Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Quỷ Mộ – Tập 1: Hành Trình đi tìm con - Chương 13

Phần 13

Sáng sớm hôm sau, tôi thức dậy. Thấy con gái nằm kế bên vẫn đang ngủ im, tôi nhẹ nhàng ra khỏi phòng, thì thấy thằng Bảy bước vào. Nó thấy tôi là nói: “Dậy rồi đó hả ?” Tôi quờ quạng dụi mắt rồi gật đầu với nó:

“Mày dạy sớm vậy Bảy? Cả ngày hôm qua đi với ông Tư Xuồng à?” Nhìn lại, thấy thằng Bảy hôm nay nhìn bảnh tỏn dễ sợ, quần áo tươm tất, quả đầu đinh của nó phải nói là hợp. Tôi khen: “Mới có một ngày, ăn diện lên một cái là nhìn mày lạ ghê”

Thằng Bảy khù khờ gãi đầu, cười cười nói: “Có gì đâu anh, à ông Tư Huyền ở dưới nhà đó ổng kêu em lên đánh thức anh dậy giùm” Tôi nghe thằng Bảy nói vậy thì đoán chắc hai nhân vật bí ẩn kia chắc đã tới rồi, vụ này chưa gì mà thấy làm gấp rút như vậy chắc là cũng có vấn đề gì đây. Nghĩ xong, tôi kêu thằng Bảy xuống đi, tôi đi rữa mặt cái rồi xuống ngay. Thằng Bảy gật đầu rồi bước xuống.

Tôi rữa mặt xong xuôi cũng đi xuống. Lúc rữa mặt nhìn vào gương, thấy cái nanh hổ treo lủng lẳng trên cổ, tôi bất thần đưa tay nắm lấy rồi lầm bầm cầu khấn tổ tông phù hộ. Từ dạo biết cái nanh hổ này có thể đuổi được quỷ quái, tôi xỏ dây đeo nó luôn vào cổ. Bước xuống cầu thang, thì thấy một trong hai thằng bán đồ tạp phẩm hôm qua đứng sẳn ở dưới đợi tôi. Vừa thấy tôi là nó kính cẩn gật đầu chào rồi nói: “Chú Nghĩa, Bác Tư đang đợi, để con dẫn chú đi”

Tôi té ngữa, thì ra cái hàng tạp phẩm này chỉ là cái bình phong, hai thằng đứng bán cũng là hai thằng lính của Tư Huyền, hèn gì lúc đi vào, hai thằng nhìn tôi như ông kẹ vậy. Thằng đó dẫn tôi đi ra cái sân sau nhà, vừa vào sân là thấy nguyên cái dàn tế làm bùa làm phép, thấy có một bàn gỗ tròn, ngồi xung quanh là Tư Huyền và hai thằng cha mà tôi thấy hôm qua. Tôi nghĩ bụng kiểu này chắc Tư Huyền nói với thằng Tàu kia rồi. Vừa thấy bóng tôi, Tư Huyền đứng lên đi tới, nói:

“Ngủ dậy rồi hả em?” Tôi gật đầu, Tư Huyền cười cười rồi dẫn tôi ngồi vào bàn. Ổng khua tay cho thằng đệ đi chổ khác. Ngồi xuống bàn là ổng giới thiệu luôn:

“Đây là anh Trung tài, là tay “mả” nổi tiếng ở miền Tây, trước đây cũng cùng anh đi săn Trầm”

Tư Huyền vừa nói vừa chỉ vào gã người Kinh, trong vóc dáng tên này cao ráo, cũng độ xem xem tuổi tôi, gã mặt bộ đồ cũng bình thường, hai con mắc sáng quắc. Tôi gật đầu chào y, y cũng im lặng chào lại. Tư Huyền lại nói tiếp: “Còn đây là thầy

“a Lý”, tài nghệ phép thuật rất giỏi” Tôi quay nhìn sang “a Lý”, thấy y vẫn mang cặp kính đen, mặt chuột, đầu đội nón. Tôi nhìn cái mặt thì không có chút cảm tình nào. Hơi nhăn trán lại, nhưng cũng gật đầu chào y một cái.

Tư Huyền giới thiệu xong vào vấn đề chính: “A Lý sẽ làm phép, tống bớt xác khí trong người chú, kéo dài mạng chú ra được một tháng thôi, chỉ có đồng đen mới giúp chú hết được” Tôi nghe Tư Huyền nói vậy, cũng hiểu là thứ xác khí này đáng sợ thế nào. Tôi nhìn sang cái dàn làm phép trưng bày linh tinh đủ thứ. Tôi bảo:

“Vậy giờ là làm liền đó hả anh ?” Tư Huyền cười, nói: “Ờ, đúng đó. Chú đừng có lo, không sao đâu. A Lý cao tay lắm”

Lúc này tôi thấy người lành lạnh, cảm giác bất an vô cùng. Chẳng biết thằng cha a Lý a Lúa này làm cái gì trên người tôi nữa đây. Đang nghĩ giữa chừng thì bị Tư Huyền cắt ngang, ổng nói tiếp: “Thôi, giờ mần luôn đi” Tôi thiệt tình là không muốn dính tới ba cái bùa phép này, nhưng chuyện đã tới đây rồi, muốn nói từ chối cũng chẳng được. Tôi gật đầu nói:

“Rồi, vậy giờ thì làm cái gì đây?” Lúc này a Lý lên tiếng, y nói sỏi giọng tiếng Việt lắm, nhưng giọng vẫn đớ đớ của người Tàu: “Lị đưa cái tay cho ngộ đi”

Nói xong thằng cha đó móc trong túi một con dao bạc, cán dao hình con rắn lè lưỡi. Tôi đưa tay cho a Lý. Ổng lấy con dao cắt mạnh một đường trên bàn tay tôi, máu chảy ra ròng ròng. A Lý lấy cái chén không hứng lấy mấy giọt máu chảy ra. Thằng cha Tàu nói tiếp: “Lị ráng mà đợi một chút, đợi máu nhiều nhiều mới làm được nghe” Tôi nhăn mặt nắm chặc cái tay cho máu nhiễu ra nhiều hơn. Hứng được kha kha máu trong cái chén. A Lý lúc này mới cười, cái nụ cười trông vào tà đạo thấy sợ.

A Lý nói : “Giờ thì lị ra quỳ trước cái bàn phép, dập đầu ba cái rồi quỳ mọp xuống. Tuyệt đối là trong lúc làm phép, cái trán của lị là phải chạm đất, khi nào làm phép xong là tự nhiên được à” Nghe a Lý nói thế, tôi phần hiểu phần không. Tôi đến trước bàn làm phép, dập đầu làm y rang như lời của y nói. Tới đoạn quỳ mọp xuống đất, trán chạm đất, thì tôi nghe bên tai mấy tiếng ba la bô lô đọc chú đọc bùa gì đó của a Lý.

Tim tôi lúc này cứ đập thình thình, vừa hồi hộp vừa sợ sợ. Một lúc sau nghe phừng phực như có tiếng lửa cháy lớn. Lúc này đầu óc tự nhiên mơ mơ ảo ảo, như là vừa uống rượu xong, cảm thấy buồn nôn trong bụng. Nhưng vì lời căn dặn của a Lý, vẫn ráng gắng gượng không nhấc đầu lên. Vẫn giữ tình trạng này trong không biết bao lâu, toàn thân tôi lúc này phát rét, lạnh hết người. Mồ hôi chảy ra ướt áo. Lúc này tự dưng có tiếng “phụt”

một cái, thấy có mấy hạt nước bắn vào người, lập tức toàn thân phát lại chuyển sang phát sốt. Cổ họng nóng bừng, tim đập như trống chầu, từ trong cổ họng như thể có cái gì muốn xé họng tôi để phọt ra. Lúc này đến mức chịu đựng rồi, đầu óc tôi quay cuồng, không giữ được cái tư thế này lâu hơn được nữa. Nhấc đầu lên ói một đống thứ nước màu đen, đặc quánh, mùi hôi thối sọc vào mũi. Ói ra hết, tôi nằm bật ngữa ra đất, nhắm nghiền hai mắt thở hồng hộc, chẳng thể cử động được gì, như thể vừa chết đi sống lại vậy. Nghe bên tai có mấy tiếng gọi:

“Nghĩa, mày sao rồi Nghĩa?” Là tiếng của Tư Huyền, lúc này chợt có tiếng đớ đớ của a Lý: “Vậy là tốt giòi đó, công nhận là chú Nghĩa này cũng lì lợm thiệt đó nghe, người pình thường là hông có chịu được đến đoạn cuối lâu, toàn là bỏ dữa chừng thôi”

Tôi lúc này thấy mình đỡ hơn một chút, thều thào hỏi: “Xong chưa ?” Tư Huyền cười lớn:

“Xong rồi chú” Tư Huyền nói xong cũng tới đỡ tôi dậy, lại ngồi vào ghế. Đầu óc tôi lúc này vẫn quay mòng mòng. Ngồi vào ghế phải hơn mười phút sau tôi mới lấy lại cảm giác thăng bằng và tỉnh ra được. Tôi nói:

“Mẹ nó, ghê thật” Tôi nói xong, nhìn lại thấy ba người Tư Huyền, a Lý, và Trung tài cười lớn. A Lý nói: “Mấy người mà ngộ từng gặp, hiếm người nào có phẩm chất được như lị lắm nga. Đi chuyến này có lị đi cùng, đảm bảo là thành công lớn nga”

Tôi ráng rặng ra nụ cười, nhìn cái đống đen sì sì mà mình nôn ra, không khỏi ớn lạnh mà nói: “Cái thứ tôi nôn đó… chẳng lẽ là…” Đang nói giữa chừng thì từ ngoài cửa có người đi vào. Là một phụ nữ, rất đẹp, ăn mặc cũng đơn giản, nhưng rất có nét. Người phụ nữ này có thể tự tiện đi vào chổ ở của Tư Huyền, tôi tự đoán không phải là hạng tầm thường, quay sang hỏi Tư Huyền là ai. Tư Huyền không nói, chỉ đứng lên đón tiếp nồng nhiệt người phụ nữ kia. A Lý cũng đứng lên đi theo.

Chỉ riêng có Trung tài là vẫn như bức tượng ngồi nhìn. Một lúc sau, ba người đó ngồi lại vào bàn. Tư Huyền giới thiệu: “Đây là bà Nguyễn Tuyết Mai, là người liên lạc giữa đám mình với ông Xường”

Tôi nhìn người phụ nữ này, gọi bằng bà thì thật không hợp. Với cỡ đám tôi với Tư Huyền thì gọi bằng em cũng không phải quá. Nhỏ này cao lắm chỉ độ hàng hăm, chẳng hơn được. Nhưng tôi thấy kì kì, ai lại để con gái làm người đi giao liên. Tôi cứ gọi tạm “Bà” Nguyễn Tuyết Mai này là cô Mai.

Cô Mai thấy tôi quay nhìn, cũng gật đầu chào tôi một cái: “Chào anh” Tôi cười, đáp:

“Chào em” Cô Mai trừng mắt nhìn tôi một cái, tôi quay sang đám Tư Huyền, thấy thằng chả cũng căng mặt nhìn tôi, như thể vừa nói điều đại kỵ gì vậy. Tư Huyền nhìn tôi rồi quay qua cô Mai nói: “Đây chính là người mà tụi tôi nói với cô”

Cô Mai lúc này lại nói: “Ra anh chính là anh Nghĩa mà bác Tư nói tới, anh có thể cho tôi xem cái nanh hổ của anh được không?” Tôi thấy cô Mai vào thẳng vấn đề, đúng là rất thẳng tính. Tôi móc cái nanh hổ ra đưa cho cổ. Cổ nhìn chăm chăm một lúc, sờ sờ mấy cái rồi gật gù nói:

“Đúng là hàng tốt thật, lại còn là nanh của của Hổ Vương nữa cơ chứ” Tôi cũng chẳng thắc mắc gì. Đưa tay lấy lại cái nanh hổ rồi tròng vào cổ. Cô Mai lại nhìn tôi chằm chằm, nhưng rồi lại lấy hai tờ giấy từ trong túi sách ra đưa cho Tư Huyền, nói: “Ông Xường có sự thay đổi kế hoạch, đây là lá thư ổng muốn tôi đưa cho mấy người”

Tư Huyền đọc xong một trang, cười cười. Thằng chả giở sang tờ thứ hai, lập tức nhăn tráng rồi buôn tờ giấy xuống bàn. Nhìn chằm chằm cô Mai nói: “Thằng cha già đó muốn… cô đi chung với tụi tôi hả ?” Nghe xong tối mém bật ngửa, đàn ông đàn an đi còn không biết là có mạng trở về không. Tại sao lại đòi dẫn theo một đứa con gái nữa.

Cô Mai nói: “Chính xác, ổng muốn tôi đi theo để giúp đỡ mấy người, vì thông tin và địa điểm nơi có đồng đen tôi nắm rõ trong đầu. Đồ đạc cũng đã chuẩn bị xong, ông Xường muốn tôi với mọi người khởi hành nhanh nhất có thể… Tôi định bụng ngày mai sẽ khởi hành đi luôn”.