đạp, cho dù anh yêu Dư Tịnh sâu đậm. Vốn anh định bình tĩnh nói chuyện với cô, đi hay ở là tùy cô, nhưng bây giờ cô đạp lên giới hạn cuối của anh, anh không thể bình thản được.

Anh cố gắng đè nén cơn giận, không nói gì, nhưng Dư Tịnh còn cố hỏi: “Anh nói gì đi chứ”. Dư Tịnh chỉ muốn nghe lời thật lòng của anh, cũng có tự tin mình chiếm được một vị trí quan trọng trong lòng Hứa Gia Trì, nên không buông tha. Cô không phải là muốn so sánh với Dư Khiết, cũng không muốn tranh giành với chị mình, Dư Khiết dù sao cũng đã là quá khứ, cô mới là hiện tại và tương lai của anh. Cuối cùng Hứa Gia Trì chậm rãi lên tiếng, gần như nói từng chữ: “Anh yêu Dư Khiết”. Dư Tịnh đờ ra, cô không tài nào nghĩ sẽ là đáp án đó. Nước mắt trào ra, cô mất bình tĩnh: “Còn em thì sao, anh chưa từng yêu em ư?”.

Hứa Gia Trì thoáng cảm thấy cảm xúc cô có gì rất lạ, nhưng không kịp nghĩ nhiều, buột miệng: “Không, anh chưa từng yêu em, trong lòng anh chỉ có một mình Tiểu Khiết”. Ánh mắt Dư Tịnh lạnh hẳn đi, rốt cuộc cô vẫn đánh giá cao bản thân, hóa ra trong lòng anh, cô không đáng một xu. Cô chậm chạp xuống giường mặc quần áo, trong lúc đó không hề liếc nhìn Hứa Gia Trì lấy một lần. Cô bỏ nhà đi ngay trong đêm, mang theo một trái tim vụn vỡ. Hứa Gia Trì rất hối hận, nhưng những lời thốt ra như bát nước đã hắt đi, không thể thu lại. Cũng được, cứ thế đi. Vốn là cô cũng định đi, bây giờ chẳng qua là để cô hận anh, như thế cũng tốt, cô không cần cảm thấy hổ thẹn với anh.

Dư Tịnh về đến nhà mẹ, ban đầu ông bà Dư không cảm thấy gì, nhưng lâu dần bà Dư cũng thấy có chút kì lạ. Bà hỏi: “Mày nằm lì ở nhà mẹ là sao đây?”. “Mẹ không hoan nghênh con sao?” Dư Tịnh không muốn bố mẹ lo, định ậm ờ cho qua. Bà Dư nhìn cô: “Cãi nhau với Gia Trì à? Sao nó cũng không tới đón con?”. Dư Tịnh và Hứa Gia Trì là cặp vợ chồng mẫu mực, kết hôn một năm hơn, cô chưa từng khóc lóc chạy về nhà mẹ bao giờ, nên bà Dư cũng không quá để tâm.

Dư Tịnh há miệng: “Mẹ nghĩ nhiều rồi, Gia Trì đi công tác, phải ở tỉnh khác một thời gian, một mình con ở nhà buồn chán quá nên đến ở với hai ông bà già đây”. Nhắc đến cái tên đó, tim Dư Tịnh nhói đau. “Ờ.” Vẫn chưa yên tâm, bà Dư quay sang gọi vào di động của Hứa Gia Trì, đến khi Dư Tịnh phát hiện thì anh đã nghe máy: “Gia Trì à, Tiểu Tịnh nói con đi công tác rồi, phải không?”. Hứa Gia Trì không giỏi nói dối, nhưng nếu Dư Tịnh đã tạm thời không muốn cho bố mẹ biết, anh cũng cố hết sức phối hợp: “Đúng ạ, mẹ, phải đi rất lâu”. Quả nhiên là vợ chồng đồng lòng, tâm đầu hòa hợp, Dư Tịnh cụp mắt xuống, cảm xúc lẫn lộn không diển tả được.

“Ừ, mẹ biết rồi, con và Tiểu Tịnh trò chuyện đi, mẹ đi nấu cơm.” Bà Dư nhét ống nghe vào tay Dư Tịnh. Dư Tịnh không hề chuẩn bị tâm lí, giọng nói trầm ấm dịu dàng của Hứa Gia Trì bất ngờ vẳng bên tai cô: “Em vẫn khỏe chứ?”. “Em… rất khỏe.” Dư Tịnh bỗng dưng muốn khóc. Sau khi rời nhà, cô nén đau thương, tự nhủ mình phải kiên cường. Cô không rơi giọt nước mắt nào, đặc biệt là còn nở nụ cười trước mặt bố mẹ. Đêm đó, cô mở to mắt đến khi trời sáng, nghĩ rất nhiều thứ. Là tự cô đa tình, tưởng Hứa Gia Trì yêu mình, bây giờ ngẫm lại, e rằng vẫn nhờ phúc của Dư Khiết nên cô mới có được sự đối đãi đặc biệt của Hứa Gia Trì. Từ đầu chí cuối, người anh yêu chỉ có Dư Khiết. Cô đã thua, thảm bại trong tay chị ruột cô.

Hứa Gia Trì làm sao không đau, là tự tay anh đã đuổi Dư Tịnh đi. Một Dư Tịnh lúc nào cũng cười tươi, mày mắt cong cong, như ánh nắng xuyên qua màn mây đen cho anh hơi ấm ấy, từ nay về sau, không còn thuộc về anh nữa. Cả hai người đều im lặng. Từng là vợ chồng thân mật vô cùng, bây giờ lại chỉ biết lặng thinh. “Đợi khi anh có thời gian, chúng ta hẹn thời gian đến Cục dân chính làm thủ tục nhé.” Dư Tịnh khàn giọng nói.

Hứa Gia Trì nén đau: “Ừ.” Cơn đau nhỏ bé sinh sôi nảy nở trong huyết mạch cứ không ngừng bao bọc lấy cô, Dư Tịnh vội cúp máy, cô sợ nói nữa sẽ khóc không thành tiếng. Chuyện Dư Tịnh và Hứa Gia Trì chia tay vẫn bị Hạ Sính Đình phát hiện. Tuy cô nàng vô tâm nhưng cũng có mặt nhạy cảm. Bao lần cô gọi đến nhà, đều do Hứa Gia Trì nghe máy, bảo anh gọi Dư Tịnh thì anh ấp a ấp úng, Hạ Sính Đình liền nhận ra vấn đề.

Cô không nói không rằng lập tức gọi di động hẹn Dư Tịnh ra gặp mặt, Dư Tịnh không muốn nói, không phải sợ bị cô nàng biết mà là lo một khi Hạ Sính Đình biết chuyện này, cũng tức là không thể giấu Lăng Thiên Ý, rồi chẳng mấy sẽ truyền đến tai Trình Lãng. Nên Dư Tịnh nói dối gần đây công việc quá bận, khéo léo từ chối lời hẹn. Hạ Sính Đình không bị mắc lừa, cô nàng nói: “Vậy tớ đến bệnh viện, nói vài câu thôi, xong tớ đi ngay”.

Dư Tịnh sợ cô nàng quá, đành nhận lời đi ăn tối. Nhưng cô nói trước, chỉ có hai người thôi. Hạ Sính Đình nhận lời ngay. Cô nàng bản tính nóng nảy, không tới sáu giờ đã tới quán ăn. Dư Tịnh có vẻ tiều tụy Hạ Sính Đình nhìn cô chằm chằm, “Tiểu Tịnh Tịnh, cậu gầy quá”.

“Thế à?” Dư Tịnh sờ má. Chữ tình hại người, trước kia trăm phương ngàn kế muốn giảm cân, hiệu quả rất ít, bây giờ lại dễ dàng gầy đi. “Cậu và Gia Trì có chuyện gì vậy? Tớ tưởng không còn Trình Lãng chắn giữa hai người, cậu và anh ấy cũng không còn chướng ngại, nhưng hình như không phải.” Hạ Sính Đình hỏi thẳng. Dư Tịnh cắn môi, không biết phải giải thích thế nào về mối quan hệ lằng nhằng phức tạp này.

“Có phải Hứa Gia Trì hiểu lầm hai người không, tớ sẽ giúp cậu giải thích, nhiệm vụ này giao cho tớ.” Hạ Sính Đình rất nóng nảy, cô quan tâm Dư Tịnh hơn ai hết. Ban đầu lỗi của cô đã khiến một cặp tình nhân đẹp phải chia tay, cô sốt ruột mong muốn làm chút gì đó để bù đắp. “Chuyện tớ và Hứa Gia Trì không liên quan tới Trình Lãng.” Ánh mắt Dư Tịnh buồn bã, lẩm bẩm. Nếu vì Trình Lãng, cô còn có thể giải thích, còn có thể thử níu kéo, chỉ tiếc là không phải. “Thế thì là vì gì?” Hạ Sính Đình hoang mang, Hứa Gia Trì yêu Dư Tịnh đến thế, người nào có mắt cũng thấy, chuyện gì lại khiến anh từ bỏ Dư Tịnh được.

Dư Tịnh cúi mặt, buồn rầu: “Người anh ấy yêu không phải tớ”. Hạ Sính Đình cười phì: “Đùa kiểu gì vậy?”. “Thật đấy.” Dư Tịnh ậm ừ.

Hạ Sính Đình vẫn không tin: “Làm sao có thể”. “Anh ấy đích thân thừa nhận rồi.” Dư Tịnh cũng không muốn tin, nhưng sự thực bày trước mắt, không tin cũng không được. Vừa nghe anh nói dứt câu tuyệt tình đó, đã từng đau đến đứt ruột đứt gan, giờ đã đau đến tê dại. Hạ Sính Đình há hốc miệng, Hứa Gia Trì tuyệt đối không phải loại người đó. Anh bảo vệ chăm sóc Dư Tịnh, trân trọng như châu báu ngọc ngà, cô buồn khổ thì anh còn đau đớn hơn, như thế không phải yêu thì là gì?

Ánh mắt Dư Tịnh tối sầm, mọi người đều nghĩ Hứa Gia Trì yêu cô, thực ra anh đang yêu Dư Khiết qua cô thôi. Cô và Dư Khiết không giống nhau, chỉ có đôi mắt sinh động như đúc từ một khuôn ra, to và sáng, như biết nói, luôn luôn có ánh sáng lấp lánh. Hạ Sính Đình lặp đi lặp lại câu nói của Dư Tịnh, cuối cùng tìm ra mấu chốt: “Hứa Gia Trì không yêu cậu thì anh ấy yêu ai?”. Dư Tịnh bình tĩnh: “Là Dư Khiết, chị tớ”.

Hạ Sính Đình không tin nổi: “Cậu nói là chị ruột Dư Khiết của cậu, bảy năm trước mất vì tai nạn giao thông?”, cô lặp lại tên Dư Khiết, vẻ bàng hoàng. Dư Tịnh gật đầu. “Nhưng chị ấy đã mất rồi mà?”

“Nhưng chị ấy vẫn là viên ngọc trong tim Hứa Gia Trì, mãi mãi không biến mất.” Dư Tịnh nói gọn. Hạ Sính Đình mở to đôi mắt, buột miệng: “Vậy Hứa Gia Trì cưới cậu, anh ấy…” Cô vội bịt miệng mình: “Xin lỗi xin lỗi, tớ nói bậy quá”. “Cậu nói đúng, anh ấy ở bên tớ, có thể chỉ vì tớ là em gái của Dư Khiết.” Trải qua bao chuyện, Dư Tịnh đã không còn tự tin nữa.

Hạ Sính Đình chỉ muốn tát mình một cái, cô đang đổ dầu vào lửa hay sao. Cô giữ chặt vai Dư Tịnh, trịnh trọng: “Tiểu Tịnh Tịnh, cậu còn có tớ”. Dư Tịnh ôm bạn: “Yên tâm, tớ không sao”. Hạ Sính Đình rất xót xa, Dư Tịnh xinh đẹp yêu kiều, thông minh tao nhã, lại là người lấy chồng trước nhất trong số những bạn bè tốt của cô, vốn phải sống một cuộc sống an nhiên tự tại, nhưng lại bị hành hạ thế này. Nói cho cùng vẫn là lỗi của cô, nếu không do sự vô ý của cô, Dư Tịnh giờ đây hẳn đã hạnh phúc biết bao. Cô mím môi, nước mắt rơi lã chã.

Dư Tịnh lạ lùng, đang nói chuyện với cô, sao Hạ Sính Đình còn đau lòng hơn thế này: “Cậu sao vậy, người trong quán đang nhìn chúng ta kìa, đừng khóc nữa”. “Tại tớ cả, tại tớ cả.” Hạ Sính Đình ôm chặt vai cô: “Chỉ tại tớ, chỉ tại tớ”. Dư Tịnh đương nhiên biết cô đang nói chuyện gì, cô vuốt nhẹ mái tóc mềm mượt của Hạ Sính Đình: “Cậu đừng nghĩ vậy, chẳng ai dự đoán chắc chắn những chuyện sẽ xảy ra cả. Có ngàn khả năng thì sẽ có ngàn kết quả, cho dù cậu không làm lạc bức thư, thầy cô và bố mẹ tớ cũng có khả năng thông qua cách khác để tóm được bọn tớ. Hoặc tớ và Trình Lãng có thể giấu đến tận lúc tốt nghiệp, nhưng bọn mình có lẽ không thi vào cùng một trường, thậm chí không cùng một thành phố, hợp ít li nhiều, yêu xa thì có bao nhiêu phần trăm thành công? Rồi chưa biết chừng bọn mình có thể học chung trường, chung ngành, thậm chí chung lớp, nhưng rồi thế nào? Mỗi ngày quấn quýt lấy nhau, không chừng còn cãi nhau tưng bừng nữa.” Dư Tịnh nói bằng giọng nhẹ nhõm về tương lai giả tưởng của cô và Trình Lãng, Trình Lãng tính khí nóng nảy, cô cũng không phải người kiếm chế nhịn nhục, những gì cô nói có lẽ sẽ xảy ra cũng chưa biết chừng.

Hạ Sính Đình cười trong nước mắt, cô sụt sịt: “Cậu còn an ủi tớ, tớ thật mất mặt chết đi được”. Dư Tịnh cười tự giễu, không phải tâm lí cô mạnh mẽ, mà là việc đến nước này rồi, ngoài tự mình điều chỉnh tâm trạng mình ra, thì không còn cách nào khác. Hạ Sính Đình nắm chặt tay cô: “Dù sao đi nữa, tớ cũng sẽ ở bên cậu”.

Dư Tịnh gật đầu, khóe môi thoáng nở nụ cười, phải, may mà còn có cậu. Hôm sau, Hạ Sính Đình kéo Lăng Thiên Ý đi tìm Trình Lãng. “Vội tìm cậu ta làm gì?” Lăng Thiên Ý rất tò mò.

Hạ Sính Đình liền kể hết chuyện của Dư Tịnh cho anh nghe. Nghe xong, Lăng Thiên Ý đờ người, tình cảm của Dư Tịnh đúng là quá trắc trở: “Thế em tìm Trình Lãng làm gì?”. “Nếu Hứa Gia Trì không thể cho Dư Tịnh hạnh phúc, Trình Lãng có thể.” Hạ Sính Đình cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.

Lăng Thiên Ý liếc nhìn cô: “Em không thấy mình hơi lo bao đồng à?”. “Anh nói kiểu gì thế?” Hạ Sính Đình có chút không vui, nếu không phải Dư Tịnh, chuyện người khác cô lười chẳng thèm quan tâm đâu. Lăng Thiên Ý dịu giọng: “Em đừng manh động, anh không có ý trách em.” Anh ngừng lại: “Anh chỉ thấy, Dư Tịnh cũng tốt, Trình Lãng cũng tốt, đây là chuyện hai người họ, em cần gì giúp đỡ, coi chừng chữa lợn lành thành lợn què”.

Hạ Sính Đình không nghĩ vậy, dù Dư Tịnh trách cô nhiều chuyện, cô vẫn sẽ làm thế. Vì cô nghĩ Dư Tịnh đã đến nước này rồi, cô có trách nhiệm không thể chối bỏ. Cô có nghĩa vụ giúp bạn bước ra khỏi nỗi đau, còn Trình Lãng sẽ là phương thuốc tốt nhất. Cô cắn môi, suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Lăng Thiên Ý, nếu anh nhận ra em không tốt như anh nghĩ, anh có còn yêu em không?”. “Em nói ngốc thế.” Lăng Thiên Ý cười. Không thể giấu anh mãi, cho dù phá hoại hình tượng trong mắt anh, Hạ Sính Đình cũng quyết chí nói ra.

Lăng Thiên Ý nhướng mày: “Là chuyện này à?”. “Chuyện này còn không nghiêm trọng sao?” “Dư Tịnh nói đúng đấy, cuộc đời có quá nhiều nhân tố không chắc chắn, không có lần vô tâm của em thì cũng có những bất trắc khác, em không cần quá tự trách, anh tin Trình Lãng cũng sẽ không so đo.” Lăng Thiên Ý cười, vò rối tóc cô.

“Dư Tịnh tuy không trách em, nhưng trong lòng em vẫn thấy áy náy lắm.” Hạ Sính Đình cúi đầu, sắc mặt ủ rũ. “Anh hiểu cảm nhận của em, nên em muốn gắng sức bù đắp, đúng không?” Hạ Sính Đình gật đầu như giã tỏi.

“Thái độ của Trình Lãng thực ra không quan trọng, em và anh đều biết cậu ta chưa từng buông bỏ Dư Tịnh. Chủ yếu là Dư Tịnh nghĩ thế nào, nếu cô ấy không còn yêu Trình Lãng thì em làm gì cũng vô dụng.” Lăng Thiên Ý nói đúng điểm quan trọng. Hạ Sính Đình tuy không muốn thừa nhận cũng đành phải khâm phục anh phân tích chính xác, suy nghĩ của Dư Tịnh là quan trọng nhất. Cô trầm tư: “Em vẫn phải nói với Trình Lãng”. Lăng Thiên Ý không nhịn được cười: “Thế lời anh nói ban nãy là vô ích hả?”.

Hạ Sính Đình lắc đầu: “Em chỉ phụ trách nói chuyện này cho Trình Lãng nghe, cậu ấy muốn làm gì thì em không lo được, Dư Tịnh có đón nhận cậu ấy không cũng không chịu sự khống chế của em. Đối với cậu ấy là một cơ hội, với Dư Tịnh cũng thế. Họ từng có tình cảm sâu đậm, không phải nói buông là buông được”. Lăng Thiên Ý học theo cô, cũng ngoẹo đầu suy nghĩ: “Em nói cũng đúng, vậy thì thử xem sao”. Hai người gõ cửa nhà Trình Lãng thì anh vừa tắm xong, đang ôm laptop ngồi trên sofa xem giá cổ phiếu hôm nay.

“Sao hai người tới đây?” Anh lạ lùng, bình thường gọi Lăng Thiên Ý tới nhà chơi, cậu ta chối đây đẩy, nói gì mà hai thằng đàn ông sẽ bị người ta hiểu lầm, hôm nay chủ động tới chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì. Hạ Sính Đình nhướng mày: “Sao nào, không hoan nghênh à?”. “Nào dám.” Trình Lãng cười nói.

Hạ Sính Đình “hừ” một tiếng. “Mau vào ngồi đi.” Trình Lãng nhường sofa, rồi hỏi: “Uống gì đây?”. “Có món gì ngon cứ mang hết ra đây.” Lăng Thiên Ý không khách sáo.

Trình Lãng định đến tủ lạnh tìm thật. “Này cậu đừng tìm nữa, bọn mình không phải tới để uống nước, mình có chuyện muốn nói đây.” Hạ Sính Đình trừng mắt nhìn Lăng Thiên Ý. Lăng Thiên Ý ngoan ngoãn kéo Trình Lãng lại: “Cậu ngồi đi”.

Trình Lãng nghi hoặc nhìn cả hai: “Chuyện gì?”. Hạ Sính Đình và Lăng Thiên Ý nhìn nhau mấy lần, rồi cô lấy vai huých Lăng Thiên Ý: “Thôi anh nói đi”. “Sao lại bắt anh nói, em đòi tới mà.” Lăng Thiên Ý nhởn nhơ khoanh tay, kiên quyết không chịu xen vào chuyện này.

Hạ Sính Đình nổi cáu: “Anh có phải đàn ông không!”. Lăng Thiên Ý ấm ức: “Chuyện này với có phải đàn ông hay không đâu có liên quan”. Trình Lãng không hiểu gì, anh gãi đầu: “Hai người chắc không tạo ra baby rồi phải cưới gấp đó chứ?”.

“Xùy xùy xùy.” Hạ Sính Đình đỏ mặt: “Cậu mới tạo baby ấy!”. Lăng Thiên Ý sờ mũi, cười rất vô tội. Hạ Sính Đình cắn răng, kể rõ mọi chuyện một lượt, cuối cùng nói: “Ban đầu là do sự vô ý của mình hại cậu, muốn đánh muốn mắng tùy cậu, mình sẽ không đáp trả”.

Trình Lãng chưa kịp nói gì, Lăng Thiên Ý đã chặn trước Hạ Sính Đình: “Đàn ông tốt không đấu với phụ nữ”. “Tôi có làm gì cậu ấy đâu.” Trình Lãng dở khóc dở cười. Đã là chuyện qua lâu lắm rồi, anh làm sao còn làm khó dễ Hạ Sính Đình, có thể duyên phận của anh và Dư Tịnh không đủ. Lăng Thiên Ý ôm vai Hạ Sính Đình, nháy mắt ra hiệu anh không nói sai chứ, Trình Lãng sẽ không làm khó dễ cô đâu.

Hạ Sính Đình tỏ vẻ nặng nề: “Trình Lãng cậu có biết không, Dư Tịnh và Hứa Gia Trì đã chia tay rồi”. “Cậu nói gì?” Trình Lãng ngẩng phắt lên. “Dư Tịnh và Hứa Gia Trì chia tay rồi.” Hạ Sính Đình lập lại, khẽ thở dài.

Trình Lãng im lặng một lúc rồi thốt lên: “Bao giờ thế?”. “Chắc được một quãng thời gian rồi, mình cũng mới biết hôm qua.” Lẽ nào là vì hiểu lầm quan hệ giữa anh và Dư Tịnh? Cũng chẳng trách Trình Lãng nghĩ thế, mấy hôm nay anh gọi điện cho Hứa Gia Trì, nghe giọng anh họ có vẻ kì quặc.

Hạ Sính Đình nhìn ra ngay suy nghĩ của anh, vội nói: “Dư Tịnh nói không liên quan tới cậu”. “Thế thì, là vì Dư Khiết?” Trình Lãng phản ứng rất nhanh. Hạ Sính Đình ngẩn ra: “Cậu biết chuyện Dư Khiết và Hứa Gia Trì à?”.

Trình Lãng gật nhẹ đầu: “Dư Tịnh có kể với mình, cũng không lâu trước đây”. Dư Tịnh ngay cả chuyện này cũng không giấu anh, có thể thấy là cô thể thấy là cô thật sự đã nghĩ thông suốt rồi. Chỉ tiếc rằng Hứa Gia Trì không biết trân trọng, cơ hội của Trình Lãng lại không nhiều, Hạ Sính Đình băn khoăn túm tóc, chuyện này thật nan giải. Ánh mắt Trình Lãng mênh mang nhưng sáng rỡ: “Anh họ không biết trân trọng người trước mắt, nhưng tôi biết, nếu anh ấy không thể đối xử tốt với Dư Tịnh, tôi có thể, anh ấy không thể bên cô ấy trọn đời, tôi làm được”.

Hạ Sính Đình mỉm cười, quả nhiên anh biết phải làm thế nào. Liệu anh có phải người mà Dư Tịnh gặp đúng lúc đúng người hay không, cô vẫn chưa biết được. Lăng Thiên Ý nãy giờ im lặng, lúc này mới chậm rãi thốt ra một câu: “Người anh em, tôi ủng hộ cậu”. Trình Lãng cười vui, cho dù giữa họ từng cãi nhau, thậm chí ác khẩu với nhau, nhưng vào giờ phút quan trọng, họ mãi mãi là bạn tốt nhất.

Cuối cùng Dư Tịnh nhân lúc mẹ không có nhà, lấy hết thư từ bà giấu trong thùng bánh ra xem một lượt. Trước kia cô đã nghĩ, nếu có một ngày cô có thể thoải mái nhẹ nhõm đọc những lá thư này, đó có nghĩa là cô đã không còn để tâm tới những chuyện quá khứ, đã buông bỏ hẳn, vô cùng tự tại. Nước mắt rưng rưng, cô đọc hết từng câu từng chữ, đó là thanh xuân và nhiệt huyết của cô, là quãng thời gian hoa mộng không thể quay lại. Lúc Trình Lãng gọi điện cho cô thì cô vừa đọc xong thư và trả về chỗ cũ. Mẹ đã muốn giấu, thì cô sẽ giả vờ không hay biết.

Cô đoán là Hạ Sính Đình đã nói gì đó, lại cho anh hi vọng nên anh mới hẹn cô. Dư Tịnh nghĩ ngợi rồi đồng ý. Có những chuyện phải gặp trực tiếp để nói cho rõ. Trình Lãng chọn địa điểm ở nhà hàng Tường Vi, lần trước anh và Thi Thi từng đến, anh thấy không khí nơi này thích hợp với việc anh sẽ làm hôm nay. Anh dặn trước phục vụ mấy việc, yêu cầu hoàn hảo, chắc chắn phải hoàn thành.

Dư Tịnh khéo léo từ chối chuyện Trình Lãng muốn đến đón cô, nhưng khi cô ra khỏi cổng bệnh viện, chuẩn bị gọi xe thì một chiếc xe màu champagne từ từ dừng lại bên cạnh, cửa xe quay xuống, Trình Lãng gương mặt tươi cười hiện ra: “Giờ này rất khó gọi xe”. “Sao anh tới đây.” Dư Tịnh hơi nhíu mày. “Lên xe đi, ở đây không được dừng xe, em cũng không muốn anh bị phạt chứ.” Trình Lãng ung dung nói.

Dư Tịnh đành lên xe, chỉ không mấy thích cách tự quyết định của Trình Lãng. Dòng xe xuôi ngược trên đường, rất đông đúc, Dư Tịnh thuận miệng hỏi: “Gần đây anh có bận không?”. Không chỉ không bận, còn rảnh tới mức có thể đợi cô tan ca ở trước cổng bệnh viện. “Cũng tạm.” Trình Lãng lơ đãng nói, trong lòng anh, công việc dĩ nhiên quan trọng, nhưng lúc nào cũng còn đó, Dư Tịnh thì khác, anh không cố gắng thì chẳng còn cơ hội nữa.

Dư Tịnh liếc nhìn anh, không nói gì nữa. Trình Lãng đã đặt trước chỗ gần cửa sổ, từ chỗ ngồi của Dư Tịnh nhìn ra, mảng tường vi bên ngoài đang mùa nở rộ. Hít một hơi, thoáng ngửi thấy mùi hương thanh mát thoang thoảng. “Ở đây được đấy chứ.” Dư Tịnh nở nụ cười tươi tắn.

Trình Lãng cười rất bí ẩn: “Em thích là được”. Dư Tịnh cúi xuống, chăm chú đọc thực đơn. “Không cần tiết kiệm tiền cho anh đâu.”

Anh nói thế làm Dư Tịnh buông thực đơn xuống, tùy ý chỉ vài món. “Ít quá, anh nói rồi, không cần tiết kiệm tiền cho anh đâu.” “Được rồi mà.” Dư Tịnh không thích lãng phí, thà là không đủ rồi chọn thêm.

Cũng đúng, thực ra hai người ở bên nhau, ăn gì cũng không quan trọng. Trình Lãng nghĩ thế, ánh mắt lấp lánh. Dư Tịnh làm sao không rõ mục đích lần này của anh, nhưng anh không nói thì cô cũng không tiện nói gì. Trình Lãng thấy thời cơ chín muồi, đưa mắt ra hiệu cho phục vụ nhà hàng, nhà hàng đổi sang khúc dương cầm dịu dàng. Anh như ảo thuật gia, biến ra một cành hoa hồng từ chỗ đã cất giấu sẵn, cười và đưa cho Dư Tịnh: “Sinh nhật vui vẻ”.

Dư Tịnh khựng lại, hôm nay là sinh nhật cô sao? Cô không nhớ chút gì cả. Sinh nhật mọi năm Hứa Gia Trì đều sắp xếp tiết mục chúc mừng cô, chuẩn bị một món quà cô mong đợi đã lâu, mãi rồi quen, không có Hứa Gia Trì ở bên, cô không thấy hứng thú gì cả. “Lại già thêm một tuổi, có gì để vui đâu.” Dư Tịnh bình tĩnh nói. Trình Lãng cũng đờ ra, làm gì có ai nhận quà sinh nhật là mang tâm trạng không vui đâu, anh cười nói: “Trong lòng anh, em mãi mãi một dáng vẻ năm mười tám tuổi”. Dư Tịnh cười rất gượng gạo.

Cô không nhận hoa, Trình Lãng hơi ngượng, anh đặt hoa lên ghế cạnh Dư Tịnh, buồn rầu: “Xin lỗi, anh không biết em không thích hoa hồng đỏ”. “Hoa rất đẹp.” Dư Tịnh đáp lơ đãng. Ý nghĩa của hoa hồng quá rõ ràng, cô không thể nhận. “A Tịnh, anh có chuyện muốn nói với em.” Cuối cùng Trình Lãng không nhịn được nữa.

Lúc này mọi sự chú ý của Dư Tịnh đều bị một đám người vừa bước vào thu hút, cô hờ hững hỏi: “Anh muốn nói gì?”. “A Tịnh, làm bạn gái anh nhé, để chúng ta bắt đầu lại từ đầu.” Đám người bàn kia cười hi hi ha ha trò chuyện rất vui, chỉ trừ người mặc bộ quần áo màu xám bạc ngồi ngoài cùng bên trái.

Hứa Gia Trì. Anh cứ cúi đầu, Dư Tịnh không thể nhìn rõ nét mặt anh. Nếu lúc này anh ngẩng lên, Dư Tịnh sẽ trông thấy nỗi đau thương và tuyệt vọng trong ánh mắt anh. “A Tịnh.” Thấy cô không phản ứng, Trình Lãng lại gọi.

Dư Tịnh hoàn hồn: “Xin lỗi, anh nói gì thế?”. Trình Lãng nhìn cô chăm chú. Dư Tịnh nhìn vào mắt anh, tâm tư vẫn để ở Hứa Gia Trì.

Trình Lãng có phần buồn bực, rõ ràng là không khí lãng mạn, thế mà Dư Tịnh thì như người mất hồn: “A Tịnh, em có tâm sự à?”. Dư Tịnh phủ nhận: “Đâu có”. “Vậy em đang nghĩ gì?” Nghĩ đến mất hồn như thế, không nghe anh nói gì.

“Em vừa lơ đãng một chút, anh nói lại đi.” Cảm xúc mà Trình Lãng rất vất vả bồi đắp bây giờ biến mất tăm. Anh hít thật sâu, rồi thở ra, lấy hết can đảm: “Anh muốn bắt đầu lại với em, em có thể cho anh một cơ hội không?”. Có lẽ bên này vừa có hoa hồng lại vừa có dương cầm tấu khúc, âm thanh hơi lớn nên rất nhiều người quay lại nhìn. Khóe mắt Dư Tịnh liếc thấy Hứa Gia Trì cũng ngước lên, cô không do dự đáp ngay: “Vâng”.

Trình Lãng không ngờ chuyện lại suôn sẻ như thế, anh sung sướng xoa tay. Vừa quay sang thấy Hứa Gia Trì, lập tức nhận ra mình vui quá sớm. Bị làm công cụ để Dư Tịnh trả thù Hứa Gia Trì, anh cảm thấy rất đau buồn. Lại mừng vì người ngồi đây lúc này là anh. Anh thà bị cô lợi dụng, còn hơn là kéo giãn khoảng cách. Sắc mặt Hứa Gia Trì quả nhiên xấu đi, gặp Dư Tịnh ở đây đã rất khó xử rồi, khi nhìn thấy cô và Trình Lãng ngồi cùng, anh càng khó chịu. Cảnh tình cảm lãng mạn như thế, căn bản không chú ý đến cảm nhận của anh. Hứa Gia Trì đau đến không chịu nổi, viện cớ có việc, rời khỏi cuộc liên hoan của công ty sớm. Anh vừa đi, sợi dây căng thẳng trong đầu Dư Tịnh bỗng chùng xuống, cô nằm bò ra bàn thở, kìm nén: “A Lãng, xin lỗi”.

Trình Lãng cười khổ: “Không sao”. Biết rõ tính cách Dư Tịnh mà anh còn ôm hi vọng. Anh che giấu tình cảm trong mắt rất tốt, thản nhiên lên tiếng: “A Tịnh, anh không để bụng đâu”. Dư Tịnh đầu óc rối bời, cô không muốn thế, cô không muốn lợi dụng Trình Lãng để đạt được mục đích chọc tức Hứa Gia Trì, cũng không muốn làm tổn thương Trình Lãng, nhưng không hiểu sao, cô vừa nhìn thấy dáng vẻ thờ ơ cả Hứa Gia Trì thì lại không kiểm soát được chính mình. “A Tịnh.” Trình Lãng lại chậm rãi nói: “Những lời anh vừa nói đều là thật lòng, nhưng em chỉ đang ấm ức nên bây giờ anh hỏi em lần nữa. Nếu em muốn, chúng ta sẽ bắt đầu lại, nếu không muốn, anh sẽ gắng sức để em yêu anh lần nữa”.

Không phải không cảm động, nhưng cô không muốn đánh mất lí trí. Cảm động không phải là tình yêu, tình cảm của họ đã là quá khứ, biến mất trong quãng thời gian dại khờ ấy. Cô nói: “Xin lỗi, em không thể”. Không do dự, không chần chừ. Trên con đường đời hai mươi mấy năm, cô cũng có lúc hoang mang, nhưng đối với tình cảm, cô không mơ hồ. Ánh mắt Trình Lãng nhìn cô trống rỗng, thở dài: “Nếu em và anh họ còn ở bên nhau, anh chắc chắn sẽ không nói với em những lời này. Nhưng hai người đã chia tay, em có cần cố chấp thế không.” Hứa Gia Trì không yêu em, có cần vì anh ấy mà bỏ qua cả một khu rừng không. Câu này anh không dám nói, sợ làm tổn thương cô. Tình cảm không đơn giản như một cộng một bằng hai, khi một người chiếm một vị trí rất quan trọng trong tim bạn, rồi một ngày nọ đột ngột bỏ đi, để lại một hố sâu hun hút máu chảy đầm đìa, bạn sẽ đau, sẽ buồn, thời gian đợi vết thương khép miệng sẽ rất dài, rất vất vả. Nếu cứ cố để người khác lấp kín, thì vẫn sẽ có vết nứt, vì căn bản không phải là người bạn cần. Khóe môi Dư Tịnh nở nụ cười khổ sở: “Nhưng em vẫn yêu anh ấy”.

Đây là lần đầu Dư Tịnh diễn tả rất rõ ràng tình cảm của cô với Hứa Gia Trì, hi vọng cuối cùng trong Trình Lãng đã sụp đổ tan tành. Ánh mắt Dư Tịnh lấp lánh: “Không phải em đang đợi một ngày nào đó anh ấy sẽ quay lại nhìn thấy em, cũng không phải cứ đòi ở cạnh anh ấy, chỉ là tình cảm dù sao cũng không phải đồ vật, nói buông là buông được. Em quen anh ấy bốn năm, làm sao có thể trong thời gian ngắn mà xem như chưa từng xảy ra điều gì. Em làm không được, A Lãng, anh có hiểu không?”. Đương nhiên Trình Lãng hiểu, nếu không anh cũng đã chẳng đợi Dư Tịnh bao năm, đến giờ vẫn si tình không thay đổi. Giọng anh khàn đi: “Anh hiểu”.

Dư Tịnh và Trình Lãng ở bên nhau chưa tới một năm, cô phải mất bốn năm mới bước ra khỏi ám ảnh về mối tình đầu, còn cô và Hứa Gia Trì ở bên nhau lâu hơn, những chuyện ngọt ngào, chua chát, hạnh phúc, khó quên cũng nhiều hơn, có thể thấy rằng, trong quãng thời gian rất dài, cô sẽ sống trong hồi ức đau khổ. Cô nặn ra nụ cười: “Nên A Lãng, em chỉ có thể nói lời xin lỗi”. Đã nói đến nước này, Trình Lãng còn nói được gì. Cái anh có thể cho cô chỉ là lời chúc phúc chân thành nhất. Có lẽ anh có thể giúp cô, anh nghĩ. Dư Tịnh là người phụ nữ duy nhất anh từng yêu và đến giờ vẫn yêu sâu đậm, chỉ cần cô có thể sống tốt hơn anh, mọi nỗi đau thôi cứ để mình anh gánh chịu. Anh nhếch môi: “Đừng xin lỗi anh, em không nợ anh gì hết”. Anh chủ động đưa tay ra: “Chúng ta mãi mãi là bạn”.

Dư Tịnh ngẩn ngơ, rồi lập tức giơ tay ra, nhẹ nhàng bắt tay anh. Nếu đã là bạn tốt, giúp được gì anh nhất định sẽ giúp, Trình Lãng quyết tâm. Trình Lãng không thích níu kéo lằng nhằng, trưa hôm sau anh đến công ty Hứa Gia Trì: “Anh à, xuống đi, em có chuyện tìm anh”.

Hứa Gia Trì vô thức từ chối: “Bây giờ anh không đi được”. Đến tìm anh đàm phán ư, anh đã trả tự do cho Dư Tịnh, cậu ấy còn muốn gì. “Nói vài câu thôi, không mất nhiều thời gian của anh đâu.” Trình Lãng cau mày, thái độ Hứa Gia Trì tiêu cực quá, không phải điềm báo gì tốt lành. “Anh đã nói không có thời gian.” Giọng Hứa Gia Trì tỏ ra bực bội.

“Vậy khi nào anh rảnh, em đợi.” Trình Lãng hít vào rồi thở ra, duy trì giọng nói điềm tĩnh. “Cậu có thấy phiền không.” Hứa Gia Trì cúp máy. Tâm trạng anh rất không tốt, chuyện tốt qua vẫn lảng vảng trước mắt. Trình Lãng chưa bao giờ bỏ cuộc dễ dàng, đối với Dư Tịnh là thế, quyết định giải quyết chuyện hiểu lầm của họ cũng thế. Anh lại gọi cho Hứa Gia Trì.

“Cậu có thôi ngay không.” Hứa Gia Trì nói ngay, rất nóng nảy. “Anh mà không xuống, em dám đảm bảo anh sẽ hối hận.” Trình Lãng nói gọn, thực ra anh không dám chắc chắn, nhưng vẫn phải cố hết sức một lần. Hứa Gia Trì làm sao không hiểu rằng cậu ta đang dùng kế khích tướng, nhưng vẫn thoáng động lòng, anh trầm tư: “Bên dưới có quán Starbucks, cậu đến đó đợi tôi”.

Trình Lãng thở phào. Anh giúp Hứa Gia Trì chọn một tách mocha, còn anh vốn định uống mocha nhưng cuối cùng lại chọn cappuchino. Anh và Hứa Gia Trì từ nhỏ đến lớn khẩu vị đều khác nhau, kết quả lại yêu cùng một người phụ nữ. Hứa Gia Trì đi hơi vội, lại sợ Trình Lãng nhìn ra anh đang sốt ruột nên cố thở đều lại rồi mới đi vào. Anh nhìn thấy ngay Trình Lãng ngồi gần cửa sổ, điểm này rất giống Dư Tịnh, cô cũng chỉ thích mỗi vị trí gần cửa sổ. “Chọn đồ uống cho anh rồi.” Trình Lãng chỉ tách mocha trên bàn.

“Cảm ơn.” Hứa Gia Trì nhấp một ngụm, độ nóng và vị pha chế đều hợp với anh. “Cậu tìm anh có chuyện gì?”. Trình Lãng đã nghĩ kĩ nói những gì, nhưng lời đến miệng lại có chút do dự. Hứa Gia Trì hơi nhếch mép, mỉa mai: “Đến diễu võ dương oai hả? Sao, lương tâm lên tiếng rồi? Nói không được nữa?”.

Trình Lãng nhíu mày, sao giận dữ ghê thế: “Anh họ, có phải anh hiểu lầm không, em và A Tịnh…”. “Bớt nói chuyện hai người trước mặt anh.” Hứa Gia Trì bỗng nổi giận, thân mật gọi tên Dư Tịnh như thế làm sao anh chịu đựng nổi. Trình Lãng càng cau mày, hình như có gì đó vượt quá dự đoán của anh. Anh vốn định nói với Hứa Gia Trì về tình cảm Dư Tịnh dành cho anh, khuyên anh trân trọng người ấy, nhưng bây giờ xem ra phải thay đổi kế sách rồi. Anh đảo mắt, âm mưu lóe lên: “Ờ, không thể không nhắc được, em muốn hỏi hai người khi nào định li hôn, đừng để em danh không chính, ngôn không thuận, nhìn mà đau lòng lắm”.

Hứa Gia Trì đứng phắt dậy, sắc mặt rất khó coi, giọng run run: “Là Dư Tịnh bảo cậu tới nói chuyện này với anh à?”. “Cô ấy bảo em tới hay chính do ý của em thì có gì khác nhau?” Trình Lãng nhìn ra kẻ hở, thầm khen kế này đúng là hiệu quả. Phải rồi, họ tình cảm như keo sơn, ý của ai thì có gì khác. Hứa Gia Trì đau khổ, cúi nhìn xuống, không nói gì.

Trình Lãng tiếp tục khiêu khích: “Đợi cả hai làm xong thủ tục, em và A Tịnh định bàn việc cưới hỏi ngay”. “Nhanh thế ư.” Hứa Gia Trì lẩm bẩm. Trình Lãng chỉ đợi anh nói câu này, cười cười: “Bọn em đã phí bảy năm trời rồi, cuộc đời có mấy lần bảy năm, bọn em không muốn kéo dài thêm nữa”.

Sắc mặt Hứa Gia Trì thay đổi liên tục, anh cười quái dị: “Vậy đúng là phải chúc mừng hai người”. Trình Lãng bình thản: “Hay lắm, hay lắm”. Đôi mắt đen của Hứa Gia Trì càng tối sầm lại.

“Bọn em thật lòng yêu nhau, anh họ, anh không trách bọn em chứ, hử?” Trình Lãng cố ý kéo dài giọng. “Tất nhiên không trách.” Hứa Gia Trì nghiến răng, nếu không vì bản tính hiền lành, nếu không phải đó là em họ anh, Hứa Gia Trì đã vung nắm đấm rồi. Trình Lãng nhìn thấy hết, khẳng định suy đoán của mình. Hứa Gia Trì không hề vô tình với Dư Tịnh, hoặc là anh chưa phát hiện ra tình cảm sâu đậm của chính anh, hoặc là nguyên nhân nào khác khiến anh cố ý che giấu tình cảm. Dù thế nào thì hôm nay cũng ép anh phải nói ra lời thật lòng. Anh ném quả bom: “Đến lúc đó mời anh đến dự đám cưới của bọn em nhé”.

“Tôi nhất định sẽ đi.” Hứa Gia Trì gần như nói từng chữ, lồng ngực như bị ngọn lửa thiêu đốt. “Anh có từng nghe câu chuyện này chưa?” Trình Lãng bỗng đổi chủ đề. “Hả?” Hứa Gia Trì hơi sửng sốt.

Trình Lãng không nhìn anh, tự nói: “Thỏ trắng và hổ con yêu nhau, tình cảm khá tốt, có ngày kia hổ con phải đi đến một nơi rất xa, khi nhiều năm sau quay về, bên cạnh thỏ con đã có mặt heo con, thời gian họ ở bên nhau vượt xa thời gian thỏ con và hổ con yêu nhau. Hổ con muốn thỏ con rời khỏi heo con để làm lại từ đầu, nhưng thỏ con không chịu. Thói quen là một chuyện rất đáng sợ, thỏ con trong vô thức đã quen với sự tồn tại của heo con, đồng thời yêu heo con sâu đậm, không bao giờ rời bỏ heo con”. Hứa Gia Trì không hiểu vì sao cậu ta kể cho anh nghe truyện thiếu nhi này, nhưng vẫn nhẫn nại nghe hết. Đợi Trình Lãng nói tiếp nhưng cậu ta đã dừng lại. “Về sau thì sao?” Hứa Gia Trì không kìm được, hỏi.

“Câu chuyện đến đây là hết.” Trình Lãng mỉm cười, nói xong, anh cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Hứa Gia Trì đờ đẫn nhìn anh. Còn không hiểu nữa thì anh bó tay, EQ thấp đến đáng thương. Trình Lãng ôm trán.

“Cậu mắng anh là heo?” Hứa Gia Trì đã nhận ra. Trình Lãng cười gian: “Anh cũng chưa tới nỗi ngốc lắm”. Hứa Gia Trì chửi thề một câu.

Trình Lãng thong thả nói: “Nếu người mà Dư Tịnh yêu là em, em còn ngồi đây nói nhảm với anh làm gì!”. Hứa Gia Trì hoàn toàn đờ ra. Sau một hồi im lặng, anh nói: “Cậu nói thật đấy chứ?”. Trình Lãng cười lạnh: “Anh muốn tin hay không thì tùy”.

Thực ra Hứa Gia Trì đã tin hơn nữa, chỉ là anh không tự tin nên không dám chắc mà thôi. Anh ủ rũ nói: “Anh tưởng người Tiểu Tịnh yêu luôn là em”. “Cô ấy cũng tưởng anh luôn yêu Dư Khiết.” Trình Lãng lắc đầu nói, hai người này đều ngốc như nhau, hiểu lầm cũng không nói cho rõ, nếu không phải anh cố ý lo chuyện bao đồng thì có phải họ đã chuẩn bị tan vỡ như thế không. Hứa Gia Trì hối hận muốn tát mình một cái, hôm đó trước mặt Dư Tịnh anh đã nói chưa bao giờ yêu cô, chắc hẳn đã làm cô tổn thương quá nặng nề. Anh ngu ngốc biết bao nhiêu mới nói ra những lời tàn nhẫn như thế. Điều mà Dư Tịnh cần chỉ là một lời hứa đơn giản, anh lại ngốc đến mức tưởng Dư Tịnh đang viện cớ. Hứa Gia Trì ôm đầu, hôm đó Dư Tịnh nấu cơm cho anh, rõ ràng là biểu hiện rất rõ, anh lại tưởng cô có tật giật mình. Dư Tịnh chủ động hôn anh, sấy tóc cho anh, anh lại ngu tới mức tưởng đó là sự dịu dàng cuối cùng của cô. Bây giờ nghĩ lại, bao nhiêu tín hiệu như vậy đều chỉ về một đáp án, đó chính là quyết tâm của Dư Tịnh muốn cùng anh sống tới cuối đời. Cô hi vọng Hứa Gia Trì thành thật với cô, chứ không phải che giấu nhau. Lúc đó sao anh lại có phản ứng cực đoan như thế. Dư Tịnh được anh trân trọng yêu thương, làm sao chịu được tủi nhục, chắc chắn sẽ không tha thứ cho anh, Hứa Gia Trì ôm đầu, hối hận vô cùng.

“Chuyện trước kia của anh và Dư Khiết em không rõ, cũng không muốn biết, em chỉ hỏi anh một câu.” Trình Lãng nheo mắt nhìn anh: “Anh có yêu Dư Tịnh không?”. Câu này Dư Tịnh cũng từng hỏi anh, chỉ tiếc rằng cơ hội đó đã bị anh bỏ lỡ. Hứa Gia Trì cười tủm tỉm, ngay cả hơi thở cũng trở nên trịnh trọng: “Anh yêu cô ấy”. Anh nói chắc như đinh đóng cột, rồi cười khổ trong lòng, nếu hôm đó anh cũng có thể nói ra một cách kiên định như hôm nay, có phải là kết cuộc đã hoàn toàn khác rồi không. Cuối cùng Trình Lãng đã có được đáp án anh cần, mặc cho cảm xúc phức tạp lẫn lộn trong lòng, gương mặt vẫn tỏ ra bình thường.

“Anh không yêu cô ấy thì đã không ở bên cô ấy, anh chưa từng xem cô ấy là thế thân của Tiểu Khiết.” Trình Lãng mỉa mai: “Câu này sao anh không nói với Dư Tịnh?”. Cuối cùng đã có cơ hội sỉ nhục anh ấy, trước kia anh ấy rất kiêu ngạo, tự đắc mà, chưa nghe người ta nói xong đã nổi giận đùng đùng, giờ thì hối hận rồi chứ gì. Hứa Gia Trì nghẹn lời, Trình Lãng nói đúng, tại sao anh không có dũng khí nghe Dư Tịnh nói hết, mà anh đã châm biếm, tuyệt tình đến cùng, chỉ là vì anh không hề tự tin.

Vẻ mặt anh ủ rũ, Trình Lãng cũng không nở châm chọc nữa, có thể nhận ra anh ấy cũng rất đau khổ. Thôi, anh đến để giúp họ, sứ mệnh của anh còn chưa hoàn thành. Trình Lãng nói tiếp: “Lần anh gọi điện thoại, đúng là em đang ở cạnh Dư Tịnh. Nhưng anh đừng hiểu lầm”, sợ Hứa Gia Trì lại suy nghĩ lung tung, anh vội giải thích: “Dư Tịnh vô tình phát hiện anh và Dư Khiết từng yêu nhau, tâm trạng cô ấy không tốt, muốn tìm một nơi bình tĩnh lại, nghĩ kĩ về tương lai của hai người”. Hứa Gia Trì nhớ lại hôm trước khi cô đi mà không lời từ biệt, một loạt phản ứng kì lạ đó, anh bỗng tỉnh ngộ. “Lăng Thiên Ý, chính là bạn trai Sính Đình, bạn thân nhất của em, gặp cô ấy ở Bắc Kinh, lo cô ấy một mình sẽ xảy ra chuyện nên thông báo cho em, em vội đến Bắc Kinh tìm cô ấy, hỏi thì cô ấy chẳng chịu nói gì, đến khi cô ấy sốt cao ngã bệnh.”

Hứa Gia Trì không ngồi yên nổi, vẻ mặt căng thẳng: “Tiểu Tịnh bị bệnh?”. “Vâng, sau đó cô ấy nói với em rằng đã nghĩ thông suốt, nếu không phải tự dưng ngã bệnh thì đã trên đường về nhà rồi.” Trình Lãng buồn bã nói. Thế thì, hôm Dư Tịnh vừa khỏi bệnh còn đích thân xuống bếp nấu ăn cho anh, mà anh thì đã làm gì. Hứa Gia Trì buồn bực túm tóc, anh quá hổ thẹn. Đừng nói là Dư Tịnh không chịu tha thứ cho anh, mà chính anh cũng chẳng thể tha thứ cho bản thân.

Trình Lãng nhìn bộ dạng muốn chết của anh, lại bực bội: “Dư Tịnh yêu anh như thế mà anh không hề cảm nhận được hay sao?”. Hứa Gia Trì cười khổ, anh quá ngốc nghếch đã bị ghen tuông mà mờ mắt, làm sao còn nghĩ tới những điều đó… Trình Lãng bất lực lắc đầu, EQ quá thấp, tự làm mình khổ. Anh thở dài liên tục: “Chuyện tối qua…”.

“Tối qua hai người còn ở bên nhau…” Giọng Hứa Gia Trì chua chát. “Cô ấy cố ý chọc tức anh đó, thế mà anh không nhận ra à?”. Trình Lãng hận thép không thành gang, anh ấy còn có thể ngốc hơn nữa không. Đôi mắt đen của Hứa Gia Trì lấp lánh: “Là anh quá chậm chạp”.

“Có phải là chậm chạp không đâu, mà là hết thuốc chữa thì có.” Trình Lãng hậm hực, không biết tình cảm lãng mạn gì cả, không hiểu được tâm lí phụ nữ, rốt cuộc anh ấy làm sao theo đuổi được Dư Tịnh mà lại khiến cô toàn tâm toàn ý như thế. Phải nói là, có những người bẩm sinh đã tốt số. Khóe môi Hứa Gia Trì cong thành một đường tự giễu. Anh yên lặng nhìn Trình Lãng, hồi lâu mới nói: “Cảm ơn cậu, A Lãng”. “Cảm ơn em cái gì.” Trình Lãng thở dài: “Anh và em là tình địch, em không muốn giúp anh, người em giúp là Dư Tịnh”.

“Cảm ơn cậu đã kể những chuyện này, nói với anh những lời này.” Hứa Gia Trì chân thành: “Cảm ơn”. “Không cần cảm ơn, em chẳng phải chính nhân quân tử gì, em cũng muốn thừa nước đục thả câu lắm, nếu không vì Dư Tịnh chắc như đinh đóng cột rằng em và cô ấy không thể, không còn chỗ để xoay chuyển, em cũng không nhường đâu.” Trình Lãng chậm rãi nói, lời anh nói là sự thật, anh không muốn buông tay, nhưng cố níu kéo một người không yêu anh thì có ý nghĩa gì. Anh không phải thánh nhân, không thể tặng người mình yêu cho kẻ khác, nhưng anh yêu cô, trong tình yêu, phía yêu đơn phương luôn tự ti, anh cũng không ngoại lệ. Anh phải nhìn thấy Dư Tịnh nở nụ cười hạnh phúc từ tận đáy lòng, chứ không phải nụ cười gượng gạo. Hứa Gia Trì im lặng. Lần này im lặng hơi lâu, cuối cùng anh nói: “Anh biết phải làm gì rồi”.

“Biết rồi là tốt.” Trình Lãng nói khẽ, chậm rãi: “Đừng phụ bạc cô ấy nữa”. Hứa Gia Trì trịnh trọng gật đầu. Dư Tịnh nhận được món quà sinh nhật tới muộn, trên hóa đơn chuyển phát nhanh chỉ có tên người nhận và địa chỉ, chứ không có bất kì thông tin gì về người gửi, Dư Tịnh mở ra nhìn, là một chiếc ví màu vàng kim. Chiếc ví cũ cô đã dùng rất lâu, muốn đổi rồi nhưng không tìm thấy cái nào hợp ý nên vẫn dùng tạm. Chiếc ví này vô cùng đúng ý cô, thiết kế đơn giản, nhưng chỗ đựng thẻ và tiền lẻ đều rộng. Người có gu giống cô lại biết tường tận thế này chắc chỉ có Hạ Sính Đình thôi, cô gửi tin cho bạn mình: Nhận được quà rồi, tớ rất thích, cảm ơn nhé.

Hạ Sính Đình có vẻ đang bận nên không trả lời. Dư Tịnh không để tâm, tạm gác chuyện này lại. Buổi tối Dư Tịnh về đến nhà thì người ta đến thu phí quản lí, Dư Tịnh tiện tay nộp tiền, sau đó nhận ra ví tiền của cô bên trên đã bị bong phần da ra, mấy góc của ví đều sờn cũ, phải thay thôi. Cô sờ kĩ từng ngóc ngách trong đó, vứt đi một đống phiếu các loại không dùng tới, chất hết các loại thẻ mua đồ, thẻ spa, thẻ làm tóc lại với nhau, cuối cùng móc ra một tờ giấy rất dày trong ngăn kẹp thẻ. Dư Tịnh nhìn kĩ, là một chiếc vé vào cửa của buổi liveshow, vé vào cửa xem liveshow của Ngũ Trác Hiên, thời gian là bảy giờ ngày mai. Ngũ Trác Hiên là thần tượng rất được yêu thích, là ngôi sao ở cả ba lĩnh vực điện ảnh, truyền hình, ca nhạc, tham gia làng giải trí từ năm mười tám tuổi, trải qua bao thăng trầm, cho dù khi đang trên đỉnh cao sự nghiệp hay lúc gặp khó khăn, anh vẫn luôn giữ được vẻ trầm tĩnh khiêm nhường như vậy, hơn nữa đời tư của anh còn rất trong sạch, không scandal. Dư Tịnh là fan cuồng của anh, thời niên thiếu đã từng mê say điên đảo. Ngũ Trác Hiên gần đây chuyên tâm vào đóng phim, hiếm khi ra album chứ đừng nói là tổ chức liveshow. Đây là lần đầu một mình anh đi lưu diễn vòng quanh thế giới trong vòng gần mười năm qua, nơi đầu tiên là Thượng Hải, Dư Tịnh đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội tốt này. Nhưng lần diễn đầu này khá đặc biệt, đặt vé vào cửa trước một năm, lại còn bán vé cặp rẻ, giá vé một người có thể mua được hai chỗ ngồi. Vé cặp này được chia thành cuống vé nam và nữ, hai bên tự giữ cuống vé của mình. Một năm sau, hai vé hợp lại với nhau mới có hiệu quả. Số lượng tiêu thụ “cháy” hàng liên tục, Hứa Gia Trì đã phải xếp hàng suốt đêm mới mua được, lúc đó họ đang chuẩn bị hôn lễ.

Dư Tịnh bỗng có phần thương cảm. Nhớ lại lúc đó, cô ngây thơ hỏi: “Ngũ Trác Hiên làm thế này thì có ý nghĩa gì?”. Hứa Gia Trì nghĩ ngợi rồi nói: “Chắc đây là cách tốt nhất chứng minh tình cảm chung thủy lâu bền của những người yêu nhau”.

“Một năm thì chứng minh được gì.” Dư Tịnh ngốc nghếch. “Chỉ là 12 tháng, 365 ngày thôi mà, chớp mắt là qua thôi”. Hứa Gia Trì cười, xoa đầu cô: “Đương nhiên, một năm chẳng là gì, chúng ta cần ở bên nhau cả đời mà”. Nhưng, thế gian này có bao nhiêu thứ không chắc chắn, trong một năm, vật còn người mất, cô và Hứa Gia Trì đã đi đến nước này.

Tình cảm như keo sơn, nay chia uyên rẽ thúy. Bao lời ngọt ngào cũng không bằng hai chữ “chia tay”. Anh từng nói phải ở bên nhau cả đời, vì sao lại nuốt lời.

Ca từ “hận không thể trong một đêm bạc đầu, mãi không chia lìa”, bây giờ lại trở nên bi ai. Ngọn sóng hồi ức từng cơn từng cơn vỗ bờ, Dư Tịnh gần như không thể chống đỡ. Có lẽ là đêm nay đổ mưa to, tiếng sấm đì đùng, cuồng phong nổi giận, nên cô mới tỏ ra yếu đuối, nước mắt trào ra, trước mắt mọi thứ đều nhòa nhạt.

Điện thoại của Hạ Sính Đình kịp thời ngăn chặn dòng nước mắt đang tuôn trào của cô, cô lau mặt, đằng hắng mấy cái mới nghe máy: “A lô”. “Tiểu Tịnh Tịnh, quà gì, tớ chưa tặng quà cho cậu mà.” Giọng Hạ Sính Đình nghe có vẻ hoang mang. Dư Tịnh kì lạ: “Không phải cậu gửi chuyển phát nhanh tới bệnh viện hay sao?”.

Hạ Sính Đình cười: “Có lần nào tớ tặng quà cho cậu mà không hẹn cậu đi ăn cơm luôn đâu?”, cô ngừng lại: “Tớ biết rồi, cậu đang dùng cách này nhắc tớ đừng quên sinh nhật cậu đúng không, yên chí, không thiếu đâu mà”. Không phải Hạ Sính Đình tặng, thì là ai? Dư Tịnh cầm ví tiền vừa đổi xong mà ngẩn người. Hứa Gia Trì? Mắt cô sáng lên, có khả năng này không? Nhưng họ rõ ràng đã đường ai nấy đi, đến chết cũng không qua lại mà.

Ngoài Hứa Gia Trì, lẽ nào là Trình Lãng? Nhưng anh có cần che giấu kín kẽ đến thế không? Dư Tịnh đang khổ sở nghĩ ngợi thì tiếng chuông di động vang lên, màn hình hiển thị tên người gọi là - Hứa Gia Trì. Trước kia trong danh bạ điện thoại, cô luôn để tên anh là “chồng yêu”, sau khi chia tay, cô mới đổi thành họ tên anh. Cô do dự, không nghe. Cô không biết vì sao lại ngần ngại, có thể do buồn bã, có lẽ là sợ hãi.

Tiếng chuông vang lên gần một phút rồi mới ngắt, Dư Tịnh thở phào. Tiếp đó nghe “tít tít” hai tiếng, có tin nhắn. Phản ứng đầu tiên của cô là tin nhắn của Hứa Gia Trì, cô chậm chạp mở ra, quả là thế.

Hứa Gia Trì nói: Tiểu Tịnh, anh viết email gửi vào hộp thư QQ của em, hi vọng em có thể kiên trì đọc hết. Dư Tịnh có linh cảm, đó là thế giới nội tâm của Hứa Gia Trì, nhưng cô không dám thăm dò. Cô dọn đồ đạc, cố ý bỏ qua nội dung tin nhắn, tắm xong leo lên giường ngủ. Nhưng trong lòng có tâm sự, làm sao ngủ nổi.

Dư Tịnh lăn lộn trên giường, không tài nào ngủ nổi. Cô ấm ức lấy chăn trùm đầu, răng cắn vào môi đến trắng bệch. Cuối cùng vẫn là tình cảm chiến thắng lí trí, Dư Tịnh khoác áo xuống giường, mở máy tính, đăng nhập QQ. Lá thư rất dài, Dư Tịnh hít thở một hơi, lấy hết can đảm để đọc. “Tiểu Tịnh, cho phép anh gọi em như thế.”

Khóe môi Dư Tịnh bất giác nhướng lên. “Đây là một lá thư dài, em hãy chuẩn bị tâm lí nhé.” Cố làm ra vẻ huyền bí, Dư Tịnh nhủ thầm.

“Đầu tiên, anh muốn nói với em về chuyện Dư Khiết.” Nụ cười trên môi Dư Tịnh đông cứng lại. “Lần gặp gỡ giữa anh và Tiểu Khiết rất giống ‘phim’, một ngày nọ anh ngồi tàu điện ngầm, cô ấy lúc đó ngồi cạnh anh, trong tay cầm một chai hồng trà lạnh Khang Sư Phụ, ra sức mãi vẫn không mở được nắp chai, nên e thẹn hỏi anh có thể giúp đỡ không. Đương nhiên anh vui vẻ nhận lời, nhưng sau khi anh mở chai nước ra, lại theo thói quen uống một ngụm.”

Đọc đến đây, Dư Tịnh tưởng tượng ra cảnh đó, mỉm cười. “Ánh mắt Dư Khiết nhìn anh vẻ phức tạp, anh rất ngượng, hận không thể đào lỗ chui xuống.” Chị cô dịu dàng như thế, sẽ không làm khó anh, Dư Tịnh thầm nghĩ.

“Anh rốt rít xin lỗi, cô ấy nhẹ nhàng nói thôi không sao, nhưng trong lòng anh vẫn áy náy. Đến trạm cô ấy xuống, anh vốn chưa tới, nhưng ma xui quỉ khiến thế nào lại theo cô ấy xuống tàu. Cô quay lại thắc mắc hỏi anh vì sao đi theo, anh rất ngượng, cuối cùng cũng thốt ra được một câu là anh sẽ mua chai nước trả cho cô ấy. Cô ấy không cần, anh vẫn nằng nặc. Cuối cùng cô ấy không cản được anh, chỉ bật cười.” Trong đầu Dư Tịnh có cảnh ấy xuất hiện. Kì lạ là, cô không hề thấy chút khó chịu nào, ngược lại còn mỉm cười vì sự ngờ nghệch của Hứa Gia Trì và sự ngây thơ của Dư Khiết. “Thế là bọn anh quen nhau. Anh biết cô ấy là sinh viên Học viện Âm nhạc, rất tài hoa, tiền đồ rộng mở, còn anh chẳng qua là sinh viên một trường đại học hạng ba, anh cảm thấy không xứng với cô ấy, nên bắt đầu tránh xa”.

Hứa Gia Trì rất khiêm tốn, tuy anh không học ở một trường danh tiếng, nhưng cũng là một trường tốt, huống hồ là bằng đại học cũng không phải là thứ quan trọng nhất. Dư Tịnh rất hiểu chị mình, chị ấy nhất định sẽ không bỏ cuộc. “Tiểu Khiết tìm tới anh, nói rằng người cô ấy thích là anh, hơn nữa cô ấy cũng không có dã tâm, không muốn nổi tiếng, chỉ muốn tốt nghiệp xong tìm một công việc ổn định, ở bên người yêu trọn đời.” Dư Tịnh tất nhiên biết tâm nguyện lớn nhất của chị mình là giúp chồng dạy con, cô còn cười Dư Khiết tư tưởng bảo thủ, nên xuyên không về cổ đại mới đúng.

“Bọn anh yêu nhau sâu đậm, cũng như những cặp tình nhân khác, đã ước hẹn sẽ bên nhau trọn đời.” Dư Tịnh cắn môi, tiếp tục đọc. “Anh tốt nghiệp rồi vào công ty của Lữ Thiên Ba, anh ta rất coi trọng anh, giao hạng mục quan trọng trong công ty cho anh làm, anh không dám buông lỏng, ngày nào cũng làm thêm tới khuya, không quan tâm nhiều đến Tiểu Khiết, mâu thuẫn với cô ấy cũng bắt đầu từ lúc ấy.”

Dư Tịnh rất thông cảm, công việc và game là hai tình địch lớn nhất của phụ nữ, quả nhiên không sai. “Có một lần anh lại làm thêm tới tận khuya, Tiểu Khiết đến tìm anh, cảnh cáo lần cuối, công việc và cô ấy bắt buộc phải chọn một. Anh nói sự cố gắng bây giờ của anh chỉ là vì tương lai của chúng ta. Tiểu Khiết lại không nghĩ thế, cô ấy nói cần một người đàn ông hiểu ý phụ nữ, lúc cô ấy cần thì phải có mặt kịp thời, chứ không phải một kẻ cuồng công việc.” Phụ nữ, lúc nào cũng thích so sánh bản thân với sự nghiệp của đàn ông, tưởng mình sẽ chiếm thế thượng phong, thực ra luôn luôn thảm bại.

“Hôm đó anh lại gặp một số vấn đề trục trặc, tâm trạng không tốt, nói vài câu khó nghe, anh tránh móc cô ấy chỉ biết bắt anh ở cạnh, chưa hề quan tâm tới công việc của anh. Ngày nào anh cũng mệt chết đi sống lại chẳng phải là vì cô ấy hay sao. Cô ấy nói không thèm, lương cô ấy cao hơn anh, có thể nuôi cả hai. Lòng tự tôn của anh bị sỉ nhục, nhất thời không kiềm chế được cảm xúc, nên nói là công việc quan trọng hơn cô ấy nhiều.” Tuy đã sớm đoán biết kết quả, nhưng đọc đến đây, tim Dư Tịnh vẫn trĩu nặng. “Tiểu Khiết quay đầu bỏ đi, quẳng lại cho anh một câu: Hứa Gia Trì, anh sẽ hối hận.”

Dư Tịnh như có thể cảm nhận được nỗi đau lúc đó của Dư Khiết, nhưng cũng không thể trách Hứa Gia Trì, đàn ông và phụ nữ theo đuổi những điều khác nhau, mục tiêu khác nhau, nếu không thì làm sao lại có câu nói “đàn ông làm chủ bên ngoài, phụ nữ làm chủ bên trong” được. “Anh quả thực rất hối hận, hối hận đã không đuổi theo Tiểu Khiết. Hôm sau anh nghe nói cô ấy bị tai nạn.” Dư Tịnh đã hiểu tại sao Dư Khiết vốn phải ở ngoại ô luyện tập chương trình lại xuất hiện trong trung tâm thành phố. Cô đã bị một chiếc xe do tài xế say rượu lái đâm phải, chết tại chỗ.

“Anh vô cùng hối hận, nếu anh không cãi nhau với Tiểu Khiết, thì cô ấy đã không bỏ đi, cũng sẽ không xảy ra chuyện. Hoặc, cô ấy không gặp anh thì sẽ không xui xẻo như thế.” Dư Tịnh thở dài, tạo hóa trêu ngươi. “Anh không mặt mũi nào đối diện với cô ấy, với người nhà cô ấy, thậm chí không dám tiễn cô ấy đến chặn đường cuối cùng.”

Lúc này, trừ người nhà Dư Khiết ra, người đau khổ nhất e rằng chính là anh. Dư Tịnh bỗng hiểu ra, vì sao bảy năm nay, Hứa Gia Trì đều đến thăm mộ Dư Khiết sớm hơn một ngày. “Anh xin Lữ Thiên Ba lãnh trước một năm tiền lương, nhờ người mang tới cho người nhà cô ấy. Lữ Thiên Ba đã giúp anh, nên về sau anh giúp anh ta che giấu chuyện ngoại tình, anh rất xin lỗi.” Dư Tịnh sực nhớ ra, cái phong bì dán kín chứa số tiền cực lớn ấy, vốn tưởng rằng là tâm ý của dàn nhạc giao hưởng của Dư Khiết, nào ngờ không phải.

“Anh đã trầm cảm một thời gian rất dài.” Dư Tịnh hoàn toàn hiểu được cảm nhận của anh, năm đó khi cô và Trình Lãng chia tay cũng thế, cảm thấy cuộc đời vô vọng, không bằng chết đi. “Rồi về sau, anh đã gặp em.”

Dư Tịnh đỏ mặt, tim đập nhanh, hít vào, rồi thở ra, khó khăn lắm mới thở đều được. “Em và Tiểu Khiết hoàn toàn không giống nhau, nên Tiểu Tịnh, anh chưa từng xem em là người thay thế cô ấy.” Dư Tịnh mỉm cười.

“Anh không yêu em từ cái nhìn đầu tiên, thật tiếc, nhưng, từ cái nhìn thứ hai, em có thể chấp nhận không?” Lần gặp thứ hai là lần nào? Dư Tịnh không nhớ ra. “Anh đoán em chắc đã quên, vậy anh nhắc em nhớ nhé. Theo em thì sống, nghịch em thì chết.”

Dư Tịnh hiểu ra, phì cười. Lần đó, cô và Hứa Gia Trì, có cả Lữ Thiên Ba và Thiệu Mân Quân tìm một phòng trà để uống trà, trò chuyện, có một bức tường hình rất nổi bật, trên đó toàn là hình chụp chung của các cặp tình nhân, sau lưng có thể viết hi vọng về tương lai hoặc biểu đạt tình yêu, đại loại thế. Đa phần đều viết những câu tình cảm lãng mạn kiểu: “Nắm tay người, cùng người già đi”, “Yêu anh trọn đời trọn kiếp”, “Nếu em không buông bỏ, anh nguyện sống chết bên em”,… Thiệu Mân Quân và Lữ Thiên Ba cũng chụp một tấm rồi viết vài câu sến súa, đến lượt Dư Tịnh thì cô không chịu. Cô và Hứa Gia Trì chỉ mới gặp nhau hai lần, còn lâu mới là người yêu của nhau. Hứa Gia Trì tò mò hỏi Dư Tịnh, nếu là em thì em sẽ viết gì. Dư Tịnh không nghĩ ngợi gì mà đáp ngay: Theo em thì sống, nghịch em thì chết. Làm Thiệu Mân Quân và Lữ Thiên Ba cười to. Cô gái có ngoại hình ngọt ngào, bên trong hung dữ này rất khác những người khác, Hứa Gia Trì chính trong lúc đó, đã thấy rung động mạnh mẽ. “Anh mãi không biết em là em ruột của Tiểu Khiết, đến khi đến nhà em gặp bố mẹ. Anh từng đưa Tiểu Khiết về nhà, nhưng lần nào cũng chỉ đưa đến bên kia đường, cô ấy nói vẫn chưa muốn để bố mẹ biết chuyện của bọn anh. Anh chỉ thấy nơi này quen mắt, về sau lúc ăn cơm, anh nhìn thấy hình chụp cả nhà em trên tường”. Bà Dư đã thu dọn tất cả những đồ vật liên quan đến Dư Khiết, không muốn làm ông Dư lại đổ bệnh, chỉ giữ lại tấm hình này, vì treo khá cao, lấy xuống không tiện, lâu dần cũng quên. Dư Tịnh nhớ đến bữa cơm tối đó vốn đang vui vẻ thoải mái. Hứa Gia Trì bỗng bất cẩn làm vỡ một cái bát, ông bà Dư tuy không nói gì nhưng Hứa Gia Trì vẫn tỏ ra buồn rầu. Nghĩ lại chắc do anh đã nhìn thấy hình của Dư Khiết.

“Anh không nói với em, hoàn toàn là vì lòng ích kỉ sai khiến, anh sợ em biết được sự thật rồi sẽ không cần anh nữa.” Ngốc ạ, ngón tay Dư Tịnh lướt qua màn hình máy tính, như cảm nhận được hơi ấm của anh. “Anh chỉ có thể tốt gấp đôi với em, để bù đắp món nợ với em và Tiểu Khiết. Em đừng hiểu lầm, Tiểu Khiết là một phần trong kí ức của anh, anh không thể cũng không muốn xóa đi, em là hiện tại và tương lai của anh, anh phân biệt rất rõ”.

Dư Tịnh cười khẽ, câu này sao trước kia không nói. “Anh vô tình nghe thấy lời nhắn của Hạ Sính Đình gửi cho em, biết chuyện của em và Trình Lãng khi xưa.” Cơ thể Dư Tịnh run lên, quả nhiên anh đã biết.

“Hôm đó anh nói những lời thiếu suy nghĩ, là vì ghen tuông, anh ghen với quá khứ của Trình Lãng và em, ghen với địa vị của cậu ấy trong tim em. Anh không có tự tin với bản thân, nên lúc ấy anh muốn trả lại em tự do, tác thành cho hai người.” Anh ngốc này! Dư Tịnh hận không thể lay lắc anh, hỏi anh, tình cảm là thứ có thể tùy tiện nhường nhau hay sao. “Em trách anh cũng được, mắng anh cũng được, chỉ xin em tha thứ cho anh. Tiểu Tịnh, anh không thể quên em.”

Mắt Dư Tịnh rưng rưng. “Những gì anh nói trên kia đều là sự thực, cũng là lời thật lòng của anh.” Dư Tịnh tưởng tim mình đã chai sạn, nhưng những câu nói đơn giản kia lại khiến tim cô đập nhanh, nước mắt cũng không kiềm chế được mà trào ra.

“Tiểu Tịnh, nếu em nguyện thứ lỗi cho anh, tối mai bảy giờ chúng ta gặp nhau ở cổng trung tâm văn hóa. Mang theo vé vào cổng và thẻ xin lỗi.” Vé vào cổng, chắc anh nói đến cuống vé vào xem liveshow của Ngũ Trác Hiên, hai người đều giữ một cái, phải hợp lại mới vào trong được, cô đã hiểu. Nhưng thẻ xin lỗi là gì? Dư Tịnh chống cằm nghĩ ngợi, sực nhớ ra. Trước kia có lần cô hẹn Hứa Gia Trì đi xem đá bóng, kết quả anh thất hẹn, về sau anh học được một chiêu làm cô vui lòng từ chương trình xem mắt trên ti-vi. Nhưng Dư Tịnh lúc rời nhà quá vội, không đem theo xấp thẻ đó.

Cô bĩu môi, Hứa Gia Trì làm việc gì cũng suy nghĩ trước sau, chắn chắc rồi mới nói thế. Cô lướt nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn chăm chú ví tiền mới màu vàng đó. Dư Tịnh đổ hết mọi thứ trong đó ra, tìm một lượt ví tiền, cuối cùng tìm thấy thứ cô cần trong ngăn có dây kéo ở trong cùng. Thẻ xin lỗi: Dù sai hay đúng, Hứa Gia Trì lập tức xin lỗi, không tranh cãi với em nữa, thẻ này do vợ yêu chuyên dùng, ghi tên để không thất lạc, chỉ được sử dụng một lần, thời hạn là một vạn năm.

Dư Tịnh cười trong nước mắt. “Em không đến, anh sẽ đứng đợi mãi. Tiểu Tịnh, anh yêu em, ba chữ, hai người, trọn đời.” Đôi mắt đẹp của Dư Tịnh lấp lánh nụ cười rạng rỡ.

Trạm dừng đầu tiên trong tour lưu diễn toàn thế giới của Ngũ Trác Hiên đã khai mạc đúng hẹn. Dù bao nhiêu cặp tình nhân vì chia tay nên không thể đến, dẫn tới việc có rất nhiều ghế trống, nhưng cũng may những người yêu nhau đều sẽ vượt qua mọi khó khăn để đến với nhau. Don’t forget the things you once you owned. Treasure the things you can’t get. Don’t give up the things that belongs to you and keep those lost things in memory.

Những gì đã từng có, xin đừng vội lãng quên. Những gì chưa từng có, lại càng phải trân trọng. Những gì thuộc về mình, đừng dễ dàng từ bỏ. Những gì đã mất đi, hãy giữ làm hồi ức. Bài hát đầu tiên: Don’t forget the things you once you owned… Tiếng nhạc vang lên, Dư Tịnh và Hứa Gia Trì nắm tay nhìn nhau, tất cả không chỉ trong lời nói.

.