Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quỷ Mộ – Tập 1: Hành Trình đi tìm con - Chương 14

Phần 14: Lên đường

Nghe cô Mai nói xong, ba thằng đàn ông đều nhăn tráng nhìn nhau. Tư Huyền nói: “Cô Mai à, đi chuyến này nguy hiểm lắm…” Tư Huyền định nói thêm thì cô Mai đưa tay lên chặn lại, nói:

“Bác Tư yên tâm, tôi đảm bảo không làm vướng tay mọi người đâu. Với lại, đây là lệnh của ông Xường, tôi không thể làm trái được” Nghe cô Mai nói vậy, Tư Huyền cũng đành im lặng. Một hồi lâu sau mới nói chuyện, nhưng cũng chỉ là mấy chuyện bâng quơ. Hôm đó tôi đi vòng vòng chơi ở Trà Vinh cho hết ngày. Sáng hôm sau, Tư Huyền đích thân gọi tôi dậy khá sớm, bảo là khởi hành luôn, đồ đạc cũng đã được cô Mai chuẩn bị cả rồi, không phải lo.

Tôi nghe vậy, đi rữa mặt rồi ra nhìn con gái đang ngủ của mình lần chót. Cảm giác cứ quyến luyến không buông. Như Tư huyền giục quá, cũng bấm bụng mà lên đường. Tôi đi xuống nhà là gặp thằng Bảy, thấy nó cũng balo hành trang đầy đủ, tôi bật ngữa: “Mày cũng đi nữa hả Bảy?” Nó cười hề hề rồi nói:

“Dạ, em nghe chuyện của anh, nên quyết định xin chú Tư đi theo” Tôi chửi thầm trong bụng cái thằng. Nhưng rồi nghĩ lại, nó với mình cũng qua bao nhiêu là chuyện có nó đi chung thấy cũng vui. Tôi cười khổ rồi nói:

“Mày đi với anh, mày chưa sợ hay sao?” Thằng Bảy lại nói: “Không sao đâu anh, em không đi với anh thì đi với ai”

Nó nói vậy tôi cũng chẳng nói thêm làm gì, đi xuống gặp mặt mọi người. Vậy là đi chuyến này tổng cộng có Tôi, Bảy Bại, Tư Huyền, Trung Tài, a Lý, Cô mai. Tất cả là 6 người, không nhiều cũng không ít cho một chuyến đi nguy hiểm. Trước khi đi Tư Huyền có nói:

“Con của mày để ở nhà anh, tuyệt đối an toàn, không phải lo chuyện gì, nên chuyến đi kì này… mày đừng lo quá nghe, anh đảm bảo với mày đó” Tư Huyền đã nói thế thì tôi biết ổng có lòng, nên cũng tạm an tâm. Đi ra thấy có hai chiếc xe zeep của Mỹ, một chiếc chấc đồ, chiếc còn lại chở người. Tôi nhìn sơ qua xe chấc đồ là biết cái này là do một tay cô Mai thu xếp cả, dân đi rừng có ai mang hành lý cả đống như thế đâu. Người có kinh nghiệm, chỉ cần nhìn sơ qua hành trang của dân đi rừng là biết người này đã đi rừng nhiều hay chưa, nhưng chuyến này không biết phải vào hố sâu hay leo núi cao cũng chưa biết, nên chuẩn bị chu toàn như vầy cũng tốt.

Tới giờ khởi hành, cả đám lục tục lên xe đi thẳng về An Giang. Đường thời bấy giờ rất khó đi, nên từ Trà Vinh đi về An Giang cũng phải mất gần ngày trời ngồi xe. Ngồi trên xe nghĩ về chuyến đi này tôi nhớ tới một câu người ta hay nói :”Người Nam thì giỏi ngãi, Người Trung giỏi về thư phù đối ếm, Người Bắc lại dùng trùng (tức là độc trùng)”. Câu nói này là dân

“Ăn của Rừng” nhớ nằm lòng. Mà xứ An Giang đã tập trung hai loại là Ngãi và Bùa chú, bởi vậy đi chuyến này mà lòng tôi cứ thấy bất an.

Mà một ông thầy ngãi giỏi thì chắc chắn sẽ rành luôn cả bùa và trùng độc, nguy hiểm càng thêm nguy hiểm. Đi chuyến về An Giang này, không biết có phải vào nơi rừng thiên nước độc nào hay không thì tôi cũng chưa rõ, nhưng ở chốn này mà lạng quạng, gây sự hiềm khích với ai mà lỡ người đó là ông thầy bùa thầy ngãi nào đó thì chết cũng không kịp nhắm mắt. Nghĩ tới đó thôi là tôi cứ rùng mình, cố gắng không nghĩ nữa. Tôi đăm chiêu nhìn ra ngoài đường, thì nghe tiếng Tư Huyền nói :

“Mày nghĩ ngợi cái gì mà đăm chiêu vậy Nghĩa?” Tôi giật mình quay lại, cười nói: “Em tự nhiên nhớ lại chuyện cũ ấy mà”

Tư Huyền nói: “Chuyện gì, kể anh nghe cái coi” Tôi từ từ lại nhớ lại chuyện trước có người quen ở An Giang kể về chuyện đi rừng bị trúng ngãi, y đi rừng săn thú, do vô tình lại đạp trúng một cây ngãi độc gọi là Phù Phấn Ngãi nhưng y không biết, về đến nhà thì ngứa ngáy khó chịu, sau đó thì toàn thân y xưng phù lên, chạy chữa bao nhiêu thầy vẫn không khỏi. Vài hôm sau thì da thịt nứt ra, chảy nước vàng, hai mắt không còn thấy đường nữa. Nhưng nhờ cơ duyên bà vợ đi chùa Miên cầu khấn, gặp được một ông thầy Miên, ông thầy Miên này về nhà y làm phép mới khỏi. Nếu không thì một trăm ngày sau, toàn thân thối rữa mà chết.

Tôi ngồi lại kể từ từ cho Tư Huyền. Lúc bắt đầu kể, thì cả đám của Bảy bại, Trung tài, a Lý và cô Mai cũng im lặng lắng nghe, đến lúc kể xong thì thấy Bảy bại cùng cô Mai hiện lên mặt sự ghê sợ. Riêng Trung tài, a Lý và Tư huyền thì bình thường, chắc là do chuyện này đã biết qua rồi, dân đi rừng mà. Tư Huyền cười nói: “Chuyến này về An Giang coi bộ vui à nghen, à cô Mai, cô nói lại cho chú Nghĩa chi tiết về thông tin vụ này đi”

Tôi nhìn cô Mai, thấy mái tóc ngang vai bay bay, lại càng đẹp. Cô Mai nghĩ ngợi một lúc mới nói: “Chắc anh Nghĩa cũng biết đồng đen là cái gì, có đúng không?” Tôi gật đầu một cái rồi cô Mai nói tiếp:

“Ừh, ông Xường ở Sài Gòn, có người bán cho thông tin là đã phát hiện đồng đen ở trong một cái miếu cổ, nằm đâu trong vùng Bảy núi, rất có thể là núi Cấm. Vì có truyền thuyết ngày xưa kể lại, ở núi Cấm khi đó có một miếu nhỏ, do vị cư sĩ nào đó dựng nên. Trong miếu chỉ thờ độc nhất một cái tượng phật vàng to bằng cái nắm tay. Chuyện này có vài người biết, nên đến định trộm cái tượng vàng, bọn trộm đem được cái tượng vàng về đến nhà, thì sáng hôm sau đã không tìm thấy cái tượng, đến giữa trưa thì lần lượt 4 người đều chết. Người sống sót cuối cùng chạy đến cầu khẩn thầy chùa thầy pháp ở đó, y nói rằng cái tượng không phải vàng thật, bên trong rỗng ruột, nhưng nặng vô cùng, không hề có giá trị. Nhưng chưa kịp thanh minh hết thì y cũng lăn ra sùi bọt mép mà chết.” Nói đến đây, cô Mai ngưng lại lấy hơi rồi tiếp: “Sau đó, có người đến viếng cái miếu, lại thấy cái tượng vẫn nằm đó. Chuyện cách đây đã hơn thế kỷ rồi, cái miếu hơn nữa thế kỷ nay cũng không còn thấy ai nói tới, cái tượng phật vàng kia cũng chẳng rõ tung tích, cho đến ngày hôm nay câu truyện trên vẫn còn được cho là truyền thuyết nói tới cái sự độc của vùng An Giang – Bảy núi, chứ cũng chẳng có ai chứng thực được rằng câu truyện trên là sự thật. Nhưng người bán thông tin bảo rằng dạo gần đây ở An Giang lại có xuất hiện tin đồn về đồng đen, nhưng chưa rõ địa điểm cụ thể. Ông Xường đã cho người đi chứng thực chuyện lời đồn này, và đúng như vậy, cũng đã có mấy cánh khác của dân

“mả” nhúng tay vào, nên ông Xường yêu cầu mọi người khởi hành càng sớm càng tốt là vậy” Lúc này chuyện cũng đã rõ ràng, thì ra chuyện đồng đen xuất hiện ở An Giang đã đến tay những nhóm

“mả” khác, chắc bây giờ dân Rừng khắp vùng nam bộ đang đổ về An Giang để săn lùng cái thứ đồng đen quý hiếm, mà nếu bán ra nước ngoài là có thể có được vài triệu đô. Trung tài lúc này lên tiếng:

“Vậy chuyến này đã hung còn hiểm nữa, vụ lớn thế này chắc chắn không thể thiếu cánh của đám anh em Năm béo rồi. Tụi nó mà đã nhúng tay vào thì mình cũng khó ăn lắm.” Tư Huyền thốt lên một tiếng: “Cái con mẹ nó, Năm béo dính vào thì khó chơi lắm”

A Lý cũng nói: “à, thằng Lăm béo, không biết tụi ló đã khởi hành chưa? Mình đến trước đám tụi ló thì còn chím được ưu thế nga, chứ mà đến chậm là nghi có đổ máu lắm đó nga” Tôi, Bảy Bại, và cô Mai không hiểu Năm béo là ai mà nghe ba người kia nói thấy có vẻ căm, lại dính thêm đổ máu gì đó. Cả ba tròn mắt nhìn ba người còn lại. Tư Huyền mãi lái xe, tự nhiên thấy im lặng cũng quay đầu xuống nhì, thấy tôi ngơ ngác nhìn ổng. Ổng nói:

“Mày không biết Năm béo à?” Tôi lắc đầu, Tư huyền quay lên, vừa nói lại vừa lái xe: “Năm béo là một đám, thằng đầu sỏ tên nó là Trương Văn Đang, nó đẻ ra thứ Năm, tướng người to con béo tốt, nên anh em giang hồ gọi nó là Năm béo, nó hay đi với thằng em nó cũng tên Năm, nên hai đứa đi chung thì một là gọi thằng kia là Năm em… Thằng này với em nó ban đầu mới vào nghề, nó cũng tốt lắm, nhưng đến khi đủ lông đủ cánh, nó giết luôn thằng đàn anh là Sáu sẹo. Hai thằng đó về sau làm đủ thứ, từ buôn thuốc phiện cho đến giết thuê, anh em nó bị chính quyền truy nã luôn mà. Nhưng hễ giang hồ có biến, có vụ gì lớn là thấy có mặt hai anh em nó. Do nó từng học võ Miên võ Thái, lại thêm cái tính tàn nhẫn, nên anh em cũng ngán mấy thằng đó lắm”

Tư Huyền nói một lèo xong xuôi, tôi cũng hiểu một phần về anh em Năm béo. Tôi nhìn lại cô Mai, thấy tròn mắt chẳng nói gì. Tôi đoán bụng chắc đây là lần đầu nghe lão già này nói về ba cái chuyện giang hồ này. Tôi cười nói: “Mai, em vẫn còn ý định đi nữa không vậy?” Câu đó chỉ là một câu chọc ghẹo bình thường, nào ngờ cô Mai trừng mắt nhìn, đằng đằng sát khí. Tôi nghĩ thầm trong bụng coi bộ khó khăn à.

.