Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quỷ Mộ – Tập 1: Hành Trình đi tìm con - Chương 20

Phần 20

Tôi cúi người nhặt cây đuốc lên, lại nhìn về phía khi nãy mình thấy bóng hai đứa con nít. Lúc này nhìn rõ, chỉ thấy có hai cái hũ nhỏ. Cái tiếng oe oe cũng tự lúc nào mà im bặt, nhưng nó vẫn cứ luẩn quẩn trong đầu tôi một lúc. Tôi đứng bất động chờ ba người kia xuống. Trung tài vừa leo xuống, chân chạm đất là móc sợi dây thừng đeo lủng lẳng ở một bên. Thằng chả nói:

“Nghĩa, phụ tôi trói chặt cái xác lại” Tôi ngẩn người, lại hỏi: “Trói cái xác làm gì ?”

Trung tài bảo: “Tục lệ hồi xưa của dân mả rồi, thật ra cũng chẳng làm cái gì, nhưng trói cái xác lại thì mình hốt đồ đạc của người ta vẫn dễ hơn. Chú cứ tưởng tượng là vào nhà người sống trộm đồ, thằng chủ nhà thấy chú vào, chú phải bắt trói nó lại rồi mới rinh đồ đi đc chớ” Tôi không thể không cười với câu nói của Trung tài. Tôi chẳng nói gì, cầm lấy một sợi dây, cùng Trung tài tiến đến cái xác.

Trung tài lúc này lại đưa tôi một cặp bao tay: “Đeo vô, đừng để hơi người chết chạm vào người” Tôi cũng hiểu, liền đeo bao tay vào.

Tôi nắm lấy tay vàng vàng của cái xác rồi bẻ ngược ra sao, nào ngờ vừa chạm vào thì thấy nó cứng như đá. Da thịt tuy còn đàn hồi nhưng ráng hết sức vẫn không dịch nổi cái tay. Nhìn qua Trung tài thấy ổng cũng nhăn trán như tôi. Tư Huyền và cô Mai lúc này cũng đã xuống. cô Mai liền hỏi: “Mấy anh làm cái gì vậy?”

Tư Huyền lên tiếng: “Nó làm gì kệ nó, thắc mắc nhiều làm cái gì, miễn lấy đồng đen ra là được” Cô Mai bảo:

“Tôi hỏi mấy người kia thì liên can quái gì đến ông?” Tư Huyền nói: “Nhưng mày nói …”

Tôi không thể chịu được hai người, đang ở cái chốn này mà còn tâm trạng cãi nhau. Tôi gào lên: “Im mẹ hai người giùm tôi đi” m thanh cứ ong ong một lúc trong hang, rồi dần cái bầu không khí im lặng đặc quánh trở lại. Trung Tài lắc lắc đầu nói:

“Khó rồi, cái xác này nghi là có vấn đề lắm. Giờ dám liều thì mổ bụng lấy đồng đen luôn, khỏi phải trói gì nữa” Nghe tới hai chữ “mổ bụng”, tôi lặp tức cứng người, tim đập ầm ầm, tôi chẳng biết phải mình nghe nhầm không nữa, tại sao lại mổ bụng. Tôi lập tức hỏi:

“Mổ bụng? Là sao ? Tự nhiên mổ bụng ?” Tư Huyền gật đầu, trả lời tôi: “Ờ, là mổ bụng cái xác. Để luyện Thiên Linh Cái đến mức cuối cùng thì người luyện phải nuốt đồng đen, chỉ có cách mổ bụng cái xác, moi ruột ra tìm đồng đen thôi”.

Tôi quay sang nhìn cô Mai đứng sau Tư Huyền, dưới ánh đuốc rừng rực, mặt cô nàng lúc này bình tĩnh đến lạ. Tôi còn cứ tưởng là cô nàng phải xanh mặt, run cầm cập như tôi bây giờ cơ chứ. Tôi lắp bắp nói: “Sao.. mấy ông… không nói từ đầu?” Tư Huyền quay cái bản mặt cáo già của thằng chả sang tôi cười cười rồi bảo:

“Tao tưởng mày biết”. Tôi lúc này bực lên, bảo: “Biết con mẹ nó chứ biết, người đã chết mà mấy ông còn mổ bụng, lôi ruột”.

Tưởng tượng đến cái cảnh, cái xác vàng vọt bị mổ bụng, ruột gan lòi ra hết tôi thấy muốn nhức cả đầu. Trung Tài nghiêm mặt nói: “Mẹ nó, bây giờ mày muốn thằng Bảy sống ko? Mày muốn còn mạng để về đoàn tụ với con gái mày không? Nói tao xem, cái này nó cứu mày đó, người đã chết sống cũng ko sống lại đc, mày quan tâm làm gì?”.

Tôi nghe Tư huyền nhắc đến con gái và thằng Bảy, thở dài chẳng nói gì. Thế rồi ba thằng, mang bao tay vào. Tư Huyền nói: “Mày với thằng Trung, vịn chặt cái xác, còn anh thì mổ bụng, lôi đồng đen ra”.

Kế hoạch chỉ như vậy, tôi và Trung Tài bưng cái xác đặt xuống sàn cho nó nằm ngửa ra đất. Hai thằng ráng sức vịn thật chặt cái xác. Tư Huyền cầm con dao đi rừng thọt một đường từ điểm cách rốn một tấc xuống tới hạ bộ. Con dao đâm vừa lút cán, thì nước dịch vàng vàng từ vết đâm chảy ra. Mùi hôi thối sộc vào mũi muốn chóng mặt, thứ nước vàng vàng đặc sệt chảy một lúc nhiều. Đến khi Tư Huyền mổ toạc cái bụng ra thì mới thấy, trong cái bụng đó không hề có một cái nội tạng nào. Chỉ còn là thứ nước vàong sền sệt lõng bõng trong khoang bụng. Cũng chẳng thấy đồng đen đâu.

Tôi chịu không nổi, nhìn đi chổ khác. Lúc này nhìn tứ phía, lại không thấy cô Mai đâu. Tư Huyền chợt lên tiếng: “Thằng kia, nhìn cái gì vậy, mày nghiêng xác đổ cái nước dịch ra coi”. Tôi nghe Tư Huyền nói, liền cúi xuống cố gắng lấy thế, cùng Trung Tài nghiêng cái xác ra một bên. Nước dịch vàng sệt cứ chảy từ từ ra ngoài, thứ nước này chảy ra ngoài, chạm không khí chẳng được bao lâu thì nó biến thành màu đen đặc quánh. Con dao của Tư Huyền lúc này nhìn lại cũng bị thứ nước đen kinh tởm kia ăn mòn muốn chảy ra theo.

Tư Huyền nhìn con dao mà run run: “Ghê thiệt, má nó, con dao mà bị nó ăn muốn nát luôn”. Chợt nghe tiếng kim loại chạm vào sàn. Ba thằng nhìn lại thì thấy cuối cùng cái thứ gọi là đồng đen cũng theo dòng nước vàng sền sệt lọt ra ngoài. Tôi thấy nó là một viên đá nhỏ, sần sùi nhưng đen bóng. Viên đá to độ cỡ ngón chân cái, nhìn viên đá đen thui mà tự nhiên tôi có cảm giác mình từng gặp qua nó ở đâu rồi, nhưng bây giờ chưa thể nhớ ra.

Tư Huyền nhanh tay cầm nó lên, cười nói: “Cuối cùng, nó đây rồi” Thẳng chả liền móc ra cái khăn rằn chùi hết thứ nước vàng đang chuyển dần sang đen, bám trên viên đồng đen kia. Rồi ổng quăng luôn cái khăn, lại móc trong túi quần một miếng vải trắng. Tôi thấy trên tấm vải có vẽ bùa vẽ chú gì đó, chắc là do Tư Huyền chuẩn bị từ trước.

Lúc này đã lấy được đồng đen, cả đám thở nhẹ, như vậy là chuyến đi này nhanh và an toàn hơn nhiều những dự định mà cả bọn đã tính. Tôi bất giác nghĩ đến gặp lại con gái, cười cười một mình. Cả đám định đứng lên rồi kêu cô Mai trở về. Vừa lúc đứng lên thì có tiếng “A”

một cái, là của cô Mai. Cả đám, quay nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Thì thấy cô Mai đang đứng ngay gần hai cái hũ nhỏ ở góc hang. Cô Mai gương mặt hoảng sợ nhìn chúng tôi, nói chẳng nên lời, chỉ tay vào vách hang. Tư huyền chửi:

“Con mẹ nó, vụ gì nữa?” Cả đám đi đến chỗ cô Mai, cô mới nói: “Mấy anh coi”

Nhìn theo hướng tay cô Mai chỉ, mới thấy ở vách hang lại có một cái hang nhỏ nữa. Ánh đuốc không thể soi vào bên trong, như thể toàn bộ cái hang là một cái lỗ đen, nuốt trọn ánh sáng vậy. Trung tài bình thản nói: “Có cái gì đâu? Chỉ là một cái hang khác thôi”

Cô Mai lắc đầu quầy quậy bảo: “Không phải, khi nãy, tôi thấy có bóng hai đứa con nít bò bò vào trong cái hang này” Tôi lắc đầu:

“Thì kệ nó, mình đã lấy được đồng đen, em còn quan tâm làm cái gì cho mệt” Trung Tài gật đầu: “Ừ, thằng Nghĩa nói đúng, đã lấy được thứ cần lấy, đi ra cho rồi, ma quỷ nó chui vào đâu thì kệ nó”

Tư Huyền thì im lặng, thằng chả lững thửng đi về cái hố, Trung tài và tôi cũng quay đi luôn. Cô Mai chợt chạy lên trước, nói: “Cho tôi ra trước đi, tôi không muốn đi sau chót nữa”. Cảm đám cười cười, Tư huyền lúc này lại vui vẻ nói:

“Rồi, cô đi trước đi” Cô Mai lập tức leo lên, động tác rất mau lẹ. Lúc sau, cả đám cũng lục đục đi lên, tôi đi sau chót. Vừa leo lên gần miệng hố thì nghe tiếng Tư Huyền chửi: “Con mẹ mày, con tráo trở”.

Tôi vừa ló đầu ra khỏi hố thì thấy cảnh tượng khó tin đập vào mắt. Cô Mai một tay cầm khẩu súng lục chỉa vào đầu thằng Bảy, còn tay kia thì cầm khẩu Rulo mà Tư Huyền đã cướp từ cô Mai lúc trước, bây giờ lại chỉa vào đám Tư Huyền. Cô nàng nhìn thấy tôi, thì từ trên nhìn xuống bảo: “Anh Nghĩa, tôi khá thích anh, nhưng tiếc đây là việc làm ăn, chỉ là làm ăn thôi, nên anh cảm phiền xuống lại cái hố kia giùm tôi”. Tôi chửi thầm mẹ nó con nhỏ này, thì ra Tư huyền đoán đúng ý định của nó. Tôi chẳng nói gì, hừ lạnh một tiếng vẫn đứng im, nhìn chằm chằm vào cô Mai.

“Anh xuống mau đi, không thôi anh Bảy của anh ăn đạn đấy”. Tôi nhìn sang Tư Huyền và Trung Tài, hai thằng chả cũng hầm hầm im lặng. Tôi chẳng còn cách nào khác, chui lại xuống hang. Ở dưới hang, nghe thấy phía trên cô Mai nói: “Bây giờ lần lượt từng người đi leo xuống dưới”.

Tôi đứng dưới cái hang, lòng tức muốn trào máu, con nhỏ đó thật không ngờ nó lại ma mãnh đến thế. Tức chẳng nói thành lời, lòng ngực muốn vỡ ra vậy. Một lúc sau cũng thấy Tư Huyền, Trung Tài, Bảy bại lần lượt trèo xuống. Sợi dây thừng sau đó cũng bị cắt đứt, rơi luôn xuống đất. Cô Mai trước khi đi còn quay lại nói: “Chỉ là làm ăn thôi”.

Bốn thằng dưới cái hang, ai cũng tức muốn phun máu. Tư huyền và Trung tài chửi những câu tục tỉu và độc ác nhất có thể, nhưng riêng Trung tài có lẽ là ức chế nhất, ổng nói: “Tao mà bắt được con nhỏ đó, tao nhai thịt nó”. Tôi và thằng Bảy chỉ đứng im, nhìn thằng Bảy mặt nghệch ra. Chắc đây là lần đầu tiên nó biết lòng dạ con người như thế nào.

Chợt gió từ đâu ù ù qua miệng hố, tiếng khóc trẻ con lại oe oe từ một góc hang..