Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quỷ Mộ – Tập 1: Hành Trình đi tìm con - Chương 16

Phần 16: Quần Hổ

Tiếng gừ gừ bắt đầu vang lên giữa giông tố, con hổ lớn ló cái đầu vào hang. Vừa thấy người là nó trầm mình, đi lượn một vòng trước cửa hang. Từ cửa hang vào chổ chúng tôi đang đứng không xa, chỉ tầm có ba mét. Tư Huyền từ từ cúi người, thò tay lấy một khúc cũi đang cháy giơ lên.

Con Hổ thấy động, gầm lên một tiếng. Tiếng gầm của nó không khác gì sấm nổ, lại ở trong hang, âm thanh cứ dội đi dội lại một lúc. Tôi nghe thấy tiếng gầm cũng muốn say sẩm mặt mày. Con Hổ vừa gầm lên một cái là nhào vào luôn. Cách nhau ba mét mà nó nhảy có cái một đã đứng trước mặt Tư huyền, con hổ lớn đưa chân tát luôn cây cũi đang cháy trên Tư Huyền. Tư Huyền phản xạ cực lẹ, thấy con Hổ vừa tát rớt cây đuốc bên tay trái, là thằng chả ngay lặp tức đưa con dao rựa chém một nhát. Con hổ cũng đâu có vừa, nó như thể không sợ nhát chém của Tư Huyền, nó nhào tới nhe hàm gầm lên một cái.

Nói thì chậm, chứ diễn biến cực lẹ. Tôi, Trung Tài và a Lý cũng nhào vô yểm trợ. Do Tư Huyền bị phản xạ tự nhiên, thấy con hổ nhào tới định cắn cổ là rút rựa, lui về hai ba bước. Lúc này cả đám bốn người dồn con Hổ vào giữa, ấy vậy mà nó vẫn có cái uy của chúa sơn lâm. Gầm lớn một tiếng muốn điếc tai.

Nghe tiếng gầm của con Hổ, bất giác tôi cũng run. Con Hổ gầm xong là quay ngang tán a Lý đứng cạnh bên tôi một cái. A Lý nhảy lùi về phía sau, nào ngờ lưng đập vách tường khụy xuống. Con Hổ lớn nhào lên người tôi, nó đứng trên hai chân thì đã cao hơn tôi một khúc, nó tán một cái làm bật cây rựa trên tay tôi rồi lại nhào tới.. Tôi chẳng biết làm gì, áp sát vào người nó, tiện tay xô ngang người con hổ một cái. Bổng thấy lưng đau nhói, thì ra con hổ đã quặp móng vào lưng mình.

Ngước lên nhìn, thấy cái miệng rộng của nó đang chực cắn vào cổ. Tôi lấy hết sức bình sinh, đưa tay đấm thẳng lên cổ nó. Đấm trúng xương, tay tôi đau nhức kinh khủng, nhưng con Hổ lớn có vẻ chẳng hề hấn gì. Nhìn qua thấy bóng Trung tài và Tư Huyền đang đưa đao chém vào lưng con hổ. Xoạt xuống hai tiếng. Con hổ gầm lên rồi xô tôi bật ngửa ra phía sau, vấp phải cái gì đó rồi té bịch. Tôi nhìn qua thì thấy a Lý nằm trợn mắt. Ánh lửa lập lè hắt vào gương mặt, nhìn thôi cũng đã biết là y tắt thở rồi. Lại thấy con Hổ đang quần nhau với Trung tài và Tư Huyền, hai người đang chiếm ưu thế, nhưng vẫn chưa thể hạ được con Hổ.

Con Hổ tự nhiên quay người, nhắm hướng tôi lao tới. Tôi gấp rút đứng lên, nào ngờ lúc này mới biết con Hổ không nhằm vào tôi mà nhằm vào cái xác của a Lý. Nó làm cực lẹ, cắn cổ a Lý rồi quẳng đi. Cái xác a Lý bay thế nào trúng ngay vài đám lửa đang cháy. Nghe tiếng la thất thanh của cô Mai, tôi liền quay nhìn. Thấy cô Mai ngồi run cầm cập trong một góc. Chợt nghe tiếng Tư Huyền la: “Nghĩa”

Tôi biết là có chuyện, quay đầu lại thì thấy cái bàn chân hổ đã đưa lên tới mặt. Bụp một cái, tôi chẳng còn thấy trời đất gì nữa, lăn ra đất. Nữa bên mặt đau đớn, tôi chịu không nổi mà gào lên. Sau đó thấy có tiếng của Trung tài: “Dậy dậy, mau”

Trung tài đưa tay xách nách tôi, kéo tôi vào trong. Tim tôi lúc này đập loạn xạ, cứ tưởng khi nãy là mình đã chết luôn rồi chứ. Mãi một lúc mới mở mắt ra được, chỉ thấy mờ mờ. Tôi nhắm mắt mở mắt hai ba chập mới thấy rõ, đưa tay lên sờ má thì thấy toàn là máu. Lúc này nổi sợ dần biến thành sự căm hận. Tôi chụp một cây rựa khác trong balo của mình, lao ra nhắm đầu con Hổ mà chém.

Trung Tài vừa bị con hổ vồ cho một cú, ngã ra đất. Tư Huyền thì vẫn chưa bị gì. Tôi vừa lao ra đưa rựa chực chém xuống thì nghe đùng đùng hai tiếng. Là tiếng súng nổ, con Hổ nghe tiếng súng nổ cũng nhảy lùi về phía sau. Tôi giật lùi lại mấy bước mới dám nhìn lại, thấy ánh lửa hắt lên trong góc hang là cô Mai đang một khẩu rulo, ánh mắt vẫn còn đang hoảng loạn lắm. Nhìn ngang qua thấy Tư Huyền hai mắt đỏ ngầu, thằng chả lao tới chổ cô Mai giựt khẩu súng.

Tôi vì khi nãy bị con hổ tán cho một tán, đâu dám nhìn lâu, quay lại liền. Lúc quay lại thì con Hổ cũng đã chạy đi mất. Nghe phía sau lưng có tiếng Tư Huyền chửi “Đụ mẹ con đàn bà, mày có bị khùng hay không mà ở trong chổ chật hẹp mà cầm súng bắn. Mày đen súng sao mày không nói, định tìm thấy đồng đen là giết hết tụi này phải không?”

Tôi nhìn lại thì thấy tư Huyền nắm tóc cô Mai giựt ngược lên, lôi đi. Cái xác của a Lý thì đang cháy xèo xèo, mùi thịt cháy thơm thơm nhưng cảm giác rất kinh dị. Thằng Bảy thì vẫn bất tỉnh nhân sự, không biết trời trăng may gió gì.

Tôi nói: “anh Trung, kéo xác a Lý ra. Để tôi đi can ông Tư” Tôi chạy lại chổ Tư huyền, gỡ tay thằng chả ra. Cái bộ mặt ổng lúc này hầm hầm, hai con mắt như thể muốn giết người lập tức. Tôi can bảo:

“anh Tư, bình tĩnh, chuyện đâu còn có đó.” Tư Huyền trừng mắt nhìn tôi, thằng chả tự lúc nào đã cầm khẩu rulo trong tay. Tư Huyền đưa khẩu rulo chỉa vào tôi. Ổng gằng giọng như đe dọa: “Tao làm gì kệ mẹ tao, mày tin tao giết mình luôn không?”

Tôi đưa hai tay như kiểu đầu hàng,rồi bảo: “Từ từ anh, anh em vào sinh ra tử bao nhiêu chập, bỏ cái thứ đó xuống đi” Nói xong liếc mắt nhìn qua chổ Trung tài, lại thấy cảnh tượng còn ghê sợ hơn nữa. Trung tài đang bóc từng miếng da cháy trên người a Lý bỏ vào miệng nhai nhai. Trung tài chẳng quan tâm tôi và Tư huyền thế nào, như thể ở đây chỉ có một mình thằng chả … đang ăn thịt người vậy.

Nhìn cảnh đó tôi chịu không nổi, bụm miệng ói ra một đống..